Lạc Lối

Chương 25



Phụ thuộc

Ngày 17 tháng Sáu 2007

Tháng vừa qua tại Paris thật dữ dội. Cuộc tìm kiếm việc làm đã mang lại kết quả sau hai tuần, đúng trong giới hạn tôi dành cho mình. Cuối cùng tôi cũng đã kiếm được một chân phục vụ trong một nhà hàng sang trọng ở trung tâm Paris. Tôi vẫn ở nhà cô Sandra và việc đi lại giữa chỗ làm và căn hộ của cô ấy khiến tôi kiệt sức, nhưng ít nhất, tôi kiếm được tiền. Trên tàu điện ngầm, tranh thủ hành trình dài, tôi đọc các bài học đã cho vào túi trước khi ra khỏi nhà buổi sáng. Tôi tự ép mình phải tập trung dù mắt cứ díp lại. Giờ làm của tôi không ổn định và đôi khi, buổi tối tôi về muộn, lúc không còn tàu điện ngầm nữa. Lần đầu tiên, tôi đã đi taxi. Tôi thực sự không được lựa chọn, tôi không biết rõ các đồng nghiệp và không tự cho phép mình hỏi xin ngủ nhờ nhà họ. Khi nhìn số tiền trên đồng hồ, tôi tự hứa không bao giờ làm như thế nữa. Hoàn toàn hợp lẽ khi tôi không thể chi tất cả số tiền mình kiếm được để trả tiền taxi về nhà.

Một lần nữa, tôi lại đối mặt với vòng tròn luẩn quẩn: tôi có một chỗ làm, phải, nhưng tôi sẽ sớm không thể giữ được nó nếu tôi không đảm bảo giờ làm buổi tối. Thế là tôi lướt qua tất cả những mục rao vặt để tìm nhà. Tôi tưởng đã chứng kiến điều tệ nhất về khoản giá cả ở V., nhưng Paris là một địa ngục. Tôi chẳng tìm được gì trong cái biên độ giá còm của mình, thậm chí cả một căn phòng áp mái cũng không. Việc thuê nhà ở chung đôi khi vừa với túi tiền hơn, nhưng người ta đòi hỏi rất nhiều tiền bảo đảm, đôi khi thậm chí còn cao hơn cả với một căn hộ riêng. Tôi cho rằng các chủ nhà phải tạo nhiều áp lực hơn đối với người thuê nhà để họ trả tiền đúng thời hạn: số lượng người thuê nhà tăng, nguy cơ không được thấy tiền của mình cũng nhân lên.

Ban đầu, Sandra liên tục nhắc đi nhắc lại với tôi: "Đừng lo lắng, cháu có thể ở lại bao lâu tùy thích, cháu hoàn toàn không làm phiền gì cô cả!" Trước nhu cầu rõ ràng phải ở gần nơi làm việc của tôi, cô bắt đầu giúp tôi trong khả năng của mình. Cô hỏi những người xung quanh xem có ai có một căn phòng trống không. Chẳng có gì, thậm chí một cái chuồng mà có lẽ tôi có thể ở được cũng không.

Sự tử tế của cô ấy dần dần trở thành thuần túy lịch sự. Nhìn việc tìm nhà của tôi chẳng tiến triển gì, cô ấy bắt đầu ngày càng trở nên xa cách tôi, điều đó là bình thường ở con người. Chúng tôi không ăn chung với nhau nữa, cô ấy hiếm khi nói chuyện với tôi. Như đã dự kiến, sự có mặt của tôi bắt đầu làm cô thấy nặng nề. Tôi thấy rõ rằng tôi làm phiền cô ấy trong cuộc sống thường nhật. Căn hộ của cô không lớn lắm và việc tôi ở phòng khách không tiện cho mọi việc.

Một tối, tôi về nhà, như thường lệ, rất muộn từ chỗ làm. Tôi kiệt sức và chỉ có một mong muốn: đi ngủ ngay lập tức. Tôi thấy cô ấy cùng hai cô bạn trong phòng khách, đang trò chuyện quanh một ly rượu, sau khi đã ăn tối cùng nhau. Nhìn thấy tôi, Sandra có một kiểu nhăn nhó như muốn nói: cô muốn tôi không có mặt ở đây để có thể vui vầy với các bạn mình một cách thoải mái. Tôi cảm thấy tiếc và cố tự thu mình lại, bằng cách vội vàng vào phòng tắm và tắm. Khi tôi đi ra, những người bạn của cô ấy đã về.

- Các bạn của cô đã về rồi ạ?

- Phải, bọn họ không thể tiếp tục chuyện trò trong phòng khách vì cháu ngủ ở đó.

Tôi đã vượt qua giới hạn mà cô ấy có thể chịu đựng được. Không nói một lời, tôi đi ngủ sau khi mở ghế tràng kỷ. Tôi biết rằng ngày mai, tôi sẽ phải ra đi, trước khi Sandra đuổi tôi ra ngoài trong tình trạng bực tức hết mức.

Ở chỗ làm, tôi hỏi một cô bạn đồng nghiệp người có một căn hộ lớn tại Paris xem cô ấy có thể cho tôi ở nhờ không. Chúng tôi khá hiểu nhau, tôi biết cô ấy sẽ không từ chối. Tôi ghét kiểu tình huống này.

- Không lâu lắm đâu, chỉ trong thời gian tìm được một cái gì đó thích hợp.

Cô ấy đồng ý với nụ cười trên môi. Thường là như thế lúc ban đầu, mọi người nói đồng ý, vui mừng vì không còn phải ở một mình, nhưng sau một thời gian, họ nhận ra rằng họ thích sự thoải mái của mình hơn. Hơn nữa, tại Paris nơi những căn hộ thường rất nhỏ, người ta nhanh chóng giẫm lên nhau. Tôi biết rằng giải pháp này chỉ là tạm thời và tôi phải mau chóng tìm ra giải pháp khác. Cho cô bạn, nhưng cũng là cho tôi. Tôi không thể, tôi không muốn phụ thuộc vào người khác nữa.

Tôi sắp xếp vali của mình buổi tối ngay khi về nhà. Sandra ôm chặt tôi trong vòng tay cô, ngạc nhiên vì quyết định nhanh chóng của tôi. Cô ấy chắc chắn cũng phiền lòng vì hoàn cảnh của tôi và có lẽ tự cảm thấy có lỗi. Nhưng tôi biết rằng khi tôi đi khỏi, cô ấy sẽ làm những gì mà cô ấy không thể làm từ một tháng nay: ngồi xệp xuống cái ghế tràng kỷ của mình và vui mừng vì đã tìm lại được sự cô đơn.

Cảnh khổ cực lặp đi lặp lại của tôi thường dẫn tôi đến những suy nghĩ đen tối. Và nếu tôi từ bỏ tất cả? Và nếu tôi chấp nhận lời đề nghị của Joe? Tôi sẽ thoát khỏi cảnh khổ cực này. Tôi biết rằng thực ra, giải pháp này không phải là một giải pháp, nó chỉ mang tính tạm thời. Nó lấp lánh bởi tất cả số tiền nó mang lại, nhưng khi người ta tiến đến gần, nó trở nên bẩn thỉu và nguy hiểm.

Tôi gọi cho cô bạn cùng học vẫn gửi bài cho tôi, để đưa cô ấy địa chỉ mới của mình. Một lần nữa, cô ấy không cố tìm hiểu. Càng tốt, bởi tôi không có khả năng bịa ra với cô ấy một lời nói dối mới. Cô ấy đang giữa thời kỳ ôn thi và bắt đầu lo lắng với những kỳ thi đến gần.

- Laura, cậu sẽ trở về để thi, phải thế không? Nếu cậu muốn, tớ có thể cho cậu ở nhờ.

Tôi trả lời cô ấy rằng đúng, dĩ nhiên, cảm ơn vì lời đề nghị của cô ấy mà tôi sẽ phải chấp nhận, bởi tôi chẳng có nơi nào để đi vào tuần thi hết kỳ tháng Năm.

Thế là tôi phải thương lượng với ông chủ nhà hàng của tôi, bằng cách làm việc mười hai tiếng mỗi ngày trong hai tuần để bù lại tuần tôi vắng mặt. Với tất cả số giờ làm thêm, tôi có thể được nghỉ năm ngày. Đó chính xác là những gì tôi cần để tham gia kỳ thi.

Tôi báo với mẹ về chuyến trở về của tôi, tuy nhiên cũng nói rõ rằng tôi sẽ không có thời gian qua thăm họ, mẹ và bố tôi. Dĩ nhiên mẹ rất thất vọng, nhưng thực ra, tôi biết mẹ cũng đồng thời tự hào về con gái mình, đứa con gái không bao giờ bị quật ngã và biết tự chịu trách nhiệm.

Tuần thi hết kỳ làm tôi kiệt sức. Tôi chỉ còn có một mong muốn: đặt mình vào một cái giường và ngủ hàng giờ, không phải lo lắng về tất cả những chuyện này. Mặc dù vậy, tôi không ngừng lại, học đến tận khuya cùng cô bạn. Chúng tôi người này động viên người kia. Cơ thể con người dễ bảo và việc biết rằng sắp tới, năm học đại học của tôi sẽ kết thúc, ngăn tôi khuỵu ngã vì mệt mỏi. Tôi muốn thành công trong năm học này biết bao, sẽ quá bất công nếu sau tất cả những gì đã trải qua, tôi không làm được điều đó. Tôi đã học quá nhiều, ôn tập quá nhiều để sụp đổ vào phút cuối. Tôi cấm mình điều ấy. Tôi đã hy sinh tất cả cho năm học này, đến cả chính cơ thể mình. Không có chuyện thất bại.

Kết thúc kỳ thi, tôi nhảy tàu đi Paris, sau khi đã nồng nhiệt cảm ơn cô bạn vì sự đón tiếp và ủng hộ của cô ấy. Cô ấy không đặt câu hỏi với tôi, chắc chắn cho rằng cuộc sống riêng của tôi chỉ liên quan đến tôi.

Tôi đi làm lại ngay lập tức, vẫn trong một nhịp điệu dữ dội. Tôi thậm chí không có thời gian để nghĩ đến kết quả, đến những bài làm tôi đã nộp. Tôi đã làm hết sức, tôi chỉ còn phải chờ đợi.

Vài ngày sau, trước máy tính của mình, tôi đợi kết quả hiện ra. Từ hai tuần nay, ngày này đã ở trong đầu tôi. Tôi gõ mã số sinh viên, con số cho phép tôi biết kết quả của mình trong vài giây. Tôi run rẩy, tôi căng thẳng. Và nếu tôi trượt? Biết đâu, tôi đã không thuyết phục được người khác trong bài văn nghị luận của mình. Sự mệt mỏi và chán ngán của tôi đã có thể lộ ra qua những dòng tôi viết...

Đột nhiên kết quả hiện ra. Tôi đã đỗ, loại khá. Trước màn hình máy tính, tôi khóc vì vui sướng. Vậy là tất cả những gì tôi trải qua như những thử thách trong năm vừa rồi cuối cùng đã không quá vô ích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.