Lạc Lối

Chương 4



Cuộc sống thường nhật

Ngày 4 tháng Mười 2006

Tôi về nhà kiệt sức sau những giờ học. Tối thứ Tư, tôi kết thúc bữa học lúc tám giờ, sau đó tôi phải đi tàu điện ngầm trong khoảng bốn mươi lăm phút. Tôi mệt mỏi vì ngày hôm trước: học xong lúc chín giờ tối. Trong tàu điện ngầm, tôi nghĩ đến Manu, tôi nóng lòng gặp lại anh. Tôi nghĩ đến món anh đáng yêu mà anh làm cho tôi, có lẽ anh còn dọn bàn và bày mấy cây nến.

Tối nay, trên đường về, tôi cũng biết rằng chúng tôi sẽ nói về tháng vừa qua bên nhau. Tôi sợ thời điểm này bởi tôi biết rằng có rất nhiều điều mà chúng tôi giữ trong lòng mà không nói ra. Cuộc sống của chúng tôi hiện nay ngày càng giống cảnh sống góp gạo thổi cơm chung. Chúng tôi chỉ gặp nhau buổi tối, và khi về nhà, tôi ăn vội ăn vàng rồi đi học bài.

Ban đầu, Manu chấp nhận điều đó, thỉnh thoảng thoáng bĩu môi nhưng chỉ nói với tôi:

- Nào, học đi, em có bài phải làm.

Cả buổi tối anh ngồi trước ti vi, vì chẳng mấy khi anh học cả. Tôi lặng lẽ ẩn vào phòng ngủ trước khi ôm hôn anh lần cuối.

Manu thuộc nhóm rất ít những người có năng khiếu tự nhiên. Anh rất giỏi trong lĩnh vực của mình, trong khi tôi chẳng thấy anh thực sự cày cuốc bao giờ. Đôi khi tôi ghen với anh, ghen với trí thông minh của anh và với khả năng điều khiển mọi thứ như chúng vốn có của anh. Còn tôi, tôi thường xuyên học đến tận khuya.

Sau đó khi muốn đi ngủ, Manu nhẹ nhàng vào phòng: đó là dấu hiệu cho thấy tôi phải ra học trong bếp, trên cái bàn nhựa. Khi tôi vào giường, Manu đã ngủ rất say. Đến lượt tôi, tôi nằm dài ra và mệt lử. Sáng hôm sau là đường đến trường hoặc đến chỗ làm, tùy theo ngày đó là thứ mấy trong tuần.

Cho tới giờ, nếp sống này làm tôi hài lòng, bởi tôi thực đã sống như thế cùng anh. Tại trung tâm quảng cáo qua điện thoại, tôi kiếm được khoảng 400 euro. Tôi trả anh 300 euro mà tôi rất mong chờ coi như tiền thuê nhà tháng Chín, trong khi làm ra vẻ không biết rằng anh tiêu hoang số tiền đó với bạn bè vào buổi tối, chủ yếu là để hút. Giờ tôi chẳng còn lại bao nhiêu để chi trong cả tháng, để ăn chơi một chút, mua sắm một chút, hay thậm chí là đi chơi với bạn bè. Tuy nhiên tôi không muốn làm hỏng gì cả, chuyện của chúng tôi quá đẹp rồi. Tôi chưa bao giờ yêu ai nhiều như Manu.

Nhưng rất nhanh, trong vòng chưa đầy một tháng, mọi chuyện xấu đi. Chán phải ngồi trước ti vi tối này đến tối khác, Manu bắt đầu đi chơi nhiều và đôi khi đến sáng mới về. Ban đầu tôi bằng lòng với điều đó, vì chẳng có gì tốt hơn dành cho anh giữa những giờ học và công việc của tôi. Tôi cũng vui vì giữ được độc lập và tự do cho mình. Nhưng ít lâu nay, thời gian có vẻ thực sự dài với tôi. Hầu như tối nào cũng vậy, khi tôi về nhà, Manu đã đi đàn đúm cùng bạn rồi. Tôi có thể biết anh đã đi lâu chưa: đôi khi chỉ còn lại một mẩu cần sa cháy dở trong gạt tàn ở phòng khách. Anh chỉ dành cho tôi rất ít thời gian. Kiệt sức vì nhịp sống của mình, tôi không đủ sức hoặc đủ dũng cảm để đợi anh và gần như mỗi tối đều ngủ một mình. Nhiều lúc tôi muốn nằm ở tràng kỷ, để hút hết điếu thuốc của anh, nhưng tôi chưa bao giờ làm thế. Ban đầu, là bởi vì có thể anh sẽ trách tôi, nhưng trên hết là bởi điều đó sẽ khiến tôi không thể làm việc tốt được.

Ngày qua ngày, Manu dần trở nên bực tức cáu bẳn và ngày càng hà tiện trong mắt tôi. Tiền của anh dành hết cho những lần đi chơi và hút xách. Tôi cho rằng những ý nghĩ viễn vông lúc đầu không giúp tôi giải quyết thực tế này. Nhưng sự thực là thế, Manu rất kém chịu đựng cái giờ đây chỉ còn là cuộc sống góp gạo thổi cơm chung buồn tẻ, và anh khiến tôi ngày nào cũng cảm thấy điều đó. Tôi không thể sống cuộc sống vô lo như trước kia đã từng sống dưới mái nhà cha mẹ tôi được nữa.

Tệ hơn, tôi cảm thấy rõ ràng rằng Manu xem thường tôi. Anh liên tục trưng diện những bộ quần áo mới; tòm lại, anh có thể tự cho phép mình làm tất cả những việc vốn là không thể với tôi. Giữa chúng tôi đa tồn tại một khoảng cách, không chỉ còn là một khoảng cách về tài chính, cho dù ban đầu nó xuất phát từ tiền bạc. Tôi cảm thấy mỗi ngày chúng tôi lại thêm xa cách, mà không thể làm gì.

Nhưng tối nay, chúng tôi đã định tặng cho nhau một bữa tối tình yêu. Tôi yêu cầu anh điều đó từ cách đây một tuần, vì thấy rằng cả hai chúng tôi cần gặp nhau. Anh đã đồng ý, thậm chí anh còn đề nghị tự tay anh nấu ăn, để tôi chỉ việc ngồi vào bàn. Tôi đã cố tình làm xong trước công việc của mình trong tuần. Khi rời lớp học, tôi trang điểm nhờ cửa kính trên tàu điện ngầm để trông xinh đẹp lúc về nhà. không có gì nhiều, chỉ là một chút chì kẻ mắt.

Khi bước qua cửa, tôi cảm thấy có cái gì đó không ổn. Căn hộ quá yên ắng để có thể nghĩ Manu ở đây. Tôi phải thừa nhận một sự hiển nhiên, anh không có ở nhà. Tôi kiểm tra bếp, cố tự thuyết phục mình rằng anh đã đi mua bánh mì, nhưng căn phòng trống không, và chẳng có dấu hiệu gì cho thấy có ai đó đang chuẩn bị bữa tối. Bụng tôi kêu òng ọc, tôi vô cùng đói. Vì không có đủ tiền mua một chiếc bánh mì kẹp cho bữa trưa, tôi đã ở lại thư viện học.

Tôi ngồi trước ti vi và khóc. Thời gian trôi đi và Manu không về. Vì thế tôi cố học, nhưng không thể tập trung được. Thậm chí tôi không thể xem ti vi, võng mạc của tôi không ghi lại những hình ảnh đang lướt qua. Gọi một cô bạn? Để làm gì? Cô ấy sẽ chế giễu tôi và nói rằng bọn con trai như nhau hết, rằng không thể tin tưởng lũ đó. Manu không như thế, Manu rất yêu tôi và lo lắng cho tôi.

Nhưng đã gần nửa đêm và Manu vẫn chưa về. Tôi quá kiêu ngạo để gọi vào di động của anh, vả lại dù sao tài khoản của tôi cũng không còn tiền. Tôi hút hết thuốc của mình, và cả gói thuốc lá cuốn vung vãi trên bàn. Tại sao anh lại làm thế với tôi? Tại sao lại là tôi? Tôi vất vả như thế còn chưa đủ sao? Chỉ sau một tháng, tôi đã không thể tiếp tục, lúc nào tôi cũng kiệt sức, tiền cũng cạn kiệt, vì tôi gần như chẳng thấy tiền của mình. (chỗ này mình nghĩ "ví" nghe hay hơn "vì")

Đột nhiên, chìa khóa quay trong ổ. Tôi nín thở, tôi thậm chí còn không nghĩ mình sẽ lại chạm trán Manu tối nay. Tôi nhanh tay lau nước mắt bằng mu bàn tay, tôi không muốn anh nhìn thấy tôi trong bộ dạng này, lớp trang điểm của tôi hẳn đã trôi mất.

Giây sau, Manu vào bếp. Tôi nhìn anh chằm chằm, anh cũng nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ ngầu vì thuốc của mình và, rất tự nhiên, nói với tôi:

- Thế nào? Em không học à?

Tôi có cảm giác thân thể mình sẽ nổ tung! Anh không thể nghiêm túc. Anh đang phê, rõ ràng thế.

- Cái gì? Anh đang giễu em đấy à? Anh đã ở đâu? Anh có biết em đã đợi anh cả buổi tối không? Chẳng phải chúng ta sẽ ăn tối cùng nhau sao?

Tôi hét lên, tôi không làm chủ nổi mình nữa. Tôi mệt đến mức khi những từ ngữ thoát ra khỏi miệng, tôi tự hỏi mình đã lấy đâu ra tất cả những sức lực ấy.

Manu cuối đầu, anh biết anh đã xử tệ với tôi.

- Nghe này Laura, anh không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng anh không muốn thế, anh xin thề. Anh đã ở đây, trong bếp, và thực sự anh đã định chuẩn bị bữa tối cho em. Sau đó anh mở tủ lạnh, và anh thấy em đã chẳng mua gì. Đến lượt em đi chợ, đúng không? Đúng thế, đến lượt em và em đã không đi.

- Vậy là vì thế sao? Anh quyết định để em khóc cả một buổi tối chỉ vì thế sao? Đó là hình phạt của anh dành cho em?

- Không, Laura, không phải chỉ có lần này, tất cả mọi lần. Anh biết em không có tiền, nhưng chúng ta đã thống nhất sẽ cùng nhau chia sinh hoạt phí. Hơn nữa, hôm nay anh vừa nhận được hóa đơn ga, điều đó càng thêm dầu vào lửa.

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, và hoàn toàn không thét lên. Mặc dù đã rất cố gắng, tôi không hiểu những gì anh nói, tôi không biết làm thế nào anh dám nói với tôi điều đó trong khi tôi đã làm tất cả những gì trong khả năng của mình để hỗ trợ anh về mặt tài chính. Tôi vẫn luôn không thoải mái khi nói về chuyện tiền nong.

- Và như lần gần đây nhất, chính anh đã đi chợ, bởi nếu không chúng ta sẽ chẳng có gì để ăn. Anh đã chán phải chịu đựng, anh chán việc em thường xuyên dựa vào anh. Thế nên anh ra ngoài lượn một vòng, gặp hai ba người bạn, để thay đổi suy nghĩ...

Tôi im lặng, thực sự tôi không hiểu mình có thể nói thêm gì. Manu rõ ràng đã đạt đến đỉnh điểm của tính bủn xỉn. Anh yêu cầu tôi đưa tiền thuê nhà, tiền đi chợ, thanh toán hóa đơn, tất cả những việc này đòi hỏi gần 450 euro một tháng. Với mức lương của mình, tôi không có đủ, vì vậy tôi bù đắp bằng chút tiền tiêu vặt mẹ cho tôi hàng tháng. Không có gì nhều nhặn; khoản tiền ít ỏi bà có được, bà cho tôi. Từ một tháng nay, tôi ngưng trả tiền thuê bao di động, để ưu tiên những chi phí cho căn hộ trong các khoản chi tiêu của tôi. Hơn nữa, tôi làm việc mười lăm giờ một tuần tại trung tâm quảng cáo qua điện thoại, hai mươi lăm giờ tại trường đại học, cộng thêm thời gian ôn bài. Còn anh thậm chí không đi làm, và số tiền mẹ anh chuyển vào tài khoản của anh mỗi tháng để trả tiền thuê nhà, anh dùng nó để mua thuốc và quần áo, rồi nhận thêm cả phần đóng góp của tôi nữa. Tóm lại, tôi không coi mình là một đứa trục lợi trong hoàn cảnh này, tôi đóng góp và xứng đáng được ở căn hộ này như anh.

Nhưng bất chấp tất cả, tôi yêu anh điên cuồng, và vào thời điểm này, tôi thậm chí cũng không ghét anh. Anh gây ấn tượng với tôi quá mạnh khiến tôi không thể nói lại điều gì. Tôi xấu hổ vì sự yếu đuối của mình trước khuôn mặt điển trai với ánh mắt thiêu đốt.

Cuối cùng, Manu ôm tôi trong vòng tay anh, dịu dàng, và tôi nhận cái ôm siết của anh. Thời khắc đó hoàn toàn không bi thảm, tôi cảm thấy thoải mái trong tay anh, và chỉ có điều đó là quan trọng. Sau vài phút anh buông tôi ra, nhìn tôi bằng đôi mắt to đen của mình và bỗng nhiên nói với tôi:

- Nghe này, anh nghĩ rằng để tránh những tình huống kiểu vừa rồi, trong tương lai mỗi người trong chúng ta sẽ tự mua đồ ăn cho riêng mình. Như thế sẽ dễ dàng hơn cho cả hai, và chúng ta sẽ không phải cãi nhau kiểu này nữa.

Tôi hết sức ngạc nhiên. Vậy là tất cả những gì diễn ra tối nay tất cả chưa đủ sao? Anh vẫn còn muốn bồi thêm một cú nữa?

- Gì cơ?

- Phải đấy, anh thực sự nghĩ rằng điều đó sẽ tốt hơn cho chúng ta. Hơn nữa với thời gian biểu hiện nay, chúng ta gần như chẳng bao giờ được ăn cùng nhau, và dù sao đi nữa sở thích chúng ta cũng không giống nhau.

Tôi vẫn không nói gì, nhưng không phải là tôi không nghĩ gì. Suy cho cùng tôi có thể nói thêm gì đây? Tôi se không cố thuyết phục kẻ bủn xỉn nhất trên đời ấy. Chỉ riêng việc điều đó làm anh khó chịu cũng đủ để tôi hiểu rằng mình chẳng thể thay đổi gì trong chuyện này. Anh hà tiện, quá được nuông chiều, và chỉ cần đợi thời cơ. Trong khi đó anh không nhận thấy nỗi đau mà anh bắt tôi chịu đựng. Đôi chúng tôi đang tan.

Tôi ngẩng đầu, cố cười, nhưng anh cũng như tôi đều biết rằng có gì đó không ổn giữa chúng tôi. Cái gì đó liên quan đến tiền. Có lẽ cái gì đó liên quan đến một sự khác biệt về tầng lớp xã hội, mà cuối cùng anh không chịu nổi. Mẹ anh luôn nói tôi không xứng với anh.

Ngày hôm sau, khi tôi đi làm, anh đã dọn chỗ cho tôi trong tủ bếp, nơi chúng tôi thường để hộp đựng đồ ăn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.