Lạc Lối

Chương 5



Đói

Ngày 26 tháng Mười 2006

Mẹ đưa cho tôi món gà mà không rời mắt khỏi tôi. Mẹ đã không ngừng nhìn tôi từ suốt đầu bữa. Giờ là kỳ nghỉ lễ Các Thánh và tôi về thăm bố mẹ hai hoặc ba ngày, tôi vẫn chưa quyết định mình sẽ ở lại thời gian chính xác bao lâu. Tôi ngồi ăn cùng mẹ, bố thì câm lặng và em gái tôi thì không ngừng nói.

- Món gà đấy ngon chứ, Laura? mẹ nói với tôi.

Tôi biết rõ mẹ không rời mắt khỏi mọi cử chỉ của tôi: tôi ấn nĩa vào một miếng thịt đùi to, và cùng với tay kia, tôi đưa miếng thịt vào mồm nhai ngấu nghiến như một con quỷ. Hôm nay tôi ăn bằng bốn người, tôi thực sự đói. Không nghi ngờ gì nữa bữa tối nay là yến tiệc thịnh soạn nhất của tôi từ một tháng trở lại đây.

- Vâng, nó ngon tuyệt, con khoái lắm.

Em tôi là người duy nhất nói chuyện, và tôi là người duy nhất thực sự nghe nó. Tôi biết ơn sự có mặt của mình làm đầu óc bố tôi khó chịu. Thường ông đã không nói nhiều, nhưng khi tôi ở nhà, ông câm như hến.

Mối quan hệ của chúng tôi đã luôn khó khăn, chúng tôi luôn yêu thương nhau, nhưng trong im lặng. Bố tôi là người khiến người khác phải tôn trọng. Hai mươi tuổi, ông rời quê hương Tây Ban Nha, tránh xa chế độ độc tài và sự khốn khổ để thử vận may tại Pháp. Ông lớn lên trong một gia đình rất nghiêm khắc, luôn quan tâm đến việc tôn trọng truyền thống. Ông đã luôn giữ thái độ lạnh lùng hiển nhiên này đối với chúng tôi, các con gái của ông, đặc biệt là với tôi, giống hệt bố ông đã làm trước đây với các con mình. Tôi luôn chấp nhận điều đó, bởi đó là cách mà mọi việc diễn ra.

Tôi biết rất rõ rằng ông yêu tôi, nhưng ông không bao giờ nói điều đó với tôi, ông không bao giờ nói gì về tình cảm của mình. Tôi là con cả và tôi biết tôi là đứa con rất được kỳ vọng. Bố mẹ đã rất chiều chuộng tôi trong suốt tuổi thơ êm đềm của tôi. Nhưng khi tôi càng lớn và mối quan hệ của tôi với mẹ trở nên tương hợp, bố tôi bắt đầu đâm ra lặng thinh, có lẽ ông không biết cư xử thế nào với con gái mình. Thái độ táo tợn của tôi khi ông muốn phạt tôi có vẻ là bất bình thường, bất kính đối với ông. Dần dần, ông tự khép mình trong một cái bong bóng và coi như không biết tôi. Khi tôi ở trong phòng, ông chỉ nói với tôi những điều thực sự thiết yếu. Tôi biết mình đã làm ông thất vọng nhiều lần vì cách cư xử của mình. Đỉnh điểm là việc tôi bỏ học năm cuối cấp. Em gái tôi và tôi, chúng tôi luôn biết rằng có những sự ưu đãi trong nhà: mẹ ưa tôi hơn, còn bố ưa em hơn. Nhưng chúng tôi chẳng thể làm gì, và việc chấp nhận điều hiển nhiên này giúp chúng tôi không cảm thấy oán giận hay ganh tị.

Tôi nhớ một hôm, hồi mười sáu tuổi, tôi đã đi khỏi nhà một tháng. Tôi đang trong phòng khách cùng bố mẹ và em tôi, và tôi nhìn cái tràng kỷ chúng tôi đang ngồi. Đó là một cái tràng kỷ rất cũ bọc vải màu xanh lá cây, tôi đã luôn thấy nó ở đây. Nó cũ đến nỗi một hôm, khi tôi còn bé, mẹ tôi đã quyết định nhuộm nó thành màu đỏ sẫm nhằm giấu đi những vệt sờn lộ liễu. Trong lúc nghe ti vi, tôi cọ vào một chỗ trên tay ghế nơi thuốc nhuộm không bám.

Tôi bỗng thốt lên:

- Có lẽ chúng ta nên nhuộm nó lại thành màu xanh lá cây. Nó đã mang màu đỏ lâu quá rồi và nó cần một sự tươi mới.

Bố đáp, không nhìn tôi:

- Cái ghế này chưa bao giờ màu xanh lá cây.

Ông nói bằng một giọng khô khốc và khinh bỉ, như thể tôi vừa nói với ông điều ngu ngốc nhất ông từng được nghe.

- Đương nhiên là có chứ bố, con vẫn còn nhớ khi mẹ nhuộm nó.

- Cái ghế này chưa bao giờ màu xanh lá cây, bố nói cho con biết.

Trong vài phút, tôi cố chứng minh cho bố thấy rằng có, rằng tôi vẫn nhớ rõ điều đó. Thậm chí tôi còn lôi cuốn album ảnh ra để tìm bằng chứng cho những gì tôi nói. Thấy tôi lục lọi giá sách trong phòng khách, bố tôi giận điên lên một cách vô cớ.

- A, lúc nào con cũng phải có lý! Lúc nào con cũng muốn chứng tỏ mình thông minh, thưa bà tôi-biết-tuốt!

Ông hét lên. Mẹ và em tôi nhìn ông, đờ ra. Tôi cũng không cử động, vì không biết làm gì, tay cầm album ảnh.

- Bố bắt đầu chán con rồi, chán thái độ của con, cách cư xử của con rồi. Con không tôn trọng những người khác, mọi thứ đều xoay quanh con, quanh cái rốn của con. Quả thật, bố không chịu nổi con nữa, con chỉ là một... một đồ của nợ! Thế đấy, của nợ!

Ông nói liền một mạch rồi bỏ vào bếp. Em gái tôi hét lên khi nghe ông nói. Bố tôi với tất cả vẻ cửa quyền của mình, bố tôi người không chút úp mở. Nhưng bất chấp tất cả, cổ họng tôi rát bỏng. Tôi nắm chặt tay và toan bỏ chạy, trong khi mẹ tôi đứng dậy và đã cố giữ tôi lại. Tôi chộp lấy cặp sách. Mẹ tôi khóc lóc van nài tôi đừng đi, em tôi bám lấy cánh tay tôi. Bố tôi hoàn toàn không rời khỏi bếp.

- Mẹ, con không thể, con không thể nữa. Mẹ hãy nhìn xem bố thế nào, thật khó sống. Con đi đây.

- Nhưng con đi đâu? Con sẽ làm thế nào?

- Con sẽ tìm ra cách.

Và tôi đã tìm ra. Trong một tháng, tôi ở nhà một người bạn gái, cùng bố mẹ cô. Họ không cố tình hiểu, chỉ đơn giản dành cho tôi một chỗ trong nhà họ, ngôi nhà của họ rộng rãi. Hàng sáng tôi đến trường cùng bạn, vào mỗi tuần một lần, tôi gọi điện cho mẹ để hỏi tin tức.

Tôi về nhà sau một tháng, tôi không muốn lợi dụng sự tử tế của bạn cũng như bố mẹ cô ấy thêm nữa. Khi tôi về, bố làm như tôi không tồn tại, giống như vẫn vậy. Bố thậm chí còn cố làm ra vẻ như không biết đến tôi khi mọi việc đã lắng xuống. Chuyện đó khiến tôi vô cùng đau đớn nhưng tôi không biết làm sao để nói với ông hoặc cho ông thấy nỗi đau đó. Sau này tôi biết rằng ngày tôi ra đi ông đã khóc.

Tình huống hiện nay của chúng tôi, vào ngày lễ Các Thánh này, cũng không phải là ngoại lệ. Em tôi nói chuyện trong lúc ăn để phá vỡ bầu không khí yên lặng bao quanh nó. Rồi em chán ngấy việc tự nói chuyện một mình và thôi. Chúng tôi kết thúc bữa ăn trong yên lặng.

Buổi tối mẹ gặp riêng tôi. Tôi biết mẹ muốn nói chuyện từ lúc tôi về nhà.

- Laura, nói mẹ nghe, con vẫn ăn uống đầy đủ đấy chứ?

- Vâng, mẹ thấy rồi đó, tối nay con lấy món gà những hai lần!

- Không, Laura, mẹ không nói chuyện đó. Ở chỗ con ở con có ăn uống đầy đủ không? Con và Manu có đủ đồ ăn không?

Vậy là mẹ đã nhận thấy điều hiển nhiên. Tôi đã sút cân rất nhiều từ một tháng nay, từ khi chúng tôi ai lo phần ăn của người ấy, Manu và tôi. Hồi đầu tháng Chín tôi nặng sáu mươi cân, thậm chí tôi còn hơi béo, và hiện giờ tôi sút còn năm nươi cân. Buổi tối, về muộn, mệt mỏi, tôi thường không có thời gian chuẩn bị đồ ăn vì còn phải lo học bài. Ban ngày, tôi chạy khắp nơi, giữa trường học, thư viện, chỗ làm và căn hộ. Dù sao chăng nữa, trong ngăn tủ của tôi cũng chẳng có gì, trừ một gói mì bốc dở từ hai tuần nay. Tôi không thường xuyên ăn trưa ở trường, một chiếc bánh mì kẹp sẽ làm bảng cân đối tài chính cuối tuần của tôi mất thăng bằng. Càng không ăn, tôi càng không thực sự cảm thấy cái đói nữa. Đúng ra là gần như không.

Còn Manu, anh thường xuyên ăn ở bên ngoài cùng bạn bè. Tôi cho rằng anh dùng số tiền thuê nhà tôi trả anh để ăn uống thỏa thuê trong khi tôi vùi đầu vào đống sách vở. Trừ việc đó ra, chúng tôi khá hòa hợp, gần như không cãi vả. Dù sao đó là chuyện bình thường, vì chúng tôi gần như không gặp nhau. Tuy nhiên, tôi vẫn tiếp tục yêu anh hết mình, ngay cả khi tôi mở tủ đựng đồ ăn và nhỏ dãi trước hộp pa tê hay xốt rau thơm của anh, những thứ sẽ khiến món mì của tôi ngon tuyệt.

Một hôm, tôi lấy một lát giăm bông Ý của anh và nghĩ rằng anh sẽ không nhận ra. Thật không may, có lẽ anh đã đếm, vì anh ngay lập tức phát hiện ra vụ bốc hơi. Tôi xin lỗi anh rối rít, nói rằng chỉ vì tôi đói và rằng tôi sẽ mua trả anh. Đó là việc tôi làm ngay ngày hôm sau, bằng tờ năm euro, số tiền lẽ ra tôi phải tiêu trong ba ngày. Lẽ ra tôi có thể đẩy sai sót của mình đến mức chỉ trả lại cho anh một lát giăm bông, như thế có lẽ anh sẽ tự nhận ra sự ngớ ngẩn trong cách xử sự của mình. Nhưng tôi không muốn tham gia trò chơi của anh, tôi không quan tâm đến nó.

Tôi dứt khoát không thể kể tất cả những chuyện này với mẹ, mẹ sẽ hốt hoảng và sẽ mắng chửi anh. Mẹ sẽ buộc tôi về nhà, đó là vấn đề không phải bàn cãi gì.

- Mẹ đừng lo, mọi chuyện đều ổn.

- Con sẽ nói với mẹ nếu có gì đó không ổn chứ?

- Vâng, tất nhiên rồi, mẹ! Mẹ đừng lo.

Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. Mẹ không tin tôi, nhưng mẹ không thể làm gì nếu tôi không nói với mẹ sự thật.

Hai ngày sau, khi tôi rời nhà bố mẹ, mẹ đưa cho tôi một cái túi đầy đồ ăn, mẹ đã để vào đó tất cả những gì mẹ có được. Mẹ nháy mặt với tôi khi đưa túi cho tôi.

- Đi cẩn thận nhé, con yêu, hãy tự chăm sóc mình.

Bố đưa tay ra hiệu chào tôi, không ôm hôn. Chúng tôi đã không còn ôm hôn từ nhiều năm nay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.