Lạc Thiên Tiên Đế

Quyển 1 - Chương 81: Khiêu khích .



Sau khi đột phá Kết Đan, Vũ Thiên Long mất thêm hai ngày để tìm hiểu hoàn toàn Hoang Cổ Chi Địa, địa phương này nói lớn không phải lớn, mà nói nhỏ cũng tuyệt đối không hề nhỏ, bốn mươi tòa hắc tháp kia, hắn thực không biết người ta dựng ra tại đó rốt cuộc mang dụng ý gì.

Bên dưới tế đài đá đen, ẩn ẩn một cái thông đạo, tựa hồ lối đi hướng ra phía tinh không, bất quá lối đi này đã bị ai đó phong ấn lại, bằng vào thực lực của bản thân bây giờ, dù cho có tò mò đến mấy Vũ Thiên Long cũng đành bất lực.

" Rất có khả năng bốn mươi tòa hắc tháp cùng tế đài kia là cấu trúc của một loại trận pháp nào đó " Vũ Thiên Long tự nhủ, rốt cuộc ngậm ngùi rời đi Hoang Cổ Chi Địa, lần này mặc dù nguy hiểm trùng trùng, thế nhưng nhân họa đắc phúc, bản thân hắn cũng xem như có được một hồi thu hoạch lớn lao.

U Minh sâm lâm, lại mất thêm hai ngày vượt mê chướng, cật lực phi hành, Vũ Thiên Long mới có thể thuận lợi trở về Phong Vũ đại cung.

" Không biết đám người Nạp Đặc Các thế nào rồi, đã tìm được thứ cần tìm hay chưa! Ta ở bên trong Hoang Cổ Chi Địa nhẩm tính thời gian vừa vặn bốn tháng trời, có lẽ ba người bọn họ tại thời điểm hủy đi kết giới đã bị truyền tống đến một địa phương khác, bất quá, cũng hoàn toàn có khả năng kẻ bị truyền tống là ta! " Vũ Thiên Long nhếch môi cười.

Bước vào bên trong động phủ, ngay lập tức Vũ Thiên Long nhận được một đạo thần niệm truyền tin của Đoàn Thế Khánh, đạo thần niệm này đại khái cáo tri, sư tôn hắn, Lý Trác Thần nửa tháng trước đã trở về tông môn.

" Sớm hơn hai năm, Sư tôn! Rốt cuộc ta cũng có thể gặp lại người rồi! " Vũ Thiên Long vội vã rời đi động phủ, nhanh chóng ly khai hạ cung, hắn muốn tiến nhập thượng cung trên kia, đi tìm gặp sư tôn.

Trên dưới Phong Vũ đại cung thoạt nhìn như được nối liền với nhau, nhưng thực chất lại hoàn toàn không phải, mà rõ ràng bị phân cách bởi một tầng sương mù dày đặc, tạo hình một cái bạch vân quan đạo, quan đạo này có tác dụng ngăn cản những đệ tử thực lực không đủ, cố tình đi lên thượng cung.

Thần thức triệt để phóng xuất, muốn thâm nhập quan đạo, bất quá, ngay lập tức liền bị đánh bật trở lại, lực lượng phản phệ suýt chút nữa khiến cho Vũ Thiên Long tại chỗ phun ra máu tươi, sắc mặt thoáng âm trầm.

" Thứ này không thể ngăn cản ta được! ".

Lời nói rơi xuống, tay phải nhanh chóng bắt quyết, lập tức Nhất Thủ Già Thương Khung thủ ấn ngập trời huyễn hóa mà ra, Vũ Thiên Long hung hăng nhấn tay một cái về phía hư vô bất định, theo đó đại thủ cũng đồng thời gào thét, hướng bạch vân quan đạo tự hành công kích tới.

" Ầm! Ầm! Uỳnh! ".

Thanh âm va chạm kịch liệt vang lên, tầng sương mù bên ngoài quan đạo có thể nhìn thấy bằng mắt thường bị trùng kích đến lõm sâu vào, bất quá, tựa hồ có đặc tính đàn hồi mạnh mẽ, chẳng mấy chốc tầng mây mù kia lại nhanh chóng co giãn, lập tức liền quay về nguyên bản vốn có, không tổn hao, cũng chẳng hề xê xích nửa phân.

Đây là một kích toàn lực của Vũ Thiên Long, mang theo mười phần khí tức Thiên Đạo Kết Đan, mặc dù còn không phải chân chính đòn sát thủ, thế nhưng một kích này có thể dễ dàng khiến cho chúng tu sĩ, tu vị Kết Đan hậu kỳ trở xuống trực tiếp tại chỗ thụ thương.

" Phòng ngự thật mạnh! Nếu không có thực lực Kết Đan đại viên mãn, e rằng vô pháp hủy đi thứ sương mù này! " Vũ Thiên Long cả kinh, đại não cấp tốc suy nghĩ, qua mấy cái hô hấp, Vũ Thiên Long mím môi, tà tà cười quái dị.

" Khụ Khụ! Không phá được, không tổn hại được a! Nhưng thu lấy thì ta làm được! " Dứt lời, ngón tay nhẹ điểm lên mi tâm, đi câu thông cùng với thức hải, sát na, một đạo huyết quang bằng tốc độ siêu việt bôn lôi gào thét mà ra, định trụ tại hư vô, sau đó huyễn hóa nên một cái đại đỉnh thân cao chín trượng, màu đỏ như máu.

" Chiến Thần Đỉnh! Trấn " Lời nói vừa xuống, Sơn Hà Cổ Đồ trải rộng một vùng trời, phành phạch tung bay trong gió.

" Thu! ".

Theo đó, vô cùng vô tận sương mù xung quanh bạch vân quan đạo bị sinh sinh cưỡng ép, sau đó dũng động quay cuồng, rốt cuộc bị Sơn Hà Đồ tham lam nuốt gọn, dung nhập vào bên trong, hóa thành một bộ phận pháp họa của bức tranh.

Thu lại Chiến Thần Đỉnh, Vũ Thiên Long nhếch môi cười, vẻ mặt cực kỳ mãn nguyện.

Bạch vân quan đạo biến mất, lúc này Vũ Thiên Long có thể tận mắt nhìn thấy toàn cảnh Phong Vũ thượng cung.

Nói nguy nga tráng lệ có vẻ hơi kém sắc, nói uy nghiêm thần thánh cũng không hẳn đã hợp lý.

" Chốn phúc địa tu chân ".

Bên trên, đứng thẳng đỉnh đầu là kiêu dương rực rỡ, thất thải quang mang chói lòa phô trương khuếch tán, trận trận khí tức làm rung động lòng người tản mát mà ra, nơi này thiên địa linh khí thậm chí không cần đi gia trì bởi Tụ Linh trận pháp cũng đã nồng đậm hơn xa so với bên trong động phủ của Vũ Thiên Long.

" Đúng là địa vị luôn đi kèm đãi ngộ a! Ta ở Tạp Dịch Quán thấy ngoại môn đệ tử đã vô cùng khoa trương rồi, vậy mà thượng cung so với bên dưới còn tốt hơn gấp trăm, ngàn lần! " Vũ Thiên Long tặc lưỡi cảm thán.

Đúng lúc này, đằng xa bỗng nhiên vọng lại thanh âm dị nghị, tràng cảnh liền trở nên huyên náo.

" Không đúng! Ta cảm giác có điều không đúng, ngươi có biết không đúng chỗ nào không? ".

" Làm sao ta biết không đúng ở chỗ nào a! ".

" Các ngươi nhìn đi, sương mù, sương mù biến đâu mất! ".

" Đúng a! Không đúng ở chỗ này rồi! Sương mù vậy mà biến mất! ".

" Chuyện này tuyệt đối không tầm thường, phải nhanh chóng cáo tri lên trên, lão tử vào nội môn, sinh hoạt tại thượng cung cũng ngót ba trăm năm, đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên ta nhìn thấy loại chuyện tương tự! ".

Bên dưới hạ cung, mấy vạn ngoại môn đệ tử cũng đã bắt đầu phát hiện ra dị biến, bạch vân quan đạo vậy mà thình lình biến mất, một đồn mười, mười đồn trăm, lúc này, kẻ đạp pháp khí, người lăng không phi hành, khiến cho bầu trời một khắc tràn ngập tinh điểm, vô số đạo cầu vòng xé không bay lượn.

Bất quá chúng nhân mấy vạn người chỉ dám đứng từ xa chỉ trỏ, đây cũng là lần đầu tiên trong đời bọn họ được tận mắt nhìn thấy toàn cảnh Phong Vũ thượng cung, lập tức tràng cảnh liền trở nên huyên náo, mấy vạn cái miệng đồng thanh đồng khởi, dù cho có yến oanh thỏ thẻ thì cộng minh cũng đã không thua kém gì thiên lôi oanh kích.

" Lạc Thiên! Lùi lại! Phạm vào địa phận thượng cung tội nặng a! " Phía sau lưng Vũ Thiên Long bỗng nhiên vang lên tiếng thét dài the thé, thanh âm này nghe ra vô cùng quen thuộc.

Vũ Thiên Long lập tức quay đầu, khẽ nhếch miệng cười, vừa vặn nhìn thấy một thanh niên dáng vóc cao gầy đang đứng lẫn trong đám người, cố gắng vẫy vẫy cánh tay.

" Trần An Sương! Mấy tháng không gặp, lại mập hơn a! " Vũ Thiên Long lớn giọng gọi.

" Năm tháng! Từ ngày đó, ta nhiều lần tìm đến động phủ cũng không thấy bóng dáng ngươi đâu "

" Hắc Hắc! Thế nào? Có muốn dạo chơi thượng cung một vòng? ".

" Ta còn chưa sống đủ, ngươi muốn thì chơi một mình đi! ".

Đúng lúc này, thình lình ba đạo bôn lôi từ đằng xa thét gào bay đến, sát na, định trụ tại trước mặt Vũ Thiên Long, có thể nhìn thấy chân ảnh ba thanh niên trẻ tuổi, bọn họ thân mang đạo phục nội môn đệ tử.

Một trong ba tên thanh niên quắc mắt nhìn Vũ Thiên Long, lớn giọng quát: " Tiểu tử, ngươi từ đâu dám tiến nhập địa phận nội môn? Có biết tội không ".

Vũ Thiên Long âm thầm quan sát một vòng, rốt cuộc bĩu môi cười nhạt: " Môn quy có nói không cho phép ngoại môn xuất nhập thượng cung sao? ".

" Ngươi! Hừ, Kết Đan sơ kỳ, bằng chút tu vị đó tiểu tử ngươi còn xa xa chưa đủ thực lực để tiến giai lên nội môn! Chúng ta là đệ tử Chấp Pháp Điện, bây giờ cho ngươi hai sự lựa chọn: Một, trở lại ngoại môn ngay lập tức, hai, theo ta vào Hình Viện chịu phạt! " Thanh niên thứ hai vẻ mặt khinh thường, thần sắc chán ghét, nghiêm giọng quát.

" Sao ngươi dám chắc rằng ta không đủ thực lực! Thế nào! Nếu có thể đánh bại một nội môn đệ tử bất kỳ, liền thay thế đi vị trí của hắn, đúng không? Vũ Thiên Long ung dung, nửa cười, hỏi.

" Nội môn đệ tử, thấp nhất cũng là Kết Đan đại viên mãn, bằng vào ngươi ư? Tên điên này! Còn không lui xuống đừng trách lão tử nặng tay a ".

" Được rồi, ngươi, tên mập mắt lồi, Lạc Thiên ta hôm nay nhất định phải tiến giai nội môn, tại đây khiêu chiến ngươi a! ".

Vũ Thiên Long tùy tiện chỉ tay về phía một thanh niên diện mạo mập mạp, trong thanh âm có phần khiêu kích, ba người bọn họ toàn bộ đều là đệ tử của Chấp Pháp Điện, tu vị Kết Đan đại viên mãn.

Thiên Đạo Kết Đan, đồng nghĩa vô địch cùng cảnh giới, dưới Nguyên Anh cảnh, bản thân hắn đủ tự tin để nghiền ép hết thảy, thậm chí đến Kết Đan đại viên mãn, Vũ Thiên Long cũng hoàn toàn có thể thong thong thả thả đánh một trận, chứ không đến mức phải chật vật như mấy tháng trước, khi đối đầu cùng Tiết Tiểu Tam.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.