Lake Of Dreams

Chương 2



“À,” anh nói trong một âm thanh hiểu biết nho nhỏ. “Điều đó có thể thông cảm. Nhưng em làm thế nào để đi xem những con rùa nếu em sợ nước?”

Mất hết can đảm, cô nhìn lên anh. “Tôi đã không nghĩ tới điều đó.” Làm sao cô có thể nói với anh rằng nỗi sợ nước của cô quá mới đến mức cô chưa từng nghĩ cô có thể hoặc không thể làm gì dựa trên sự gần gũi với nước. Sự chú ý của cô lại tan ra lần nữa, bởi góc cạnh của quai hàm anh khi nhìn từ dưới. Nó là một bộ hàm rất khỏe, cô nhận thấy, với một cái cằm cương quyết. Rõ ràng anh có một bộ râu rậm; mặc dù hiển nhiên là anh vừa cạo, cô có thể thấy bộ râu quai nón sẫm màu để lại dấu vết trên đó. Một lần nữa cảm xúc khó tả về sự tương đồng lại nổi lên trong cô, và cô muốn đặt bàn tay mình lên khuôn mặt anh. Cô tự hỏi liệu anh có luôn luôn đủ chu đáo để cạo râu trước khi làm tình, và đột ngột hình ảnh dữ dội của cái cằm cương nghị đó đang chà xát một cách dịu dàng lên đường cong của bộ ngực cô.

Thình lình cô giật mình ra, một cử động ngắn ngủi mà anh ngăn lại trước khi nó bắt đầu, cánh tay anh xiết chặt quanh cô và cương quyết kéo cô sát vào anh. “Lũ rùa ở ngay đây thôi, khoảng ba mươi bước chân,” anh thì thầm, cúi đầu xuống làm cằm anh chạm nhẹ vào tóc cô. “Em có thể trông thấy chúng nếu anh chặn giữa em và cái hồ, và giữ em thật chặt để em biết mình sẽ không rơi xuống đó?”

Ồ, anh quả là tốt. Cô nhận thấy nó theo cách kì lạ. Bất cứ khi nào anh làm điều gì đó làm cô cảnh giác – điều gì đó báo động cô, như là giữ cô trong tay anh – ngay lập tức anh lại làm cô sao lãng bằng một khoảnh khắc thật thú vị. Cô nhìn thấy mánh khóe, nhưng … lũ rùa con thật quá dễ thương. Cô nghĩ về gợi ý của anh. Nó chắc chắn là một trò lừa nguy hiểm, nhưng cô cảm thấy an toàn trong vòng tay anh, được sưởi ấm bởi sức nóng của anh và được quấn lại trong những cơ bắp đầy sức mạnh đó. Nỗi khao khát bắt đầu trong khoảnh khắc đó, từ cái đụng chạm đầu tiên của anh, và đã mạnh tới mức cô vừa nhận ra nó. Tại sao cô lại nghĩ về sự dữ dội của cằm anh trên thân thể cô? Cô biết rằng mình nên trở vào trong. Nhưng lý trí đã không thể làm gì với sự hòa trộn những phản ứng hoang dại mà cô cảm nhận được từ lần đầu tiên trông thấy anh, nỗi sợ hãi, sự hoang mang, điều ép buộc và lòng khao khát tất cả được cuộn lại với nhau làm cho cô không thể biết từ giây phút này cô sẽ bị tác động như thế nào. Cô không thích nó, không thích bất cứ điều gì ở nó. Cô muốn trở lại là Thea già dặn, không phải là sinh vật bị kích thích và vô lý mà cô đã nhận ra.

Được rồi, hãy ném cái lo-gic ra ngoài cửa sổ. Nó đã không làm việc tốt kể từ lúc những cơn mơ bắt đầu. Cô nhìn lên đôi mắt xanh dương thận trọng đó và quẳng đi sự cảnh giác của mình, quyết định hành động theo bản năng nguyên thủy. “Có lẽ được đấy. Hãy thử đi.”

Cô nghĩ rằng mình đã trông thấy một ngọn lửa hân hoan lóe lên trong đôi mắt pha lê, nhưng khi quan sát tỉ mỉ hơn cô chỉ thấy sự hài lòng rõ rệt của đàn ông. “Hãy bước xa vài bước khỏi mặt nước,” anh gợi ý, kéo cô theo trong khi cánh tay cứng cỏi vẫn để quanh eo cô. “Chúng ta vẫn có thể thấy những con rùa. Nói cho anh biết nếu chúng ta ở quá gần, được không? Anh không muốn em lo lắng.”

Cô mỉm cười, và ngạc nhiên vì mình có thể làm thế. Làm sao mà cô không lo lắng cho được? Cô ở quá gần mặt nước, và quá gần anh. “Nếu tôi đi giày, tôi sẽ bị lắc lư trong chúng mất,” cô thừa nhận.

Anh liếc xuống đôi chân trần của cô, và cách cô đang kéo cái váy ngủ của mình lên để giữ chúng khỏi đám cỏ ướt. “Có thể có những cây tầm xuân nữa,” anh nói để giải thích khi anh cúi xuống và luồn cánh tay kia xuống dưới đầu gối cô. Thea bật kêu một tiếng ngạc nhiên khi anh nâng cô lên, túm lấy áo anh trong một nỗ lực để giữ vững mình. Anh nhăn nhở khi bế cô dựa vào ngực anh. “Thế nào?”

Hoảng hốt. Hồi hộp. Trái tim cô đang đập dữ dội, và sức ép đầu tiên của lòng ham muốn đang trở nên thật mãnh liệt. Cô nhìn xuống đất và nói, “Cao quá.”

“Em không sợ cả độ cao chứ?”

“Không, chỉ nước thôi.” Và anh nữa, anh chàng to lớn. Nhưng bị hấp dẫn nhiều hơn là e ngại, cô nhận ra.

Anh mang cô dọc theo bờ hồ, cẩn thận không tới quá gần mặt nước, trong khi Thea nhìn ngắm mọi nơi ngoài cái hồ. Cái vùng dễ nhìn nhất là cổ họng anh, mạnh khỏe và rám nắng, với một chỗ hõm bé nhỏ bên dưới cái yết hầu cứng cỏi của anh. Sự gần gũi với làn da trần của anh làm đôi môi cô náo nức, như thể cô vừa được chạm vào cái hõm đó nơi mạch anh rộn ràng một cách mời mọc.

“Chúng ta phải yên lặng,” anh nói thầm, và giảm tốc độ ở những bước cuối cùng. Họ đã rời khỏi bãi cỏ tương đối gọn ghẽ và tới một nơi lộn xộn với những cây bụi,cỏ dại và có thể gồm cả những cây tầm xuân. Với đôi chân trần, cô cảm thấy mừng vì anh bế cô. Những cái cây mọc dày hơn ở đây, giới hạn một cách tuyệt vời phong cảnh của vùng hồ. “Chúng vẫn ở đây, trong một khúc cây đổ nằm ở rìa nước. Đừng chuyển động đột ngột nhé. Anh sẽ để em xuống, chậm thôi. Đặt chân em lên giày anh.”

Trước khi cô có thể hỏi tại sao, lúc này cô cảm thấy thoải mái hoàn toàn trong vòng tay anh, anh đã rút tay khỏi chân cô và để cơ thể cô trượt xuống. Mặc dù anh đã cẩn thận không để cái áo ngủ của cô chạm vào giữa họ, nhưng sự chà xát của thân thể cô trượt qua cơ thể anh còn lôi cuốn nhiều hơn. Cô bắt lấy hơi thở của mình, ngực và đùi cô rộn lên nóng bức thậm chí khi cô đặt chân mình lên mũi giày anh và dồn toàn bộ trọng lượng của mình lên đó. Anh cũng bị tác động; không thể nhầm lẫn về chỗ phồng lên cứng ngắc nơi háng anh.

Tuy nhiên, dường như anh có khả năng hơn cô trong việc lờ nó đi. Anh đặt cả hai cánh tay quanh cô, giữ cô dựa vào anh một cách thoải mái, trong lúc anh đứng quay lưng lại phía hồ. Cô có thể cảm thấy tình trạng kích thích rền rĩ trong anh, nhưng có vẻ như nó không phải là nhục dục thuần túy, bất chấp sự cương cứng của anh.

“Có bảy con đấy,” anh thầm thì, giọng anh rì rầm khàn khàn như một người tình. “Chúng sắp thành hàng trên khúc cây đổ với những cái chân như những cái bánh kếp có chứa đồng đô la bạc vậy. Chỉ cần em quay đầu lại và kín đáo nhìn, anh sẽ giữ em thật chắc để em thấy an toàn.”

Thea do dự, bị giằng xé giữa mong muốn được xem lũ rùa bé nhỏ và nỗi sợ nước của cô. Tay cô nắm chặt cánh tay anh, và cô có thể cảm thấy những bắp tay cứng chắc mềm đi khi anh giữ cô gần hơn. “Đến lượt em đó,” anh nói, vẫn thì thầm, và cô cảm nhận môi anh lướt trên tóc cô.

Cô hít một hơi thở sâu và cố gắng làm mình mạnh hơn. Nửa giây sau cô vùi mặt một cách dữ dội vào ngực anh, run rẩy, cố gắng chống lại cơn buồn nôn đang nổi lên. Anh ôm ấp cô, an ủi cô với cử chỉ đu đưa nhè nhẹ của cơ thể anh trong khi anh rì rầm những âm thanh che chở, cái không thật sự là từ ngữ.

Hai phút sau đó cô thử lại, với cùng một kết quả.

Cố gắng lần thứ tư, những giọt nước mắt thất vọng tuôn ra từ mắt cô. Richard gắng đưa cô trở về nhà, nhưng sự cố chấp mà các anh cô biết rõ vẫn ở đó và cô không chấp nhận từ bỏ. Vì Chúa, cô sẽ xem lũ rùa đó.

Mười phút sau, cô vẫn không thể bắt mình liếc nhìn trước khi sự hoảng loạn và cơn buồn nôn tấn công cô, và cô trở nên tức giận với bản thân mình. Những chú rùa vẫn đang sưởi nắng một cách hạnh phúc ngay lúc này, nhưng chúng có thể đi mất vào giây tới.

“Lần này tôi sẽ làm được,” cô tuyên bố, giọng cô ẩn chứa một quyết tâm đầy giận dữ.

Richard thở dài. “Sẽ ổn thôi.” Cô nhận thức rõ rằng anh ta có thể đơn giản là đón lấy cô và bước ra xa bất kì lúc nào, nhưng bằng cách nào đó cô biết anh sẽ đứng đó cho tới khi cô từ bỏ nỗ lực. Cô gắng hết sức mình và bắt đầu quay đầu lại thật chậm. “Trong lúc em đang tra tấn bản thân mình, anh sẽ giết thời gian bằng cách nhớ lại xem anh đã có thể nhìn xuyên qua cái váy ngủ của em như thế nào khi em băng qua bãi cỏ đó,” anh nói.

Sửng sốt, Thea nhận ra mình đang chớp mắt nhìn lũ rùa nhỏ mất hai giây trong khi cô quay mòng mòng dưới tác động của những điều anh vừa nói. Đầu cô thình lình quay lại, vẻ bị xúc phạm nhiều hơn là sợ hãi trong cử chỉ ấy. “Cái gì kia?”

“Anh có thể nhìn xuyên qua cái váy ngủ của em,” anh lặp lại một cách thú vị. Một nụ cười nở trên miệng anh và đôi mắt pha lê của anh bộc lộ nhiều sự thích thú hơn khi anh nhìn xuống cô. “Mặt trời đang chiếu ở góc đó. Anh đã thấy…” Anh ta bỏ ngang câu nói.

Cô đẩy tay anh ra với nỗ lực nới lỏng nó mà không đạt kết quả. “Anh đã thấy điều gì?”

“Mọi thứ.” Anh ta có vẻ thích cái kí ức ấy. Anh bật ra một âm thanh thú vị nho nhỏ trong cổ họng. “Em có những núm vú nhỏ nhắn tuyệt đẹp.”

Cô đỏ bừng mặt, cùng lúc cô cảm thấy những-núm-vú-nhỏ-nhắn-tuyệt-đẹp vừa được nói đến đang căng lại trong sự nở tung. Phản ứng cũng tương tự cái đó nơi quần anh.

“Nhìn lũ rùa kìa,” anh nói.

Rối trí, cô làm theo. Cùng lúc anh vuốt bàn tay phải xuống mông cô, sự đụng chạm lan tỏa vào xác thịt cô qua làn vải mỏng, bàn tay khum lại và nâng cô lên để chỗ nối giữa hai đùi cô yên vị ở nơi phồng cứng ngắc bên dưới vạt áo anh. Hơi thở của Thea bị giữ lại trong phổi. Cô nhìn chằm chằm một cách đờ đẫn vào lũ rùa, nhưng tâm trí cô đọng lại ở đỉnh của hai đùi. Cô nén lại một tiếng rên, và cố kiềm chế niềm thôi thúc dựa mình vào cái chỗ phồng đó. Cô có thể cảm thấy sự biến đổi bên trong cơ thể mình, những sợi cơ xiết chặt vào và thả lỏng ra, trở nên ẩm ướt khi nỗi ham muốn trở thành cơn rung động mạnh mẽ.

Anh ta là một người lạ. Cô đã mất trí khi đứng ở đây với anh ta trong cái tư thế khêu gợi thế này. Nhưng dù tâm trí cô biết anh ta là một kẻ xa lạ, thân thể cô lại chấp nhận anh ta như thể là cô đã luôn luôn biết anh ta. Kết quả của cuộc xung đột đó làm cho cô không thể cử động.

Những chú rùa bé nhỏ quả thực là có kích cỡ của những cái bánh kếp chứa đồng đô la bạc, với những cái đầu của loài bò sát nhỏ xinh và những cái chân bé mập. Chúng đang sắp hàng trên cái khúc cây đổ chìm một nửa, mặt nước nhẹ nhàng bao quanh ngay dưới chúng. Thea chăm chú nhìn mặt nước lấp lánh trong vài giây trước khi cô nhận ra mình đang làm gì, anh đã quá thành công trong việc làm cô sao lãng.

“Richard,” cô thở ra.

“H’mmm?” Giọng anh trầm hơn, hơi thở anh nhanh hơn một chút.

“Tôi đang ngắm lũ rùa này.”

“Anh biết, cưng. Anh biết em có thể làm được.”

“Tôi không muốn tới gần hơn, nhưng tôi đang nhìn mặt nước.”

“Tốt đấy.” Anh dừng lại. “Khi nào em học cách tin anh, em sẽ dần vượt qua được nỗi sợ.”

Thật lạ lùng khi nói như thế, cô nghĩ. Anh phải làm gì với nỗi sợ nước của cô? Nó bị gây ra bởi những giấc mơ, không phải anh. cô muốn hỏi xem ý anh là gì, nhưng thật khó để nghĩ điều gì đúng đắn khi anh đang giữ cô quá thân mật và khi sự cương cứng của anh đang chọc vào cô càng lúc càng mạnh mẽ.

Rồi một điều gì đó báo động cho lũ rùa, hay có lẽ đơn giản là một trong số chúng quyết định rằng nó đã có đủ ánh mặt trời và những con khác cũng đồng ý, và tất cả chúng đồng thời trượt khỏi khúc cây và tràn xuống nước, từng con một, toàn bộ hành động đó diễn ra quá nhanh đến nỗi nó kết thúc chỉ trong một giây. Tiếng róc rách phát ra từ khúc gỗ, làm sống lại cơn buồn nôn từ bụng Thea. Cô cố nén và nhìn ra xa, và sự đam mê nhục dục đã bị phá vỡ.

Anh cũng biết điều đó. Trước khi cô có thể nói, anh đơn thuần bế cô lên và mang cô trở lại bãi cỏ.

Nhớ lại điều anh đã nói về cái áo ngủ của mình, cô lại đỏ bừng mặt ngay khi anh đặt cô xuống. Anh liếc nhìn hai má đỏ lựng của cô, và niềm thích thú lấp lánh trong đôi mắt anh.

“Đừng có cười,” cô lẩm bẩm một cách gắt gỏng trong khi di chuyển ra xa khỏi anh. Mặc dù điều đó là quá muộn, cô vẫn cố gắng thể hiện phẩm giá. “Cảm ơn anh vì đã chỉ cho tôi lũ rùa, và cảm ơn vì đã rất kiên nhẫn với tôi.”

“Rất sẵn lòng,” anh nói với một âm điệu từ tốn vẫn truyền đạt nụ cười ẩn giấu của anh.

Cô quắc mắt. Cô không biết có nên quay lại hay không và để anh ta dễ dàng nhìn thấy phía đằng sau cô. Tay cô không đủ để che phủ hết những điểm nhạy cảm, và đằng nào cũng quá muộn rồi. Cô thỏa hiệp bằng cách đi khép nép.

“Thea.”

Cô dừng lại, chân mày nhướng lên thắc mắc.

“Em sẽ đi picnic với anh chiều nay chứ?”

Một chuyến picnic? Cô nhìn anh chằm chằm, một lần nữa tự hỏi trong sự pha trộn đầy bối rối giữa vẻ xa lạ và gần gũi mà cô cảm nhận về anh. Giống như những chú rùa con, một chuyến picnic nghe có vẻ hấp dẫn không chịu được; toàn bộ điều này mang lại cảm giác như thể là cô đã mở một cuốn sách quá lôi cuốn đến mức cô không thể dừng việc giở từng trang. Tuy nhiên, cô thấy phải kéo mình trở lại. “Tôi không –”

“Có một cái cây trong một vùng bỏ hoang cách đây khoảng một dặm,” anh ngắt lời, và tất cả niềm thích thú ánh lên trong đôi mắt màu biển. “Nó khổng lồ, với những cành còn to hơn hông anh. Trông nó như thể đã ở luôn luôn ở đó. Anh thích nằm trong bóng cây tỏa rộng của nó, gối đầu lên vạt áo em và kể cho em về những giấc mơ của anh.”

Thea muốn chạy. Lòng can đảm quái quỉ; sự thận trọng đòi hỏi cô bỏ chạy. Cô muốn thế, nhưng chân cô không cử động. Toàn bộ cơ thể cô dường như tê liệt. Cô thả vạt váy xuống đám cỏ ẩm, nhìn chằm chằm vào anh mà không nói nên lời. “Anh là ai?” cuối cùng cô thì thầm.

Anh quan sát cơn kinh hoảng đột ngột trong đôi mắt cô, và sự hối tiếc nhá qua gương mặt anh. “Anh đã nói với em,” rốt cuộc anh trả lời, giọng anh dịu dàng. “Richard Chance.”

“Anh – anh có ý gì khi nói về những giấc mơ của anh?” Anh dừng lại lần nữa, cái nhìn sắc bén vẫn dán vào cô tới mức dù là một sắc thái nhỏ nhất của xúc cảm cũng không thoát khỏi anh. “Chúng ta hãy vào trong,” anh đề nghị, tiến lại gần dịu dàng nắm lấy tay cô và hướng những bước đi loạng choạng của cô về phía ngôi nhà. “Chúng ta sẽ nói chuyện ở đó.”

Thea giữ chặt đôi chân run rẩy của mình và ấn gót chân xuống, kéo anh dừng lại. Nói đúng ra, anh đã để cô làm thế. Trong cuộc đời mình trước đây cô chưa từng nhận thức về sức mạnh của một người đàn ông như cô nhận thức được về anh. Anh không phải là một khối cơ thịt to lớn, nhưng sự rắn chắc của cơ thể anh hoàn toàn rõ ràng. “Những giấc mơ nào?” Cô khăng khăng hỏi. “Anh muốn gì?”

Anh thở dài, và chuyển cái kìm giữ của anh thành sự vuốt ve nhẹ nhàng khi những ngón tay lên xuống mặt bên dưới mềm mại của cánh tay cô. “Điều anh không muốn là làm em sợ hãi,” anh trả lời. “Anh chỉ vừa mới tìm thấy em, Thea. Điều cuối cùng anh muốn là làm em tránh xa anh.”

Giọng anh trầm lặng và thành thật, và việc đó mang lại ma lực kì lạ trong cô. Một người phụ nữ có thể cảm thấy như thế nào, nếu không được bảo đảm, ít nhất cũng trấn tĩnh bởi sự điềm đạm hết sức trong lời lẽ của anh? Sự báo động của cô giảm đi một chút, và Thea biết rằng mình đang được dẫn về phía ngôi nhà một lần nữa. Lần này cô không cố gắng ngăn anh. Tối thiểu cô có thể làm điều gì đó phù hợp hơn trước khi họ nói chuyện tại nơi mà anh cứ khăng khăng.

Cô tránh xa khỏi anh ngay khi họ vào bên trong, và tập hợp lại sự bình tĩnh đã bị xé vụn bao quanh như một lớp áo choàng. “Bếp ở ngay đây,” cô nói, tay chỉ. “Nếu anh dùng một bình cà phê, tôi sẽ ở đây ngay sau khi tôi đi thay đồ.”

Anh nhìn cô theo một cách mới mẻ với sự ngưỡng mộ thông thường của đàn ông, cái nhìn của anh lướt qua cô từ đầu đến chân. “Đừng bận tâm về nhu cầu của anh,” anh lẩm bẩm.

“Nhu cầu của anh chính xác là điều tôi đang bận tâm,” cô vặn lại, và nụ cười nhăn nhở của anh làm rộn lên cơn chóng mặt nơi bụng cô. Mặc dù nỗ lực hết sức mình, cô vẫn cảm thấy ấm áp bởi sự cuốn hút đến choáng váng của anh. “Cà phê trong tủ treo bên trái bồn rửa.”

“Được thôi, quý bà.” Anh nháy mắt và nhẹ bước tới bếp. Thea trốn vào phòng ngủ và đóng cửa lại. Tựa vào nó trong sự khuây khỏa. Chân cô vẫn còn run. Tiếp theo sẽ là gì đây? Cô cảm thấy như là mình đã ngã xuống một cái hang thỏ. Anh ta là người lạ, cô mới gặp anh ta ngày hôm qua, và rồi có những thời điểm, ngày càng nhiều hơn, khi cô cảm thấy như thể cô biết anh rõ như bản thân mình, những khi giọng nói của anh dội sâu trong cơ thể cô như một tiếng chuông nội tại. Cơ thể cô phản ứng với anh theo cách chưa từng có với bất kì ai, với một sự thoải mái cứ như họ đã là người tình trong nhiều năm.

Anh đã nói và làm những điều lặp lại một cách kì quái những giấc mơ của cô. Nhưng làm sao cô có thể mơ về một người đàn ông chưa từng gặp? Điều này hoàn toàn ra ngoài những trải nghiệm cô đã có; cô không giải thích được, trừ phi cô đột nhiên trở thành một nhà thông thái.

Phải, chắc rồi. Thea lúc lắc đầu khi cởi chiếc áo ngủ ra và mở ngăn kéo đựng váy để lấy cái nịt vú và quần xi-lip. Cô tưởng như có thể nghe thấy những người anh trai trêu rằng liệu cô có dám đề cập đến một thứ như thế không. “Woo, Woo,” họ đã huýt sáo, cười phá lên. “Ai đó tìm ra một cái khăn xếp để cô mặc! Quý bà Theadora sẽ kể vận mệnh của chúng ta.”

Cô mặc quần jean và áo phông rồi nhét chân mình vào đôi giày mềm chơi tennis. Được khích lệ bởi mớ quần áo phủ ngoài, cô cảm thấy tốt hơn khi chuẩn bị đối diện Richard Chance lần nữa. Quả là một ý tưởng điên rồ khi nghĩ rằng cô đã gặp anh trong mơ, nhưng cô biết chắc có một cách để tìm ra nó. Trong mỗi lần hiện thân, bắp đùi trái của người chiến binh trong mơ đều bị sẹo, một đường màu đỏ dài nham nhở kết thúc phía trên đầu gối anh chỉ vài inch. Tất cả những điều phải làm là yêu cầu anh ta kéo quần để cô có thể nhìn thấy chân anh, và cô sẽ giải quyết cái bí ẩn này, một lần và mãi mãi.

Phải rồi. Cô có thể thấy mình đang trao cho anh tách cà phê: “Anh dùng kem hay đường? Anh dùng bánh quế chứ? Anh làm ơn cởi quần được không?”

Ngực cô ngứa ran và cơ bụng cô xiết chặt lại. Cái viễn cảnh nhìn thấy anh trần truồng cám dỗ nhiều hơn mức nên có. Có điều gì đó quyến rũ một cách nguy hiểm trong ý nghĩ yêu cầu anh cởi bỏ quần áo. Anh sẽ làm thế, đúng, đôi mắt sống động đó lấp lánh chiếu vào cô trong mọi lúc. Anh ta cũng nhận biết như cô rằng, nếu họ bị bắt gặp, anh sẽ bị giết –

Thea giật mình khỏi ý nghĩ lộn xộn đó. Bị giết? Vì lý do quái nào mà cô lại nghĩ thế? Chắc hẳn lại là những giấc mơ – nhưng cô chưa bao giờ mơ thấy anh bị giết, chỉ có cô thôi. Và anh ta là kẻ giết.

Cơ bụng cô xiết lại lần nữa, nhưng lần này là sự quay lại của nỗi kinh hoàng mà cô đã cảm thấy từ giây phút đầu tiên cô nghe thấy bước chân anh ta trên hành lang. Cô đã sợ anh ta thậm chí trước khi cô gặp anh. Anh ta là người đàn ông mà tiếng tăm còn đến trước anh –

Dừng lại! Thea kiên quyết cảnh báo mình. Tiếng tăm nào cơ? Cô chưa từng nghe thấy điều gì về Richard Chance. Cô nhìn quanh phòng, cố tìm kiếm một lý do trong khung cảnh quá đỗi bình thường xung quanh cô. Cô cảm thấy như mọi thứ đang mờ đi, nhưng những đường viền của đống đồ đạc lại sắc nét rõ rệt. Không, thứ đang mờ đi ở bên trong cơ thể, và cô kinh sợ hoàn toàn. Cô đã thực sự trượt qua ranh giới mỏng manh giữa thực tế và mộng tưởng.

Có lẽ Richard Chance không hề tồn tại. Có lẽ anh ta chỉ là một sản phẩm của trí tưởng tượng của cô, bị mang tới cuộc sống bởi những giấc mộng đáng nguyền rủa đó.

Tuy nhiên mùi hương đầy quyến rũ của cà phê không phải là mơ. Thea chạy khỏi phòng ngủ và băng qua phòng khách rồi đứng lại nơi ngưỡng cửa nhà bếp. Lẽ ra cô không bị chú ý, bởi vì đôi chân đi giày mềm của cô đã không gây ra bất kì tiếng động nào. Nhưng Richard Chance, đang đứng với cánh tủ lạnh mở toang trong khi anh quan sát những thứ bên trong, thình lình quay lại mỉm cười với cô, và cái nhìn chăm chú màu xanh dương đó bị mất bình tĩnh khi trượt qua cặp chân phủ trong quần jean của cô với cùng sự ngưỡng mộ như khi cô mặc chiếc váy ngủ. Anh ta không quan tâm về thứ cô mặc; anh nhìn thân thể đàn bà của cô, không phải vỏ bọc bên ngoài, Thea nhận ra, khi cơ thể cô xiết lại trong một phản ứng tự nhiên với cái nhìn kích động nồng nàn đó.

“Anh có thật không?” cô hỏi, những từ yếu ớt bật ra không theo kế hoạch. “Tôi điên phải không?” Những ngón tay cô nắm chặt lại trong khi cô chờ đợi câu trả lời của anh.

Anh đóng cửa tủ lại và nhanh chóng băng tới bên cô, cầm lấy một nắm tay rất chặt của cô trong bàn tay lớn hơn nhiều của anh và nâng nó lên môi. “Dĩ nhiên em không điên,” anh cam đoan. Khuôn miệng ấm áp của anh dịu dàng chạm vào mỗi khớp tay trắng bệch, làm dịu đi sự căng thẳng của nó. “Mọi thứ diễn đang ra quá nhanh và em bị mất phương hướng một chút. Chỉ thế thôi.”

Lời giải thích đó, cô nhận thấy, là một điều mơ hồ khác của anh nhưng nó lại mang tới niềm an ủi lạ lùng. Và nếu anh là một sản phẩm của trí tưởng tượng, anh quả là một sản phẩm rất rắn chắc, tất cả những cơ bắp và hơi ấm, hoàn chỉnh với mùi hương phản phất từ làn da anh.

Cô ném cho anh cái nhìn cân nhắc một lúc lâu. “Nhưng nếu tôi điên,” cô lý luận, “thì anh không tồn tại, vậy tại sao tôi lại tin bất cứ điều gì anh nói?”

Anh kéo đầu trở lại với một tiếng cười lớn. “Tin anh đi, Thea. Em không hề điên, và em không mơ đâu.”

Tin anh đi. Những từ ngữ đó dội lại trong tâm trí cô và khuôn mặt cô lạnh ngắt, một cơn rùng mình chạy xuống lưng khi cô nhìn anh đăm đăm. Tin anh đi. Anh đã nói thế trước đây. Cô đã không nhớ cho tới vừa rồi, nhưng anh đã nói thế trong những giấc mơ của cô – những giấc mơ anh giết cô.

Anh trông thấy xúc cảm thay đổi trong cô, và biểu hiện của anh trở nên thận trọng. Anh quay lại và rót hai tách cà phê, đặt chúng lên bàn trước khi chỉ dẫn cô vào một chiếc ghế. Anh ngồi xuống phía bên kia và cầm cái tách bằng cả hai tay, hít vào hương thơm đậm đà của nó.

Anh không hỏi cô dùng cà phê thế nào, Thea nhận thấy. Mà cô cũng không để nghị anh dùng kem hay đường. Anh uống cà phê giống như cái cách anh uống trà: đen.

Làm thế quái nào mà cô biết anh ta uống trà? Một cơn hoa mắt choáng váng tấn công cô, và cô phải giữ chặt cạnh bàn khi nhìn anh. Đó là cảm giác kì lạ nhất, như thể cô đang thấy nhiều hình ảnh phức tạp trong khi đôi mắt chỉ nhìn vào một. Và lần đầu tiên cô nhận biết rõ một cảm giác của sự không hoàn chỉnh, cứ như một phần trong cô đã bị mất.

Cô phủ đôi tay mình quanh cái cốc nóng nằm phía trước, nhưng không uống. Thay vì vậy cô nhìn anh một cách cảnh giác. “Được rồi, Ngài Chance, ván bài đã ở trên bàn. Những giấc mơ của anh là sao?”

Anh mỉm cười và bắt đầu nói điều gì đó, nhưng rồi cân nhắc lại, và nụ cười trở nên buồn bã. Cuối cùng anh nhún vai, như thể anh không thấy lý do nào để thoái thác lâu hơn. “Anh đã mơ về em trong gần cả tháng.”

Cô đã chờ đợi điều đó, nhưng nghe anh công nhận nó vẫn là một cú sốc. Đôi tay cô run rẩy một chút. “Tôi – Tôi cũng mơ thấy anh,” cô thú nhận. “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chúng ta có một loại kết nối tâm linh nào đó sao? Thậm chí tôi còn không tin có một thứ như thế!”

Anh hớp cà phê, nhìn cô qua vành cốc. “Em tin vào điều gì, Thea? Định mệnh? Tình cờ? Trùng hợp ngẫu nhiên?”

“Tôi nghĩ tất cả những điều đó,” cô chậm rãi. “Tôi nghĩ vài điều đã là ý muốn… và vài điều đã xảy ra.”

“Em xếp chúng ta như thế nào? Điều này đã xảy ra, hay chúng ta có ý muốn?”

“Anh đang cho rằng có ‘chúng ta’” cô chỉ ra. “Chúng ta có những giấc mơ kì quái, nhưng nó không phải là…”

“Quan hệ nam nữ?” anh gợi ý, cái nhìn sắc bén.

Những giấc mơ chắc chắn là vậy. Má cô đỏ lên khi cô nhớ lại vài chi tiết làm tình sinh động. Cô hi vọng giấc mộng của anh ta không phản chiếu giấc mơ của cô . . . nhưng chúng đúng như thế, cô biết, khi nhìn thấy sự hiểu biết trong đôi mắt anh. Gương mặt cô thậm chí còn trở nên nóng hơn.

Anh nổ ra tràng cười. “Nếu em có thể trông thấy vẻ mặt mình!”

“Ngừng ngay,” cô gắt gỏng, kiên quyết nhìn xuống cốc bởi vì cô quá ngượng để nhìn anh. cô không biết liệu cô có thể đối diện lại với anh ta không.

“Thea, em yêu.” Giọng anh đầy kiên nhẫn, và dịu dàng một cách nhức nhối khi anh cố gắng xoa dịu cô. “Anh đã làm tình với em theo mọi cách mà một người đàn ông có thể làm với một phụ nữ . . . nhưng chỉ trong mơ thôi. Một giấc mơ thì làm sao có thể giống như thật được?”

Nếu thực tế mà còn mãnh liệt hơn trong mơ, cô nghĩ, chắc hẳn nó sẽ giết cô mất. Cô vạch ngón theo những hoa văn trên mặt bàn, ngừng lại trong khi cô cố gắng trấn tĩnh. Những giấc mộng thực đến mức nào? Làm sao anh có thể gọi cô là “em yêu” thoải mái đến thế, và tại sao âm thanh đó quá dễ chịu với tai cô? Cô cố nhắc nhở mình rằng chưa đầy hai-mươi-tư giờ từ lúc gặp anh lần đầu, nhưng nhận ra độ dài của thời gian không có ý nghĩa. Có một sự nhận biết thấm sâu trong xương tủy họ, không cần biết đến bao nhiêu lần mặt trời lặn rồi lên.

Cô vẫn không thể nhìn anh nhưng cô không cần làm thế bởi vì mọi tế bào trên thân thể cô đều nhận thức mạnh mẽ về anh. Duy nhất những lần khác cô đã cảm thấy quá sống động và dễ bị tổn thương một cách đau đớn về sự hiện diện của một người khác là trong những giấc mộng về người đàn ông này. Cô không biết làm thế nào, hay tại sao, những giấc mơ của họ được kết nối với nhau. Nhưng chúng gần với sự thực đến mức nào? Cô cố thông cổ họng. “Tôi biết đây là một câu hỏi lạ lùng . . . nhưng anh có một vết sẹo ở đùi trái phải không?”

Anh im lặng trong vài khoảnh khắc, nhưng rôi cô nghe anh thở dài. “Phải”

Cô nhắm mắt khi cơn sốc về câu trả lời của anh cuốn qua mình. Nếu những giấc mơ đúng đến thế, cô có một câu hỏi khác cho anh, và câu hỏi này quan trọng hơn nhiều. Cô gắng hết mình để hỏi, giọng cô nghèn nghẹt qua những từ ngữ. “Trong những giấc mơ của anh, anh đã giết tôi phải không?”

Anh lại im lặng, quá lâu đến mức cô không thể chịu đựng hơn áp lực và liếc nhìn anh. Anh đang nhìn cô, cái nhìn kiên định. “Phải,” anh nói.

Thea xô cái bàn và lao tới cửa trước. Anh tóm được cô ở đó, đơn giản là quấn tay anh quanh cô từ phía đằng sau và ghì chặt lấy. “Lạy Chúa, đừng sợ anh,” anh thì thầm vào những lọn tóc bù xù của cô, giọng anh mãnh liệt với nỗi xúc động. “Anh sẽ không bao giờ làm đau em. Hãy tin anh.”

“Tin anh!” cô lặp lại đầy ngờ vực, gần như phát khóc trong khi vật lộn chống lại cái ôm chặt của anh. “Tin anh? Làm sao tôi có thể? Làm sao tôi từng có thể?”

“Ít nhất em đúng về điều đó,” anh nói, âm điệu cứng rắn trong từng lời. “Em đã hạ mình để anh chạm vào em, mang đến cho em sự hài lòng, nhưng em chưa bao giờ tin anh yêu em.”

Cô cười hoang dại, với cơn kích động. “Tôi vừa anh mới gặp anh ngày hôm qua! Anh điên rồi – chúng ta điên rồi. Không điều gì đúng đắn cả.” Cô cào tay anh, cố gắng nới lỏng nó. Anh chỉ đơn giản điều chỉnh lại sự kìm giữ của mình, tóm lấy và đan những ngón tay vào tay cô để cô không thể chống đỡ thêm, và vẫn để cánh tay mình quấn quanh cô. Cô bị chế ngự hết sức hữu hiệu nên tất cả những gì cô có thể làm là đá vào cẳng chân anh ta, nhưng với việc cô đang đi đôi giày mềm và anh đi giày ống, cô nghi ngờ khả năng mình gây cho anh ta nhiều phiền phức. Tuy nhiên dù biết nó là vô ích, cô vẫn lăn lộn và oằn người chống lại sự kiểm soát mạnh mẽ của anh cho tới lúc cô kiệt sức. Thở hổn hển, không thể duy trì được nỗ lực thêm nữa, cô để cơ thể run rẩy của mình rũ xuống.

Ngay tức khắc anh ôm cô gần hơn, cúi đầu xuống để miệng anh chạm vào thái dương cô. Anh giữ môi mình ở đó, cảm thấy mạch cô đang đập qua làn da mỏng. “Chúng ta không chỉ mới gặp nhau hôm qua,” anh thì thầm. “Từ cuộc đời trước – nhiều kiếp trước. Anh đã ở đây chờ em. Anh biết em sẽ tới.”

Sự đụng chạm của anh gây ra một ma lực quái quỉ cho cô; nó luôn như vậy. Hiện tại đang trở nên mờ đi, trộn lẫn với quá khứ đến mức cô không chắc chắn được điều gì đang xảy ra lúc này và điều gì xảy ra trước đó. Hoàn toàn đúng là anh ta đã bắt giữ cô trong cái đêm đó khi anh lao vào khu đóng quân của cha cô và lẻn vào phòng ngủ của cô. Nỗi kinh hoàng xâm chiếm cô như đôi cánh của loài kền kền, nhưng cô đã không có sự giúp đỡ nào như cô có bây giờ. Anh đã bịt miệng cô, và mang cô đi trong câm lặng qua màn đêm tới trại của anh, nơi anh giữ cô làm con tin để chống lại sự tấn công của cha cô.

Cô vẫn còn trong trắng khi anh bắt cóc cô. Khi anh thả cô ra, một tháng sau đó, cô không còn nguyên vẹn nữa. Và cô đã yêu quá điên khùng kẻ bắt giữ mình đến mức cô đã nói dối để bảo vệ anh, và cuối cùng đã phản bội cha cô.

Thea ngửa đầu dựa vào vai anh. “Tôi không biết chuyện gì đang diễn ra,” cô lẩm bẩm, và lời lẽ vang lên khàn khàn, đờ đẫn. Những cảnh tượng trong đầu cô không thể là những kí ức.

Đôi môi anh tìm tới cái hõm nhỏ bên dưới tai cô. “Chúng ta lại tìm thấy nhau. Thea.” Như anh đã làm trong lần đầu tiên, anh kêu tên cô như thể thưởng thức nó. “Thea. Anh thích cái tên này nhất.”

“Là – là Theadora.” Cô đã luôn tự hỏi tại sao cha mẹ cô đặt cho cô cái tên xưa cũ lạ lùng như thế, nhưng khi cô hỏi, thật ngạc nhiên mẹ cô đã chỉ nói đơn giản là họ thích nó. Các anh em của Thea, mặt khác, có những cái tên hoàn toàn bình thường là Lee và Jason.

“A. Thậm chí anh còn thích hơn.” Anh cắn nhẹ dái tai cô, hàm răng sắc của anh giật giật nhẹ nhàng.

“Trước đây tôi là ai?” cô nghe thấy mình hỏi, rồi hấp tấp lắc đầu. “Đừng bận tâm. Tôi không tin bất kì điều gì.”

“Dĩ nhiên em không tin,” anh trách, và liếm nhẹ đường viền áo lộ liễu yếu đuối nơi cổ cô. Anh lại bị khêu gợi, cô nhận thấy, hay có lẽ anh chưa từng dừng nó lại. Cái bộ phận dài cứng của anh rúc vào mông cô nằm trong lớp quần jean. Không một người đàn ông nào khác từng phản ứng với cô với nỗi khát khao rõ rệt như thế, hay đã muốn cô quá mãnh liệt và không ngừng như thế. Điều cô phải làm là đẩy hông mình sát vào anh trong một cử chỉ chọc ghẹo đã luôn làm anh phát điên với thèm muốn và anh sẽ chiếm lấy cô ngay lúc này, đẩy cô dựa vào ngực mình và kéo váy cô lên –

Thình lình Thea giật tâm trí đang bị cuốn đi khỏi giấc mơ ban ngày đó, nhưng thực tế hoàn toàn không ít hơn kích thích và liều lĩnh. “Tôi không biết cái gì là thực nữa,” cô kêu.

“Chúng ta, Thea. Chúng ta là thực. Anh biết em đã bị bối rối. Ngay lúc anh thấy em, anh đã biết em chỉ vừa mới bắt đầu nhớ lại. Anh muốn giữ chặt lấy em, nhưng anh biết còn quá sớm, anh biết em đã hoảng sợ bởi chuyện đang diễn ra. Chúng ta hãy uống cà phê đi, và anh sẽ trả lời bất cứ câu hỏi nào của em.”

Một cách cẩn trọng anh buông cô ra, để lại cho Thea cảm giác lạnh lẽo và bị bỏ rơi kì lạ. Cô quay lại đối diện với anh, nhìn lên những đường nét mạnh mẽ xương xương trên mặt anh, sự đề phòng dữ dội trong đôi mắt lấp lánh của anh. Cô cảm thấy cơn đói khát tỏa ra từ anh như một thứ ép buộc, bao bọc cô trong sự ấm áp nguyên sơ làm mất tác dụng của cái lạnh vì tay anh không còn trên cô nữa. Một kí ức khác tấn công cô, ở một thời gian khác khi cô đứng nhìn khuôn mặt anh, và thấy nỗi khát khao quá rõ rệt trong đôi mắt anh. Vào lúc đó cô đã bị chấn động và sợ hãi, một thiếu nữ trong trắng, một tiểu thư trẻ vẫn luôn được che chở đột nhiên bị đẩy vào điều kiện khắc nghiệt, và cô đã chỉ có sự bảo vệ khỏi nguy hiểm mơ hồ của anh. Mơ hồ không phải bởi vì sự thiếu thốn vật chất nào, mà bởi vì cô nghĩ mình có thể bị nguy hiểm do anh lớn hơn bất kì mối đe dọa nào khác.

Thea thở một hơi chậm và sâu, cảm thấy một lần nữa tâm trí lại trở nên không rõ ràng khi quá khứ và hiện tại hòa vào nhau, và đột ngột cô biết rằng thật vô ích khi chống lại sự thật. Bởi vì nó quá lạ lùng, cô phải chấp nhận điều đang diễn ra. Cô đã trải qua toàn bộ đời mình – cuộc đời này, dù thế nào chăng nữa – hoàn toàn yên bình trong một khung thời gian thật nhỏ, không nhận thức được điều gì khác, nhưng bây giờ tấm vải che đã bị bỏ đi và cô đang nhìn được xa hơn rất nhiều. Tầm cỡ tuyệt đối của điều đó tràn ngập trong cô, đòi hỏi cô vứt sang một bên những ranh giới dễ chịu trong cuộc sống của cô và bước vào nguy hiểm, cái điều mà Richard Chance đã mang theo cùng anh khi anh bước vào cuộc đời cô một lần nữa. Cô đã yêu anh trong tất cả những kiếp sống của anh, không kể đến cô đã vật lộn chống lại anh. Và anh đã khao khát cô, mãnh liệt, không thèm bận tâm tới nguy hiểm để đến với cô lần nữa và lần nữa. Nhưng dù với mọi khát khao, cô đau đớn nghĩ, cuối cùng thì anh đã luôn giết cô. Những giấc mơ của cô đã cảnh báo, cho cô biết quá khứ để cô tránh xa anh ta trong hiện tại này.

Đi thôi. Đó là điều cô phải làm, đơn giản là đóng đồ và đi. Thay vì vậy cô để anh dẫn mình quay lại nhà bếp, nơi những tách cà phê vẫn đang bốc khói nhẹ nhàng. Cô đã bị xáo trộn quá mức để nhận thức được rằng thời gian mới trôi qua rất ít kể từ lúc cô chạy khỏi bàn.

“Làm thế nào mà anh biết nơi để tìm tôi?” thình lình cô nói khi đang uống từng ngụm cà phê. “Anh biết về tôi bao lâu rồi?”

Anh ném cho cô một cái nhìn, như thể đánh giá sự sẵn sàng của cô để chấp nhận những câu trả lời của anh, rồi anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô. “Trước hết anh sẽ trả lời câu hỏi thứ hai của em, anh đã biết về em trong gần như suốt cuộc đời anh. Anh đã luôn có những giấc mơ lạ lùng, rất chi tiết, về những cuộc đời khác và những thời đại khác, vì vậy anh đã chấp nhận tất cả những điều này rất lâu trước khi anh đủ lớn để biết rằng chúng là không bình thường.” Anh cười khàn khi anh cũng kiếm tìm sức chịu đựng ngoan cường từ chất ca-fe-in. “Biết về em, chờ đợi em, cám dỗ anh khỏi những phụ nữ khác. Anh sẽ không dối trá để nói rằng anh chưa hề quan hệ như một gã thầy tu, nhưng anh đã chưa bao giờ thậm chí ngay cả với sự bùng nổ ở tuổi thành niên.” Anh nhìn cô, và cái nhìn của anh thật quả quyết. “Một cô gái lí lắc tuổi thành niên làm sao so sánh được?” anh lẩm bẩm. “Khi mà đã có những kí ức khác, khi mà anh đã biết là một người đàn ông, và làm tình với em?”

Cô đã không có những kí ức đó cho đến vừa rồi, nhưng thậm chí khi cô đã trải qua cuộc sống tình cảm hoàn toàn vô sự, một phần sâu thẳm nhất trong cô đã không thể hưởng ứng với những người đàn ông quan tâm đến cô. Ngay từ lần đầu tiên, mặc dù, cô đã không thể duy trì bất cứ sự chống đỡ nào đối với Richard. Cả tinh thần và thân thể, cô đều nhận thức đau đớn về anh. Anh đã lớn lên cùng với sự nhận biết đó, và nó không thể dễ dàng. Quá khó để tưởng tượng ra được, nhưng vào thời gian khi anh còn là một đứa trẻ, và thực tế là anh đã bị cướp mất một tuổi thơ và tuổi thành niên bình thường, một cuộc sống bình thường.

“Còn vì sao anh tìm thấy em,” anh tiếp tục, “những giấc mơ dẫn anh tới đây. Những chi tiết anh thấy đã giúp anh thu hẹp phạm vi tìm kiếm. Những giấc mộng đã ngày càng mạnh hơn, và anh biết em không ở xa đây. Ngay khi nhìn thấy nơi này, anh đã biết là nó. Vì thế anh thuê ngôi nhà bên cạnh, và chờ đợi.”

“Nhà anh ở đâu?” tò mò cô hỏi.

Anh dành cho cô một nụ cười kì lạ. “Hiện giờ đôi khi anh sống ở Bắc Carolina.”

Cô có cảm giác rõ rệt rằng anh không nói với cô toàn bộ sự thật. Cô ngồi lại và quan sát anh, cân nhắc câu hỏi tiếp theo trước khi hỏi nó. “Anh làm gì để sống?”

Anh cười, và có một giọng điệu vừa buồn phiền vừa vui sướng trong âm thanh, như thể anh đã chờ đợi cô trói buộc anh. “Chúa ơi, có vài điều không bao giờ thay đổi. Anh ở trong quân đội, còn gì khác được chứ?”

Dĩ nhiên, anh sinh ra đã là một chiến binh, trong bất cứ cuộc đời nào. Những mẩu thông tin, thu nhặt từ tin phát thanh, len lỏi vào đầu óc cô. Với hiểu biết bẩm sinh của cô về anh đang dẫn dắt, cô đánh bạo đoán. “Fort Bragg?”

Anh gật đầu.

Không Lực Đặc Biệt, sau đó. Cô sẽ không biết nơi họ được bố trí, nếu không phải là vì tất cả những tin tức được phát trong suốt Chiến tranh Vùng Vịnh. Nỗi kinh hoàng đột nhiên xâm chiếm cô. Anh đã ở trong cuộc xung đột đó? Nếu anh đã bị giết hại, cô sẽ không bao giờ được biết về anh –

Và cô sẽ không phải sợ hãi chính cuộc đời cô như lúc này.

Bằng cách nào đó nỗi sợ mà cô cảm thấy nơi anh không hề được giảm bớt. Cô đã luôn e sợ anh. Anh đã sống với hiểm nguy, và quen với nó, còn cô chưa bao giờ có thể làm thế.

“Anh đã thôi việc đó như thế nào?”

“Anh có quyền hưởng nhiều thời gian. Anh không phải trở lại trong khoảng tháng tới, trừ khi có điều gì bất ngờ xảy ra.” Nhưng có một biểu hiện gượng ép ẩn sâu trong mắt anh, một sự cam chịu cô không thể đọc được hoàn toàn.

Anh với qua bàn và nắm tay cô. Những ngón tay dài, chai sạn của anh bao phủ quanh những ngón nhỏ hơn mảnh dẻ của cô, ôm chúng trong hơi ấm. “Thế còn em? Em sống ở đâu, em làm gì?”

Điều an toàn nhất là không nói với anh, nhưng cô lưỡng lự về ý kiến đó. Dầu sao, anh biết tên cô, và chắc hẳn anh có số xe của cô. Nếu anh muốn, anh có thể tìm ra cô. “Tôi sống ở White Plains. Tôi lớn lên ở đó; tất cả gia đình tôi sống ở đó.” Cô thấy mình nói thêm, đột nhiên nóng lòng muốn cho anh biết những chi tiết về cuộc đời cô. “Bố mẹ tôi vẫn còn sống, và tôi có một người anh và một người em trai. Anh có anh chị em gì không?”

Anh lắc đầu, cười với cô. “Anh có hai người dì và bác, và vài người anh em họ rải rác trên đất nước, nhưng không ai thân thiết cả.”

Anh đã luôn là kẻ cô đơn, không cho phép ai lại gần anh – ngoại trừ cô. Trong khía cạnh đó, anh cũng không thể tự vệ được giống như cô.

“Tôi sơn vẽ những ngôi nhà,” cô nói, vẫn bị điều khiển bởi sự ép buộc lấp đầy những khoảng trống trong sự hiểu biết của họ về nhau. “Những ngôi nhà thực sự ấy, không phải là vẽ chúng. Và tôi vẽ tranh tường.” Cô cảm thấy bồn chồn, mong muốn anh tán thành, hơn là sự hoài nghi như vài người.

Những ngón tay anh xiết chặt lấy tay cô, sau đó lỏng ra. “Đó là ý thức. Em đã luôn thích làm cho những thứ quanh chúng ta trở nên đẹp đẽ và dễ chịu, một bộ lông thú trên sàn của căn lều hay những bông hoa dại trong một chiếc cốc kim loại.”

Cho tới lúc anh nói, cô đã không có ý niệm gì về những thứ đó, nhưng bỗng nhiên cô trông thấy tấm da thú cô đã dùng làm giường của họ trên sàn căn lều, và cách mà những bông hoa dại, được cô xếp trong chiếc cốc, tỏa xuống đầu họ trong luồng khí lạnh giá mỗi lần cửa lều bị mở ra.

“Anh có nhớ mọi thứ không?” cô thầm thì.

“Mọi chi tiết? Không. Anh cũng không thể nhớ mọi chi tiết đã xảy ra cuộc đời này; không ai nhớ được cả. Nhưng những điều quan trọng thì có.”

“Bao nhiêu lần chúng ta đã …” Giọng cô kéo dài ra khi cô bị tấn công một lần nữa bởi sự không tưởng của nó.

“Đã làm tình?” anh gợi ý, mặc dù anh biết rõ rằng đó không phải là điều cô định nói. Tuy nhiên, đôi mắt anh bộc lộ vẻ nóng bỏng, mơ màng. “Không thể tính số lượng. Anh chưa bao giờ có thể thấy đủ với em.”

Cơ thể cô choáng váng với lòng khát khao hưởng ứng. Một cách kiên quyết cô chế ngự nó. Cuộc đời cô sẽ không ổn nếu cô để mình chìm vào nhu cầu đau đớn để dính líu với anh lần nữa. “Đã sống,” cô sửa.

Cô nhận biết sự miễn cưỡng của anh khi nói với cô, nhưng anh đã hứa sẽ trả lời tất cả những câu hỏi của cô, và lời hứa của anh vững như đá. “Mười hai,” anh nói, xiết chặt tay anh vào tay cô lần nữa. “Đây là cuộc đời thứ mười hai của chúng ta.”

Cô gần như nhảy khỏi chiếc ghế. Mười hai! Con số đó dội lại trong đầu cô. Cô đã chỉ nhớ ra một nửa số đó, và những kí ức đó không hoàn chỉnh. Bị áp đảo, cô cố gắng rời xa anh. Cô không để suy nghĩ tỉnh táo dưới sự quá tải như thế.

Bằng cách nào đó cô thấy rằng mình đã đi qua bàn, và ngồi trong lòng anh. Cô chấp nhận tư thế thân mật đó, vì biết rằng anh đã giữ cô như thế nhiều lần rồi. Đùi anh cứng ngắt dưới mông cô, ngực anh như bức tường thành cứng chắc che chở cô, đôi tay anh truyền sức mạnh như những thanh thép sống động. Cô không nên cảm thấy hết sức an toàn và được bảo vệ trong vòng tay của một người đàn ông quá nguy hiểm với mình, nhưng sự tiếp xúc với cơ thể anh là nguồn khích lệ vô cùng.

Anh đang nói điều gì đó an ủi, nhưng Thea không thể tập trung vào những lời đó. Cô nghiêng đầu dựa vào ngực anh, choáng váng với mớ hỗn độn những xúc cảm đang đấu tranh với nhau. Anh nhìn xuống cô và nghẹn thở, rơi vào im lặng khi cái nhìn chăm chú vào miệng cô.

Cô biết mình nên quay đi, nhưng cô không làm thế, không thể. Thay vì vậy cánh tay cô đưa lên vòng quanh cổ anh, xiết chặt anh trong lúc anh cúi đầu và bao phủ miệng cô bằng miệng mình.

Nếm mùi vị anh giống như được trở về nhà, miệng họ quá vừa với nhau mà không có bất kì sự ngượng nghịu và mơ hồ nào hết. Tiếng gầm gừ của cơn đói phát ra từ cổ họng anh, và toàn bộ cơ thể anh căng ra khi anh chiếm giữ miệng cô bằng cái lưỡi của mình. Với sự thoải mái của việc thân mật lâu năm, anh luồn bàn tay xuống dưới chiếc áo phông của cô và miết nó lên ngực cô, những ngón tay anh bận rộn bên dưới dây buộc cái nịt ngực để bàn tay anh chạm vào làn da trần của cô, núm vú tiếp xúc với lòng bàn tay anh. Thea run rẩy bởi sự đụng chạm của anh, sự bùng nổ hỗn độn của cơn thèm muốn và lòng khuây khỏa, như thể cô đã đè chặt nỗi đau thiếu anh vào lòng và lúc này có thể buông lơi. Chưa bao giờ có một người đàn ông khác đối với cô, cô mơ màng nghĩ khi chìm trong sự hài lòng của nụ hôn , và sẽ không bao giờ có. Cho dù họ có bị tóm vào điệu nhảy chết chóc nơi địa ngục, cô không thể ngừng yêu anh hơn cô có thể dừng nhịp đập của trái tim mình.

Phản ứng của anh với cô mạnh mẽ và mất kiểm soát cũng như cô vậy. Cô cảm thấy điều ấy trong sự căng thẳng rung động của cơ thể anh, sự rời rạc của hơi thở anh, nhu cầu dữ dội quá rõ ràng trong từng đụng chạm. Tại sao mà, trong tất cả những cuộc đời họ sống với nhau, anh đã hủy diệt cô? Những giọt nước mắt ứa ra từ dưới hàng mi khi cô bám chặt anh. Vì sức ép nhu cầu của anh sao? Hay anh đã không thể chịu đựng quá nhiều lòng tốt của một ai khác, thấy rằng mình dễ bị tấn công tới mức không chịu nổi, và trong một cơn cuồng nộ bất chợt đã đạp đổ nhu cầu đó? Không; cô loại bỏ kịch bản ấy, bởi vì một trong những kí ức rõ ràng nhất của cô là sự điềm tĩnh trong đôi mắt xanh thẳm như biển của anh khi anh ấn cô sâu hơn dưới mặt nước, giữ chặt cô cho tới khi không còn chút oxy nào trong phổi cô và tầm nhìn của cô trở nên mờ mịt.

Một giọt nước mắt chạy xuống nơi khóe miệng cô, và anh nếm được vị mặn. Anh lầm bầm, và môi anh rời khỏi miệng cô để lướt lên gò má, uống từng giọt nước. Anh đã không hỏi vì sao cô khóc, không lo âu hay băn khoăn. Thay vì vậy anh đơn giản giữ cô gần hơn, lặng lẽ an ủi cô bằng sự có mặt của anh. Anh chưa bao giờ bị bối rối bởi nước mắt của cô, Thea nhớ lại, những hình ảnh quá khứ, lướt qua tâm trí cô như dải khăn lụa, lưa thưa nhưng có thể nhận biết. Dù sao cô chưa bao giờ là kiểu người dễ khóc; và khi cô khóc, thường là do anh gây ra. Phản ứng của anh lúc ấy luôn chính xác như bây giờ: anh giữ chặt cô, để cô khóc, và hiếm khi thay đổi cách cư xử của mình, không kể anh đã làm cô rối loạn ra sao.

“Sự an ủi của anh thật vô giá trị,” Thea lẩm bẩm, quay mặt cô vào vai anh để dùng áo anh như một chiếc mùi soa.

Anh cố gắng đi theo dòng suy nghĩ của cô. Anh thở sâu khi những ngón tay dịu dàng xoa bóp ngực cô, thưởng thức làn da mịn màng như lụa, nụ hoa căng cứng của cô. “Chúng ta đã luôn ở hai phía đối nghịch. Anh không thể phản bội đất nước anh, bạn bè anh.”

“Nhưng anh trông chờ em làm thế,” cô chua chát nói.

“Không, không bao giờ. Kí ức của em vẫn mơ hồ và chưa hoàn chỉnh, phải không nào? Cưng, em đã phải có vài quyết định khó khăn, nhưng chúng đều dựa trên nhận thức của bản thân em về lẽ phải, không phải vì anh ép buộc em.”

“Vậy anh nói.” Cô túm cổ tay anh và đẩy bàn tay bên dưới làn áo ra. “Bởi vì kí ức của em mơ hồ, em không thể tranh luận điều đó, phải không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.