Làm Dâu Nhà Ma

Chương 15: Trở về nhà!



-Umh… - Du Phương tiếp- sau đó loài người tốt bụng đã đồng ý kết hôn với những con Nhật Ma, sinh ra “thế hệ con lai” đầu tiên mang 2 dòng máu của người và ma. Điều đó trong thế giới ma gọi là “dòng máu không thuần chủng”. Thế hệ con lai ấy có hình dáng của con người và có phép thuật của loài ma… Tuy nhiên những Nhật Ma lai cũng còn những hạn chế là chưa thể tiếp xúc với ánh nắng, vẫn phải uống máu mỗi tháng 1 lần để duy trì sức mạnh… Cũng từ đó luật lệ tổ tiên Nhật Ma ban ra rằng: Các thế hệ Nhật Ma đều phải cố gắng lấy vợ hoặc chồng là con người, để làm gì em biết không? Đó là để giúp cho Nhật Ma ngày càng “tiến hóa”! Và sự thật đúng như thế, trải qua mấy trăm năm, những Nhật Ma lai ngày càng phát triển lên “bậc cao mới”. Em hãy nhìn chị, bé Thanh, AThiên và AHạo thì sẽ hiểu, cả 4 đều chẳng khác nào con người, từ hình dáng đến cách sống, việc ăn uống sinh hoạt… Việc “lấy vợ hoặc chồng là con người” mục đích rất đơn giản, giúp cho Nhật Ma dần dần trở thành loài người. Bây giờ em đã hiểu tại sao nhà họ Du lại tìm 1 cô con dâu là người rồi chứ?

-Vâng… bây giờ thì em đã hiểu!

-Nhưng việc “lấy vợ hoặc chồng là con người” chẳng dễ dàng chút nào, mặc dù con người làm bạn với Nhật Ma nhưng đa số họ đều không dám lấy ma. Cũng chính điều đó đã gây ra vết thương lòng cho anh AHạo. 1 năm qua, tổng cộng có 30 cô gái đến xin làm dâu rồi sau đó tất cả 30 người đều lần lượt bỏ đi khiến anh ấy buồn bã thậm chí có lúc anh ấy nghĩ rằng không cần lấy vợ nữa…- Du Thiên bỗng nhiên chững chạc.

Nghe thế Yến Phi thấy nhói cả tim, bỗng chốc nó nhớ lại lời Du Hạo lúc trước “…Trước đây cũng có vài người xuất hiện trong ngôi nhà này nhưng rồi họ lần lượt bỏ đi..”

-Em còn muốn hỏi gì nữa nào. Tiểu Phi?

-A… dạ còn về việc… Tiểu Hạo Tử… uống máu… em không rõ lắm…

-À, cái đó hả… Thật ra tất cả các Nhật Ma đều như vậy không riêng gì AHạo. Mỗi Nhật Ma đều có “thời kỳ cần máu”. Và khi Nhật Ma nào đến thời kỳ của mình nó sẽ rất mệt mỏi, yếu ớt, da thường xanh, lạnh băng…chỉ đến khi uống máu vào thì mới khỏe mạnh trở lại. Đó là lý do vì sao gần 1 tháng qua em thấy AHạo có vẻ yếu ớt là vậy. AHạo cứng đầu lắm, dù đã đến “thời kỳ cần máu” nhưng nó nhất quyết không chịu uống, nó rất ghét máu, nó muốn trở thành 1 con người thật sự… Thế nhưng dù sao đi nữa cơ thể của thế hệ Nhật Ma bây giờ vẫn còn đòi hỏi phải có máu!

-Thảo nào hôm qua em thấy sức khỏe cậu ấy rất tệ hóa ra là vì thế!

-Ừ, chiều hôm qua vì đến cùng cực nên AHạo đành phải uống máu… còn chị và 2 đứa này thì… đã uống rồi, nhưng em yên tâm Nhật Ma chỉ uống máu động vật thôi nên em không cần sợ sẽ trở thành “bữa trưa” đâu.

Yến Phi bật cười trước lời nói đùa của chị chồng.

-Thế còn lũ Dạ Ma thì sao ạ?

-Dạ Ma là những con ma rất độc ác, chúng hút máu và rất thích làm hại con người. Nhật Ma phải tìm cách bảo vệ con người khỏi tay Dạ Ma! Vì đó là lời hứa của tổ tiên Nhật Ma, tất cả thế hệ Nhật Ma sau này dù thế nào đi nữa vẫn luôn bảo vệ con người… Như AThiên nói, Nhật Ma nợ con người món nợ ân tình!-Du Phương cười-Thế nên thỉnh thoảng vể đêm thường có các cuộc chiến xảy ra giữa 2 phe đối nghịch. Dạ Ma mạnh nhất là vào đêm trăng tròn, khi đó chúng sẽ được hiện hình… chính thế nên đêm qua em mới thấy được hình dáng của những con Dạ Ma!

Yến Phi gật gù, giờ thì những điều thắc mắc đã rõ hết rồi. Du Thiên chợt hớn hở: -Nãy giờ chị đã nghe chị Tiểu Phương nói về nhà họ Du và Nhật Ma bây giờ đến lượt chị Tiểu Phi cho mọi người biết vì sao chị lại quay về?

-AThiên nói đúng, con hãy nói đi!- bà chủ Du giục.

Yến Phi ngồi im trong chốc lát, vài giây sau giọng vang lên thật khẽ:

-Khi biết mọi người là ma con đã rất sợ… nên đã chạy ngay không 1 chút luyến tiếc… con tự nhủ sẽ không về nhà họ Du nữa, sẽ trở về với cuộc sống trước đây của mình. Nhưng rồi suốt cả ngày hôm nay con lại rất nhớ mọi người… nhớ mẹ, nhớ chị Tiểu Phương hay đùa, nhớ nhóc AThiên nghịch ngợm cả gương mặt khó chịu của bé Thanh, nhớ 3 chị em Trúc Linh và nhớ Tiểu Hạo Tử… để rồi con phát hiện ra 1 điều…

Yến Phi đưa mắt nhìn tất cả mọi người, mỉm cười:

-Con phát hiện ra rằng… không biết từ lúc nào con đã xem nhà họ Du là gia đình của mình!!! Con phát hiện mình bắt đầu yêu thương mọi người, thấy cần mọi người…

Câu nói của Yến Phi khiến những người nọ tròn xoe mắt, ai ai cũng ngớ người ra vì ngạc nhiên.

-Có thật là cô chủ Yến Phi không sợ nhà họ Du nữa?- Trúc Lam dịu dàng.

Yến Phi cười cười, tiếp:

-Bố mẹ tự tử để lại cho em 1 món nợ lớn. Suốt 4 năm, ngày nào bọn cho vay cũng đến, chúng đập phá và làm đủ mọi thứ để bắt em phải đưa tiền… Buồn cười thật, chúng là con người nhưng lại mang linh hồn của quỷ dữ trong khi người nhà họ Du là ma nhưng có tấm lòng của con người… Yến Phi đã không sợ “quỷ dữ” thì vì sao lại đi sợ “con người”? Yến Phi nói thế chị Trúc Lam thấy đúng không?

-Ôi, Tiểu Phi…- bà chủ Du và Du Phương xúc động.

Du Thiên nhảy bổ vào lòng Yến Phi, nó reo lên sung sướng:

-Tuyệt quá, chị Tiểu Phi, em biết chị sẽ không bỏ rơi mọi người mà!

Yến Phi cười tươi:

-Nhóc con…

Bỗng tất cả thấy Du Thanh đi lại gần Yến Phi. Con bé không đợi chị dâu nói gì đã hỏi: -Chị… sẽ ở lại nhà họ Du?

Yến Phi gật đầu. Du Thanh tiếp:

-Chị sẽ không bỏ đi nữa?

-Đúng thế, bé Thanh… chị sẽ không bao giờ bỏ đi nữa!

-Tại sao?

Yến Phi nhìn đôi mắt tròn của cô em chồng khó tính, vẫn cái nhìn không thân thiện, nhưng Yến Phi đã mỉm cười đáp:

-Bởi vì… mọi người là gia đình của chị, ngốc ạ!!!

Du Thanh, cái nhìn không chớp, lại vẫn luôn khó chịu… thế rồi, Du Thanh chợt mỉm cười, lần đầu tiên Yến Phi biết được rằng nụ cười của cô bé khó gần đó lại đáng yêu như thế. Và cũng là lần đầu tiên Du Thanh giơ 2 tay ra ôm lấy Yến Phi, thật chặt cùng câu nói đầy tình cảm:

-Chào mừng chị đã trở về nhà, chị Tiểu Phi!

Yến Phi ngẩn người rồi cười thật tươi, nó cũng ôm lấy cô bé…

Trong khu vườn của ngôi nhà gỗ, Du Hạo đứng lặng lẽ, những làn gió thổi nhẹ nhàng cuốn đi các cánh hoa tàn lụi… Ánh mắt Du Hạo nhìn xa xăm như nghĩ ngợi, rồi đôi mắt long lanh bỗng chốc ngước nhìn trời, có 1 cánh hoa vô tình rơi xuống đáy mắt đó… Lăn tăn như dòng nước gợn sóng…

-Cậu đã khỏe chưa mà đứng đây?

Giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên, Du Hạo lập tức xoay qua. Đôi mắt ngây ngô mở to ngạc nhiên khi thấy Yến Phi đứng mỉm cười… Yến Phi bước đến gần anh chàng, hỏi:

-Sao vậy, không vui khi gặp lại tớ à?

-Cậu… Phi Phi… là cậu ư… tớ không mơ chứ?- lần đầu thấy Du Hạo lúng túng như thế.

Yến Phi cười nhẹ, con bé khẽ cầm tay Du Hạo:

-Cậu có cảm nhận được hơi ấm của tớ không, Tiểu Hạo Tử?

Đúng rồi, không phải mơ… Là thật, Du Hạo cảm nhận rất rõ hơi ấm trong lòng bàn tay kia. Du Hạo đưa tay rờ lên mặt cô gái, giọng hơi run run:

-Là cậu sao… Phi Phi… cậu đã trở về? Nhưng hôm qua cậu đã…

-Tiểu Hạo Tử!- Yến Phi ngắt lời cậu- cậu có còn cần tớ nữa không?

Du Hạo vẫn chưa hiểu ý của câu nói ấy, Yến Phi lại tiếp:

-Chỉ cần cậu nói vẫn cần tớ ở bên cạnh thì tớ sẽ không bao giờ rời xa cậu nữa! Không bao giờ…

-Thật ư? Tại sao vậy Phi Phi? Tại sao cậu chọn ở lại bên cạnh tớ?

1 vùng trời chợt đầy hoa, bay lất phất đẹp như tranh. Gió đột nhiên reo lên giai điệu hạnh phúc khi Yến Phi nói 1 câu:

-Vì tớ rất thích cậu, Tiểu Hạo Tử!!!

Du Hạo tròn xoe mắt, đôi mắt ngây ngô chẳng biết vì sao lại ngân ngấn nước… Du Hạo mỉm cười, gương mặt thật đẹp, đẹp như thiên thần. Cậu ôm lấy Yến Phi, thì thầm:

-Lẽ ra tớ phải nói câu ấy với cậu từ lâu rồi…

Yến Phi cười thật tươi và ôm chặt người con trai đó.Yến Phi ngước nhìn bầu trời trong xanh, 1 hồi ức ùa về…

-Đừng… đừng đi… bố mẹ đừng bỏ Phi Phi mà…

-Phi Phi, ngoan đi con, bố mẹ đi 1 lát sẽ về ngay… sẽ về mà…

-Tạm biệt con, Phi Phi!

Mẹ Yến Phi tháo bàn tay nhỏ bé của con gái 14 tuổi ra rồi cùng chồng bước đi… Yến Phi còn lại 1 mình, đôi mắt đầy nước dõi theo 2 chiếc bóng khuất dần, khuất dần…

Vài phút sau, 1 người đi đường la lên hoảng hốt: -Có người nhảy lầu tự tử…

Yến Phi quay lại, con bé chạy hối hả đến nơi đó. Trước mặt nó, bố mẹ nằm bất động trong vũng máu, mắt mở to trừng trừng… Yến Phi khụy xuống, ánh mắt vô hồn… 1 tờ giấy rơi ra từ tay mẹ Yến Phi, nó khẽ nhìn xuống, những dòng chữ nghệch ngoạt hiện dần… “ Bố mẹ xin lỗi con, Phi Phi… Bố mẹ mong con mãi hạnh phúc, hãy vững tin lên con nhé… Yêu con, Phi Phi…” Lúc bấy giờ nước mắt mới trào ra, càng lúc càng nhiều, nỗi đau như xé toạt tâm hồn nhỏ bé ấy… Đau đớn đến nỗi Yến Phi gào khóc thảm thiết, nó ôm lấy bố mẹ và không ngừng nói trong nước mắt:

-Làm ơn… làm ơn đừng bỏ con… đừng bỏ Phi Phi mà… vì sao…. bố mẹ nói yêu Phi Phi… mà lại bỏ con ở lại 1 mình… vì sao… trả lời con đi…

Những người xung quanh chỉ đứng nhìn…

Yến Phi nhắm mắt lại, 2 dòng lệ chảy dài, quặn thắt cả tim… Hình ảnh Du Hạo nắm tay con bé cùng với ánh mắt tha thiết của cậu đêm qua lúc này hiện ra trong đầu Yến Phi… Sẽ không còn ai bị người mình yêu thương bỏ rơi nữa… Yến Phi thầm nhủ…

“Khi đã nói lời yêu thương 1 ai thì trong lúc tuyệt vọng nhất… xin hãy ở lại bên cạnh người đó…”

Sáng hôm sau, từ cổng, Yến Phi và 3 chị em Trúc Linh bước vào. Không biết vì sao mà sáng nay cả 4 đã dậy rất sớm đến siêu thị mua 1 vài thứ cần thiết để làm… cái gì đó!

-Phiền mọi người quá, phải cùng tôi ra ngoài lúc mờ sáng thế này!

-Cô chủ Yến Phi đừng nói thế, đây là nhiệm vụ của chúng em mà.- Trúc Lâm cười hiền.

-Mà cô chủ định làm món gì sao, em thấy cô mua nhiều cacao lỏng lắm.

-Hôm nay là 1 ngày khá đặc biệt nên tôi muốn làm vài thứ tặng mọi người. Lát nữa Trúc Lam sẽ biết thôi!- Yến Phi cười típ mắt.

Xong, Yến Phi chạy vèo vào nhà, 3 cô hầu đưa mắt nhìn nhau khó hiểu…

-Chào buổi sáng cô chủ Du Phương!- Trúc Linh cất tiếng chào khi thấy Du Phương đi xuống phòng ăn.

Du Phương ngáp dài:

-Mọi người dậy sớm thế ư?

-Dạ, cô chủ Yến Phi muốn ra ngoài sớm nên chúng em cũng phải dậy theo.

-Sao, Tiểu Phi mới sáng mà đã làm gì nhỉ?

-Cô chủ Yến Phi bảo, 1 chút nữa sẽ cho mọi người biết!

Du Phương thấy rất tò mò… Cùng lúc ấy Du Thanh và Du Thiên cũng xuất hiện. Du Thanh đến bên ghế ngồi xuống:

-Có gì mà mọi người nói chuyện rộn ràng vậy?

-Đúng đó, bộ có gì vui hả, nói em nghe đi!- Du Thiên vẻ hớn hở lắm.

-Việc này lát nữa cậu chủ Du Thiên hãy hỏi cô chủ Yến Phi sẽ biết!- Trúc Lam dọn thức ăn lên bàn.

Du Thiên nhíu mày khó hiểu. Chợt giọng bà chủ Du vang lên:

-Chà sáng nay ai cũng dậy sớm nhỉ? Sao không thấy Tiểu Phi?

-Chào bà chủ, cô chủ Yến Phi còn trong bếp ạ vài phút nữa cô ấy sẽ ra sau!

-Con bé lại định làm gì vậy? À, AHạo đâu?

Bà chủ Du vừa dứt lời thì…

-Chào mọi người buổi sáng tốt lành!- tiếng Du Hạo vang vang, nghe giọng xem ra rất vui thì phải.

-Chào cậu chủ Du Hạo!

Du Hạo ngồi vào ghế. Du Phương nhìn em trai: -Ồ, trông em khá quá nhỉ?

-Ý chị là gì chị Tiểu Phương?- Du Hạo hỏi lại.

Du Phương không nói mà chỉ cười cười. Du Thanh phủ khăn ăn lên chân bảo: -Ý chị Tiểu Phương là… hôm qua thấy anh mặt mày ủ rũ thế mà hôm nay lại tươi tỉnh yêu đời như thế chắc là nhờ chị Tiểu Phi rồi!

-Đúng, chiều hôm qua em còn thấy 2 anh chị ôm nhau mà…

-Không phải đâu… tại… anh bất ngờ khi Phi Phi trở về thôi!- Du Hạo gãi đầu rồi lảng sang chuyện khác- mà sao không thấy Phi Phi?

-Sao chưa chi mà nhớ rồi hả?- Du Phương lại trêu.

-Đâu có, vì không thấy cô ấy nên…

-Nên anh thấy nhớ chứ gì?- Du Thiên cười ngất.

Du Hạo hơi lúng túng, không biết nói gì, xem ra cậu có vẻ yếu thế trước sự chọc ghẹo của Du Phương và em trai quái quỷ Du Thiên.

Đúng lúc Yến Phi từ phòng bếp chạy lên, thở mệt nhọc:

-Chào… chào mọi người… xin lỗi đã để mọi người đợi lâu!

-Tiểu Phi, mới sáng mà con bận làm gì dưới bếp vậy?

-Dạ…- Yến Phi kéo ghế ra- con làm 1 số thứ nên hơi bận rộn…

-Chị làm gì thế chị Tiểu Phi?- Du Thiên tò mò.

-Lát sau em sẽ biết, nhóc ạ!

-Thôi bây giờ đông đủ rồi chúng ta ăn sáng nào.- Du Phương vỗ tay.

Sau khi dùng bữa sáng xong, tất cả quay quần trong phòng khách… Bà chủ Du nhìn con dâu hỏi:

-Có chuyện gì mà con bảo mọi người vào đây thế?

-Dạ… thật ra con có thứ muốn tặng cho mọi người!

Yến Phi cúi xuống lúi húi 1 lúc rồi vài giây sau con bé ôm trong người cả đống thứ gì mà chẳng ai rõ… Yến Phi đưa mắt sang mọi người cười:

-Hôm nay là… ngày Valentine… nên con quyết định làm socola tặng cho tất cả thành viên trong nhà…

-Valentine… socola?- mọi người ngạc nhiên.

Yến Phi cười gật đầu, nó bắt đầu đến từng người tặng từng gói socola óng ánh. Mọi người đón lấy, nhìn vào miếng bọc trong suốt, 2 đầu buộc những vải ruy băng kết thành chiếc nơ xinh xắn, là 1 miếng socola khá lớn hình ngôi sao. Khi đến bên Du Hạo, Yến Phi ngại ngùng:

-Tặng… tặng… cậu… Tiểu Hạo Tử… Valentine vui vẻ!

-Cám ơn cậu, Phi Phi!- Du Hạo cười tươi đón lấy.

Du Hạo đưa mắt vào miếng bọc trong suốt, là miếng socala… hình trái tim!

Sau khi tặng hết cho mọi người, Yến Phi gãi đầu:

-Xin lỗi vì socola con làm sẽ không được ngon… nhưng hy vọng mọi người sẽ thích… chúc mọi người ngày valentine vui vẻ!

-Từ trước đến giờ, người nhà họ Du có biết gì về việc tặng quà trong ngày valentine gì đó đâu… hôm nay tự dưng Tiểu Phi lại làm socola tặng mọi người, mọi người cám ơn con còn chưa hết chứ làm sao lại chê socola của con được chứ!- bà chủ Du nhẹ nhàng.

-Đúng đó, Trúc Linh cám ơn cô chủ Yến Phi!- Trúc Linh bảo.

-Trúc Lam và Trúc Lâm cũng cám ơn cô!

-Chị rất cám ơn em, Tiểu Phi!- Du Phương nháy mắt.

-Chúng em cũng vậy, chị Tiểu Phi.- Du Thanh với Du Thiên đồng thanh.

Du Hạo bước đến bên cô vợ trẻ, cậu nắm tay cô gái mỉm cười:

-Thật sự rất cám ơn cậu, Phi Phi!

-Có gì đâu, chỉ là socola valentine thôi mà!- Yến Phi nói.

Du Hạo lắc đầu, cậu nhìn Yến Phi đầy yêu thương:

-Không… còn nhiều hơn thế nữa!!!

Yến Phi ngiêng đầu, đôi mắt tròn xoe không chớp. Vài giây sau nó khẽ mỉm cười: -Không phải, mà là mọi người đã cho Yến Phi mới đúng!

Dứt lời Yến Phi ôm chằm lấy Du Hạo, anh chàng ngớ ra chốc lát rồi cũng ôm chặt cô vợ. Những người nọ nhìn nhau mỉm cười…

“Tất cả họ đều được nhận từ nhau rất nhiều thứ!”

Bỗng tiếng Du Thiên oang oang:

-Chị Tiểu Phi này, tuy em rất cám ơn chị về món quà bất ngờ này nhưng sự thật thì… socola chị làm hơi… ẹ!

Tất cả bật cười….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.