Làm Dâu Nhà Ma

Chương 19: Cuộc gặp gỡ trên ngọn đồi!



-Dậy, dậy mau AJ…. Cậu còn đi ngủ đến khi nào nữa hả?

Access la hét, véo vào gương mặt đang ngủ khò của ác ma AJ. AJ cựa mình, cậu mở mắt ra bảo: -Ủa, trời sáng rồi hả?

-Mặt trời đã lên đỉnh đầu rồi, sao cậu cứ ngủ như chết thế?

AJ lừ đừ ngồi dậy, vò tóc soàn soạt: -Sao trời mau sáng thế nhỉ?

Access nhìn gương mặt bơ phờ của cậu bạn, nó quay đi thở dài:

-Tối hôm qua trông cậu ta đáng sợ bao nhiêu thì sáng nay mặt cậu ta đần bấy nhiêu, sao lại có 1 người như vậy không biết nữa!

-Sao thấy người cứ uể oải….-AJ xoay cổ.

-Không uể oải mới lạ!- Access ngồi xuống khoanh tay- cả đêm ngủ vắt vẻo trên cành cây, xoay người cũng không được… sáng ra thân thể cứng đơ chẳng nhúc nhích nổi!

-Vậy chứ biết làm sao, chúng ta đâu có chỗ nào để ngủ ngoài việc ngủ trên cây!- AJ chỉ xuống cái nhánh cây đang ngồi.

-Hừ, cậu có biết chúng ta còn phải ở cái phố Hoa Đạo này 1 thời gian dài không hả, nếu tiếp tục thế này thì chúng ta chết mất…

-Thế phải làm gì?

Access vỗ cánh bay sà sà:

-Còn làm gì nữa, phải kiếm 1 nơi để chúng ta trú ngụ chứ phòng những lúc mưa gió!

AJ nhảy phóc xuống đất, 2 tay bỏ vào túi quần:

-Mi tưởng dễ tìm sao?

-Chuyện đó cậu khỏi lo, tui sẽ có cách!- Access ra vẻ tự tin.

Cả 2 đi dọc trên con đường vắng người, AJ nhìn lên tên tiểu yêu đang bay trên cao: -Acc, mi bay lộ liễu như thế không sợ bị con người thấy à?

-Yên tâm, ở đây rất ít người không sao đâu!-Access nhìn dáo dác ra xa- ái chà, để xem, phải tìm 1 chỗ cho trọ phòng với “giá rẻ”…

Nhìn lãng đãng 1 hồi, Access vỗ tay, mừng rỡ:

-A… thấy rồi, đến đó thử xem sao biết đâu sẽ có phòng trọ….

Access vừa dứt lời đã bay vèo đến cái chỗ nó mới phát hiện kia… AJ thở ra, toan bước theo sau thì bất chợt, cậu dừng chân xoay mặt qua nhìn. 1 con đường mòn sỏi đá nằm khuất sau dãy nhà tường, con đường thân quen đã từng để lại kỷ niệm đẹp cho cậu… AJ nghiêng đầu, bất chợt trong đầu hiện ra những hình ảnh của quá khứ. AJ nói khẽ:

-Con đường này… là con đường 10 năm trước…

AJ đứng lặng trong vài giây, rồi bàn chân bước vào con đường mòn sỏi đá, cậu quyết định trở về “nơi kỷ niệm” của 10 năm trước…

…Ra khỏi con đường mòn là 1 bãi đất đầy cỏ trống trải, nơi đây lúc nào cũng có nắng vàng ươm trải dài và còn có những cơn gió thổi bất tận không bao giờ biết dừng. Ngay lúc này dường như gió đang kêu gọi AJ tìm về với ký ức xa xăm… Hồi trước, cậu thỉnh thoảng vẫn hay lên đây chơi, tại đây có 1 ngôi trường tiểu học, phía sau là cả 1 khu đồi cỏ lớn rất yên bình. AJ vốn là đứa trẻ ít nói, khá trầm lặng nên thứ mà cậu yêu thích nhất chính là sự tĩnh lặng. Đó là lý do vì sao ngày xưa cu cậu hay 1 mình “trốn” lên ngọn đồi thanh bình đó. Để rồi tại đây, vào 1 buổi chiều không nắng, bầu trời xam xám gió thổi mạnh, cậu đã gặp…

Ngôi trường tiểu học bây giờ trông không khác mấy so với 10 năm trước. Vẩn là 4 bức tường sơn màu vàng nhạt như màu nắng, vẫn là chiếc đồng hồ lớn trên bức tường chính thỉnh thoảng “giở chứng” chạy lệch giờ khiến các cậu học trò vào trường muộn vì mải chơi trò chơi thú vị nào đó, vẫn là cái cổng sắt bọc cao mà “ai muốn vào cũng được”… rất nhiều thứ hầu như đã chẳng hề thay đổi gì sau 10 năm dài như thế. Có cảm tưởng thời gian đã ngừng trôi vào cái buổi chiều đáng nhớ ấy… thời gian đã đứng lại như thể đang chờ AJ trở về!!

AJ, bây giờ trong lòng chợt dâng lên 1 nỗi buồn khó tả. Có lẽ là tiếc nuối. Người ta vẫn hay nuối tiếc về quá khứ, nhất là quá khứ tươi đẹp để rồi ước gì mọi thứ hãy quay về như lúc xưa đừng bao giờ thay đổi. Buồn thay là buồn! Vừa bước đi AJ vừa đưa mắt nhìn ngôi trường tiểu học, hôm nay có vẻ như là ngày nghỉ nên không thấy bóng các cô cậu học trò nhỏ tuổi. Dĩ nhiên nơi cậu muốn đến nhất vẫn là ngọn đồi phía sau trường…

Soạt! Soạt! Tiếng bước chân đạp lên cỏ nghe buồn tẻ. Cỏ ở đây đã mọc cao rồi, cao rất nhiều so với ngày xưa. Vẩn cái màu nắng nhạt khoác áo lên bãi cỏ xanh mướt, màu của ký ức. Tiếp theo bạn của nắng cũng tràn đến, là gió… Cơn gió thổi tốc những nhánh cỏ úa tàn, lẫn trong đó là vài cánh hoa bị gió cuốn lạc loài đến nơi này. AJ đứng lặng, cậu nhắm mắt lại, cả thân mình đứng chặn trước gió, mái tóc đen trải dài ra sau phảng phất nỗi u buồn.

10 năm trước, vào buổi chiều không nắng, màu xam xám phủ đầy cả bầu trời rộng lớn, AJ đã gặp… cô bé ấy! Đúng, 1 cô bé tóc dài đen mượt mãi tìm trong lùm cỏ, với đôi mắt long lanh đầy nước, cô bé cứ tìm cái vải nơ đỏ! Cô bé với chiếc nơ đỏ, đó là hình ảnh đã sưởi ấm trái tim đầy thù hận và băng giá của AJ trong suốt 10 năm đằng đẵng…

….10 năm trước…

… AJ lúc đó 8 tuổi,tròn xoe mắt khi thấy sau cái cây cổ thụ to là 1 cô bé ngồi xoay lưng, bàn tay hình như tìm kiếm cái gì trong lùm cỏ. Chốc chốc cô bé ấy lại giơ tay lau nước mắt…Ngạc nhiên, AJ tiến đến gần cất tiếng hỏi:

-Này, cậu làm sao thế?

Nghe tiếng cô bé ấy quay lại… Cô bé có gương mặt đáng yêu, đôi mắt tròn to như viên bi ngân ngấn nước, những giọt lệ long lanh trào ra vỡ òa hòa vào làn tóc dài đen mượt đang bị gió hất tung, bồng bềnh.

-Cậu.. cậu là ai?- cô bé hỏi ngược lại.

-Tớ vẫn hay lên ngọn đồi này, nghe tiếng cậu khóc nên đến xem sao?-AJ trả lời nhẹ nhàng, cậu ngồi xuống bên cạnh: -Sao cậu lại ngồi đây khóc?

Cô bé khẽ lau nước mắt: -Tớ làm rơi vải nơ đỏ, không biết nó đã bay đi đâu nữa…. đó là quà sinh nhật của bố… tớ rất quý…

Nhìn gương mặt mếu máo của cô bạn xa lạ, AJ lại hỏi:

-Vải nơ đỏ hả, nó như thế nào?

-Vải nơ đỏ có ren màu trắng, trên đó có thêu 1 bông hoa cũng màu đỏ… Nó rất dài, tớ dùng để buộc tóc!- cô bé miêu tả cặn kẽ.

-Cậu có nhớ đã đánh rơi ở đâu không?

-Ở gần đây, nó lẫn trong bãi cỏ tớ tìm mãi không ra…

-Thế thì tớ sẽ giúp cậu tìm nó nhé!

-Thật sao?- đôi mắt đang buồn chợt sáng lên.

-Ừ, nào bây giờ chúng cùng tìm vải nơ đỏ!- AJ mỉm cười.

Cô bé nấc khẽ, gật đầu. Thế là trên ngọn đồi lộng gió, trong chút ánh sáng mờ nhạt, 2 cái bóng nhỏ lần mò kiếm tìm trong lùm cỏ. AJ đi trước, mắt nhìn chăm chú vào mấy nhánh cỏ rậm rạp. Ở sau lưng, cô bé nhẹ nhàng nắm vạt áo của cậu bạn lạ tốt bụng, nó cũng giương mắt cố tìm vải nơ đỏ. Trông hình ảnh kẻ trước, người sau thấy thật đáng yêu!

-Tìm thấy rồi!- AJ reo, nó cầm trên tay vải nơ đỏ có ren màu trắng và bông hoa thêu màu đỏ lên vẫy vẫy.

-Ôi, hay quá!- cô bé đón lấy gương mặt ánh lên niềm vui khó tả.

-Thế là tốt rồi, cậu đã tìm thấy món quà sinh nhật quý giá!

-Ừ, cám ơn cậu nhiều lắm!! Cậu có thể buộc tóc cho tớ không?

Bất ngờ vì lời đề nghị đó, AJ gãi đầu:

-Tớ không biết buộc, với lại tớ buộc sẽ không đẹp!

-Không sao, cậu đã giúp tớ tìm được nó thì cậu hãy buộc tóc cho tớ nhé?

Trước sự giục giã của cô bạn AJ đành đồng ý. Cậu cầm lấy miếng vải đỏ dài nhẹ nhàng buộc vào mái tóc dài đen mượt kia. Cậu buộc nó thành chiếc nơ đỏ trên mái đầu cô bé. Cô bé thích thú bảo: -Trông tớ thế nào?

-Trông cậu xinh lắm!!- AJ mỉm cười.

Cái nhìn của cô bé thoáng bất động khi thấy AJ cười. Bấy giờ nó mới phát hiện đôi mắt của người con trai xa lạ, 1 đôi mắt đẹp dù trông nó thấp thoáng nỗi buồn mơ màng nào đó. Và dưới chút ánh sáng le lói của buổi chiều, đôi mắt sáng rực long lanh đẹp như ngọc…

-Anh gì ơi cẩn thận!!!

Tiếng hét lớn của 1 người vang lên khiến AJ giật mình xoay qua. Đôi mắt cậu chàng sửng sốt khi 1 quả bóng bay đến… Bốp! Trái bóng “vô duyên” ấy trúng vào mặt AJ! Cu cậu choáng váng, say sẩm… Sau 1 phút, AJ bình tĩnh trở lại, thấy những đứa học sinh đang nhìn mình. Chưa kịp hiểu gì thì AJ cảm nhận ngay mũi có cái gì đang chảy ra, cậu rờ lên mũi rồi hạ tay xuống nhìn… Là máu!! AJ bị chảy máu mũi vì trái bóng khi nãy! AJ còn đang đờ người thì 1 thằng bé từ từ lại gần, nó nhìn cậu với ánh mắt sợ sệt:

-Xin… xin lỗi anh… tại chúng em không thấy anh đang đứng nên lỡ tay… anh… anh cho em xin lại quả bóng…

AJ hướng mắt qua thằng nhỏ, nó nuốt nước bọt chờ đợi 1 cơn “tức giận lôi đình” của anh chàng. Nhưng AJ không nói, chỉ cúi xuống nhặt quả bóng nằm lăn lóc, cậu từ tốn đưa quả bóng cho chủ nhân:

-Đây… bóng của cậu… lần sau cẩn thận kẻo lại trúng vào người khác… với lại đừng đánh xa quá, bóng mà mất rồi sẽ rất khó để tìm lại!!

Cậu học trò nghệch mặt trước thái độ nhẹ nhàng của “nạn nhân”. Nó bối rối nhận quả bóng:

-A… dạ cám ơn anh!

AJ khẽ mỉm cười, quay bước. Dõi theo bóng dáng AJ, thằng bé học sinh gãi đầu:

-Sao anh ta lại lạ thế nhỉ?

AJ vừa đi vừa chùi máu ngay mũi, lầm bầm:

-Xui xẻo thật!!

Đột nhiên AJ khự lại, đôi mắt của cậu mở to không chớp khi trước mặt, ở phía gần cái cây cổ thụ to trước đây, chợt xuất hiện bóng dáng 1 cô gái tóc dài đen mượt…

… Trong làn hoa gió, cô gái ngước mặt nhìn lên tán cây xum xuê, những sợi tóc bay xòa mềm mại kia khiến AJ toàn thân bất động, có cảm tưởng trái tim ngừng đập…

“cô bé mái tóc dài đen mượt…..”

“ ….cô bé đang khóc vì mãi kiếm tìm vải nơ đỏ…”

Tim AJ đập thật mạnh khi cô gái đứng trước mặt từ từ quay lại… Thời gian như ngừng trôi khi AJ chạm vào cái nhìn của đôi mắt tròn to, cùng lúc những sợi tóc đen trải dài của cô gái bất chợt bồng bềnh theo làn gió…

-Ủa, cậu là… anh chàng ăn quỵt hôm qua đây mà!

Hóa ra đó là Yến Phi! AJ sực tỉnh sau câu nói ấy, bây giờ cậu mới nhận ra cô gái hôm qua đã trả tiền tô mì cho mình. Yến Phi lân la bước lại gần:

-Chúng ta có duyên nhỉ, gặp nhau tới… 3 lần!

-Xin chào!!- AJ phát hiện mình đã nói 2 từ thật vô vị làm sao.

Yến Phi nhìn chăm chăm: -Này, mũi cậu chảy máu kìa…

-À… không sao đâu…- AJ lau vội.

Thấy hành động lóng ngóng của cu cậu Yến Phi liền lấy trong túi áo ra chiếc khăn trắng. Con bé bảo: -Để tôi giúp cậu!

Yến Phi nhẹ nhàng dùng khăn lau nhẹ vệt máu đỏ thẩm từ mũi anh chàng ngốc nghếch. AJ khẽ nhìn Yến Phi, lúc nãy cậu đã tưởng cô gái này chính là cô bé 10 năm trước và xem ra cũng khá là giống, nhất là cái cách xoay lại rồi giương đôi mắt to tròn kia. Yến Phi lau 1 lúc rồi bảo:

-Xong rồi đó, lần sau cậu phải cẩn thận, đừng để bị thương nhé!

Thẩn người trong chốc lát, AJ cất tiếng: -Cám ơn!!

Yến Phi nhíu mày, cậu tiếp: -Chẳng phải lần trước cô nói “Khi 1 người đã có lòng tốt giúp đỡ thì cậu phải nói lời cám ơn chứ” nên lần này cô giúp tôi, tôi phải nói cám ơn!

Yến Phi suýt bật cười vì gương mặt trông ngớ ngẩn của AJ. Nó bảo:

-Cậu học cũng nhanh thật! Xem ra cậu không đáng ghét như tôi nghĩ.

-Tôi đáng ghét á?

-Gần như thế!- Yến Phi cười cười- cậu tên gì vậy?

-AJ!!- AJ đáp trọn lỏn

-AJ? Tên nghe hơi kỳ nhỉ… không giống 1 cái tên.

-Nó vốn đâu phải cái tên… chỉ là những ký tự ghép lại, chẳng có nghĩa gì cả.

-Vậy tên thật của cậu là gì, sao cậu không dùng tên thật?

AJ đưa mắt nhìn về phía trước, đôi mắt buồn vô định:

-Tên thật à?... Đã từ rất lâu rồi chẳng có ai gọi tên tôi nên tôi không còn nhớ tên thật của mình là gì nữa!

Yến Phi nghiêng đầu vì trông anh chàng rất buồn khi nói thế. Con bé lảng sang vấn đế khác hòng xua đi không gian nặng nề:

-Cậu từng học ở trường này hả, hôm nay về thăm trường cũ sao?

-Không… tôi trở về đây là vì nơi đây tôi đã có 1 kỷ niệm đẹp khó quên!

-Kỳ lạ thật, sao chúng ta giống nhau đến thế, tôi cũng từng có kỷ niệm đáng nhớ ở ngọn đồi này! Thế….

Chuông điện thoại reo, Yến Phi bắt máy:

-Ừ, tớ về liền!

Yến Phi cất điện thoại, quay qua nhìn AJ:

-Xin lỗi, tôi phải về tiệm mì rồi, thôi thì hẹn khi khác gặp lại sẽ nói tiếp.

Con bé toan bước đi thì liền xoay lại :

-À, tên tôi là Yến Phi đó, nhớ đấy. Hôm nào “đói” cậu nhớ ghé tiệm mì Tân Quản ngen!

Dứt lời nó chạy đi khuất. AJ dõi theo, thở ra:

-Yến Phi!? À, mà chắc Acc đang trông mình lắm đây, cũng phải về thôi….

-Trời hỡi, cậu mất biệt ở đâu cả buổi vậy AJ? Tui tìm cậu muốn chết luôn, suýt chút tui đăng tin “Tìm trẻ lạc” rồi đó!!- Access hét ầm ĩ.

AJ bịt lỗ tai, bực:

-Thôi đi, mi đừng hét lớn như thế! Việc tìm phòng trọ gì đó ra sao rồi?

Access chợt cười lớn:

-Hahaha, Access này đã ra tay thì khỏi chê, báo tin mừng nè, tui tìm được rồi nhưng để “trọ được” thì tui cần cậu giúp 1 tay!

AJ ngồi trên ghế khép nép, đầu hơi nghiêng sang 1 bên, cậu giương đôi mắt tròn với cái nhìn đầy tội nghiệp, gương mặt trông rất rất đáng thương:

-Nãy giờ cháu nói toàn là sự thật… cháu là đứa trẻ mồ côi, hôm qua mới đến phố Hoa Đạo đã bị người ta lấy mất túi tiền, bây giờ cháu không còn gì cả mong cô hãy cho cháu trọ ở đây, vài ngày sau cháu sẽ trả tiền cho cô!

Người phụ nữ trung niên xúc động trước 1 thằng bé đáng yêu có cuộc đời bất hạnh:

-Ôi, tội cháu quá! Thôi thì thế này… cô có 1 căn phòng gỗ hơi nhỏ và hơi tồi tàn 1 chút, dẫu sao cũng chẳng ai thuê nên cô sẽ cho cháu trọ và… miễn phí đấy nhé, chịu không?

-Thật sao, thế thì tốt quá, cháu rất rất cám ơn cô!- AJ reo ca vẻ sung sướng.

-Ôi chao, sao mà đáng yêu thế không biết nữa! Nó cười trông duyên ghê!

Trốn trong cổ áo AJ, Access bụm miệng cười….

Đóng cửa lại, AJ đưa mắt nhìn căn phòng gỗ nhỏ, hơi bụi bặm 1 tí. Access rúc đầu ra, nó vỗ cánh bay ra ngoài khoái chí:

-Hura cuối cùng cũng có nơi “tránh mưa tránh nắng” rồi!! Tuyệt quá hả AJ?

AJ ngồi phịch xuống cái ghế salong cũ:

-Ừ, mi thì được hưởng lợi… còn ta phải vác cái mặt “đáng thương” khi nãy để năn nỉ người khác…

Access bay đến bên cậu bạn cười:

-Sao nóng vậy, chúng ta chỉ “xin” sự thương hại của con người thôi mà… với lại ai bảo trông cậu đáng yêu thế khiến mấy bà mấy cô đều siêu lòng.

AJ thở dài, ngã người ra phía sau:

-Umh… đúng là có chỗ ngã lưng thì thật tuyệt!!

Access mở cửa sổ ra, nó chợt reo lên như thấy của quý:

-AJ, xem này, ở đây có 1 cây táo to, tuyệt vờiiiiii… thế thì việc ăn uống không cần phải lo lắng nữa, háháhá!

Vậy là sự may mắn đã đến với AJ và tên tiểu yêu Access khi chúng có được chỗ ngủ lẫn thức ăn!

Khi đó ở bãi đất trống của lũ Dạ Ma, Lông Xám vỗ tay cái chát:

-Xong mấy cái thông tin về nhà họ Du, chỉ chờ đưa cho gã chủ nhân…

Chân Đen nằm vắt vẻo trên cành cây, săm soi bàn tay trơ xương của nó:

-Mau lẹ quá nhỉ, thỉnh thoảng mày cũng được việc ghê!!

-Có gì đâu, tao cũng rành rọt cái dòng họ Nhật Ma đó quá rồi mà..

-Này có tin gì hay hay không, nói nghe xem!- Xù Xì chua chát.

-Cũng bình thường, tụi mày chả phải cũng đã biết về nhà họ Du còn gì… à, mà có việc này xem ra khá là vui, dòng họ Nhật Ma đáng ghét ấy hiện tại đang có 1 cô con dâu là người, hình như là vợ sắp cưới của thằng bé Du Hạo… nghe đâu lần trước bỏ đi rồi lại quay về, dũng cảm hen!

-Sao, có con dâu là người trong cái nhà Nhật Ma đó ư?- Xù Xì trố mắt.

-Đó có gì lạ đâu mà mày ngạc nhiên thế, chẳng phải lúc trước có 1 người phụ nữ đã chấp nhận lấy gã Du Thượng còn gì, bây giờ bà ta là bà Du đó… việc nhà họ Du có con dâu hoặc con rể là người vẫn rất bình thường…

-Ừa hén…- Xù Xì gật gù với ý kiến của Chân Đen.

-Thế nhưng…- Chân Đen ngồi bật dậy- cái tin này sẽ rất thú vị với gã chủ nhân kia, tao nghĩ thế…

Màn đêm buông xuống, trong căn phòng gỗ nhỏ, ánh lửa sáng bập bùng, Access cầm trên tay tờ giấy dài nhàu nát, đó là tờ giấy ghi những thông tin về nhà họ Du của lũ Dạ Ma. Access nhăn nhó:

-Mấy tên này chẳng chịu kiếm 1 tờ giấy ra hồn gì cả, tệ thật!

-Chúng nó là ma chứ đâu phải người, những vật dụng của chúng toàn nhặt được trong thùng rác… nên mi đừng cằn nhằn nữa, mau đọc lẹ…

-Biết rồi!- Access nhìn vào những dòng chữ lệch hàng, chữ xấu kinh- chà khó đọc đây, lắng nghe nhé….

“ Nhà họ Du hiện tại có tổng cộng là 9 người, thứ 1, bà chủ Du, bà ta là vợ của Du Thượng, là con người. Từ khi chồng qua đời cách đây 10 năm, bà ta là người quán xuyến mọi việc trong nhà…”

-Du Thượng chết cách đây 10 năm ư, hắn chết vào ngày nào, tại sao chết?

-À, Du Thượng chết vào ngày 18/6, nguyên nhân chết không rõ!

-Hắn giết cả nhà ta vào ngày 15/6, rồi 3 ngày sau hắn chết ư…?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.