Làm Dâu Nhà Ma

Chương 22: Quyết định của Du Hạo!



-Ừ, kể từ khi cái tên lạ mặt lần trước xuất hiện thì đám Dạ Ma bắt đầu có những thay đổi, hắn ta đã làm gì chứ?- Du Phương đặt tay lên môi nghĩ ngợi.

-Theo em thấy chúng đang dần mạnh lên thì phải?- Du Thiên quả quyết.

-Nếu thế thì gay thật!- Du Hạo khoanh tay- chúng mà mạnh lên thì con người sẽ thế nào đây?

Du Phương thở ra, cô đang nghĩ về 1 vấn đề đáng lo hơn:

-Không những con người mà còn nhà họ Du chúng ta nữa! Lũ Dạ Ma vốn rất căm hận dòng họ Du, 1 gia đình Nhật Ma, chúng mà mạnh lên thì mục tiêu đầu tiên chính là… người trong nhà họ Du!

-Vậy thì…- Du Thanh xoay qua- chị Tiểu Phi sẽ thế nào… trong gia đình chị ấy là người hay ra ngoài, lại là vợ sắp cưới của anh AHạo… lũ Dạ Ma thường hận anh thế nên rất có thể chúng sẽ nhắm vào chị ấy, bằng chứng là đêm nay chị Tiểu Phi đã bị 4 con Dạ Ma tấn công.

-Điều Tiểu Thanh nói rất có lý, AHạo à, kể từ bây giờ em hãy ở bên cạnh Tiểu Phi để bảo vệ nó… Chúng ta không thể biết được chúng có còn tấn công Tiểu Phi nữa hay không vì vậy em phải luôn ở cạnh nó để không xảy ra chuyện gì đáng tiếc!- Du Phương nhìn em trai.

-Vâng, dĩ nhiên rồi….- Du Hạo cười nhưng không giấu được nỗi lo lắng.

-Mà các anh chị nghĩ gì về người đã cứu chị Tiểu Phi?- Du Thiên hỏi.

Du Hạo nhìn nghiêng, vẻ mặt trầm ngâm: -Người đã cứu Phi Phi… người đó không phải là kẻ tầm thường!! Lại xuất hiện thêm 1 kẻ biết ma thuật và người đó là bạn hay là thù với nhà họ Du… cái này còn chưa rõ!

-Nhức đầu thật… chuyện gì đang diễn ra ở phố Hoa Đạo vậy?

3 đứa nọ đều im lặng trước câu hỏi của Du Phương.

Sáng hôm sau, ngoài cổng biệt thự, Yến Phi tròn xoe mắt:

-Tối nay cậu sẽ đến tiệm mì đón tớ à?

-Ừ, sự việc đêm qua khiến tớ không yên tâm… với lại cậu cứ nhất quyết đến tiệm mì giúp mọi người nên tớ sẽ đến đón cậu!

-Biết thế nào được, chú Quản đi xa chưa về… tớ không đến giúp thì Song Song với Diễm Quỳnh sẽ chết mất! Dù có hơi sợ sẽ gặp Dạ Ma nhưng đành chịu… mà biết đâu có thể đêm nay chúng sẽ không tấn công tớ nữa thì sao!

-Hy vọng là vậy nhưng thôi tớ sẽ đến đón cậu như vậy tớ yên tâm hơn!

Yến Phi gật đầu. Du Hạo chợt ôm lấy Yến Phi, cậu áp mặt vào cổ cô gái, nhắm mắt lắng nghe nhịp đập, để cảm nhận được cơ thể cô vợ vẫn ấm áp.

-Tiểu Hạo Tử… cậu sao vậy….?

-Phi Phi, tớ sợ sẽ có chuyện gì đó đến với cậu… tớ rất sợ…

Yến Phi lặng người 1 lúc rồi nó đặt 2 tay lên lưng anh chàng:

-Sẽ không sao đâu… thế nên cậu đừng lo gì cả! Mọi chuyện rồi sẽ qua!

Du Hạo vẫn nhắm mắt, cậu cũng hy vọng rằng mọi chuyện rồi sẽ không sao.

Ở tiệm mì, Lục Song Song nói lớn:

-Cái gì, cậu bị lũ Dạ Ma tấn công à?

-Suỵt, khẽ thôi kẻo Diễm Quỳnh nghe bây giờ…

-À..ừ… tớ quên nhưng cậu có bị thương không?

-Không, may là có người cứu tớ, tiếc là tớ không biết ai cả…

-Thế nhà họ Du nói gì khi biết cậu bị tấn công ?

-Mọi người rất lo lắng… Tiểu Hạo Tử bảo từ giờ sẽ đến tiệm mì đón tớ vào buổi tối, cậu ấy đã rất rất lo cho tớ!- Yến Phi lau bát.

-Không lo mới lạ, mà vì sao chúng lại tấn công cậu?- Song Song khó hiểu.

-Có thể chúng thấy tớ là miếng mồi ngon nên muốn thưởng thức!

-Lúc này mà cậu còn giỡn được… ôi lo thật đấy…

Yến Phi dừng công việc lại, nó đến gần rồi nắm tay cô bạn thân:

-Tiểu Song Song, tớ biết cậu lúc nào cũng lo cho tớ nhưng mà sẽ không sao đâu, tớ là Yến Phi may mắn mà… tớ sẽ nhất định sẽ không gặp chuyện gì!

Song Song nhìn bạn, thở ra :

-Cậu phải cẩn thận đấy nhé!

Yến Phi mỉm cười.

Tối hôm ấy như lời đã hứa Du Hạo đến tiệm mì để đón Yến Phi về nhà. Du Hạo đang đứng thì ai đó cất tiếng:

-Du Hạo!?

Cậu quay qua ngạc nhiên:

-Lục Song Song!!

-Chà còn nhớ tên tôi cơ đấy.- Song Song bước đến.

-Làm sao quên được 1 cô gái đặc biệt như cậu!

-Này,cậu đang khen tôi hả, vợ cậu còn ở trong tiệm đấy!

Du Hạo bật cười. Cả 2 đứng trò chuyện với nhau…

-Cậu từ lâu đã biết tôi là ma đúng không?- Du Hạo hỏi.

Song Song bỏ tay vào túi áo, nói vẩn vơ:

-Umh...lần đầu cậu đến tiệm mì tôi đã nghĩ thế nhưng vẫn chưa chắc chắn lắm! Hóa ra cậu đúng là 1 con ma…

Du Hạo đưa mắt sang cô gái:

-Cậu… đúng là kỳ lạ!!

Song Song cười nhẹ, nó hít hà hơi rồi bảo:

-Sự thật thì tôi không thích Tiểu Phi làm dâu cho 1 gia đình ma nhưng thấy Tiểu Phi và cậu thật lòng với nhau thì tôi không thể ngăn cản..Cậu hãy bảo vệ Tiểu Phi, cậu ấy đã gặp khá nhiều bất hạnh vậy nên cậu nhất định phải đem lại hạnh phúc cho cậu ấy.

-Cậu yên tâm, tôi sẽ làm cho Phi Phi hạnh phúc!

-Phi Phi!? Cậu gọi Tiểu Phi bằng Phi Phi à?

-Ừ, có chuyện gì ư?- Du Hạo trố mắt.

-Không… không có gì…- Song Song nhìn vào màn đêm đen, cười khẽ- bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao cậu lại quan trọng với Tiểu Phi như thế!

Du Hạo khó hiểu. Song Song vươn vai:

-Thôi tôi phải về… lát nữa Tiểu Phi mới ra, cậu chịu khó nhé!

Anh chàng họ Du gật đầu. Lục Song Song cất bước, chợt Du Hạo gọi, con bé xoay lại… Du Hạo mỉm cười:

-Cám ơn cậu, Song Song!!!

Trong phút chốc, mắt Song Song mở to khi thấy nụ cười tươi của Du Hạo. Dưới ánh trăng sáng, người con trai đó quay mặt lại và mỉm cười khiến cô gái họ Lục bất ngờ lặng người đi. Tim Song Song đập mạnh vì bắt gặp 1 hình ảnh nào đấy rất quen thuộc đang ẩn hiện trong… Du Hạo!!

-Du Hạo, là cậu hả?- giọng Diễm Quỳnh sang sảng.

Song Song giật mình quay qua, Diễm Quỳnh và Yến Phi tiến lại gần 2 người. Diễm Quỳnh nhíu 1 con mắt lại:

-Chà đến tận đây đón vợ cơ… “iêu” vợ thế à?

Du Hạo cười cười, gãi đầu.Yến Phi thúc khủy tay vào hông nó:

-Sao bà hay hay kiếm chuyện vậy?

-Rồi… xin lỗi… không làm phiền 2 người nữa. Chúng ta về thôi Tiểu Song Song kẻo làm kỳ đà cản mũi…- Diễm Quỳnh kéo tay Song Song.

Yến Phi lắc đầu, nó nhìn qua chồng:

-Cậu chờ tớ lâu không?

-Không, tớ cũng mới đến… - Du Hạo chống tay ngay hông- nào về nhà thôi!

Yến Phi quàng tay qua tay chồng, cười:

-Ừ… về nhà!

Dõi theo bóng 2 người bạn, Song Song xoay trở lại lắc đầu:

-Chắc là nhầm lẫn thôi… Du Hạo không phải thể là cậu ấy!!

Trên cành cây, Access ngáp: -Cậu không cần phải lo nữa, cô gái Yến Phi đã được chồng, Du Hạo, đưa về nhà! Hôm qua cậu đã cứu cô ta rồi hôm nay còn định âm thầm bám bảo vệ theo nữa chứ…

-Mi im đi, dẫu sao chúng ta còn cần “moi” thông tin ở Yến Phi nên nếu cô ấy bị gì thì chúng ta sẽ không bao giờ tìm ra được “thứ ấy”…

Access chống cằm vì tên ác ma ngốc nói rất đúng.

-Bây giờ chúng ta về… mi sướng rồi chứ!

-Ừ, về… về đi, tui muốn ngủ lắm!

-Vớ vẩn!- AJ toan xoay lưng phóng đi thì bất chợt những cái bóng đen lao vút qua. Cậu liền đưa mắt xuống con đường vắng vẻ…

Lúc này, Du Hạo và Yến Phi đang tay trong tay vui vẻ đi về thì đột nhiên Du Hạo dừng lại, cậu cảm nhận có cái gì đó đang tiến về phía 2 người.

-Chuyện gì thế Tiểu Hạo Tử, bọn Dạ Ma lại đến à?

-Hình như là vậy!- Du Hạo đẩy nhẹ cô gái ra phía sau lưng mình- Phi Phi, cậu hãy lùi lại sau lưng tớ… cẩn thận nhìn xung quanh đừng để bị tấn công!

Yến Phi gật nhẹ. Rồi…Vèo! Vèo! Rất nhiều cái bóng đen bay qua lại. Du Hạo cất tiếng: -Có gì thì ra mặt đi… ta không thích cái trò trốn tìm này đâu!

Im lặng, không còn âm thanh nào nữa! Du Hạo vẫn chăm chú quan sát trong màn đêm đen. Bỗng, vài cái bóng ma nhảy vọt xuống… Du Hạo và Yến Phi thấy những cái bóng lom khom cúi thấp rồi từ từ đứng thẳng người lên.

Trăng đêm nay sáng lắm, có vẻ như trăng không muốn thứ gì có thể qua mặt nó chính vì thế mà ánh trăng đã soi rõ mọi vật bên dưới… nhờ vậy 2 đứa nọ thấy rõ 1 đám Dạ Ma… cỡ chừng trên 10 con!

1 con ma cất giọng khàn đục, nghe như lời rủa: -Đúng là người nhà họ Du có khác… Du Hạo cùng cô vợ trẻ Yến Phi!!

-Ngươi biết tên ta?

-Dĩ nhiên, tất cả những con Dạ Ma ở cái phố này con nào mà không biết nhà họ Du, gia đình Nhật Ma! Toàn những kẻ lợi hại…

-Nếu đã biết thì vì sao còn chặn đường ta, mi không sợ ta sao?

-Ha…- con ma nhếch mép-bây giờ bọn tao đã mạnh hơn trước nên muốn tính vài món nợ với nhà họ Du… các ngươi đã ra tay tàn sát không biết bao nhiêu con Dạ Ma, đã đến lúc cần làm rõ chuyện này…

-2 đêm trước có phải các ngươi đã tấn công Phi Phi?

-Ừ.. ừ… đúng thế… vì nó là người nhà họ Du, là vợ mày và quan trọng cô ta là 1 con người thật sự để chúng tao săn!

-Các ngươi sẽ phải trả giá cho điều đó!- Du Hạo quay qua nhìn vợ- cậu hãy đứng xa 1 tí.. hết sức cẩn thận, có gì thì la lên cho tớ hay!

-Cậu cẩn thận đấy Tiểu Hạo Tử!

Du Hạo gật đầu. Cậu đưa mắt về phía lũ Dạ Ma, trong lòng bàn tay xuất hiện luồng phép sáng… Du Hạo hơi e ngại vì chúng khá đông.

Khi đó, trên những cành cây AJ đang lao nhanh trong cơn gió.

-Này… lại có chuyện gì thế?- Access bám chặt cổ tên ngốc ấy.

-Ta linh cảm bọn Dạ Ma đã bám theo 2 người đó nên đi xem thế nào!

-Hừ, lúc nào cũng bị kéo vào những chuyện không đâu…

-Mi thôi lải nhải đi Acc… -AJ chợt dừng lại khi thấy bên dưới con đường vắng đang diễn ra 1 cuộc chiến- ta nói mà, lũ Dạ Ma thật sự đi theo họ! Lũ Dạ Ma xem ra hơi nhiều… không biết tên Du Hạo sẽ đối phó thế nào!

-Cậu lo thừa… hắn ta rất giỏi, bao nhiêu đó thì làm gì được hắn!

-Hắn thì không sao nhưng… vừa chiến đấu vừa phải lo cho cô vợ “chân yếu tay mềm” thế kia thì là 1 vấn đề đấy!- AJ nhìn Yến Phi đang đứng lo lắng.

Vài con Dạ Ma đã ngã xuống trước đòn đánh phép của Du Hạo nhưng lực lượng bầy ma đó vẫn không giảm vì lại thêm vài con lần lượt xuất hiện…

Du Hạo nghĩ ngợi:

-Quái quỉ thật, chúng càng lúc càng đông…nếu chỉ 1 mình thì không sao nhưng Phi Phi… lỡ chúng tấn công cậu ấy thì…

-Tiểu Hạo Tử, cẩn thận!

Có 1 con ma giơ những cái móng về phía Du Hạo may thay Yến Phi chạy đến ôm lấy anh chàng đẩy mạnh, cả 2 ngã nhào xuống đất. Sau vài giây hoàn hồn, Du Hạo nhìn vợ lo lắng: -Cậu không sao chứ Phi Phi?

-Umh, không sao còn cậu… có bị thương không?

-May là có cậu nên tớ không sao…. Phi Phi, hay là cậu chạy về nhà trước đi… tớ sẽ ở lại xử lý chúng.

-Không được, tớ không thề bỏ mặc cậu 1 mình sẽ rất nguy hiểm!

-Nghe lời tớ chạy về nhà đi….

-Không!!-Yến Phi với ánh mắt kiên quyết- tớ không thể bỏ cậu lại, không bao giờ… tớ muốn được ở bên cạnh cậu dù… phải chết! Tuyệt đối không có điều gì khiến tớ rời xa cậu… không gì cả… cho dù là cái chết!! Tớ sẽ không bao giờ rời xa cậu lần nào nữa!

Từ trên cây, AJ chợt bất động khi nghe những lời nói đó của Yến Phi! Đôi mắt cậu tròn xoe nhìn cô gái. Cậu cảm nhận được tình yêu thật sự mà Yến Phi dành cho Du Hạo… 1 điều gì đấy mơ hồ xuất hiện trong lòng AJ, chính xác là có 1 sự rung động nhẹ trong trái tim tên ác ma.

Du Hạo không biết làm gì trước thái độ mạnh mẽ kia, cậu chỉ nói được 2 từ:

-Phi Phi….

Yến Phi ôm lấy chồng:

-Tiểu Hạo Tử, tớ sẽ ở lại cùng cậu…

-Khà khà khà… cảm động quá!!

Con ma nọ vỗ tay rồi bất ngờ lao vút đến, nó giương móng về phía Yến Phi.

Du Hạo lập tức ôm vợ xoay người sang hướng khác nhưng mấy cái móng sắt bén kia đã kịp cào qua cổ con bé 2 vết xước rướm máu…

-Phi Phi… cậu chảy máu rồi!!- Du Hạo sốt sắng.

-Không sao đâu… hơi rát 1 tí thôi…- Yến Phi lấy tay che vết thương, máu vẫn chảy.

Du Hạo đưa mắt nhìn đám ma đói, cậu vung tay đánh phép giết chết mấy con… nhưng chúng vẫn còn khá đông!

-Chết tiệt!- Du Hạo nghiến răng.

Trên cây, Access thấy AJ đeo mặt nạ vào liền hỏi:

-Cậu định cứu họ? Nhưng Du Hạo là con của kẻ thù!

-Ta không giúp hắn chỉ giúp… Yến Phi thôi!!

Access chưa nói tiếp thì AJ đã bay xuống. Du Hạo kinh ngạc khi nhận ra đó là đối thủ đêm trước của mình:

-Cậu là…

AJ ngăn lại:

-Đưa cho cô ấy về nhà đi… để bọn chúng cho ta…

-Nhưng…

-Bọn chúng chẳng là gì với ta cả… vợ ngươi đang chảy máu hãy mau chóng đưa về nhà băng bó vết thương!

Du Hạo lưỡng lự vài giây rồi bảo:

-Cám ơn!

Du Hạo dìu Yến Phi rời khỏi cuộc chiến.

AJ nhìn qua 1 lượt đám Dạ Ma:

-Bọn tép riu… kết thúc trò chơi đi!!

-Hừ thật xấc láo… mày là con người? Chà thú vị đây…

Tên Dạ Ma lao vào đối phương, AJ giơ tay lên…

Tại nhà họ Du, sau khi thoa thuốc lên vết thương của Yến Phi xong, Du Phương hỏi:

-Tự dưng 2 đứa bị Dạ Ma tấn công vậy, còn bị thương nữa…

-Không có gì nghiêm trọng đâu mọi người đừng lo!

-Cũng may là chỉ bị cào… rõ ràng là lũ Dạ Ma nhắm vào chị Yến Phi! Chúng muốn trả đũa nhà họ Du đây mà.- Du Thanh bực tức.

-Rắc rối đây… có vẻ chị Tiểu Phi đang gặp nguy hiểm!- Du Thiên thở ra.

-Chắc con đã rất sợ hãi?- bà chủ Du nhẹ nhàng hỏi con dâu.

Yến Phi lắc đầu:

-Không đâu ạ…

Trong khi Yến Phi nói chuyện với mọi người thì Du Hạo đứng lặng bên cửa sổ. Thấy vậy Du Phương bước đến hỏi:

-Em sao thế bị thương ở đâu à?

-Không, em không bị gì cả chỉ là… thấy lo thôi!

-Ừ… không ngờ chúng nhắm vào Tiểu Phi, chẳng biết phải làm sao đây, vài ngày tới có lẽ con bé sẽ còn gặp nguy hiểm… phải tính cách nào đó thôi…

Du Hạo nhìn vết thương ngay cổ Yến Phi, lời của chị gái khiến cậu vô cùng lo lắng cho cô vợ trẻ… “vài ngày tới có lẽ con bé sẽ còn gặp nguy hiểm… phải tính cách nào đó thôi…” câu nói ấy cứ lởn vởn trong đầu Du Hạo, đêm đó cậu hầu như thức trắng… để rồi đi đến 1 quyết định!!

Sáng hôm sau, Du Thiên vươn vai bước ra ngoài vườn, thằng bé ngạc nhiên khi thấy Du Hạo ngồi lặng lẽ ngắm nhìn những bông hoa mới nở… trông gương mặt anh trai phảng phất 1 nỗi buồn nào đó không rõ!

-Anh AHạo, anh dậy sớm vậy?- Du Thiên đến gần lém lỉnh hỏi.

Du Hạo quay qua thấy em trai tinh nghịch đang giương đôi mắt nhìn.

-Là em à AThiên? Tối qua anh không ngủ được nên sáng nay dậy sớm!

-Tại sao anh không ngủ được?- Du Thiên ngồi xuống bên cạnh.

Du Hạo đưa mắt nhìn vào khoảng không, vài phút sau cậu lên tiếng:

-AThiên, nếu như em yêu thương 1 người nào đó, người đó vì em mà rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm suýt chút bỏ mạng thì em sẽ làm gì?

-Sao anh lại hỏi thế?

-Em hãy trả lời câu hỏi của anh!

Du Thiên nghĩ ngợi rồi nó thở dài bảo: -Em cũng không biết nữa… nếu em đã yêu thương ai đó thì em luôn muốn người đó ở bên cạnh mình… nhưng nếu vì em mà người đó gặp nguy hiểm suýt bỏ mạng thì chắc em sẽ để người ấy rời xa em như vậy sẽ tốt hơn!!

-Em nghĩ như thế ư?

-Mà thôi… dẫu sao em cũng muốn được cùng người đó vượt qua khó khăn hơn là để người đó xa mình. Anh nghĩ giống em chứ?

Du Hạo mỉm cười không nói. Vài phút sau, cậu đứng dậy:

-Đôi khi để người đó rời xa mình lại là cách tốt nhất cho người đó… anh nghĩ vậy! Thôi, anh đến nhà gỗ 1 lát… cám ơn câu trả lời của em, cuối cùng anh cũng đã có thể quyết định được…

Du Thiên dõi theo bóng dáng buồn bã của anh trai, thằng bé khó hiểu:

-Tại sao anh ấy lại hỏi mình như thế….? Mà anh ấy quyết định cái gì nhỉ… trông anh ấy rất buồn…

Du Thiên đã chẳng thể ngờ được Du Hạo đã đi đến 1 quyết định vô cùng đau lòng…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.