Làm Dâu Nhà Ma

Chương 28: Đối mặt!



Không chừng chừ, AJ nhún chân bay đến, đạp lần lượt lên vai mấy con Dạ Ma còn đang đứng, rồi lộn vòng trên cao đưa chân tung cú đá vào tay Du Hạo. May thay Du Hạo kịp buông tay khỏi đầu tên ma béo, mau chóng xoay người nên tránh được đòn phép kia.

AJ đáp xuống đất, những tên Dạ Ma mừng rỡ:

-Chủ nhân!!

Du Hạo quay người trở lại, AJ vẫn đeo chiếc mặt nạ màu đen và đưa mắt nhìn mình. Du Hạo cất tiếng:

-Lại là cậu….!?

-Không là ta chứ là ai?- AJ đảo mắt sang mấy tên thuộc hạ nằm la liệt, và cả cái hố sâu kia nữa- chà, đáng sợ thật!

-Đừng nói nhiều với hắn A Hạo, chúng ta cứ xông vào cùng giao chiến với hắn đi!- Du Phương hình như rất ghét cái kẻ đeo mặt nạ đen này.

Du Hạo chưa kịp ngăn thì cô chị gái đã lao đến AJ. Những đường chỉ phép lại vung xòe, bay liên tục như một mớ ảo ảnh trước mặt. AJ cũng đã đoán được cách thức này từ cái đêm hôm trước nên không quá khó để tránh chúng.

-Sao ngươi không đánh trả, ngươi xem thường ta ư?

AJ vừa né người vừa đáp:

-Ta… không đánh với con gái!

-Gì chứ! Ngang tàng quá… để xem ngươi làm gì được ta?- Du Phương bảo.

Du Phương quất mạnh những sợi phép, chúng túa ra, hóa thành hàng ngàn hàng trăm tia phép sáng lóa… AJ giật mình, bay lùi ra xa.

Bịch! Chân AJ khựng lại. Du Phương mỉm cười…

Gió thổi lên, một vài sợi tóc của AJ rơi nhẹ nhàng. Cậu giương mắt dõi theo những sợi tóc mỏng ấy đến khi chúng đáp xuống nền cỏ xanh mướt.

-Thế nào, cắt vài sợi tóc của ngươi thật dễ dàng…

AJ nhìn cô gái, cái nhìn thay đổi, rồi chợt cười cười:

-Chính ngươi ép ta đấy nhé… ta phá lệ lần này….

Thấy vận tốc của AJ lao về phía Du Phương, Du Hạo hét lên:

-Chị Tiểu Phương…. Cậu ta rất lợi hại… dừng lại đi…

Du Phương bất ngờ khi AJ giơ bàn tay đeo găng tay đen ra, hướng nhắm là đến ngay trước mặt cô, trong lòng bàn tay một vòng phép đen quánh pha chút xanh lam xuất hiện. Du Phương cảm nhận được thứ sức mạnh ma thuật dữ dội nào đó ẩn hiện từ người địch thủ chính vì thế cô đã đứng sững người trong phút chốc thay vì phải tránh đòn tấn công.

Đến khi bàn tay AJ sắp chạm vào gương mặt mình thì Du Phương mới sựt tỉnh… Bất chợt AJ khựng người… Cô gái ngạc nhiên vì tên địch thủ đã dừng lại…. AJ từ từ xoay mặt ra sau nhìn, hóa ra là bị Du Hạo cầm chân giữ lại. Du Hạo biết nếu người con trai đó tiếp tục thì cậu ta sẽ xuống tay không thương tiếc với chị mình.

Liền tức khắc AJ giáng phép vào Du Hạo, Du Hạo cũng nhanh nhẹn dùng tay đỡ đòn. Hai cậu con trai từ từ đáp lên bãi cỏ mềm bên dưới.

-Cậu ra tay thật tàn bạo!- Du Hạo tức giận.

AJ dửng dưng:

-Chính cô ta ép ta đó chứ! Muốn đáp lễ thì chiều!

AJ thấy Du Hạo cứ mãi nhìn mình chằm chằm, liền khoanh tay:

-Thôi thì giải quyết chuyện này theo hòa bình vậy… nói đi vì sao nhà họ Du lại muốn “quét sạch” Dạ Ma ở cái bãi đất trống này?

-Ngươi còn nói, ngươi đã cho chúng cái gì mà đêm nào chúng cũng đi săn con người cả!- Du Thanh giọng thật hung dữ.

AJ đưa mắt nhìn lại đám thuộc hạ, Lông Xám xua tay liên tục:

-Không, chủ nhân đừng hiểu lầm… đêm nay chúng tôi không hề đi săn rất có thể là đám Dạ Ma kỳ lạ lúc trước…

-Nói dóc, còn đám nào ngoài đám các ngươi?- Du Thiên lè lưỡi.

AJ thở ra rồi đổi hướng nhìn qua Du Hạo:

-Ta đã bảo thuộc hạ không làm hại con người, chúng sẽ không nói dối nên không phải chúng làm đâu… có một đám Dạ Ma lạ khác xuất hiện khoảng mấy ngày nay có thể chính là chúng!

-Nhưng chúng ta đã đuổi theo một con Dạ Ma đến đây!

Tên Dạ Ma bị Du Hạo bám theo lúc đầu liền bào chữa:

-Các ngươi đột nhiên thấy ta rồi đuổi theo chứ đâu phải do ta tấn công con người… tự dưng quơ đũa cả nắm!

-Im đi… bọn mi có tốt lành gì đâu!- Du Phương gân cổ cãi.

-Nè đừng có vu khống chứ!- Xù Xì gào to.

-Ai thèm vu khống bọn xấu xa các ngươi…- Du Thanh đốp chát lại.

Mặc những người nọ cãi nhau chí chóe, Du Hạo lại nhìn AJ:

-Cậu đã ra lệnh cho Dạ Ma không tấn công con người sao?

AJ ngắt lời:

-Tóm lại… lúc này ta không có hứng đánh nhau nên các ngươi bỏ qua chuyện này đi! Chỉ là nhầm lẫn!

Du Phương kêu lên:

-A Hạo, đừng nghe hắn…

Du Hạo vẫn im lặng, AJ tiếp:

-Lần trước ta cứu ngươi và vợ ngươi xem như lần này nể mặt ta… khép cái vụ vớ vẩn này lại!

-Gì… hắn ta là người đã giúp anh A Hạo?- Du Thiên méo miệng.

Du Hạo nhớ lại cái đêm lũ Dạ Ma nọ tấn công cậu và Yến Phi, lần ấy nếu không nhờ người con trai này ra tay giúp thì…

-Thôi được rồi….!!

Ba chị em Du Phương nghệch mặt vì lời tuyên bố đó. AJ xoay người, làm phép… Vài giây sau, cậu cùng đám thuộc hạ biến mất!

-Trời ơi… em làm chị tức quá A Hạo ơi…

Du Phương “dùng dằng” bỏ đi. Du Thanh lắc đầu, cũng rời khỏi đó. Du Thiên, tất nhiên chạy theo hai chị. Du Hạo thở dài, toan cất bước thì chợt thấy ở dười nền cỏ xanh, một vật gì đấy chiếu lấp lánh. Du Hạo ngạc nhiên cúi xuống nhặt lên, là một sợi dây chuyền bằng bạc sáng trông khá đẹp… Là của ai thế nhỉ? Du Hạo tự nhủ, rồi chợt thấy một miếng bạc tròn mỏng đính vào sợi dây chuyền, trên đó có khắc chữ…. Du Hạo nhìn thật kỹ, là chữ… Đôi mắt cậu mở to ngỡ ngàng, chữ “Thẩm” hiện dần dưới ánh trăng sáng treo cao. Du Hạo lắp bắp:

-Cái gì… chữ… chữ “Thẩm” sao?? Nhưng sợi dây chuyền này là của ai??

Bất chợt, Du Hạo thoáng nhớ đến bàn tay trái của AJ… đúng rồi, người con trai ấy có tròng một sợi dây bạc ngay bàn tay trái. Du Hạo đờ người, thoáng chốc cố nhớ lại vài điều gì đã qua… Đôi mắt của AJ… rồi việc AJ định lao theo nắm lấy cậu và cuối cùng cái đêm đó, cái đêm AJ cứu cậu với Yến Phi… Tất cả như đang dần dần rõ ra….

Du Hạo ngồi phịch xuống:

-Vậy… vậy là… cậu ấy chính là… con của bác Thẩm Cố Nhiên ???

***************

AJ tháo mặt nạ đen xuống, thả người lên ghế:

-Mệt thật… ! Khi không đụng độ với Du Hạo… Mà cái vụ ta bảo chúng xử lý cái đám Dạ Ma kia chẳng tiến triển gì cả ư?

-Sao cậu không hỏi rõ chúng đi!

-Bọn chúng vài tên bị thương nên ta để chúng chữa thương xong mới hỏi…

AJ giơ tay lên xoa xoa thái dương, xem ra có vẻ mệt mỏi.

Access tròn xoe mắt:

-AJ… sợi dây chuyền của bố cậu đâu rồi?

AJ giật mình xem lại bàn tay trái, quả nhiên sợi dây chuyền đã không còn.

Ở bãi đất trống, AJ cố sức lục lọi trong đám cỏ để tìm sợi dây chuyền bạc. Gương mặt đầy lo lắng, đối với cậu sợi dây ấy là vật vô cùng quý giá. AJ có thể mất mạng nhưng tuyệt đối không thể mất nó…

AJ dừng lại thở, nhìn khắp lượt bãi đất với đôi mắt như muốn khóc vì chẳng thấy sợi dây quý ấy đâu cả.

Bỗng, có người từ từ tiến đến từ sau lưng AJ, cất tiếng:

-Có phải cậu tìm sợi dây chuyền này không??

AJ trong thoáng chốc bất động vì nhận ra giọng nói nhẹ nhàng ấy, cậu biết người đó là ai… AJ rút trong túi áo ra cái mặt nạ đen để đeo vào.

Du Hạo cầm sợi dây chuyền lên:

-Cậu đừng dùng cái thứ ấy để giấu gương mặt thật của cậu trước mặt tớ nữa… tớ đã biết cậu là ai rồi!!

AJ nhắm mắt, nghiến răng. Cậu chưa muốn Du Hạo biết mình thật sự là ai!

-Ngươi nói gì ta không hiểu?

-Không hiểu? Cậu sao vậy, sao cậu lại làm thế với tớ, cậu trở về rồi giấu mặt với tớ ư… tớ vẫn còn nhớ rất rõ gương mặt của cậu…

AJ im lặng. Chẳng thể che giấu được nữa rồi.

-Cậu… vẫn nhớ mặt tui à? Vẫn còn nhớ tui là ai sao?

Du Hạo bảo:

-Nhớ chứ… tớ không quên đâu, vẫn còn nhớ cậu mà… nhớ cả cái tên của cậu nữa cơ, ……….

Nhẹ nhàng làm sao, gió đêm một lần nữa lại mang ba từ ấy đến bên tai AJ.

Khoảnh khắc lúc Du Hạo gọi tên AJ, khi đó bỗng nhiên trước mặt cậu hiện ra hình ảnh hai chú nhóc đang cùng nhau nô đùa. Tại sao lại thế! Vì sao Du Hạo vẫn còn nhớ cái tên đó chứ? Lẽ ra cậu ta phải quên nó đi….

Ngay lúc này người gọi tên AJ lại là người mười năm trước cậu rất quý và rồi mười năm sau người đó lại là người cậu… căm ghét lẫn ganh tỵ!

AJ xoay lại, nhìn Du Hạo, với gương mặt thật hoàn toàn phơi bày:

-Cậu vừa gọi tui là cái gì?

Du Hạo lặp lại ba từ ấy một lần nữa:

- …………

-Im ngay!!- AJ lớn giọng, đôi mắt buồn trông rất tức giận- Cậu không đủ tư cách gọi tui bằng cái tên đó! Tên của tui chỉ có bố, mẹ, anh chị của tui mới có quyền gọi. Người nhà họ Du không được gọi tên tui, nhất là cậu, Du Hạo!

Du Hạo ngạc nhiên:

-Tại sao? Đã xảy ra chuyện gì… tớ không hiểu, cậu trở về đây vì sao không đến tìm tớ… sao cậu lại luyện được ma thuật lại còn là chủ nhân của đám Dạ Ma trở thành người đối đầu với nhà họ Du?

-Tui không thể giải thích tất cả cho cậu chỉ trong một buổi tối! Bây giờ đưa sợi dây chuyền cho tui… còn nữa, tên tui là AJ!

Du Hạo ngẩn người, AJ đến gần giơ tay ra như chờ trả sợi dây. Du Hạo đưa mắt nhìn cậu bạn, đúng là gương mặt này, dù sau mười năm đã thay đổi ít nhiều, cả đôi mắt buồn đẹp như thế nhưng sao giờ đây cậu lại thấy xa lạ như vậy. Du Hạo nói khẽ:

-Cậu thay đổi nhiều quá….

AJ bật cười rồi ngưng lại, ánh mắt đầy sắt bén, lạnh lùng:

-Sống một cuộc đời đau đớn như thế mà người ta không hề thay đổi mới là chuyện lạ, tui đâu có như cậu… sống sung sướng trong mười năm!

-Sao cậu không nói cho tớ biết đã xảy ra chuyện gì với cậu?

AJ lặng im, chỉ nhìn Du Hạo, không chớp mắt nhưng pha chút căm phẫn:

-Nếu muốn biết thì cậu hãy hỏi… bố cậu ấy, Du Thượng! Hỏi xem ông ta đã làm gì với tui, với nhà họ Thẩm! Đã làm gì để biến tui thành một kẻ như thế này chứ, người không ra người ma không ra ma… một kẻ bị ghét bỏ….

Du Hạo nhíu mày:

-Bố tớ sao…

AJ giật nhẹ sợi dây chuyền ra khỏi tay Du Hạo:

-Tui không muốn bàn tay của cậu đụng vào kỷ vật của bố tui!

-Kỷ vật… bác Thẩm Cố Nhiên chết rồi ư?- Du Hạo bối rối vì có quá nhiều chuyện xảy ra thế này.

AJ đay nghiến:

-Đừng có chọc vào nỗi đau của tui!

Dứt lời AJ bỏ đi, không một cái nhìn lại. Du Hạo toan gọi tên AJ nhưng lại thôi… Lúc này cậu rất rối bời, gặp lại người bạn cũ nhưng tại sao lại nhận được cái nhìn và những câu nói oán hận như thế? Đã xảy ra chuyện gì… lại còn liên quan đến người bố quá cố… Du Hạo siết chặt tay, nhất định phải tìm hiểu chuyện này mới được!!

***************

-A Hạo, sao con về trễ vậy, chị và hai em của con đã về nhà được nửa tiếng rồi, con xảy ra chuyện gì hả?- bà chủ Du nhìn con trai đầy lo lắng.

-Dạ không có gì đâu… à, mẹ rảnh không con có vài chuyện muốn hỏi!

Trong phòng khách, chỉ có hai mẹ con, không còn ai khác.

-Con muốn hỏi gì, con trai?- bà chủ Du lên tiếng đầy dịu dàng.

Du Hạo đắn đo vài giây rồi cất giọng:

-Mẹ à… cái chết của bố… có thật mười năm trước bố chết vì bệnh không?

Câu nói ấy vừa dứt thì nét mặt bà chủ Du thay đổi nhanh chóng, hình như có chút biến sắc. Nhưng người mẹ đó đã kịp lấy lại bình tĩnh:

-A Hạo, con sao thế, sao lại hỏi về cái chết của bố chứ?

-Con cảm thấy rất lạ… mười năm trước con đuổi theo bố trong rừng lúc ấy con thấy bố không giống như mọi ngày…gương mặt bố khi đó trông… rất hung dữ, điên tiết, bố đã rất kinh hoàng, cảm tưởng như vừa xảy ra chuyện gì vô cùng khủng khiếp! Tiếp đến, ba ngày sau bố qua đời… vì bệnh!!!

Bà chủ Du vẫn giữ nét mặt bình thường:

-Con nghi ngờ về điều gì A Hạo?

-Con đặt nghi vấn về cái chết bất ngờ của bố… hôm nay bàn về việc này con mới phát hiện, quả thật cái chết của bố có điều gì không bình thường! Mấy ngày trước, bố vẫn rất khỏe mạnh sao đột nhiên lại qua đời vì bệnh, vậy bố bị bệnh gì mẹ nói con biết được không? Mẹ không thấy việc này lạ ư?

Đứng trước những câu hỏi bất ngờ của con trai, bà chủ Du không biết trả lời thế nào! … Khó hiểu trước sự im lặng bất thường của mẹ, Du Hạo bảo:

-Có phải mẹ đang giấu chúng con điều gì về cái chết của bố?

-A Hạo!- bà chủ Du đột ngột nói- có những chuyện đã qua thì hãy cho nó qua, dù tìm ra sự thật cũng chẳng thay đổi được gì!

-Mẹ… thứ con muốn không phải là “thay đổi” mà là “sự thật”!!! Chúng con có quyền được biết “sự thật” về cái chết của bố!

-Chưa phải lúc đâu con trai… -bà chủ Du hạ giọng- A Hạo, một ngày nào đó mẹ sẽ nói… một ngày khi mẹ đã sẵn sàng nói về điều đó, được chứ?

Du Hạo nhìn ánh mắt buồn bã của mẹ, thở ra. Du Hạo đứng dậy:

-Con hy vọng ngày đó sẽ đến gần… chúc mẹ ngủ ngon!

Du Hạo đi nhanh ra khỏi phòng khách. Bà chủ Du ngã người ra sau ghế, nhắm mắt lại. Bỗng, tiếng Du Phương vang lên:

-Con nghĩ đến lúc cho A Hạo, bé Thanh và A Thiên biết về cái chết của bố!

Bà chủ Du mở choàng mắt:

-Tiểu Phương, con đã nghe hết sao?

-Con không cố ý nghe lén…- Du Phương ngồi xuống bên cạnh- giấu mãi một bí mật như thế mẹ cũng quá mệt mỏi rồi.

-Nhưng… mẹ không muốn, trong suy nghĩ của ba đứa nó, bố con luôn là người bố tốt, nhất là A Hạo… nó sống bên cạnh bố, lúc nào cũng ngưỡng mộ và tự hào về ông ấy…. nếu nó biết sự thật khủng khiếp đó thì phải làm sao?

-Chắc chắn A Hạo đã phát hiện ra điều bất thường nên nó mới hỏi về cái chết của bố, chúng ta… không thể tiếp tục che giấu được nữa rồi!!

Bà chủ Du đưa mắt sang con gái và đau khổ nhận ra lời nó nói là đúng!

***************

Sáng hôm sau, vừa thấy AJ bước vào tiệm mì, Yến Phi cười rạng rỡ:

-AJ, cậu đi làm lại rồi!

AJ, chợt nhiên bất động khi trông thấy gương mặt tươi cười của cô gái… Thình thịch! Thình thịch! Quái quỷ, trái tim cậu lại bắt đầu đập mạnh, rất mạnh như muốn nổ tung. Chưa hết, AJ cảm giác mặt mình nóng nóng… cơ thề thì hồi hộp… Trời ạ, chuyện gì đang đến với mình vậy? AJ tự nhủ.

-Cậu sao thế, AJ… còn mệt hả? Rượu vẫn chưa tan à?

Bất thình lình Yến Phi kề sát mặt AJ hỏi. Bắt gặp đôi mắt tròn to kia tim anh chàng muốn nhảy vọt ra ngoài! Ngay lập tức AJ xoay mặt đi, lớ ngớ:

-Tui… vào phòng vệ sinh một lát!!!

Yến Phi nhíu mày trước câu nói… hơi vô duyên ấy. Vậy là AJ tức tốc rời tiệm với dáng vẻ lóng ngóng. Đúng lúc, Lục Song Song mở cửa vào trong.

-Chào buổi sáng Tiểu Song!

-Ừ, chào buổi sáng… à tớ mới thấy AJ, cậu ta đi làm lại rồi đấy à? Mà Tiểu Phi, tiếc quá tối nay tớ có việc bận đột xuất nên không dự sinh nhật của cậu được! Xin lỗi nhé, đây quà của tớ!

-Ờ… không sao đâu, cậu cứ lo chuyện của cậu… sinh nhật tớ cũng đâu có gì quan trọng! Tớ cũng chẳng đãi sinh nhật!

Song Song đẩy nhẹ đầu cô bạn thân:

-Vớ vẩn sao lại không quan trọng, có gì mời Diễm Quỳnh với chú Quản đi.

Yến Phi rờ đầu, cười gật gật.

-Sao, cô của cậu ngã bệnh phải nhập viện à?- Yến Phi sốt sắng.

-Ừ… tối qua chú Quản đã đưa cô vào bệnh viện! Hôm nay chú sẽ không đến tiệm đâu, chú bảo có gì nghỉ sớm, vào viện thăm cô!- Diễm Quỳnh thở dài.

-Hy vọng cô của cậu sẽ không sao!- Song Song bảo.

-Cám ơn cậu… à Tiểu Phi, vậy là tối tớ không cùng cậu dự sinh nhật rồi, xin lỗi ngen… nhưng tớ đã chuẩn bị quà rồi, trưa tớ sẽ tặng cậu luôn! Nhưng còn Tiểu Song mà, cậu ấy sẽ dự sinh nhật với cậu…

-Tối nay tớ cũng có chuyện bận, cứ tưởng cậu với chú Quản sẽ đến nhà Tiểu Phi nào ngờ xảy ra sự cố thế này!

-Nếu thế thì… tối nay Tiểu Phi chỉ có một mình ở nhà thôi sao?

Diễm Quỳnh với Song Song đưa mắt qua cô bạn. Yến Phi cười lớn:

-Các cậu sao thế, đâu phải đây là lần đầu tiên tớ ở nhà một mình vào ngày sinh nhật chứ, đừng ủ rũ như vậy…

-Cậu lúc nào cũng tỏ ra mình không sao… à hay cậu thử mời đại cái tên đáng ghét AJ xem… biết đâu cậu ta đồng ý!- Diễm Quỳnh gợi ý.

-AJ?- Yến Phi thốt nhẹ - umh… để xem sao đã.

Song Song hơi lo lắng vì nếu AJ đồng ý dự sinh nhật với Tiểu Phi thì đêm nay chỉ có hai người ở trong nhà thôi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.