Làm Dâu Nhà Ma

Chương 30: Cô bé vải nơ đỏ!



…- A Hạo, bác Cố Nhiên đến thăm gia đình mình đấy, mau ra chào bác đi!

Du Hạo, tám tuổi, đang ngồi nhìn cậu em trai Du Thiên lúc đó mới ba tuổi nằm ngủ ngon lành trên ghế salong, gương mặt hớn hở khi nghe chị Du Phương vào gọi. Thằng bé đứng bật dậy:

-Thật hả chị, bác Cố Nhiên đến ư?

Du Phương chưa kịp gật đầu thì nó đã chạy vụt ra ngoài sân vườn. Cô bé mười hai tuổi lắc đầu.

Du Hạo cúi chào lễ phép:

-Cháu chào bác Cố Nhiên!

Thẩm Cố Nhiên xoa xoa đầu chú nhóc khen:

-Giỏi, A Hạo ngoan quá!

Du Thượng ngạc nhiên:

-Mà sao mỗi mình anh thế, mấy đứa trẻ và chị nhà đâu không qua chơi?

-À, Lam Trân ở nhà chăm thằng lớn, nó bị bệnh, còn hai đứa nọ thì bận ôn bài cũng sắp đến mùa thi rồi… nên chỉ mỗi tôi và thằng út sang nhà anh thôi!

-Cháu lớn bệnh nặng không?

-Cháu đã đỡ nhiều, anh đừng bận tâm.

-Vậy thì may quá, A Hạo này, con mau ra sau vườn chơi với ……… đi nhé để bố và bác Cố Nhiên trò chuyện!- Du Thượng nhìn con trai.

-Vâng…….- chỉ chờ có thế là Du Hạo đã lao đi mất dép.

Du Hạo bước khẽ khàng đến một cái cây, nép người vào rồi đưa mắt nhìn ra ngoài… Ở giữa sân một cậu bé trạc tuổi nó, đứng lặng lẽ ngước nhìn những tán cây đầy hoa. Gió đêm nâng đỡ những sợi tóc mềm mại của cậu và như vuốt ve gìn giữ đôi mắt buồn đẹp đẽ kia. Cậu bé ấy mỉm cười, nụ cười đó càng khiến cho gương mặt đáng yêu hơn. Đó chính là AJ lúc tám tuổi. Du Hạo thốt nhẹ:

-Đẹp quá… cậu ấy đẹp thật… đôi mắt trông buồn ghê…

Đột nhiên, AJ đưa mắt nhìn về cái cây và bắt gặp Du Hạo đứng nhìn trộm mình. Còn Du Hạo thì giật thót người, liền quay đi trốn! AJ nghiêng đầu, nghĩ ngợi.

Vài phút sau, Du Hạo từ từ nhìn ra ngoài, AJ biến mất rồi! Còn ngẩn ngơ thì bất thình lình giọng AJ vang lên từ phía sau:

-Nè, sao cậu cứ lén nhìn tui hoài vậy?

Du Hạo hét toáng lên vì giật mình:

-Ốiiiiiiiii………….!!!!!!!!!!!!!

AJ cũng hết hồn bởi không ngờ cậu bạn đó lại la lớn như thế.

-Này… cậu đừng hù tớ chứ?- Du Hạo xoay lại, “sướt mướt”.

AJ vuốt ngực, tim còn đập mạnh:

-Chính cậu “giết” tui thì có!!

Sau một hồi trấn tĩnh, AJ lên tiếng trước:

-Cậu là Du Hạo đúng không, sao mấy lần tui thấy cậu nhìn lén tui thế?

-À… ừ… thì….. tớ thấy cậu đẹp quá muốn làm bạn nhưng không dám….

-Đẹp? Làm bạn?

-Ừ, tớ biết tên cậu rồi, vài lần thấy cậu đứng một mình không nói tớ… sợ cậu không thích nên chẳng dám đến gần!- Du Hạo cười tươi.

AJ nghe vậy, bảo:

-Không phải tui không thích mà tại tui muốn yên tĩnh thôi.

-Thật hả, thế thì chúng ta kết bạn đi nhé?

-Sao cậu thích làm bạn với tui quá vậy?- AJ tròn xoe mắt.

Không chần chừ, Du Hạo thật thà đáp ngay:

-Vì tớ thích cậu!!

AJ bất động trước câu nói thẳng thừng đó.

Du Hạo chìa tay:

-Tớ là Du Hạo,còn cậu?

AJ lưỡng lự nhưng rồi cũng nắm tay cậu bạn mới:

-Tui là …………!!

Ký ức kết thúc. Du Hạo khẽ thở dài, đấy là lần đầu cậu với AJ kết bạn. Quá khứ tươi đẹp làm sao, đến giờ vẫn còn nhớ như in. Lẽ ra cậu và AJ đã có thể trở nên rất thân thiết nếu như không xảy ra bi kịch khủng khiếp ấy. Du Hạo nhớ đến câu nói của mẹ đêm qua “…mẹ chỉ thấy xác của ba đứa con anh ấy còn một đứa, thằng bé ấy đã “mất tích” trong cái đêm đó… mẹ không biết nó ở đâu và hiện đang thế nào!” xong lại nghĩ đến AJ cùng những lời nói oán hận và cái nhìn căm phẫn của cậu. Giờ đây Du Hạo phải đối mặt với AJ như thế nào, còn có thể nói được gì về lỗi lầm của bố cậu chứ?

Sự thật thì dù mẹ đã kể như vậy nhưng chẳng hiểu sao Du Hạo vẫn cảm giác bố mình không cố ý gây ra cái chết cho cả nhà họ Thẩm. Bởi vì còn một bí mật khó hiểu về quyển sách ma thuật và “thứ quyền năng cấm kỵ” nào đó. Hai thứ đó có liên quan đến bi kịch kia? Rốt cuộc bố đã từng làm gì, lý do nào khiến bố tàn sát gia đình người bạn thân? Về vụ này, Du Hạo thấy còn nhiều vấn đề rối rắm lắm, chưa rõ ràng.

-Du Hạo, làm gì mà mặt mày khó coi thế?

Du Hạo ngước lên, Lục Song Song đang săm soi anh chàng với vẻ tò mò. Du Hạo ngạc nhiên:

-Song Song, cậu vào lúc nào vậy, sao tớ không biết?

-Tôi mới lẻn vào từ cửa sau nhà cậu, tại cậu đang nghĩ vẩn vơ gì đó nên mới không phát hiện ra tôi thôi!- Song Song ngồi xuống bên cạnh.

Du Hạo nhích sang một bên, hỏi:

-Cậu đến tìm tôi có chuyện gì không?

-Đâu phải có chuyện tôi mới đến, tôi thích thì đến… phải cần có lý do à?

Trước câu trả lời quá ư… thẳng thừng và bình thản kia khiến Du Hạo hết nói nổi cô gái kỳ lạ này. Song Song nhìn gương mặt trơ ra của cậu bạn, bảo:

-Đùa thôi… tôi tiện thể ghé qua thăm cậu xem thế nào! Với lại tôi nghĩ chắc cậu đang muốn tôi đến để nói cho cậu biết về Tiểu Phi!

Nét buồn thoáng qua gương mặt Du Hạo vì lại nghe nhắc đến Yến Phi.

-Phi Phi chắc vẫn khỏe chứ, tớ nghĩ giờ đây cậu ấy sẽ chẳng còn gặp nguy hiểm gì nữa… không giống như lúc còn ở nhà họ Du!

Song Song bẻ cổ xoay qua ngay:

-Nguy hiểm lúc ở nhà cậu?… chẳng lẽ cậu lấy đi ký ức của Tiểu Phi là vì…

Du Hạo liền ngắt lời:

-Đừng nói chuyện đó nữa… tớ không muốn nhắc lại…

-Gì chứ, tưởng không muốn nhắc lại thì cậu sẽ quên à?

-Đúng , tớ muốn quên nên cậu đừng nhắc!

-Nhưng cậu liệu có quên được Tiểu Phi không?

-Tớ đang cố gắng!!!

Song Song ngừng lại, cuộc tranh cãi dịu xuống khi Du Hạo khẽ khàng nói:

-Tớ vẫn cố hết sức làm điều đó… tớ sẽ nhớ Phi Phi nhưng muốn tim mình không còn đau nữa… vậy nên cậu thôi đi!

Lục Song Song thở ra, chán nản. Yêu quả là đau khổ! Con bé nghĩ thế vì vậy lòng quyết tâm không muốn dính vào tình yêu! Tốt nhất là đừng nên yêu ai!

-Song Song à… -Du Hạo chợt lên tiếng- tớ có chuyện muốn hỏi, nếu như cậu lỡ làm điều gì có lỗi với người bạn thân thiết nhất, một lỗi lầm… không thể sửa chữa thì cậu sẽ làm gì để chuộc lỗi với người bạn đó?

-Bộ cậu lén làm gì có lỗi với tôi hả?

Du Hạo nhìn chăm chăm cô gái:

-Tớ…. chẳng “dám” có lỗi với cậu đâu!

Song Song buồn cười, xua tay:

-Đùa thôi, để xem “lỗi lầm không thể sửa chữa” sao… nếu thế thì chẳng còn cách nào chuộc lỗi nữa…

Nghe phán thế Du Hạo rũ người. Song Song dò xét:

-Hóa ra cậu đang gặp rắc rối với vấn đề đó à?

Du Hạo ậm ừ. Song Song ngước mặt lên cao:

-Suy cho cùng con người mong muốn chuộc lại lỗi lầm cũng chỉ vì muốn lòng mình được thanh thản thôi… con người luôn sống vì bản thân mà… thế nên cậu hãy cứ nhớ mãi lỗi lầm ấy để luôn ray rứt, đó là cách chuộc lỗi!

Du Hạo nhìn qua Song Song, thật không ngờ cô gái lại nói ra những câu chí lý như vậy. Cô gái họ Lục quay qua, mỉm cười:

-Thế nhưng cậu hãy gặp người đó và nói lời xin lỗi!!!

Mắt Du Hạo tròn xoe…

Tiễn chân Song Song ra cửa, Du Hạo bảo:

-Cám ơn lời khuyên của cậu!

-Có gì đâu!- Song Song nhìn anh chàng trong đầu lại nhớ đến buổi tối hôm qua, cái cảnh Yến Phi ôm AJ.

-Cậu sao vậy, xảy ra chuyện gì hả?- Du Hạo nhẹ nhàng hỏi.

Song Song lắc đầu:

-Không… không có gì! Du Hạo, tôi hy vọng cậu sẽ không hối hận khi đã lấy đi ký ức của Tiểu Phi!! Thôi tôi về!

Dõi theo bóng cô gái, Du Hạo cúi thấp mái đầu, nỗi buồn thẳm thẳm chiếm ngự hết lòng cậu.

***************

Du Phương muốn sặc nước khi nghe Du Thiên báo một tin:

-Cái gì… em…em nói là thấy một cô gái lạ ngồi trò chuyện với A Hạo ư?

-Đúng, sáng nay em định qua nhà gỗ thăm anh í tình cờ thấy anh í nói chuyện với một cô gái lạ hoắc, có vẻ cả hai rất thân… anh í còn tiễn cái chị đó ra cửa sau. Em nghi lắm!- Du Thiên rờ cằm.

-Chuyện gì vậy, anh A Hạo đang quen một cô gái khác à?- Du Thanh nhíu mày.

Ba chị em nhìn nhau. Suy nghĩ trong giây lát, Du Phương bảo em trai:

-A Thiên, từ hôm nay em hãy “theo dõi” anh trai, nếu hôm nào thấy họ lại gặp nhau thì báo với chị ngay, biết chưa?

***************

Ở tiệm mì Tân Quản…

-Cậu… xin nghỉ làm ở tiệm mì sao?- Yến Phi ngạc nhiên.

AJ cười buồn, gật đầu. Yến Phi nhìn anh chàng:

-Tại sao vậy? Cậu không thích công việc này hay là có chuyện gì xảy ra?

“-Nếu như đã không moi được tin tức gì thì cậu đừng mãi day dưa với cô gái Yến Phi đó nữa, như thế sẽ đỡ phiền phức hơn!- Access khoanh tay.

-Ý mi là ta không nên gặp Tiểu Phi nữa hả?

-Đúng, vốn dĩ cậu tiếp cận cô ta chỉ vì muốn biết về cái thứ ấy, bây giờ đã rõ… cô ta không biết gì cả, việc tiếp cận này chẳng còn ích lợi gì nữa!

AJ im lặng…. Rời xa Yến Phi sao? Cậu vẫn chưa nghĩ đến vấn đề này. Access nói đúng, Yến Phi chẳng thể giúp gì cho cậu trong việc tìm “thứ đó”… Vốn dĩ ngay từ khi Yến Phi bị Du Hạo lấy đi ký ức thì AJ đã biết rõ điều ấy nhưng vì sao cậu lại tiếp tục muốn ở bên người con gái này…

-Cậu không nỡ à?- Access trầm tư hỏi- cậu bắt đầu lún sâu vào chuyện này rồi, đừng để tình cảm chen vào mục đích của cậu!

-Tình cảm cái gì… thôi được ta sẽ làm thế!.......”

AJ bịa đại một lý do:

-Vì tui… phải rời khỏi đây nên nghỉ làm.

Yến Phi lặng người, đôi mắt bất động, một lát sau hỏi khẽ:

-Vậy… vậy cậu có còn trở lại nữa không?

Dù rất khó nhưng AJ vẫn nói cái từ ấy:

-Không!!! Tui sẽ không trở lại nữa!

Yến Phi thấy trái tim đau nhói, đau lắm. Con bé cúi đầu như muốn giấu đôi mắt đang đỏ rồi cất tiếng:

-Thế… khi nào… cậu sẽ nghỉ việc?

-Chiều nay!!! Tui sẽ làm hết ngày hôm nay rồi nghỉ!

Yến Phi ngước lên:

-Cái gì… chiều nay? Sao nhanh quá vậy?

-Vì tui không thể chần chừ ở đây thêm nữa.- AJ nhìn cô gái, ánh mắt lúc này trông buồn kinh khủng, nỗi buồn khiến người khác tan chảy.

Yến Phi cảm thấy hụt hẫng, chới với và đầu óc hoàn toàn trống rỗng, có cảm giác đất trời sụp đổ dưới chân. AJ trông dáng vẻ bần thần của cô bạn lòng cũng đau, nỗi đau như vỡ cả lòng ngực…. Tay AJ từ từ đưa lên, một lần muốn chạm vào bờ vai mong manh kia, một lần thôi….

Đúng lúc Diễm Quỳnh xuất hiện ngay cửa:

-Lại trốn việc sao AJ, ở ngoài còn mấy cái thùng kìa nhanh ra khiêng vào đi!

AJ, rút tay lại, gật đầu:

-Ờ, tui biết rồi, tui ra ngay.

AJ khẽ đưa mắt sang Yến Phi, cô gái vẫn im lặng, rồi cậu quay bước rời phòng. Khi AJ vừa rời khỏi thì Yến Phi ngồi xuống, ôm ngực…. Chẳng biết sao nhưng đau lắm, đau quá. Tí tách! Tí tách! Những giọt nước mắt tranh nhau rơi, từng dòng chảy dài. Yến Phi thổn thức:

-Làm sao… làm sao bây giờ… AJ đi rồi… cậu ấy sẽ không quay lại nữa…

Yến Phi gục mặt trên đầu gối, bờ vai run nhẹ. Chợt con bé ngẩng mặt lên:

-Đúng rồi… mình còn chưa cho cậu ấy biết mình thật sự là ai mà!!

Nó lấy trong túi áo ra vải nơ đỏ có ren trắng, nghĩ gì đó rồi siết chặt bàn tay….

***************

Buổi chiều hoàng hôn đỏ thẫm một màu, gió thổi dịu dàng hòa lẫn vào đó là những cánh hoa úa tàn…. Bãi cỏ bên dưới xanh mướt một màu xanh đẹp đẽ, tinh khôi không vấy bẩn. Bước chân của hai người nhẹ nhàng chạm lên cỏ…

AJ ngừng lại, đưa mắt nhìn, đây chính là ngọn đồi phía sau trường tiểu học mười năm trước….

-Tiểu Phi, cô bảo muốn tui cùng cô đến một nơi… là nơi này sao?

Yến Phi dừng bước, con bé xoay lại cười:

-Đúng, chính là nơi này…!!

AJ ngạc nhiên:

-Vì sao lại là nơi này?

-Trước đây mười năm…- Yến Phi ngắt lời AJ- có một cô bé lỡ đánh rơi vải nơ đỏ ngay trong lùm cỏ tại ngọn đồi này, cô bé ấy rất lo sợ vì đó là món quà sinh nhật của bố tặng nên bật khóc. Cô bé ấy đã tìm kiếm nhưng tìm mãi vẫn không được…..

Yến Phi dừng lại đưa mắt nhìn AJ đang bất động, đôi mắt buồn của cậu tròn xoe đầy ngạc nhiên, rồi tiếp:

-Đúng lúc… một người con trai bất ngờ xuất hiện, cậu ấy có nụ cười dễ mến và đôi mắt buồn rất đẹp, cậu ấy bảo sẽ tìm giúp cô bé vải nơ đỏ có ren màu trắng….cuối cùng nhờ người con trai tốt bụng đó mà cô bé kia cũng đã tìm lại được món quà sinh nhật quý giá!!

Khi Yến Phi kết thúc câu chuyện kỳ lạ ấy, AJ cất tiếng, giọng run run:

-Sao… sao Tiểu Phi lại biết điều đó….

Lấy trong túi áo ra một vật, Yến Phi xòe rộng bàn tay…. vải nơ đỏ có ren nằm im lìm như đánh thức ký ức tỉnh dậy! AJ chợt nghe tiếng gió thổi, xào xạt khoáy động một vùng trong tiềm thức! Cơn xúc động tràn đến, mạnh mẽ khiến trái tim cậu như sống lại…. vào buổi chiều mười năm trước….

-Vậy… vậy là… Tiểu Phi chính là…

Ào! Ào! Gió thổi ngược hất tung vải nơ đỏ trên tay Yến Phi lên cao, nhẹ nhàng và vô tình, gió một lần nữa trao lại vải nơ đỏ cho AJ! Anh chàng nhìn vật ấy đang nằm trong bàn tay mình, tim quặn thắt, đau đáu nỗi một niềm.

Cùng lúc giọng Yến Phi vang lên, giống giai điệu buồn hòa lẫn trong không gian bạt ngàn của ngọn đồi chiều:

-Lần đó… tớ đã quên hỏi tên cậu là gì!!

AJ nắm chặt vải nơ đỏ, mái đầu cúi xuống có vẻ cậu đang cố kìm chế cảm xúc dâng trào trong lòng. Vài giây sau, AJ bước chậm chạp đến bên Yến Phi, đưa mắt nhìn cô gái rồi từ từ dùng vải nơ đỏ buột lên mái tóc dài đen mượt buông xỏa trên bờ vai mỏng manh.

-Đúng là cậu… cô bé vải nơ đỏ.. thế mà AJ lại không nhận ra, AJ tìm cậu suốt mười năm, lúc nào cũng nhớ… cậu là niềm hy vọng cuối cùng của AJ.

Yến Phi mỉm cười, đôi mắt long lanh ngấn nước lăn tăn như mặt hồ, cái nhìn vô cùng dịu dàng tràn đầy tình cảm…

Cẩn thận, AJ luồng những ngón tay len vào làn tóc đen mượt như thể sợ rằng điều quý giá ấy sẽ vỡ, mềm mại bàn tay AJ áp lên gương mặt cô gái…

-Tìm được rồi… AJ tìm được Tiểu Phi rồi…

Chậm rãi AJ đón Yến Phi vào lòng. Tuyệt vời quá! Mười năm trôi qua ngay lúc này AJ mới cảm giác trái tim đang hạnh phúc.

-Tiểu Phi có thể gọi tên… AJ một lần nữa không?

Yến Phi áp sát vào người AJ, thì thầm:

- ……… !!

Ba từ vừa dứt thì AJ nhắm mắt lại, tay siết chặt bờ vai cô gái hơn. Yến Phi cũng ôm chặt cậu. Buổi chiều hôm đó, cả hai hoàn toàn sống lại cùng ký ức!

***************

Đêm lại về, ở bãi đất trống, mấy tên Dạ Ma nhìn đăm đăm Du Hạo. Chúng không biết vì sao cậu lại đến đây nữa nhưng có vẻ mục đích không phải là muốn giao chiến vì cậu đến… một mình!

-Ta không phải đến đánh nhau ta chỉ muốn gặp chủ nhân của các ngươi AJ!

Cả lũ ma đói nhìn nhau ngạc nhiên.

Chân Đen vẫn không rời mắt khỏi kẻ thù:

-Tìm chủ nhân của bọn ta làm gì?

-Ngươi không cần biết điều đó…

-Thôi được, nhưng chưa chắc chủ nhân sẽ chịu gặp ngươi!

-Điều đó ngươi không cần lo, chỉ cần nói có Du Hạo đến tìm thì chắc chắn chủ nhân các ngươi sẽ đồng ý gặp ta ngay!- Du Hạo đinh ninh.

….. Bãi đất trống lúc này thật sự hoàn toàn trống vắng, chỉ có hai người con trai đứng mặt đối mặt. Họ đã từng là bạn của nhau nhưng bây giờ lại đứng trên hai chí tuyến khác nhau: kẻ đối địch!!

-Có chuyện gì sao?- AJ lên tiếng hỏi trước.

Du Hạo hít sâu một hơi xong mới nói được:

- ………., à không tớ phải gọi cậu là AJ…. AJ, tớ đã biết sự thật… cái chết của gia đình cậu và của bố tớ!

AJ cười nhạt:

-Thế ư, nhanh thật… cuối cùng cậu cũng biết ra tất cả rồi nhỉ?

Hiểu câu nói chứa đựng sự oán hận kia, Du Hạo tiến đến bên cậu bạn, khẽ cúi đầu:

-Xin lỗi!! Tớ thật sự xin lỗi về sự cố đáng tiếc đó! Bố tớ đã có lỗi với gia đình cậu!

AJ, đôi mắt với cái nhìn không chớp:

-Xin lỗi… ư? Giờ này xin lỗi thì còn được gì chứ? Đừng có trước mặt tui mà nói hai cái từ ấy… xin lỗi không thể kết thúc mọi thứ đâu, không thể mang gia đình tui trở về và càng không thay đổi được mười năm đã mất của tui… cậu không hiểu à?

-AJ… có thể bố tớ không cố ý… tớ cảm giác có sự nhầm lẫn nào đó…

-Đừng ngụy biện cho lỗi lầm của mình… bố cậu, người đàn ông nhẫn tâm ấy đã cướp mất tuổi thơ của tui … tui không muốn nghe bất kỳ điều gì nữa…

-Chẳng lẽ….- Du Hạo cất giọng- cậu không nhớ gì về tình bạn của chúng ta?

-Tình bạn tuyệt vời ấy đã chết mười năm trước…. giờ đây chẳng còn gì cả…

-Nếu vậy thì cậu tại sao cậu vẫn còn đến gặp tớ? Cậu vẫn mong tớ sẽ nói điều gì đó với cậu, đúng không?

AJ im lặng trước câu hỏi của Du Hạo.

Mấy giây sau, cậu đột nhiên quay lưng:

-Đây sẽ là lần cuối tui và cậu còn nói chuyện với nhau như những người bạn, Du Hạo!

Dứt lời tên ác ma ngốc bỏ đi. Du Hạo vẫn đứng, lặng người, chưa bao giờ lại thấy lòng khó chịu như vậy!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.