Làm Dâu Nhà Ma

Chương 31: Thư mời của Hội Nhật Hoàng!



Buổi sớm hôm sau, trong khu nhà gỗ, Lục Song Song lại đến tìm Du Hạo.

-Thế nào rồi, cậu đã đi gặp người bạn đó chưa?

Song Song vừa hỏi vừa thăm dò nét mặt của anh bạn. Du Hạo buông tiếng thở dài:

-Umh… tớ đã gặp và cũng đã nói lời xin lỗi nhưng tình hình cũng không thể tốt hơn!

-Cậu bảo đó là một lỗi lầm không thể sữa chữa vậy có nghĩa đó là một lỗi lầm lớn chính vì thế người ta làm sao tha thứ cho cậu ngay được!

-Tớ biết… nhưng xem ra mãi mãi người bạn ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho tớ, cậu ấy rất oán hận tớ!- Du Hạo buồn bã.

-Chà xem ra tình hình có vẻ căng thẳng, tệ thật.

Trong khi cả hai mải trò chuyện thì phía trên cành cây, Du Thiên ngồi quan sát:

-Chà cái chị xa lạ đó lại đến tìm anh A Hạo… trông hai người có vẻ rất vui, phải đi báo với chị Tiểu Phương mới được!

Nghĩ thế Du Thiên phóng xuống đất một cách nhẹ nhàng, rồi nhanh chóng chạy đi. Song Song thấy dáng vẻ sầu não của anh chàng, liển hỏi:

-Hình như cậu đang có một tâm sự rất nặng lòng thì phải, có thể nói tôi nghe được không?

Du Hạo lắc đầu:

-Không phải tớ không muốn nói với cậu mà sự thật thì dù có nói ra cũng chẳng thể giải quyết được nữa rồi. Vậy nên tốt nhất cậu đừng biết làm gì, tớ không muốn cậu phải bận tâm vì chuyện của tớ!

Song Song đưa mắt nhìn Du Hạo, nhủ thầm:

-Cậu ta lúc nào cũng thế, hễ có chuyện thì cứ giữ trong lòng không bao giờ chia sẻ với ai…. Tính cách cũng mạnh mẽ thế mà lúc đầu mình cứ nghĩ cậu ta là một người con trai yếu đuối!

-Sao cậu nhìn tớ dữ vậy?

-Không có gì… tôi bận suy nghĩ thôi!

Chợt Reng! Reng! Chuông điện thoại đổ dài, Song Song bắt máy:

-Diễm Quỳnh hả, ừ ừ rồi tớ đến ngay… cái gì, lại mấy cái thùng mì sao… chán thật, mà sao không gọi AJ, cậu ta có nhiệm vụ xử lý mấy cái đó mà…

Bất ngờ nghe nhắc tên AJ, Du Hạo xoay mặt qua cô gái. Song Song cúp máy, chờ có thế là Du Hạo đã hỏi ngay:

-Này Song Song cậu vừa nói cái tên… AJ hả?

-Ừ, AJ… cậu ta là người ở tiệm mì!

-Sao, AJ làm… làm ở tiệm mì Tân Quản ư? Sao lại thế được!

Song Song nhíu mày:

-Cậu quen AJ à?

-Song Song làm thế nào mà AJ lại đến làm ở tiệm mì vậy?

Song Song nghĩ đến mối quan hệ của AJ với Yến Phi, con bé thật tình không muốn cho Du Hạo biết chút nào cả… Thấy cô gái im lặng một cách kỳ lạ, Du Hạo hối thúc:

-Song Song, cậu mau nói tớ nghe đi…

Song Song thở ra:

-Được nếu cậu muốn tôi sẽ nói nhưng cậu cứ bình thường nhé đừng nghĩ ngợi gì sâu xa gì cả.

Du Hạo ngạc nhiên. Cô gái họ Lục tiếp:

-Sự thật thì từ sau khi cậu lấy đi ký ức của Tiểu Phi thì AJ đột nhiên xuất hiện ở tiệm mì… cậu ta là bạn của Tiểu Phi, cả hai dường như quen nhau từ trước và khá thân thiết!

Du Hạo vô cùng kinh ngạc:

-AJ và Phi Phi… là bạn bè sao? Chuyện gì thế này, cậu ấy quen Phi Phi lúc nào….

Bất chợt, Du Hạo ngừng lại, trong đầu bỗng nhớ ra vài việc:

-Cái đêm AJ cứu mình khỏi đám Dạ Ma, cậu ấy tất nhiên phải biết Phi Phi chính là vợ sắp cưới của mình… vả lại cậu ấy cũng vài lần thấy Phi Phi ở trong nhà họ Du…

“Lần trước ta cứu ngươi và vợ ngươi xem như lần này nể mặt ta… khép cái vụ vớ vẩn này lại!”

Câu nói lần trước của AJ vang lên… càng khiến cho Du Hạo đinh ninh rằng:

-AJ biết Phi Phi là vợ mình, vậy cậu ấy làm bạn với Phi Phi để làm gì… quen nhau từ trước khi mình lấy ký ức của Phi Phi sao?

Song Song đẩy nhẹ anh chàng:

-Du Hạo, xảy ra chuyện gì à, cậu biết AJ?

Du Hạo lưỡng lự vì không biết có nên kể cho cô bạn này nghe về chuyện của AJ. Biết điều đó, Song Song khoanh tay bảo:

-Nếu cậu không nói rõ thì tôi sẽ… đi nói cho Tiểu Phi biết về cậu!!

Nghe “lời đoe dọa” ấy Du Hạo cất tiếng ngăn:

-Thôi được rồi, tớ nói… Thật ra AJ chính là người bạn mà tớ phải đi xin lỗi!

-Cái gì… AJ là bạn của cậu?

***************

Lúc này, trong phòng khách, Du Phương đứng bật dậy:

-Sao… cô gái lần trước lại đến nữa à? Thật đấy hả?

-Em bịa chuyện làm gì chứ, không tin các chị cứ đến nhà gỗ sẽ biết ngay.

-Dĩ nhiên là phải đến xem sao, chị rất muốn biết mặt mũi của cái chị ấy.

Du Phương hoàn toàn đồng ý với Du Thanh:

-Tiểu Thanh nói đúng… chúng ta đến nhà gỗ xem thử nhưng tuyệt đối không được cho mẹ biết cả ba chị em Trúc Linh nữa!

Hai đứa nọ gật đầu.

***************

Quay lại cuộc trò chuyện, Du Hạo kết thúc lời kể, Song Song đờ người:

-AJ là bạn cậu thuở bé, bố cậu giết cả nhà cậu ta và bây giờ AJ trở về là muốn trả thù nhà họ Du?

-AJ có trả thù gia đình tớ hay không thì tớ chưa rõ nhưng giờ đây cậu ấy rất hận tớ, lời nói của cậu ấy lúc nào cũng đầy oán hận… AJ còn đứng đầu đám Dạ Ma, có vẻ cậu ấy muốn đối đầu với nhà họ Du!

-Trời ạ, có ngờ đâu sự việc lại là như vậy! AJ nói dối là gia đình cậu ta bị tai nạn… cậu ta gạt tất cả mọi người ở tiệm mì trong đó có cả… Tiểu Phi!

Du Hạo lo lắng:

-Điều khó hiểu là vì sao AJ lại làm bạn với Phi Phi, cậu ấy vốn biết cô ấy là vợ sắp cưới của tớ lúc trước!

-Ý cậu là AJ tiếp cận Tiểu Phi là có mục đích?- Song Song cũng bắt đầu lo.

-Nhưng mục đích ấy là gì?

Du Hạo và Song Song nhìn nhau trước câu hỏi đó.

-Lẽ nào… cậu ta muốn trả thù cậu nên đã tiếp cận Tiểu Phi? Không được tớ phải đi nói cho Tiểu Phi biết!

Song Song toan đứng dậy thì Du Hạo nắm tay con bé giữ lại:

-Đừng, Song Song… hiện tại chúng ta vẫn chưa rõ mục đích thật sự của AJ, nếu cho Phi Phi biết chuyện này thì sẽ lộ ra chuyện trước đây của tớ và cô ấy… rất có thể Phi Phi sẽ lấy lại ký ức, tớ không muốn điều đó xảy ra!

-Vậy phải làm gì, lẽ nào để mặc như thế?

Du Hạo nghĩ ngợi rồi hỏi:

-Hiện giờ mối quan hệ của họ chỉ là bạn, đúng không?

Lục Song Song liền nhớ lại cái đêm sinh nhật của Yến Phi, lúc cô bạn thân ôm lấy AJ… Song Song đảo mắt đáp:

-À ừ… họ là bạn….

-Nếu vậy thì khoan hãy lo lắng, có thể AJ chỉ muốn kết bạn với Phi Phi… chứ không có mục đích gì cả, với lại Phi Phi cũng đã rời nhà họ Du rồi AJ không thể tiếp cận Phi Phi vì trả thù được, chẳng ích lợi gì!

-Hy… hy vọng thế!- Song Song cắn môi, nghĩ rằng việc không hề đơn giản như vậy vì sự thật nó biết rằng mối quan hệ của AJ với Yến Phi hoàn toàn không hẳn chỉ là bạn bè.

Vài giây sau, Du Hạo cất giọng:

-Cậu cứ tỏ ra bình thường trước mặt AJ, đừng để lộ gì hết… bên cạnh đó cậu hãy để ý đến cậu ấy… trước khi tớ tìm hiểu rõ về cái chết của bố tớ và gia đình AJ… chúng ta đừng làm gì cả…

-Thôi được, nhưng nói trước nếu thấy có điều gì không tốt sẽ xảy ra với Tiểu Phi thì tớ mặc kệ chuyện ân oán giữa cậu với AJ, mặc kệ cả chuyện cậu sẽ thế nào khi Tiểu Phi lấy lại ký ức… tớ sẽ cho Tiểu Phi biết về AJ!

Reng! Reng! Điện thoại lại kêu. Song Song tắt máy, rồi quay qua cậu bạn:

-Thôi tôi phải về… mà cậu định sẽ tìm hiểu cái gì về cái chết của gia đình AJ… còn cả bố cậu nữa?

-Tớ muốn tìm hiểu về sách ma thuật và “thứ quyền năng cấm kỵ” gì đấy… chắc chắn chúng có liên quan đến sự cố không may đó!

-Cậu sẽ làm gì để biết về chúng chứ?

-Tớ sẽ nghĩ cách, dù gì cũng phải cố gắng thôi…- Du Hạo nhún vai.

Song Song chán chường:

-Chẳng biết chuyện gì đang xảy ra cho tất cả chúng ta nữa… vậy cậu cố gắng nhé, tôi về! Mai tôi sẽ lại đến!

Du Hạo gật đầu. Lục Song Song xoay bước bỗng chân bị trượt vì đất trơn thế là con bé chới với ngã nhào ra phía sau. May thay Du Hạo nhanh chóng đưa tay đỡ lấy người Song Song, cậu đã giữ được cô bạn. Sau mấy giây trấn tĩnh, Song Song hoàn hồn, thở ra nhẹ nhõm vì mình đã không bị ngã cái oạch xuống đất. Xong, con bé đưa mắt nhìn trở lại và bất ngờ khi bắt gặp gương mặt Du Hạo thật gần, chưa bao giờ gần như thế… Du Hạo vừa đỡ cô gái vừa cười thân thiện:

-May thật, nếu tớ mà chậm một chút thì chắc cậu ngã đau rồi!

Mắt Song Song tròn xoe, nụ cười của anh chàng này đúng là trông như thiên thần. Lúc trước sao nó không phát hiện ra nhỉ?

-Song Song, cậu không sao chứ!?

Song Song bất động, toàn thân cứng đơ, mắt mở to không chớp, cái khoảnh khắc vừa rồi lúc Du Hạo cười và hỏi câu hỏi đó thì ngay lập tức con bé lại bắt gặp một hình ảnh quen thuộc mười năm trước…..

“-Cậu không sao chứ?

Cậu bé cứu Song Song mỉm cười hỏi. Song Song lau nước mắt, nhìn. Dù khi ấy trời tối, ánh trăng không đủ để thấy rõ mặt cậu ta, nhưng nó chắc chắn rằng cậu ta đã cười rất tươi… như một thiên thần!”

-Song Song, cậu bị gì hả, sao im lặng thế?

Song Song sực tỉnh, mau chóng đẩy nhẹ cậu bạn ra, bảo:

-Không sao, cám ơn!

-Thế à, tốt quá!

Song Song chẳng biết sao lại bắt đầu thấy bối rối. Đúng lúc, giọng Du Phương vang lên:

-A Hạo, em nói chuyện với ai vậy?

Du Hạo xoay lại, Du Phương, Du Thanh với Du Thiên đang hướng mắt về phía cậu và Song Song.

***************

Trong phòng khách, ba người nọ chờ đợi Du Hạo nói rõ về việc có cô gái lạ mặt xuất hiện trong vườn nhà.

-Thật ra đó chính là Lục Song Song, bạn thân của… Phi Phi!!

-Bạn của Tiểu Phi sao?- Du Phương ngạc nhiên- chẳng phải em đã lấy ký ức của những người biết về nhà họ Du ư?

-Đúng… nhưng Song Song là một cô gái thông minh, cô ấy không biết đã dùng cách nào đó để lấy lại ký ức.- Du Hạo thở dài.

-Và cái chị đó đã đến tìm gặp lại anh?- Du Thiên nghiêng người.

Du Hạo gật đầu. Du Thanh bấy giờ mới lên tiếng:

-Vậy sao anh không lấy ký ức của chị Song Song đó một lần nữa?

-Bé Thanh, nếu anh lấy ký ức của Song Song một lần nữa thì cô ấy sẽ nhớ lại nữa cho xem, nên đành để vậy thôi!

-Thế Song Song gì đó có nói với Tiểu Phi về việc trước đây?

Du Hạo nhìn chị cười gượng:

-Em bảo cô ấy đừng nói cho Phi Phi, em không muốn Phi Phi lấy lại ký ức!

-Anh không thấy làm vậy là quá đáng sao?

Ba người nọ kinh ngạc vì câu nói ấy của Du Thanh. Cô bé mười lăm tuổi đứng dậy:

-Việc chị Song Song đó lấy lại ký ức chứng tỏ ông trời muốn anh và chị Tiểu Phi quay lại với nhau… thế mà anh vẫn không cho chị Tiểu Phi có lại ký ức… và bây giờ anh có thêm một cô gái khác….

-Tiểu Thanh à, anh…

-Lẽ ra… anh không nên lấy ký ức của chị Tiểu Phi nhanh như thế, lẽ ra anh nên chờ vài ngày nữa khi lũ Dạ Ma không còn tấn công nhà họ Du… lẽ ra anh nên cho chị ấy cơ hội…

-Tiểu Thanh, anh đã nói là đừng nhắc chuyện đó ở trong nhà nữa!

Giọng Du Hạo bắt đầu biến đổi. Du Thanh nhìn anh trai, đôi mắt buồn bã:

-Vốn dĩ ngay từ đầu anh đã ích kỷ và chỉ nghĩ cho bản thân, anh không hề nghĩ gì đến cảm xúc của mọi người trong gia đình và… của chị Tiểu Phi….

Dứt lời nó chạy đi. Du Thiên lại đuổi theo chị gái. Du Phương lắc đầu:

-Con bé này… sao lại thế chứ…

Du Hạo đứng lặng người. Câu nói khi nãy của em gái như bản án kết tội cậu một cách đanh thép. Nhắm mắt, cậu khẽ cúi đầu.

***************

Tiệm mì Tân Quản, Lục Song Song nhíu mày:

-Sao, AJ đã định xin nghỉ việc ở tiệm mì nhưng sau đó lại thôi à?

-Ừ, thế mới tức… chẳng biết có bình thường không nữa! Nhưng từ sau ngày hôm qua AJ và Tiểu Phi có vẻ thân thiết hơn thì phải… cả buổi sáng cả hai cứ cười nói không ngừng đã vậy còn đi kè kè bên nhau nữa!

Song Song lo lắng thật sự rồi, nhất là khi biết rõ về “lý lịch” của AJ. Cô gái sợ rằng điều mình tiên đoán sẽ trở thành sự thật, lúc ấy mọi chuyện sẽ càng rắc rối hơn. Phải làm sao đây!

***************

Buổi chiều hôm đó, ngồi trên bậc thềm đá, Du Hạo đang nhớ… nhớ lại lời em gái lúc sáng nay

“Vốn dĩ ngay từ đầu anh đã ích kỷ và chỉ nghĩ cho bản thân, anh không hề nghĩ gì đến cảm xúc của mọi người trong gia đình và… của chị Tiểu Phi…” Tiếng thở dài phát ra, Du Hạo nói khẽ:

-Mình… làm thế là ích kỷ sao….

Chợt, có tiếng Trúc Linh vang lên từ phía sau:

-Cậu chủ Du Hạo, cậu có thư!

Du Hạo xoay qua:

-Thế à, cám ơn Trúc Linh nhé!

Trúc Linh cười, trao thư cho anh chàng. Du Hạo cầm thư:

-Ai gửi thế nhỉ…

Quay bức thư ra phía sau, có dòng chữ “ Gửi Du Hạo, bác Kim Ban ở Hội Nhật Hoàng”. Du Hạo vui mừng:

-Thư của bác Kim Ban…

Không chần chừ, Du Hạo lấy thư ra xem…….

“A Hạo, con vẫn khỏe chứ, bác và mọi người trong Hội Nhật Hoàng đều rất nhớ con. Bốn tháng trước con không thể đến dự tuần lễ phép thuật của Hội khiến lão già Vương Đại ũ rũ, còn cái lão Phùng Đỉnh thì cứ nhắc tên con mãi. Chính vì thế lần này con phải đến dự tuần lễ phép thuật lần thứ chín mươi của Hội nhé… Các bác rất mong con sẽ đến. Lễ diễn ra vào ngày mai, vào giờ kết thúc bình minh…

Kim Ban!!”

-À đúng rồi sắp đến tuần lễ phép thuật của Nhật Ma… lần trước vì không khỏe nên mình đã không đến chắc các bác trông mình lắm. Mai mình phải đến thôi, giờ kết thúc bình minh à….

Bất chợt trong đầu Du Hạo lóe lên một ý nghĩ:

-Đúng rồi… sao mình không hỏi thử các bác về cái chết của bố, quyển sách ma thuật và cả “quyền năng cấm kỵ” nữa… biết đâu các bác ấy biết sự thật thì sao!

Nghĩ ngợi điều gì đó, Du Hạo quyết định ngày mai sẽ hỏi cho ra lẽ cái vấn đề làm nhức đầu mình mấy ngày qua.

***************

Hôm sau, Lục Song Song nhíu một con mắt lại hỏi:

-Sao, cậu sẽ đến Hội Nhật Hoàng nào đấy hỏi về những điều đang thắc mắc?

-Ừ, tớ nghĩ các bác trong Hội sẽ biết vì lúc trước bố tớ rất thân thiết với các bác ấy mà… biết đâu chuyện mẹ tớ kể còn có uẩn khúc gì đó.

-Một lát nữa cậu sẽ đi à?

-Umh, chưa có ai trong nhà biết cả… tớ phải tranh thủ đến Hội Nhật Hoàng!

Song Song đảo mắt ngẫm nghĩ, vài giây sau nó bảo:

-Hay là… cậu cho tôi theo đi!!!

Du Hạo tròn xoe mắt:

-Cho cậu theo? Nghĩa là cậu muốn đến Hội Nhật Hoàng ư? Nhưng ở đó toàn là ma, cậu đến làm gì?

-Chẳng phải Hội Nhật Hoàng toàn là những Nhật Ma sao, nếu là Nhật Ma thì có gì phải sợ cũng giống như tôi đâu có sợ cậu! Dẫu sao chuyện này cũng liên quan đến Tiểu Phi… tôi cũng muốn tìm hiểu, nhất là có dính đến AJ…

Nghe lời khẳng định hùng hồn của cô bạn, Du Hạo chỉ biết thở ra.

-Thôi được, tớ sẽ đưa cậu theo… nhưng cậu phải nhắm mắt lại, chỉ khi nào đến nơi mới được mở mắt ra!

-Chà làm gì thần bí thế, được… tùy cậu muốn tôi làm gì thì tôi sẽ làm!

-Cũng sắp đến giờ rồi, có gì chúng ta đến Hội sớm một tí để hỏi thăm tin tức. Cậu sẵn sàng chưa?- Du Hạo quay qua.

Lục Song Song thấy hơi hồi hộp, đây là lần đầu tiên con bé đến một Hội ma, một thế giới phép thuật bí ẩn. Nhưng chuyện đã đến nước này đành phải liều thôi. Song Song gật đầu:

-Ừ… tôi sẵn sàng rồi!

Du Hạo giơ tay ra, cô gái họ Lục ngạc nhiên:

-Gì vậy?

-Thì cậu phải nắm tay tớ mới đến được Hội Nhật Hoàng… tớ sẽ đưa cậu đi bằng con đường phép thuật!

-Nắm tay?- Song Song không biết sao lại thấy khó xử thế nào ấy.

Nắm tay Du Hạo à… Mà có sao đâu, chỉ là nắm tay thôi, đâu có gì… chỉ tại do cái cảm giác kỳ lạ hôm qua….

-Sao nữa vậy, cậu ngại nắm tay tớ hả…

-Ngại cái gì, nắm thì nắm!

Lục Song Song từ từ đặt tay lên tay Du Hạo, lòng thoáng giật mình khi anh chàng đột ngột siết chặt tay nó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.