Làm Dâu Nhà Ma

Chương 32: Hội nhật hoàng!



Du Hạo cười:

-Tớ phải nắm chặt tay cậu như vậy thì cậu mới không bị “rớt” trong quá trình “di chuyển”. Nhắm mắt lại đi!

Song Song hít sâu một hơi rồi nhắm mắt lại. Con bé chẳng biết Du Hạo đã đưa mình đi bằng cách gì, cũng chẳng hay biết quá trình “di chuyển” ấy diễn ra thế nào… Song Song chỉ cảm thấy cả thân hình mình đang chuyển động, hơi chao đảo và nghiêng ngã một tí!

Sau mấy phút không biết trời trăng gì, Song Song chợt nghe giọng Du Hạo vang lên bên tai:

-Đến nơi rồi, cậu mở mắt ra đi!

Lục Song Song nhẹ nhàng mở mắt ra như thể chờ đợi điều gì đó bất ngờ sẽ đến. Trước mặt cô gái là một căn phòng sang trọng, cổ xưa, phía trên cao mái vòm hình bầu dục được chạm khắc bằng những họa tiết độc đáo và sáng tạo. Trên tường gạch, mấy cây nến thắp sáng treo lơ lửng trông rất thích mắt. Có vẻ như đây là phòng hội họp vì trong phòng toàn những chiếc bàn tiệc dài bằng gỗ nhìn rất trang nghiêm. Ngoài ra còn có nhiều kệ gỗ đựng toàn những cuốn sách dày cuộm đã ngả màu. Căn phòng này có khá nhiều cửa sổ, không phải cửa kính đâu mà là những của sổ giống tòa lâu đài mà truyện cổ tích vẫn hay miêu tả. Song Song bước đến, nhìn ra ngoài. Xung quanh toàn cây cối che phủ, rậm rạp lẫn huyền hoặc. Mọi thứ ngập mình trong cái màu vàng rán chiều dù bây giờ chỉ mới là sáng sớm. Tóm lại, cái phòng mà con bé đang đứng là của một tòa nhà lớn cổ kính, và tòa nhà ấy lại ngự trị ở một vùng rừng núi cao ngất. Tuyệt vời thật!

Thấy cô bạn cứ ngơ ngác nhìn ra bên ngoài, Du Hạo cười nhẹ nhàng:

-Sao, thế giới ma thuật không tệ đó chứ? Hội Nhật Hoàng là biều tượng của thế giới Nhật Ma, đáng tự hào! Một lát nữa nếu muốn tớ sẽ đưa cậu đi dọc hành lang dẫn đến phòng lớn, đó là hành lang trong suốt, được bao bọc chỉ toàn bằng kính, cậu có thể nhìn lên bầu trời màu rán vàng… hồi nhỏ tớ thích đi đến đó nhất!

-Không ngờ Hội Nhật Hoàng hoành tráng như vậy, vượt xa những gì tôi tưởng tượng nhiều!

Bỗng, giọng ai cất lên nghe ồm ồm:

-Ai vậy? Ai mà lại vào phòng họp khi chưa đến giờ chứ?

Du Hạo xoay lưng lại, reo lên mừng rỡ:

-Bác Kim Ban!!

Kim Ban nhận ra thằng nhóc yêu quí, liền nở nụ cười hiền từ:

-A Hạo… là A Hạo phải không? Trời ơi, mày làm ông già này nhớ quá chừng. Sao lâu quá mới đến vậy con?

Du Hạo ôm chầm lấy ông bác lớn tuổi nhất Hội này:

-Con xin lỗi vì đã không thường xuyên về thăm mọi người!

Kim Ban vỗ vỗ lưng cậu:

-Thôi chịu về thăm là bác mừng rồi… lão Đỉnh và lão Đại cứ hối ta gọi cháu về hoài, nhức cả đầu!

Đúng lúc, ai đấy chạy vào hỏi gấp gáp:

-Hả, A Hạo của tôi về rồi ư… đâu đâu rồi… thằng bé đâu?

Du Hạo kêu lớn:

-A Hạo đây, bác Phùng Đỉnh ơi!

Phùng Đỉnh đến gần chàng trai mười tám tuổi, vui mừng đến khóc òa:

-Ôi A Hạo… A Hạo quý báu của tôi, mừng quá đi… cuối cùng cũng chịu về thăm tôi!

Phùng Đỉnh vừa bu lu bu loa vừa ôm tới tấp Du Hạo khiến cậu không kịp thở. Kim Ban đứng bên cạnh lắc đầu. Bất ngờ có ai đó kéo Du Hạo ra khỏi vòng tay của Phùng Đỉnh. Nhìn lại hóa ra là Vương Đại! Ông bác có chòm râu nửa trắng nửa đen rất ngộ nghĩnh, cười hắc hắc:

-Cái thằng quỷ này, bây giờ mày mới chịu về hả… có biết ta đây chờ dài cả cổ không, ngày nào ta cũng trông mày về hết….

-Bác Vương Đại, con cũng rất nhớ bác!

-Xạo, nhớ ta sao con không về…

Du Hạo gãi đầu cười cười. Phùng Đỉnh xem ra bực bội nên chen vào:

-Này lão Đại, ông thật bất lịch sự, tôi đang ôm A Hạo mà sao ông làm thế? Tôi rất nhớ nó, ông có biết không?

-Ông tưởng mỗi ông mới nhớ thằng bé à… ta và Kim Ban cũng nhớ vậy!

Du Hạo đưa mắt sang Kim Ban, ông chủ hội vuốt râu:

-Hai cái lão này vẫn thế, gặp nhau là cãi… con đừng bận tâm làm gì!

Chợt, Kim Ban kinh ngạc khi thấy Lục Song Song đứng ở phía sau lưng Du Hạo nãy giờ. Ông già hỏi:

-A Hạo… cô bé này là ai vậy?

Du Hạo đẩy nhẹ cô bạn lên trước mặt Kim Ban, cất tiếng:

-Dạ suýt con quên, con có đưa một người bạn đến đây, cô ấy tên là…

-Dạ, cháu chào bác Kim Ban đáng kính, cháu tên Lục Song Song!

Song Song ngắt lời Du Hạo, cúi chào lễ phép.

-Hà, thú vị thật!- Kim Ban lại vuốt râu ra vẻ hài lòng- bạn gái của A Hạo hả?

Hai ông già nọ ngừng cãi, lập tức quay qua sốt sắng:

-Cái gì bạn gái A Hạo sao?

Du Hạo lắc đầu, xua tay:

-Không đâu ạ, chúng cháu chỉ là bạn bình thường!

Song Song để hai tay ra sau lưng, nhún người:

-Vâng, cháu chỉ là bạn của Du Hạo thôi… cậu ấy có người khác rồi!

Phùng Đỉnh và Vương Đại nhìn nhau:

-Có bạn là một cô gái rồi còn có một cô gái khác nữa… A Hạo đáng gờm thật!!

Du Hạo đảo mắt qua Song Song, con bé lè lưỡi quay mặt đi. Kim Ban quan sát cô bé lanh lợi rồi đoán ra ngay một điều:

-Song Song, cháu là người đúng không?

-Con bé đó là người à?- bấy giờ lão Đỉnh với lão Đại mới phát hiện ra điều ấy, nãy giờ mãi nghĩ vẩn vơ mà không hề ngửi thấy mùi con người mà cô gái họ Lục tỏa ra.

-Dạ phải, Song Song là con người đó ạ!- Du Hạo gật đầu.

-Không ngờ lại có ngày A Hạo đưa một cô gái là người đến Hội Nhật Hoàng!

-Nếu các bác không thích thì cháu sẽ rời khỏi đây!- Song Song thẳng thắn.

Kim Ban quạt tay:

-Không, thích quá đi chứ! Con người là khách quý của Hội Nhật Hoàng mà… người và Nhật Ma vốn là bạn bè từ rất, rất lâu.

-Thế thì cháu không cần phải ngại khi ở đây nữa!

-Tính cách mạnh mẽ, dứt khoát, cháu là cô gái có cá tính!- Kim Ban khen.

Song Song mỉm cười:

-Cám ơn vì bác đã nói thế… à cháu có thể đi tham quan ngôi nhà to lớn này không ạ?

-Được chứ, để ta làm người hướng dẫn cho!- Phùng Đỉnh thân thiện.

Vương Đại đẩy nhẹ bạn già sang bên:

-Ông ăn nói sỗ sàng sẽ làm cô bé sợ, nên để ta cho… ta rất biết cách giao tiếp!

-Xì, ông mà biết cái gì, vớ vẩn, ta là người hiểu cái Hội này nhất…

-Còn lâu, ta mới biết rành cái nhà “lớn tuổi” này, lão chả hiểu gì cả…

Cuộc chiến của hai lão già lại diễn ra. Song Song giơ tay lên ngăn:

-Thôi, hai bác dừng lại, cháu tính thế này… cả hai bác sẽ cùng làm người hướng dẫn, đi đến đâu cháu hỏi ai thì người ấy giới thiệu cho cháu biết, được chứ?

Hai lão kia nhìn nhau:

-Ừ, ý này cũng được!!

Vậy là cả hai ông Phùng Đỉnh và Vương Đại đều đi bên cạnh Song Song. Thấy ba người nọ rời đi, Kim Ban với Du Hạo cũng bước chậm chạp theo.

-Xem ra hai cái lão ấy rất thích Song Song thì phải, con bé trông thông minh, có vẻ rất nghiêm túc!

-Vâng, Song Song là thế mà, cô ấy chẳng bao giờ biết đùa…- Du Hạo hạ giọng- điều này lại khác với Phi Phi!

-Hả, con nói gì A Hạo?

Du Hạo lắc đầu. Kim Ban chắp tay lại để trước ngực:

-Gia đình cháu vẫn khỏe chứ, bác rất nhớ mẹ con, Tiểu Phương, Tiểu Thanh và thằng bé lóc chóc A Thiên…. Hôm nào con bảo mọi người đến Hội thăm các bác.

Du Hạo cười, gật gật. Kim Ban nhìn cậu con trai hỏi:

-À mấy tháng trước bác có nghe mẹ con nói là muốn tìm vợ cho con, thế con đã tìm được chưa?

Nhắc đến vấn đề đó là gương mặt Du Hạo lại trầm xuống. Nhưng không muốn mấy ông bác này biết chuyện giữa cậu với Yến Phi vì sẽ khiến họ lo lắng nên cậu cười đáp:

-Dạ… mọi thứ vẫn vậy thôi ạ… về vấn để hôn nhân con nghĩ cứ để từ từ!

Kim Ban như hiểu thằng nhóc này có điều gì đó không muốn nói nhưng thôi ông cũng không ép.

-Umh, con nghĩ thế cũng tốt! Chà nói gì thì nói cuộc sống của Nhật Ma giữa thế giới con người cũng khá là khó khăn, nhất là chuyện hôn nhân… Bố con, Du Thượng rất may mắn vì gặp được mẹ con, hai người đã có một tình yêu thật sự, đáng ngưỡng mộ… mẹ con là một người phụ nữ tuyệt vời!

-Dạ, đối với con mẹ là người phụ nữ trên cả tuyệt vời!!

-Tiếc là bố con lại ra đi quá sớm để lại mẹ con….

Vô tình Kim Ban đề cập đến việc Du Thượng chết sớm lại khiến Du Hạo nhớ đến sự kỳ lạ quanh cái chết của bố. Đưa mắt nhìn ba người đi phía trước, thấy họ có vẻ rất say sưa với chuyện nào đó, cậu mới quay qua:

-Bác Kim Ban, con… lần này con đến là vì có chuyện muốn hỏi bác!

-Chuyện gì, con cứ tự nhiên, nếu biết bác sẽ trả lời!

Đắn đó một lúc, Du Hạo tiếp:

-Mẹ đã cho con biết về cái chết của bố, bố con không phải chết vì bệnh mà là tự sát, bác biết chuyện này đúng không?

Kim Ban, một thoáng bất động, rồi bảo:

-Vậy là mẹ đã kể cho con nghe hết tất cả à?

-Vâng… bố đã ra tay tàn sát cả nhà họ Thẩm, gia đình người bạn thân nhất… con thấy sự việc này có gì đấy vẫn chưa rõ… nhất là vể việc bố có quyển sách ma thuật và “thứ quyền năng cấm kỵ” nào đó… các bác có biết về hai thứ ấy… con vẫn không hiểu vì sao bố làm thế!

Nét mặt Kim Ban có chút thay đổi khi nghe về quyển sách ma thuật lẫn “thứ quyền năng cấm kỵ”. Ông im lặng trước câu hỏi của chàng trai trẻ.

-Bác Kim Ban… con xin bác nếu bác biết sự thật về cái chết của bố cùng lý do vì sao bố ra tay giết cả nhà họ Thẩm thì bác hãy cho con biết!

Nhìn ánh mắt kiên quyết của Du Hạo, vị Hội trưởng già thở ra. Ông vốn biết rõ tính cách của đứa trẻ này, nếu như chưa hiểu ra điều gì thì nó sẽ không bao giờ từ bỏ, cái này là giống Du Thượng nhất. Kim Ban dừng lại, cất tiếng gọi hai lão bạn đi phía trước:

-Này, lão Đại, lão Đỉnh… chúng ta vào phòng trà một chút, A Hạo có chuyện muốn hỏi chúng ta đấy!

Trong phòng trà, ba ông già ngồi trên ghế dài, đối diện là Du Hạo, bên cạnh có Lục Song Song. Vương Đại ngạc nhiên:

-Kim Ban, ông nói A Hạo cần hỏi chuyện gì?

Kim Ban nhìn thằng bé rồi vuốt râu:

-A Hạo đã biết về cái chết của bố nó, Du Thượng… giờ nó muốn chúng ta nói về “sự thật”đằng sau vụ tự sát ấy!

Phùng Đỉnh nhổm người:

-Gì, A Hạo… con biết bố con tự sát rồi hả? Ai nói?

-Dạ mẹ con…!!

Hai lão hay cãi lại nhìn nhau. Vương Đại hạ giọng:

-Thế bây giờ con muốn biết “sự thật” gì sau cái chết của bố?

-Nó muốn biết về quyển sách ma thuật cùng “thứ quyền năng cấm kỵ”, cái mà Du Thượng từng có!!- Kim Ban thay lời Du Hạo.

-Sao cơ… không được, không được… tuyệt đối con không được biết về hai cái thứ nguy hiểm ấy!- Phùng Đỉnh phản bác lia lịa.

-Bác Phùng Đỉnh à….

Kim Ban ngắt lời cậu:

-Lão Đỉnh, đến nước này không thể giấu được nữa… với lại hãy cho A Hạo biết để nếu có xảy ra chuyện gì nó còn biết cách xử lý… đừng để chuyện đáng tiếc xảy ra giống như… Du Thượng vậy!

Phùng Đỉnh toan phản đối tiếp thì Vương Đại đã ngăn:

-Lão Ban đúng đó, ông đừng cố chấp nữa… cứ cho A Hạo biết đi!!

-Cháu cũng nghĩ thế, bác Phùng Đỉnh cứ yên tâm, Du Hạo sẽ biết cách mà!

Bị cô lập cùng lúc bởi bốn cái miệng, Phùng Đỉnh hoàn toàn yếu thế.

Ông đứng dậy:

-Thôi được, các ông kể nó nghe đi….

Kim Ban cười nhẹ, quay qua Du Hạo:

-Để bác nói cho con nghe vậy… Có lẽ nên bắt đầu từ quyển sách ma thuật… Đó là một quyển sách đáng sợ, quyển sách ấy không tựa đề, màu xanh đen, trông rất kỳ bí. Nó vốn dĩ được lưu truyền từ ngàn xưa bởi các tổ tiên Nhật Ma chính vì thế nó đã nằm trong phòng cấm của Hội Nhật Hoàng!!

-Sao… quyển sách ma thuật ấy là của Hội Nhật Hoàng ư?

-Ừm! Nhưng chẳng ai đụng đến quyển sách đó cả bởi vì ma thuật của nó… sẽ thao túng và thôi thúc cái ác trỗi dậy trong người kẻ sử dụng. Nếu bản thân kẻ đó không đủ để vượt qua “cám dỗ” mãnh liệt, ghê sợ ấy thì sẽ trở thành “tay sai của quỷ”, ha ha đó chỉ là cách mà tổ tiên Nhật Ma ám chỉ thôi!

-Thế bố con biết điều đó chứ?

Kim Ban định tiếp thì Vương Đại đã lên tiếng trước:

-Dĩ nhiên, bố con hiểu rõ về quyển sách đó. Thế nhưng khi ấy bố con có vẻ như bị thu hút bởi “ma thuật cấm kỵ” toát ra từ quyển sách. Cái này thì bất cứ ai có ma thuật đều sẽ bị “thu hút”. Nói ngắn gọn là quyển sách đáng sợ đó dùng ma thuật để “lôi kéo” người ta tìm đến nó!! Con vốn cũng biết, người có ma thuật sẽ bị “thu hút” bởi vật có ma thuật mạnh hơn, đúng không?

-Ồ, thế thì nó quả nhiên kinh khủng!- Song Song nhăn mặt.

-Đúng, chính vậy nên mới có chuyện xảy ra… đến một ngày, quyển sách ấy biến mất. Lúc đó, chẳng ai ngờ được, Du Thượng lại là người lấy cắp!

-Bố con lấy cắp sao?- Du Hạo tròn xoe mắt.

Phùng Đỉnh đột nhiên xoay lưng lại lớn giọng:

-Thế mới tức chứ… có ngờ đâu một người như Du Thượng, vốn là một Nhật Ma giỏi, tốt bụng, lại lấy cái cuốn ghê rợn ấy. Giờ nhắc lại mà bác còn giận bố con đấy!

-Đừng nói thế, lão Đỉnh!- Kim Ban nhẹ nhàng bảo- Điều đó cũng khó trách Du Thượng, ít ai có thể vượt qua “sự mê hoặc” của quyển sách. Sau khi quyển sách biến mất, những người trong Hội đã tìm kiếm khắp nơi nhưng chẳng có tung tích gì…Cuộc tìm kiếm kéo dài hàng tháng trời mà không được kết quả. Rồi một hôm, bất ngờ mẹ con báo tin cho các bác hay bố con... đột nhiên ra tay tàn sát cả nhà người bạn thân, nghe đâu là họ Thẩm… bấy giờ các bác mới ngợ ra bố con chính là người đã lấy cắp quyển sách. Có thể bố con luyện phép từ quyển sách để rồi bị nó khống chế và sau cùng là bi kịch xảy ra…

Tất cả nghe tiếng thở dài của Phùng Đỉnh:

-Đáng tiếc các bác đã không cứu kịp bố con… bố con vì nỗi ân hận tột cùng và không muốn bản thân lại gây ra chuyện gì đáng tiếc nên đã tự sát! Nếu mẹ con báo sớm một chút thì…

Du Hạo lặng người, một lần nữa sự thật về cái chết của bố lại khiến cậu nặng lòng, nỗi buồn tràn đến quay quắt. Song Song hỏi:

-Vậy sau khi chú Thượng mất, các bác có lấy lại được quyển sách ấy?

Ba ông già nhìn nhau. Vương Đại lắc đầu:

-Đấy là điều băn khoăn của các bác trong suốt mười năm qua….

Hai đứa trẻ kinh ngạc. Vương Đại để tay ra sau lưng, vẻ trầm ngâm:

-Lúc các bác đến thì bố cháu đã chết, quyển sách ma thuật thì… không thấy đâu cả! Để rồi mười năm trôi qua nhanh chóng, tung tích về nó vẫn chẳng ai biết…

-Sao kỳ lạ như thế, lẽ nào bố con đã giấu cuốn sách ấy ở đâu đó?

-Nhưng vì sao chú Thượng lại không trao quyển sách lại cho Hội Nhật Hoàng, chẳng lẽ chú ấy không kịp làm điều đó?

-Ừ, rốt cuộc vẫn chưa có manh mối nào, điều kỳ lạ là nếu bố con giấu quyển sách ma thuật thì vì sao trong suốt mười năm lại không hề có chuyện gì xảy ra liên quan đến nó bởi ai cũng hiểu quyển sách vốn “thu hút” người có ma thuật, bố con đã làm bằng cách nào chứ?

Cả năm người đều im lặng! Hóa ra sự việc này vẫn chưa kết thúc! Câu hỏi được đặt ra là… Du Thượng đã làm gì quyển sách ma thuật chết chóc kia? Giấu nó ư? Nhưng giấu ở đâu? Và bằng cách nào?

Chợt, Kingcoong! Kingcoong!

Tiếng chuông của ngôi nhà Hội Nhật Hoàng kêu lớn. Vương Đại nhìn ra ngoài cửa sổ:

-Chà, qua giờ bình minh rồi… sắp đến lúc cử hành lễ cho tuần lễ phép thuật!

Kim Ban đứng dậy:

-Thế thì chúng ta nhanh chóng chuẩn bị rồi đến phòng hội họp. A Hạo à, con hãy ở lại dự lễ với các bác nhé?

-Vâng, tất nhiên rồi!

Thấy mặt thằng bé ra vẻ buồn buồn, Phùng Đỉnh chặc lưỡi:

-Nè, nhóc con, đừng nghĩ ngợi gì nhiều, mọi chuyện đã qua mười năm rồi… bây giờ con được biết sự thật nên chớ để trong lòng nữa! Dẫu sao bố con không cố ý tàn sát cả nhà họ Thẩm nào đó… bố con cũng đã trả giá bằng chính mạng sống của mình. Cuối cùng bố con vẫn là một Nhật Ma tốt, con hãy mãi tự hào về bố!

Du Hạo cay cay sóng mũi, đưa mắt nhìn mấy ông già, họ nhìn cậu bằng ánh mắt yêu thương và cảm thông. Du Hạo mỉm cười, gật đầu. Song Song cất tiếng như xua đi bầu không khí buồn man mác này:

-Các bác không mau lên kẻo trễ giờ làm lễ!!

-Ừ, đúng rồi, thôi, đi chuẩn bị….- ba ông nháo nhào rời phòng trà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.