Làm Dâu Nhà Ma

Chương 33: Nỗi phiền muộn!




-Xong, cậu mở mắt ra được rồi đấy!

Lục Song Song mở mắt ra, đã quay về khu nhà gỗ. Con bé thở hắt:

-Kiểu này chắc tôi sẽ chết nếu cứ “di chuyển” như vậy!

Du Hạo cười phì. Bỗng, tiếng Du Phương lại vang vang:

-Cả hai mới đi đâu về vậy?

Hai đứa nọ lập tức xoay lại. Vẫn là sáu con mắt chăm chăm nhìn chúng.

-Chị Tiểu Phương…

Song Song ngăn cậu bạn rồi bước đến trước mặt cô chị gái, cười:

-Chào chị, em là Lục Song Song, chắc lần trước Du Hạo cũng đã nói cho chị biết về em. Hôm đó phải về gấp nên em không kịp chào, mong chị bỏ qua!

Du Phương cười đáp lễ:

-Có gì đâu… không ngờ em lại là bạn của Tiểu Phi!

-Chị Song Song, em gọi chị như thế nhé, chị Tiểu Phi vẫn khỏe chứ?

Song Song nhìn xuống thằng bé mười ba tuổi, trông hơi… láu cá, hỏi:

-Nhóc là Du Thiên đúng không, chị nghe kể nhiều về em lắm. Chị Tiểu Phi của em vẫn khỏe nên nhóc cứ yên tâm!

Rồi cô gái họ Lục đưa mắt sang Du Thanh:

-Chắc đây là Du Thanh, cô bé khó gần, lúc đầu không thích chị dâu…

Du Thanh, ngạc nhiên là không hề tỏ ra khó chịu như lúc gặp Yến Phi, trái lại rất thân thiện với Song Song:

-Cám ơn chị đã nhớ tên em, Lục Song Song, tên chị nghe cũng rất hay!

Hơi bất ngờ trước thái độ ấy của cô bé vốn nổi tiếng là khó gần này nhưng Song Song cũng cười cười:

-Cám ơn em!

-Chắc chị là bạn rất thân của chị Tiểu Phi?

Song Song gật đầu. Du Thanh, mí mắt chùng xuống:

-Thế thì may quá, ít ra thì chị Tiểu Phi cũng không phải cô đơn một mình!

Thoáng nhìn em gái, Du Hạo chỉ im lặng. Du Thanh ngước mặt lên:

-Chị Song Song chắc là yêu quý chị Tiểu Phi lắm nên mong chị hãy quan tâm chăm sóc chị ấy… thay những người trong nhà họ Du!

Song Song thấy Du Hạo khẽ xoay mặt đi, dường như cố giấu sự khó xử. Cũng phải, nghe em gái nói những điều như thế hẳn nhiên phải rất khó xử. Song Song nhẹ nhàng:

-Điều đó Tiểu Thanh không cần phải lo!

Du Phương xóa lấp căng thẳng:

-Song Song à, hay là ở lại chơi một lúc với mọi người nhé?

-À, tiếc quá, em còn phải đến tiệm mì… trễ quá rồi!

-Vậy chị sẽ còn đến nữa không?- Du Thiên rướn cổ hỏi.

-Umh, sẽ đến… nếu mọi người không thấy phiền!

Du Thanh lắc đầu:

-Không phiền đâu, em rất mong chị lại đến.

Song Song mỉm cười.

Tiếp, Du Thiên tình nguyện tiễn cô chị mới ra cửa sau. Du Phương hỏi em gái với vẻ ngạc nhiên:

-Hôm nay Tiểu Thanh lạ thật, sao lại thân thiện với Song Song quá vậy?

-Có gì đâu chị ấy dù gì cũng là khách mà và còn là bạn thân của chị Tiểu Phi… em cũng muốn hỏi thăm chị Tiểu Phi một tí! Dẫu sao chị Song Song có vẻ rất quan tâm chị Tiểu Phi… không như ai kia…

Xong Du Thanh rời khỏi khu nhà gỗ. Du Phương khoanh tay:

-Nó lại thế nữa rồi, A Hạo… mặc nó đi… chẳng biết phải làm sao!

-Từ khi em lấy ký ức của Phi Phi, bé Thanh là người giận em nhất… xem ra con bé muốn “chiến tranh lạnh” với anh trai… à, mẹ có ở nhà không chị?

***************

Ở tiệm mì Tân Quản, trong nhà kho, AJ đặt cái thùng cái khăn giấy xuống đất:

-Xong, cái cuối cùng, mệt thật…

-Cực cho cậu quá, có cần nghỉ mệt chút không?- Yến Phi lém lỉnh.

-Không, AJ không sao đâu…

Cả hai nhìn nhau cười cười.

AJ nhẹ nhàng nắm lấy tay Yến Phi, cô gái hơi cúi đầu, ngại ngại.

-Ước gì cứ được nắm tay Tiểu Phi mãi thế này!

-Nếu thế thì Diễm Quỳnh sẽ giết chúng ta mất…- Yến Phi nhún vai.

AJ bật cười. Nhẹ nhàng nhìn cô bạn, cậu chợt nói khẽ:

-Nếu có thể gặp Tiểu Phi mười năm trước thì… hay quá!!

Yến Phi nghiêng đầu ngạc nhiên. Đúng lúc, Lục Song Song xuất hiện:

-Này Tiểu Phi, cậu bảo AJ….

Con bé ngừng nói khi thấy Yến Phi và AJ rút tay lại, vẻ hơi lúng túng. Cô gái họ Lục đã bất động trong giây lát. Yến Phi vờ hỏi:

-Tiểu Song, có chuyện gì không?

Song Song gác cảm xúc khó chịu sang một bên, cười với bạn:

-À, Diễm Quỳnh nói là bảo AJ mang khăn giấy lên mà sao chờ mãi không thấy nên tớ xuống xem thử thế nào!

-Ờ, tui cũng đang định mang lên đây… AJ đi nhé, gặp Tiểu Phi sau!

-Ừ, gặp cậu sau!

Song Song quan sát gương mặt tươi cười của Yến Phi khi vẫy tay chào AJ.

-AJ… Tiểu Phi…. họ bắt đầu gọi nhau như thế từ lúc nào vậy?

Song Song nhủ thầm.

Yến Phi xoay người trở lại:

-Đúng lúc đang ở đây, cậu phụ tớ sắp xếp lại vài cái thùng giấy được không?

Song Song gật đầu. Hai cô gái bắt tay vào việc.

Đang làm, Lục Song Song khẽ đưa mắt qua cô bạn thân:

-Nghe nói AJ định xin nghỉ ở tiệm mì?

-Ừ, đúng thế nhưng may là cậu ấy đã nghĩ lại.

-Thế à?- Song Song đảo mắt- Diễm Quỳnh bảo là… thấy cậu với AJ có vẻ thân thiết hơn, cậu ấy nghĩ hai cậu… không… giống như… bạn bè!!

Yến Phi dừng làm, suy nghĩ gì đó rồi bảo:

-Diễm Quỳnh nghĩ đúng đấy!

Song Song khựng lại, nhíu mày:

-Vậy nghĩa là…

Yến Phi nhìn sâu vào mắt bạn:

-Tớ thích AJ!!!

Nếu như trước đó Song Song không hề đoán được tình huống này sẽ xảy ra thì khi nghe câu nói khẳng định kia có lẽ con bé đã làm rớt cái thùng khăn giấy nặng mấy kg xuống. Nhưng… may là tất cả đều nằm trong dự đoán nên Song Song vẫn giữ nét mặt bình thường:

-Cậu vừa bảo… cậu thích… AJ sao???

Yến Phi cười, gật đầu:

-Tớ đã thích cậu ấy… không biết từ lúc nào nữa! Thật bất ngờ AJ chính là cậu con trai đã tìm vải nơ đỏ cho tớ mười năm trước.

-AJ… là cậu bé tốt bụng mà cậu đã kể?

-Đúng, trùng hợp quá phải không?

Song Song thật sự bất ngờ… Riêng về “cái khoảng” này thì nó đã không tiên đoán trước được!

-Tiểu Phi à…- Song Song nói hơi ngập ngừng- việc cậu thích AJ là rất tốt nhưng… cậu vẫn chưa biết rõ gì về AJ mà… cậu có nên vội vã thế không?

-Có gì đâu vội vã… tớ đã biết gia đình AJ gặp tai nạn, cậu ấy chỉ còn một mình, cậu sao vậy Song Song?

-Ý tớ là… đó chỉ là lời AJ kể, còn sự thật có đúng thế không, chúng ta đâu biết được… ngay cả tên cậu ta, AJ, cũng rất kỳ lạ…

Yến Phi đặt tay lên vai cô gái họ Lục:

-Song Song cậu lo quá rồi đấy, AJ chẳng có lý do gì để bịa chuyện cả, nhất là với tớ… với lại hai chúng tớ thật sự thích nhau!!

Song Song nhủ thầm:

-Có thật AJ thích cậu không…?

-Thôi, tớ lên tiệm xem có cần phụ cái gì không, cậu lên cùng chứ?

-À, cậu lên trước đi… tớ ở lại tìm vài thứ…

Sau khi Yến Phi ra khỏi nhà kho, Song Song đặt tay lên trán, cắn môi:

-Mọi chuyện… đã vượt khỏi tầm kiểm soát của chúng ta rồi, Du Hạo!!

***************

Màn đêm bao trùm lên bãi đất trống, Du Hạo đứng suy nghĩ một mình:

-Mình đã nói cho mẹ nghe sự thật đằng sau cái chết của bố, dù gì cũng khiến mẹ yên tâm và đỡ đau khổ khi việc bố tàn sát nhà họ Thẩm không phải là bố cố ý… bây giờ người tiếp theo mình nên cho biết về sự thật đó chính là….

Có tiếng bước chân đạp lên nền cỏ, cùng lúc giọng AJ cất lên lãnh đạm:

-Này cậu không có chuyện gì làm hả, sao cứ đến tìm tui mãi vậy?

-AJ… đêm nay tớ đến tìm cậu là muốn cho cậu biết sự thật về việc bố tớ tàn sát cả nhà cậu!!

AJ tự dưng bật cười, không tài nào nhịn nổi khi nghe thế:

-Sự thật? Chà, sao cái việc này có nhiều “sự thật” thế nhỉ, lần này cậu lại bịa ra cái gì nữa hả? Hãy thôi đi…

Du Hạo cắt ngang:

-Nghe tớ này, đồ cứng đầu… bố tớ đã luyện phép từ một quyển sách ma thuật đáng sợ, nó đã thao túng ông ấy khiến ông không làm chủ được bản thân nên…

-Nên giết cả nhà tui chứ gì? Cái đó chẳng thể ngụy biện được gì cho bố cậu cả, vì ông ta tham lam nên mới luyện thứ ma thuật ấy, khả năng bản thân chưa thể lĩnh hội được thế mà ông ta lại dám luyện rồi cuối cùng bảo rằng chính nó điều khiển ông ta giết người…

Du Hạo ngạc nhiên trước lời nói huyên thuyên của bạn:

-Cậu cũng biết về quyển sách ấy à? Vì sao cậu biết?

-Cái đó cậu không cần biết làm chi… - AJ nhìn Du Hạo- Cậu đã tìm hiểu về quyển sách ma thuật thế… cậu có biết bố cậu đang giấu nó ở đâu không?

-Không, từ sau khi bố tớ mất quyển sách khủng khiếp đó cũng mất theo, đến giờ chẳng ai biết ở đâu, cả Hội Nhật Hoàng cũng vậy…- Bất chợt Du Hạo ngưng lại, dường như phát hiện ra điều gì- AJ… cậu hỏi về quyển sách làm gì… lẽ nào cậu… muốn có nó?

-Cám ơn về những thông tin lúc nãy…

AJ cười toan bước đi thì Du Hạo hét lên:

-Không được, cậu không nên muốn có cái thứ nguy hiểm và đáng sợ đó… nó sẽ giết chết cậu!!

-Đáng sợ cách mấy cũng không bằng bị bạn thân đâm lén sau lưng!

-Tớ đã bảo đó là sự cố ngoài ý muốn, bố tớ không cố ý làm thế… vì sao cậu không thể thông cảm, bỏ qua cho bố tớ?

AJ dừng chân, quay lưng lại rồi cậu nhích từng bước, từ từ tiến đến gần bạn:

-Cậu… có biết cái cảm giác một đứa trẻ lần đầu tiên gặp một con Dạ Ma đáng sợ thế nào không, có biết cái cảm giác chết đói mà phải lấy cỏ để nhai không, có biết cái cảm giác mỗi đêm luôn đối diện với những thứ khủng khiếp, đang rình rập, có biết cái cảm giác bị Dạ Ma cắn vào cổ sốt mê man mấy trăm ngày không, có biết cái cảm giác nhiều lúc muốn ôm ai đó để khóc nhưng chẳng có lấy một ai… cậu có biết cái cảm giác mỗi ngày là một cuốn chiến giành lấy mạng sống … tui, AJ, đã sống đau đớn như thế đó… mỗi ngày, mỗi đêm tui phải tìm cách sinh tồn giữa một thế giới mà tui bị bỏ rơi… bị giày vò về thể xác lẫn tinh thần, khổ sở không gì nói nổi… Vậy mà cậu bảo tui cảm thông cho cái kẻ đã khiến mình sống như thế à?

Du Hạo bất động vì không ngờ AJ lại trải qua những việc như thế. Cậu đưa mắt nhìn và thấy đôi mắt buồn kia đỏ hoe:

-AJ… cậu khóc sao?

AJ cười nhạt nhẽo:

-Khóc à? Nước mắt giờ đây đối với tui là món quà xa xỉ, tui đã không còn cần nước mắt để xoa dịu vết thương nữa!

-Cậu bị… Dạ Ma cắn ư?

-Phải, và tui may mắn vì đã không chết! Mà thật tình tui phải cám ơn con Dạ Ma ấy vì nhờ thế… tui mới luyện được ma thuật!!! Tóm lại, nhất định tui sẽ tìm cho ra quyển sách ma thuật … tui sẽ dùng nó giết cả nhà cậu như Du Thượng đã từng làm với gia đình tui!

Du Hạo thấy mình không còn đứng vững nữa. Chuyện gì thế này?.... Du Hạo đứng đó, chỉ còn lại một mình, câu nói đầy xúc động của AJ cứ mãi lởn vởn.

***************

Trong lúc này, lũ Dạ Ma tụ tập ở đâu đó, bàn bạc kế hoạch của riêng chúng.

-Hà hà, tao thấy khỏe hơn rồi, đúng là được truyền phép có khác!

Lông Xám hứng chí cười sảng khoái. Xù Xì hít hà hơi:

-Ừ, thú vị quá, gã chủ nhân cho chúng ta thêm phép bên cạnh đó tự chúng ta luyện phép cho nhau nên sức mạnh đã tăng lên đáng kể! Giờ đây chúng ta không còn cần đến đêm trăng tròn mới xuất hiện nữa… đến lúc này thì mỗi đêm chúng ta đều đi săn được!!

-Mới chỉ có thế thôi mà mày đã thấy thỏa mãn rồi sao?

Kế bên Mắt Đỏ cười nhếch mép. Lông Xám chưng hửng:

-Nói thế là có ý gì? Lúc trước chỉ mỗi đêm trăng tròn thì Dạ Ma mới đủ sức hiện hình, bây giờ được nhận thêm lượng lớn sức mạnh lại có thể đi săn mỗi đêm vậy là quá tuyệt rồi!

Giọng Chân Đen chợt vang lên, nghe rất khẽ:

-Ý Mắt Đỏ là… điều mà lũ ma đói chúng ta muốn còn nhiều hơn những thứ đang có!

Xù Xì khó hiểu:

-Ý mày là…còn có thứ khác thú vị hơn sức mạnh hiện tại?

Chân Đen giơ ngón tay xương xẩu về phía tên bạn đần độn:

-Đến bao giờ thì cái não của mày mới chịu hoạt động hả? Chúng ta, Dạ Ma luôn ganh tỵ với lũ Nhật Ma là vì cái gì?

-Vì chúng xuất hiện được vào ban ngày!- Xù Xì vỗ tay cái bốp- A, tao biết rồi thứ thú vị mà mày đề cập là… Dạ Ma sẽ xuất hiện vào ban ngày!!

-Cuối cùng não mày cũng đã biết “mở cửa”, đúng… mụch đích mà chúng ta hướng tới chính là làm sao để xuất hiện vào ban ngày!!

Lông Xám gãi đầu, cái đầu khô khốc mềm mềm:

-Nhưng phải làm cách nào đây, gã chủ nhân có vẻ không muốn cho chúng ta thêm sức mạnh nữa!

-Việc này khỏi lo, Chân Đen đã có cách!- Mắt Đỏ lia ánh nhìn sảo trá.

Đúng lúc, Linh Tinh từ trên trời đáp xuống:

-Tao về rồi đây… Chân Đen, nhiệm vụ mày giao tao đã làm xong… bây giờ mày có muốn đi gặp “hắn” luôn không?

Chân Đen đứng dậy, cười ghê rợn.

***************

Trên con đường vắng vào nửa đêm, một thanh niên cao, gầy đeo kính đang vội vàng về nhà. Bàn chân bước nhanh, rồi nhanh hơn và cuối cùng là bỏ chạy vì ở phía sau cái bóng đen dài quái dị đuổi theo… Chàng thanh niên đáng thương dừng lại, đôi mắt ánh lên cái nhìn sợ hãi đằng sau cặp kính cận xệ xuống cánh mũi. Trước mặt, một bộ xương cao liêu xiêu đen ngòm chỉ mỗi đôi mắt là đỏ lè, đứng chặn ngay giữa đường. Đó là Chân Đen!

Chân Đen cất bước, tiến gần đến người nọ, từng bước đi của hắn vang lên tiếng kêu “rắc, rắc” giống như tiếng của những bộ xương va vào nhau. Chàng thanh niên đeo kính làm rớt tập sách, lùi dần ra phía sau, miệng cứng đơ không thể la lên kêu cứu. Dưới đáy mắt đầy nỗi kinh hoàng kia phản chiếu hình ảnh Chân Đen từ từ há miệng ra….

***************

Ánh lửa lập lòe trong căn gác gỗ, Access quay qua vì không tin vào những gì tai mình vừa nghe:

-Cái gì… cậu sẽ ở lại tiệm mì, bên cạnh cô gái Yến Phi đó hả? Cậu bị điên à, AJ? Cậu đang làm cái quái gì vậy?

-Acc, mi đừng làm quá vấn đề như thế! Ta sẽ không nghỉ làm ở tiệm mì, ta muốn ở bên cạnh Tiểu Phi!

-Sự việc rõ ràng rồi nhỉ… cậu thích cô ta rồi!! AJ, cậu không thể có tình cảm với người khác, điều đó sẽ ảnh hưởng đến mụch đích của cậu!

-Acc, Tiểu Phi chính là cô bé mười năm trước, người mà ta luôn tìm kiếm, bây giờ gặp lại tất nhiên ta sẽ không rời xa cô ấy nữa.

-Nhưng còn việc trả thù thì sao? Cậu đã quên mình sống khổ sợ ra sao à?

AJ lớn giọng:

-Ta không quên, ta về đây là để trả thù… tình cảm là tình cảm, trả thù là trả thù… ta sẽ không vì Tiểu Phi mà không trả thù nhà họ Du!

Access nhìn tên ác ma ngốc:

-Cậu nghĩ… nếu cô gái Yến Phi biết chuyện này thì sẽ thế nào? Yến Phi thích cậu cũng chỉ vì đang mất đi ký ức, nếu một ngày nào đó, cô ta nhớ lại thì chưa chắc… sẽ còn thích cậu! Cậu đừng quên người lúc trước Yến Phi yêu là Du Hạo, kẻ mà cậu đang muốn trả thù… cô ta sẽ để cậu xuống tay với người mà cô ta từng yêu à? Cũng có thể, Yến Phi sẽ đứng về phe Du Hạo, lúc đó người bị tổn thương nặng nề nhất chính là cậu, AJ!!

“Rầm!” AJ ném Access vào tường. Tên tiểu yêu rớt mạnh xuống ghế. Hắn vừa lồm chồm ngồi dậy thì bắt gặp ngay cái nhìn đầy tức giận của AJ:

-Mi sao vậy Acc… mi không ủng hộ ta sao… nếu vậy thì ta chỉ cần Tiểu Phi, chỉ cần cô ấy thôi còn những chuyện khác ta không quan tâm…

AJ liền bỏ ra ngoài. Access, còn lại một mình trong phòng. Vài giây sau, tên tiểu yêu tự dưng cười, giọng cười đầy mỉa mai:

-Cậu cần cô ta đến thế ư… vậy còn tui… tui đối với cậu là cái gì chứ??

***************

Hôm sau một buổi sáng trong lành, Lục Song Song từ cửa sau đi vào khu nhà gỗ. Đêm qua, con bé hầu như thức trắng vì đắn đo không biết có nên cho Du Hạo biết về tình cảm của Yến Phi dành cho AJ. Nhưng thật sự nó rối lắm, chưa bao giờ rối như thế… Sau cùng Song Song đã đi đến quyết định… sẽ nói cho Du Hạo nghe, đơn giản vì nó nghĩ cần làm gì đó trước khi quá trễ!

Đưa mắt nhìn một lượt, chẳng thấy Du Hạo đâu. Lục Song Song thở ra:

-Cậu ta đi đâu rồi nhỉ, chuyện đang gấp thế này…

Song Song ngồi xuống bậc thềm đá, chống cằm chờ đợi. Chợt, nghe có tiếng chim hót ríu rít, con bé liền xoay qua, phía trên cao một chiếc lồng chim treo lủng lẳng. Song Song đứng dậy, đến gần xem.