Làm Dâu Nhà Ma

Chương 34: Quyển sách bị niêm phong!



Con chim yến non không ngừng bay nhảy trong lồng xem ra có vẻ đang vui chuyện gì đó.

-Ồ, đây là chim yến mà… đáng yêu quá… nè, chào mày tao là Song Song…

Đúng lúc, Du Hạo từ cổng bước vào rồi chợt dừng lại khi bắt gặp cô gái họ Lục đứng bên chiếc lồng chim gỗ. Hình như là cô bạn đang nói chuyện gì với chú chim non thì phải vì Du Hạo thấy chú chim cứ nhảy nhót, hót rất vui vẻ. Du Hạo lùi ra phía sau cái cây to vì muốn thử một lần quan sát “gương mặt thật” của cô bạn lúc nào cũng nghiêm nghị này….

-Mày tên gì vậy, hay là mày không có tên… chà cái tên Du Hạo ấy sao lại không chịu đặt tên cho mày nhỉ…

Song Song từ từ kề sát môi lại gần cái lồng rồi thì thầm gì đó không rõ. Du Hạo nãy giờ vẫn đứng nhìn không chớp mắt, chà sao trông Song Song khác thường ngày quá, cậu nhủ thầm! Nói xong, Song Song nhìn chú chim rồi… cười thật tươi!!

Mắt Du Hạo tròn xoe, xen lẫn trong những cánh hoa đang bay hòa vào làn gió sớm, cậu đã vô tình thấy một nụ cười ấm áp như mùa xuân, đúng nụ cười của Lục Song Song khiến người khác đột nhiên cảm nhận được mùa xuân tràn về. Nụ cười tuyệt diệu ấy làm cho gương mặt cô gái thật thanh thoát, làm xao xuyến người đối diện. Trước đây Du Hạo thấy Song Song rất ít cười, nếu có cũng chỉ là cái cười dửng dưng, giỡn cợt… Lúc này trước mặt cậu là một Lục Song Song hoàn toàn khác, y như cô gái của mùa xuân! Trong khoảnh khắc nhìn nụ cười ấm áp kia Du Hạo nhận ra lòng mình chợt bình yên, lắng đọng lại như trôi hết những phiền muộn!

Lục Song Song bất ngờ quay mặt qua, thấy Du Hạo đứng nhìn mình và…lập tức nụ cười trên môi vụt tắt. Nó… ngượng quá đi mất!

Còn Du Hạo thì… gãi đầu lảng mặt đi vì… hơi xấu hổ khi bị người ta biết cậu nhìn trộm!

Song Song chỉnh trang quần áo lại cho đàng hoàng rồi bước xuống những bậc thềm đá, cất tiếng:

-Cậu vào mà sao không lên tiếng hả?

Du Hạo, bắt đầu biết làm mặt giả vờ, bảo:

-Thì tớ thấy cậu nói chuyện với con chim yến vui quá không nỡ làm phiền!

-Lần sau đừng có nhìn tôi như thế, tôi không thích đâu…

-Sao vậy, cậu không muốn người khác thấy cậu cười à?

Song Song đảo mắt:

-Umh, tại tôi không thích thế, cậu không cần hỏi nhiều chỉ cần biết… tôi không thích bị nhìn như vậy!

Du Hạo buồn cười khi nhận ra sự lúng túng trên mặt cô gái.

-Tớ hiểu rồi, tớ sẽ không nhìn nữa… mà này Lục Song Song…

Song Song xoay qua, Du Hạo cười bảo:

-Nhưng cậu cười trông xinh lắm nên hãy cười nhiều vào!!!

Ánh mắt Song Song bất động, một lần nữa anh chàng này lại khiến nó… bối rối! Con bé liền nói lảng:

-Vớ vẩn, xinh cái gì…

Cô gái họ Lục lúng túng cúi cúi đầu như che giấu cảm xúc nào đấy, nhưng rồi ẩn sau đó là một nụ cười thoáng qua…

Du Hạo hiểu nên hỏi sang chuyện khác:

-À cậu tìm tớ có gì không?

Bấy giờ Song Song mới sựt nhớ ra mục đích mình đến đây. Sự khó xử kéo đến thay cho niềm vui nhỏ lúc nãy. Nhưng đã quyết định đến đây thì phải nói thôi, với lại tất cả là vì Tiểu Phi… Sau khi thu hết can đảm, Song Song đưa mắt nhìn cậu bạn:

-Tôi muốn báo cho cậu biết một chuyện… Du Hạo à, Tiểu Phi… cậu ấy… cậu ấy hôm qua nói với tôi là… cậu ấy thích AJ!!!

Nụ cười thân thiện trên mặt Du Hạo ngay lập tức biến mất tăm!

-Sao… sao cơ… cậu nói Phi Phi….thích… thích AJ…?

Song Song thấy nỗi bối rối dữ đội của Du Hạo. Và đúng như thế, cậu chàng thật sự sốc nặng khi nghe vậy…

***************

Khi đó, Yến Phi đến nhà Lục Song Song, vừa đẩy cửa vừa gọi:

-Tiểu Song, tớ đến trả….

Nó cụt hứng khi nhà cửa cô bạn thân… vắng hoe!

Yến Phi bước vào, nhìn dáo dác:

-Ủa, mới sáng mà Tiểu Song đi đâu rồi nhỉ? Lạ thật dạo gần đây cậu ấy hay ra ngoài thế, lại còn đến tiệm trễ không đúng giờ như lúc trước… có chuyện gì ư?

***************

Phải mất vài phút Du Hạo mới bình tĩnh lại được, cậu cất tiếng:

-Sao… lại như thế… vì sao Phi Phi lại thích AJ chứ…

-Chuyện đó thì không thể giải thích được, vấn đề tình cảm mà… ở gần thì sẽ nảy sinh cảm giác thôi…sự thật thì một phần do AJ chính là cậu bạn mười năm trước Yến Phi đã gặp, cậu ta giúp cậu ấy tìm vải nơ đỏ!

Du Hạo từ từ xoay mặt sang cô bạn, nhíu mày:

-Cái gì… gặp nhau mười năm trước… tìm vải nơ đỏ là sao?

Song Song thở dài:

-Bây giờ điều quan trọng không phải chuyện quá khứ của họ mà là chuyện hiện tại, Tiểu Phi không thể thích AJ được, chúng ta phải nghĩ cách nào đó chứ… tôi sợ AJ lợi dụng Tiểu Phi thì biết làm sao?

Du Hạo dường như không còn đủ tâm trí để nghĩ gì nữa. Chuyện này đối với cậu là quá bất ngờ, bất ngờ đến nỗi đầu óc hoàn toàn trống rỗng…

***************

Đứng một lúc Yến Phi thở ra chán nản:

-Giờ biết cậu ấy đi đâu mà đợi, còn phải đến tiệm mì nữa… thôi thì mình cứ trả đồ cho cậu ấy vậy!

Nghĩ thế Yến Phi lấy trong túi ra chiếc kẹp tóc rồi đến bên chiếc tủ ở sát tường phòng khách, cúi xuống kéo ngăn cuối cùng ra bỏ vào.

Yến Phi phủi tay:

-Xong, mình sẽ nói với cậu ấy sau vậy….

Chợt, Yến Phi ngạc nhiên khi thấy cuốn nhật ký của Song Song nằm lẫn trong mớ giấy bỏ. Nó với tay lấy ra:

-Mấy tháng trước nghe Song Song bảo là mất cuốn nhật ký… hóa ra nó ở đây, hay thật, vô tình mình đã tìm thấy!

Rồi Yến Phi tròn xoe mắt, một mảnh giấy nhỏ kẹp trên góc cuốn nhật ký….

***************

Két! Lục Song Song mở cổng vào sân vườn. Con bé bước chậm rãi, vừa đi vừa nhớ đến gương mặt thất thần của Du Hạo khi nãy:

-Quả nhiên cậu ta bị sốc, mình biết là sẽ thế mà, cậu ta đờ đẫn luôn rồi chẳng còn nghĩ ra cách gì … mà hóa ra cậu ta vẫn còn nhiều tình cảm với Tiểu Phi!

Nghĩ thế chẳng biết sao Song Song lại thở dài. Cô gái vừa bước vào nhà thì đã gặp ngay Yến Phi đang ngồi.

-Tiểu Phi, sao cậu lại đến nhà tớ thế?

Yến Phi xoay lưng lại, cười lém lỉnh:

-Cậu về rồi hả, tớ đến trả kẹp tóc hộ Diễm Quỳnh, tớ đã định về vì mãi không thấy cậu nhưng nghĩ thôi ở lại chờ cậu vậy….

-Ờ, thế ư?- Đột nhiên Song Song kinh ngạc thấy cuốn nhật ký nằm im lìm trên bàn- Cái… cái đó… cậu đã lấy ra à?

Yến Phi cầm cuốn nhật ký lên:

-À, cuốn nhật ký… tớ mở ngăn tủ dưới cùng ra để cất cây kẹp tóc tình cờ thấy nó… cậu đoảng thật, sao lại để nhật ký ở đây rồi bảo không tìm thấy, phải để nhật ký trong phòng chứ!

Song Song đón lấy cuốn nhật ký, nét mặt hơi biến sắc… Yến Phi hỏi:

-Cậu sao vậy Tiểu Song, không khỏe à?

-Không đâu có gì… Tiểu Phi, cậu… cậu có mở ra xem không đấy?

-Gì chứ, nhật ký là riêng tư mà, yên tâm tớ không bất lịch sự thế đâu!- Yến Phi nhún vai- Tớ không hề mở ra xem, ngay cả mảnh giấy cậu kẹp trong đó tớ cũng chẳng xem nữa là…

Song Song nhìn lại, mảnh giấy con bé viết những dòng ký ức vẫn ở nguyên vị trí cũ giống như chưa hề bị lấy ra. Cô gái họ Lục còn ngây người thì Yến Phi nhìn đồng hồ, kêu lên:

-Ối, trễ giờ rồi… tớ phải đến tiệm mì đây… cậu cũng mau mau đến tiệm nhé… nếu không Diễm Quỳnh giết chúng ta mất.

Dõi theo bóng cô bạn thân chạy vụt ra khỏi sân nhà, Song Song thở phào:

-May thật, suýt tí nữa thì… mình sơ suất quá lại để nó ở ngăn cuối cùng, từ giờ phải đem cất ở một chỗ kín đáo mới được!

***************

Xế hôm đó, Du Hạo ngồi ngẩn ngơ, ánh mắt cứ nhìn đăm đăm vào khoảng không trước mặt như cố tìm một điểm nhìn…. Thật ra việc Yến Phi thích người khác Du Hạo cũng đã dự đoán trước vậy mà cậu vẫn thấy hụt hẫng và khó chịu, có lẽ vì không ngờ điều đó lại đến nhanh như vậy! Chưa kể người con trai mà Yến Phi thích chính là… AJ!! Tại sao, tại sao lại là AJ? Mọi việc thật trớ trêu, cứ ngỡ Du Hạo và Yến Phi sẽ không còn liên quan nữa nhưng nào ngờ bây giờ mối quan hệ của cả ba, một lần nữa, lại kéo tất cả vào cuộc.

-Cậu chủ Du Hạo, cậu có tâm sự à?

Du Hạo khẽ xoay người qua:

-Trúc Lâm, sao lại vào đây?

Trúc Lâm nhìn xuống chồng sách trên tay mình:

-Dạ, cô chủ Du Phương nhờ Trúc Lâm mang sách trả cậu!

-Umh, Trúc Lâm cứ để đó, lát nữa tôi sẽ cất vào kệ!

Trúc Lâm vâng lời rồi hỏi:

-Cậu có tâm sự sao, có cần Trúc Lâm…

-Không, tôi không sao, đừng lo,Trúc Lâm cứ làm việc của mình đi!

Trúc Lâm cười, cúi người chào…

Du Hạo lấy từng cuốn sách cất lên cái kệ gỗ. Cậu làm nhưng đầu óc cứ để đi đâu vì vậy mà đánh rơi sách. Thở ra chán nản, Du Hạo cúi xuống gầm kệ với tay lấy sách bất chợt cậu ngạc nhiên khi thấy một cái vòng xoay nhỏ đầy bụi nằm khuất ở phần mặt dưới của kệ tủ.

-Gì thế nhỉ, sao lại có cái vòng xoay kỳ lạ này… từ trước tới giờ mình chưa hề thấy nó lần nào… cái này ai đã làm…

Du Hạo đưa tay lau lau lớp bụi dày bám trên vòng xoay kim loại rồi xoay nhẹ nó một vòng. Đột nhiên, Kịch!! Du Hạo quay qua, vô cùng ngỡ ngàng, ở dưới sàn ngôi nhà gỗ bất ngờ một cánh cửa mở ra. Là một tầng hầm. Du Hạo đến gần nhìn xuống, ở dưới tối om, có cầu thang dẫn lối đi xuống hầm.

-Gì vậy… trong nhà gỗ có tầng hầm sao? Chẳng lẽ… khi xây nhà gỗ bố đã cho người làm nó….!! Nhưng để làm gì…?

Không thể đứng đoán già đoán non được, Du Hạo quyết định đi xuống xem thử. Cậu lấy nến, thắp lửa rồi từ từ bước lên bậc thang đầu tiên…

***************

Ở tiệm mì Tân Quản, AJ nhìn gương mặt đầy suy nghĩ của Yến Phi:

-Tiểu Phi à, có chuyện gì mà thờ người ra vậy?

Yến Phi giật mình:

-Hả, à… tớ đang nghĩ hình như Song Song giấu tớ chuyện gì thì phải! Dạo gần đây cậu ấy rất lạ… mà cậu tìm tớ có gì không?

-Tối nay ở cuối phố Hoa Đạo có hội chợ hoa, AJ muốn cùng Tiểu Phi đến đó xem thử, chắc hội sẽ vui lắm!

-Thế à, nghe hay đấy, vậy khi nào chúng ta sẽ đi?

-Chắc khoảng bảy giờ, AJ đến nhà Tiểu Phi rồi chúng ta cùng đến hội chợ luôn!

Yến Phi gật đầu cười.

Trong khi cả hai trò chuyện vui vẻ thì ở ngay cửa Song Song đã đứng nghe tự lúc nào. Tình hình này xem ra có vẻ không hay rồi. Nếu cứ tiếp tục thế như vậy thì sẽ càng khiến Yến Phi khó lòng rời khỏi AJ. Suy nghĩ đắn đo mãi, Song Song đã tìm ra một cách khá là mạo hiểm và khó khăn.

-Hội chợ hoa tối nay lúc bảy giờ ư… thôi đành liều vậy…

***************

… Du Hạo đã đi gần năm phút trong tầng hầm tối om đầy bụi và mạng nhện nhưng vẫn chưa thấy gì cả. Lối đi được làm khá dài hơi chật lại qua nhiều khúc cua. Du Hạo giơ nến lên cao, ánh lửa lập lòe chỉ đủ soi rọi một vùng nhỏ xung quanh khiến tầm nhìn bị hạn chế rất nhiều… Và rồi may thay, cuối con đường đầy bóng tối ấy có một cánh cửa mở toang. Du Hạo cẩn thận, bước thật chậm, rất có thể có cạm bẫy, những tầng hầm luôn như vậy mà.

Đưa mắt nhìn vào, đó là căn phòng trống, không có bất cứ đồ vật nào cả. Du Hạo từng bước một đi vào trong, cũng chẳng có cạm bẫy. Đảo mắt khắp lượt, rồi chợt khựng lại… Trước mặt, ngay giữa phòng, một cuốn sách bay lơ lửng trong cái vòng phép tròn màu xanh lam. Bên dưới sàn nhà đầy bụi đất là hình ngôi sao năm cánh tỏa sáng, làm thành một màng lưới bao bọc lấy cuốn sách. Du Hạo kinh ngạc, cuốn sách cứ quay, quay chậm rãi…! Du Hạo đưa nến lại gần hơn để nhìn rõ vật. Bìa sách không đề tựa, sách khá cũ, màu xanh đen và trông… rất là huyền bí! Sự hồi hộp bỗng nhiên tràn đến, Du Hạo nhớ lại lời miêu tả của bác Kim Ban

“quyển sách ấy không tựa đề, màu xanh đen, trông rất kỳ bí”

cậu đưa tay lên môi, lắp bắp:

-Lẽ nào… lẽ nào đây chính là… quyển sách ma thuật?? Hóa ra bố đã giấu nó ở dưới ngôi nhà gỗ!

Du Hạo lại nhìn xuống biểu tượng ngôi sao năm cánh, mỗi cánh đều khắc các chữ: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Chúng tỏa ra màng phép quanh cuốn sách giống như không cho ai đụng vào.

-Cái này giống phép niêm phong quá… lẽ nào bố dùng niêm phong niêm “mùi ma thuật” từ cuốn sách? Đó là lý do vì sao, dù sống trong nhà gỗ mười mấy năm mà mình chẳng hề cảm được “mùi ma thuật” từ nó!

Du Hạo giơ tay lên toan chạm vào màng phép nhưng đã rút tay lại.

-Không được, quyển sách này rất nguy hiểm, trước khi cho các bác biết mình không nên đụng vào thì tốt hơn!

***************

Chiều

AJ thả bộ xuống con dốc cao, hai tay bỏ vào túi quần, vừa đi vừa nghĩ:

-Tên Acc hình như giận mình rồi, hôm qua mình lỡ tay ném hắn vào tường… đúng là nhỏ nhen! Mà tại sao Acc phản ứng mạnh về việc mình quen với Tiểu Phi chứ, tự nhiên giở chứng… lại còn nói điều khó nghe nữa, bực mình. Chắc tối nay mua cho hắn một chậu hoa làm lành vậy!!

Tưởng tượng cái mặt Access ngớ ra khi thấy chậu hoa là AJ đã không nhịn cười được. Anh chàng cười cười một mình. Chợt, AJ nhìn thấy một bóng người chạy vút đi trong con đường nhỏ…

AJ tiến sâu vào con đường vắng, có cái mùi khó chịu bốc lên. Cái quái gì vậy? AJ tự nhủ. Cuối đường có khúc cua, AJ dừng chân, đưa mắt nhìn qua bên phải, nơi bốc ra cái mùi khó ngửi, cậu ngạc nhiên khi thấy một người nằm bất động nơi góc tường. AJ chạy đến gần xem thử. Toàn thân người đó mềm nhũn, trắng bệch. Là một xác chết!

-Sao lại có người chết ở đây?

Còn đang khó hiểu thì AJ đột nhiên thấy ngay cổ xác chết có hai dấu tròn, máu vẫn còn trào ra. Cậu đẩy nhẹ cổ xác chết sang một bên để nhìn kỹ. Mắt cậu mở to như vừa phát hiện ra điều gì rất kinh khủng:

-Cái gì… là dấu răng của Dạ Ma… có Dạ Ma xuất hiện vào ban ngày ư!?

***************

Du Hạo thốt lên khi thấy Lục Song Song vào khu vườn hoa:

-Song Song, sao cậu lại đến vào lúc này?

-Không thích hả… vậy tôi về…

-Này, cậu sao thế, tớ có bảo là không thích đâu!

Song Song cười xòa:

-Đùa thôi, tôi có chuyện muốn bàn với cậu đây!

-Trùng hợp thật tớ cũng đang có chuyện muốn báo với cậu!

Cả hai ngồi xuống lối hành lang của nhà gỗ. Lục Song Song lên tiếng:

-Cậu bảo có chuyện muốn cho tôi biết hả, vậy cậu nói trước đi!

-Thôi được, tớ đã… tìm thấy quyển sách ma thuật rồi!!

-Sao, cậu tìm thấy rồi hả, ở đâu, lúc nào?- Song Song kêu lớn.

-Từ từ, hóa ra nó nằm ngay trong nhà gỗ!- Thấy cô bạn nhíu mày khó hiểu, Du Hạo tiếp- Nhà gỗ có một tầng hầm bí mật đấy! Tớ nghĩ là do bố tớ lúc trước khi xây nhà gỗ này đã cho người làm tầng hầm!

-Vậy ư, thật không ngờ, mà sao cậu phát hiện ra hay thế, còn quyển sách ma thuật thì hiện trạng bây giờ của nó như thế nào?

-Umh, tớ tình cờ phát hiện mặt dưới của kệ sách có một cái vòng xoay kim loại đầy bụi, tớ thấy lạ nên xoay thử một vòng nào ngờ cửa hầm dưới sàn nhà gỗ mở và tớ đã đi xuống dưới xem thử…

Thế là Du Hạo kể hết những gì đã thấy về quyển sách ma thuật cho cô gái họ Lục nghe. Câu chuyện vừa dứt, Song Song chặc lưỡi:

-Thì ra bố cậu… dùng phép niêm phong “mùi ma thuật” của quyển sách, rất có thể bố cậu đã không kịp trao quyển sách lại cho Hội Nhật Hoàng!

-Chắc thế, tớ phải mau chóng báo cho các bác biết để họ mang quyển sách đáng sợ ấy trở về trong phòng cấm!- Du Hạo nhìn sang cô gái- À thế chuyện mà cậu muốn bàn với tớ là gì?

Lục Song Song hít sâu rồi thở ra, bảo:

-Tôi… đã suy nghĩ và đắn đo rất lâu mới đi đến quyết định liều lĩnh này… việc Tiểu Phi thích AJ là điều chúng ta không mong muốn, chưa kể với tình hình hiện tại khó lòng hy vọng Tiểu Phi sẽ rời xa cậu ta vậy nên chỉ còn một cách duy nhất… chính là để Tiểu Phi lấy lại ký ức về cậu!

-Để Phi Phi nhớ lại chuyện trước đây?- Du Hạo trố mắt.

-Đúng vậy, nếu Tiểu Phi lấy lại ký ức thì… cậu ấy sẽ nhớ lại tình cảm trước đây đã dành cho cậu.. và chúng ta đánh cược thử vận may xem… có thể Tiểu Phi sẽ quay về bên cạnh cậu và rời xa AJ!!- Song Song lập luận.

-Nhưng… chuyện này bất ngờ quá, tớ vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để gặp lại Tiểu Phi!- Du Hạo đảo mắt, nhăn mặt.

“Bốp!” Lục Song Song giáng một cú vào đầu cậu bạn. Du Hạo ôm đầu kêu:

-Cậu làm gì vậy Song Song?

Song Song chống hông, bực bội:

-Này, cậu có còn yêu Tiểu Phi không hả, cái gì mà “chưa chuần bị tâm lý”, vớ vẩn, chúng ta làm thế vì đã đến đường cùng rồi…Dù biết rằng nếu để Tiểu Phi lấy lại ký ức thì sẽ rất khó xử cho cậu ấy vì phải chọn lựa một trong hai người con trai, nhưng không còn cách nào khác, trước khi chưa biết rõ về AJ thì cần phải tách Tiểu Phi ra xa cậu ta! Sự thật thì người lâm vào tình huống khổ sở sẽ là Tiểu Phi chứ không phải cậu!!

Du Hạo nghệch mặt trước một tràng dài “giáo huấn” của Song Song.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.