Làm Dâu Nhà Ma

Chương 35: Cuộc chạm trán bất ngờ!



Cậu rũ người vì tưởng tượng ra tình huống khi cậu và Yến Phi chạm mặt nhau. Chà khó xử thật! Nhưng… Song Song nói có lý, vẫn chưa biết rõ được AJ có thật lòng với Yến Phi hay không nên cô gái có thể đang nằm trong vòng nguy hiểm vì vậy chỉ còn cách này mới mong Yến Phi sẽ rời xa AJ…

-Được rồi, đành vậy thôi… cần phải tính toán xem khi nào tớ giáp mặt với Phi Phi để còn…

Song Song giơ tay, ngăn lại:

-Không cần nữa, chuyện đó tôi cũng đã lo luôn cho cậu… tối nay bảy giờ sẽ có hội chợ hoa ở cuối phố Hoa Đạo, Tiểu Phi với AJ hẹn đi chơi cùng nhau và lúc ấy chúng ta sẽ gặp mặt họ ngay tại đó!

Một lần nữa Du Hạo nghệch mặt vì “sự ra tay mau lẹ” của cô gái này. Du Hạo đưa tay lên môi:

-Nếu thế thì tớ sẽ gặp AJ luôn… tớ khó lòng mà nói chuyện với Phi Phi!

Song Song thở dài:

-Cái này cậu cũng chẳng cần lo… tôi sẽ tìm cách tách AJ ra để cậu có cơ hội đi với Tiểu Phi, vả lại tôi cũng đang muốn nói chuyện với AJ, đã đến lúc cần làm rõ vấn đề này rồi…

-À…- Du Hạo vừa nói vừa gật gù.

Trông cậu giống như đứa trẻ đang được cô bảo mẫu chăm lo từ A đến Z.

Cuối cùng hai người cũng đã thống nhất như vậy.

Chợt, Du Phương ló đầu ra:

-Chà nãy giờ hai đứa bàn chuyện gì mà sôi nổi vậy?

-Chị Tiểu Phương!- Du Hạo lẫn Song Song cùng gọi.

-Có chuyện gì vui thì nói cho mọi người biết đi!

-A dạ, chỉ là chuyện tào lao thôi, không có gì đặc biệt cả.- Du Hạo gãi đầu.

Du Phương nhìn em trai, cười cười. Đúng lúc, Du Thiên lao vào:

-Chị Song Song mới đến hả, em với chị Tiểu Thanh có làm bánh bột ngon lắm chị ra vườn ngoài cùng ăn đi!

Song Song gật đầu:

-Ừ, nhóc!!

Du Thiên kéo tay Du Hạo lôi đi:

-Anh A Hạo cũng cùng ăn nhé, nào đi thôi!

-Rồi, từ từ, em đừng kéo anh đi nhanh thế!

Thấy hai anh em, kẻ trước người sau, lôi lôi kéo kéo, Song Song buồn cười.

-Nào đi thôi, Song Song!

Du Phương đi bên cạnh, bất ngờ lên tiếng:

-Song Song thân với A Hạo lắm hả, chị thấy hai đứa thường xuyên gặp nhau!

-Dạ… cũng bình thường… có lẽ vì nói chuyện hợp…

Du Phương để hai tay ra sau lưng, nhún vai:

-Vậy ư, thế cũng tốt… Song Song hãy nói chuyện với A Hạo nhiều nhiều nhé, mấy ngày nay chị thấy nó hình như vui lên được một chút, chắc là vì có một người bạn ở bên cạnh.

Song Song tròn xoe mắt nhìn Du Phương, cô chị cười, mắt nhìn lên cao:

-A Hạo vốn không có bạn, cả ngày nó cứ ở trong nhà, quanh quẩn với cỏ cây… có lẽ nó cô đơn lắm! Chị không cố tình xem lén nhưng vài lần nhìn em và A Hạo trò chuyện chị thấy nó cười nhiều hơn, xem ra nó rất thoải mái khi ở bên cạnh Song Song!

Lục Song Song đưa mắt nhìn Du Hạo đang cười đùa với Du Thiên. Ngày trước khi Yến Phi còn là vợ chưa cưới của Du Hạo, Song Song có vài lần gặp anh chàng này, khi đó trông gương mặt cậu… phảng phất nỗi buồn nào đấy! Có lẽ là vì…

Song Song mỉm cười, đáp:

-Vâng, em sẽ là bạn tốt của cậu ấy!

Du Phương cười tươi, nắm tay Song Song kéo đi nhanh.

***************

Buổi tối hôm nay phố Hoa Đạo vô cùng nhộn nhịp vì có hội chợ hoa được tổ chức. Không cần phải nói cũng biết, ở đây chỉ trưng bày toàn hoa! Là nơi thích hợp cho những cặp yêu nhau hẹn hò trong một khung cảnh lãng mạn. AJ nắm tay Yến Phi đi giữa con đường nhộn nhịp người, hai bên có rất nhiều chậu hoa đẹp trưng bày, đúng là tuyệt thật!

-Woa, hoa đẹp quá phải không AJ?- Yến Phi trầm trồ khen.

-Ừ, đây là lần đầu sau mười năm AJ dự một lễ hội đấy! Cũng không tệ!

Yến Phi nhẹ nhàng:

-Nếu muốn sau này tớ sẽ đưa cậu đến nhiều lễ hội hơn!

AJ nắm tay cô gái, đưa lên:

-Đi đâu cũng được, miễn có Tiểu Phi!!

Yến Phi cười phì. Bất chợt, AJ thấy một người con trai tặng hoa cho một cô gái, hình như họ là người yêu. AJ… trông ngộ ngộ! Cậu đưa mắt sang Yến Phi, cô bạn đang nhìn mấy chậu hoa rực rỡ. Nghĩ gì đó, AJ liền đảo nhìn mắt xung quanh, đúng lúc có cả giàn hoa trưng bày rất đẹp, và không chần chừ cu cậu đã với tay lấy ngay một cành hoa mới nở.

Yến Phi ngạc nhiên khi một cành hoa đưa ra trước mặt, quay qua thấy AJ cười tươi:

-AJ tặng Tiểu Phi…!!

Yến Phi thật sự bất ngờ trước hành động lãng mạn của anh chàng ngốc này. Nó đón lấy, cười e thẹn:

-Cám ơn!

AJ, lòng sướng mê tơi, hóa ra việc tặng hoa cho cô gái mình thích lại vui như vậy.

Bỗng, có người khều khều vai AJ, cậu xoay lại, người đó giơ tay ra:

-Cậu vẫn chưa trả tiền cho cành hoa đó!

-Phải trả tiền hử?- AJ lúng túng thò tay vào túi quần.

Bên cạnh Yến Phi cũng ngạc nhiên không kém, và khi trông điệu bộ ngơ ngác của AJ con bé mắc cười quá!

-Chỉ một cành hoa thôi mà cũng bắt trả tiền…- AJ lầm bầm.

Yến Phi bảo:

-Thôi đừng bận tâm làm gì… chúng ta mau đến chỗ kia gặp Song Song đi, cậu ấy hẹn ở đó mà!

-Sao, có Lục Song Song nữa ư??

***************

Lúc này, Lục Song Song và Du Hạo đang đứng ở chỗ hẹn chờ hai người nọ.

-Hừ, chẳng biết cả hai đi đâu mà vẫn chưa đến!

-Cậu đừng sốt ruột… có lẽ hội hoa đông quá…

Du Hạo nói vậy nhưng còn nóng ruột hơn cô bạn vì sắp gặp lại Yến Phi. Du Hạo thấy hồi hộp, tim đập mạnh, cậu không biết sẽ nói gì đầu tiên khi chạm mặt “người vợ cũ” nhất là khi bên cạnh cô ấy lại có “người tình mới”!!

-Này lát nữa cậu phải cố gắng hết sức để Tiểu Phi nhớ ra cậu… mà khi nhìn mặt cậu chắc Tiểu Phi sẽ nhớ ra thôi, tôi trông cậy vào cậu đấy!

-Ừ, ừ… tớ sẽ cố… còn cậu cũng đừng nói gì không phải với AJ nhé…

Song Song miễn cưỡng gật đầu. Cả hai còn đang nghĩ ngợi thì một cành hoa đưa ra trước mặt Du Hạo. Du Hạo ngước lên, là một cô bé với cái giỏ đầy hoa, miệng mỉm cười:

-Anh ơi… anh mua hoa tặng người yêu đi!

-À, anh… anh không có người yêu nên không mua hoa…

Cô bé tròn xoe mắt chỉ tay sang Song Song:

-Vậy chị gái xinh đẹp này không phải là bạn gái của anh hả??

-Cái gì…?- Du Hạo với Song Song kêu lớn.

Giọng của chúng khiến người đi đường dừng lại nhìn. Hai đứa nọ… cười cười vì ngượng. Du Hạo cúi xuống nói với cô bé bán hoa:

-Không… anh chị không phải đâu…

-Đúng, chị không phải là bạn gái anh ta, anh ta xấu òm!

Du Hạo nhìn nhìn cô gái, đâu cần phải phũ phàng như thế. Cô bé nọ sụ mặt:

-Vậy sao, em xin lỗi, em chào anh chị…

Du Hạo nhìn dáng vẻ tội nghiệp của cô bé bán hoa, chắc nó phải bán hết chỗ hoa đó trong đêm nay…

Cô bé xoay lại thấy Du Hạo vẫy tay gọi. Nó liền chạy đến, Du Hạo cười dịu dàng:

-Thôi em cho anh mua ba cành hoa!

-Vâng…- cô bé vui mừng lấy hoa cho khách và nhận tiền.

Du Hạo vỗ vỗ đầu cô bé rồi dõi theo bóng dáng nhỏ nhắn mất dần trong đám đông. Du Hạo mỉm cười bình yên. Song Song nãy giờ đưa mắt nhìn nụ cười của cậu bạn, và tự nhiên… cảm nhận lòng mình hình như xuất hiện cái gì đó không rõ. Song Song khẽ xoay mặt sang bên.

Một cành hoa đưa ra trước mặt Song Song, cô gái họ Lục ngạc nhiên nhìn qua, Du Hạo tặng hoa nhưng mặt lại hướng sang bên kia:

-Tặng cậu…!!

Song Song buồn cười, bảo:

-Này, sao trên đời lại có cái kiểu tặng hoa như thế nhỉ… bộ nhìn mặt tôi mà tặng hoa thì cậu thấy buồn nôn hả?

-Cậu này, sao lại nói thế… -Du Hạo nhún nhường- Rồi, tớ nhìn cậu thế này được chưa… cậu không muốn nhận hoa à?

Song Song, mắt lãng đãng đâu đó, từ từ đón lấy cành hoa:

-Cám ơn!

Du Hạo cười nhạt. Song Song xoay xoay cành hoa, cất tiếng:

-Sao cậu mua đến ba cành vậy?

-Thì tại thấy cô bé đó tội nghiệp nên tớ mua giúp thôi!

-Vậy thì lát nữa… một cành cậu tặng cho Tiểu Phi, còn cành kia tặng… AJ!!

-Lúc này mà cậu còn giỡn được….

Bỗng, tiếng ai đó gọi to:

-Tiểu Song!!

Cả hai xoay qua, từ xa họ đã thấy Yến Phi cùng với AJ. Ngay lập tức Du Hạo quay mặt đi, bất ngờ quá, cậu chưa kịp chuẩn bị gì hết.

Yến Phi và AJ chạy lại chỗ Song Song đang đứng. Yến Phi nghiêng đầu:

-Xin lỗi, chợ hoa đông quá… chúng tớ khó khăn lắm mới đến được đây!

-Có gì đâu, tớ cũng vừa đến.- Song Song nhìn qua AJ cười- Chào cậu AJ!

AJ cười chào lại. Yến Phi vỗ hai tay vào nhau:

-Tiếc là Diễm Quỳnh bận chuyện nên không đến… nào bây giờ chúng ta dạo một vòng chợ hoa đi!

-Ừ, à quên… hôm nay tớ có đưa một người bạn mới đến cùng dự hội chợ hoa với chúng ta đấy!

Câu nói của Song Song như “ra hiệu” cho Du Hạo. Du Hạo nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cố lấy bình tĩnh. Khi đã bớt căng thẳng, Du Hạo từ từ xoay mặt lại. Cái nhìn của cậu chạm vào ánh mắt to tròn của Yến Phi, cô gái đang mỉm cười. Còn AJ, ngay lập tức gương mặt biến sắc khi thấy người bạn mới mà Song Song giới thiệu là… Du Hạo!

Du Hạo nhìn Yến Phi, vẫn là nụ cười rạng rỡ, đôi mắt linh động tròn xoe, mái tóc đen dài buông xõa trên bờ vai. Lúc đó, tình cảm trước đây chợt nhiên ùa về, làm tim cậu thắt lại. Du Hạo muốn đến gần giang tay ôm người con gái ấy vào lòng, rất muốn! Ôm như để xoa dịu đi những ngày nhớ nhung vô vàn, để xoa dịu đi trái tim vẫn còn rỉ máu!

-Giới thiệu với hai cậu, đây là bạn mới của tớ, tên cậu ấy là… Du Hạo!!

Lục Song Song vừa nhấn mạnh hai từ Du Hạo vừa đưa mắt sang Yến Phi để xem thử phản ứng của cô bạn thân thế nào. Thế nhưng… chẳng có chút biểu hiện nào trên gương mặt vẫn cười tươi của Yến Phi, chẳng những vậy con bé còn giơ tay ra thân thiện:

-Chào cậu, Du Hạo!!! Tớ là Yến Phi, đây là AJ!

Lời chào hỏi xa lạ ấy đã làm Du Hạo thoáng bất động. Cậu lặng người trong chốc lát… lòng thấy nhói đau, nhói đau một cách khó chịu.

-Umh… chào cậu, Phi… à Yến Phi!- Du Hạo cố nở nụ cười làm quen, rồi qua sang AJ đứng im lặng nãy giờ- cậu là AJ, chào cậu!

AJ khẽ đưa mắt qua Lục Song Song, cô bạn cũng… chăm chăm nhìn cậu.

AJ như đã hiểu ra ý đồ của cô gái thông minh này nên cũng bắt tay với Du Hạo:

-À… chào… Du Hạo, rất vui được quen cậu!

Bàn tay AJ siết chặt tay Du Hạo, Du Hạo nắm chặt hơn.

Yến Phi cất giọng vui vẻ:

-Không ngờ Tiểu Song lại đưa một cậu con trai đến đây, hai người… là người yêu hả??

Song Song xua tay:

-Không đâu, bạn bình thường thôi…

-Thế ư… vậy còn cành hoa trên tay cậu? Du Hạo còn cầm hai cành nữa kìa…

Du Hạo lúng túng gãi đầu, Song Song giải vây:

-Du Hạo muốn tặng cho ba chúng ta, mỗi người một cành hoa, đúng không Du Hạo?

-Ừ đúng, tặng cậu và AJ, mỗi người một cành!- Du Hạo trao hoa cho hai người.

Yến Phi mỉm cười nhận hoa, còn AJ thì bảo:

-Chà con trai tặng hoa cho con trai… hơi bị kỳ nhỉ nhưng tui sẽ nhận!

-Được rồi, làm quen đã xong, bây giờ bốn chúng ta đi kiếm trò gì chơi nhé… hội vui thế này mà…- Song Song gợi ý.

-Ừ, được đấy, ý hay… vậy thì chúng ta lên cáp treo xem hội hoa!- Yến Phi lém lỉnh nhìn anh bạn mới- Du Hạo, cậu… không sợ độ cao đó chứ?

Du Hạo lắc đầu:

-Không, đi cáp treo cũng vui lắm!

-Thế thì quyết định như vậy!- Yến Phi quàng tay qua tay AJ- Nào đi thôi!

Yến Phi với AJ đi phía trước, cả hai nói chuyện vui vẻ. Du Hạo đi phía sau, đôi mắt buồn thăm thẳm khi thấy hai người nọ tay trong tay… hạnh phúc!

Song Song nhìn Du Hạo, rồi đổi hướng lên cô bạn thân đi trước mặt:

-Sao Tiểu Phi không hề tỏ ra gì cả khi thấy Du Hạo… trước đây cậu ấy rất thích Du Hạo, lẽ ra khi gặp mặt người con trai này cậu ấy phải nhận ra hoặc chí ít nên có biểu hiện nào đó chứ! Lẽ nào… Tiểu Phi đối với Du Hạo…

Cả bốn đi đến nơi có cáp treo. Song Song thấy dòng người xếp hàng, thở ra:

-Phải mua vé đã… tớ sẽ đi mua cho…

Dứt lời Song Song đến quầy mua vé. Còn lại ba người, Yến Phi đứng ở giữa hai chàng trai.

-Cậu và Song Song quen nhau lâu chưa?- Yến Phi đột ngột hỏi.

-À, cũng… khá lâu…

-Chắc hai người thân lắm hả, Song Song hiếm khi dẫn bạn mới đến, nhất là con trai, xem ra cậu ấy rất quý Du Hạo!

Du Hạo cười đáp:

-Ừ, tớ cũng quý Song Song!

Yến Phi gật gù, không nói nữa. AJ thì thỉnh thoảng cứ đưa mắt qua Du Hạo, và lần nào cũng bắt gặp cái nhìn của cậu bạn… hướng về mình!

Vài giây sau, Lục Song Song chạy lại gần:

-Chen lấn khiếp, nhưng may tớ mua vé được rồi, đây mỗi người cầm vé đi!

Cô gái họ Lục trao vé cho từng người, chẳng ai để ý rằng… Song Song đã cố tình tráo vị trí số vé!

Mãi khi đến lượt, người soát vé nhìn Yến Phi với AJ:

-Hai người mua vé không cùng số nên không ngồi cùng một toa được!

Chúng còn ngạc nhiên thì giọng Song Song vang lên ở phía sau:

-Ôi, đoảng thật, tớ đưa nhầm số vé rồi… hình như Yến Phi và Du Hạo cùng số, còn tớ và AJ cùng số khác…

-Thế thì cô hãy đi cùng cậu thanh niên phía sau.- Người soát vé chỉ Yến Phi với Du Hạo, xong đảo mắt lại AJ và Song Song- Còn cậu, đi cùng cô này!

Không còn cách nào khác bốn người đành nghe theo. Trước khi lên cáp, Song Song nháy mắt ra dấu cho Du Hạo.

Hai cáp treo được đưa lên cao….

-Cô… cố tình đúng không?- AJ ngồi đối diện với Song Song.

-Cậu nói gì tôi không hiểu, chỉ là tôi nhầm lẫn thôi mà! Sao, chưa chi mà cậu đã ghen với Du Hạo rồi hả?- Song Song điềm nhiên hỏi.

AJ im lặng, nhìn sang cáp treo ở phía xa xa, nơi Yến Phi ngồi cùng Du Hạo. Cậu lo lắng, lo rằng… Du Hạo sẽ làm gì đó để Yến Phi lấy lại ký ức!

-Hội chợ hoa nhìn từ trên cao đẹp quá phải không?- Yến Phi thích thú.

-Ừ, nhìn đâu cũng thấy toàn là hoa… - Du Hạo đang đắn đo gì đấy.

-Cậu không khỏe à, hay bận tâm chuyện gì?

Du Hạo nhìn trực diện cô gái, quyết định một điều, cậu buột miệng gọi:

-Tớ không có gì đâu, cậu đừng lo… Phi Phi!!!

Yến Phi cười, nhíu mày:

-Cậu gọi tớ là…Phi Phi? Sao lại…

-À, tớ thuận miệng thôi… vì tên cậu là Yến Phi nên tự dưng tớ nghĩ đến cái tên Phi Phi, nếu cậu không thích tớ sẽ không gọi nữa!

-Ừ, cậu đừng gọi tớ là Phi Phi… tớ không quen, cậu cứ gọi tớ là Tiểu Phi!

Du Hạo thấy hụt hẫng, nên đành gãi đầu cười:

-Thế ư… tớ hiểu rồi!

Nhìn Yến Phi mãi đưa mắt quan sát bên dưới mà Du Hạo thấy lòng nặng trĩu, vậy là cái tên Phi Phi… chỉ một mình cậu gọi cô gái trước đây, bây giờ đã không còn một chút ấn tượng với Yến Phi! Chưa bao giờ, Du Hạo lại thấy khoảng cách giữa cậu và người con gái ấy xa, rất xa như lúc này, khoảng cách của con tim Yến Phi! Khoảng cách đó có lẽ Du Hạo đã không còn có thể lấp đầy được nữa!! Vì con tim ấy đã có chủ…?

… AJ đưa ra bốn tờ vé vào “Con đường hoa” cho ba người bạn.

-Sao cậu không để tớ mua vé?- Song Song dò xét.

-Thôi, cô là con gái để tui đi cho tiện… với lại để không phải xảy ra chuyện không may lúc nãy… tui vốn rất cẩn thận!!- AJ cười ẩn ý với cô gái họ Lục.

Lục Song Song khoanh tay, nghĩ thầm:

-Được lắm… nhưng đừng tưởng tôi sẽ chịu thua cậu…

-Nào chúng ta đi… - Yến Phi bảo.

Chợt tất cả nghe tiếng Song Song kêu lên:

-Ối, chân tớ bị trặc rồi!

Yến Phi với Du Hạo quay lại thấy Song Song ngã vào người AJ. Cậu chẳng biết chuyện gì nên đỡ lấy cô gái.

-Song Song, cậu trặc chân ư, sao bất cẩn vậy?-Du Hạo hình như chưa hiểu.

-Tiểu Song, có sao không?- Yến Phi lo lắng.

-Không sao, tại tớ không cẩn thận! Chuyện thế này thì ba cậu vào trong vậy, tớ ngồi ở ngoài đây chờ!

-Không thể để cậu ở ngoài một mình được… vậy thì ba chúng tớ không đi nữa!

-Đừng…- Song Song ngăn- Lỡ mua vé rồi không đi thì uổng, thôi thì AJ cũng đang đỡ tớ nên cậu chịu thiệt ở lại với tớ để Tiểu Phi và Du Hạo yên tâm vào tham quan “Con đường hoa”!

-Gì cơ… nhưng…

-Sao, cậu không thể ở lại giúp tớ hả, thế thì thôi!- Song Song vờ thở ra.

-AJ này, đã vậy thì cậu ở lại với Song Song đi, tớ với Du Hạo sẽ đi nhanh rồi ra, nếu không đi thì cậu ấy lại không chịu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.