Làm Dâu Nhà Ma

Chương 41: Dẫn dụ!



Cậu đã khỏe chưa đó?- Vừa bước vào thấy Du Hạo đứng trong vườn hoa thì Song Song đã hỏi ngay.

-Cậu đến rồi hả, tớ đã khỏe rồi, cậu không cần lo!- Du Hạo xoay mặt qua.

-Vậy sao, mà tôi trông sắc mặt cậu cũng khá hơn hôm qua một chút. À, sáng tôi ra ngoài vội quá nên quên mang theo áo khoác trả cậu rồi, để mai nhé?

Du Hạo lắc đầu, nhẹ nhàng:

-Không sao đâu, nếu thích cậu cứ giữ cái áo ấy cũng được, xem như tớ tặng!

-Ai nói tôi thích chứ! Mà có phải cái áo ấy cũ rồi cậu muốn vứt đi nên mới giả vờ tặng tôi không?

-Cậu lại thế nữa, sao chẳng bao giờ cậu nói câu nào nghe cho đàng hoàng hết vậy?

Song Song nhún vai, bình thản:

-Tính tôi là vậy mà, cậu phải chấp nhận đi… à cậu có định đến Hội Nhật Hoàng nói cho các bác biết quyết định của mình?

-Tất nhiên, tớ đang chờ cậu cùng đến đó nè.

***************

Phòng trà của Hội Nhật Hoàng, Phùng Đỉnh sửng sốt khi nghe Du Hạo nói về việc chấp nhận luyện thuật phong ấn:

-Con suy nghĩ kỹ rồi à, con sẽ luyện phép từ “Phong ấn thuật”?

-Vâng, ngày hôm qua con đã nghĩ rất nhiều chuyện, quá khứ, hiện tại và cả chuyện sau này cùng những hậu quả sẽ xảy ra… sau cùng con chọn lựa sẽ trở thành người niêm phong quyển sách cấm kỵ!

Song Song lại thấy nét buồn trên gương mặt cậu bạn. Vương Đại bảo:

-Bác thật không biết nên vui hay nên buồn nữa… để quyết định như thế ắt hẳn con cũng khổ tâm lắm.

-Đau lòng đến mấy con cũng phải làm vì đó là lựa chọn tốt nhất!

Phùng Đỉnh với Vương Đại nhìn nhau, lắc đầu. Kim Ban cất giọng ồm ồm:

-Umh, nếu đã quyết định chắc chắn như vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu việc luyện phép, ba bác sẽ sẽ cố gắng giúp con nâng cao trình độ ma thuật trong thời gian sớm nhất, sau đó để con luyện phép từ quyển “Phong ấn thuật sách cấm kỵ”, cần mau chóng kết thúc quá trình này trước khi cái cậu AJ kia gây ra chuyện không may…!!

Du Hạo đứng dậy:

-Dạ, con muốn bắt đầu ngay bây giờ… con cần luyện xong thuật phong ấn trước AJ, nhất định phải như thế!

-Được, bây giờ con đi theo các bác vào phòng luyện phép! Đây là quyển “Phong ấn thuật” con cứ giữ để xem qua, điều này sẽ dễ dàng cho con hơn trước khi bắt đầu vào luyện.

Đón lấy sách từ tay Kim Ban, Du Hạo nhìn quyển sách trên tay với ánh mắt đầy quyết tâm. Vương Đại chợt hỏi:

-Còn cháu thế nào, Song Song?

-Dạ, cháu cũng sẽ ở lại đây giúp Du Hạo!!

Hai đứa trẻ ngạc nhiên khi thấy hai ông Đỉnh và Đại cười cười, còn Kim Ban thì vuốt râu, gật gù ra vẻ hài lòng việc gì đó. Thật khó hiểu!

***************

Tiệm mì Tân Quản, ở ngoài sân, AJ chăm chú nhìn mấy chiếc xe đẩy bằng sắt nhỏ:

-Tiểu Phi à, cái này dùng để làm gì thế?

-À, cái đó gọi là xe đẩy, chú Quản mua vài chiếc để thỉnh thoảng tớ, Diễm Quỳnh hay Song Song có việc cần dùng đó mà!

-Ra vậy, thế nó có thể dùng để chở người không?

Yến Phi bật cười:

-Cũng được nhưng mà chắc nó chỉ chịu được khối lượng của một em bé thôi!

AJ gãi gãi tóc, chợt đưa mắt nhìn cô bạn đang lúi húi xếp mấy cái thùng giấy theo thứ tự, một ý nghĩ trêu đùa bỗng nhiên xuất hiện trong đầu.

Yến Phi giật mình khi ai đó nhấc bổng mình lên, chưa kịp hiểu gì thì con bé đã được đặt ngồi vào xe đẩy.

-Sao, hết hồn hả?- AJ cúi nhìn cô gái, cười toét miệng.

Yến Phi bối rối, dùng tay che mặt lại:

-Cậu làm gì kỳ thế, mau thả tớ xuống đi… người ta mà thấy thì ngại lắm!

-Có gì đâu mà ngại, AJ muốn thử xem Tiểu Phi nhẹ thế nào! Hóa ra nhẹ y như búp bê, ngồi thế trông Tiểu Phi đáng yêu thật!

-Đáng yêu gì, tớ không ngồi trong xe đẩy đâu, mắc cỡ chết… thả tớ xuống!

AJ lắc đầu liên tục. Những người xung quanh hiếu kỳ liền đưa mắt nhìn vào.

-AJ… trời ạ, ngượng quá!!- Yến Phi vuốt vuốt tóc, mặt quay đi vì ngại.

Thích thú trước điệu bộ khép nép của người yêu, AJ xoay bàn tay:

-Nào bây giờ thì để xem Tiểu Phi hết mắc cỡ không nhé!

Yến Phi há hốc mồm khi AJ đẩy chiếc xe chạy quanh vòng sân. Vừa đẩy cậu chàng vừa hét to:

-Tiểu Phi ngồi xe đẩy này…

Yến Phi tay nắm thành xe đẩy, cố ngăn anh chàng quá kích kia:

-AJ, dừng lại đi, ối trời… chẳng còn mặt mũi đâu cả!!

Trong khi cả hai mải đùa vui thì trên tán cây, có ánh mắt dõi theo chúng.

***************

Chân Đen nhíu mắt, có vẻ như không tin điều vừa mới nghe:

-Cái gì… mày nói gã chủ nhân… chơi đùa cùng với một cô gái? Và đó chính là vợ sắp cưới của tên Du Hạo lúc trước?

-Đúng!- Linh Tinh dứt khoát- Chính mắt tao nhìn thấy, không thể nhầm lẫn, gã chủ nhân cùng cô ta chơi đùa rất vui, xem ra họ có tình cảm với nhau…

-Ái chà chà, tin này hay đó ngen!- Xù Xì trêu lên thật to vì khoái chí.

-Mà nhắc tao mới để ý dạo gần đây chẳng biết từ lúc nào, tao không còn thấy cô vợ của thằng Du Hạo ở trong nhà họ Du nữa, chắc đã xảy ra chuyện gì đó rồi, bây giờ cô ta lại cùng gã chủ nhân chơi đùa bên nhau, cái này không phải bình thường!- Lông Xám nhớ lại.

Linh Tinh liếc mắt lên nghĩ ngợi:

-À, tao thấy cả hai cười rất vui, nhất là gã chủ nhân, thường ngày mỗi lần gặp chúng ta gã rất dữ tợn và độc ác nhưng lúc nãy thì hoàn toàn khác, gã cười nhiều lắm, trông hiền lành vô cùng. Gã nhìn cô gái kia bằng ánh mắt rất tình cảm… cô gái kia cũng vậy, giống như… giống như… người yêu, đúng, hai từ này con người hay dùng nè!!

Chân Đen quay phắt lại, cố nhả ra từng chữ:

-Người… yêu…ư? Chẳng lẽ gã chủ nhân…hà, cái gì thế này… buồn cười thật, người như hắn mà cũng… yêu à? Ha ha ha ha ha…

Ba tên nọ trố mắt trước tràng cười điên dại của gã ma xương đen. Chợt:

-Có gì mà bọn mày vui thế?

Tất cả quay qua, Access vỗ cánh phành phạch bay lơ lửng trên cao.

***************

Lúc này, vừa mới trở về nhà gỗ, Du Hạo đã vặn vẹo người:

-Chà, không ngờ luyện phép quá nhiều trong một giờ lại mỏi người đến thế!

-Tất nhiên rồi, nhưng sao cậu lại “hăng” quá mức như thế, đòi các bác truyền dạy thật nhiều phép cùng một lúc!

-Tớ muốn nhanh chóng học qua thuật phong ấn đó mà.

-Tôi biết cậu rất nóng lòng nhưng cái gì cũng phải từ từ…

-Song Song nói đúng đấy!!

Cả hai xoay lại, là Du Phương. Cô chị hay đùa đến gần hai đứa trẻ.

-Em đến Hội Nhật Hoàng hả? Chắc là em đã có quyết định của mình?

Du Hạo mỉm cười gật đầu. Du Phương thở ra, giơ tay vỗ đầu em trai:

-Dù em quyết định thế nào chị cũng sẽ ủng hộ em, chị tin em luôn đúng!

“…Một người chị, điều quan trọng là lòng tin chứ không phải là kết tội em trai mình vô căn cứ như vậy!!”

Không hiểu sao câu nói mạnh mẽ của AJ mười năm trước lại xuất hiện trong đầu cô gái trẻ. Đúng lúc Du Thanh và Du Thiên chạy vào, chúng đồng thanh hỏi:

-Anh A Hạo, anh đã khỏe chưa?

-Anh khỏe rồi, hai đứa đừng lo nữa nhé! Anh nghe nói mẹ đã về?

-Sáng nay mẹ mới về là qua nhà gỗ tìm anh ngay nhưng anh mất biệt ở đâu cả buổi sáng làm mẹ lo muốn chết…

Trong khi Du Hạo cùng hai đứa em nói chuyện thì Du Phương nghiêng đầu quan sát Lục Song Song, con bé cứ mãi nhìn Du Hạo với một ánh mắt… dịu dàng, có thể thấy được sự quan tâm lo lắng qua cái nhìn ấy. Cái nhìn bao dung và ấm áp, đầy tình cảm. Du Phương khẽ đưa tay lên môi, cười…

***************

Ở bãi đất trống, Access khoanh tay, một mắt nhắm, một mắt mở:

-Sao bọn mày lại biết về cô gái tên Yến Phi?

-A dạ, tình cờ Linh Tinh bay ngang qua tiệm mì nên thấy chủ nhân chơi đùa với cô gái đó, mà có thật cô ta là vợ trước của tên Du Hạo không? Bộ chủ nhân thích cô ta sao?- Lông Xám nói cà lăm.

Access liếc xéo, giọng đầy bực bội:

-Sao bọn mày nhiều chuyện vậy, nếu đúng là vợ của tên Du Hạo thì thế nào, bọn mày định đến làm dâu nhà họ Du hả? Đừng có nhắc tên cô gái đáng ghét đó nữa, tao chả ưa cô ta, suốt ngày cứ bám theo AJ, phiền phức!

Mấy tên ma liền đưa mắt nhìn nhau, Chân Đen lại ranh ma hỏi:

-Ủa, vậy là Access huynh đây không thích cô gái Yến Phi gì đấy ư?

-Đúng chỉ vì cô ta mà AJ đã ném tao vào tường, lúc trước hắn có bao giờ đối xử như thế với tao đâu!! Càng nhắc càng bực… À, mà sao tao lại phải cho bọn mày biết thế nhỉ, tao tiện đường nên ghé qua thăm hỏi thôi, giờ tao về!

Access đứng dậy, phủi phủi mông quần, đám Dạ Ma vờ cúi chào cung kính.

Sau khi tên tiểu yêu bay mất dạng thì Xù Xì đã nói ngay:

-Mày thấy sao Chân Đen?

-Tao đang thấy buồn chán vì không biết phải làm gì tiếp theo vậy mà tên hạt tiêu đó xuất hiện và cho tao vài thông tin cực kỳ thú vị!!

-Sao, mày lại nghĩ ra quỷ kế gì nữa?- Linh Tinh huýt vai.

Chân Đen giơ ngón tay lên cười nham nhở:

-Ừ, mày nói đúng tao vừa nghĩ ra một trò chơi đảm bảo vô cùng tuyệt vời!

***************

Trưa hôm đó, Yến Phi phải ra ngoài vì cần mua vài thứ cần thiết cho tiệm mì. Trên đường đi, con bé cầm tờ giấy xem lại những thứ gì cần mua khi đến siêu thị. Phía sau, có người đang bám theo nó!

-Phải cô gái đó không?

-Đúng rồi, là cô ta, tao nhớ mặt cô ta mà!

-Vậy thì hành động thôi…

Yến Phi rảo bước qua con đường vắng, chỉ một đoạn nữa thôi là đến siêu thị. Đột nhiên, hai con Dạ Ma xuất hiện trước mặt con bé, đó là Xù Xì và Linh Tinh. Đôi mắt Yến Phi mở to rồi một vùng tối đổ ập xuống bao phủ hết tất cả.

***************

Ở căn phòng gỗ, Access nằm vắt vẻo trên thành ghế salong cũ, buồn chán vì chẳng có gì để chơi đùa. Bỗng, có tiếng động vang lên ngay cửa sổ, Access ngồi dậy, ngạc nhiên thấy một mảnh giấy nhỏ kẹp vào kẹt cửa.

***************

Khi đó, AJ mang mấy cái thùng nặng trịch ra để ngoài sân sau tiệm mì. Cậu nhăn mặt, đấm vai vì mỏi, ngày nào cũng phải mang vác mấy cái thứ nặng nề này, oải thật. Đứng một lúc AJ toan bước vào trong thì Vèo!!… Cậu né đầu sang bên đồng thời ngón tay giữ được vật vừa bay đến, nhìn lại là chiếc lá!

AJ liền đưa mắt nhìn lên mấy lùm cây, một cái bóng đen bay vút đi.

-Cái gì vậy… lẽ nào là… bọn Dạ Ma lần trước…

Ngay lập tức AJ tức tốc đuổi theo.

***************

Khu rừng cuối phố Hoa Đạo lúc nào cũng âm u dù đang là giữa trưa. Access bay là đà dọc theo mấy nhánh cây đầy lá xum xuê. Tên tiểu yêu vừa bay vừa quan sát xung quanh có vẻ như muốn tìm cái gì đó nhưng vẫn chưa thấy gì cả. Bay được một lúc thì mệt lử, cổ khát khô, Access đành dừng lại đậu lên một cành cây, nghỉ mệt. Vừa lau mồ hôi hắn vừa lầm bầm:

-Quái, cô gái Yến Phi đang ở đâu nhỉ… ai bắt cô ta chứ… lẽ ra mình không nên đến đây nhưng vì AJ quan tâm cô ta nên mình mới…

Access chợt ngừng nói, rướn người lên nhìn qua kẽ lá. Ngay phía gần gốc cây to ở xa xa, trên đống lá khô có ai đó nằm bất động.

Access không chần chừ vỗ cánh bay đến đó ngay. Khi đến nơi gốc cây thì Access ngạc nhiên thấy Yến Phi nằm nhắm mắt, ngay cổ có vài vết cào xước rướm máu. Chưa hết khi tên tiểu yêu đưa mắt nhìn xuống phần bụng dưới của cô gái thì một dòng máu đỏ trào ra… có vẻ như ai đó đã làm Yến Phi bị thương. Access đáp lên người cô gái, cất tiếng gọi khẽ:

-Này, Yến… Phi, cô bị sao thế… có nghe tôi gọi không? Nè, đừng chết chứ.

Access đưa tay chạm vào vết thương ngay bụng Yến Phi, liền nuốt nước bọt, máu đỏ lòm cả bàn tay nhỏ xíu của hắn.

Còn chưa biết làm sao thì đột nhiên có tiếng bước chân chạy dồn dập về phía này, Access xoay mặt lại, cùng lúc là AJ xuất hiện….

-A…AJ… sao… sao cậu lại đến đây?

-Acc, mi làm gì… -AJ chưa nói hết câu thì đôi mắt mở to bàng hoàng khi thấy kế bên Yến Phi nằm bất động, với dòng máu trào ra ngay bụng.

Chạy vội đến đỡ cô gái dậy, AJ sợ hãi gọi to:

-Tiểu Phi, trời ơi… Tiểu Phi bị gì thế này… máu, sao lại có máu…ai, ai đã làm Tiểu Phi bị thương? Là ai….

AJ dừng lại, từ từ đưa mắt nhìn sang Access đang bay lơ lửng với gương mặt chẳng biết chuyện gì. AJ siết chặt tay, nghiến răng:

-Là mi sao Acc? Mi đã làm Tiểu Phi ra thế này à?

-Không… không phải đâu… cậu hiểu lầm rồi AJ… tôi không làm Yến Phi bị thương… có một mảnh giấy bảo tôi…- Access cố gắng giải thích.

-Im ngay!!- AJ gào lên, chưa bao giờ cậu nhìn tên tiểu yêu với ánh mắt căm thù như vậy- Tại sao vậy, Acc… mi biết Tiểu Phi rất quan trọng với ta mà… mi không thích cô ấy cũng không sao nhưng vì sao… vì sao mi làm thế??

-AJ… nghe tôi nói… tôi không làm… cậu hiểu lầm rồi…

-Hiểu lầm à? Ở đây chỉ mỗi mình mi nếu mi không làm thì ai làm? Chẳng lẽ Tiểu Phi tự làm mình bị thương sao? Chưa kể… bàn tay của mi nhuốm đầy máu… là máu của Tiểu Phi…. mi còn chối gì nữa chứ?

-Máu là do tôi chạm vào vết thương của…

-Đừng nói gì nữa im ngay…- AJ thét, cậu đang cố kìm cơn giận dữ dâng cao trong lòng- Acc…mi đi đi… ta không muốn thấy mặt mi…không muốn…

Access sững người trước câu nói tàn nhẫn đó. Tên tiểu yêu lắp bắp:

-A… AJ à… cậu nói không muốn thấy tui nữa hả… cậu…

-Ta… không muốn thấy mặt mi một lần nào nữa… lẽ ra mi không nên làm thế… nếu mi đã ghét Tiểu Phi đến vậy thì mi đi đi…

Access với đôi mắt mở to, AJ lại thốt ra câu nói ấy một lần nữa. Đầu óc tên tiểu yêu trống rỗng, dù thường ngày não hắn cũng chả chứa cái gì nhưng ngay lúc này bộ não đó lại trắng xóa, chỉ một màu trắng…

Access siết chặt hai bàn tay, liền quay mặt đi… dù rất nhanh nhưng đôi mắt đó lúc nãy đã đỏ hoe. Access lập tức vỗ cánh bay nhanh lên cao…

AJ, bế lấy Yến Phi, lặng người khi biết Access cuối cùng cũng bay mất. AJ nhắm mắt lại vì không ngờ tên tiểu yêu ấy lại làm Yến Phi bị thương. Không muốn nghĩ ngợi gì nhiều, điều quan trọng là phải cứu cô gái thế là AJ đưa Yến Phi nhanh chóng rời khỏi khu rừng.

Bóng AJ vừa khuất thì đám Dạ Ma hiện hình, Lông Xám cười hắc hắc:

-Thành công rồi, kế hoạch “chia rẽ” của mày đã thành công mỹ mãn!

-Tất nhiên, tao đã ra tay thì khỏi chê…

-Khâm phục, khâm phục tao phục mày quá Chân Đen!-Xù Xì chắp tay vái.

Linh Tinh ngừng cười, hỏi:

-Thế tiếp theo nên làm gì?

Chân Đen rờ rờ cái cằm, ánh mắt lúc nào cũng chứa toàn mưu mô:

-Tiếp theo à… thì đi an ủi Access đại ca đáng thương chứ sao, sau đó thì chờ xem hắn sẽ “trả đũa” gã chủ nhân thế nào…!!

***************

Buổi tối, AJ trở về căn phòng gỗ. Cậu mệt lả người nên thả phịch xuống chiếc ghế salong. Đầu ngước lên trần nhà, nhắm mắt lại, tay gác lên trán…

“- Không có gì nghiêm trọng lắm, cô ấy chỉ bị vài vết xước ngay cổ, còn phần bụng thì chẳng bị gì cả!!

AJ ngạc nhiên trước lời của vị bác sĩ:

-Bụng không bị gì? Nhưng tui thấy máu trào ra…

-À, là cái này nè!- Vị bác sĩ giơ lên một túi máu bị đâm thủng- Ai đó đã đặt túi máu vào bụng cô ấy chứ không phải bị thương đâu! Mọi người yên tâm!

Diễm Quỳnh thở phào. Song Song đưa mắt sang bác sĩ:

-Vậy là tình hình không nghiêm trọng?

Bác sĩ cười gật đầu:

-Vâng, cô ấy chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là ổn!

Ba người nọ cúi người chào khi bác sĩ đi. Ông chủ Quản bảo:

-May quá, hóa ra là túi máu giả…

Diễm Quỳnh đến gần đẩy mạnh AJ, chống hông:

-Này, chuyện gì thế, sao Tiểu Phi lại bị thương còn túi máu giả là sao…

AJ im lặng không trả lời, cứ mặc cho cô gái “tra hỏi” mà không một phản ứng nào. Song Song khoanh tay, xoay đi lòng rất tức tối…”

-Mình hiểu lầm Acc rồi, mình quá nóng giận và không kịp suy nghĩ, lẽ ra mình không nên nói thế …

“Ta… không muốn thấy mặt mi một lần nào nữa…lẽ ra mi không nên làm thế…nếu mi đã ghét Tiểu Phi đến thế thì mi đi đi…”

AJ bật người ngồi dậy, vùi mặt vào lòng bàn tay vì không biết phải làm gì để tìm Access trở về. Chợt cậu thấy một mảnh giấy nhỏ nhăn nhúm nằm trên ghế salong ở ngay bên cạnh chỗ mình đang ngồi. AJ liền lấy lên xem, đó là dòng chữ viết hơi cẩu thả “Yến Phi đang gặp nạn trong rừng, mi hãy mau đến đó ngay”. Cái quái gì thế này? Vậy là có ai đó đã cố lừa tên tiểu yêu!

Nhưng kẻ đó là ai? Mục đích của hắn là gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.