Làm Dâu Nhà Ma

Chương 44: Tiêu diệt!



Trời ạ, mọi chuyện hóa ra lại buồn cười đến vậy. Cả bốn người, ai ai cũng che giấu, dù ít hay nhiều, họ đều mang một mặt nạ. Và may thay đến giờ phút này, tất cả các mặt nạ đó đã được gỡ bỏ, giờ đây họ đối diện nhau bằng gương mặt thật của chính họ.

Access rũ người:

-Thì ra cô gái Yến Phi đã nhớ ra Du Hạo từ rất lâu rồi!

-Acc… mi là người đứng sau vụ này…?- Đến lượt AJ hỏi đến tên tiểu yêu.

-Tôi là vì cậu… cậu mãi che giấu sự thật thì chẳng có kết quả gì… tôi đã bắt Du Thanh và Du Thiên, gửi giấy cho Du Hạo, cho Yến Phi và giả dạng Du Hạo bảo cậu đến đây!!

-Cái gì, mi bắt hai đứa em của ta?- Du Hạo kinh ngạc.

-Tại sao mi làm thế hả Acc? Tại sao vậy?

Access điềm nhiên:

-Tôi ở cạnh cậu suốt tám năm thế mà không bằng một cô gái xa lạ Yến Phi, cậu vì cô ta mà đuổi tôi, không muốn gặp mặt tôi, như thế không công bằng… cậu thấy rồi đó, cô gái Yến Phi khi biết bị cậu lợi dụng cô ta đã muốn bỏ cậu, qua bên Du Hạo! Cuối cùng chỉ có tôi mới thật sự quan tâm cậu mà thôi.

-Mi nghĩ ta như thế à, mi nghĩ ta không xem mi là gì hết ư? Mi nghĩ… mi không là gì trong lòng ta suốt hơn tám năm qua sao…?!

Đang tức tối thì Access tự dưng bất ngờ khi nghe AJ nói thế. Tên tiểu yêu chợt thấy chột dạ, vài giây sau liền đảo mắt nghĩ ngợi…

Ít giây sau, Access khẽ xoay mặt qua…

Cái giây phút bắt gặp đôi mắt buồn đỏ hoe của AJ, Access vô cùng ngỡ ngàng để rồi tiếp đến trái tim hắn muốn ngừng đập khi có cái gì đó long lanh chảy dài trên gương mặt thằng nhóc ấy… Lần đầu tiên, suốt tám năm trời, tên ác ma AJ không biết cười, không biết khóc, không cảm xúc và có lẽ không biết yêu thương ai… ngay lúc này đây lại đang rơi lệ!! Một dòng nước mắt, duy nhất một dòng, trong hơn thủy tinh ứa ra từ đôi mắt bất động của AJ, mong manh lắm nhưng chẳng hiểu sao lại có sức mạnh siết chặt trái tim Access thế kia… Dường như giọt nước mắt kỳ diệu đó khiến tên tiểu yêu chợt nhận một điều, một điều mà tám năm qua hắn đã bỏ qua không thấy, là rằng, AJ cũng biết yêu thương mà, cậu yêu Yến Phi và yêu… cả hắn nữa! Chắc chắn thế!

AJ, trước khi gặp Yến Phi, vì sợ bị tổn thương nên không muốn cho ai biết tình cảm của mình, nhưng trái tim cậu vẫn đập, vẫn hiểu yêu thương là thế nào vì vậy… cậu cũng yêu thương Access, tên tiểu yêu cùng cậu chia sẻ buồn vui suốt hơn tám năm qua.

Access bay đến, đậu lên bờ vai AJ. Trông hắn cuống quýt lau giọt nước mắt cho cậu, giọng suýt xoa như thể vừa đánh rơi vật quý giá:

-AJ… đừng khóc… tôi sai rồi, lẽ ra tôi không nên như thế… AJ đừng khóc, tôi hứa sẽ không thế nữa… từ giờ cậu muốn làm gì cũng được, cậu muốn ở bên Yến Phi bỏ tôi cũng không sao, tôi hiểu mà, AJ… tôi sẽ làm theo những gì cậu muốn… thật đó, tôi sai rồi… thế nên đừng khóc nữa…AJ ơi!!

Giọng như nghẹn lại, chưa bao giờ Access như thế cả. Tên tiểu yêu vòng cả hai tay nhỏ xíu ôm lấy gương mặt AJ. AJ nhắm mắt, áp mặt vào người Access, mong nhận lấy sự vỗ về an ủi… giống như những ngày xưa…!

Ba người còn lại im lặng trước tình cảm của AJ và cái tên bé như hạt tiêu đó, dù rằng họ sẽ không bao giờ hiểu được tình cảm của hai còn người này suốt mấy năm dài.

-Tớ… xin lỗi vì đã hiểu lầm cậu, AJ!- Du Hạo chợt cất tiếng.

AJ, sau khi cảm xúc đã dịu đi, quay lưng lại:

-Tui không cần sự xin lỗi… trễ hết rồi… kết thúc rồi…

-Thế thì xin cậu hãy bảo tiểu yêu đó thả hai đứa em của tớ ra!

Access sụt sùi, nhìn qua Du Hạo:

-Hai em cậu chắc giờ này đã về đến nhà rồi đó… trước lúc đến đây tôi đã thả chúng ra!

Du Hạo thở phào, cũng may tên Access đã không có dụng ý xấu.

-Vớ vẩn thật!- Chân Đen nhủ thầm, nãy giờ có vẻ rất bực mình vì sự việc không theo ý- Không ngờ tên Access lại yếu đuối như thế, còn việc cô gái Yến Phi nhớ lại mọi chuyện trước đó cũng nằm ngoài kế hoạch…

Nghĩ ngợi chốc lát, gã xương đen cung kính:

-Bẩm, chắc cũng không còn gì nữa nên chúng thuộc hạ xin cáo!!

AJ cất tiếng pha chút giễu cợt:

-Đứng lại, ngươi không được đi đâu cả! Cũng đã đến lúc ngươi tháo bỏ bộ mặt giả nhân ấy đi, trong số tất cả những người ở đây thì ngươi là kẻ mang mặt nạ đẹp nhất…

-Chủ nhân nói vậy nghĩa là sao ạ?

AJ ngay lập tức vung đòn về phía tên sảo quyệt kia, nhanh chóng Chân Đen bay lùi ra sau và xui rủi thế nào quyển sách cấm kỵ từ trong người hắn rớt xuống đất. Access kêu lớn:

-Là quyển sách ma thuật, sao kỳ vậy… tôi đã trả nó về chỗ cũ rồi mà!

-Vậy là hóa ra người lấy quyển sách cấm kỵ là mi hả, Acc?

-AJ… AJ tôi xin lỗi… tại hắn bảo muốn xem qua thôi nên tôi đã…

AJ ngăn tên tiểu yêu, bình thản bảo:

-Không sao đâu Acc, không có gì phải lo, chỉ là… mi đã bị hắn chơi xỏ rồi!!

Du Hạo nhìn thấy quyển sách xanh đen nằm dưới đất, toan lao đến lấy thì Chân Đen đã nhanh tay hơn, kịp thời chụp được quyển sách.

-Tất cả những âm mưu vừa qua đều là do ngươi làm đúng không, Chân Đen? Kẻ tôi tớ thông minh, đầy mưu mô, sảo quyệt… ngươi tấn công Tiểu Phi, đổ tội cho Acc, và sau đó dụ dỗ hắn lấy quyển sách cấm kỵ rồi đánh tráo nó!! Cả cuộc gặp mặt hôm nay cũng là ngươi bày mưu cho Acc… ta đã không cẩn thận nên mắc lừa ngươi.

Access ngỡ ngàng khi nghe AJ phơi bày các kế hoạch của Chân Đen.

-Mày lợi dụng tao hả, tên xương đen kia?

Chân Đen, đã đến nước này thì không thể che giấu gì nữa, liền cười khỉnh:

-Mày là đứa ngu ngốc nhất mà tao điều khiển!

Access điên tiết định xông vào gã ma đói nhưng AJ chặn lại:

-Đừng nóng Acc, cuộc đấu chưa kết thúc thì chưa biết ai ngu hơn ai…!

Du Hạo thấy AJ bình tĩnh một cách lạ lùng dù Chân Đen đang giữ trong tay quyển sách ma thuật.

Không khí chợt im lặng, rồi Chân Đen cùng đám Dạ Ma từ từ lùi ra sau, bên kia bốn đứa nọ và Access cũng bước lùi, có vẻ như hai bên đều hiểu: âm mưu đã vỡ lỡ thì chỉ có một cuộc chiến mới kết thúc được điều này! Dĩ nhiên đây sẽ là cuộc chiến một mất một còn… vì lũ Dạ Ma đã không còn đường lui nên chúng sẽ đặt cược tất cả vào ván cờ quyết định này.

-Có thể tao sẽ không đánh lại mày nhưng với sự truyền phép của mày trong mấy ngày qua thì chúng tao hợp sức lại nhất định sẽ tiêu diệt gọn mày!

Chân Đen ra vẻ tự tin. Du Hạo nói với qua:

-Cậu đã truyền phép cho lũ Dạ Ma, để chúng xuất hiện vào ban ngày và bây giờ chúng phản cậu rồi đó, đồ ngốc!

AJ, mắt vẫn nhìn phía trước, nói vọng lại:

-Im đi, cậu chỉ biết nói nhiều, cẩn thận mà lo cho bản thân sẽ tốt hơn!

Yến Phi với Song Song nhìn hai chàng trai với ánh mắt… khó hiểu!!

Cuộc chiến này xem ra hơi kỳ lạ vì Du Hạo sẽ cùng AJ hợp sức.

Bọn Dạ Ma chia ra làm nhiều hướng, chúng bắt đầu tấn công về phía bốn đứa trẻ. Những luồng phép sáng tỏa ra lao cực nhanh đến chúng, ngay lập tức Du Hạo và AJ, mỗi đứa mỗi bên, ở giữa là hai cô gái cùng Access được bảo vệ, đồng loạt tạo ra vòng phép lớn hình quả cầu đỡ lấy mấy luồng phép tấn công kia.

***************

Lúc này, Du Phương mừng rỡ vì hai đứa em cuối cùng đã về nhà.

-Hai đứa bị tấn công à?

-Vâng, bọn em bị lũ Dạ Ma tấn công, chúng quá mạnh nên bọn em đánh không lại và bị bắt!- Du Thiên kể lể.

-Dạ Ma? Chúng bắt hai đứa làm gì, với lại sao chúng dễ dàng tha cho thế?

-Điều này bọn em không biết, khi tỉnh dậy bọn em đã nằm ngoài đường!

Du Phương nhíu mày khó hiểu, rồi hỏi:

-Mà này hôm qua cả hai ra ngoài làm gì, tại sao không nói cho ai biết hết cả!

-Chuyện này thì…- Du Thiên đưa mắt sang Du Thanh.

Du Thanh nói nhỏ xíu:

-Bọn em đi gặp chị Tiểu Phi!!

Du Phương lẫn ba cô hầu đều ngạc nhiên.

***************

Trở lại cuộc chiến trong rừng…

-Song Song, Phi Phi hai cậu mau lùi ra sau để chúng tớ dễ lo phía trước!

Du Hạo vừa đỡ đòn tấn công vừa hét lớn. AJ xoay qua bên cạnh:

-Acc, mi có nhiệm vụ bảo vệ hai người đó, có gì thì mi cứ dùng ma thuật!

Access gật gù. Du Hạo và AJ hạ tay xuống, cả hai đưa mắt nhìn, chán nản vì phải thế này…

Hai anh chàng đứng dựa lưng vào nhau, mỗi người lo một hướng.

-Cậu là tên cứng đầu chẳng bao giờ nghe lời người khác!- Du Hạo bảo.

-Còn cậu thì suốt ngày cứ lắm mồm, chỉ thích giảng đạo!- AJ tiếp.

-Ai lắm mồm hả?- Du Hạo thấy bực.

-Thì nãy giờ ai là người nói nhiều nhất ở đây?- AJ điềm nhiên đáp.

Đúng lúc giọng Song Song vang lên:

-Hai cậu thôi đi, đừng có ở đó mà cãi nhau như con nít như thế!

-Biết rồi!!- Hai anh chàng đồng thanh.

-Chuyện gì thế này…- Yến Phi thấy buồn cười.

Nhưng nó rất bất ngờ vì AJ lại có ma thuật cao cường như thế, vậy mà cậu đã giấu nó.

-AJ, tớ sẽ lo bên kia cậu lo phần còn lại nhé!- Du Hạo nhìn sang trái.

-Không cần cậu ra lệnh, hãy để Chân Đen cho tui, tui muốn dạy hắn một bài học về việc phản trắc!- AJ hướng mắt về phía Chân Đen.

-Được rồi, tùy cậu, nhớ cẩn thận…

-Tui cẩn thận có thừa, không cần cậu lo… nhưng này, đừng dùng quá sức làm gì… một lát nữa thôi chúng sẽ không thể hoành hành được nữa đâu!

Du Hạo nhíu mày ngạc nhiên. Chợt một luồng phép lao đến, hai người con trai giật mình tránh qua hai bên… Là phép của Chân Đen. AJ nhổm dậy, nghiến răng và lập tức cậu nhún chân bay lên chỗ gã xương đen. Còn Du Hạo thì xử Xù Xì với Lông Xám cùng vài tên Dạ Ma còn lại.

***************

Nhà họ Du

Du Phương khoanh tay vì thấy tức giận về việc hai đứa em làm:

-Hai đứa sao lại tùy tiện như vậy, chẳng bàn gì với anh trai mình cứ thế mà đến gặp chị dâu à? Mấy đứa không lường trước được những chuyện không hay sẽ xảy ra nếu chị dâu nhớ lại ư?

-Bọn em cũng suy nghĩ rất lâu mới quyết định như thế. Bọn em cũng vì anh A Hạo thôi… -Du Thiên cúi đầu.

Du Phương thở ra. Du Thanh bảo:

-Mà chẳng có chuyện gì xảy ra đâu vì chị Tiểu Phi cũng không nhớ ra gì hết.

-Tiểu Phi không nhớ hai đứa hả?

-Vâng, bọn em đã nói rất nhiều, kể lại những chuyện trước đây cho chị ấy nghe nhưng vô ích chị í chả nhớ gì cả!

Du Phương đưa mắt nhìn qua ba chị em Trúc Linh.

***************

Trở lại trong rừng

AJ bay qua mấy nhánh cây để tránh phép của Chân Đen. Chưa kể còn gã Linh Tinh cũng tấn công về phía cậu.

Còn bên dưới Du Hạo tạo một quả cầu phép lớn đẩy về đám Dạ Ma, một tiếng nổ lớn vang lên, mấy con ma đói bị tan xác.

AJ tung người lên giơ chân đá liên tục vào Chân Đen, mỗi cú đá mang theo hàng loạt luồng phép sáng. Gã Chân Đen có lẽ cũng đã quen cách này nên né đòn rất nhanh. Những móng vuốt sắt dài của hắn đồng thời vung ra, tung đòn cào cước.

Đối phó với Linh Tinh thì dễ hơn một tí, hắn ta chỉ giở được vài chiêu phép hiểm ác nhưng rồi yếu thế khi AJ dùng sương mù đen khóa tay hắn lại. Cậu nâng Linh Tinh lên cao, dùng hết sức đạp một cú vào ngay giữa bụng hắn, thế là gã ma vụng về đó văng dính lên cây.

Chân Đen phóng tới giúp bạn. Tên xương đen tạo phép, vung lên chưởng mạnh, ngay lập tức AJ xoay bàn tay phải mang bao tay đen, từ trong lòng bàn tay hàng ngàn luồng chỉ phép dài quấn vào nhau lần lượt trườn đến bọc lấy phép của đối phương.

Bên phía Du Hạo cũng kịch liệt không kém. Xù Xì hợp sức với Lông Xám tấn công dồn dập không ngừng. Du Hạo dùng phép uyển chuyển hơn AJ, cậu vận dụng cách “nhu khắc cương”, mấy tia phép tuy mỏng nhưng có sức siết giữ mạnh mẽ, chúng đâm thủng vài lỗ trên người của hai gã ma.

Xù Xì không ngán, hắn vung phép phía trên còn Lông Xám thì tấn công ở dưới. Du Hạo phải đối phó cùng lúc hai luồng phép, may là mấy ngày trước được luyện phép cùng ba bác trong Hội nên cậu đã mạnh hơn trước nhiều nên việc xử lý này không khó khăn.

Dõi theo cuộc chiến khốc liệt, Yến Phi lẫn Lục Song Song đều lo lắng. Còn Access thì phải canh chừng xem có con Dạ Ma nào mon men đến gần hai cô gái không, nếu có thì hắn sẽ… xử ngay!

AJ xoay người, tung phép đánh trúng ngay cái vai xương xẩu của Chân Đen, hắn bị đẩy lùi ra sau vài bước. Hắn nhìn AJ, nhếch mép cười…

Du Hạo bật người lên không trung, lộn vòng mấy cái rồi nhanh hơn chớp giơ cả hai tay chưởng mạnh vào người Xù Xì lẫn Lông Xám. Hai tên ngã nhào.

Đang đáp xuống đất nhẹ nhàng thì đột nhiên Du Hạo khựng lại vì ngực tự dưng đau thắt, có dòng phép nóng rực trong cơ thể như muốn thêu đốt cậu… Khó chịu quá! Lẽ nào là thuật phong ấn mới luyện tối hôm qua!!

Thừa cơ hội đó Chân Đen từ phía bên kia tung phép về phía Du Hạo đang đứng cắn môi vì toàn thân nóng kinh khủng! Du Hạo ngước lên nhìn, trong phút chốc Yến Phi và cả AJ chưa kịp làm gì thì Song Song chạy nhanh đến đẩy Du Hạo ra, hét to:

-Cẩn thận, Du Hạo!!

Dĩ nhiên con bé lãnh trọn luồng phép ấy, nó ngã xuống đất.

-Trời ơi, Tiểu Song!- Yến Phi thét lên rồi lao về phía cô bạn.

-Song Song!!-Du Hạo gọi thất thanh, toan chạy đến nhưng Chân Đen lại tiếp tục vung phép về cậu.

Du Hạo né sang một bên rồi đưa mắt nhìn Song Song nắm bất tỉnh trên tay Yến Phi, cậu siết chặt tay khi nhìn lại Chân Đen đang mỉm cười khoái chí.

Chợt, AJ kéo bao tay đen, cất tiếng lạnh băng:

-Đủ rồi, ngươi đã làm bọn ta tức giận, ngươi phải trả giá…

AJ khẽ quay qua Du Hạo, Du Hạo nhìn ánh mắt đó và hiểu ý.

Ngay lập tức, Du Hạo hạ thấp người xuống, từ phía sau AJ bật cao bay đến đạp lên vai cậu bạn. Du Hạo dùng sức đẩy AJ lên không trung, đồng loạt cả hai tạo phép trong tay, nghiêng người về trước… dùng hết sức để tung đòn!

Một quả cầu màu đen, của AJ và một quả cầu màu vàng, của Du Hạo hợp lại trước sự kinh ngạc của lũ Dạ Ma. Ở ngoài Yến Phi và Access cũng ngỡ ngàng trước sự việc kỳ lạ đang diễn ra…

Bùm! Bùm! Bùm!!

Hàng loạt tiếng nổ lớn vang lên giữa khu rừng rộng lớn, luồng phép hợp nhất của hai chàng trai quét sạch cả lũ Dạ Ma, riêng Chân Đen và mấy tên bạn kịp lùi ra xa nhưng chúng cũng bị dính chưởng nên bị đánh bật xuống đất, nằm bẹp.

AJ từ từ đáp xuống, Du Hạo hạ tay, đưa mắt sang AJ…

Hai người nhìn nhìn nhau rồi lại quay mặt đi!

Có vẻ như chúng không tin là mình vừa bắt tay hợp tác với kẻ kia.

Du Hạo liền đến bên Yến Phi đang đỡ Song Song, gấp gáp hỏi:

-Song Song thế nào? Bị thương nặng không?

-Tớ không biết, máu trào ra từ miệng cậu ấy…

Du Hạo thấy ngay khóe miệng Song Song một dòng máu đỏ chảy ra.

-Không xong rồi phải mau đưa cậu ấy về trị thương ngay!

-Nhưng còn đám Dạ Ma…- Yến Phi lo lắng vì chỉ còn mỗi AJ ở lại.

-Không sao đâu… chúng sẽ không còn làm phép được nữa…

AJ vừa dứt lời thì Chân Đen, Xù Xì, Lông Xám, Linh Tinh, lại là bốn tên này, chúng đứng lên dù vết thương khá nặng nhưng vẫn ngoan cố:

-Dù thế nào… thì… bọn tao cũng phải giết mày…

-Cẩn thận, AJ!- Du Hạo nói với.

AJ không phản ứng gì chỉ mỉm cười trong khi bốn tên kia lần lượt tạo phép… Đột nhiên, Du Hạo ngạc nhiên thấy bốn tên ma đói nhăn nhó, có cái gì khiến chúng rất đau thì phải. Gã Xù Xì gào lên:

-Nóng… nóng quá… cơ thể tao nóng quá…

-Tao cũng vậy… như có lửa trong người… nóng quá!- Lông Xám đau đớn.

-Chân Đen… cứu bọn tao với…- Linh Tinh kêu thảm thiết.

Chân Đen chẳng thể làm được gì vì chính hắn cũng đau và thấy nóng dữ dội. Cơ thể chúng muốn tan chảy giống như bị thêu đốt bởi một ngọn lửa lớn.

AJ bật cười, cười rất lớn, đầy thích thú:

-Cuối cùng thì đã đủ mười ngày để chất độc phát tác rồi…! Tốt lắm!

-Độc….? Độc… gì?- Chân Đen vẫn còn hỏi một câu ngớ ngẩn.

-Chân Đen, mày có biết năm tám tuổi tao đã giết được một con Dạ Ma không hả, tao sống trong thế giới ma quỷ gần mười năm lẽ nào tao không hiểu lũ ma bọn mày! Bọn mày… đã lừa tao về việc có một đám Dạ Ma xa lạ và cái tên đứng phía sau gì đấy, một trò bịp vớ vẩn… thứ bọn mày muốn là tao sẽ truyền phép để xuất hiện vào ban ngày. Vào cái lần truyền phép cuối cùng tao đã lén truyền vào người tất cả bọn mày một luồng phép “dược độc thuật”, đó là luồng phép cực độc, sẽ phát tác trong mười ngày! Nó sẽ thiêu cháy cơ thể kẻ bị trúng độc. Tao muốn thử xem bọn mày có trung thành hay không… cuối cùng bọn mày đã phản tao! Tao đã từng nói nếu bọn mày giở trò thì tao sẽ tống tiễn tất cả xuống địa ngục!

Lông Xám cố lết đến gần AJ, van xin đầy đau đớn:

-Chủ… chủ nhân thuộc… hạ… biết lỗi rồi… là Chân Đen… hắn dụ dỗ thuộc hạ… phản người… thuộc hạ… sẽ không như thế nữa… hãy cứu thuộc ha… xin chủ nhân…. cứu… cứu…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.