Làm Dâu Nhà Ma

Chương 45: … Từ bỏ và quay về… (1)



AJ cười nhạt, không thương tiếc cậu vung chân đá mạnh tên Lông Xám ra xa, hắn quằn quại. AJ, ánh mắt tàn bạo, giọng nói không cảm xúc:

-Đã phản ta rồi thì chỉ có một kết cục thôi… bọn mày chờ xuống địa ngục đi!!

Yến Phi bất động, giờ đây trước mặt con bé là một AJ hoàn toàn khác, một ác ma sẵn sàng xuống tay với bất cứ ai…

Du Hạo bế Song Song lên, bảo:

-Tớ phải đưa Song Song về nhà đây… cảm ơn cậu!!

AJ xoay lưng qua và bắt gặp ánh mắt của Yến Phi.

Cô gái liền nhìn sang bên:

-Tớ sẽ về cùng cậu, Du Hạo!

Du Hạo gật đầu:

-Umh… chúng ta về thôi!

Yến Phi quay lưng thì AJ cất tiếng gọi:

-Tiểu Phi… lẽ nào… tình cảm AJ đối với Tiểu Phi, Tiểu Phi không hiểu?

Yến Phi lặng im trong giây lát rồi nói:

-Tớ… hiện giờ… tạm thời tớ không muốn thấy mặt cậu… tớ phải cứu Song Song đã… chuyện chúng ta để nói sau… hẹn gặp lại cậu…AJ!!

Yến Phi toan bước đi, AJ lại tiếp:

-Dù gì… AJ đối với Tiểu Phi… mãi mãi không thay đổi…!

Cô gái họ Yến đã bất động, nhưng sau đó rất nhanh nó cũng cùng Du Hạo rời khỏi đó.

Access đậu lên vai AJ:

-Đừng buồn nữa AJ… mọi chuyện sẽ ổn thôi…

AJ không nói gì, chỉ dõi theo bóng dáng của Yến Phi đi bên cạnh Du Hạo. Tim cậu lại đau, đau vô cùng. Giờ đây chỉ còn lại một mình cậu…

Chợt, giọng Chân Đen vang lên từ phía sau thều thào

-AJ… mày lợi hại lắm… nhưng tao… sẽ không để mày có được “nó”…

AJ khẽ xoay lại, đảo mắt một lượt, ba tên ma nọ đã chết vì loại độc nóng hơn lửa đốt kia, riêng gã Chân Đen vẫn thoi thóp trụ lại.

Chân Đen giơ lên quyển sách cấm kỵ, miệng cười dù rất đau đớn:

-Tao… tao sẽ… tiêu hủy nó…

Nói xong hắn bóp chặt quyển sách cấm kỵ, một ngọn lửa từ tay hắn bốc lên thêu rụi quyển sách. Access điên tiết:

-Trời… hắn dám hủy quyển sách cấm kỵ… làm sao đây AJ…

Lạ là, AJ lại hết sức thản nhiên. Chẳng những thế cậu còn nở nụ cười:

-Chân Đen, mày luôn miệng bảo mình thông minh và nghĩ người khác là kẻ ngu ngốc nhưng cuối cùng mày mới là kẻ thất bại vì đã đánh giá quá thấp đối thủ. Ta đâu có ngu gì mà để quyển sách quý giá như thế cho mày lấy dễ dàng như vậy chứ… mày nghĩ cái quyển sách mày vừa tiêu hủy lúc nãy là quyển sách thật à?

Chân Đen, mặt biến sắc và bị kéo dãn ra trông thật đáng thương:

-Chẳng lẽ… chẳng lẽ… mày… quyển sách khi nãy là… là…

AJ cúi người, lấy trong đôi giày poss đang mang ra một quyển sách màu xanh đen khác, cậu đưa ngay trước mặt tên ma xương dần kiệt quệ:

-Đúng, mày nghĩ đúng rồi đó, quyển sách thật ta luôn luôn mang theo bên mình, điều này ngay cả Acc cũng không biết!!

Gã Chân Đen không nói lời nào nữa, quá uất ức, vô cùng uất ức, hắn đã thua trắng tay và thảm bại. AJ thở ra:

-Thôi, vĩnh biệt mày, Chân Đen!

AJ cười cười rồi quay gót bỏ đi.

Chân Đen, giống như Mắt Đỏ, vô cùng uất nghẹn, mắt nhìn trân trối, đôi mắt sâu hút thường ngày giờ đây trắng dã…Ít giây sau hắn gục đầu, chết!

Kết thúc cuộc đời một con ma quỷ quyệt!

***************

Ở nhà họ Du, Du Phương hớt hải đến nhà gỗ…

-Song Song vì đỡ cho em nên bị trúng phép à?

-Dạ… cũng may vết thương không nặng lắm, em vừa dùng phép chữa cho cậu ấy xong, bây giờ chỉ còn chờ cậu tỉnh dậy là ổn!- Du Hạo bảo.

-Trúc Linh đã nói cho chị nghe rồi, em đấy cái gì cũng giấu và tự giải quyết một mình, làm thế có biết là rất nguy hiểm không?- Du Phương trách.

-Em xin lỗi… mà bé Thanh với A Thiên về nhà chưa?

Du Hạo vừa dứt lời thì Du Thanh và Du Thiên xuất hiện cùng ba cô hầu.

-Anh A Hạo, anh về rồi, may quá, sau khi nghe chị Trúc Linh kể mọi chuyện tất cả lo cho anh lắm đó!- Du Thanh thở phào.

-Hai đứa còn làm mọi người lo hơn, hôm qua có chuyện gì mà cả hai ra ngoài không báo với ai cả… anh và chị Tiểu Phương thức trắng cả đêm…

-Hôm qua hai đứa đến tìm tớ đó!!- giọng Yến Phi đột ngột vang lên sau lưng.

Du Phương, Du Thanh, Du Thiên lẫn ba cô hầu hết sức ngỡ ngàng.

-Tiểu Phi!- Du Phương kêu lên.

-Chị Tiểu Phi!- Hai đứa nhỏ đồng thanh đầy bất ngờ.

-Trời ơi, là cô chủ Yến Phi sao?- Ba chị em Trúc Linh sửng sốt.

Yến Phi mỉm cười nhìn tất cả:

-Vâng là em đây, lâu lắm rồi em mới lại thấy mọi người đấy!

***************

Khi đó, căn phòng gỗ lại bị bao phủ bởi bầu không gian im lặng và buồn tẻ. Từ lúc trở về, AJ chẳng nói gì chỉ ngồi yên trên chiếc salong cũ. Ánh mắt buồn vô định nhìn đâu đó ngoài cửa sổ mở toang. Chỉ là cậu đang nhớ…

“-Hóa ra ngay từ lúc bắt đầu, tất cả đều là dối trá! Đã không hề có sự thật!!”

“-Tớ sẽ về cùng cậu, Du Hạo!”

“-Tớ… hiện giờ… tạm thời tớ không muốn thấy mặt cậu… tớ phải cứu Song Song đã… chuyện chúng ta để nói sau… hẹn gặp lại cậu…AJ!!”

Những lời Yến Phi nói lúc nãy giờ đang hiện hữu trong tâm trí AJ. Anh chàng nhớ mãi cái giây phút Yến Phi kiên quyết về cùng Du Hạo… Mọi thứ đều phơi bày hết rồi…tất cả…vậy là điều mà AJ lo lắng đã trở thành sự thật. Cuối cùng thì Yến Phi vẫn chọn Du Hạo chứ không phải là cậu…!!

Chợt, giọng Access nhỏ xíu bên tai AJ:

-AJ à, còn giận tôi hả, sao không nói gì hết thế? Tôi xin lỗi mà, lẽ ra tôi không nên làm thế, tôi không nên dụ Yến Phi đến đó…

-Không, Acc… mi đã làm đúng!- AJ ngắt lời- Ta đã muốn nói sự thật cho Tiểu Phi biết nhưng vẫn không đủ dũng cảm… bây giờ sự thật đã phơi bày ta cũng biết được lựa chọn của Tiểu Phi, có lẽ như thế lại là điều tốt!

-AJ, cậu đừng nghĩ vậy… biết đâu Yến Phi sẽ…

AJ bất ngờ đứng dậy trước sự ngạc nhiên của tên tiểu yêu:

-Bây giờ đừng nói gì nữa Acc…ta không muốn nghe và suy nghĩ thêm điều gì hết. Mi đúng, ta không nên quá trông mong vào tình cảm, ta đã đặt quá nhiều hy vọng vào thứ không chắc chắn này. Giờ đây, ta chỉ muốn hoàn thành nốt mục đích của ta, trả thù nhà họ Du. Đó là điều duy nhất ta cần làm.

Access dõi mắt theo AJ đến bên bàn, cậu cầm quyển sách cấm kỵ lên. Vậy là sau cùng AJ đã chọn cho mình một con đường, con đường không lối thoát!!

***************

Lúc này, những người trong nhà họ Du đang vui mừng vì sự trở về của Yến Phi. Ai cũng mừng mừng tủi tủi, hỏi han con bé đủ điều.

-Chị nhớ em lắm Tiểu Phi, em dạo này vẫn tốt chứ? Hình như em gầy đi thì phải… phải giữ gìn sức khỏe chứ!-Du Phương nắm tay em dâu suýt xoa.

-Từ ngày cô chủ Yến Phi đi, trong nhà vắng vẻ buồn hiu, bọn em nhớ cô lắm ngày nào cũng mong cô trở về!- Trúc Lâm sụt sùi, kể.

-Trúc Lâm nói đúng, ai cũng rất nhớ cô!- Trúc Lam tiếp.

Du Thiên nãy giờ cứ ôm chị dâu không rời:

-Vậy mà hôm qua tụi em đến tìm chị nhưng chị giả vờ như không quen biết, làm em buồn muốn chết!

-Phải đó, chị không biết là em đã hụt hẫng thế nào đâu?- Du Thanh vờ giận.

Yến Phi, bị vây quanh quá nhiều người, chỉ biết cười cười:

-Chị xin lỗi, vì lúc đó có vài vấn đề xảy ra nên chị đành làm thế…

-Thôi dù gì cô chủ cũng đã trở về nhà họ Du vậy là mừng rồi! Cô nhất định phải kể cho mọi người nghe hai tháng qua cô đã làm gì nhé!- Trúc Linh bảo.

Yến Phi gật gù. Du Thiên lém lỉnh:

-Nếu chị đã lấy lại ký ức vậy chị sẽ về lại bên cạnh anh A Hạo đúng không?

Gương mặt Yến Phi và Du Hạo có chút bối rối. Du Hạo khẽ đưa mắt qua xem thử thái độ của cô gái. Yến Phi cười nhưng vẻ gượng gạo:

-Cái này để tính sau nhóc ạ, chị chỉ muốn cùng mọi người trò chuyện thật nhiều sau hai tháng không gặp mặt…

Du Hạo, nỗi buồn thoáng qua trên mặt. Không hiểu sao Du Thanh thấy sự quay về của chị dâu vẫn sẽ chẳng khiến mọi chuyện trở về như xưa được. Và người lo lắng nhất lại là Du Phương. Cô rất vui vì Yến Phi trở về nhưng như thế chuyện lại bắt đầu rắc rối hơn vì nghĩ đến Lục Song Song, cô gái đã vì em trai mình mà lãnh trọn luồng phép…

…Bà chủ Du đã rất xúc động khi thấy Yến Phi, bà liền ôm lấy con dâu, mừng đến nỗi rơi nước mắt:

-Trời ơi… Tiểu Phi… con… con về rồi sao!?

Yến Phi ôm lấy người phụ nữ hiền hậu, người mẹ chồng yêu quí:

-Tiểu Phi về rồi mẹ à!

Trưa hôm đó, Yến Phi đã cùng gia đình chồng dùng một bữa cơm thật ngon.

***************

Xế, Yến Phi vào khu nhà gỗ, nó nhìn xung quanh, mọi vật vẫn như xưa không hề thay đổi nhưng người thì lại đổi thay rồi!! Là nó hay Du Hạo…? Có lẽ là cả hai chăng? Yến Phi ngồi xuống băng ghế quen thuộc mà ngày xưa con bé thường cùng Du Hạo ngồi cạnh nhau cười đùa hạnh phúc. Lấy lại ký ức rồi thế nên những kỷ niệm ngày xưa bắt đầu ùa về… Rõ ràng và vô cùng tươi sáng! Đúng, chúng không hề vấy bẩn vẫn nguyên vẹn, tinh khôi.

Chợt, Yến Phi đưa mắt nhìn ngôi nhà gỗ im lìm, đó là nơi chứa đựng rất nhiều điều tuyệt vời đáng nhớ của hai người lẫn giây phút Du Hạo quyết định từ bỏ nó bằng cách lấy đi ký ức mà nó đã cố gìn giữ.

Yến Phi tròn xoe mắt khi thấy con chim yến non ngày xưa vẫn đang cất tiếng hót trong cái lồng chim gỗ. Nó tưởng Du Hạo đã thả con chim non từ lâu rồi chứ hóa ra cậu còn chăm sóc con chim…

Yến Phi thở ra, buồn! Sự thật thì, dù ngay lúc này Yến Phi đang ở trong nhà gỗ, nơi kỷ niệm tình yêu trước đây giữ con bé với Du Hạo nhưng kỳ lạ là đầu óc nó lại nghĩ đến người khác…

Gió bất ngờ thổi nhẹ, lay động từng cành cây, nhánh cả, thổi tung mấy cánh hoa rơi êm đềm…

“Tiểu Phi có biết vì sao gió lại yêu cỏ cây không?………Gió yêu cỏ cây vì nhờ cỏ cây gió mới biết sự tồn tại của bản thân mình!!!........”

Câu nói hôm nào của người con trai ấy cứ văng vẳng trong tiềm thức Yến Phi, như một giai điệu thần kỳ, dịu dàng khó quên. Yến Phi chăm chú nhìn vào làn hoa rơi trước mặt, lòng mong được nhìn thấy người đó… ngay lúc này…

Không phải là Du Hạo

mà là một người luôn nhìn nó bằng đôi mắt buồn nhưng ấm áp

bao dung và đầy tình cảm… một người mang cái tên…

-Phi Phi, sao cậu ngồi một mình vậy?

Yến Phi sực tỉnh, xoay qua, là Du Hạo. Anh chàng ngồi xuống bên cạnh.

Cả hai tự dưng im lặng, chỉ bên nhau, chẳng ai nói gì cả.

-Cậu có thể kể tớ nghe một chuyện được không?- Yến Phi đột ngột lên tiếng.

-Là chuyện gì, tớ nhất định sẽ cho cậu biết nếu tớ biết vấn đề đó!

-Chuyện về AJ!! Mối thù của cậu ấy với gia đình cậu… rốt cuộc là thế nào?

Du Hạo, mỗi lần nghe nhắc đến chuyện đó là lòng lại nặng trĩu, day dứt.

***************

Phụt!!

Access hoảng hốt khi AJ tự dưng phun máu, thứ chất lỏng màu đỏ tươi vấy lên bức tường và sàn phòng gỗ. Access lập tức bay đến, sốt sắng:

-AJ… sao thế, sao lại có máu…? Cậu luyện quá sức rồi….

AJ, một tay bóp chặt ngực, ngực đau nhói như bị rất nhiều mũi kim đâm vào, tay còn lại giơ lên quẹt máu ngay miệng.

Cậu nhắm mắt, hít sâu một hơi dài.

-Ta không sao, mi đừng lo… chỉ là ta bị rối trí một chút trong lúc luyện thôi.

Access, ánh mắt lo lắng lẫn buồn bã:

-Cậu lại nhớ đến Yến Phi hả? Khi luyện phép tuyệt đối không thể nghĩ đến tình cảm vì sẽ rất nguy hiểm, có thể khiến cậu bị tổn thương cơ thể đó.

AJ lau nhanh dòng máu trên miệng, im lặng trước câu hỏi của Access.

“-Tớ… hiện giờ… tạm thời tớ không muốn thấy mặt cậu… tớ phải cứu Song Song đã… chuyện chúng ta để nói sau… hẹn gặp lại cậu…AJ!!”

Chẳng hiểu vì sao lời nói ấy của Yến Phi cứ lặp lại trong đầu AJ. Câu nói chấm dứt mọi chuyện… mối quan hệ và tất cả những gì đã dành cho nhau.

-Umh, ta sẽ không nghĩ đến cô ấy nữa… phải chuyên tâm luyện cho xong!

Dứt lời AJ lại tiếp tục luyện phép, quyển sách cấm kỵ không ngừng phát sáng, tỏa ra một thứ ma lực kỳ dị nào đấy. Nhìn cậu, tên tiểu yêu nghĩ ra một điều gì nên liền quyết định rời khỏi căn phòng gỗ…

***************

“-Bố tớ có lỗi với gia đình AJ, bố tớ vì không kìm chế được bản thân nên đã ra tay tàn sát cả nhà AJ, biến cậu ấy thành trẻ mồ côi và sống một cuộc đời đau khổ trong suốt mười năm qua…!!”

Yến Phi ngồi một mình sau khi đã nghe Du Hạo kể rõ mối thù giữa gia đình cậu với AJ. Thì ra mọi chuyện là như thế! Yến Phi không ngờ rằng AJ lại mang quá khứ khổ đau đến vậy. Thảo nào mỗi lần gặp mặt dù đang mỉm cười nhưng con bé lại luôn cảm thấy anh chàng buồn bã điều gì đấy. Đôi mắt ấy lúc nào cũng buồn khiến người khác nhói cả tim.

“-Tên thật à?... Đã từ rất lâu rồi chẳng có ai gọi tên tui nên tui không còn nhớ tên thật của mình là gì nữa!”

“-Đừng… bố mẹ đừng chết… xin đừng bỏ con lại một mình… anh hai, anh ba, chị tư… mọi người hãy ở lại với con… con xin đấy… con sợ bóng tối lắm…”

“-Tui cũng là trẻ mồ côi nên rất hiểu cảm giác của cô, cảm giác một mình cô đơn… khó chịu lắm…. Cái cảm giác ngồi trong phòng tối, hy vọng được nghe tiếng bước chân của ai đó…”

“-AJ tìm cậu suốt mười năm … cậu là niềm hy vọng cuối cùng của AJ.”

“-Nếu có thể gặp Tiểu Phi mười năm trước thì… hay quá!!”

“-Tiểu Phi… lẽ nào… tình cảm AJ đối với Tiểu Phi, Tiểu Phi không hiểu”

Những lần đó tại sao Yến Phi lại không nhận ra được AJ đang mang bi kịch khổ đau chứ? Nó quá vô tâm rồi! Yến Phi cúi đầu, tự trách mình.

Bỗng, có tiếng ai gọi:

-Yến Phi!!

Cô gái ngước lên, ngạc nhiên khi thấy Access bay lơ lửng.

***************

Buổi chiều, trời hơi âm u, có lẽ sắp mưa. Trong nhà gỗ, Yến Phi ngồi lặng im, mắt nhìn Song Song nằm ngủ trên giường. Con bé nhớ lại cảnh cô bạn thân không màng nguy hiểm đã lao ra đỡ phép cho Du Hạo.

Yến Phi giấu tiếng thở dài, nói khẽ:

-Tiểu Song, cậu đối với Du Hạo…

Chợt cửa mở, Yến Phi quay lại, Du Hạo mỉm cười hỏi:

-Cậu đến xem Song Song thế nào hả, chắc hôm nay cậu ấy chưa tỉnh lại đâu, ít nhất cũng phải là ngày mai!

-Vậy à!- Yến Phi đưa mắt sang cô bạn rồi đứng dậy- Chúng ta ra ngoài nói chuyện một chút, tớ muốn cho cậu biết việc này! Đã đến lúc cần làm rõ rồi!

Bước xuống những bậc thềm đá, Du Hạo bảo:

-Rốt cuộc có vấn đề gì sao?

Yến Phi, đối diện với chàng trai, ánh mắt kiên quyết lạ lùng:

-Tớ… đã suy nghĩ rất kỹ và sau cùng quyết định, tớ sẽ trở về bên cạnh AJ!

Nụ cười trên gương mặt Du Hạo vụt tắt. Yến Phi nhẹ nhàng:

-Tuy AJ lúc đầu có lợi dụng tớ nhưng về sau tình cảm cậu ấy dành cho tớ là thật lòng, tớ biết chắc chắn như thế! Du Hạo, khi lấy lại ký ức tớ rất giận cậu vì việc cậu đã làm với tớ nhưng sau đó tớ nghĩ mọi thứ đều do số phận sắp đặt, nếu tớ không bị mất ký ức thì tớ đã không thể gặp AJ và cậu cũng không thể gặp Song Song!

-Song Song? Cậu ấy thì liên quan gì đến chuyện chúng ta?

-Cậu vẫn chưa hiểu tấm lòng của Song Song và của chính bản thân cậu à?- Yến Phi ngước nhìn bầu trời sám xịt- Vậy thì phải chờ thôi! Nhưng tóm lại, Du Hạo à, tình cảm của hai chúng ta đã là quá khứ, mỗi người đều có người quan trọng trong lòng… thế nên đến đây thì hãy để nó kết thúc!

Du Hạo thấy lòng rất buồn khi nghe cô gái nói thế, cậu chỉ im lặng.

-Tớ xin lỗi vì đã không hiểu được cảm xúc của cậu lúc trước, tớ đã sai…

-Du Hạo!- Yến Phi cắt ngang- Tớ không còn trách cậu nữa, không còn, cho đến bây giờ lòng tớ đối với cậu hoàn toàn bình yên. Ký ức về tình yêu vẫn còn nhưng cảm giác yêu thương tớ dành cho cậu thì… đã hết! Tớ đối với cậu chỉ là một chút lưu luyến về mối tình đã qua, mối tình không thành, chỉ vậy thôi. Du Hạo à… tớ rất hạnh phúc vì đã yêu và được cậu yêu, tớ sẽ gìn giữ kỷ niệm tuyệt vời giữa hai chúng ta, mãi mãi. AJ, là người tớ yêu hiện tại, sự thật là thế, không thay đổi! Trái tim tớ… bây giờ chỉ có AJ!!

Du Hạo, mái đầu cúi thấp, vẫn lặng im, không nói gì. Yến Phi hiểu cảm giác của cậu nên mỉm cười:

-Sáng mai, tớ sẽ đến chỗ AJ, tớ cần ngăn cậu ấy trước khi quá trễ…cậu hãy hiểu cho tớ, cám ơn Du Hạo, với những gì cậu đã làm cho tớ trước đây!! Thôi, tớ đi, gặp cậu sau!

Không muốn ở lại trong lúc tâm trạng Du Hạo không vui nên Yến Phi đành rời khỏi nhà gỗ, nó muốn người con trai ấy có thể bình tâm lại.

Gió trong vườn hoa thổi xào xạt. Cuối cùng cô gái đó cũng đã lựa chọn, một sự lựa chọn mà đối với Du Hạo thật đau đớn. Giờ đây cậu mất Yến Phi thật rồi! Dù lúc gặp ở hội chợ hoa Du Hạo cũng đã đoán được sẽ có ngày hôm nay nhưng cậu vẫn muốn dối lòng, vẫn hy vọng, một chút hy vọng mỏng manh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.