Làm Dâu Nhà Ma

Chương 47: Mất tích!



Song Song chống cằm, thở dài:

-Tuy là vậy nhưng tôi vẫn không yên tâm khi Tiểu Phi trở về bên cạnh AJ. nè, có thật cậu và Tiểu Phi đã kết thúc, cả hai không còn tình cảm gì sao?

Du Hạo, với tâm trạng đã bình yên, mỉm cười bảo:

-Ừ, giờ đây chúng tớ chỉ xem nhau là bạn bè.

-Buồn thật nhỉ, cứ tưởng cậu và Tiểu Phi sẽ nhân cơ hội này trở về bên nhau.

-Thật ra không thể đâu vì như Yến Phi nói “tình cảm của hai chúng ta đã là quá khứ, mỗi người đều có người quan trọng trong lòng” vậy đó! Từ lúc tớ lấy đi ký ức của Yến Phi thì tình cảm của chúng tớ vốn dĩ đã kết thúc rồi!

Chẳng hiểu sao Lục Song Song cứ thấy buồn buồn thế nào ấy, ừ thì buồn.

Chợt con bé ngạc nhiên hỏi:

-Ủa sao Tiểu Phi lại nói “mỗi người đều có người quan trọng trong lòng”? Tiểu Phi thì có AJ vậy còn cậu… là ai??

Du Hạo nhìn chăm chăm cô bạn đang tròn xoe mắt, rồi nói vẩn vơ:

-À… chị Tiểu Phương bảo có một người con gái đang chờ tớ, cô gái ấy rất quan tâm và lo lắng cho tớ… bảo tớ hãy cho cô ấy một cơ hội!

Song Song ngay lập tức chột dạ, vì có tật nên giật mình.

-Làm…làm sao biết cô gái đó thích cậu?

-Cô ấy mỗi lần gặp mặt đều mắng tớ, khó chịu này nhưng lại vì tớ lúc nào cũng lo nghĩ, mong tớ có thể quay lại với người yêu cũ, chưa hết cô ấy còn bất chấp nguy hiểm lao ra lãnh trọn luồng phép để cứu tớ, theo cậu đó là thích chứ còn gì!- Du Hạo kể lể.

Cô gái họ Lục tự dưng thấy ngượng quá chừng, tên Du Hạo này cứ dùng cái cụm từ “cô ấy” khiến nó sượng thế nào ấy.

-Thế… cậu nghĩ sẽ cho cô ấy một cơ hội à?

-Umh, tớ vẫn đang nghĩ lại…

Du Hạo chưa dứt lời thì Song Song nói ngay:

-Gì chứ, được người ta thích còn chảnh, nghĩ lại hả… chẳng thèm đâu!!

-Bỗng thấy Du Hạo trố mắt nhìn mình, con bé bèn chữa lời- À, thì tại tôi thấy bất bình cho cô gái ấy thôi nên mới lên tiếng giùm!

Du Hạo buồn cười trước vẻ mặt khó coi của cô bạn:

-Tớ bảo suy nghĩ lại là ý muốn nói tớ có nên mở lời với cô ấy không!

Nghe xong, lòng Song Song thấy vui vui, nhưng vẫn tỉnh rụi:

-Chà, chả biết cô gái ấy là ai xui xẻo thế, thích ngay cậu!!

-Này, cậu đừng có quá đáng vậy, tớ làm gì đến nỗi… nhưng cậu không biết cô gái đó là ai à, cậu không biết hay giả vờ vậy…?

-Tôi không biết thật , tôi làm gì biết cô gái xui xẻo đó!

-Cậu đừng mãi giả bộ nữa, cậu là người biết rất rõ cô gái ấy…

***************

Trong khi hai đứa kia tranh cãi vớ vẩn thì lúc này, trong nhà, những người họ Du cũng họp mặt lại nghe “báo cáo” của Du Phương.

-Vậy là A Hạo với Tiểu Phi đã chia tay rồi à?- Bà chủ Du kinh ngạc.

Cũng phải, bà là người chẳng biết chuyện gì cả trong mấy tháng qua.

-Vâng, mẹ ơi… anh ba và chị dâu thế là hết rồi!- Du Thiên tru tréo.

-Ôi, sao bất ngờ quá, hôm qua thấy cô Yến Phi trở về em cứ ngỡ là cô ấy với cậu Du Hạo sẽ trở lại với nhau hóa ra sáng nay đã chia tay!- Trúc Lâm buồn.

Du Phương vỗ tay bốp bốp:

-Mọi người im lặng, tuy A Hạo và Tiểu Phi đã kết thúc nhưng đó không hẳn là tin buồn vì A Hạo lại tìm được tình yêu mới!

Tất cả ngớ ra, ngạc nhiên. Bà chủ Du, sốt sắng nhất:

-Tiểu Phương, con nói rõ xem nào, A Hạo có cô gái khác nữa à?

-Dạ, sự thật là thế đó mẹ, mọi người chắc biết cô bé đang nằm dưỡng thương trong nhà gỗ của Du Hạo đúng không? Đấy, đấy chính cô bé đó đấy!

-Ý cô là cô gái tên Lục Song Song?- Trúc Linh thốt lên.

Du Phương cười gật gù, Du Thanh thở dài như người lớn:

-Ôi trời có ngờ đâu mọi chuyện lại bất ngờ và nhanh chóng như vậy! Đúng là chuyện đời chẳng ngờ được, anh trai mình đào hoa thật!

-Chính vậy, từ giờ khi gặp mặt Song Song mọi người đừng nhắc gì đến chuyện Tiểu Phi với A Hạo trước đây nữa, hãy để cô bé với A Hạo có thời gian vun đắp tình cảm, thống nhất thế nhé!!

Mười mấy con mắt nhìn nhau, giờ trong nhà lại “có chuyện tình mới”. Nhà họ Du quả là nơi “ bắt đầu những mối tình”, “nhân vật chính” là Du Hạo!

***************

Yến Phi đặt mấy hộp mì xuống bàn. AJ đến gần hỏi:

-Mì ở tiệm hả, sao Tiểu Phi mang mì về đây chi vậy?

-Tớ muốn ở đây vài ngày nên mang mì đến đây dùng, chẳng lẽ cậu muốn tớ nhịn đói hay là… ăn táo thay cơm?

Yến Phi lém lỉnh nhìn ra cửa sổ, nơi có cây táo to đứng đó.

-Ừ, nhưng làm thế có bất tiện không?- AJ ngại.

-Tớ không thấy bất tiện thì thôi chứ cậu lo gì, nào từ sáng đến giờ chưa bỏ cái gì vào bụng cả, đói quá, tớ với cậu cùng ăn mì đi!

Yến Phi trao cho cậu chàng một hộp mì, rồi cả hai bắt đầu bữa trưa. Vừa ăn Yến Phi vừa nhìn AJ, lân la gợi chuyện:

-Này, sao chúng ta không nghĩ đến chuyện tương lai nhỉ?

-Chuyện tương lai? Là chuyện gì?- AJ ngốn mì, ngớ ngẩn hỏi.

Yến Phi bực mình vì sự khờ khạo của cậu, nói tiếp:

-Thì… là chuyện sau này của chúng ta đó, chẳng lẽ cậu muốn hai chúng ta cứ như vậy mãi! Chúng ta… cần có cuộc sống khác thôi!

-Sống khác? Là sống sao?

Yến Phi không ngờ là đầu óc tên ác ma này lại… mềm nhũn thế kia! Đã nói đến mức đó rồi vẫn chả hiểu gì.

-AJ, tớ nói thế này cho dễ hiểu, tớ và cậu sẽ phải có một cuộc sống giống như… bố mẹ cậu ấy, hiểu chưa?

-Bố mẹ AJ à? Nghĩa là… bố mẹ AJ yêu nhau, thành vợ chồng và… sinh con!!

AJ ngưng bặt khi đã hiểu ra vấn đề nãy giờ Yến Phi cố gắng “nhồi” vào đầu mình. Cậu gãi đầu, mặt tự nhiên nóng bừng và đỏ lên. Chà chuyện này đúng là hơi khó bàn! Biết bàn cái gì nhỉ… trước giờ chưa nghĩ đến nên…

-Tiểu Phi… Tiểu Phi… muốn lấy AJ hả? Rồi… rồi… rồi sinh con?

Yến Phi khẽ cúi đầu, cười ngại ngùng:

-Thì khi yêu nhau người ta phải kết hôn sau đó là… nghĩ đến một gia đình nhỏ với những… đứa trẻ được sinh ra…

Khỏi nói, đến đây thì AJ vô cùng lúng túng, ừ nhỉ… lúc này đang thích nhau thì không sao nhưng còn tính chuyện sau này chứ! Thú thật AJ có bao giờ nghĩ đến vấn đề cần thiết này, vì chỉ biết mỗi việc trả thù thôi…!!

Vậy là không gian im lặng chợt kéo đến, mỗi đứa đều cúi đầu ăn mì và nghĩ ngợi trong… lặng thinh! Những cặp yêu nhau khi đề cập đến vấn đề đó đều như vậy, khó nói lắm! Nhưng dẫu sao Yến Phi lẫn AJ cũng đã bắt đầu nghĩ đến chuyện này dù cả hai chẳng ai lên tiếng gì cả…

-À… umh… à… cái đó… AJ… sẽ nghĩ…

Sau vài giây “không lời” cuối cùng AJ cũng lắp bắp được vài chữ.

Yến Phi, tai nghe rất rõ nhưng vẫn cúi đầu ăn mì, miệng thì cười cười e thẹn.

Đột nhiên, cơ thể nóng như lửa đốt, AJ làm rớt hộp mì và co người lại.

Yến Phi quay qua, hốt hoảng khi anh chàng lăn ra sàn, vẻ đau đớn.

-AJ… AJ, cậu sao vậy? Cậu đau ở đâu hả… đừng làm tớ sợ …

AJ nhăn nhó, hai tay ôm chặt lấy thân thể, quằn quại với cơn đau… Nóng! Nóng quá! Sao lại nóng và đau rát như thế! Mồ hôi tuôn ra ướt đẫm trán!

-Trời ơi… AJ… AJ… cậu bị gì vậy… cậu đau lắm sao…?

Giọng Yến Phi đầy sợ hãi. AJ cố kìm giữ cơn đau đang dần xé toạc mình. Rồi vào lúc đó, trong đầu cậu vang lên giọng nói, không biết là ai, nhưng rất rõ:

“Giết! Giết nó đi! Hãy giết cô gái trước mặt… nghe lời ta, giết mau lên!”

-Cô… cô… gái trước mặt… giết cô gái…

AJ lẩm bẩm trong cơn đau kinh khủng, cậu từ từ mở mắt ra thấy Yến Phi với vẻ mặt tái nhợt vì sợ hãi, miệng không ngừng nói:

-Đừng làm tớ sợ… AJ… đừng như thế…

AJ lắc đầu, cổ họng nghẹn ứ và ú ớ những từ không rõ ràng:

-Không… là Tiểu Phi… không thể… không thể giết Tiểu Phi… không…

Thế nhưng câu nói ma quỷ đó tiếp tục vọng lên, như từ địa ngục:

“Giết! Giết nó đi! Hãy giết cô gái trước mặt… nghe lời ta, giết mau lên!”

Bàn tay AJ dường như bị ai đó nâng lên, có cảm giác một sức mạnh đáng sợ đang điều khiển cậu. AJ giằng tay xuống, cố hết sức chống trả lại “cơ thể đang bị thao túng”. Sức mạnh ma quỷ kia ngày càng lớn, AJ dù cơ thể đau đớn nhưng cần vững lý trí để ngăn chuyện đáng tiếc xảy ra. Bàn tay AJ, hết đưa lên rồi lại cố hết sức hạ xuống… đôi tay bị điều khiển để giết chết Yến Phi… Cậu dồn hết sức lực có thể để ngăn điều đó…

Phụt!!

Cuối cùng hậu quả của sự “tự kìm chế cảm xúc giết người” là AJ phun máu, nhuộm đỏ chiếc áo len mặc trên người. Yến Phi bàng hoàng:

-Máu… AJ… máu nhiều quá… AJ ơi…

AJ từ từ lịm dần trong khi cô gái lo lắng đến mức muốn bật khóc.

***************

Lục Song Song ăn một muỗng cháo lại ngước lên nhìn Du Hạo đang ngồi xem quyển “ Phong ấn thuật sách cấm kỵ”:

-Cậu vẫn sẽ luyện thuật phong ấn hả?

Du Hạo hạ sách xuống, đảo mắt:

-Ừ, phải thế thôi, nếu Yến Phi thuyết phục được AJ không trả thù nữa thì khỏi cần nói, điều đó là quá tốt nhưng nếu AJ vẫn không chịu từ bỏ mối thù thì sao? Vậy nên tớ cứ tranh thủ học thuật phong ấn để có gì còn kịp đối phó với AJ, yên tâm tớ cũng học được vài phần rồi!

Song Song đặt cái muỗng kim loại lạnh băng vào tô cháo nóng, thở hắt:

-Hừ, lần trước, lúc giao đấu với lũ Dạ Ma cậu tự dưng bị đau… có phải là do thuật phong ấn, cậu luyện quá sức chứ gì?

-Hà, chỉ là tớ hơi vội vàng một tí nên ma khí hơi rối loạn thôi, cậu đừng lo!

-Làm sao không lo cho được, cậu lúc nào cũng ép bản thân cả, còn Tiểu Phi nữa chẳng biết hiện giờ ra sao, cậu ấy và AJ đang làm gì nhỉ?

-Sao cậu cứ hay lo cho người khác vậy, hãy lo cho bản thân mình một chút, cậu cứ như thế không khéo sẽ mau già lắm!- Du Hạo bảo.

-Tôi già mặc tôi, cũng chẳng liên quan đến ai.

-Cậu nói thế sai rồi, có… có người sẽ lo đó chứ…nếu cậu già…

Biết tỏng cậu bạn muốn ám chỉ ai nhưng Song Song vẫn thản nhiên:

-Có à? Ai vậy ta? Thế tôi lại không biết đấy…cậu rành quá nhỉ…

Du Hạo nhìn Song Song với vẻ mặt khó coi. Cậu bực bực trước cái kiểu giả vờ “như không biết gì” của cô gái này.

-Làm gì nhìn tôi dữ vậy, mắt cậu muốn lòi ra rồi kìa!

-Không có gì, cậu mau ăn hết cháo đi…

Nói xong Du Hạo cầm quyển phong ấn lên xem với thái độ như… dỗi ai đó!! Song Song biết và vô cùng thích thú với điều này.

***************

Sau khi phun máu và ngất đi, AJ cứ ngủ mãi không tỉnh. Yến Phi đỡ anh chàng lên giường và ngồi túc trực suốt cả buổi trưa cho đến chiều tối. Lòng con bé nóng như lửa đốt trước tình trạng “kỳ lạ” của AJ. Nó rối bời không biết phải làm gì, chẳng rõ cậu bạn bị làm sao!

-Hay là cầu cứu Du Hạo…! À, không được, mình không nên làm phiền cậu ấy… Du Hạo đã quá lo về chuyện của AJ rồi… vậy mình nên làm gì đây…?

Yến Phi gục đầu, chưa bao giờ tâm trạng lại ngổn ngang đến mức mệt mỏi thế này. Chính vì vậy con bé đã thiếp đi lúc nào không biết…

***************

Tối hôm đó, AJ choàng tỉnh, đưa mắt nhìn n đêm bao phủ căn phòng.

Anh chàng nhớ lại chuyện lúc trưa, lúc bị đau quằn quại và cả tiếng nói trong đầu mình. Suýt tí nữa cậu đã ra tay với Yến Phi rồi… Chợt nhớ đến cô gái, AJ liền ngồi dậy thì thấy cô ngủ gục bên cạnh giường. Tiếng thở phào phát ra, may là Yến Phi vẫn không sao. Nhẹ nhàng AJ lấy chăn khoác lên người bạn gái rồi bước xuống giường đến bên bàn, nơi quyển sách cấm kỵ cứ phát sáng. Từ từ, nhẹ nhàng cầm quyển sách lên, AJ biết mình đã bị “cái thứ đáng sợ” này điều khiển, cậu hiểu rõ điều đó nhưng dường như có một ma lực vô hình, mạnh mẽ khiến người con trai đang mang trong người nỗi hận kia, không thể thoát ra được. AJ không thể bỏ quyển sách. Và sự thật khủng khiếp là… cậu đã hoàn toàn lệ thuộc vào quyển sách đó…!!

AJ xoay lại, nhìn chăm chú Yến Phi còn ngủ. Cậu nhích từng bước, từng bước thật chậm chạp và cẩn thận…

***************

Những tia nắng đầu tiên len vào cửa sổ hắt lên gương mặt, Yến Phi cựa mình, toàn thân mỏi nhừ vì cả đêm phải ngủ ngồi. Nó nhổm dậy, vươn vai, bẻ cổ, đấm bóp tay chân, sau đó mở mắt ra nhìn lên giường xem AJ thế nào. Yến Phi hốt hoảng khi anh chàng biến mất, trên giường không có ai cả.

***************

Reng! Reng! Chuông reo, Trúc Lam chạy ra mở cổng, ngạc nhiên:

-Cô chủ Yến Phi!?

-Trúc Lam, Du Hạo… có ở nhà chứ?

Ngoài vườn hoa nhà gỗ, Du Hạo nhíu y, khó hiểu:

-AJ… đột nhiên biến mất à? Sao kỳ lạ vậy?

-Tớ cũng không biết nữa, hôm qua cậu ấy tự dưng bị đau rồi còn phun cả máu …sau đó cậu ấy ngủ mê mệt, sáng ra thì chẳng thấy đâu!

Yến Phi kể lại mọi chuyện với vẻ mệt mỏi. Song Song nhăn mặt:

-AJ phun cả máu ư? Cậu ta bị bệnh gì hay sao trầm trọng thế?

-Đó là tình trạng rối loạn ma khí nặng khi luyện ma thuật quá nhiều và nôn nóng muốn luyện cho xong, cái này đối với AJ là chuyện dễ hiểu. Xem ra cậu ấy bị tổn thương cơ thể khá nặng nên dẫn đến trào huyết.

Nghe Du Hạo bảo vậy, Yến Phi càng lo lắng hơn:

-Thế phải làm sao đây, Du Hạo… cậu hãy nghĩ ra cách nào đó đi!

-Cậu cứ bình tĩnh, bây giờ chúng ta không biết cậu ấy ở đâu thì làm sao cứu, trước mắt cần tìm cậu ấy về đã!

-Tớ không biết AJ đi đâu, cậu ấy sẽ đi đâu chứ?

-À, thế còn quyển sách cấm kỵ u xanh đen, nó vẫn còn ở chỗ AJ không?

Yến Phi cố nhớ lại, khi nãy ra ngoài vội quá nên chẳng kịp để ý gì:

-Hình như… quyển sách mất rồi, hôm qua tớ còn thấy nó nhưng lúc nãy thì không thấy nữa!

Song Song hỏi vì nghe tiếng thở dài của Du Hạo:

-Sao thế, cậu nghĩ ra chuyện gì à?

-Theo tớ suy đoán thì rất có thể… AJ mang theo quyển sách đến một nơi nào đấy luyện phép tiếp, cậu ấy phải chăng đã bị lệ thuộc vào quyển sách đó rồi!

Và nếu như thế thì thật nguy hiểm…

Yến Phi lặng người khi nghĩ đến điều tồi tệ nhất đang đến với AJ.

***************

-AJ mất tích sao?- Access vừa về đến nơi đã nghe Yến Phi thông báo tin dữ.

-Umh, Access có biết chỗ nào AJ thường đến không?

-Chà, AJ đâu có quen biết hay qua lại với bất kỳ ai ở đây, ngoài tiệm mì, bãi đất trống và nơi này ra cậu ấy không đến chỗ nào nữa hết!

Yến Phi ngồi phịch xuống giường, tia hy vọng cuối cùng đã vụt tắt.

-Giờ phải làm gì đây, hôm qua AJ phun máu, Du Hạo bảo đó là do cậu ấy bị rối loạn ma khí gì đó, cơ thể đang tổn thương nặng… cần tìm AJ về để chữa trị… Du Hạo còn suy đoán là AJ đang ở đâu đó luyện tiếp phép trong quyển sách cấm kỵ như vậy còn nguy hiểm hơn.

Access đáp xuống bậc cửa sổ. Hắn biết thế nào cũng có ngày hôm nay nếu AJ cứ luyện ma thuật từ cái thứ ghê rợn kia. Giờ đây, AJ mất tích rồi và không ai biết cậu đang ở đâu, làm gì.

-Tôi sẽ bay khắp phố Hoa Đạo xem thế nào, biết đâu sẽ thấy AJ ở đâu đó! Còn Yến Phi thì hãy ở lại đây lỡ cậu ấy đột ngột trở về thì sao, à có gì cô liên lạc với Du Hạo, xem cậu ta có cách nào không nhé!

Yến Phi miễn cưỡng gật đầu. Dõi theo bóng tên tiểu yêu, con bé có linh cảm là hắn sẽ không tìm ra được AJ, không ai, không ai tìm ra được cậu.

***************

Phòng cấm của Hội Nhật Hoàng, Kim Ban trầm ngâm:

-AJ biến mất cùng quyển sách cấm kỵ à? Đáng lo đây, có thể con nói đúng, cậu thanh niên đó đã bị thao túng bởi quyển sách…

-Nếu vậy thì AJ sẽ không thể từ bỏ quyển sách được nữa, cậu ta sẽ luyện hết các chiêu thức trong đấy!- Vương Đại vuốt vuốt chòm râu.

-Sau cùng là đến tuyên chiến với con, A Hạo à!- Phùng Đỉnh lắc đầu, thở ra.

Im lặng trước mấy lời của ba ông già, Du Hạo nghĩ thầm:

-AJ, sao cậu lại không nghe lời tớ chứ? Ngay cả Yến Phi cũng không thể thuyết phục cậu từ bỏ thù hận ư? Vậy là cuộc chiến này, tớ không thể trốn tránh được rồi sao?

Đột ngột Du Hạo đứng dậy trước cái nhìn của mấy bác:

-Chuyện đã đến nước này thì không còn cách nào khác, con cần nhanh chóng luyện cho xong thuật phong ấn và cùng AJ giải quyết dứt khoát một lần cuối cùng, bằng mọi giá con phải cứu cậu ấy và niêm phong quyển sách đó!!

Một cuộc chiến nữa lại đến, cuộc chiến của hai người nhưng sẽ rất ác liệt. Chẳng ai đoán được kết quả sẽ ra sao, AJ có chết dưới tay Du Hạo như Kim Ban đã từng cảnh báo? Hay người chết là Du Hạo…

Cũng rất có thể, mọi thứ đều không lường trước được và đều có thể xảy ra.

Tất cả đang chuẩn bị tinh thần chờ đợi kết quả sau cùng …!!

Nếu được, mọi người vẫn hy vọng chuyện tồi tệ này sẽ có một cái kết khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.