Làm Dâu Nhà Ma

Chương 48: Tuyên chiến!



-Du Hạo, cậu luyện xong chưa, nghỉ ngơi một lát đi, phải ăn cái gì đó chứ!

Giọng Lục Song Song vang vang khi thò đầu vào phòng luyện phép của Hội Nhật Hoàng. Du Hạo và mấy ông già từ từ hạ tay xuống, cả bốn người mở mắt ra. Phùng Đỉnh mắng con bé:

-Song Song, sao cháu cứ như vậy hả, chờ một tí nữa là A Hạo luyện xong thôi, chưa gì đã lo lắng đến thế, làm ta đây mất tập trung!

-Phải đấy, giọng cháu lớn thật,nghe oang oang cả khu này!-Vương Đại cười.

Song Song sụ mặt, bĩu môi:

-Cháu sợ mọi người đói nên mới vào mời mọi người ra dùng bữa trưa, vậy là sai sao? Cháu có lòng tốt thế còn bị trách.

-Cháu lo cho mọi người hay lo cho… A Hạo?- Phùng Đỉnh lại trêu.

-Gì chứ, ai thèm lo cho cậu ấy, đói thì tự ra ăn.

-Thế thì lúc nãy ai là người đã gọi to là “Du Hạo, cậu luyện xong chưa, nghỉ ngơi một lát đi, phải ăn cái gì đó chứ!” hình như là giọng của cháu …

-Dạ, cái đó là thói quen thôi…

Phùng Đỉnh với Vương Đại cười lớn khi nghe câu chống chế nhanh chóng của Song Song.

Du Hạo, đứng dậy, giải vây cho cô bạn:

-Được rồi, các bác đừng trêu cậu ấy nữa, kẻo “núi lửa” laị phun.

-Tên Du Hạo đáng ghét, nói ai là “núi lửa” hả?

Kim Ban lên tiếng, ông không muốn lại nghe hai đứa này tranh cãi:

-Thôi, thôi… bác đói lắm rồi, cháu mang thức ăn vào đi, Song Song!

Từ ngày AJ mất tích, Du Hạo ra sức luyện thuật phong ấn nhiều hơn, mỗi ngày cậu luyện hết hai buổi, sáng và chiều, nhiều lúc buổi trưa quên cả ăn. Chính vì vậy Song Song mới làm bữa trưa mang đến cho Du Hạo và mấy bác. Họ cùng dùng bữa vừa trò chuyện, lúc thì bàn về AJ, quyển sách cấm kỵ, lúc thì nói về các chiêu thức của thuật phong ấn hoặc lại cái trò trêu chọc… đại loại là thế này…

-Song Song, sao cháu gắp thức ăn cho A Hạo nhiều vậy?

-Dạ vì nãy giờ cháu đã gắp thức ăn cho bác nhiều quá rồi!!

-Song Song, sao cháu cứ nhìn A Hạo hoài thế?

-Dạ vì mẹ Du Hạo nhờ cháu xem chừng cậu ấy giúp.

-Song Song, sao hôm nay toàn làm món A Hạo thích không vậy?

-Dạ không phải cháu làm là chị Trúc Linh chuẩn bị món ăn đó chứ!

-Song Song, sao lúc nào cũng đi theo A Hạo thế?

-Dạ là do Du Hạo bảo cháu đi theo đấy ạ!

Cứ thế đó, mấy lão già thường hay kiếm cớ trêu chọc Song Song nhưng lần nào nó cũng trả lời rất điềm nhiên khiến họ thích thú. Dần dà mấy ông lão trong hội trở nên thích cô bé thông minh, chững chạc này.

-Du Hạo, cậu luyện được phần nào của thuật phong ấn rồi?

Du Hạo nuốt thức ăn, bảo:

-Cũng gần hết, vài ngày là xong, hóa ra học cái này dễ hơn bài căn bản ngày xưa bố dạy tớ nhiều!

-Thế hả, dì lo cho cậu lắm, hôm nào cậu về thăm dì đi.- Song Song gợi ý.

-Umh, chiều nay tớ sẽ về thăm mẹ! Mọi người trong nhà tớ vẫn khỏe chứ?

-Cậu đừng lo, tất cả đều khỏe.

Chợt nhớ đến một người, Du Hạo liền hỏi thăm:

-Còn Yến Phi, cậu ấy sao rồi?

Song Song thở ra, lắc đầu:

-Tiểu Phi vẫn thế, làm ở tiệm mì cả ngày bên cạnh đó vẫn cùng tên hạt tiêu kia tìm kiếm tung tích AJ… cậu ta mất biệt ở đâu chả biết nữa!

Du Hạo gác đũa, chán nản:

-Từ ngày AJ mất tích đến nay cũng gần một tuần lễ, nên Yến Phi không lo sao được. Song Song, cậu nhớ nhắc cậu ấy giữ gìn sức khỏe nhé.

Lục Song Song gật đầu. Gần một tuần qua, Song Song thấy Yến Phi làm việc ở tiệm trông như người mất hồn, gương mặt lúc nào cũng buồn bã, sầu não. Ngay cả Diễm Quỳnh với chú Quản cũng lấy làm lạ về điều này. Cứ tiếp tục vậy không khéo có ngày Yến Phi ngã bệnh mất. Chính thế, Song Song càng… căm AJ hơn, nó chẳng bao giờ ưa được anh chàng đáng ghét ấy!

***************

Két! Cửa phòng mở, Yến Phi bước vào cất tiếng gọi:

-Access, tôi về rồi đây!

Từ ghế salong, Access ngốc đầu dậy:

-Cô đến rồi hả, có mì cho tui không?

-Đây, phần đặc biệt tôi để dành cho cậu, mau ăn kẻo nguội.

Yến Phi lấy trong túi ra một hộp mì to, nóng hổi. Access lao đến, đón lấy với vẻ mừng rỡ. Hắn “lôi” cái hộp to hơn gấp đôi hắn lên bậc cửa sổ, bắt đầu bữa ăn trưa thịnh soạn. Yến Phi ngồi xuống giường, nhìn tên tiểu yêu ăn ngon lành, hỏi khẽ:

-Chắc cậu vẫn chưa có tin gì của AJ đúng không?

Đang thưởng thức mùi vị thơm lừng của từng sợi mì thì Access ngừng lại khi nghe câu hỏi đó, mí mắt chùng xuống:

-Tui đã cố gắng tìm kiếm mọi ngóc ngách của phố Hoa Đạo trong suốt cả tuần qua nhưng đều vô vọng, chẳng thấy tăm hơi AJ đâu hết, chán lắm!

Lại thất vọng và thất vọng, ngày nào Yến Phi cũng nghe tên tiểu yêu nói duy nhất một câu như thế. Đến nỗi, mỗi lần đặt chân đến căn phòng gỗ, Yến Phi đều đoán được sẽ nhận câu trả lời này. Nhưng con bé vẫn mãi hy vọng, chờ đợi, ngày nào đấy, sẽ có chút tin tức về AJ. Đúng, chỉ mới có một tuần trôi qua thôi , chưa đến nỗi tuyệt vọng đâu.

-Cô sao vậy Yến Phi?- Access trông sắc mặt cô gái không ổn lắm.

-À, tôi thấy hơi mệt… cậu cứ ăn mì đi, tôi chợp mắt một tí, khoảng tiếng sau cậu nhớ kêu tôi dậy!

Nói xong là Yến Phi ngã người xuống giường ngay, tự dưng thấy người uể oải, mệt mỏi quá chừng! Giống như muốn bệnh vậy…

Access giấu tiếng thở dài trong bụng khi thấy Yến Phi chìm vào giấc ngủ. Tội cô ấy, ngày nào cũng lo cho AJ! Hắn tự nhủ.

Bỗng Access hết muốn ăn mì, vì lại nghĩ đến AJ, hắn đã vắc cả óc vẫn không biết thằng nhóc đó đi đâu! Tìm thì cũng đã tìm khắp nơi, dường như AJ đã bốc hơi biến mất khỏi thế giới này vậy, kỳ lạ… Access đưa mắt nhìn ra cửa sổ:

-AJ, cậu giờ đang ở đâu, ra sao? Cậu có biết Yến Phi rất lo cho cậu không?

Dù buồn thì buồn nhưng đói bụng thì vẫn đói, nên tên tiểu yêu lại tiếp tục bữa ăn dở dang. Vừa gắp sợi mì bỏ vào mồm thì đột nhiên trong đầu hắn nhớ lại một câu nói từ rất lâu, của AJ…

“-Đây là ngôi nhà gỗ bố ta rất thích, những ngày nghỉ ông ấy thường đưa gia đình lên đây chơi…nhà của ta ở phố Hoa Đạo đã tan hoang, cũng may ta vẫn còn ngôi nhà gỗ nhỏ này sống qua ngày!

-Ừ, tui trông nó không đến nỗi, cũng khá đẹp!

AJ, ngước nhìn khắp ngôi nhà gỗ:

-Sau này dù có thế nào ta cũng sẽ về đây, nơi đây là chốn bình yên duy nhất ta có, nên muốn tìm ta mi cứ hãy nhớ đến đây!!”

Access bỏ hộp mì xuống, mắt sáng rỡ:

-Đúng, đúng rồi… còn một chỗ mình quên mất, ngôi nhà gỗ trong rừng, nơi mình và AJ sống suốt tám năm qua, đó cũng là nơi… cậu ấy lập bia mộ cho cả gia đình! Phải đến đó ngay xem sao.

Access lập tức bay ra ngoài. Vậy là cuối cùng hắn đã nhớ ra nơi AJ nhất định sẽ đến. Ngôi nhà gỗ trong rừng!!

Khi Access vừa vỗ cánh bay đi thì cửa phòng mở, một người con trai xuất hiện.

Thật bất ngờ chính là AJ! Cậu đã trở về phố Hoa Đạo sau gần một tuần lễ mất tích trong sự lo lắng của mọi người.

Đưa mắt nhìn căn phòng gỗ, bất chợt AJ thấy Yến Phi nằm ngủ trên giường. Cậu ngạc nhiên vì sao cô gái lại ở đây, còn Access đâu nhỉ, chỉ thấy trên bậc cửa sổ hộp mì nằm vung ***.

Nhẹ nhàng, AJ bước đến bên giường nhìn Yến Phi. Cả tuần qua cậu đã không thấy mặt con bé, nhớ lắm nhưng không thể về. Khẽ khàng, AJ đưa tay lên chạm vào mặt Yến Phi, gương mặt còn ngủ ngon lành. Hình như cô bạn đã gầy đi chút ít, AJ cảm nhận thế. Và có lẽ cậu cũng biết nguyên nhân bởi vì cô lo cho cậu. Chợt, Yến Phi cựa mình, rồi nói trong giấc ngủ:

-Cậu ở đâu vậy, AJ… hãy về đi, tớ nhớ cậu lắm…

Ánh mắt buồn bã, AJ cúi xuống đặt một nụ hôn ấm áp lên trán Yến Phi.

-Tiểu Phi, một chút nữa thôi, hãy chờ AJ một chút, chỉ cần trả thù xong, AJ sẽ về bên cạnh Tiểu Phi ngay… AJ hứa!

Đứng nhìn bạn gái thêm ít phút, sau đó AJ xoay lưng bước ra khỏi phòng. Còn lại Yến Phi, nó vẫn ngủ và chẳng hề hay biết gì đến sự trở về của AJ.

***************

Buổi xế mát trời, nhà họ Du, Trúc Lâm như thường lệ lại mang rác đi đổ.

Cô hầu đang lúi húi xử lý mấy bịch rác thì bất chợt thấy chân ai bước đến gần rồi dừng lại. Trúc Lâm ngước lên, trước mặt là một chàng trai trẻ trạc tuổi Du Hạo, đôi mắt trông buồn và rất đẹp nhưng cái nhìn vô hồn, pha chút căm ghét. Cô gái còn chưa kịp lên tiếng hỏi thì người đó đã nói:

-Du Hạo… có ở nhà chứ!?

-À, cậu tìm cậu chủ Du Hạo sao? Tiếc quá cậu chủ đã đi vắng nhưng lát nữa cậu chủ sẽ về thăm bà chủ!

-Thế ư, vậy tui có thể vào nhà đợi Du Hạo không?

-Được chứ, mời cậu!! cậu là ai, có quan hệ thế nào với cậu chủ Du Hạo?

-Tui tên… AJ!!! Tui với Du Hạo từng là bạn thân còn bây giờ là… kẻ thù!!

Trúc Lâm tròn xoe mắt ngạc nhiên. Vậy là AJ sau cùng đã đến tìm Du Hạo.

***************

Chiều, Du Hạo, Song Song theo con đường phép thuật trở về khu nhà gỗ, lần này lại có thêm ba ông bác trong Hội Nhật Hoàng cùng theo.

-Khà khà lâu lắm rồi bác mới đến đây, từ lúc bố con mất đến giờ còn gì… umh, trông cũng chẳng thay đổi gì!- Kim Ban quan sát khu vườn xinh đẹp.

-Ừ, khu vườn vẫn đẹp như ngày xưa, hồi trước bố con là người yêu cỏ cây thiên nhiên , anh ấy đã chăm sóc nơi này rất chu đáo!-Vương Đại nhớ lại.

-Dạ, sáng nào bố cũng ra đây chăm sóc vườn hoa ở đây lẫn ngoài kia nhờ vậy nhà họ Du trông rất đẹp, y như một khu rừng.- Du Hạo cười buồn.

-Nào, mọi người về lại chốn xưa đừng nhắc chuyện buồn làm gì, chúng ta hãy vui lên vì lâu rồi mới gặp nhau đông đủ thế này.

Phùng Đỉnh gật gù tán đồng ý kiến của Song Song:

-Con bé nói đúng, thôi vào nhà gặp mẹ và chị em của con đi A Hạo!

Du Hạo gật đầu:

-Vâng, mấy bác theo con!

Két! Du Hạo mở cửa, nhà vắng hoe không một tiếng động. Cậu bước vào phòng khách, lạ nhỉ giờ này thường có mẹ ngồi xem sách , cả Trúc Lam, Trúc Lâm vẫn thường lau chùi bàn ghế nữa.

-Ủa, mọi người đâu cả rồi nhỉ?- Du Hạo nhìn dáo dác.

-Chị Tiểu Phương, chị Trúc Linh, Trúc Lam, Trúc Lâm, A Thiên, bé Thanh, dì ơi, Du Hạo về nhà thăm mọi người này!!- Song Song gọi to.

Nhưng đáp lại lời con bé vẫn chỉ là sự lặng im đến khó chịu. Ngôi nhà chiều nay không giống những hôm khác.

-Có khi nào tất cả đã ra ngoài đi dạo đâu đó không?- Vương Đại hỏi.

-Dạ, chắc là không đâu, giờ này mọi người thường không ra ngoài. nếu có thì chỉ vài người thôi chứ làm sao tất cả đều đi hết được.

-Du Hạo nói đúng, với lại lúc nào cũng có ba chị em Trúc Linh ở nhà.

Nghe hai đứa trẻ nói thế ba ông già nhìn nhau, họ bắt đầu có linh cảm chẳng lành về việc kỳ lạ này. Bỗng, có cái gì đó khiến Du Hạo xoay qua bên phải và nhìn ra cửa sổ, mắt cậu mở to khi thấy AJ xuất hiện trong làn hoa lất phất.

Ánh mắt AJ hướng về phía Du Hạo, buồn bã nhưng phản phất sự căm thù.

-AJ… là AJ!- Song Song chợt kêu lên.

Mấy ông già Hội Nhật Hoàng cũng trông thấy một thanh niên ngoài vườn. Rồi AJ biến mất, ngay lập tức Du Hạo đuổi theo, bốn người còn lại theo luôn.

***************

Điểm đến là khu rừng cuối phố Hoa Đạo, nơi lần trước bọn Dạ Ma bị xử huyết. Tất cả đảo mắt nhìn một lượt, không có gì hết ngoài gió và lá cây xào xạt. Bỗng, Song Song thấy Du Phương, Du Thanh, Du Thiên, ba chị em Trúc Linh cả bà chủ Du nữa đang nằm nhắm mắt dựa vào gốc cây phía xa xa.

-Du Hạo, nhìn kìa!- Song Song chỉ tay về hướng đó.

-Trời, mọi người… mọi người bị làm sao vậy?

Du Hạo toan chạy đến thì AJ bay ra chặn ngay trước mặt cậu.

-Ai cho cậu đến gần họ hả?- AJ cất giọng điềm nhiên.

-AJ, sao cậu bắt người nhà tớ, họ chẳng liên quan gì cả!- Du Hạo tức giận.

-Không liên quan à?- AJ bật cười- Gia đình tui bị Du Thượng giết chết, thì tui phải giết lại cả nhà ông ta chứ, như vậy là công bằng rồi…

-AJ… cậu hãy thôi đi, tớ xin cậu đấy, lỗi lầm của bố tớ hãy để một mình tớ gánh chịu là đủ, đừng làm hại gia đình tớ!

Nghe Du Hạo nói thế AJ càng căm hận hơn, ngày xưa mẹ cậu đã van xin Du Thượng thảm thiết, xin ông đừng giết con của bà nhưng cuối cùng thì sao… anh chị của cậu, lần lượt, từng đứa một bị giết không thương tiếc. Khi đó họ chỉ mới là những đứa trẻ còn rất nhỏ.

-Tui sẽ không tha cho họ, hôm nay tui sẽ tiễn đưa cậu và những người cậu yêu thương xuống đoàn tụ với bố cậu, như vậy là hạnh phúc quá còn gì!

Du Hạo nghiến răng. Tính mạng người nhà cậu đang nằm trong tay AJ…

***************

Khi đó, Access bay lòng vòng, nghĩ vẩn vơ:

-Chà mình đến trễ rồi, AJ đã rời khỏi căn nhà gỗ, biết làm sao đây! Nhìn mấy vật dụng và cả đống thực phẩm khô đủ biết AJ từng ở đấy. Xui thật nếu mình nhớ ra chỗ ấy sớm hơn thì chắc là đã gặp AJ. Ủa, cái gì thế nhỉ?

Tên tiểu yêu chợt trông thấy phía xa có mấy bóng người đang đứng, không nghĩ nhiều hắn vỗ cánh bay đến xem sao. Khi đến nơi, Access bất ngờ thấy AJ, đối diện là Du Hạo, sau lưng cậu còn có Song Song và ba ông già lạ hoắc. Hắn vui mừng định lao đến chỗ AJ nhưng lại nghe anh chàng bảo:

-Thế nào, bây giờ bắt đầu cuộc chiến được chứ, đây sẽ là cuộc chiến giữa tui và cậu, lần cuối cùng, chúng ta nên giải quyết cho xong đi!

-AJ tuyên chiến với Du Hạo à? Chẳng lẽ… cậu ấy đã luyện xong quyển sách cấm kỵ kia, còn ba lão già đó là ai nhỉ? Chắc cùng phe với Du Hạo, không xong rồi, họ tới bốn người lận, trong khi AJ chỉ có một, cậu ấy sẽ bị đánh bại cho xem, làm sao đây… à đúng, kêu Yến Phi đến, phải, chỉ có Yến Phi mới ngăn AJ lại được thôi! Mình phải nhanh chân lên.

Nghĩ vậy Access bay đi nhanh chóng.

Thấy tình hình có vẻ không khả quan lắm, Kim Ban liền nói với Du Hạo:

-A Hạo à, con cứ giao đấu với cậu ta, trong lúc đó, các bác sẽ giải cứu gia đình con. Quyết định như thế, con nhớ cẩn thận!

Du Hạo gật đầu, tán đồng:

-Vâng, con trông vào các bác!

Biết kế hoạch giải cứu của bốn người họ, AJ cười nhạt:

-Cậu không thấy như vậy là không công bằng hả Du Hạo, tui chỉ có một trong khi cậu đến bốn người, bất công quá!

-Vì cậu làm như vậy nên tớ phải nhờ đến các bác, nhưng yên tâm chỉ tớ và cậu giao đấu thôi, đây là cuộc chiến giữa hai chúng ta!

-Cậu nghĩ tui dễ dàng cho họ giải cứu gia đình cậu à?

AJ vừa dứt lời thì đột nhiên Kim Ban, Vương Đại lẫn Phùng Đỉnh tự dưng thấy thân thể đau nhói, tay chân rã rời không còn chút sức lực nào hết. Lục Song Song và Du Hạo hốt hoảng đỡ lấy ba ông già đang dần dần khụy xuống:

-Các bác, các bác sao thế??

-A Hạo… các bác hình như bị trúng độc rồi… có mùi thơm rất kỳ lạ…

-Trúng độc?!- Du Hạo nhíu y, rồi quay quaAJ- Cậu đã làm chuyện này!

AJ cười cười, ngước mặt lên cao, nói lãng đãng đâu đó:

-Ừ, tui đã chuẩn bị một loại hương thơm người có ma thuật khi hít phải sẽ bị trúng độc ngay, duy người thường thì không sao! Dù gì Song Song cũng chả thể giúp được cậu nên cứ cho cô ta đứng xem trận đấu vậy!

-Cậu thật bỉ ổi!- Song Song giận dữ.

-Tui không bỉ ổi chỉ là như vậy cuộc chơi mới công bằng! Du Hạo, cậu không bị trúng độc chứng tỏ ma thuật của cậu đã tăng cao, trong lúc tui mất tích chắc cậu đã tập luyện rất cực lực để đối phó với tui, thế cũng hay có vậy trấn chiến sẽ càng ác liệt hơn!

Nãy giờ Du Hạo phát hiện ra AJ không giống thường ngày, qua cách nói chuyện đủ thấy cậu hình như đã đổi khác so với một tuần trước. Trông vẻ mặt AJ tàn ác hơn, háo thắng và điên cuồng! Điều đó chứng tỏ, AJ đã bị quyển sách cấm kỵ khống chế, cần nhanh chóng phong ấn cái thứ đáng sợ đó.

-Thôi được vậy thì chúng ta bắt đầu cuộc chiến đi!!

-Tốt, hôm nay tui hoặc cậu phải chết ở đây, cần thanh toán món nợ này rồi…

Song Song bắt đầu lo lắng, cuộc chiến thật sự đã bắt đầu, giờ đây các bác lại trúng độc, thật là khổ ghê!

-Du Hạo, cẩn thận đấy!

-Ừ, tớ biết, cậu lo cho mấy bác nhé và đứng xa ra kẻo bị thương!

Nhắc nhở cô bạn xong, Du Hạo đưa mắt lại AJ:

-Lẽ ra số phận của chúng ta không phải thế này!

AJ im lặng rồi bảo:

-Cái đêm lần đầu tiên chúng ta trở thành bạn của nhau thì lúc đó định mệnh đã an bài… hai ta sẽ trờ thành kẻ thù! Số phận đã như vậy không thể thay đổi được!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.