Làm Vợ Thầy Em Nhé

Chương 29: Sự liều lĩnh kô đáng có



- Dậy rồi sao kô lên tiếng? Cô câm rồi à?

- Anh là ai?

- Con trai lão già hôm qua bị cô tát..! Yoshi...Furu Yoshi

- Hừm...anh đã?

- Tôi kô như lão ta

- Cảm ơn! h` thì tôi đi đc chứ?

- Ở lại! - hắn quay đầu lại nhìn nó...hắn ta đẹp quá...một vẻ đẹp khác hẳn Hirosi...vẻ đẹp khá là " thiên thần" chứ kô " bất cần đời " như Hirosi

- Còn chuyện gì sao? - nó nghiêng đầu

- Mặc quần áo vào và ở lại ăn sáng cùng tôi - hắn ta nói giọng đều đều, nhìn chằm chằm vào ngực nó

- Này...quay mặt đi! - nó lấy chăm trùm kín đến tận cổ - nhưng tôi kô có quần áo

- Vậy thì để thế đi - hắn vẫn tiếp tục nhìn nó nhưng lần này hắn tiến lại gần hơn

- Nhưng mà...tôi lạnh lắm - nó trùng mắt xuống, rưng rưng

- Đắp chăn vào...nhà tôi đâu có thiếu chăn

- Nhưng anh bảo tôi xuống ăn sáng cùng anh!

- Ngồi đấy đợi...tôi mang lên cho! - hắn đóng sầm cửa lại, kô để cho nó kịp nói tiếng nào

- Ơ...đồ đểu!!! - nó cầm cái gối phi cái đốp vào cánh cửa

----------------------

- Này! ăn đi - hắn ngoắc tay về phía cửa, một hàng người hầu bê thức ăn ra trước mặt nó

- Tôi có phải heo đâu

- ĂN!!! - hắn ta nhìn nó cũng biết nó nhịn đói khá lâu rồi

- Nhưng anh bảo họ ra đi - nó nhìn từng người một đang đứng xung quanh cái giường

- Ra đi! - hắn hất hàm

- À... mà anh làm gì

- Bác sĩ!

- Tôi cũng muốn làm nghề đấy...nhưng nhà tôi nghèo... À! Anh bao nhiêu tuổi?

- 24!

- Anh có người iêu chưa?

- Rồi...

- ...

- Nhưng là 3 năm trước

- Vậy h`?

- Có bồ...kô có người iêu!

- Mấy?

- Nhìều...kô đếm đc

- Đây là nhà anh hả

- kô lẽ nhà chó?

- Anh nói chuyện tử tế kô được sao?

- Vậy là tử tế lắm rồi

- Anh ở đây một mình à?

- Kô một mình thì mấy mình? Ăn nhanh lên!!!ngồi đấy mà hỏi - hắn trừng mắt - ngồi đây ăn đợi tôi!!! xong ngồi im đến khi nào tôi về...nghe rõ chưa?

- Tôi kô có quần áo thì dám đi đâu?

- Ừh...ngoan đấy...ngồi đây đợi tôi

Nó ăn xong khoảng 5 phút thì hắn ta mở cửa phòng, vất cho nó một cái túi

- Này! mặc đi

- Cái gì đấy?

- Bỏ ra mà nhìn...hỏi nhiều

- Kô có đồ trong...sao tôi mặc?

- Đòi hỏi!!! kô cần cái đấy! mặc vào luôn đi!

- Nhưng tôi kô muốn mắc nợ ai

- Nếu nói thế thì cô nợ tôi nhiều rồi...nợ nốt lần này cũng chả chết ai đâu...!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.