Lần Đầu Tiên Chúng Tôi Gặp Nhau Đại Loại Là Thế Này

Chương 10



Tôi chạy một mạch lên tầng bốn, đứng thở hổn hển, 402 là phòng thuê, ngay cả cửa an toàn cũng không có, chỉ có mỗi cửa gỗ chớp không. Tôi chống tay lên cửa nhà anh ấy định thở chút cho đỡ mệt đã rồi mới vào, ai ngờ anh ấy đã mở khóa sẵn rồi, tôi dựa vào cửa phát là lọt thẳng vào, lảo đảo một lúc suýt chút nữa thì ngã sấp xuống phòng khách.

Anh ấy tỏ ra vô cùng ngạc nhiên khi bước từ trong phòng vệ sinh ra nhìn tôi, đúng lúc rồi vừa “phanh gấp”.

“Cần dùng gấp thế cơ à?”.

Anh ấy mặc áo sơ mi, cổ áo và gấu áo đều nhăn nheo, hình như vừa ngủ dậy, đầu tóc bù xù, cằm lún phún râu. Nhìn anh ấy hình như tiều tụy hơn trước.

Tôi vốn định giải thích nguyên nhân trước sau của việc tôi tới lấy cập lồng và đột ngột lao vào phòng thế này, nhưng nghĩ đi nghĩ lại nói nhiều thế để làm gì chứ. Thế là ậm ừ “ừ” một tiếng cho xong.

“Tôi lấy nó đựng cơm rồi, em đợi tôi đổ ra đã”.

Anh ấy nói xong và đi vào nhà bếp. Tôi nhân cơ hội này nhìn ngắm nhà anh ấy một lượt, trong phòng khách đặt một bộ ghế sô pha ba người và một tràng kỉ, trên ghế vứt rất nhiều quần áo, trên tràng kỷ có vài cái túi, cốc, một đống tài liệu và laptop, một bên phòng khách đặt một dãy giá sách, trên giá có rất nhiều cuốn sách dày cộp, một bên thì đặt một hàng hành lý, số hành lý bị sân bay đánh dấu sắp kín hết rồi. Tôi thò cổ nhìn phòng ngủ, hình như còn chưa gấp chăn, lộn xộn, xem ra không ngủ cùng với ai cả.

Tôi nghe thấy trong bếp có tiếng vét cập lồng, cúi xuống nhìn thấy tay mình vô cùng bẩn, chắc do ban nãy trèo cửa sổ nhìn vào, tôi liền đi vào nhà vệ sinh của anh ấy để rửa tay.

Nhà vệ sinh còn lộn xộn hơn, quá lộn xộn là đằng khác, tôi không chịu được nên bắt tay vào thu dọn, cũng may không phải nhà tôi. Tôi rửa tay xong thấy trên máy giặt anh ấy có để một cái khăn tay không sạch, không biết là lau tay hay lau chân nữa, thôi tôi cứ dùng tạm vậy. Cầm cái khăn lên mới phát hiện ra bên dưới còn một cuốn tạp chí. Tôi tiện tay cầm lên xem.

Wooooooooooooo! Ngoài bìa là hình cô gái tóc vàng không một mảnh vải che thân với bộ ngực to như hai quả bóng rổ, trên đó có một tiêu đề gây shock là “Hang động thiếu nữ khó chịu”.

Tôi đang định xem nội dung thì một cánh tay to đã giật lấy rồi ném vào bồn cầu.

Tôi quay đầu lại thấy gương mặt anh ấy đã sầm lại. Tôi cũng cảm thấy mình sai, không nên lục lọi đồ đạc của người khác, quá mạo muội rồi. Tôi vội an ủi anh ấy: “Không sao đâu, tôi không nói cho ai biết đâu”.

Anh ấy hít sâu hai hồi, trừng mắt nhìn tôi một cái rồi nói: “Sáng sớm em chạy tới đây là muốn chọc tức tôi, đúng không?”.

“Không phải, tôi…”. Tôi thực sự không nhịn được nên phì cười, anh ấy lại đọc tạp chí khiêu dâm chứ… anh ấy lại đọc tạp chí khiêu dâm chứ…! Bộ ngực giả to đùng như thế cũng không sợ nổ tung à!

(Anh ấy đọc tạp chí khiêu dâm chứ! Tôi giữ bí mật kinh thiên động địa tới ngày hôm nay, có dễ dàng gì đâu chứ! Hôm nay tôi nói ra được rồi, vui quá đi mất!)

Đúng là buồn cười chết mất. Tôi cứ nghĩ một sếp như anh ấy (một người mặt lúc nào cũng nghiêm túc) chỉ đọc bình luận tạp chí thương nghiệp và tài chính thôi chứ.

Hình tượng to lớn đổ sụp trong lòng tôi rồi, sau chuyện ấy tôi chỉ nhìn thấy một tên háo sắc.

Tạp chí khiêu dâm có hại cho tâm hồn lắm, banner tuyên truyền dán đầy phố, vậy mà anh ấy vẫn bị kéo xuống vũng nước đen. Đáng tiếc quá, một thanh niên tốt thế cơ mà.

Được rồi, không cười nhạo anh ấy nữa, sau này tôi mới nghe nói có nhiều chàng trai đều tích trữ phim đen, tạp chí đen. Vì thế nhắc nhở các bạn ID đỏ *nhé, con người không thể mạo danh được đâu.

Anh ấy nhìn tôi cười lại càng tức hơn: “Có gì đáng cười chứ! Em thích nói với ai thì nói, tôi là đàn ông, có nhu cầu sinh lý, vốn chẳng là bí mật gì cả, cũng chẳng có gì đáng cười cả”. Tôi nhìn anh ấy cáu tới mức không để ý gì nữa rồi, đừng có mà giết người diệt khẩu đấy nhé, lúc nguy cấp thế này tôi vội lấy lại nụ cười rồi ra bộ nghiêm trọng nói: “Đúng, đúng, toàn quốc hiện giờ có hơn 1000 vạn trai độc thân, chuyện này cũng là tình hình quốc gia cơ bản mà, hãy tin tưởng việc điều chỉnh cơ cấu dân số đi, tình hình sẽ dần dần được cải thiện thôi”.

Anh ấy lườm tôi rồi đột nhiên nói: “Tôi độc thân đều do em hại hết”.

“Tôi độc thân còn không biết ai hại nữa”. Tôi vốn định cãi một câu nhưng không dám mở miệng ra mà chỉ cúi đầu mím chặt môi.

Anh ấy cứ nghĩ tôi cúi đầu nhận lỗi sai nên đưa tay xoa đầu tôi rồi thở dài: “Sao em lại thấp thế này?”.

“Tôi không đi giày cao gót”.

Cánh tay anh ấy dần kéo tôi vào lòng, càng ôm càng chặt. Tôi giấu đầu vào ngực anh ấy, nghe từng tiếng trái tim anh đập rộn rã, đột nhiên sống mũi cay cay, nước mắt trào ra, cuối cùng khóc nức lên thành tiếng. Lúc này tôi mới phát hiện ra, ngoài cái chăn ra tôi chưa bao giờ có nơi nào có thể khóc cả. Thấy tôi khóc anh ấy lại đẩy tôi ra, đưa tôi tới ghế sô pha ngồi rồi ngồi xổm trước mặt tôi nhìn tôi khóc.

Tôi càng khóc càng to hơn, cảm giác đau xót dội lên từ trong tim, cảm giác oan ức càng lúc càng lan rộng. Khóc khoảng 10 phút, anh ấy vẫn chau mày nhìn tôi, một câu an ủi cũng không nói, một động tác an ủi cũng không có, điều này càng làm tôi tức hơn.

“Không khóc cho anh xem nữa, đứng ngoài phố khóc còn được tiền! Tôi muốn về nhà, anh đi mà xem cái hang động sữa của anh! Cặp lồng đâu, tôi muốn về nhà”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.