Lần Nữa Yêu Anh

Chương 28




Căn bếp rộng thênh thang im ắng đến thừa thãi, tưởng chừng nghe được cả hơi thở của hai con người đang bất động nhìn nhau.

Jaejoong ngồi dưới sàn, con ngươi đen láy chứa đầy thảng thốt dần tan ra, ánh nhìn chuyển từ bất ngờ sang tuyệt vọng,chỉ trong tích tắc đôi mắt trong veo đã bị bao phủ một lớp sương mờ buồn bã. Ở phía đối diện, Yunho như bị thôi miên cứ ngẩn người để ánh mắt ấy cuốn lấy mình. Hắn chưa bao giờ nhìn  vào mắt cậu lâu như thế, hay chính xác hơn hắn cố không nhìn quá sâu vào nó, vì cái gì đó hắn không biết. Hay chính vì hắn không muốn bản thân trông thiểu năng như hiện tại, cứ ngốc nghếch nhìn ngắm rồi chìm đắm lúc nào không hay.

Jaejoong bất chợt cúi đầu, đơn phương cắt đứt một phía của ánh nhìn. Cậu cố cúi mặt thật thấp để che đi nước mắt chực trào ra khỏi mi, giấu luôn cả chóp mũi ửng đỏ và khóe môi mím chặt. Chập chạp gom từng món đồ vương vãi dưới sàn nhét lại vào túi, từ đầu đến cuối vẫn không hay biết cái nhìn của hắn vẫn đang bao trùm lên cậu, thu hết vào mắt mình cả đôi vai gầy, cả bàn tay run rẩy.

Thu dọn xong cậu vẫn như cũ cúi gằm mặt không dám ngẩng lên, hắn ghét nước mắt của cậu lắm. Jaejoong không muốn những giây cuối cùng ở trước mặt Yunho còn làm điều mà hắn chán ghét. Ôm túi xách căng phồng bằng hai tay, cậu hít một hơi thật sâu đè nén cái nghèn nghẹn trong giọng nói, lí rí chào từ biệt hắn

“C..cậu chủ..ở lại mạnh..khỏe”

Hắn đặt cốc nước trong tay xuống kệ bếp, đi đến gần cậu, bàn tay to lớn cũng vô thức nắm nhẹ lấy chiếc cằm  xinh xắn, lướt qua biểu cảm hoảng hốt rồi khẽ nâng toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt nâu xếch thoáng chấn động khi nhìn thấy con ngươi trong veo đã ngập nước.

“Nói lại đi, tôi nghe không rõ”

“Tôi..cậu chủ..ở lại giữ gìn…sức khỏe, tôi..đi”

Jaejoong khó khăn lăm mới lập lại được câu nói vừa nãy, ngay khi bàn tay hắn chạm vào mình cậu theo bản năng né tránh, sợ rằng bàn tay to lớn kia sẽ nhanh chóng giáng xuống một cái tát hay siết đến vụn vỡ khuôn hàm yếu ớt. Cậu luôn sợ, sợ hắn không vừa lòng sẽ mắng, sợ hắn chán ghét sẽ đánh như trước đây. Và vì cả bé con mà nỗi sợ ấy tăng lên gấp bội, đến mức không kiềm nén được nước mắt cứ lã chã tuôn, ướt mặt cậu, ướt cả tay hắn.

Bao nhiêu mềm mỏng trong hắn đều bị lôi ra dùng sạch khi nhìn thấy cậu như thế. Yunho vẫn như trước, hắn ghét nước mắt của cậu, vì bây giờ không những thấy khó chịu mà còn đau nhói. Hắn không muốn thừa nhận bản thân bị khuất phục bởi nó, hắn muốn giữ lại niềm kiêu hãnh của Jung Yunho cho mình. Hay đúng hơn hắn chưa chuẩn bị tâm lý để chấp nhận mình hoàn toàn mất tự chủ trước ai đó, nhất là với cậu, người hắn từng xem thường hơn tất cả.

Nhưng nói thế nào đi nữa, hắn hiện tại đứng trước cậu đã không thể bộc lộ sự tàn bạo trước đây, cho dù có muốn.

Im lặng một lúc lâu hắn mới cất giọng nói trầm trầm của mình lên, tiếp tục chất vấn. Bên cạnh việc biết đau, biết xót hắn gần đây còn có một thú vui khác là dồn ép cậu. Dù biết rất xấu xa nhưng trong lòng không giấu được đắc ý nhìn cậu bối rối và lúng túng. Cái kiểu ấp úng, lắp bắp cố gắng truyền đạt ý gì đó của cậu rất đáng yêu và ngây ngô, ít ra thì trong mắt hắn là thế. Suy ra cho cùng bản chất của hắn vẫn thế, có chăng là biến chất một chút thôi.

“Đi đâu?” hắn nhướn mày

“Dạ…” Jaejoong cắn môi dưới nghĩ ngợi. Trời đã tối thế này chắc hẳn không còn xe ở bến, thậm chí nhà bác Jang đi làm sao cậu cũng không nhớ được đường. Nghĩ tới những thứ xa lạ ngoài kia cậu lại run rẩy. Cậu cũng muốn hỏi hắn vì sao lại đổi ý đuổi mình đi nhưng không dám, có lẽ vì bản thân mình quá vô dụng, hay làm sai, làm hắn chán ghét. Nghĩ vậy lần này Jaejoong không dám mở miệng xin xỏ gì nữa. Có chăng là xin hắn cho mình ngồi ở trước cửa vài tiếng, đợi tới sáng sẽ đi ngay.

“Tôi hỏi cậu đi đâu?”

“T..tôi đi..ra ngoài”

“Hửm?”

“Tôi..ra ngoài ngồi..sáng sẽ đi. cậu chủ cho tôi ngồi ở chỗ cửa..tôi sẽ không làm ồn…”

“Ai nói sẽ cho cậu về quê?”

“Vậy…huhuhu..đừng bán tôi đi mà…tôi làm không công cho cậu chủ cũng được. đừng bán tôi vào vũ trường..”

Jaejoong nói xong câu ấy thì khóc nấc lên, nước mắt lại ào ạt tuôn. Hắn sau một hồi trố mắt nhìn cậu khóc nức nở lại thấy bản thân xấu xa đến xấu hổ. Thích bắt nạt cậu là một chuyện, không thích thấy cậu khóc lại là một chuyện rất khác.

“Yahh, nín đi” hắn lúng túng, hai bàn tay quẹt một cách bừa bộn lên gò má cậu

“Tôi..không muốn vào..huhuhu..đó, đừng bán tôi”

“Nín dứt.!!!” Đợi cậu chỉ còn những tiếng thút thít nhỏ hắn mới tiếp tục nói “cầm túi đồ đi theo tôi”

Hắn đi trước còn cậu ngoan ngoãn vừa theo sau vừa nấc. Cả hai nhanh chóng ra khỏi bếp, đi lên phòng khách, rồi bất ngờ hắn bước lên cầu thang. Thấy cậu khựng lại, hắn quay lại cau mày

“Sao còn đứng đó?”

“Nhưng…mà…”

“Hoặc bước lên đây, hoặc bước ra đằng kia” hắn vung tay chỉ ra phía cửa

Những lời đe dọa của hắn từ trước đến nay luôn rất có hiệu quả với cậu, ngay lập tức hai chân cậu đã ở trên bậc đầu tiên của cầu thang. Hắn giấu nụ cười hài lòng quay người đi tiếp, nhưng bước rất chậm. Vì chân người phía sau vẫn còn đau lắm.

Hắn và cậu tiếp tục đi dọc hành lang, đến một phòng nhỏ phía cuối hắn mở cửa bước vào, cậu chần chừ một chút cũng vào theo.

Mỗi ngày cậu đều lau dọn cả căn nhà này nên ngóc ngách gì cũng từng nhìn qua, kể cả căn phòng này. Nó trước đây vốn là một phòng sách, diện tích nhỏ hơn rất nhiều so với các phòng khác. Trong phòng bày biện một bộ bàn ghế nhỏ cạnh cửa sổ và vài ba kệ sách lớn với mọi tựa sách nổi tiếng. Hắn không thường hay vào đây nhưng một khi đã vào thì ngồi lại rất lâu, nghiền ngẫm hết cuốn này đến cuốn khác mà quên cả thời gian.

Nhưng hiện tại thì trông lạ quá, mọi thứ đều rất khác. Giống như đây là lần đầu tiên cậu bước vào. Những giá sách và bàn ghế đã biến mất thay thế cho một giường ngủ đơn phủ nệm trắng, bộ bàn ghế được dời đi để đặt vào một tủ đồ nhỏ. Trong góc tường có gắn vài cái móc để treo đồ đạc, cửa sổ treo rèm kẻ caro, còn có một chậu xương rồng đặt trên bệ. Căn phòng trang trí đơn giản và thoáng đãng, làm người ta thấy rất dễ chịu.

Hắn vờ không nhìn cậu, khẽ khịt mũi

“Thấy sao?”

“D..dạ?” cậu ngẩn người ra hỏi lại

“Tôi hỏi cậu thấy sao? Thích hay không? Thích thì ở đây, còn không thì vào vũ trường mà ngủ”

“Dạ..thích..thích lắm” cậu vội vàng gật đầu lia lịa

Nhìn cái kiểu gật như mổ thóc của cậu hắn không nhịn được mà phì cười một tiếng. Vì Jaejoong đang mải mê nhìn xung quanh nên không thể biết được trong đôi mắt xếch kia có bao nhiêu lạnh lùng, xa cách đã biến mất.

“Giữ chỗ này cho sạch sẽ để người sau còn ở” hắn nói bâng quơ

“Dạ…cám..cám ơn cậu chủ” cậu lí rí

“Khuya rồi, ngủ đi. Mai còn làm việc”

“Cậu chủ…ngủ ngon”

Jaejoong cúi chào rồi nhìn theo bóng lưng hắn biến mất sau cánh cửa. Cậu đi quanh căn phòng sờ cái này một chút cái kia một chút. Tuy nó không lớn, không trang trí cầu kì nhưng với cậu nó quả thật rất đẹp. Cậu lấy quần áo ra khỏi túi rồi xếp ngăn ngắn vào ngăn tủ còn thơm mùi gỗ. Vì đồ đạc ít nên chỉ ít phút là đâu ra đó. Xong xuôi cậu đi đến bên giường ngủ, bàn tay tò mò ấn thử vài cái xuống tấm nện êm ái rồi thích thú ngã phịch người xuống. Không chỉ nệm êm và cả chăn và gối cũng rất mềm nữa. Giường một người nhưng so với vóc dáng nhỏ nhắn của cậu còn rộng rãi chán, Jaejoong khẽ lăn người qua lại, khóe môi không kiềm được cũng uốn cong vui vẻ.

Chợt lưng cậu chạm phải thứ gì đó cứng cứng bên dưới tấm chăn, cậu cẩn trọng luồn tay vào và lôi thứ ấy lên. Ngỡ ngàng nhận ra là quyển nhật kí của cậu, nó trông hơi khác một chút vì đã được bọc da lại rất đẹp, cả chỗ góc bị cong cũng được vuốt thẳng như mới.

Một tia lo âu thoáng hiện lên trong tâm trí, hắn có đọc những gì cậu viết không?nếu hắn đọc rồi thì sao? Có ghét cậu không? Có cười nhạo cậu khờ khạo không?

Jaejoong nghiêng đầu suy nghĩ, vô tình ánh mắt hướng sang chỗ bên cạnh giường, có một kệ nhỏ để đèn ngủ, hình như còn có thứ gì đó giống như khung ảnh. Jaejoong đưa tay cầm lấy khung ảnh màu bạc, khẽ xoay lại phía mình. Đôi mắt mở to vì ngạc nhiên, là hình siêu âm của Boo được cắt gọn rồi lồng vào bên trong.

Jaejoong bình thường có ngốc nghếch chậm hiểu đến mấy cũng sớm biết thần tiên trên đời vốn dĩ không tồn tại, nên làm ra những thứ này chỉ có thể là ai.

Ôm ghì lấy quyển sổ và khung ảnh vào lòng, Jaejoong nhanh chóng quên đi lo sợ vừa dâng lên, từ từ chìm vào giấc ngủ chẳng một chút vướng bận.

Cậu chủ, thật sự rất cảm ơn.



Cách đó chỉ vài mét

“Ngủ rồi sao?” Hắn chống cằm nhìn vào màn hình laptop, ngón tay khẽ chạm vào hình ảnh người đang cuộn tròn say ngủ.

Tít tít.

Yunho đưa tay cầm lấy điện thoại, mở tin nhắn vừa đến, là số của Yoochun.

[Đồ xấu xa, anh ghét tôi thì tìm tôi mà chiến. Liên quan gì tới Chun mà bắt anh ấy khổ sở như vậy. Một mình anh điên chưa đủ hay sao mà đêm hôm còn bắt chồng tôi còng lưng ra phụ anh khuân vác đủ thứ. Cái gì mà vào nhà không được bấm chuông mà phải vào bằng đường cửa sổ? Cái gì mà tay bưng chân nhón không được gây ra tiếng động?. Tôi ép được Chun khai ra hết rồi nhé. Anh liệu hồn đấy. Tôi mà đâm đơn kiện là anh ra đứng ngã tư mà sống.!!!!]

Hắn hừ một tiếng rồi ném điện thoại sang một bên, chuyện bắt Yoochun khao bữa trưa món gì để sau sẽ tính. Khuân vác cấp tốc đủ thứ làm hắn thấy cả người mỏi nhừ. Gấp laptop lại, hắn tắt đèn ngã người lên giường. Giấc ngủ kéo đến thật nhanh chóng. Chợt hắn trở mình, xoay người ra phía cửa, mấp máy môi trong bóng tối vài từ, đại loại là….

Ngốc, ngủ ngon.