Lang Gia Bảng

Quyển 1 - Chương 10: Lòng như gương sáng



Tĩnh vương gạt áo bước ra khỏi hàng, quỳ xuống. “Nhi thần biết tội.”

Hoàng đế Đại Lương lạnh lùng “hừ” một tiếng, nói: “Trẫm hỏi ngươi, tại sao ngươi biết quận chúa gặp nạn để xông vào cứu quận chúa đúng lúc?”

Tĩnh vương vẫn đang suy nghĩ xem khi Hoàng đế Đại Lương hỏi câu này mình sẽ phải trả lời thế nào, nhưng đến lúc ông ta hỏi, hắn vẫn chưa nghĩ ra được câu trả lời hợp lý nên nhất thời có phần do dự.

Tới cứu quận chúa là bởi vì Mai Trường Tô bảo hắn đến, nhưng tại sao Mai Trường Tô lại biết quận chúa gặp nạn thì hắn không hề biết, cho nên không dám tùy tiện khai tên chàng ra.

“Thế nào? Vấn đề này ngươi không trả lời được sao?” Hoàng đế Đại Lương đợi một lát, giọng nói dần trở nên nghiêm khắc.

“Không... Nhi thần... nhi thần là... bởi vì...”

“Hồi bẩm phụ hoàng.” Một giọng nói bình tĩnh đột nhiên vang lên. “Là nhi thần nhờ Tĩnh vương đến.”

“Ngươi?” Hoàng đế Đại Lương cau mày. “Thế làm sao ngươi biết được?”

“Là thế này...” Dự vương tiến lên một bước, kính cẩn nói. “Nhi thần vào cung vấn an mẫu hậu, đi vào từ cửa Phổ Thanh, ngang qua cung Chiêu Nhân, lại gặp thị nữ của quận chúa bối rối chạy đi cầu cứu, nói tình hình bên trong có gì không ổn lắm. Nhi thần biết chuyện này không thể xem thường, thà rằng mình tính sai phải chịu tội tự ý xông vào chứ không thể để quận chúa xảy ra chuyện vì sự do dự của mình, nhưng nhi thần tự biết võ công quá kém, sợ chưa vào được nội viện đã bị ngăn cản trì hoãn thời gian, vừa hay lúc đó Tĩnh vương đi qua, nhi thần liền nhờ Tĩnh vương đi vào trước ổn định cục diện, còn bản thân thì chạy đi mời mẫu hậu. Tĩnh vương là người hào sảng, lập tức nhận lời nhi thần, không ngờ quý phi... à không, không ngờ Việt tần nương nương lại phát điên như thế, dám hạ lệnh bắn chết hoàng tử diệt khẩu, vì vậy mới có những chuyện tiếp theo. Mặc dù không phải nhi thần bày mưu cho Tĩnh vương uy hiếp Thái tử, nhưng dù sao Tĩnh vương cũng được nhi thần nhờ vả. Nếu phụ hoàng muốn giáng tội thì nhi thần sẵn lòng cùng chịu tội với Tĩnh vương.”

Hắn nói chậm rãi, cũng không có chỗ nào không hợp tình hợp lý.

Đương nhiên, mẫu tử Việt thị rất rõ ràng chuyện thị nữ của quận chúa chạy đi cầu cứu là không thể xảy ra, nhưng lúc này đã không có tư cách mở miệng hoài nghi Dự vương, hơn nữa những chi tiết này có đúng sự thật hay không thì cũng không thể thay đổi được gì, cho nên đều không mở miệng.

Dù biết rõ Dự vương không hề cao thượng như hắn tự thổi phồng, chắc hẳn là vì nghe thấy có khả năng nắm được sơ hở của Thái tử nên hắn mới vui mừng ra tay giúp đỡ, nhưng Hoàng đế Đại Lương vẫn tin đại khái những gì hắn nói, gật đầu. “Thì ra là vậy. Có điều Cảnh Diễm dĩ hạ phạm thượng, bắt Thái tử làm con tin, theo lý nên nghiêm trị.”

Quận chúa Nghê Hoàng vừa biến sắc mặt, Hoàng đế Đại Lương lại nói tiếp: “Nhưng trẫm nghĩ lại, dù sao thì chuyện cũng có nguyên nhân, Dự vương lại sẵn lòng nhận tội cùng ngươi, huống hồ ngươi đã cứu được quận chúa, cũng xem như có công. Bây giờ công tội bù trừ, không thưởng không phạt. Dự vương nhanh nhẹn nhạy bén, quyết đoán kịp thời, Trẫm rất mừng, ban thưởng gấm vóc trăm cuộn, vàng ngàn lượng, thêm một viên ngọc vương châu.”

“Nhi thần tạ long ân của phụ hoàng!”

“Trẫm mệt rồi, đều lui ra đi!”

Hoàng đế Đại Lương mệt mỏi nhắm mắt lại, thân thể vô lực tựa vào lưng ghế.

Ngôn Hoàng hậu đương nhiên là người chấp hành xử phạt Việt thị, Thái tử cũng không làm gì được. Mắt thấy mẫu phi bị đưa về hậu cung, còn mình lại chỉ có thể đưa ánh mắt căm giận nhìn Dự vương mà thôi.

Đến lúc này, Dự vương lại trở thành người được lợi nhất, vừa được Hoàng đế khen thưởng vừa ra mặt bảo vệ Tĩnh vương khiến Tĩnh vương phải mang ơn, còn vì bôn tẩu cứu giúp quận chúa mà trở thành ân nhân của Mục phủ Vân Nam, điều bất lợi duy nhất chính là hắn đã kéo hết oán hận của Thái tử sang người mình, làm cho hai nhà kết thù càng sâu hơn.

Có điều hắn và Thái tử sớm đã không đội trời chung, đấu đá với nhau một mất một còn, có thêm việc này cũng không có gì khác biệt, cho nên điều bất lợi này hình như cũng không được tính là bất lợi. Việc này đúng là chỉ có lợi chứ không có hại, hắn không kiềm được sự vui mừng trong lòng, thầm bội phục vị kỳ lân tài tử Tô Triết kia đúng là có tầm nhìn xa trông rộng. May mà trên đường mình chạy vào hậu cung sau khi nhận được thông báo của Hoàng hậu lại tình cờ gặp hắn, cũng may mà mình đã hạ mình cầu hiền tiết lộ chuyện này cho hắn và thỉnh giáo đối sách, nếu không chỉ dựa vào bản thân thì quả thật không chắc có thể thừa dịp này bảo vệ Tĩnh vương, thu hết tất cả công lao về mình.

Có điều nghĩ lại, Tĩnh vương quả đúng là gan to như đấu, đáng tiếc là quá lỗ mãng, mình chỉ cần nhìn lên chứ không cần nhìn xuống, Tĩnh vương không phải người đáng để đối phó.

Lần này mình bao che cho hắn trước mặt phụ hoàng như thế, chắc hẳn hắn sẽ cảm kích trong lòng.

Còn quận chúa Nghê Hoàng, đương nhiên lại càng...

Vừa nghĩ tới đây, quận chúa Nghê Hoàng đã đi tới, hơi cúi người thi lễ, cười, nói: “Hôm nay nhờ có Dự vương điện hạ trọng nghĩa cứu giúp, Nghê Hoàng khó mà nói hết lời tạ ơn. Sau này nếu có cơ hội, tất nhiên Nghê Hoàng sẽ báo đáp.”

Dự vương vội vàng đáp lễ, mặt đầy vẻ tươi cười. “Quận chúa khách khí rồi, quận chúa là người thế nào chứ? Bản vương đương nhiên phải hết sức hiệu lao.”

Một nụ cười hoàn mỹ hiện lên trên gương mặt Nghê Hoàng, nàng đang định khách sáo vài câu thì khóe mắt liếc thấy Tĩnh vương đang lặng lẽ bước đi, trong lòng sốt ruột, có điều vẻ mặt lại không hề thay đổi, vẫn chậm rãi nói: “Ta thật sự vẫn chưa nguôi giận với Việt thị, nhưng lại không tiện đi xem Hoàng hậu nương nương xử phạt bà ta, không biết điện hạ có thể...”

“Quận chúa yên tâm, việc này cứ giao cho bản vương làm. Bản vương sẽ lập tức vào nội cung nói với Hoàng hậu, tuyệt đối có thể khiến quận chúa được trút giận.” Dự vương cười dài một tiếng, xoay người bước nhanh về phía nội cung.

Thấy hắn đã đi xa, quận chúa Nghê Hoàng mới vội vã rảo bước đuổi theo Tĩnh vương.

Nghe thấy Nghê Hoàng gọi mình từ phía sau, Tiêu Cảnh Diễm dừng bước, nói: “Quận chúa còn có việc gì sao?”

“Vừa rồi lúc ta đến tạ ơn Dự vương, có phải ngươi rất muốn đi tới nói với ta rằng kỳ thực chuyện này không liên quan đến hắn đúng không?” Quận chúa Nghê Hoàng cười ranh mãnh. “Vì sao lại không nói?”

Tĩnh vương hơi cúi đầu, im lặng không nói gì.

“Thực ra ngươi tới cứu ta là bởi vì Tô tiên sinh đúng không?”

Tiêu Cảnh Diễm bị nàng đoán trúng, giật mình, hỏi: “Tại sao quận chúa lại biết?”

“Bời vì trước đó Tô tiên sinh cũng đã cảnh cáo ta phải cẩn thận những âm mưu trong hậu cung, đáng tiếc lời nói hơi hàm hồ, ta chỉ đề phòng Hoàng hậu chứ không quá đề phòng Việt quý phi...”

Tĩnh vương cau mày, trong lòng đột nhiên nghi ngờ, chậm rãi hỏi: “Hắn không nói rõ phải đề phòng Việt quý phi sao? Nhưng lúc nhờ ta vào cung, hắn đã nói rất rõ ràng là đến cung Chiêu Nhân mà?”

“A, khi đó bọn ta nói được một nửa thì bị người khác cắt ngang, có thể là hắn chưa kịp nói hết.” Quận chúa Nghê Hoàng trời sinh hào sảng, cũng không hề để ý chuyện này, vẫn tiếp tục cười, nói: “Có điều, mặc dù được hắn cứu nhưng ta lại không thể công khai tạ ơn hắn, ngược lại chỉ có thể đi tạ ơn Dự vương, hơn nữa không chỉ là một tiếng cảm ơn vừa rồi là xong, ngày mai ta còn chuẩn bị đưa Thanh đệ tới vương phủ tạ ơn.”

Tĩnh vương hơi thắc mắc: “Chuyện này là sao? Quận chúa biết rõ...”

Nghê Hoàng cười nhạt, quay lại nhìn về phía Đông cung. “Việt quý phi mặc dù bị trách tội nhưng Thái tử vẫn là Thái tử, thế lực của hắn vẫn mạnh như cũ. Ta càng gióng trống khua chiêng đến tạ ơn Dự vương thì Thái tử sẽ càng căm hận hắn, tạm thời sẽ không có tâm tư gây sự với ngươi. Bây giờ dù sao ngươi cũng chưa thể chính diện đối đầu với Thái tử, đẩy Dự vương ra phía trước không phải tốt hơn sao?”

Tĩnh vương không phải là không hiểu những chuyện đấu đá mưu mô này, chẳng qua chỉ không thích nghĩ đến. Nghê Hoàng giải thích sơ sơ, hắn đã lập tức hiểu rõ vấn đề, ánh mắt không khỏi nhìn về phía trước, lắc đầu thở dài.

Hai người sánh vai chậm rãi ra khỏi cung, trên đường đi không ai nói tiếp về đề tài vừa rồi nữa.

Vừa bước ra khỏi Thần Vũ môn đã nghe thấy có người kêu to: “Tỷ tỷ!”

Mục Thanh chạy vội tới, đến sát bên cạnh quận chúa Nghê Hoàng mới dừng lại, vội vã hỏi han: “Tỷ tỷ không sao chứ? Làm đệ sợ gần chết!”

“Đệ đã trưởng thành, kế tục vương tước rồi mà vẫn chẳng chững chạc hơn chút nào. Có gì mà phải sợ gần chết? Thiên hạ thiếu gì chuyện lớn hơn chuyện này!” Nghê Hoàng ngoài miệng trách cứ nhưng bàn tay lại đưa lên vuốt mấy sợi tóc rối cho đệ đệ, vẻ đầy yêu thương.

“Đệ sợ tỷ bị thiệt thòi mà.” Mục Thanh làm nũng. “Cung đình không phải chỗ hay ho gì, sau này tỷ tỷ vào cung ít thôi. Tòa phủ ở kinh thành dù không lớn bằng ở Vân Nam nhưng cũng đủ để ở, chúng ta mau trở về đi.”

Quận chúa Nghê Hoàng cười, dùng ngón tay chọc hắn, quay lại mời Tĩnh vương: “Điện hạ cũng phải về phủ chứ? Chúng ta cùng nhau đi.”

“Không cần, ta tạm thời chưa về phủ vội.” Tiêu Cảnh Diễm suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn nói thật với Nghê Hoàng: “Ta phải đến phủ Ninh Quốc hầu một chuyến đã.”

***

Lúc Tiêu Cảnh Diễm đi tới trước cửa Tạ phủ, người đi ra nghênh đón hắn là Tạ Bật, câu đầu tiên chính là: “Tĩnh vương điện hạ đích thân đến à? Mau mời vào, Tô huynh đang ở Tuyết Lư.”

Tĩnh vương hơi giật mình, hỏi: “Sao thế? Tô tiên sinh biết ta sẽ đến à?”

“Cũng không phải vậy.” Tạ Bật cười, nói. “Tô huynh chỉ dặn ta là Tĩnh vương điện hạ muốn thu nhận ba đứa bé mới được thả khỏi Dịch U đình đó, sắp tới sẽ dạy dỗ bọn chúng thành thân binh cận vệ, cho nên sẽ nhanh chóng phái người tới đón bọn chúng. Ta chỉ không nghĩ là điện hạ sẽ đích thân đến phủ.”

Tĩnh vương à một tiếng, lựa lời nói theo ý hắn: “Ta rất hứng thú với kiếm pháp Tô tiên sinh dạy, chủ yếu là muốn đến thỉnh giáo một chút, nhân tiện đón bọn chúng về.”

“Tĩnh vương điện hạ quân công lớn lao, đương nhiên sẽ thấy hứng thú với kiếm pháp, còn ta có muốn cũng không được, ta không có thiên phú về mặt đó.” Tạ Bật vừa nói vừa đi trước dẫn đường.

Hai người đến trước cửa Tuyết Lư, người hầu đi vào thông báo, Phi Lưu nhanh chóng xuất hiện trước mặt, lạnh lùng nhìn bọn họ, ánh mắt như mũi kim nhìn chằm chằm khiến Tạ Bật rất không thoải mái.

“Vào đi!” Thiếu niên nói cứng rắn.

Tạ Bật gắng gượng cười cười, nói với Tĩnh vương: “Tô huynh đang ốm, cần được yên tĩnh. Ta không đi vào làm phiền huynh ấy, mời điện hạ tự nhiên.”

Tĩnh vương vốn cũng không muốn có người đi cùng, chỉ gật đầu đi vào tiểu viện. Mai Trường Tô đã chờ đón trước thềm, ngoài ba đứa bé xếp hàng sau lưng chàng thì không còn ai khác.

“Bái kiến điện hạ.” Mai Trường Tô thi lễ thuộc hạ với hắn, cúi sâu người xuống, đám Đình Sinh cũng đồng loạt quỳ gối.

“Không cần đa lễ.” Tĩnh vương nói với giọng dửng dưng. “Xe ngựa của ta dừng ở ngoài cổng phủ, bảo ba đứa nhỏ ra ngoài chờ ta trên xe.”

Mai Trường Tô nghe thấy lời này, lập tức biết rõ Tĩnh vương có chuyện cần nói riêng với mình, liền lệnh Phi Lưu gọi một người hầu của nhà họ Tạ tới cùng dẫn đám Đình Sinh ra ngoài trước, mình thì xoay người mời Tĩnh vương đi vào trong phòng, đích thân châm trà.

“Hôm nay quận chúa Nghê Hoàng suýt nữa chịu nhục, ngươi có biết không?” Tĩnh vương làm như không nhìn thấy thủ thế mời ngồi của Mai Trường Tô, vẫn đứng chắp tay sau lưng, lạnh lùng hỏi.

“Không phải đã được cứu rồi sao?”

“Chỉ cần ta đến muộn một bước là quận chúa sẽ bị bọn chúng đưa vào hậu viện, đến lúc đó cho dù ta liều mạng xông vào, e là cũng không cứu được nàng ra, ngươi có biết không?” Tĩnh vương tiến lên trước một bước, giọng điệu càng nghiêm khắc.

Từ lúc hắn đi vào Tuyết Lư tới giờ, Mai Trường Tô đã phát hiện trên người hắn có một ngọn lửa giận bị kiềm chế, vốn tưởng rằng hắn còn chưa hết giận trước những hành động của mẹ con Việt quý phi, bây giờ xem ra cơn giận này nhằm vào chính mình.

“Mặc dù quá trình có mạo hiểm, may mà hết thảy coi như yên lành, điện hạ cớ gì mà phải giận dữ như thế?” Mai Trường Tô suy nghĩ, sắc mặt đột nhiên trắng bệch. “Chẳng lẽ quận chúa vì xấu hổ nên tức giận...”

“Ngươi thật sự để ý đến cảm nhận của quận chúa sao?” Tĩnh vương cười lạnh một tiếng. “Nhắc nhở nàng phòng họa từ lúc chuyện chưa xảy ra chẳng qua chỉ là một ơn huệ nhỏ, cũng không thể nhân cơ hội bắt tội Việt quý phi và Thái tử, ngươi đương nhiên không thỏa mãn với kết quả đó. Kết quả bây giờ mới là trọn vẹn, ta liều chết cứu giúp, quận chúa vô cùng cảm kích ta, tương lai một khi có tranh đấu thì tự nhiên Mục phủ Vân Nam sẽ dốc sức ủng hộ ta. Đây chính là mục đích ngươi muốn đạt được đúng không?”

Mai Trường Tô hơi giật mình, chậm rãi đảo mắt, một hồi lâu mới nói: “Chẳng lẽ điện hạ cho rằng ta cố ý che giấu quận chúa để chuyện phát triển từng bước, từ đó giành được lợi ích lớn nhất?”

“Chẳng lẽ không phải sao?” Tĩnh vương nhìn chằm chằm vào mắt chàng. “Ngươi biết rõ chuyện sẽ xảy ra trong cung Chiêu Nhân, rõ ràng trước đó ngươi có cơ hội nhắc nhở quận chúa, vì sao ngươi không nói? Có thời gian dặn nàng dè chừng Hoàng hậu mà thật sự không có thời gian nói ra ba chữ Việt quý phi?”

Nhìn vẻ mặt hùng hổ dọa người của Tĩnh vương, Mai Trường Tô lại có vẻ thoải mái.

Chàng thật sự không nghĩ rằng Tĩnh vương lại hiểu lầm như vậy, có thể thấy tâm tư con người quả nhiên là sâu không lường được, bất cứ ai cũng không thể nói mình nắm bắt được ý nghĩ của một người khác, cho nên dù là cha con cũng có thể bị lời đồn chia rẽ.

Vì vẻ mặt thờ ơ, lạnh nhạt của Mai Trường Tô, lửa giận của Tĩnh vương càng bùng cháy mãnh liệt, đồng thời cũng coi việc chàng im lặng không nói gì như một sự ngầm thừa nhận trước lời chất vấn của mình. Nhớ lại vẻ đau khổ, xấu hổ và tức giận trên mặt Nghê Hoàng lúc ngã ở bậc thềm, lửa giận càng không thể kiềm chế, Tĩnh vương không kìm được đưa tay tóm cổ áo Mai Trường Tô, kéo chàng đến trước mặt mình, tay kia giữ chặt cánh tay chàng, hơi thở phẫn hận dường như có thể làm bỏng da mặt lạnh buốt của đối phương.

“Ngươi nghe đây, Tô Triết!” Giọng nói của Tiêu Cảnh Diễm dường như phải vất vả lắm mới lách được ra ngoài qua kẽ răng. “Ta biết đám mưu sĩ các ngươi không sợ làm những chuyện vô sỉ nhất, âm hiểm nhất. Ta cũng biết ngay cả người mạnh nhất cũng không thể chống đỡ những mũi tên không tiếng động các ngươi bắn ra. Nhưng ta vẫn phải cảnh cáo ngươi, ngươi đã nhận ta là chủ quân của ngươi thì ngươi phải rõ ràng giới hạn của ta. Quận chúa Nghê Hoàng không phải người sa vào tranh đấu quyền lực, nàng là thống soái trăm ngàn quân đội nam cương, nàng đã gánh vác trách nhiệm bảo vệ lãnh thổ Đại Lương, bảo vệ người thân của binh sĩ, chính nàng chém giết đẫm máu ở trên sa trường nên các ngươi mới có thể yên ổn đấu đá ở nơi vương đô phồn hoa này. Loại người nhất tâm tranh quyền đoạt thế như ngươi sẽ không biết cái gì là thiết huyết quân nhân, cái gì là khói lửa nơi sa trường. Ta không cho phép ngươi coi người như quận chúa Nghê Hoàng là quân cờ, tùy ý thao túng, tùy ý hy sinh. Nếu như ngay cả những tướng sĩ huyết chiến sa trường mà ngươi cũng không biết tôn trọng thì Tiêu Cảnh Diễm ta tuyệt đối không đứng cùng đội ngũ với ngươi! Nghe rõ chưa?”

Một cơn bão táp dâng lên trong lòng Mai Trường Tô, khóe miệng cũng lộ ra nụ cười thê lương. Không biết cái gì là binh sĩ, cái gì là sa trường? Có lẽ trong trời đông giá rét giữa cơn mưa tuyết mười hai năm trước, trái tim chàng đã lạnh, máu cũng đã lạnh, nhưng những thứ đã ghi tạc tận trong xương tủy lẽ nào cũng đã lạnh theo?

Có điều vấn đề này bây giờ không cần suy nghĩ nhiều nữa, cũng không cần lập tức trả lời, bởi vì trong tầm mắt Mai Trường Tô đột nhiên xuất hiện gương mặt giận dữ của Phi Lưu.

Bàn tay thiếu niên lật lên làm kiếm tràn ngập sát khí, lạnh lẽo như lưỡi hái của thần chết chém thẳng vào cổ Tĩnh vương.

“Dừng tay!” Mai Trường Tô lớn tiếng quát Phi Lưu dừng lại, đồng thời dùng hết sức mạnh đẩy Tĩnh vương sang bên cạnh, xoay thân thể mình ra đón đỡ.

Một chiêu đằng đằng sát khí của Phi Lưu đang trên đường đến đích, đột nhiên nhìn thấy Tô ca ca xuất hiện trong phạm vi tấn công của chưởng phong, biết chàng không thể chịu được, trong lòng thiếu niên kinh hãi, lập tức toàn lực thu lại, dùng tay trái cản tay phải, tung người về phía sau vài thước, nhưng hơi lạnh vẫn quét trúng bên sườn Tĩnh vương và vai Mai Trường Tô.

Tĩnh vương thường xuyên rèn luyện, gân cốt cứng rắn như sắt, chút khí lạnh đối với hắn mà nói không tính là gì, nhưng Mai Trường Tô lại cảm thấy như bị vô số mũi kim bằng băng đâm trúng, cổ họng ngòn ngọt, một ngụm máu trào lên lại bị chàng cố nuốt xuống.

“Tô ca ca!” Phi Lưu kêu to một tiếng.

Mai Trường Tô chịu đựng sự đau đớn trên người, sầm mặt đứng chặn ở phía trước Tĩnh vương, lạnh lùng nói: “Ngươi đã quên hết tất cả những lời ta nói với ngươi rồi sao? Ngươi không nhớ từng đáp ứng ta tuyệt đối không làm tổn thương người này sao?”

“Nhưng hắn...” Mặc dù vẻ mặt Phi Lưu vẫn cứng ngắc nhưng trong đôi mắt to tròn lại tràn ngập vẻ tủi thân kiểu trẻ con.

“Không được cãi!” Mai Trường Tô trách mắng. “Việc không được làm nhất định không được làm! Mau xin Tĩnh vương điện hạ thứ lỗi!”

Toàn thân khẽ run lên, Phi Lưu mím môi thật chặt, gương mặt tuấn tú căng ra, quật cường quay đầu sang một bên.

Tĩnh vương lại không hề phản cảm với người như Phi Lưu, chỉ cau mày, nói: “Ngươi không nên ép hắn.”

“Không được.” Mai Trường Tô mặt lạnh như nước. “Nó phải nhớ điều này. Phi Lưu, ngươi có xin Tĩnh vương thứ lỗi hay không?”

Phi Lưu rất ít khi bị Mai Trường Tô nghiêm khắc trách mắng như vậy, gương mặt đỏ bừng, hơi thở nặng nề, ngực nhấp nhô lên xuống, răng cắn chặt đến mức cơ hàm gồ lên, trên trán đã nổi đầy gân xanh. Nếu không phải từ nhỏ hắn đã được dạy bảo để gương mặt không còn biểu cảm thì quả thực đây chính là dáng vẻ của một đứa bé sắp khóc.

Mai Trường Tô thở dài một hơi, trong lòng lại mềm xuống, chậm rãi bước tới, hai tay nâng mặt hắn lên, nhẹ nhàng vuốt ve, nhỏ giọng nói: “Đừng cắn răng, sẽ đau đầu...”

Miệng Phi Lưu mếu máo, hắn xông về phía trước, nhào vào lòng chàng, hai tay ôm chặt người chàng.

“Được rồi, được rồi...” Mai Trường Tô dỗ dành. “Phi Lưu có nghe lời Tô ca ca hay không?”

“... Nghe...”

“Vậy đến xin Tĩnh vương điện hạ thứ lỗi đi.”

Phi Lưu cúi đầu nghĩ một hồi lâu, đột nhiên ngước mắt lên, hung dữ trợn mắt nhìn Tĩnh vương, cứng rắn nói: “Hắn trước!”

Tĩnh vương cau mày không hiểu, nhưng Mai Trường Tô lập tức hiểu ý Phi Lưu.

“Không được nói xằng, vì sao Tĩnh vương điện hạ phải xin ngươi thứ lỗi?”

“Xin ca ca thứ lỗi.”

“Xin ta thứ lỗi cũng không được...”

“Hắn đánh ca ca.”

“Điện hạ không đánh ta.” Mai Trường Tô tỏ vẻ bất đắc dĩ, buông thõng vai. “Điện hạ chỉ hơi tức giận, lúc nói chuyện đứng hơi gần ta một chút…”

“Hắn xin ca ca thứ lỗi!” Phi Lưu kiên định nói.

“Ta sẽ không xin ca ca ngươi thứ lỗi.” Mai Trường Tô còn chưa nói, Tĩnh vương đã lên tiếng.

Chàng quay đầu lại nhìn, thấy vẻ mặt Tiêu Cảnh Diễm hết sức nghiêm túc đối mặt với Phi Lưu, cũng không hề có ý lừa gạt đối phương cho có lệ, ngược lại ngữ điệu rất nghiêm nghị: “Tất cả những lời của ta đều là những gì trong lòng muốn nói, không có một câu nào là sai là giả, cho nên ta không xin thứ lỗi. Có điều, Tô Triết, ta cũng không cần vị tiểu huynh đệ này xin ta thứ lỗi, hắn chẳng qua chỉ làm đúng chức trách hộ vệ của hắn mà thôi. Nhưng ta cho rằng ngươi lại nên đến xin quận chúa Nghê Hoàng thứ lỗi.”

Mai Trường Tô nhìn hắn, trầm ngâm suy nghĩ trong chốc lát, hỏi: “Quận chúa Nghê Hoàng cũng cảm thấy ta cố ý giấu giếm sao?”

Tiêu Cảnh Diễm thoáng giật mình. “Cái này thì không, nàng cho rằng ngươi chưa kịp nói đã bị người khác cắt ngang...”

“Vậy cần gì phải xin quận chúa thứ lỗi, như vậy lại khiến nàng lạnh lòng.” Mai Trường Tô thản nhiên nói. “Quận chúa đã phải chịu uất ức ở vương đô như vậy, ngài còn nhất định phải làm cho nàng khó chịu hơn sao?”

Tĩnh vương không nghĩ tới vấn đề này, không khỏi ngẩn người.

“Lời của Tĩnh vương điện hạ ta ghi nhớ rồi, sau này sẽ cẩn thận.” Mai Trường Tô nói tiếp. “Nhưng ta cũng có mấy câu cần nói với điện hạ. Điện hạ không thể có ác cảm với mọi mưu kế. Đối phó người như Dự vương và Thái tử, chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết là không được, có lúc chúng ta phải tàn nhẫn, phải đen tối, phải cay độc, dù chỉ một chút sơ suất là sẽ thất bại không ngóc đầu dậy được. Có lẽ ngài cũng biết rõ điều này?”

Tiêu Cảnh Diễm cau mày, lại biết rõ lời ấy không sai, chỉ cảm thấy trong ngực như bị nhét một mớ bông, khó mà miêu tả loại cảm giác chán ghét đó.

Mai Trường Tô chăm chú nhìn mỗi sự thay đổi dù nhỏ nhất trên mặt hắn, ngữ điệu vẫn lạnh lùng: “Có lúc điện hạ khó tránh khỏi cảm thấy trong lòng không thoải mái, nhưng phải chịu đựng. Ta biết giới hạn của ngài ở đâu, cho nên sẽ không chạm đến nó, nhưng ta cũng có thủ đoạn và cách thức làm việc của ta, có lẽ điện hạ cũng phải từ từ thích ứng. Điện hạ và ta có chung mục đích, vì mục đích này, hy sinh một chút cảm thụ cá nhân thì có gì là ghê gớm?”

Tĩnh vương ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi, nhắm mắt yên lặng hồi lâu rồi mới chậm rãi mở mắt ra, đưa ánh mắt sáng ngời nhìn Mai Trường Tô, nói: “Đây chính là suy nghĩ chân thực của ngươi sao? Ta biết rồi. Ta cũng nói thật với ngươi, đối với Thái tử và Dự vương, ta quả thật không có chút tình huynh đệ nào. Đối với bọn chúng, ta cũng không để ý ngươi dùng thủ đoạn gì.”

“Điện hạ đúng là người thẳng thắn, lời như vậy mà cũng dám nói rõ cho ta nghe.”

“Đã cùng ngươi đứng chung trên một con thuyền, ta cần gì phải che giấu. Nếu ngươi thật sự muốn hại ta, chỉ dựa vào việc ngươi biết bí mật của Đình Sinh đã có thể làm ta khoanh tay chịu trói rồi. Mặc dù ngươi âm hiểm, tàn độc nhưng cũng thật sự có tài, bên cạnh ta không có người như ngươi thì làm sao có sức mạnh đối phó với Thái tử và Dự vương? Có điều thiên hạ Đại Lương này, trong triều đình vẫn có một số thần tử thuần thiện không tham gia bè phái tranh giành, đối với bọn họ...”

“Ta vẫn phải lợi dụng.” Mai Trường Tô lạnh lùng nói. “Nhưng sẽ cố hết sức để họ không bị tổn thương.”

Tĩnh vương yên lặng nhìn chàng, một lúc lâu sau mới chậm rãi gật đầu, nói từng chữ rõ ràng: “Ngươi nhớ thì tốt.”

Mai Trường Tô mỉm cười, biết buổi nói chuyện hôm nay xem như đã kết thúc, lui lại một bước, khom mình hành lễ.

Quả nhiên Tĩnh vương không nói thêm nữa mà xoay người sải bước đi ra ngoài. Đi tới bên cửa, hắn đột nhiên dừng chân, không quay đầu lại, nói: “Đa tạ ngươi đã cứu Đình Sinh ra.”

“Điện hạ không cần khách khí.” Mai Trường Tô thản nhiên nói. “Còn mong điện hạ đừng thương nó vất vả mà chiều nó quá, nên cho nó theo đường binh nghiệp để tôi luyện, để nó sớm biết cái gì là nam nhi khẳng khái hào sảng, không được giống như ta chỉ đầy bụng cơ mưu...”

Tiêu Cảnh Diễm dường như cứng đờ người trong chốc lát, nhưng cuối cùng vẫn không quay đầu lại mà đi thẳng một mạch ra ngoài viện.

Ánh mắt ngập tràn sự giận dữ của Phi Lưu vẫn như dính trên người hắn từ lúc nãy đến giờ, đến lúc bóng dáng hắn đã biến mất vẫn cứ nhìn theo mãi không chịu thu hồi.

“Phi Lưu, không được.” Mai Trường Tô cầm tay thiếu niên, kéo hắn vào phòng trong. “Tô ca ca nói lại lần nữa, người này tuyệt đối không được làm tổn thương, trong bất cứ tình huống nào cũng không được, hiểu chưa?”

“Hiểu rồi...”

“Xảy ra chuyện như hôm nay, Tô ca ca rất không vui...”

“Hắn xấu!” Phi Lưu tủi thân nói. “Hắn đánh ca ca.”

“Hắn không đánh, ta vĩnh viễn sẽ không để hắn đánh ta...” Mai Trường Tô vuốt tóc Phi Lưu. “Nếu bị hắn đánh, Tô ca ca nhất định sẽ rất tức giận, ngươi nhìn dáng vẻ của ta thấy có giống tức giận không?”

Phi Lưu nhìn kĩ vài lần, lắc đầu.

“Thực ra bây giờ Tô ca ca rất vui vẻ.” Mai Trường Tô véo má thiếu niên, cười nói. “Thật sự rất vui vẻ.”

“Vui vẻ...” Phi Lưu nghiêng nghiêng đầu, hơi nghi hoặc.

“Bởi vì hắn vẫn không thay đổi.” Mai Trường Tô nói, ánh mắt dần trở nên mơ hồ. “Mặc dù thoạt nhìn không thích nói chuyện, cũng không thích cười nữa, mặc dù không cởi mở, không rạng rỡ như trước nữa, mặc dù trong lòng hắn cũng chứa đầy oán giận và thù hận, nhưng tận sâu bên trong, hắn vẫn là Tiêu Cảnh Diễm lòng dạ lương thiện, vẫn là gã hảo bằng hữu có lúc bắt nạt ta, có lúc lại bị ta bắt nạt kia...”

“Tô ca ca...”

“Ờ? Gì thế?”

“Không rơi!”

“Tốt.” Mai Trường Tô hít sâu, trên gương mặt nở một nụ cười, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau khóe mắt. “Không được rơi lệ, rõ ràng chúng ta rất vui vẻ mà.”

“Vui vẻ!” Phi Lưu lập tức quên mất phiền muộn, chỉ ra bên ngoài. “Có mặt trời, chơi!”

“Được... Chúng ta đi chơi.”

Nói là chơi, nhưng Mai Trường Tô cũng chỉ ngồi xuống chiếc ghế dài dưới gốc cây để sưởi ấm bằng những tia nắng yếu ớt của buổi chiều đầu đông.

Phi Lưu nhảy nhót trên cây đuổi bắt những vệt sáng xuyên qua tán lá, chơi rất vui vẻ, thỉnh thoảng lại chạy đến bên cạnh Tô ca ca, đòi chàng dùng khăn tay lau mồ hôi cho mình.

Trong phút chốc, dường như thời gian quay ngược trở lại những năm tháng thanh xuân tươi đẹp đó. Chàng cởi trần trên đồng cỏ thuần phục con ngựa khó tính, cát vàng và bụi đất bay lên theo vết chân ngựa. Cảnh Diễm đứng ngoài hàng rào tung cho chàng một túi rượu, chàng đưa tay bắt được, ngẩng đầu uống thỏa thuê, rượu chảy đầy xuống ngực. Phụ thân chàng đi vào, mỉm cười xoa đầu con trai, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau vệt rượu...

“Tô ca ca...” Phi Lưu chớp đôi mắt trong suốt, gọi chàng.

“Không sao.” Mai Trường Tô hòa nhã nhìn lại. “Ánh mặt trời rất ấm áp, suýt nữa ta ngủ mất...”

“Như vậy, ngủ!” Phi Lưu tung người đi lấy một chiếc chăn, nhẹ nhàng đắp lên người Mai Trường Tô, còn mình ngồi xuống bên cạnh, dựa đầu vào đầu gối chàng.

Bóng nắng chậm rãi di chuyển, cả Tuyết Lư đột nhiên trở nên cực kỳ yên tĩnh.

Nhưng đối với Mai Trường Tô đã bị cuốn vào cuộc tranh đấu quỷ quyệt thì những khoảng thời gian bình yên thế này sẽ ngày càng hiếm có, ngày càng ngắn ngủi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.