Lang Gia Bảng

Quyển 1 - Chương 5: Chuyện xưa như khói



Đêm đó, Tiêu Cảnh Duệ đưa một ngự y vào bắt mạch cho Mai Trường Tô, nhưng ngự y đó vừa nghe nói bệnh nhân đang dùng đơn thuốc do hàn y Tuân Trân kê liền không dám nhiều lời, chỉ nói một câu: “Phải nghỉ ngơi nhiều, không được để tâm tình kích động”, rồi lập tức cáo từ.

Mai Trường Tô lấy cớ muốn đi ngủ sớm để đuổi Tiêu Cảnh Duệ và ngự y về nhưng chàng lại không lên giường ngay mà khoác một chiếc áo hai lớp, mở cửa sổ ra, lẳng lặng ngồi trên bệ cửa sổ, đưa mắt nhìn vầng trăng khuyết treo nghiêng nghiêng giữa không trung, dường như rơi vào trầm tư.

Phi Lưu đi tới ngồi xuống chiếc thảm trải bên người chàng, dựa đầu vào đầu gối chàng rồi lắc lắc đầu.

Mai Trường Tô cúi xuống nhìn mái tóc đen bên đầu gối mình, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve, nhỏ giọng hỏi: “Phi Lưu của chúng ta làm sao vậy? Cảm thấy không vui à?”

Phi Lưu ngẩng đầu lên, ánh mắt trong suốt nhìn chàng, nói: “Không được đau lòng!”

Mai Trường Tô thoáng sững sờ, sau một lúc lâu, chàng nở nụ cười nhu hòa. “Ta chỉ đang suy nghĩ vài chuyện nên hơi thất thần thôi, ta không hề đau lòng. Phi Lưu không cần lo lắng!”

Phi Lưu lắc đầu, vẫn kiên định nói: “Không được đau lòng!”

Trong nháy mắt đó, Mai Trường Tô cảm thấy trái tim mình đột nhiên rung lên, dường như sắp không gắng gượng nổi, chỉ còn lại một tia quyết tâm như có như không, cố gắng chống đỡ khống chế hành động và vẻ mặt.

Muốn không đau lòng, thực ra là một việc dễ dàng biết bao.

Chỉ cần tìm một nơi sơn thủy hữu tình, ẩn cư tĩnh dưỡng, lại có thêm hai, ba hảo bằng hữu thường xuyên qua lại, vừa không phải đấu đá bon chen, cũng không có âm mưu phản bội, bệnh kinh niên dai dẳng có thể khỏi hẳn, nhận ý tốt của người khác cũng không cần phải áy náy, lợi tâm lợi thể, sao lại không làm? Chỉ tiếc đó là hy vọng xa vời, đã mang gánh nặng trên vai, bất kể nặng nề, đau khổ đến đâu cũng phải cắn răng đeo đến cùng.

“Phi Lưu, ngươi về Lang Châu đi được không?” Mai Trường Tô xoa đầu thiếu niên, thấp giọng hỏi.

Mắt Phi Lưu lập tức mở to, đột nhiên lao về phía trước ôm lấy người Mai Trường Tô. “Không!”

“Ta có thể viết thư cho Lận Thần ca ca, bảo huynh ấy sau này không được trêu ngươi nữa, như vậy được không?”

“Không được!”

“Nhưng mà, Phi Lưu này…” Trong giọng nói của Mai Trường Tô mang theo một cảm giác bi thương khó kìm nén. “Nếu như ngươi ở lại bên cạnh ta thì ngươi sẽ tận mắt thấy ta càng ngày càng xấu, đến lúc đó… ngươi sẽ cảm thấy đau lòng…”

“Phi Lưu như vậy…” Thiếu niên áp sát mặt vào đầu gối Mai Trường Tô. “Cũng không đau lòng!”

“Chỉ như thế là đủ à?” Mai Trường Tô thở dài một tiếng. “Chỉ cần có thể ở lại bên cạnh ta, dựa vào gối ta nghỉ ngơi, ngươi có thể rất vui vẻ sao?”

“Vui vẻ!”

Mai Trường Tô nhẹ nhàng nâng mặt Phi Lưu lên, dùng đầu ngón tay chậm rãi day thái dương hắn, vẻ mặt càng trở nên đau buồn. “Tốt… đã vậy thì ta tối thiểu cũng phải cố gắng giữ lại sự vui vẻ cho ngươi… Phi Lưu, ngươi phải nhớ, bất kể tương lai xảy ra chuyện gì thì ngươi cũng không được sợ hãi, bởi vì bất cứ lúc nào cũng sẽ có người chăm sóc ngươi, ngươi vĩnh viễn là đứa bé vui vẻ nhất của ta…”

Phi Lưu chớp mắt, nghe không hiểu ý tứ của chàng trong những lời này lắm, nhưng có thể cảm nhận được thiện ý ấm áp trong đó, cho nên gương mặt lạnh như băng rất ít khi xuất hiện nụ cười của hắn cũng học Mai Trường Tô nở một nụ cười nhàn nhạt, cho dù khóe miệng đông cứng của hắn vẫn còn hơi kỳ dị nhưng đây đã là vẻ mặt tốt nhất để hắn biểu đạt tâm tình của mình rồi.

“Phi Lưu của chúng ta thật đáng yêu, đợi sau này về Lang Châu, ngươi cũng cười cho Lận Thần ca ca xem được không?”

“Không được.”

“Vì sao?”

“Người xấu!”

“Ngươi ghét Lận Thần ca ca đến thế cơ à?” Mai Trường Tô cười không thành tiếng, kéo Phi Lưu vào lòng, nhẹ nhàng đung đưa. “Như ngươi vẫn là tốt nhất… Nếu ta có thể vô lo vô nghĩ như ngươi, có thể vui vẻ như ngươi thì thật tốt…”

Phi Lưu gạt tay Mai Trường Tô ra, ngồi thẳng người, nói nghiêm túc: “Có thể!”

Mai Trường Tô dịu dàng nhìn hắn. “Thật sự có thể chứ?”

“Có thể!” Phi Lưu nhắc lại một lần nữa rồi đứng dậy kéo một chiếc ghế cao tới ngồi, lại kéo Mai Trường Tô xuống ngồi dưới thảm, kéo đầu chàng tựa vào đầu gối mình. “Giống như Phi Lưu! Tô ca ca cũng có thể!”

Mai Trường Tô cảm thấy khóe mắt ươn ướt, dựa vào đầu gối Phi Lưu, cảm thấy ngón tay hắn len vào mái tóc mình, nhẹ nhàng vân vê, truyền tình cảm và sự tin tưởng thuần túy nhất của hắn sang người mình.

“Phi Lưu của chúng ta vẫn thông minh nhất!” Mai Trường Tô nhắm chặt mắt lại, lẩm bẩm: “Thì ra Tô ca ca cũng có thể như vậy…”

“Có thể!” Phi Lưu cố gắng mỉm cười lần nữa, đồng thời lay động đầu gối mình, chậm rãi hát một làn điệu dịu dàng.

“Phi Lưu cũng học được bài hát này à?”

“Học được! Phi Lưu hát!”

Mai Trường Tô hít một hơi thật sâu, thử thả lỏng mỗi sợi cơ trên người, cảm giác uể oải lập tức tràn đến.

“Ngủ!” Phi Lưu nói.

“Phi Lưu buồn ngủ, muốn ngủ rồi à?”

“Không phải! Tô ca ca ngủ! Phi Lưu đánh người xấu!”

Mai Trường Tô ngẩn ra, lập tức hiểu ý Phi Lưu, lông mày không khỏi cau lại. “Có người vào Tuyết Lư à?”

“Vâng!” Phi Lưu gật đầu. “Ở bên ngoài! Đại thúc! Phi Lưu đi đánh ông ta!”

Nghe vậy, Mai Trường Tô thở phào một hơi, bám lấy cánh tay Phi Lưu đứng lên, nói vọng ra ngoài cửa sổ: “Mông đại ca, mời vào!”

Chàng vừa dứt lời, một bóng dáng đã lắc người đi vào, rõ ràng là vóc người rất to lớn nhưng hành động lại mau lẹ như quỷ mị.

“Đại thúc là khách của Tô ca ca, Phi Lưu của chúng ta không đánh, Phi Lưu đi ngủ trước được không?” Mai Trường Tô dỗ dành thiếu niên vào phòng trong, Mông Chí cũng đi theo phía sau cùng vào.

Sau khi đợi Phi Lưu nghe lời nằm lên giường nhắm mắt ngủ, hai người lớn mới ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn tròn đặt giữa phòng.

“Hai người bọn họ đã đi chưa?” Mai Trường Tô rót một tách trà cho Mông Chí, hỏi.

“Ta đã truyền đạt ý của ngươi rồi, nhưng xem dáng vẻ của Vệ Tranh thì hình như hắn không muốn đi…”

“Vậy hắn muốn làm gì?”

“Ở lại kinh thành giúp ngươi. Hắn nói đây là chuyện của mọi người, không thể để một mình ngươi gánh vác được.”

“Nói bậy!” Mai Trường Tô cả giận, nói. “Hắn và ta làm sao giống nhau được? Ta thì lẻ loi một mình, nhưng hắn còn có Vân cô nương mà. Mười hai năm sinh ly tử biệt, Vân cô nương vẫn một lòng chung tình chờ hắn, cuối cùng cũng chờ đến lúc hắn mang được cái mạng về, hai người khổ tận cam lai, đoàn tụ sum vầy, hắn lại ồn ào cái gì nữa? Ta ở đây không cần hắn, hắn muốn đi thì đi, không muốn đi cũng phải đi!”

“Ngươi cũng không cần nổi giận.” Mông Chí chậm rãi khuyên nhủ. “Ta còn không hiểu Vệ Tranh sao? Bất kể trong lòng nghĩ thế nào, ngươi ra lệnh cho hắn thì hắn chung quy vẫn phải nghe. Bây giờ ta chỉ lo lắng cho ngươi, ngươi đơn thương độc mã tới kinh thành như vậy, không hề mang theo tiếp viện gì sao?”

“Ta có mang Phi Lưu mà.”

“Chỉ có tiểu tử đó?” Mông Chí thoáng nhìn về phía chiếc giường. “Nói ra thật sự áy náy, hôm đó, ta không biết tiểu tử này là người của ngươi, lại giật mình khi thấy thân pháp của nó nên nhất thời tò mò ra tay, không gây ra phiền phức gì cho ngươi chứ?”

“Không.” Mai Trường Tô thản nhiên nói. “Chẳng qua chỉ khiến Ninh Quốc hầu kinh động một chút mà thôi.”

“Lần này ngươi đến đây, tại sao không báo trước cho ta? Bây giờ không hề có chuẩn bị gì, làm sao có thể giúp ngươi được?”

“Huynh cần giúp ta à?” Nụ cười của Mai Trường Tô mang theo vẻ hờ hững. “Thôi, bây giờ huynh là thống lĩnh cấm quân, ân sủng hết mức, cần gì phải nhọc lòng vì ta? Chỉ cần làm như không biết ta là đã giúp ta một việc lớn rồi.”

Mông Chí cắn răng lộ vẻ tức giận. “Ngươi nói lời này là thật tâm sao? Ngươi coi Mông Chí ta là loại người gì?”

Mai Trường Tô nở một nụ cười nhẹ như có như không, đặt bàn tay lên khuỷu tay Mông Chí, khẽ bóp, nhỏ giọng nói: “Mông đại ca, làm sao ta có thể không rõ tấm lòng của huynh chứ? Hơn nữa, chưa nói đến tình huynh đệ của chúng ta năm đó, chỉ với tính tình hào hiệp của huynh thì huynh cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nhưng việc ta cần làm thật sự không có cơ hội thành công nên không muốn kéo huynh vào, chỉ cần sơ ý một chút là danh tiếng trung lương của nhà họ Mông huynh sẽ bị hủy hoại trong chớp mắt…”

“Trung nghĩa ở trong lòng, không ở danh tiếng. Chỉ cần ngươi không làm nguy hại đến Hoàng thượng thì sẽ vĩnh viễn không phải là kẻ thù của ta.”

“Hoàng thượng ấy à? Hoàng thượng vĩnh viễn là một thanh đao, cần chém cần giết đều phải dựa vào ông ta.” Nụ cười lộ rõ trên môi Mai Trường Tô. “Xem ra huynh sớm đã đoán ra mục đích vào kinh của ta rồi.”

“Đúng thế, ta nghĩ mình có thể đoán ra được.” Sự lo lắng chồng chất, chứa đầy trong mắt Mông Chí. “Nhưng Thái tử và Dự vương, đốn ngã một bên thì còn dễ, đốn ngã cả hai cùng một lúc thì rất khó. Dù thế nào thì Bệ hạ cũng phải bảo vệ một người.”

“Cũng chưa chắc.” Mai Trường Tô cười lạnh, nói. “Hoàng thượng không phải chỉ có hai đứa con trai này.”

Có lẽ trước kia Mông Chí chưa từng nghĩ tới khả năng có người khác kế thừa ngôi vị Hoàng đế ngoài Thái tử và Dự vương, ông ta cực kỳ khiếp sợ. “Ngươi… ngươi muốn nâng đỡ Tĩnh vương?”

“Sao lại không thể?”

“Ta biết tình cảm của ngươi và Tĩnh vương rất tốt, ta cũng không đánh giá thấp năng lực của hắn. Nói thật, những điều kiện bất lợi của hắn cũng không là gì cả, chẳng qua chỉ vì mẫu thân hắn có địa vị thấp nên không được Hoàng thượng coi trọng mà thôi. Những việc này chỉ cần tích cực thể hiện là có thể thay đổi được. Quan trọng nhất là bản tính Tĩnh vương không giỏi quyền mưu, cũng rất chán ghét tranh giành quyền lực. Tranh ngôi là chuyện hung hiểm đến mức nào? Tính tình hắn như vậy, làm sao có thể địch nổi Thái tử và Dự vương, là những người thủ đoạn độc ác lại có lực lượng hùng hậu?”

Mai Trường Tô mở nắp tách trà, vẻ mặt vô cảm. “Hắn không giỏi quyền mưu thì có gì đáng ngại? Không phải còn có ta sao? Những việc đen tối, đẫm máu đó ta sẽ làm là được, để khiến cho những kẻ tội ác chồng chất ngã xuống, cho dù ta có phải đâm đao vào lưng người vô tội cũng không chùn tay. Mặc dù ta sẽ cảm thấy khó chịu nhưng khi sự đau khổ của một người đã vượt qua cực hạn thì sự khó chịu ở mức này cũng vẫn có thể chịu đựng được…”

Những lời này của chàng mặc dù tàn nhẫn nhưng lại bao hàm sự bi thương và thống khổ không thể che giấu. Mông Chí ngơ ngác nhìn chàng, đột nhiên cảm thấy trong lòng như có dao cắt, một hồi lâu sau mới thở ra một hơi, nhỏ giọng hỏi: “Vậy Tĩnh vương… hắn chịu đáp ứng không?”

“Tại sao lại không chứ? Thù hận của hắn đối với Thái tử và Dự vương cũng sâu đậm như ta, huống hồ còn có một ngôi vị Hoàng đế đang chờ ở đó nữa. Sức hấp dẫn của ngôi vị Hoàng đế là cực kỳ lớn, không mấy người có thể chống cự được, ngay cả Cảnh Diễm cũng vậy…”

“Không thể như vậy được.” Mông Chí vỗ mạnh lên mặt bàn. “Bản tính của hắn chán ghét tranh giành, lẽ nào ngươi lại thích? Từ khi nào Tĩnh vương lại trở nên tàn nhẫn như vậy? Chẳng lẽ hắn không đau lòng vì ngươi sao?”

“Mông đại ca.” Mai Trường Tô cười lạnh nhạt. “Huynh quên rồi, Cảnh Diễm không hề biết là ta… Ta đã chết rồi, ta đã là một vết sẹo trong lòng hắn… Kẻ vừa đe dọa vừa dụ dỗ hắn bước lên con đường tranh giành ngôi báu chẳng qua chỉ là một người lạ tên gọi Tô Triết thôi, hắn vì sao phải thương chứ?”

“Sao?” Mông Chí ảo não kêu một tiếng. “Đúng, hắn không biết… nhưng không phải hôm nay ngươi đã gặp hắn à? Ngươi không nói với hắn sao? Hắn cũng không nhận ra ngươi à?”

“Vì sao phải nói với hắn?” Sắc mặt Mai Trường Tô trắng bệch nhưng ánh mắt lại hết sức tỉnh táo. “Cho dù là một bằng hữu từng ngây thơ đến mức nào đi nữa, sau khi từ địa ngục trở về cũng sẽ biến thành ác quỷ, không những hắn không nhận ra ta mà ngay cả chính ta cũng không nhận ra mình nữa.”

Mông Chí nắm chặt tay thành nắm đấm, đến mức khớp xương ngón tay trắng bệch, muốn dùng cách này để áp chế cảm giác như dao cắt trong lòng.

Còn nhớ năm mười tám tuổi, chàng nở nụ cười rực rỡ, rạng ngời trên gương mặt khỏe mạnh, hồng hào như táo chín lúc chia tay. Thời gian mười hai năm như bóng câu qua cửa sổ, đến khi quay đầu lại nhìn, thấy mọi chuyện dường như đã xảy ra từ kiếp trước.

“Tiểu Thù…” Mông Chí nắm chặt bàn tay chàng trong tay mình, bàn tay gầy guộc mà trắng xanh, có thể tưởng tượng quá trình vùng vẫy giữa sự sống và cái chết của chàng gian nan thế nào, đau khổ ra sao.

“Huynh nhận lời ta, vĩnh viễn không được nói với Cảnh Diễm!” Mai Trường Tô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lơ đãng mà mênh mang. “Người bằng hữu hoạt bát, đáng yêu cùng lớn lên với hắn và gã mưu sĩ âm tàn, hiểm độc không từ thủ đoạn khi hành sự bên cạnh hắn vĩnh viễn không phải là một người, như vậy không phải sẽ tốt hơn sao?”

“Tiểu Thù…”

“Cả kinh thành chỉ có huynh và thái nãi nãi nhà ta biết Lâm Thù trở về, ta không muốn lại có thêm người thứ ba nữa. Mông đại ca, ta nhờ huynh đấy!”

“Ta thì ngươi có thể yên tâm nhưng Thái hoàng thái hậu làm sao lại biết được? Mấy năm nay người đã hơi lẩn thẩn rồi.”

“Ta cũng không biết làm sao cụ lại nhận ra được, rõ ràng ta đã hoàn toàn thay đổi rồi, nhưng lúc cụ nhìn ta và gọi ta là Tiểu Thù thì ánh mắt cụ rất ấm áp. Ta có thể khẳng định không phải cụ gọi sai tên ta… Có lẽ chính vì cụ đã lẩn thẩn, rất nhiều chuyện không nhớ được nên lại không cần nghĩ ngợi nhiều. Ta chỉ là Tiểu Thù của cụ, ta vốn nên xuất hiện bên cạnh cụ, cho nên cụ mới vui vẻ như vậy, không hề có vẻ ngạc nhiên gì cả.”

Mông Chí hơi bất an. “Thái hoàng thái hậu sẽ không nói ra chứ?”

“Không đâu.” Mai Trường Tô trả lời rất khẽ: “Hơn nữa, bây giờ bất kể cụ có nói gì thì cũng không ai nghiêm túc lắng nghe cả.”.

“Ôi…” Mông Chí thở dài một tiếng. “Quả thật là vậy.”

Mai Trường Tô nâng tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ, im lặng chốc lát rồi điềm đạm nói: “Mông đại ca, hôm nay huynh đến thì ta cũng có một vấn đề muốn hỏi huynh…”

“Ngươi cứ việc hỏi đi.”

“Mấy năm nay chúng ta đã bí mật liên lạc nhiều lần, vì sao từ trước đến nay huynh không cho ta biết Cảnh Vũ ca ca có một đứa con mồ côi cha từ trong bụng mẹ?”

“Ngươi nói cái gì?” Mông Chí kinh ngạc, suýt nữa không nhịn được nhảy dựng lên. “Kỳ vương điện hạ có con?”

“Ngay cả huynh cũng không biết ư?” Mai Trường Tô hơi bất ngờ. “Cảnh Diễm giấu chuyện này kín thật. Có điều cũng khó trách, nếu có phong thanh lọt đến tai Thái tử hoặc Dự vương thì Đình Sinh sẽ mất mạng…”

“Tin tức này có chính xác không?” Mông Chí lộ ra vẻ mặt khó tin. “Nam đinh trong phủ Kỳ vương đều chết hết, nữ quyến toàn bộ bị giam vào Dịch U đình, những người có chút danh phận đều bị bức tử gần hết trong vòng chưa đến một năm, làm sao có thể có một đứa con còn sống sót được?”

Ánh mắt Mai Trường Tô sâu thẳm, chàng trầm tư trong chốc lát rồi nói: “Nguyên do cụ thể thì ta cũng không có cách nào suy đoán, có điều Kỳ vương phi rất thông minh, giỏi phán đoán, Tú Đồng tỷ tỷ dũng mãnh vô song, đều là anh hào không kém mày râu trong giới nữ lưu. Hơn nữa, khi đó tình hình hỗn loạn, một giọt máu của Cảnh Vũ ca ca được hai người họ liều chết giữ lại rồi che giấu tại Dịch U đình cũng không phải chuyện không thể xảy ra. Nhìn cảnh Cảnh Diễm quan tâm, chăm sóc Đình Sinh, có thể thấy hắn đã xác nhận thân phận của đứa bé đó, chuyện này sẽ không sai được.”

“Tướng mạo thì sao? Nó có giống Kỳ vương không?”

“Đứa nhỏ này bị hành hạ từ bé, mặt mày xanh xao, nhìn không rõ lắm nhưng thỉnh thoảng đầu mày cuối mắt của nó vẫn lộ ra những nét đặc trưng của Cảnh Vũ ca ca năm đó.”

“Tĩnh vương đã biết đó là con của Kỳ vương, vì sao không chăm sóc nó một chút mà lại để nó phải khổ sở như thế?” Mông Chí không nhịn được oán giận.

“Hắn cũng không có cách nào. Vô duyên vô cớ chăm sóc một cung nô sẽ khó tránh khỏi làm người khác sinh nghi. Nếu sơ ý một chút mà để lộ thân phận của Đình Sinh thì Thái tử và Dự vương sao chịu buông tha?”

“Nhưng dù sao cũng không thể để đứa nhỏ này ở lại một nơi như Dịch U đình mãi được.” Mông Chí kích động đứng dậy, sải bước đi tới đi lui trong phòng. Phi Lưu từ trên giường ngồi dậy, ánh mắt lạnh băng cảnh giác nhìn ông ta chằm chằm.

“Phi Lưu ngủ đi!” Mai Trường Tô quay lại dỗ dành một câu, lại nói với Mông Chí: “Mông đại ca, huynh cứ ngồi xuống rồi nói tiếp. Huynh sốt ruột, chẳng lẽ Cảnh Diễm và ta không sốt ruột? Đình Sinh thì nhất định phải cứu nhưng cần nghĩ ra một cách không có sơ hở để cứu nó lành lặn ra ngoài mới được.”

“Ngươi có cách gì chưa?” Mông Chí vội hỏi.

“Tạm thời đã nghĩ ra được một cách nhưng ta còn phải cân nhắc thêm chi tiết nữa. Chuyện này không thể vội vã được, dục tốc bất đạt mà.” Mai Trường Tô liếc nhìn Mông Chí, nhíu mày. “Mông đại ca bây giờ đã là cao thủ đệ nhất của Đại Lương, lại thân mang trọng trách chỉ huy cấm vệ. Ta ở xa tận Lang Châu cũng thường nghe người ta bàn tán huynh chín chắn, chững chạc, lòng như sắt đá, tại sao hôm nay lại dễ kích động như thế?”

Mông Chí vò đầu, thở dài một tiếng. “Ta cũng không biết vì sao, nếu là chuyện khác, bắt ta thấy Thái Sơn sụp đổ trước mắt mà mặt vẫn không đổi sắc cũng không phải việc khó, nhưng bây giờ nói chuyện với ngươi, ta lại trở nên lỗ mãng, liều lĩnh như khi còn trẻ… Ngươi còn nhớ cuộc chiến ở Hồ Lô cốc không? Nếu không có ba đạo kim lệnh Kỳ vương điện hạ tự tay viết ghìm chặt cương ngựa thì chỉ sợ ta đã sớm lọt vào bẫy của quân địch rồi. Nếu Hồ Lô cốc thất thủ thì lệnh tôn đại nhân nhất định sẽ chặt đầu ta làm bóng để đá.”

“Khi đó phụ thân ta quả thật không tin được huynh, có điều sau đó ông cũng từng nói nếu so về khả năng nhìn người thì ông thua kém Kỳ vương. Kỳ vương có thể thông qua một trận diễn võ mà chọn ra được một người không phải quá xuất sắc giữa muôn vàn tướng sĩ là huynh, ông không thể có được nhãn lực như vậy.”

“Nhưng nếu nói về nghiêm khắc và tinh diệu trong dụng binh thì ai có thể so với lệnh tôn được chứ? Năm đó, quân Xích Diễm đến bất cứ đâu cũng khiến cho quân đội nơi đó, dù có là đội quân thép, cũng phải run rẩy ba phần.” Nói đến chuyện xưa, Mông Chí cảm thấy hào khí đã tĩnh lặng nhiều năm lại hừng hực dâng lên, chỉ tiếc trước mặt không có rượu, đành phải cầm tách trà lên uống một hơi dài, cảm khái: “Đáng hận là chẳng bao lâu sau ta bị cưỡng chế rời khỏi quân Xích Diễm, nếu có thể tôi luyện thêm mấy năm dưới trướng Kỳ vương và lệnh tôn thì ta đã học hỏi được nhiều hơn rồi.”

Mai Trường Tô thở dài. “Có mất tất có được, nếu huynh không rời khỏi quân Xích Diễm thì chưa biết chuyện kiếp nạn mười hai năm trước huynh có thể tránh được không, chỉ riêng thân phận cựu bộ Xích Diễm cũng khiến huynh không thể ngồi vào vị trí thống lĩnh cấm quân bây giờ.”

Nhắc tới chuyện này, Mông Chí lập tức nghĩ đến một việc khác, không khỏi cắn răng oán hận. “Cũng chưa chắc đâu, hiện nay trong triều không phải có một cựu bộ Xích Diễm đang được vinh sủng đến cực điểm, toàn thân được bao phủ trong vầng hào quang “trụ cột triều đình” hay sao?”

Bàn tay Mai Trường Tô đang đặt trên bàn run lên rồi lập tức bình ổn lại, đầu ngón tay bấm xuống mặt bàn sơn đỏ, dường như có thể in hằn vết tay lên đó.

“Mấy năm nay, lá mặt lá trái duy trì giao hảo với hắn thật sự khiến ta khó chịu gần chết!” Mông Chí thở ra một hơi thật dài như muốn trút hết buồn bực trong lòng. “Còn ngươi, vì sao ngươi lại vào đây ở?”

“Vì an toàn.” Mai Trường Tô thản nhiên nói.

“Cái gì? Nơi này mà an toàn?”

“Ít nhất cũng có thể loại bỏ được rất nhiều phiền phức.” Giọng Mai Trường Tô như băng, rét lạnh thấu xương. “Lợi dụng ba người trẻ tuổi đó vào kinh có thể nhanh chóng tiếp xúc với những yếu nhân quan trọng nhất trong triều. Biện pháp này rõ ràng tốt hơn nhiều so với nhận lời trở thành phụ tá cho Thái tử hoặc Dự vương rồi tới Kim Lăng lại như bị trói chân trói tay.”

Mông Chí suy nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý, có điều nhìn khuôn mặt buồn bực của Mai Trường Tô, ông ta linh cảm không nên tiếp tục nói về đề tài này nên hỏi sang việc khác: “Ngươi có ý kiến gì với đại hội kén chồng của quận chúa Nghê Hoàng lần này?”

“Mục phủ Vân Nam là màn chắn phía nam của quốc gia, quận chúa lại vất vả hy sinh nhiều năm tuổi xuân vì đất nước, chỉ mong lần này nàng có thể tìm được một người thật lòng tương thân tương ái, những chuyện khác đều không quan trọng.”

“Ngươi biết không, Thái tử và Dự vương đều phái tay sai đắc lực đến tham gia tỷ võ, nếu trong số bọn chúng có một kẻ thành công thì kế hoạch của đệ sẽ khó thực hiện hơn nhiều.”

“Trí tuệ của quận chúa vượt xa ta, ta cũng không cần lo lắng chuyện này. Chỉ là Đại Du và Bắc Yên biết rõ rất khó thành công mà vẫn còn đến đây cầu thân, vậy chúng nhất định có chuẩn bị kĩ càng, huynh phải chú ý hơn một chút!”

“Ờ!”

“Thời gian không còn sớm nữa, huynh cũng nên trở về đi. Khi kế hoạch cứu Đình Sinh tới lúc chín muồi, ta sẽ nhờ huynh giúp đỡ một tay. Bên chỗ Vệ Tranh cũng phiền huynh giám sát bọn họ ra ngoài thành, tuyệt đối không cho quay lại!”

Mông Chí gật đầu đứng dậy, vừa bước một bước ra cửa lại lưu luyến dừng chân, quay đầu nhìn Mai Trường Tô, ánh mắt lộ rõ vẻ thương cảm nhưng trong lòng hiểu rõ những việc mình có thể làm thật sự có hạn, cảm giác khó chịu trào lên trong lồng ngực, ông ta không hề nghĩ ngợi, ôm chàng thật chặt.

Cánh màn khẽ lay động, Phi Lưu bắn ra như một tia chớp, lật tay làm kiếm đâm thẳng về phía cổ họng Mông Chí. Khi Mông Chí lui bước tránh được, Phi Lưu lại lập tức vặn người liên tiếp, tung ra những chiêu thức tàn nhẫn.

“Phi Lưu!” Mai Trường Tô vội vàng chắn giữa hai người, ngăn cản. “Đó là đại thúc tạm biệt ta, không phải bắt nạt ta, Phi Lưu đừng tức giận!”

“Không cho!” Khuôn mặt lạnh như băng của Phi Lưu cực kỳ tức giận.

“Được rồi, được rồi, sau này không như vậy nữa.” Mai Trường Tô cười tạ lỗi với Mông Chí. “Xin Mông đại ca thứ lỗi, Phi Lưu nhà ta vẫn luôn như vậy.”

“Không sao, ta còn rất vui vẻ khi thấy đứa nhỏ này bảo vệ ngươi như thế.” Mông Chí nở nụ cười thiện ý với Phi Lưu. “Ngươi phải bảo vệ hắn cho tốt!”

Phi Lưu phớt lờ ông ta, vẫn cảnh giác đứng bên cạnh Tô ca ca của hắn, một bước cũng không rời.

“Vậy ta đi trước đây.” Mông Chí lại nhìn Mai Trường Tô thật sâu, nhỏ giọng nói: “Tiểu Thù, ngươi phải bảo trọng thân thể, ngàn vạn lần không được để xảy ra chuyện, biết không?”

Mai Trường Tô thấy viền mắt nóng lên, cố gắng kiềm chế, gật đầu không nói gì.

Phi Lưu trừng mắt nhìn Mông Chí, có thể thấy rõ hắn đã sốt ruột đến mức nào. Sau khi Mông Chí phi thân qua cửa sổ biến mất, hắn lập tức đóng chặt cửa sổ lại.

“Sao vậy? Phi Lưu của chúng ta không thích đại thúc à?” Mai Trường Tô dịu dàng trêu đùa hắn.

“Không thích!”

“Vì sao?”

“Đánh không lại!”

“Không sao.” Mai Trường Tô xoa đầu hắn. “Phi Lưu của chúng ta còn nhỏ, sau này ngươi lớn bằng đại thúc thì nhất định có thể đánh thắng được.”

Vẻ mặt Phi Lưu không thay đổi nhưng ánh mắt lập tức lộ vẻ vui mừng.

Mai Trường Tô dắt tay hắn, đích thân đưa hắn đến giường nằm xuống, đắp chăn cho hắn, khẽ hát một bài ca dao đến tận lúc hắn yên tĩnh nhắm mắt lại mới lặng lẽ quay về giường của mình ngủ.

Mấy ngày tỷ thí tiếp theo, Mai Trường Tô không đi xem, chàng lấy cớ không được khỏe để ở lại Tuyết Lư tĩnh dưỡng.

Sau lần Thái tử và Dự vương đến thăm dò, hai bên đều cảm thấy chàng là một người không thể thu phục bằng ơn huệ hay uy quyền, nên trước khi nghĩ ra kế sách lôi kéo mới, cả hai bên không đến làm phiền chàng nữa.

Ngày ngày chàng đọc sách gảy đàn, toàn tâm an dưỡng, khí sắc quả thật tốt hơn rất nhiều.

Bởi vì đã báo danh thi đấu nên Tiêu Cảnh Duệ và Ngôn Dự Tân ngày nào cũng phải đánh nhau, đương nhiên không thể đến chơi với Mai Trường Tô. Ngược lại, Tạ Bật có vẻ rất nhàn nhã, ngày nào cũng sắp xếp thời gian đến tán dóc, tất cả các đề tài trời nam đất bắc đều đã nói đến, chỉ không nhắc một chữ nào đến Dự vương.

Ngày nào sau buổi hoàng hôn, Tuyết Lư cũng trở nên náo nhiệt, một mình Ngôn Dự Tân đã đủ ồn ào bằng mười người khác. Hắn kể chuyện thi đấu trong ngày như diễn tuồng cho Mai Trường Tô nghe, đặc biệt là khi miêu tả hắn và Tiêu Cảnh Duệ lên võ đài tỷ thí thì từ ngữ càng thêm hoa mỹ, nước miếng bắn tung tóe, dường như những màn tỷ thí đó đều là những trận đấu thượng đỉnh, kinh thiên địa khiếp quỷ thần, đủ để thay đổi cục diện võ lâm hiện nay, chỉ sợ còn đặc sắc hơn cả đi xem trực tiếp ở võ đài.

“Ngươi nghe mà không đỏ mặt à?” Tạ Bật thỉnh thoảng lại khẽ huých tay đại ca hắn đang ngồi bên cạnh. “Dự Tân đang kể về ngươi đấy à? Tại sao ta nghe cứ như Nhị Lang thần hạ phàm thế? Chỉ kém bên cạnh không có một con Hao Thiên khuyển nữa thôi.”

Lần nào Tiêu Cảnh Duệ cũng chỉ cười khổ nhưng vẫn không ngăn Ngôn Dự Tân để hắn khỏi mất hứng.

Chỉ có Phi Lưu ngồi bên cạnh lạnh lùng nhìn trời, thỉnh thoảng lại bật ra một câu: “Không thể!”

Ngôn Dự Tân nghĩ rất lâu mới hiểu ý của Phi Lưu. Sau đó, mỗi lúc mô tả chiêu thức cụ thể, hắn cũng không dám ăn nói ba hoa, khoa trương thoải mái nữa.

Tuy nhiên phải công nhận một điều, cho dù hắn có hơi khoe khoang nhưng riêng về sức mạnh thì hắn và Tiêu Cảnh Duệ rõ ràng vẫn là cao thủ. Mấy vòng đấu đầu tiên đều không có gì khó khăn, hai ngày gần đây, dù có chút nguy hiểm nhưng cuối cùng vẫn kết thúc bằng thắng lợi.

Ngày nào Hoàng đế cũng xuất hiện đúng giờ trên lầu Nghênh Phụng để biểu thị sự coi trọng đối với đại hội tỷ thí, mặc dù mọi người đều biết ngài cùng lắm chỉ xem một, hai trận rồi rời đi nhưng vẫn cảm thấy hết sức vinh quang.

Đại đa số những kẻ đến tham gia thi đấu không phải chỉ muốn cưới được quận chúa Nghê Hoàng, vì dù sao cũng chỉ có duy nhất một người sẽ đạt được vinh hạnh đó. Phần lớn thí sinh đều coi đại hội lần này như một võ đài biểu diễn, hy vọng có thể giành được chút danh tiếng, nâng cao địa vị trên giang hồ hoặc được người có địa vị cao ưu ái, có thể tiến thân vào quan trường.

Cứ thế, mọi người đều cố gắng hết khả năng, đại hội kén chồng lần này diễn ra vô cùng náo nhiệt, thu hút ánh mắt của cả thiên hạ đúng như mong muốn. Mỗi ngày đều có người chán nản xuống đài, cũng có người nhất chiến thành danh, so với vinh quang cuối cùng với đầy đủ của cải, danh tiếng và quyền thế kia, cả quá trình này cũng không thể nói là không đặc sắc, cùng lắm chỉ là không đủ bất ngờ mà thôi.

Mặc dù bất ngờ đến rất chậm rãi nhưng chung quy vẫn sẽ phải đến.

Hoàng hôn ngày thứ bảy kể từ lúc đại hội so tài bắt đầu, khi Mai Trường Tô nhìn thấy vẻ mặt nặng nề của Ngôn Dự Tân và Tiêu Cảnh Duệ lúc chạy vào Tuyết Lư, chàng đã ý thức được nhất định đã xảy ra chuyện gì đó bất ngờ khiến người ta kinh hãi.

“Tô huynh! Tô huynh!” Người vừa vào cửa đã lớn tiếng kêu la đương nhiên là Ngôn Dự Tân.

Do vừa chạy một quãng đường dài nên hai má hắn đỏ ửng, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn chạy tới, kéo một chiếc ghế trúc ngồi xuống, chưa thở dốc xong đã vội vàng nói: “Không hay rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!”

“Sao thế?” Mai Trường Tô đặt quyển sách trên tay xuống, ngồi thẳng người lên. “Ngươi và Cảnh Duệ thua rồi à?”

“Bọn ta thua hay không thua thì có gì mà phải vội vàng? Nhưng hôm nay Thượng Chí thua rồi!”

“Tần Thượng Chí?” Mai Trường Tô nhíu mày không cho là đúng. “Mặc dù hắn cũng được coi là cao thủ nhưng còn chưa đạt tới đỉnh cao, thua thì cũng không có gì lạ cả.”

Lúc này Tiêu Cảnh Duệ cũng ngồi xuống bên cạnh, vẻ mặt rất nghiêm túc. “Hắn thua không có gì lạ nhưng vấn đề là hắn thua ngay sau một chiêu!”

Mai Trường Tô không khỏi giật mình. “Làm sao có thể thế được? Cho dù đối thủ của hắn là Mông đại thống lĩnh thì cũng không thể một chiêu đánh bại hắn được.”

“Cho nên mới nói xảy ra chuyện lớn rồi!” Ngôn Dự Tân giậm chân, nói.

“Chẳng lẽ đánh bại hắn không phải người Đại Lương à?”

“Nếu là người Đại Lương thì bọn ta cũng chưa đến mức sốt ruột như vậy. Đó là một người Bắc Yên, tên rất quái dị, gọi là Bách Lý Kỳ. Mấy vòng trước hắn làm bộ làm tịch chiến đấu rất vất vả, thấy ngày mai đã là trận quyết chiến rồi, hôm nay hắn đột nhiên lại phát uy. Có vẻ như hắn không những cần chiến thắng mà còn phải nhân tiện làm kinh sợ mấy đối thủ còn lại.”

Mai Trường Tô cau mày. “Ngoài Thác Bạt Hạo, Bắc Yên lại còn có người như vậy à?”

“Người này luyện ngạnh công, thân thể cao to, bắp thịt như sắt. Thượng Chí xem thường hắn là một kẻ ngang ngược nên chủ quan, kết quả một chiêu công tới, đối phương đứng yên chịu đòn mà không tránh, sau đó thừa dịp hắn chưa kịp thu thế, gã kia tung một chưởng đánh trúng vai hắn làm cánh tay hắn không thể cử động được, đành phải nhận thua.” Tiêu Cảnh Duệ mặc dù cũng rất sốt ruột nhưng tâm tình không lộ rõ ra ngoài mà chỉ sa sầm nét mặt, giọng nói tương đối bình tĩnh. “Tuy nói hắn một chiêu bị thua thì hơi oan uổng nhưng gã Bách Lý Kỳ kia có sức mạnh siêu tuyệt lại không hề giả. Một thân khổ luyện công phu đó nếu gặp người có bản lĩnh vững vàng, nội lực thâm hậu như Mông đại thống lĩnh thì có lẽ hắn cũng không làm ăn được gì, nhưng mà…”

Nói tới đây, hắn dừng lại như không nỡ nói thẳng ra nhưng Mai Trường Tô biết rất rõ ý hắn là gì.

Quận chúa Nghê Hoàng dù sao cũng là nữ nhân, võ học lấy kỹ xảo làm chủ, công lực làm phụ, đối phó với loại ngạnh công này sẽ rất thua thiệt, sơ ý một chút để thất thủ sẽ xảy ra chuyện lớn.

“Đừng có cuống cuồng lên như thế!” Tạ Bật lúc trước đang ở Tuyết Lư nói chuyện với Mai Trường Tô, lúc này nói xen vào. “Theo quy tắc tỷ thí, biến cố này cũng chưa chắc đã là tuyệt lộ. Cho dù gã Bách Lý Kỳ kia tiến vào hàng ngũ mười người đứng đầu thì quyền quyết định trong cuộc thi văn vẫn nằm trong tay Hoàng thượng. Đến lúc đó, chỉ cần xếp hắn đứng cuối cùng là xong chứ sao!”

Ánh mắt Mai Trường Tô hơi nặng nề, chàng lắc đầu nói: “Nếu vậy thì ý nguyện của quận chúa Nghê Hoàng sẽ không được bảo đảm. Nàng ấy vốn dự định nếu không thấy ai vừa mắt thì chỉ cần toàn lực đánh bại người đó, nếu nàng không thích ai trong cả mười người thì không thành thân cũng được. Nhưng giờ đây xuất hiện một cao thủ rất khó đánh bại, nếu nàng tuyệt đối không muốn lấy hắn thì cho dù hắn xếp hạng cuối cùng cũng vẫn là một mối uy hiếp. Để tránh kết cục có thể bị thua trong cuộc chiến cuối cùng với hắn, quận chúa sẽ không thể không chọn một trong số chín người trước đó làm phu quân. Chỉ sợ đối với một người tâm cao khí ngạo như nàng bị ép đối mặt với cục diện như thế thật sự là một sự sỉ nhục.”

“Ngày mai tỷ thí vòng quyết định để chọn ra mười người vào vòng cuối cùng, Tô huynh cũng đến xem được không?” Tiêu Cảnh Duệ tới gần Mai Trường Tô, nhỏ giọng nói. “Kiến thức về võ học của huynh cao hơn bọn ta, có lẽ sẽ đánh giá được tên Bách Lý Kỳ đó rốt cuộc nguy hiểm đến mức nào, nên đối phó với hắn như thế nào…”

“Ngươi và Dự Tân phải tỷ thí với người này à?”

“Không phải.” Tiêu Cảnh Duệ lắc đầu phủ nhận. “Ta và Dự Tân đều không cùng bảng với hắn, ngày mai bất kể thắng hay bại đều sẽ không phải đối mặt với hắn. Chỉ có điều, nếu ngày mai hắn thắng thì chắc chắn sẽ vào vòng trong. Hy vọng Tô huynh có thể quan sát hắn một chút để giúp đỡ quận chúa Nghê Hoàng.”“Đúng vậy, đúng vậy.” Ngôn Dự Tân phụ họa. “Võ công của Cảnh Duệ vốn dĩ chưa chắc đã cao hơn ta, nhưng sau khi được Tô huynh chỉ điểm trên đường về kinh, rõ ràng võ công của hắn đã lợi hại hơn ta một bậc rồi.”

Mai Trường Tô cười nhạt, nói: “Quận chúa đã đạt tới cảnh giới võ công thượng thừa, được xếp vào hàng cao thủ đệ nhất, dù ta có thể giúp đỡ thì cũng có hạn. Nàng và Cảnh Duệ khác nhau, võ công của Cảnh Duệ không cao bằng nàng, vì thế những điều ta có thể góp ý cho Cảnh Duệ cũng nhiều hơn.”

“Tô huynh!” Tiêu Cảnh Duệ nhăn nhó. “Huynh có thể nói uyển chuyển hơn một chút không? Nói vậy thật sự rất khiến người khác đau lòng!”

“Có điều chỉ trải qua một trận ngày mai đã để quận chúa phải đối mặt với một cao thủ xa lạ thì thật sự quá nguy hiểm.” Hai hàng lông mày của Mai Trường Tô nhíu sát vào nhau. “Phải nghĩ cách tăng thêm “một màn chắn” ở giữa mới được.”

“Tô huynh đã có cách gì chưa?” Ngôn Dự Tân gấp gáp vặn hỏi.

“Ngày mai trước khi quyết chiến, Hoàng thượng có thể hạ chỉ cho thêm hai ngày khiêu chiến nữa.”

“Ngày khiêu chiến?”

“Đúng. Lý do là để tránh những bất công có thể xảy ra do vấn đề chia bảng tỷ thí. Ngày mai, mười người thắng cuối cùng là người bị khiêu chiến, tất cả những người bị thua mấy ngày trước đây đều có thể tùy ý khiêu chiến một người thắng không thuộc bảng của mình, đánh một trận mà thắng được sẽ có thể thay thế trở thành người bị khiêu chiến mới. Hai ngày khiêu chiến xong, mười người cuối cùng còn lại mới là người thật sự có thể tham gia kỳ thi văn. Những người có can đảm khiêu chiến người thắng chắc chắn đều không phải kẻ đầu đường xó chợ, cho dù không thể đánh bại Bách Lý Kỳ thì ít nhất cũng có thể giúp quận chúa có thêm một chút kinh nghiệm.”

Ba quý công tử liên tiếp gật đầu, Ngôn Dự Tân khen: “Đúng là một ý hay!”

“Có điều phải vào cung ngay trong đêm để mời Hoàng thượng lập tức hạ chỉ mới được.” Mai Trường Tô nhắc nhở.

“Đây là chuyện nhỏ, ta lập tức vào cung là được.” Ngôn Dự Tân cướp lời không hề nghĩ ngợi.

“Không cần, không cần!” Tạ Bật vội ngăn cản hắn, mặc dù hơi xấu hổ nhưng cuối cùng vẫn đỏ mặt thỉnh cầu: “Để Dự vương điện hạ đi mời chỉ được không?”

Những người ở đây đều không có ai ngốc, vừa nghe đã biết hắn định làm gì. Không ai nói gì, tất cả đồng loạt lườm hắn khinh thường.

Gần như chắc chắn nếu Hoàng đế nhận được bẩm báo về Bách Lý Kỳ, trong lòng ngài chắc cũng rất sốt ruột. Lúc này ai đến trước mặt Hoàng đế đưa ra đề nghị này đương nhiên sẽ khiến ngài rất hài lòng. Về phía quận chúa cũng coi như nợ người đó một món nợ ân tình, bao nhiêu người bị thua có được một cơ hội mới nên tự nhiên càng vui mừng, ngay cả mười người thắng đó vì muốn thể hiện bản lĩnh cũng sẽ không phản đối mạnh mẽ, nếu không chỉ tỏ ra mình yếu thế mà thôi.

Cho nên bất kể từ phương diện nào thì đây đều là chuyện buôn một lãi mười, thảo nào Tạ Bật có ngượng ngùng đến mấy cũng phải đứng ra xin cho Dự vương.

“Tạ Bật đã muốn làm chân chạy việc thì cứ đi đi.” Sau một lúc lâu, Mai Trường Tô mới lạnh nhạt lên tiếng.

Tạ Bật mừng rỡ, sau khi nói liền mấy tiếng “đa tạ” liền vội vã đứng dậy rời đi.

Hắn vừa đi, trong phòng bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường.

Mai Trường Tô ngửa đầu ra sau, tựa lên gối sưởi nhắm mắt dưỡng thần. Tiêu Cảnh Duệ vốn không thích dây dưa vào chuyện này, huống hồ lại là tiểu đệ của mình nên càng không biết phải nói gì. Ngôn Dự Tân dù không có bè phái nhưng vì quan hệ với Ngôn Hoàng hậu nên tính ra cũng có liên quan đến Dự vương, vì vậy cũng không tiện bình luận.

Khung cảnh nhất thời lặng ngắt như tờ.

Một hồi lâu sau, cuối cùng Ngôn Dự Tân không kiên nhẫn ngồi yên như vậy mãi, lại nhớ tới một vấn đề: “Mọi người thấy có kỳ quái không, chỉ dựa vào một chưởng của Bách Lý Kỳ hôm nay thì kiểu gì hắn cũng có thể chen chân vào danh sách mười cao thủ đứng đầu thiên hạ, tại sao trên Lang Gia bảng lại hoàn toàn không có bóng dáng hắn?”

“Cái này ngươi không biết à, vậy mà còn ra vẻ là người trong giang hồ?” Không đợi Mai Trường Tô mở miệng, Tiêu Cảnh Duệ đã nói trước. “Ngay từ đầu, bảng cao thủ của Lang Gia các đã nói rõ chỉ tiến hành xếp hạng theo những chiến tích các cao thủ đã thể hiện ra, những ẩn sĩ không bao giờ lộ diện trên giang hồ, cho dù võ công đã đến mức siêu phàm, chỉ cần họ không sử dụng đến thì Lang Gia các cũng sẽ không quan tâm. Đương nhiên, có lúc bảng xếp hạng này cũng làm mọi người ngạc nhiên nhưng đó chẳng qua là vì tin tức của Lang Gia các luôn luôn rất linh mẫn và toàn diện, rất nhiều cuộc tỷ thí được tiến hành âm thầm không muốn người khác biết mà bọn họ vẫn có thể hỏi thăm được kết quả, cho nên danh sách này mới có một số sai lệch so với nhận thức chung của mọi người. Giờ đây gã Bách Lý Kỳ này đã huênh hoang như vậy thì hắn nhất định có thể leo lên bảng cao thủ năm sau.”

“Hê, đây không phải là ngươi ỷ vào học được vài điều từ Tô huynh sao? Vậy mà đã vội lên lớp cho ta rồi.” Ngôn Dự Tân phồng mang trợn mắt không phục. “Ngày mai ta sẽ chuyển đến Tuyết Lư ở!”

Tiêu Cảnh Duệ cười, nói: “Ngươi còn ồn ào hơn cả một ngàn con quạ đen, cho dù Tô huynh chịu được thì Phi Lưu cũng không chịu…”

Hắn còn chưa nói xong, một giọng nói lạnh lẽo đã vang lên từ ngọn cây trên đỉnh đầu mọi người: “Phi Lưu không chịu!” Ngôn Dự Tân giật nảy, vội nhích lại gần Mai Trường Tô.

“Phi Lưu về rồi?” Nụ cười hiện lên trên gương mặt Mai Trường Tô, chàng vừa giơ tay lên, một bóng người chợt lóe. Phi Lưu đã lao tới ôm chàng.

“Bên ngoài có vui không?”

“Không vui!”

“Phi Lưu không thích Dự Tân ca ca chuyển đến đây ở à?”

“Không thích!”

“Vì sao thế?”

“Rất giống!”

Ngôn Dự Tân tò mò chớp chớp mắt. “Rất giống cái gì?”

Mai Trường Tô bật cười, trả lời: “Hắn nói ngươi rất giống gã Lận Thần ở Giang Tả bọn ta. Đó là người Phi Lưu thấy khó chịu nhất.” Nói đến đây, chàng lại quay sang đùa với thiếu niên: “Vì sao lại nói bọn họ rất giống nhau? Dự Tân ca ca chưa từng trêu ngươi mà.”

Phi Lưu lạnh lùng trợn mắt nhìn công tử quốc cữu, giọng nói giống như đã được ướp băng: “Trong lòng hắn muốn trêu.”

“Này, này, này!” Ngôn Dự Tân vội xua tay. “Luật vua không bắt tội trong lòng, như vậy rất dễ bắt lầm người tốt…”

“Đúng vậy.” Mai Trường Tô cười ngặt nghẽo. “Phi Lưu không cần quan tâm đến hắn nữa, trong phòng có đồ ăn phần ngươi, đều là loại ngươi thích ăn, mau vào ăn đi!”

Phi Lưu vâng một tiếng, lại trợn mắt nhìn Ngôn Dự Tân rồi mới lắc người biến mất.

Tiêu Cảnh Duệ nhìn sắc mặt hảo bằng hữu, cười gập người không đứng dậy được, một hồi lâu sau mới chậm rãi ngừng tiếng cười, vỗ vỗ vai hắn tỏ ý an ủi.

“Chẳng mấy khi ngươi có cơ hội cười ta, ngươi cứ cười cho thoải mái đi.” Ngôn Dự Tân ra vẻ độ lượng, phất tay, quay sang Mai Trường Tô. “Vậy ngày mai Tô huynh có đi không?”

“Đã có náo nhiệt như vậy thì đương nhiên phải đi chứ.” Mai Trường Tô cười hiền lành. “Có điều, chủ ý khiêu chiến này lại khiến hai người các ngươi thêm phiền phức rồi, xin thứ lỗi!”

“Như vậy mới tốt! Mọi người đều phải dựa vào bản lĩnh thật sự.” Ngôn Dự Tân sảng khoái cười to. “Được người khác chiếu cố vốn cũng không thoải mái.”

Tiêu Cảnh Duệ sửng sốt. “Cái gì mà được người khác chiếu cố?”

Ngôn Dự Tân liếc hắn. “Chậm hiểu như vậy mà còn có mặt mũi cười ta?”

“Cảnh Duệ.” Mai Trường Tô vỗ mu bàn tay hắn, nhỏ giọng nói: “Đây là kén chồng chứ không phải tuyển binh thao trường, người tuổi trẻ ngoại hình tốt, phẩm tính tốt, gia thế cũng tốt như hai người các ngươi thì triều đình đương nhiên phải chiếu cố. Ngươi không cảm thấy những người cùng bảng với các ngươi đều rất yếu sao?”

“Hả?” Bởi vì tính cách ôn hòa, Tiêu Cảnh Duệ luôn không thích suy nghĩ quá nhiều nên thật sự không để ý điều này, giờ nghe vậy thì nhất thời ngây người sửng sốt.

“Còn tưởng rằng mình rất tài giỏi đúng không?” Ngôn Dự Tân nhân cơ hội chế giễu hắn. “Trên giang hồ cũng thế, trong kinh thành cũng vậy, nếu nói ngươi không được ưu ái nhờ thân phận của mình thì ai mà tin được chứ?”

“Dự Tân!” Mai Trường Tô cười, cau mày. “Làm gì có loại hảo bằng hữu như ngươi chứ? Cứ phải làm cho Cảnh Duệ không vui mới được à?”

“Tô huynh, huynh đừng quá chiều hắn.” Ngôn Dự Tân lắc đầu. “Có một số việc vẫn phải cho hắn hiểu rõ mới tốt. Cảnh Duệ phải cái quá trung thực, như vậy không tốt. Cần học tập ta mới được, mặc dù tiêu diêu tự tại nhưng những chuyện cần hiểu rõ thì không thể lơ mơ được.”

Hai mắt Mai Trường Tô chợt trở nên thâm sâu, nhỏ giọng thở dài. “Ngươi thật là một người thẳng thắn, thật sự hào hiệp. Nếu Cảnh Duệ có thể được như ngươi thì tốt…”

Tiêu Cảnh Duệ hết nhìn người này lại quay sang nhìn người kia, cuối cùng không nhịn được giơ tay chặn ngang, bất mãn nói: “Dừng lại! Dừng lại! Rốt cuộc là hai người đang nói cái gì thế? Ta không ngốc, cho dù có ngây thơ một chút nhưng cũng chưa đến mức không bằng cả cái tên vô tâm vô tính này chứ?”

Mai Trường Tô dịu giọng nói: “Ngươi đương nhiên rất tốt, ta cũng hy vọng có thể chơi với ngươi như thế này mãi. Nhưng tính ngươi quá trọng tình cảm, tương lai khó tránh khỏi bị liên lụy vì điều này. Bọn ta chẳng qua chỉ làm cho ngươi sớm chú ý một chút thôi.”

Nghe chàng nói rõ ràng, Tiêu Cảnh Duệ thấy trong lòng ấm áp, lập tức nói: “Tô huynh yên tâm, người trong giang hồ đâu thể thiếu tôi luyện được? Ta dù có mềm yếu đến mấy cũng chưa đến mức vừa gặp phải chuyện đã không gượng dậy được, để người nhà và bằng hữu phải lo lắng vì ta…” Nói đến đây đột nhiên giọng nói thay đổi, khóe mắt hắn liếc sang Ngôn Dự Tân. “Còn ngươi thì miễn đi, đừng có học đòi Tô huynh rồi giả bộ thâm trầm nữa.”

“Này, này!” Ngôn Dự Tân hai tay chống nạnh. “Tô huynh lo lắng cho ngươi thì ngươi lập tức cảm động, ta lo lắng cho ngươi thì ngươi lại lườm nguýt khinh thường, ngươi không thấy khác biệt quá lớn à?”

“Để một kẻ được nuông chiều từ bé như ngươi phải bận tâm vì ta?” Tiêu Cảnh Duệ tiếp tục lườm hắn. “Vậy ta còn thể diện gì nữa? Mau tránh ra xa một chút cho ta!”

“Dám xem thường ta, có giỏi thì đánh một trận!” Ngôn Dự Tân xắn tay áo lao tới, hai người lao vào đánh nhau không chiêu không thức như hai đứa trẻ nghịch ngợm, ngay cả Phi Lưu ở trong phòng cũng bị kinh động phải thò đầu ra xem.

Mai Trường Tô mỉm cười nhìn họ, đáy mắt lại thoáng qua một cảm xúc khác lạ khó xác định.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.