Lang Gia Bảng

Quyển 2 - Chương 22: Sóng ngầm cuồn cuộn




QUYỂN 2: GIÓ BỤI MỊT MÙ

---

Sau khi đại thắng Thái tử trong cuộc tranh luận trên triều đình, sự khó chịu trong lòng Dự vương vì chuyện Việt phi phục vị đã được quét sạch.

Trong lúc hưng phấn, vị hoàng tử vốn vẫn luôn tỏ ra bao dung rộng lượng này đương nhiên phải lập tức khen thưởng công thần. Những người khác không nói, ít phải trọng thưởng cho vị kỳ lân tài tử vẫn ẩn sau màn không hề lộ diện, chỉ phái người đưa một phong thư đến phủ của hắn.

Ban đầu Dự vương phái người đưa mấy rương vàng bạc lụa là gấm vóc đến, nhưng số quà này còn chưa vào cổng Tô trạch đã được trả lại nguyên vẹn niêm phong, nói rằng không có chỗ để, không nhận.

Dự vương tự biết mình sai, người ta là danh sĩ thanh cao đương nhiên không cần những thứ dung tục tầm thường như thế, cho nên lập tức sửa lỗi, hôm sau đích thân chọn mua mấy món châu báu ở cửa hiệu nổi tiếng nhất kinh thành, món nào cũng là độc nhất vô nhị, giá trị xa xỉ, nhưng vừa mới đưa đi được chốc lát lại bị mang về y nguyên, nói là không có chỗ bày, không cần.

Dự vương thấy châu báu cũng không thích, quả nhiên người ta là thư sinh thì phải chơi những thứ tao nhã, thế là lập tức cắn răng chọn vài bức tranh chữ cổ, sai người đưa đi lần thứ ba. Tiếc là lần này đi rồi quay về cũng không chậm hơn hai lần trước, người ta lễ phép trả lời, không có chỗ treo, không lấy.

Lúc quà cảm tạ bị trả về lần thứ ba, Tần Bát Nhã tình cờ đang ở bên canh Dự vương. Ả dùng tay áo che mặt, khẽ cười. Dự vương liếc thấy qua khóe mắt, hắn vốn đang bực bội trong lòng nên lập tức hỏi: “Ngươi cười cái gì?”

Tần Bát Nhã chớp mắt, thở dài, nói: “Bản lĩnh lựa chọn quà tặng của điện hạ thật sự là không bằng vương phi, vất vả mấy ngày nay mà quà vẫn chưa qua được cổng. Chẳng lẽ điện hạ không biết cần tặng thứ người ta thích sao?”

“Nhưng người này lúc nào cũng ru rú trong nhà, bản vương đâu biết hắn thích cái gì? Trong phủ ta cũng không có cả hòm bản thảo của Lê Sùng... Thế nào, nhìn vẻ mặt của ngươi thì có vẻ ngươi biết?”

Tần Bát Nhã nở nụ cười như hoa xuân, thản nhiên nói: “Người có cao thâm đến mấy đi nữa, chỉ cần phân tích tỉ mỉ hành vi hằng ngày là vẫn có thể biết được một vài điều về họ. Để ta chuẩn bị quà tặng, bảo đảm lần này có thể qua cửa.”

Dự vương biết Tần Bát Nhã tâm tư luôn tinh tế, có thể phát hiện những chi tiết nhỏ nhất, vì vậy lập tức buông tay cho ả đi chuẩn bị.

Hôm sau Tần Bát Nhã chuẩn bị một số đồ chơi tinh xảo, chẳng hạn như vịt biết đi, mèo biết chạy gì đó, đều là những thứ đồ chơi do các cao thủ am hiểu kỹ thuật tuyệt kỹ tạo ra, không bán ở bất kỳ cửa hàng nào bên ngoài, sau đó cho đóng hòm mang đi.

Quả nhiên lần này hòm quà vào cửa thuận lợi, hòm được mở, đồ chơi mang ra cho Phi Lưu. Phi Lưu rất vui vẻ chơi đồ chơi tại hậu viện. Mai Trường Tô tự mình viết thư cảm tạ, mặc dù chỉ có vài chữ nhưng dù sao cũng coi như một bức thư tạ ơn.

Dự vương nhận được thư, trong lòng rất bất ngờ, không khỏi khen ngợi Bát Nhã vài câu.

Bát Nhã lại không tỏ vẻ đắc ý, chỉ mỉm cười, nói: “Đây chẳng qua cũng chỉ là tặng thứ người ta thích dưới một hình thức khác thôi. Nếu thật sự không biết hắn thích cái gì thì chỉ có thể quan sát người bên cạnh được hắn coi trọng nhất. Gã thiếu niên mà Tô Triết mang theo, mặc dù trên danh nghĩa là hộ vệ nhưng thực ra vẫn được hắn chiều chuộng như đệ đệ. Làm một đứa bé vui vẻ dễ dàng hơn nhiều so với thăm dò tâm tư của Tô Triết.”

Dự vương cười, nói: “Đúng là nữ nhân các ngươi vẫn tinh tế hơn, chuyện như vậy e rằng những người khác trong phủ đều không nghĩ ra được.”

Tần Bát Nhã thu lại nụ cười, thở dài, nói: “Nhưng đối với bản thân Tô Triết, chúng ta vẫn còn hiểu quá ít. Nếu không thể biết trong lòng hắn thật sự muốn gì thì sau này điện hạ sao có thể sai khiến được hắn?”

“Chuyện ngươi nói chính là điều bản vương lo lắng. Tô Triết tài giỏi như thế, bản vương thật sự ngày càng coi trọng hắn. Nhưng tâm tư của hắn quả thật quá kín đáo, luôn làm người ta cảm thấy... Mặc dù hắn đã bày mưu cho bản vương, nhưng nếu nói đã có được sự trung thành của hắn thì e là vẫn còn quá sớm...”

“Nhưng nếu hắn là một người chỉ muốn dựa vào điện ha để theo đuổi vinh hoa phú quý, điện hạ nói gì cũng nghe thì hắn đã không phải kỳ lân tài tử nữa rồi.” Tần Bát Nhã thản nhiên cười. “Làm thế nào để có được người và đùng được người chính là sờ trường của điện hạ, Bát Nhã thật sự không đám nói bừa.”

“Nhưng thu thập tin tình báo để ta tham khảo chính là sở trường của ngươi.” Dự vương ghé vào bên tai ả, nói nhỏ: “Ngươi chú ý thêm tất cả tin tức về Mai Trường Tô, bất kể là chuyện xa xưa thế nào bản vương cũng muốn biết.”

“Vâng.” Tần Bát Nhã hành lễ, thấy Dự vương lập tức đứng dậy khoác áo choàng lên, ả vội hỏi: “Điện hạ cần ra ngoài sao?”

“Đến Tô trạch.”

Tần Bát Nhã ngẩn ra, dường như không thể hiểu được.

“Số quà ngươi chuẩn bị đó dù tốt...” Dự vương nhìn tài nữ này thật sâu, cười cười, “... nhưng dù sao cũng nhẹ quá. Đổi một nụ cười của hắn thì được, còn muốn hắn ghi nhớ trong lòng thì lại không đủ.”

Tần Bát Nhã chớp chớp mắt, lập tức hiểu ra, cúi đầu hạ thấp người, nói: “Điện hạ quả nhiên là tâm tư chân long, Bát Nhã quả thật không bằng.”

Dự vương đưa tay đỡ ả lên, dịu dàng nói: “không cần như thế. Bản vương cần đích thân đi một chuyến, cũng không đơn giản chỉ vì chuyện đó. Nghe những gì người của Tô trạch nói thì hình như Tô Triết bị nhiễm gió lạnh, thân thể không được khỏe. Bản vương nên đến thăm bệnh.”

“Vậy thì điện hạ đi thong thả, Bát Nhã cũng nên về rồi.”

“Vậy thì cùng đi luôn.” Dự vương trêu chọc. “Có thể ở bên mỹ nhân thêm một khắc cũng tốt.”

Tần Bát Nhã chỉ cười không đáp, cũng đứng dậy khoác áo choàng vào.

Hai người sánh vai cùng ra khỏi thư phòng, trên đường đi vui vẻ nói cười, chẳng ngờ lúc qua vườn mai lại gặp Dự vương phi.

“Bái kiến vương gia.” Dự vương phi đưa chiếc vò nhỏ trên tay cho thị nữ rồi tiến lên một bước thi lễ.

“Nàng ở đây làm gì?” Dự vương vừa đỡ nàng ta dậy vừa nhìn quanh.

“Vương gia vẫn rất thích dùng nước tuyết hoa mai pha trà đại hồng bào mà. Đêm qua mới có tuyết, sáng nay lại nắng, thiếp muốn tranh thủ gom một chút tuyết thơm trên những đóa hoa trước khi tuyết tan để cất giữ cho vương gia.” Dự vương phi mềm mỏng trả lời, lại mỉm cười gật đầu với Tần Bát Nhã đang cúi chào bên cạnh.

Thấy đôi tay ngọc của vương phi cầm bút gạt tuyết trên những đóa mai đã hơi đỏ lên vì lạnh, Dự vương không khỏi cảm thấy thương xót, đưa tay nắm bàn tay nàng ta, nói khẽ: “Việc này giao cho bọn nha đầu làm là được rồi, nàng cần gì phải tự mình làm.”

“Bọn nha đầu dù sao cũng không được tỉ mỉ, thiếp sợ bọn chúng làm không sạch sẽ, làm hỏng hương trà, lại khiến vương gia không vui.” Nụ cười dịu dàng nở bên môi Dự vương phi, sóng mắt lay động, thấy Dự vương mặc trang phục xuất hành, lại nói: “Vương gia và Tần cô nương có chuyện quan trọng phải ra ngoài à? Vậy đừng dây dưa ở đây cho mất thời gian, thiếp đã lấy được mấy vò rồi, chắc cũng đã đủ.”

“Ta ra ngoài thăm một bằng hữu bị ốm, còn Tần cô nương thì về lầu.” không biết vì sao Dự vương lại giải thích với thê tử. “Nơi này gió lạnh, nàng về phòng sớm một chút. Sắp đến Tết rồi, nàng không được ốm đâu đấy.”

“Vâng.” Dự vương phi ngoan ngoãn nghe lời, lệnh thị nữ cất mấy vò tuyết cẩn thận, lại đưa tay sửa lại đai áo choàng cho Dự vương, nhỏ giọng nói: “Thiếp về phòng đây, vương gia và Tần cô nương đi thong thả.”

“Ờ.” Dự vương đáp không được tự nhiên lắm, nhìn vương phi xoay người, thướt tha bước đi. Đến lúc tiếp tục đi với Tần Bát Nhã, không hiểu tại sao hắn lại không muốn nói chuyện nữa.

Ra đến ngoài cổng phủ, hai người chia tay. Từ sau khi gặp Dự vương phi, Tần Bát Nhã cố ý lui lại đi sau Dự vương vài bước, vẻ mặt vẫn tự nhiên như thường. Đưa Dự vương lên kiệu xong, ả mới xoay người lại bước lên kiệu của mình, đang chuẩn bị xuất phát, đột nhiên một tiểu nha đầu từ trong cổng vương phủ chạy ra, trên tay ôm một chiếc vò nhỏ, kêu lên: “Tần cô nương xin dừng bước!”

Tần Bát Nhã vội lệnh cho kiệu phu chưa khởi kiệu vội, vén mành ra, hỏi: “Chuyện gì thế?”

“Vương phi nương nương nói đây là tuyết mới năm nay, cũng mời cô nương nếm thử.”

Tần Bát Nhã hơi giật mình nhưng gương mặt đẹp như hoa xuân vẫn thản nhiên cười. “Đây chính là tuyết hoa mai do tự tay vương phi lấy, thật chiếu cố ta quá! Làm phiền ngươi hồi bẩm vương phi, Bát Nhã xin nhận, hôm khác sẽ chuẩn bị quà đáp lễ, Bát Nhã phải đích thân đến chỗ vương phi tạ ơn.”

Tiểu nha đầu chớp chớp mắt, cũng không biết đã nhớ chưa, chỉ đưa chiếc vò đó cho Tần Bát Nhã rồi lắc lư búi tóc chạy vào trong cổng phủ.

Tần Bát Nhã cầm chiếc vò nhỏ, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mấy lần, trên gương mặt cũng không để lộ quá nhiều tâm tư, chỉ có đôi mắt dịu dàng như nước mùa thu khẽ động một lát rồi buông mành xuống. “Khởi kiệu.”

***

Lúc Dự vương tới Tô trạch thì Mai Trường Tô vừa mới ngủ dậy, có vẻ hơi mệt mỏi, cấp bậc lễ nghi khi tiếp đãi vị khách quý này cũng không được chu toàn như lần trước, chỉ khách sáo vài lời rồi lặng lẽ ngồi uống trà.

Dự vương đã đến thăm bệnh, cũng biết tình hình thân thể chàng không tốt nên đương nhiên không thể trách móc, chỉ ân cần hỏi han mấy câu, đề nghị mời ngự y trong cung đến khám bệnh cho chàng.

“Chỉ là cảm cúm theo mùa, hơi ngạt mũi khàn tiếng một chút thôi, uống canh gừng thảo dược là khỏi, cần gì phải làm phiền đến ngự y?” Mai Trường Tô ngả người xuống chiếc ghế nằm để đầy gối mềm, hai mắt khép hờ. “Còn để điện hạ phải đích thân đến thăm, thật sự làm Tô mỗ không yên tâm.”

“Tiên sinh mới đúng là khách khí. Gần đây liên tiếp được tiên sinh chỉ điểm, bản vương thật sự được lợi rất nhiều, muốn dùng lễ trọng đáp tạ nhưng tiên sinh lại không coi trọng những thứ vật tầm thường ấy, chỉ hận bản vương ngập lòng biết ơn mà không thể nào bày tỏ.” Dự vương khiêm tốn nói. “Gần đây trời ngày càng lạnh, thời tiết này không thể khinh thường. Thân thể tiên sinh không tốt, vẫn nên mời một lương y đến đây để chăm sóc tiên sinh bất cứ lúc nào thì hơn.”

Mai Trường Tô quay mặt lại, cười, nói: “Đa tạ điện hạ quan tâm. Quả thật điện hạ nói đúng, hôm qua các trưởng lão trong Giang Tả minh đã phái Yên đại phu tới, tuổi tác đã cao mà vẫn khỏe mạnh hơn ta nhiều, vừa nói nhiều vừa thích quản người khác, điện hạ không nhìn thấy ta bị bọc thành bánh chưng thế này à?”

Dự vương nhìn chàng bị quấn kín mít, cũng không nhịn được cười, nói: “Quý thuộc đúng là rất quan tâm đến tiên sinh.”

Mai Trường Tô cười, không nói gì, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dự vương nhìn theo ánh mắt chàng, Phi Lưu đang nhảy nhót trên mặt sân phủ đầy tuyết, thỉnh thoảng lại dùng mũi chân khẽ chạm vào con vịt bằng gỗ lung lay lúc lắc hết sức vụng về.

trên con đường lát gạch phía sau thiếu niên, các tôi tớ trong phủ đang bận rộn qua lại.

Dự vương nghĩ lại, lúc vừa vào nhìn thấy cả viện đã được tu sửa, khắp nơi có người treo đèn lồng dán câu đối, bên cửa ngách còn đỗ các loại xe hàng chở rau dưa thịt cá, trong lòng không khỏi hơi suy tư: Gã Tô Triết này lại chuẩn bị định cư lâu dài ở kinh thành sao?

đang định nói tiếp, Phi Lưu ngoài sân đột nhiên lắc mình nhảy lên, chỉ chớp mắt sau hắn đã tóm được một người mặc y phục người hầu tầm hai mươi tuổi, đẩy ngã xuống tuyết.

“Phi Lưu buông tay, đó là người đến tìm Dự vương điện hạ...” một người trung niên chạy tới, kêu to.

Lúc này Dự vương cũng đã nhận ra tên đầy tớ trong phủ mình, lông mày khẽ giật, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Có chuyện gì quan trọng mà bọn chúng phải đến tận đây tìm mình?

hắn còn đang suy nghĩ thì tên đầy tớ đó đã vừa lăn vừa bò vào phòng, phủ phục xuống đất dập đầu, lại không nói nên lời vì thở quá mau.

“Ngươi bình tĩnh một chút, làm sao mà phải vội vàng như thế?” Dự vương thoáng nhìn Mai Trường Tô, cảm thấy hơi mất mặt, trách mắng. “Ai phái ngươi đến?”

“Vương... vương phi...”

“Vương phi?” Dự vương biết rõ vị chính thê này của mình luôn luôn làm việc cẩn trọng, không phải người thích chuyện bé xé ra to, không khỏi vội vã đứng dậy. “Trong cung xảy ra chuyện à?”

“Vương phi sai tiểu nhân đến tìm vương gia.” Tên đầy tớ nuốt nước bọt, hơi thở đỡ gấp gáp hơn một chút. “Mời vương gia lập tức vào cung, Hoàng hậu nương nương... Hoàng hậu nương nương đột nhiên ốm rồi!”

Dự vương chấn động toàn thân, trong lòng lập tức hốt hoảng, thân hình lảo đảo tựa như không đứng vững được. hắn tóm lấy tên đầy tớ định vặn hỏi nhưng nghĩ có lẽ cũng không hỏi được gì từ miệng tên này nên lại buông hắn ra, vội vã xoay người lại chào Mai Trường Tô một tiếng: “Tiên sinh nghỉ ngơi đi, bản vương có chuyện quan trọng phải cáo từ trước!” Còn không kịp nghe trả lời, hắn đã chạy vội đi ra ngoài viện. Đám người hầu đuổi theo sau, khoác chiếc áo lông hồ li lên vai hắn.

“Hoàng hậu ốm rồi? Lúc này...” Mai Trường Tô hơi cau mày, cũng có vẻ bất ngờ. Chàng trầm tư trong chốc lát rồi cao giọng kêu lên: “Lê đại ca có ở ngoài không?”

“Tông chủ.” Hộ vệ trung niên nọ xuất hiện ngoài cửa. “Ngài có gì phân phó?”

“Đồng Lộ ở chỗ Thập Tam tiên sinh đã đến chưa?”

“hắn đến cùng xe chở thực phẩm được một lúc rồi do Dự vương đến thăm nên vẫn chờ ở ngoại viện.”

“Phiền huynh dẫn hắn vào.”

“Vâng.”

Mai Trường Tô ngả người dựa vào gối mềm, nhắm mắt lại, suy nghĩ rối loạn. Tin tức mới Đồng Lộ mang đến chắc sẽ không ngoài ý liệu của mình, nhưng còn trong cung... không ngờ vẫn chưa hết sóng gió.

không biết Hoàng hậu ốm thật hay là có ẩn tình khác? Nếu là ốm thật thì trong vòng năm ngày có khỏi hẳn được không? Nếu như đến lúc đó bệnh của Hoàng hậu chưa khỏi thì người nào có thể thay Hoàng hậu chủ trì tế lễ?

Bởi vì tư liệu không đủ nên Mai Trường Tô Tất đau đầu, hai má nóng bừng nhưng đưa tay sờ trán lại không nóng lắm, chỉ thấy đầu óc nặng trĩu, tư duy không còn minh mẫn.

Lần này chàng ốm cũng không đúng lúc cho lắm...

Chẳng bao lâu sau Lê Cương đã dẫn một nam nhân hơn hai mươi tuổi đi vào. Người thanh niên đó mặc áo vải thô của nông dân, mặt mũi khôi ngô, trông rất khỏe mạnh. hắn đi tới trước mặt Mai Trường Tô, ôm quyền thi lễ. “Đồng Lộ bái kiến tông chủ.”

Đồng Lộ vốn là người làm nghề nông, do tiểu muội lọt vào mắt một tên ác bá nên gia đình gặp tai họa bất ngờ, may mà được Giang Tả minh cứu. Bây giờ mẹ già và tiểu muội đều ở Lang Châu, còn bản thân hắn vì tư chất thông minh, tính nết kiên cường nên mấy năm trước được Mai Trường Tô vừa ý phái đến Kim Lăng.

Thập Tam tiên sinh dù sao cũng có thanh danh hiển hách trong giới nhạc, không tiện thưòng xuyên qua lại, cho nên Đồng Lộ lanh lợi, đáng tin là người truyền tin tốt nhất, gần như cứ cách một ngày lại lấy cớ đưa thực phẩm đến Tô trạch một chuyến.

“Ngươi vất vả rồi, cứ ngồi nói chuyện.” Mai Trường Tô nhẹ nhàng nói. “Trong nhà lao có động tĩnh mới à?”

“Vâng.” Đồng Lộ đáp ngắn gọn. “Bọn chúng đã tìm được người thích hợp. Do một gã đội trưởng tâm phúc nhất của Tề Mẫn tên là Ngô Tiểu Ất một mình lo liệu. Người bây giờ đã bị giam trong nhà Ngô Tiêu Ất, quả thật ngoại hình giống Hà Văn Tân đến bảy, tám phần, chỉ hơi gầy hơn một chút, bây giờ đang được vỗ béo. Hà Văn Tân ở trong lao dù sao cũng phải chịu chút đau khổ, mặt mũi cũng không còn béo trắng như trước, đến lúc đầu rơi xuống đất thì có lẽ chúng sẽ che giấu được. Văn Viễn bá tuyệt đối không nghĩ rằng bọn chúng lại còn chiêu này, hơn nữa ông ta vốn cũng không biết rõ Hà Văn Tân, cho dù có đến hiện trường xem xử trảm thì cũng không nhìn ra sơ hở gì.”

“Ờ.” Mai Trường Tô trầm ngâm một lát. “Tên Ngô Tiểu Ất đó, người nhà kẻ chết thay và ngục tốt trong nhà lao, tất cả đều phải theo dõi chặt chẽ, nhưng quyết không được để bọn chúng phát hiện. Sau khi đánh tráo ra khỏi nhà lao, Hà Văn Tân sẽ lập tức được đưa ra khỏi kinh thành tránh họa, đến lúc đó ngàn vạn lần không được để mất dấu.”

“Vâng.”

“đã tra ra mấy vụ đánh tráo tử tù của bộ Hình từ trước đến giờ?”

“đã tra được bảy vụ có thể đưa ra nhân chứng, vật chứng.”

“Tiếp tục cố gắng, phải nắm được nhân chứng quan trọng nhất.”

“Vâng.”

“nói với Cung Vũ phải để ý Tần Bát Nhã, không được để ả phát hiện có người đang truy tra các bản án cũ của bộ Hình.”

“Vâng.”

nói đến đây, Mai Trường Tô cảm thấy trước mắt hơi tối, vội nhắm mắt điều tức một lát.

Bộ Lại, bộ Hình, tạm thời có thể để bọn chúng yên ổn hết năm nay, đến ngày xuân quyết sẽ có trò hay. Chỉ hi vọng đến lúc đó thân thể ốm yếu này không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.

“Tông chủ...” Thấy sắc mặt chàng trắng bệch, Đồng Lộ hết sức lo lắng, nhỏ giọng hỏi: “Cần gọi Yến đại phu tới không?”

“không cần... Yến đại phu toàn bắt ta uống thuốc bổ.” Mai Trường Tô cười cười. “không sao đâu. Thập Tam tiên sinh còn chuyện gì cần nói với ta không?”

“Có. Tin tức từ các đội thuyền chở hàng trên kênh đào và đội khuân vác, mấy tháng qua có một số chủ hàng bí mật mang theo thuốc nổ ngụy trang bởi các loại tạp hóa vận chuyển vào kinh, mặc dù lượng thuốc nổ mỗi chuyến đều không lớn nhưng cộng dồn lại chắc cũng phải đến trăm cân rồi. Các huynh đệ khuân vác tạm thời đều làm như không phát hiện, chỉ bí mật thông báo cho Thập Tam tiên sinh. Bây giờ Thập Tam tiên sinh còn đang truy tra xem giữa các chủ hàng này có liên lạc với nhau không. Bao giờ có tin tức tiếp theo sẽ bẩm báo với tông chủ.”

“một lượng lớn thuốc nổ?” Mai Trường Tô nhíu mày. “Có liên quan gì với Phích Lịch đường Giang Nam không?”

“hiện nay còn chưa phát hiện có liên quan gì “

“Sau khi được đưa vào kinh, số thuốc nổ này cất giữ ở đâu?”

Đồng Lộ cúi đầu lúng túng. “Người nhận hàng quá cẩn thận, cũng quá xảo quyệt, sau khi chuyển qua tay mấy người, không ngờ chúng ta lại bị mất dấu...”

Mai Trường Tô không khỏi ngồi thẳng người lên. “Cũng có nghĩa là bây giờ không biết số thuốc nổ này đi về đâu?”

“Vâng... Chuyện liên quan đến thuốc nổ có vẻ giống như giang hồ phân tranh, chắc không có quan hệ gì với chúng ta, cho nên Thập Tam tiên sinh vốn không muốn làm tông chủ kinh động. Nhưng bây giờ không rõ số thuôc nổ đó đi về đâu, sẽ được dùng làm gì, tông chủ lại thường đi lại khắp nơi trong kinh thành, Thập Tam tiên sinh sợ vạn nhất...”

“Kinh thành lớn như vậy, làm gì ta lại xui xẻo đến thế?” Mai Trường Tô không khỏi bật cười. “Các ngươi chú ý truy tra tiếp là được, cũng không cần phải quá lo lắng.”

“Vâng.” Đồng Lộ lên tiếng, cho tay vào trong người lấy ra một con linh điêu chỉ to bằng bàn tay. Con vật vẫy đuôi, nghiêng đầu nhìn thấy Mai Trường Tô liền lao thẳng vào trong lòng chàng.

“Ngươi mang Tiểu Linh tới làm cái gì?”

“Chuyện này... Cung Vũ cô nương nói mấy ngày nay Tiểu Linh phải đi theo tông chủ.” Đồng Lộ cúi đầu, nói. “Nó rất mẫn cảm với thuốc nổ, chỉ thoáng ngửi thấy mùi thuốc nổ là sẽ không ngừng ngọ nguậy. Tông chủ mang nó theo thì có đi đâu Cung cô nương cũng yên tâm.”

Mai Trường Tô lắc đầu bật cười, nhưng cũng biết bọn họ làm chuyện này đều vì hảo tâm. Nhìn vẻ mặt Đồng Lộ, chắc hẳn cũng đã bị Cung Vũ mắng rất thê thảm vì chuyện làm mất dấu thuốc nổ, chàng cũng không nỡ làm khó hắn thêm nữa, liền gật đầu, nói: “Cũng được. Tiểu Linh rất ngoan, ta giữ nó lại vài ngày cũng không sao.”

Đồng Lộ lập tức tươi cười, ôm quyền, nói: “Tạ ơn tông chủ!”

“Tạ ơn ta cái gì?” Mai Trường Tô buồn cười phất tay. “Được rồi, ngươi cũng về sớm đi, nói với Thập Tam tiên sinh... và cả Cung Vũ cô nương, bệnh của ta đã đỡ được bảy, tám phần rồi, bọn họ không cần phải tiếp tục cáo trạng về Lang Châu nữa…”

“Ơ...” Mặt Đồng Lộ hết xanh lại trắng. “Chúng thuộc hạ không...”

Mai Trường Tô không thèm nghe, nhắm mắt lại bắt đầu dưỡng thần. Đồng Lộ không dám nhiều lời, rón rén lùi ra ngoài, lén lút le lưỡi.

Tiểu Linh chớp đôi mắt nhỏ như hai hạt đậu đen, bò lên vai Mai Trường Tô, dùng móng vuốt gãi gãi vành tai chàng, một hồi lâu không nhận được hồi đáp lại ủ rũ bò về chui vào vạt áo chàng.

Hai ngón tay đột nhiên đưa tới, thoáng cái đã tóm được tai Tiểu Linh xách nó lên, con linh điêu bất ngờ không phòng bị kịp, hoảng sợ ra sức giãy giụa, hai chân sau không ngừng đạp, phát ra tiếng kêu chít chít.

Mai Trường Tô mở mắt. “Phi Lưu, chuyện gì?”

“Ba người.”

“A.” Mai Trường Tô day hai bên thái dương, lấy lại một chút tinh thần. “Ngươi ra dẫn bọn họ vào đi.”

“Vâng!” Phi Lưu thả tay ra, Tiểu Linh rơi thẳng xuống bụng Mai Trường Tô, mặc dù không bị đau nhưng rõ ràng là rất hoảng sợ, tủi thân co tròn không dám nhúc nhích.

“Được rồi, đừng sợ, Phi Lưu thích ngươi mà...” Mai Trường Tô cười, vuốt ve nó một lát rồi mới cho nó vào ngực áo ấm áp. “Buổi tối ngươi ngủ cùng Phi Lưu được không?”

May mà Tiểu Linh nghe không hiểu lời chàng, vẫn chỉ chớp chớp đôi mắt nhỏ, không bị chàng dọa ngất xỉu.

Lúc này tiếng bước chân đã vang lên ngoài thềm, nặng nhẹ khác nhau, tiết tấu không giống nhau, cũng như tính cách khác xa nhau của ba người này.

“Tô huynh, huynh đã đỡ chưa?” Người đầu tiên mở miệng nói sau khi vào nhà đương nhiên là Ngôn Dự Tân. “Ta mang mấy sọt quýt vừa được đưa từ Lĩnh Nam về đến cho huynh, bị ốm lúc nào cũng đắng miệng, ăn quýt là tốt nhất.”

“Ngươi đừng ầm ĩ như vậy.” Tiêu Cảnh Duệ cau mày đẩy hắn một cái, lại nhìn sắc mặt yếu ớt trắng xanh của Mai Trường Tô, lo lắng hỏi: “Tô huynh không cần đứng lên, cứ ngồi là được rồi. Thời tiết này bị ốm không phải là chuyện nhỏ, thuốc của đại phu có hiệu nghiệm không?”

“đã gần như khỏi hẳn rồi, lại làm phiền các ngươi tới thăm.” Mai Trường Tô mỉm cười, nói. “Mau ngồi đi, lâu rồi không trò chuyện với các ngươi.”

Ba người đi đến gần, ngồi xuống bên cạnh chàng.

Tiểu Linh đột nhiên ngọ nguậy trong vạt áo, móng vuốt không ngừng cào cào, Mai Trường Tô không khỏi nghĩ đến chuyện thuốc nổ mà Đồng Lộ vừa báo cáo.

“Ngâm suối nước nóng đúng là thoải mái, Tô huynh cũng nên đi thử, rất có lợi cho thân thể.” Ngôn Dự Tân vừa nói vừa lấy mấy quả quýt trong tay áo ra đặt lên bàn. “Mấy sọt quýt đã được chuyển ra đằng sau nhà rồi, ta tiện tay mang mấy quả đến cho huynh nếm thử. Loại quýt này vỏ mỏng, lại rất dễ bóc, vị ngọt, nhiều nước, Tô huynh nhất định sẽ thích. Giờ đang là mùa xuân, ngày mai ta cũng định trồng mây cây trong viện nhà mình...”

“Quýt mọc ở Hoài Nam là quýt ngọt, trồng sang Hà Bắc lại thành quýt chua.” Tạ Bật liếc hắn khinh bỉ. “Ngươi có đọc sách không đấy? Trồng trong viện nhà ngươi nói không chừng lại mọc ra mướp đắng...”

Tiêu Cảnh Duệ và Mai Trường Tô cùng bật cười, Mai Trường Tô cầm một quả quýt đưa lên mũi khẽ ngửi, mùi thơm mát lành lạnh vì gió sương, ngửi kĩ hơn lại thấy cả mùi lưu huỳnh.

Mai Trường Tô đã suy đoán được một vài đầu mối.

“Quýt này tươi thật, vậy mà được vận chuyển từ Lĩnh Nam về cơ à? Nhất định là dùng thuyền quan?”

“Đúng vậy, là thuyền do phủ Lĩnh Nam đưa thẳng tới đây, đi đường Phú giang, trên đường không cần dừng lại tra xét nên đương nhiên nhanh hơn thuyền của dân buôn nhiều. Các gia đình quyền quý trong kinh thành đều thích loại quýt này nên phải chở cả mười thuyền, chẳng bao lâu đã phân chia xong rồi, có tranh cũng tranh không được, may mà phụ thân ta đã đặt trước.”

“Vậy à? Đúng là nhờ phúc của ngươi mới được ăn.” Mai Trường Tô ngoài miệng khách sáo nhưng trong lòng lại nhanh chóng suy nghĩ. thì ra không chỉ chở bằng thuyền hàng trên kênh đào và thuê phu khuân vác, ngay cả thuyền quan cũng có thể lén chở thuốc nổ, giang hồ phân tranh bình thường e là không làm được điều này...

Tiểu Linh vẫn giãy giụa trong ngực áo, Mai Trường Tô đưa tay vỗ về nó, chắc là mùi thuổc nổ ám vào vỏ quýt không đậm đặc nên cuối cùng nó cũng bình tĩnh trở lại, bắt đầu ngủ ngon.

“Tô huynh có lạnh tay không? Hay là để ta bóc giúp huynh?” Thấy Mai Trường Tô cầm quả quýt trên tay một hồi lâu, Tiêu Cảnh Duệ ân cần hỏi.

“…À, không cần. Dự Tân nói đúng, giống quýt này rất dễ bóc “ Mai Trường Tô vội bóc vỏ, bỏ một múi quýt vào miệng cắn, chất lỏng lành lạnh thấm đầy khoang miệng, quả nhiên chua ngọt vừa phải, mùi vị rất tuyệt.

“Ngon không?” Ngôn Dự Tân cũng ăn mấy múi. “Vừa ngồi sưởi ấm vừa ăn quýt này đúng là một sự hưởng thụ tuyệt vời.”

“Ngươi xem ngươi kìa, Tô huynh mới ăn một múi mà ngươi đã ăn sang quả thứ hai rồi.” Tạ Bật cười, nói. “Hay là ngươi định ăn hết một sọt rồi mới về?”

“Ngon mà.” Ngôn Dự Tân không thèm quan tâm đến lời chế nhạo của hắn, quay sang nhìn Mai Trường Tô. “Nếu Tô huynh thích thì sau khi về ta sẽ cho mang thêm đến.”

“Đủ rồi, chỗ ta không có nhiều người, phần lớn đều chỉ thích ăn thịt. Có điều Phi Lưu thì rất thích quýt, ta cảm tạ ngươi giúp hắn.”

Ngôn Dự Tân nhìn trái, nhìn phải. “Phi Lưu vừa rồi còn ở đây mà, lại chạy đâu rồi?”

“Chắc là ra đằng sau chơi rồi.” Mai Trường Tô nhìn vị công tử quốc cữu này, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, làm như buột miệng hỏi một câu với ngữ điệu rất tự nhiên. “Hôm nay sao ngươi lại rảnh rỗi đến thăm ta? Hoàng hậu nương nương cũng bị ốm rồi, ngươi không vào trong cung vấn an à?”

“Hoàng hậu nương nương bị ốm à?” Vẻ mặt kinh ngạc của Ngôn Dự Tân xem ra không phải giả bộ. “Sao lại thế, hôm qua ta mới vào cung, thấy Hoàng hậu nương nương còn rất khỏe, sao hôm nay lại ốm rồi?”

“Có thể là cũng bị nhiễm lạnh.” Mai Trường Tô cười nhẹ. “Thời tiết lạnh như vậy, ban đêm không cẩn thận đạp chăn một lát là sẽ nhiễm khí lạnh ngay. Có điều trong cung nhiều người chăm sóc, hầu hạ như vậy, bệnh tình của nương nương nhất định không có gì đáng lo.”

“Ờ...” Ngôn Dự Tân nhìn sắc trời bên ngoài. “Bây giờ, muộn quá rồi, ngày mai vào vấn an sau vậy. Nếu bị ốm nặng thật thì ta sẽ bảo phụ thân về một chuyến.”

“Sao cơ? Quốc cữu không ở trong kinh à?”

“Đến đạo quán ngoài thành lập đàn cúng bái rồi. Ông già nhà ta bây giờ hai tai không nghe chuyện hồng trần, chỉ muốn cầu tiên luyện đan, nếu ta không ngăn cản thì nhất định ông ấy đã sửa nhà thành đạo quán luôn rồi.” Ngôn Dự Tân chán nản oán trách. “Có điều thế cũng tốt, không có ai quản, ta càng tự do tự tại. Trừ dạo trước ông già ta giở chứng tống ta vào Long Cấm úy làm việc, còn lại bình thường đều không hề để ý đến tiền đồ của ta.”

“Loại thiếu gia như ngươi vốn đã không cần bận tâm đến tiền đồ.” Tạ Bật nói. “Có điều cha ngươi thật sự càng ngày càng giống người cõi tiên, quanh năm suốt tháng cũng không thấy ông ta đi vào cung mấy lần, tại sao Hoàng hậu nương nương mà ông ta cũng không hỏi han?”

“không biết...” Ngôn Dự Tân nghiêng đầu suy nghĩ một lát. “Ông ấy và Hoàng hậu nương nương vẫn không thân thiết lắm, ngươi cũng biết mà, ông già ta thích thanh tu, nếu như không phải trông nom từ đường ở kinh thành thì ông ấy đã chuyển hẳn vào núi ở rồi.”

Tiêu Cảnh Duệ cũng nói: “Nếu mặt mũi ngươi không giống ông ấy thì làm gì có ai nghĩ ngươi và ông ấy là cha con? Ngôn bá bá thanh đạm vô vi, giống như nhàn vân dã hạc, còn ngươi lại là một kẻ hay sinh sự chỉ thích những chốn náo nhiệt, không có nửa phần khí chất dã hạc, chỉ giống một con dã miêu thôi.”

“Vâng, Tiêu đại công tử ngài có khí chất.” Ngôn Dự Tân nhún vai, nói. “Ta là mèo hoang, còn ngươi là mèo nhà ngoan ngoãn được chưa?”

Mai Trường Tô không nhịn được cười thành tiếng. “Hồi lâu không được nghe các ngươi cãi nhau, đúng là có hơi nhớ.”

Mấy người cười nói vui vẻ, dường như đã trở lại như lúc mới quen, không hề có điều gì cố kỵ.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc trời đã tối hẳn. Mai Trường Tô bày rượu giữ khách, ba người cũng không từ chối. Mọi người vừa ăn uống vừa nói chuyện trên trời dưới đất, nhưng không nhắc tới chuyện trong triều, bầu không khí vô cùng thoải mái.

Rượu là rượu mạnh từ miền Bắc đưa về, uống vào đến đâu biết đến đó.

Ngôn Dự Tân cao giọng kêu: “Đây mới là rượu nam nhân nên uống.” nói xong uống một chén lớn rồi lập tức ho sặc sụa.

So với hắn thì hai huynh đệ nhà họ Tạ tỏ ra lịch sự hơn nhiều, cho dù là Tạ Bật cực kỳ thích rượu, tửu lượng rất cao cũng chỉ nhấm nháp từng chén nhỏ. không biết từ bao giờ Phi Lưu đã xuất hiện trong phòng, tò mò nhìn thứ chất lỏng trên bàn.

“Ê, Phi Lưu...” Ngôn Dự Tân đã bắt đầu chuếnh choáng, không còn e dè hơi thở âm hàn trên người Phi Lưu nữa, cầm một chén rượu lên vẫy Phi Lưu. “Uống thứ này bao giờ chưa? Ngon cực...”

“Ngươi đừng làm thế.” Vẫn đang phải uống canh vì bị ốm, Mai Trường Tô vội cười ngăn cản. “Phi Lưu của chúng ta còn nhỏ.”

“Ta mười bốn tuổi đã bắt đầu uống rượu rồi, sợ cái gì. Phi Lưu còn là trẻ con mà, không biết uống rượu thì sẽ không bao giờ trở thành người lớn được.” Ngôn Dự Tân xua tay coi thường. “Nào, nào, thử một chén đi!”

Phi Lưu thoáng nhìn Tô ca ca, thấy chàng chỉ cười mà không tiếp tục ngăn cản liền bước tới nhận lấy chén rượu, một ngụm uống hết, lập tức trong miệng như có kim đâm, sao Hôm sao Mai bay vòng vòng quanh đầu.

“không ngon!” Phi Lưu ném chén rượu, cảm thấy bị lừa, một chưởng liền đánh thẳng về phía Ngôn Dự Tân. Công tử quốc cữu chống tay lên bàn lắc mình nhảy lên tránh thoát, hai người đuổi nhau khắp phòng.

Lúc đầu Tiêu Cảnh Duệ còn hơi căng thẳng, sau đó phát hiện Phi Lưu chỉ đuổi theo để trút giận chứ không định làm Ngôn Dự Tân bị thương nên mới yên lòng.

“Từ sau khi đi theo ta đến Kim Lăng, Phi Lưu rất ít khi được chơi như vậy.” Mai Trường Tô cũng mỉm cười. “Cho nên mỗi lần các ngươi đến, hắn rất vui vẻ.”

Tiêu Cảnh Duệ hiển nhiên chưa từng cảm thấy Phi Lưu vui vẻ khi bọn hắn đến, nhưng tòa viện này quả thật quạnh quẽ thiếu hơi người, liền hỏi Mai Trường Tô: “Tô huynh, lúc ăn Tết ở đây cũng chỉ có những người này à?”

“Trừ tịch thì chắc là như vậy, có điều đến mùng Ba, mùng Bốn ta sẽ mời mấy người khách đến tụ tập cho vui, ngươi cũng đến chứ?”

“Bất cứ lúc nào ta cũng có thể đến được.” Tiêu Cảnh Duệ nhìn Phi Lưu, lại nhìn Mai Trường Tô, cảm thấy không đành lòng. “Nhưng Trừ tịch chỉ có huynh với Phi Lưu thì thực sự quá cô quạnh, đến nhà ta ăn Tết đi, mọi người bên nhà họ Trác cũng sẽ vào kinh, rất náo nhiệt.”

“Đa tạ ý tốt của ngươi.” Mai Trường Tô cười nhã nhặn. “Có điều ai nói bọn ta chỉ có hai người chứ? Lúc vào các ngươi không thấy sao? Trong viện này ít ra cũng có hai mươi người mà.”

“Nhưng đó đều là hạ nhân... không phải người nhà...”

“Chẳng lẽ người trong quý phủ là người nhà của ta?” Mai Trường Tô hơi khó chịu, không khống chế được nói một câu hơi gay gắt, có điều chàng lập tức phát hiện mình phản ứng quá mức, giọng nói lại trở nên mềm mỏng: “Trừ tịch là ngày đoàn tụ của gia đình họ hàng, gia đình ngươi sum họp, ta đến làm gì? Hơn nữa chủ nhân của phủ Ninh Quốc hầu là phụ thân ngươi, ngươi tự ý mời người ngoài đến dự tiệc gia đình dù sao cũng không ổn.”

Tiêu Cảnh Duệ buột miệng một câu, vốn cũng không suy nghĩ quá nhiều, nghe chàng nói như vậy, hắn tự biết lỗ mãng, cúi đầu nói: “Tô huynh dạy rất đúng.”

“Ngươi lại vừa làm chuyện ngu ngốc gì để Tô huynh phải hao tâm tốn sức dạy dỗ vậy?” Ngôn Dự Tân vận động một hồi trở về chỗ ngồi, đúng lúc nghe thấy câu cuối cùng.

“Cảnh Duệ có ý tốt, hắn sợ ta và Phi Lưu ăn Tết buồn quá.” Mai Trường Tô cười mơ hồ, muốn bỏ qua đề tài vừa rồi.

“không phải là ngươi mời Tô huynh đến nhà ngươi ăn Tết đấy chứ?” Ngôn Dự Tân lại một tên bắn trúng hồng tâm, đưa tay gõ trán Tiêu Cảnh Duệ. “Đầu óc ngươi có làm sao không đấy?”

“Đại ca chỉ nhất thời không suy nghĩ chu toàn thôi mà.” Quan hệ giữa Tạ Bật và Tiêu Cảnh Duệ vốn đã tốt, gần đây sau khi hắn phát hiện mình bị phụ thân lừa gạt, Tiêu Cảnh Duệ lại suốt ngày động viên khuyên bảo, vì vậy càng phải bảo vệ hắn. “Đầu óc ngươi không làm sao mà cũng chỉ biết ăn chơi nhảy múa đấy thôi.”

Ngôn Dự Tân lắc đầu, nói: “Tô huynh không thích náo nhiệt, hơn nữa còn có Phi Lưu bên cạnh. Ngươi có thông cảm thì cũng nên thông cảm với ta đây này, mỗi lần khấu đầu tế tổ xong, nhà ta gần như chỉ còn có một mình ta...”

Mai Trường Tô ngạc nhiên hỏi: “Lệnh tôn đâu?”

“Về phòng tĩnh tu chứ đâu.”

Mai Trường Tô không khỏi ngẩn người.

Ngôn lão thái sư và mẫu thân của Dự Tân đều đã qua đời, hắn lại không có huynh đệ, tỷ muội, nếu phụ thân hắn vừa rời từ đường đã về phòng mình thì tên nhóc thích náo nhiệt này đúng là sẽ buồn lắm...

“Ngươi mà cũng cần thông cảm à?” Tạ Bật lại cười, mắng. “Ngươi vốn chính là một lãng tử phong lưu, không bị ông già quản thì ngươi càng cao hứng chứ sao, gác tía lầu son, trêu hương ghẹo phấn, mười mấy cô nương xung quanh mà ngươi còn thấy cô quạnh à?”

Mai Trường Tô nâng tách trà lên ngửi hương trà thơm, trong lòng thầm thở dài.

Tạ Bật chung quy vẫn là một công tử lớn lên dưới sự che chở của gia tộc, e là từ bé đến nay vẫn chưa bao giờ thật sự cô độc. sự vui vẻ và náo nhiệt chốn gió trăng đó làm sao có thể thay thế sự ấm áp sum vầy trong gia đình được?

Ngôn Dự Tân lại không phản bác Tạ Bật, khóe miệng vẫn giữ nụ cười không bao giờ tắt, dường như không bao giờ để bụng. “Tô huynh, năm nay có muốn đi cùng ta đến đường Loa Thị dạo lầu xanh không? Huynh xem, Phi Lưu cũng nên trở thành người lớn rồi...”

Ngoài ý liệu của hắn, Mai Trường Tô chỉ hơi nhíu mày rồi nói: “Tốt, ta còn phải dưỡng bệnh nên không đi được, ngươi đưa Phi Lưu đi nhé!”

“một mình ta dẫn hắn ra ngoài?” Ngôn Dự Tân giật bắn mình. “Thế thì nguy hiểm quá, nếu hắn bị các cô nương ở lầu xanh sờ một cái lại đánh người ta thì ai ngăn được hắn?”

“không đâu, Phi Lưu của chúng ta rất ngoan.” Mai Trường Tô khẽ cười, nói. “Ngươi tế tổ xong thì qua chỗ ta, mọi người cùng uống vài chén, sau đó ngươi dẫn Phi Lưu ra ngoài chơi. Năm nay không ở Lang Châu, ta lại đang bị ốm, Phi Lưu nhất định sẽ cảm thấy không quen.”

“Đình Sinh!” Phi Lưu đột nhiên nói.

“Ngươi muốn mời Đình Sinh đến chơi à?” Mai Trường Tô xoa đầu thiếu niên.

“Ờ!”

“Đình Sinh? Cái tên này quen quen, không biết nghe bao giờ nhỉ...” Ngôn Dự Tân gãi đầu.

“Chính là một trong ba đứa bé đánh bại Bách Lý Kỳ đó.” Tiêu Cảnh Duệ vẫn còn nhớ. “Sau khi bọn chúng được tự do, hình như Tĩnh vương điện hạ đã thu nhận làm thân binh.”

“không sai, ba đứa bé này đều ở trong phủ Tĩnh vương.” Mai Trường Tô gật đầu. “Chắc xin phép quan trên là sẽ có thể ra ngoài.”

“Ta nghĩ là không thành vấn đề.” Ngôn Dự Tân nói. “Bọn chúng đều xem như được huynh cứu ra, tới lúc đó ta đến phủ Tĩnh vương đón giúp huynh, xem ai dám làm khó dễ không cho bọn chúng ra ngoài?”

“Vậy thì đa tạ.” Mai Trường Tô lại quay sang Phi Lưu. “Ngươi còn muốn mời người nào nữa không?”

Phi Lưu nghiêm túc suy nghĩ một lát. “Đại thúc!”

“Đại thúc thì không được, đại thúc có gia đình, phải ăn Tết ở nhà.”

“Đại thúc nào?” Tạ Bật hỏi.

“Chính là vị đại thúc mà Phi Lưu giao thủ lần đầu tiên sau khi đến kinh thành, hơn nữa còn bị thua dưới tay ông ta đó.”

“Mông đại thống lĩnh?” Ba người trẻ tuổi đồng loạt nhảy dựng lên, Ngôn Dự Tân lắc đầu nhìn Phi Lưu. “Từ tiểu binh tội nô đến đại thống lĩnh cấm quân, ta nghĩ khắp thiên hạ này cũng chỉ có ngươi mới mời khách như thế.”

“Trong mắt Phi Lưu chỉ có thích và không thích, không có phân biệt về thân phận và địa vị.” Mai Trường Tô hờ hững nói. “Thực ra như vậy chẳng phải càng đơn giản, càng tốt hơn hay sao?”

“Chỉ tiếc người đời có mấy ai làm được...” Tiêu Cảnh Duệ than thở một tiếng. “Thân phận cũng giống như lớp da thứ hai của một con người, nếu như bị xé rách thì e rằng người đó sẽ hoàn toàn thay đổi...”

Mai Trường Tô nhíu mày, không biết lời cảm khái này của Tiêu Cảnh Duệ đã vô tình chạm vào nơi nào trong lòng chàng mà sắc mặt chàng hơi tái, ánh mắt nhìn Tiêu Cảnh Duệ cũng trở nên sâu sắc và phức tạp hơn.

“Được rồi!” Ngôn Dự Tân duỗi lưng một cái, đứng bật dậy, thở một hơi dài. “Rượu ngon phải đủ hứng nhưng lại không thể tận hứng, tận hứng thì sẽ không còn vui nữa. Mới uống có thế này mà tất cả các ngươi đã bắt đầu than thở não nề rồi, nếu uống nữa thì có khi phải khóc lóc sụt sùi mất. Ta thấy Tô huynh cũng mệt rồi, chúng ta cáo từ ra về thôi.”

“Cũng đúng.” Tiêu Cảnh Duệ đứng lên theo. “Tô huynh đang bị ốm, phải nghỉ ngơi đầy đủ. Chúng ta đã quấy quả một hồi lâu, cũng đến lúc nên về rồi.”

Bởi vì thân thể quả thật mệt mỏi, hơn nữa vừa rồi lại bị Tiêu Cảnh Duệ vô ý khơi dậy cảm giác xót xa và phiền muộn trong lòng, Mai Trường Tô cảm thấy tâm tình hơi rung động, cần yên tĩnh một chút nên cũng không giữ lại mà chỉ khách sáo dặn bọn họ sau này thường xuyên đến chơi rồi chuẩn bị đứng dậy tiễn khách.

“Bên ngoài gió lớn, hình như lại mới có tuyết, Tô huynh không cần đi ra.” Tiêu Cảnh Duệ vội giữ chàng ngồi yên trên ghế. “Huynh với ba người bọn ta thì có gì phải khách sáo, mọi người đều là bằng hữu mà. Tô huynh chú ý tình dưỡng cho tốt, hôm khác bọn ta lại đến thăm huynh.”

Mai Trường Tô cười, cũng không miễn cưỡng. Chàng kêu Phi Lưu đưa bọn họ ra ngoài, còn mình thì dựa vào gối mềm chuẩn bị nhắm mắt dưỡng thần một lát.

Chắc vì hôm nay hơi mệt mỏi nên chỉ sau chốc lát chàng đã thấy thần trí mơ hồ, như ngủ mà không phải ngủ, toàn thân lúc thì nóng rực như lửa đốt, lúc lại lạnh buốt như ngâm trong nước đá. Trằn trọc vùng vẫy không biết bao lâu, đột nhiên thấy trái tim khẽ nhói đau, chàng giật mình tỉnh lại, vừa mở mắt ra đã thấy ba gương mặt đang ở ngay trước mặt mình.

“Các ngươi làm gì ở đây?” Mai Trường Tô nhìn trái nhìn phải, phát hiện mình đang nằm trên giường trong tẩm phòng, đã thay áo ngủ, đắp một chiếc chăn mềm mại.

“Ngươi hôn mê một đêm mà không biết à?” Yến đại phu giận dữ thổi chòm râu bạc. “Nhìn ra ngoài cửa sổ xem, trời đã sáng rồi, ngươi muốn dọa chết bọn ta à?”

“Ơ? Ta không cảm thấy gì cả, tinh thần cũng vẫn tốt...” Mai Trường Tô cố gắng ngồi dậy nhưng bị Phi Lưu giữ lại nên đành nằm xuống. Chàng vỗ lưng thiếu niên trấn an. “Phi Lưu đừng sợ, Tô ca ca chỉ ngủ một giấc thôi. Ngươi đỡ ta dậy được không?”

“Ngươi còn muốn dậy?” Yến đại phu giận dữ. “Trong vòng ba ngày, nếu ta để ngươi xuống giường thì ta không phải họ Yến!”

“Yến đại phu, mấy ngày nay không được, có rất nhiều chuyện cần làm...”

“Ta không cần biết. Lần này đến chữa bệnh cho ngươi, ta đã đánh cược với người khác, nếu ngươi không chịu nghe lời thì ta sẽ thua mất.”

Mai Trường Tô vốn định nói với ông ta là mình có đan dược do hàn y Tuân Trân đặc chế, chỉ cần uống đúng giờ là sẽ không có việc gì, nhưng lại sợ các đại phu cũng không thật sự coi trọng lẫn nhau, nói ra có khi tình hình còn xấu hơn, vì vậy cũng đành phải im lặng không nói thêm nữa. Chàng nằm xuống giường trong ánh mắt giận dữ của lão đại phu, quay lại nói với Phi Lưu: “Ngươi có biết phủ viện của Mông đại thúc không?”

“Biết!”

“Ngươi đi mời Mông đại thúc đến nhà chúng ta một chuyến được không? Phải đi nhẹ nhàng, không cho bất cứ người nào nhìn thấy.”

“Vâng!” Thấy chàng đã tỉnh lại, sắc mặt khá hơn, nói chuyện cũng bình thường như mọi ngày nên Phi Lưu lập tức yên lòng, không còn lo lắng như Yến đại phu và Lê Cương.

Sau khi nhận nhiệm vụ, Phi Lưu lập tức phi thân ra ngoài.

“Lê đại ca, phiền huynh đưa tin cho Thập Tam tiên sinh, lệnh cho ông ấy điều tra các thuyền quan vừa cập cảng gần đây xem có manh mối nào về chuyện vận chuyển thuốc nổ không.”

“Vâng!” Lê Cương là thuộc hạ của Giang Tả minh, không dám quản chàng như Yến đại phu, cho nên dù trong lòng lo lắng nhưng cũng không dám lắm miệng, lập tức lĩnh mệnh mà đi.

“Ngươi quậy đủ chưa?” Yến đại phu tóm cổ tay chàng một cách thô bạo rồi bắt đầu xem mạch, chăm chú xem hồi lâu rồi lại chuyển sang xem tay kia, tiếp theo lật mí mắt chàng, lại bắt chàng thè lưỡi ra xem, bệnh tình như thế nào không bình luận nửa câu, những chuyện khác lại nói đủ một mớ, nào là thanh niên không biết tự chăm sóc mình, nào là thân thể là quan trọng nhất, nào là phải giữ tinh thần bình thản, không được suy nghĩ nhiều... nói liên miên không ngừng không dứt.

Mai Trường Tô lẳng lặng nhìn ông ta, không cãi lại nửa câu, thậm chí vẻ mặt chàng tựa như đang lắng nghe cực kỳ chăm chú.

Nhưng không nói những người khác, thực ra chính bản thân Yến đại phu cũng biết rõ đầu óc bệnh nhân tuổi trẻ mà số mệnh vất vả này có lẽ đã suy nghĩ đến những vấn đề khác từ lâu rồi...