Lang Gia Bảng

Quyển 3 - Chương 51



Một chút sắc hồng còn lại trên mặt Hạ Đông lúc này hoàn toàn biến mất, nàng ta lập tức dập đầu lần nữa, bàn tay úp xuống đất khẽ run rẩy.

"Trẫm tin rằng Kỷ vương gia sẽ không đổ oan cho ngươi. Nói, ngươi đến ngõ Đăng Giáp làm gì?"

Áp lực khi Hoàng đế đích thân thẩm vấn không thể đánh đồng với các trường hợp khác, người đứng ra xác nhận lại là một vị thân vương rất được tín nhiệm, cho nên Hạ Đông đành cắn răng, cuối cùng vẫn run rẩy thừa nhận: "Thần... thần có đến ngõ Đăng Giáp..."

Cơn giận trào lên trong lòng, Hoàng đế Đại Lương lại ép hỏi một câu: "Người đó chính là Vệ Tranh đúng không?"

"Đúng..."

Thừa nhận hai điều này thì chẳng khác nào đã thừa nhận tất cả mọi chuyện.

Hoàng đế Đại Lương nghĩ lại tiền căn hậu quả, gần như đã kết nối được toàn bộ sự kiện.

“Trẫm vốn cảm thấy kì quái, nghịch phạm đang yên lành ở Huyền Kính ti, mấy trăm trọng binh trông coi, trừ phi khởi binh tạo phản nếu không thì ai có bản lĩnh cướp ngục, vậy mà lại chuyển đến Đại lý tự." Ngực Hoàng đế Đại Lương phập phồng, ánh mắt nhìn Hạ Đông dường như mang theo sát khí. "Ngươi... ngươi nói... những người tấn công Huyền Kính ti hôm đó có phải cũng do ngươi cầm đầu không?"

Hạ Đông nói nhỏ: "Phải..."

"Tốt... Tốt..." Cả người Hoàng đế Đại Lương run rẩy. "Các ngươi dùng kế sách hay lắm, một Huyền Kính ti mạnh như vậy, bị nghịch tặc xông vào mà không bắt được một tên dù là sống hay chết, cuối cùng còn nói là vì tuần phòng doanh cản trở để chúng chạy mất... Hạ Đông, thật không uổng công trẫm tín nhiệm ngươi như thế ngươi quả nhiên có bản lĩnh!"

Sau khi dẫn Hạ Đông đến, Mông Chí cũng ở lại trong điện không đi, lúc này hình như không đành lòng, nhỏ giọng nói xen vào: "Bệ hạ, thần cho rằng một việc lớn như vậy e là không phải một mình Hạ Đông có thể tính toán được, sau lưng chắc còn có kẻ khác?"

"Lại còn phải nói nữa?" Hoàng đế Đại Lương vỗ long án rồi chỉ Hạ Đông. "Ngươi xem người này là ai? Ai còn có thể sai khiến được ả? Cả đời này ả nghe lời ai nhất, chẳng lẽ ngươi không biết?" Nói đến đây, cơn giận lại trào lên khiến ông ta không nói tiếp được, Cao Trạm phải vuốt ngực một hồi mới nguôi bớt, lại hỏi: "Tên Vệ Tranh đó đâu? Ngươi dàn cảnh cướp Vệ Tranh rồi đưa đi đâu?"

"Thần giết hắn rồi."

"Cái gì?"

"Vệ Tranh là người của Xích Diễm quân, chính là kẻ thù giết phu quân của thần, hắn đã sống tiếp được chừng đó năm, thần tuyệt đối không để hắn sống thêm một ngày nào nữa..."

"Ngươi... Vệ Tranh vốn đã phạm tội chết, ngươi biết không?"

"Vệ Tranh chỉ là một phó tướng chứ không phải kẻ cầm đầu, bây giờ bệ hạ sủng ái Tĩnh Vương như thế, nếu Tĩnh vương nhớ đến tình xưa thì chưa chắc bệ hạ đã không tha cho Vệ Tranh. Thần không muốn nhìn thấy kết quả như vậy, cho nên thần phải tiên hạ thủ vi cường." Nói tới đây, sắc mặt Hạ Đông đã dần trở lại bình thường, lại ngẩng lên. "Việc này do một mình thần làm, không liên quan gì tới sư phụ thần, xin bệ hạ đừng trách oan sư phụ..."

"Câm miệng! Đến lúc này mà ngươi còn cắn chặt Tĩnh vương, đúng là đồ đệ ngoan của sư phụ ngươi! Cái gì mà một mình ngươi làm? Ngươi có thể giấu Hạ Giang chuyển Vệ Tranh sang Đại lý tự sao?" Lúc này, mặt Hoàng đế Đại Lương đã sa sầm. "Hạ Đông, nguyên tắc đầu tiên của Huyền Kính ti là trung quân, nhưng các ngươi... từ đầu đến cuối, các ngươi vẫn khi quân!"

"Hoàng huynh bình tĩnh lại đã, bảo trọng long thể mới là quan trọng. Bất kể thế nào, tra rõ được chuyện này cũng là vạn hạnh rồi." Kỷ vương khuyên nhủ.

Hoàng đế Đại Lương hít sâu một hơi, bình tĩnh lại một chút, nhìn Kỷ vương, nói: "May mà có ngươi tình cờ nhìn thấy, nếu không lần này Cảnh Diễm bị oan uổng rồi. Tính nó ương bướng, có chuyện gì thường hay nôn nóng, chỉ sơ ý một chút đã bị người ta kéo vào tròng rồi."

"Có hoàng huynh thánh minh xem xét, Cảnh Diễm có gì phải sợ?" Kỷ vương cười cười, quay lại nhìn Hạ Đông. "Mấy năm nay Hạ Đông cũng rất đau khổ, khó tránh khỏi hơi cực đoan một chút, hoàng huynh cũng nên rộng lượng khoan hồng."

Hoàng đế Đại Lương cười lạnh một tiếng, lửa giận lại bốc lên. "Bây giờ trẫm vẫn chưa muốn xử trí ả. Mông Chí!"

"Có thần!"

"Ngươi dẫn một ngàn cấm quân lập tức niêm phong Huyền Kính ti, tất cả trên dưới đều giam giữ trong ti, nếu có người dám tự ý làm càn, chém không tha!"

"Thần tuân chỉ!" Mông Chí khom người, lại hỏi: "Thế còn Hạ Giang? Bệ hạ có cần gặp hắn không?"

''Hắn làm ra chuyện khi quân như vậy, còn gặp hắn làm gì?" Lúc này Hoàng đế Đại Lương đang trong cơn thịnh nộ, nhắc tới Hạ Giang lửa giận càng vượng hơn. "Hắn... và cả ả Hạ Đông này, tất cả đều áp vào thiên lao cho trẫm!"

Mông Chí khom người lĩnh mệnh lần nữa, chần chừ một lát lại nói: "Vừa rồi lúc đến Huyền Kính ti, thần nhìn thấy Hạ Thu đang áp Mai Trường Tô đến phòng giam phía xa, nhìn Tô tiên sinh có vẻ như phải chịu cực hình..."

"Cực hình?" Hoàng đế Đại Lương kinh ngạc. "Trẫm chỉ nói cho hắn thẩm vấn, tại sao lại áp vào lao? Tại sao lại dùng cực hình?"

"Bệ hạ cũng biết đấy, Hạ Giang làm việc trong Huyền Kính ti của mình, đương nhiên không có gì phải e dè..."

Hoàng đế Đại Lương thoáng giật mình, thở dài một tiếng. "Bây giờ xem ra Mai Trường Tô không hề liên quan tới việc này, chẳng qua là Hạ Giang muốn thông qua hắn để buộc tội Cảnh Diễm... Là trẫm nhất thời nóng lòng làm hắn mang vạ, rơi vào tay Hạ Giang. Lần này ngươi đến cũng cứu hắn ra luôn, đưa về phủ chăm sóc cho tốt."

"Vâng." Mông Chí lại bái một lần nữa rồi đứng dậy, đang đi ra ngoài, một tiểu hoàng môn đã vội vã chạy vào, bẩm: "Bệ hạ, thượng thư bộ Hình Thái Thuyên đang đợi chỉ bên ngoài, nói có chuyện quan trọng cần bẩm báo bệ hạ."

Theo quy chế của Đại Lương, từ ngày Tất niên phong ấn đến Mười sáu tháng Giêng khai bút là thời gian nghỉ Tết, miễn triều.

Hôm nay mới là mùng Chín, còn chưa hết Tết, lúc này Thái Thuyên xin chỉ cầu kiến tất nhiên không phải vì chuyện tầm thường, cho nên dù bây giờ Hoàng đế Đại Lương đang buồn bực trong lòng nhưng vẫn sai người tuyên Thái Thuyên vào.

"Hoàng huynh cần thương nghị triều sự, thần đệ xin phép cáo lui." Kỷ vương vội đứng dậy, nói.

"Ngươi ngồi xuống, ở lại với trẫm một lát." Hoàng đế Đại Lương giơ một tay lên, mặt lộ vẻ mệt mỏi. "Trẫm còn muốn nói chuyện với ngươi. Hơn nữa có chuyện triều chính nào mà ngươi không nghe được chứ?"

"Vâng." Kỷ vương không dám trái lời, lại ngồi xuống lần nữa.

Một lát sau, thượng thư bộ Hình Thái Thuyên được dẫn vào điện.

Hắn chỉ hơn ba mươi tuổi, là người trẻ tuổi thứ hai trong số các quan lại sáu bộ sau Thẩm Truy, mặt trắng không râu, tướng mạo ngay thẳng, nhất cử nhất động đều nhanh nhẹn, gọn gàng, lộ ra vẻ tự tin rõ ràng.

Sau khi hành đại lễ quân thần, hắn liền dịch sang phía đông rồi quỳ xuống.

"Thái khanh vào cung có chuyện gì cần tấu?"

"Hồi bẩm bệ hạ!" Thái Thuyên nói với giọng điệu cứng nhắc. "Gần đây bộ Hình điều tra một vụ án có liên quan tới sự kiện bộ Hộ lén mở phường làm pháo năm ngoái, thần cho rằng cần phải bẩm báo tình hình cụ thể với bệ hạ."

"Phường làm pháo?" Hoàng đế Đại Lương cau mày suy nghĩ một lát. "Chính là chuyện Hiến vương và tên Lâu Chi Kính ở bộ Hộ cấu kết mưu lợi? Không phải đã làm rõ từ lâu rồi sao? Chẳng lẽ lại có sai lầm gì?"

Hiến vương trong lời Hoàng đế Đại Lương đương nhiên là nguyên thái tử mới bị phế chưa được một năm. Sau khi chuyện hắn sai khiến Lâu Chi Kính bí mật mở phường làm pháo thu lợi lớn bị bóc trần đã gây ra một cơn sóng gió rất lớn, đó cũng là một cột mốc rất quan trọng trong quá trình hắn rơi khỏi bảo tọa thái tử.

"Vụ án phường làm pháo do Thẩm đại nhân bộ Hộ đích thân tra xét, tình tiết rõ ràng, số liệu minh bạch, tội của Hiến vương và Lâu Chi Kính cũng không có gì không đúng. Không phải thần nói vụ này có sai lầm gì." Nói đến đây, Thái Thuyên thoáng dừng lại rồi mới nói tiếp: "Thần muốn nói đến... nguyên nhân gây ra vụ nổ ở phường làm pháo lần nọ..."

"Nổ?"

"Vâng, chết sáu mươi chín người, bị thương một trăm năm mươi bảy người, hàng trăm ngôi nhà bị cháy rụi, nhất thời dân oán sôi trào..."

"Không phải đã được xử lý rồi sao? Trăm họ cũng đã được trấn an, chẳng lẽ còn chưa đủ?" Hoàng đế Đại Lương có chút không vui.

"Khi đó mọi người đều cho rằng đó là một tai nạn bất ngờ, do người trong phường làm pháo sơ suất khi dùng lửa nên mới gây ra nổ." Thái Thuyên ngước lên nhìn thẳng vào Hoàng đế ngồi trên cao. "Nhưng khi thần tra xét thì phát hiện đây không phải một tai nạn bất ngờ."

Hoàng đế Đại Lương trợn mắt, còn chưa kịp nói thì Kỷ vương đã không kìm được sự kinh ngạc, nói thất thanh: Không phải bất ngờ? Chẳng lẽ là ai cố ý gây ra?"

"Thần có lời khai, mời bệ hạ xem." Thái Thuyên không hề trả lời thẳng vào câu hỏi của Kỷ vương mà lấy ra một quyển công văn trong tay áo, đưa cho thái giám chuyển tới đặt trên ngự án.

Hoàng đế Đại Lương chậm rãi mở quyển công văn ra, mới đầu còn không có gì, càng xem sắc mặt càng âm trầm, đối lúc đọc tới trang thứ ba thì đã tức giận đến mức toàn thân run rẩy, ném mạnh quyển công văn xuống đất.

Kỷ vương vốn ngồi bên cạnh Hoàng đế Đại Lương, lúc này nhẹ nhàng cúi xuống nhặt công văn lên xem. Còn chưa đọc được một nửa, mặt ông ta cũng đã xám như tro.

"Bệ hạ, năm lời khai này được lấy riêng biệt, tất cả đều khớp với nhau, không có sơ hở, thần cho rằng có thể tin tưởng được." Thái Thuyên vẫn nói đều đều. "Bắt đầu từ việc tên trộm đó đứng ra tố cáo để được giảm tội, thần bắt đầu điều tra từng lớp một, chân tướng ngày càng khiến người ta kinh hãi. Kỳ thực tra đến bây giờ, thần tự biết vẫn còn xa mới tra đến gốc rễ, nhưng đã liên quan tới quan lại cùng cấp phẩm thì thần không thể tự ý tiếp tục, cho nên hôm nay mới vào cung xin chỉ, xin bệ hạ ân chuẩn lệnh Đình Úy ti sai người giám sát, thần hi vọng có thể thẩm vấn Đại lý tự khanh Chu Việt càng nhanh càng tốt."

"Cho dù cuối cùng xác nhận là Chu Việt..." Kỷ vương ngơ ngác hỏi: "Nhưng... nhưng vì sao Chu Việt lại sai khiến những người này làm nổ phường làm pháo?"

Nghe câu hỏi này, Hoàng đế Đại Lương mím chặt môi, Thái Thuyên cũng không có ý trả lời.

Vì sao? Một câu hỏi ngây thơ như thế chắc cũng chỉ có Kỷ vương phong lưu thích thơ thích rượu mới hỏi được, mà cho dù là vậy thì chẳng bao lâu sau khi hỏi xong, Kỷ vương cũng đã hiểu ra vấn đề.

Ngưòi đứng sau Chu Việt là ai? Không cần điều tra cũng biết.

Dùng thủ đoạn đẫm máu như thế để vạch trần bí ẩn của phường làm pháo, từ đó kích động dân oán nặng nề nhằm vào Thái tử, làm như vậy sẽ mang tới lợi ích lớn thế nào cho đối thủ của Thái tử? Điều này đương nhiên cũng rất dễ trả lời.

Hoàng đế Đại Lương chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, tức giận đến mức tứ chi lạnh buốt, không nói nên lời.

Phường làm pháo, Chu Việt, Đại lý tự, Huyền Kính ti, Hạ Giang, Vệ Tranh... Những danh từ hỗn loạn này quay cuồng trong đầu làm ông ta cảm thấy đầu đau như búa bổ, mà trong mớ bòng bong này, điều rõ ràng duy nhất chính là thủ đoạn luôn nhất quán từ quá khứ đến bây giờ.

Sau khi lật đổ Thái tử, mục tiêu đã đổi sang Tĩnh vương.

Nếu như trước đó Thái tử coi như tự làm tự chịu, bị Dự vương tóm được đuôi thì lần này đối với Tĩnh vương chính là mưu hại trần trụi.

Tuy nhiên, càng làm người ta kinh hãi là không biết Dự vương dùng cách gì mà có thể liên hợp được với Hạ Giang, có thể làm cho Huyền Kính ti luôn chỉ trung với Hoàng đế chuyển tù nhân mai phục, cuối cùng gài tội phạm thượng làm loạn cho Tĩnh vương.

Đối với Hoàng đế Đại Lương, sự phản bội và dối lừa của Huyền Kính ti đã vượt qua giới hạn khoan dung của ông ta.

"Tuyên Dự vương!" Hoàng đế Đại Lương nói ra ba chữ qua kẽ răng, mặc dù ngữ điệu trầm thấp nhưng lại làm người nghe cảm thấy lạnh lẽo khắp người.

Kỷ vương nhìn Thái Thuyên đang ngồi nghiêm chỉnh, dự cảm được một cơn sóng gió lớn đã trào dâng. Nói thật, ông ta thật sự không muốn ở lại đây để xem cảnh tượng đen tối này, đáng tiếc lại không có gan đứng dậy cáo lui, đành nuốt nước miếng, ngồi yên tại chỗ.

Trước khi tiếp chỉ vào cung, Dự vương đã nhận được tin tức cấm quân niêm phong Huyền Kính ti, nhưng hỏi thăm kiểu gì cũng không biết được vì nguyên nhân gì. Hắn đang đi vòng vòng như ruồi mất đầu thì ý chỉ tuyên kiến của Hoàng đế Đại Lương đã đến.

Lúc này tuyên kiến chắc chắn không phải vì nhớ gã con trai này nên muốn gặp hắn, lại nghĩ đến gã Mai Trường Tô rất am hiểu trò lén lút làm mưa làm gió này, Dự vương đột nhiên cảm thấy run rẩy.

Trên đường phụng chỉ vào cung, hắn vắt kiệt óc suy nghĩ, mồ hôi lạnh dường như đã chảy hết mà vẫn không nghĩ ra nguyên do.

"Nhi thần tham kiến phụ hoàng, không biết phụ hoàng triệu kiến có gì phân phó?" Tiến vào phòng ấm, Dự vương không kịp nhìn rõ bốn phía có những ai, vội vã quỳ rạp xuống thi lễ.

Đáp lời hắn là một quyển công văn mang theo tiếng gió đập thẳng vào mặt khiến hắn đau rát.

"Tự ngươi xem đây là cái gì!"

Nghe tiếng quát mắng này, Dự vương hơi run rẩy nhưng hắn lập tức ổn định tâm tình, nhanh chóng nhặt quyển công văn lên, mở ra đọc một lượt. Đọc đến phần sau, mặt hắn đã trắng bệch, mổ hôi chảy như tắm, vội vã khấu đầu, khàn giọng kêu lên: "Phụ hoàng, oan uổng quá..."

"Người làm việc này là Chu Việt, ngươi kêu oan cái gì?" Hoàng đế Đại Lương mắng phủ đầu.

"Ơ..." Dự vương cũng xem như nhanh trí, chỉ khựng lại một lát rồi lập tức nói: "Chu Việt là nội đệ của nhi thần, lời khai này nhằm vào Chu Việt nhưng thực ra chính là nhằm vào nhi thần. Phụ hoàng thánh minh cũng biết điều này..."

"Nói vậy thì tiếng oan uổng này ngươi kêu cũng xem như hợp lý." Hoàng đế Đại Lương cười lạnh một tiếng. "Ý ngươi là muốn bảo lãnh cho Chu Việt đúng không?"

Dự vương không dám lập tức trả lời, cân nhắc một lát mới nói: "Đây chỉ là lời khai của đám điêu dân, phụ hoàng sao có thể dễ dàng tin tưởng? Chu Việt xưa nay không có điều tiếng xấu gì, tội danh này... e là có điều oan khuất."

"Bệ hạ!" Thái Thuyên hạ thấp người hành lễ, nói. "Thần cũng cho rằng có khả năng là oan khuất, nhưng người tố cáo Chu đại nhân chính là tùy tùng bên cạnh chứ không phải người dưng tự nhiên đổ vạ, nêu hàm hồ cho qua thì pháp lí khó dung. Cho nên thần khẩn cầu bệ hạ ân chuẩn, sau khi phục ấn khai triều lập tức hạ lệnh ba ti phái người minh đường hội thẩm, cần phải điều tra vụ này đến đầu đến đũa để trả lại sự trong sạch cho Chu đại nhân."

"Minh đường hội thẩm?" Hoàng đế Đại Lương âm trầm nhìn Dự vương. "Cảnh Hoàn, ngươi nghĩ sao?"

Dự vương nghiến răng, trong đầu kêu ong ong.

Đương nhiên hắn biết rõ ràng Chu Việt có oan uổng hay không, hắn càng biết rõ Chu Việt có phải một người chịu được áp lực công thẩm hay không.

Hắn tin tưởng gã nội đệ này nhất định sẽ tận tâm làm việc cho hắn, tuyệt không có chút bất trung, nhưng hắn lại không dám khẳng định khi đối mặt với cao thủ hình danh có tiếng như Thái Thuyên, Chu Việt có bản lĩnh kiên trì đến cùng không khai ra hắn?

Kết quả minh đường hội thẩm sẽ phải truyền hịch thiên hạ, một khi đồng ý minh đường hội thẩm thì cũng phải sẵn sàng gánh chịu hậu quả sau đó.

Một khi đã bị định tội thì ngay cả cơ hội đến cầu xin Hoàng đế thi ân cũng không còn, Dự vương làm sao đám cắn răng đồng ý?

Tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy sự do dự và chột dạ của Tiêu Cảnh Hoàn.

Mặc dù Hoàng đế Đại Lương đã đoán được chân tướng từ lâu nhưng thấy bộ dạng này của hắn vẫn không khỏi tức giận, tay trái nắm chặt ly trà bằng gốm mỏng, dường như sắp bóp nát nó khiến Kỷ vương ngồi bên cạnh vô cùng sợ hãi.

"Bệ hạ, nếu Dự vương điện hạ muốn dự thính giám sát xét xử cũng không phải là không được." Trong tất cả những người có mặt, chỉ có Thái Thuyên vẫn giữ nguyên thần sắc như thường, đúng tác phong giải quyết việc công. "Thần nhất định sẽ dốc hết khả năng, chấp pháp công bằng. Xin bệ hạ giáng chỉ ân chuẩn ba ti hội thẩm."

"Phụ hoàng..." Dự vương run rẩy kêu một tiếng, sắc mặt càng khó coi.

Vẻ mặt Thái Thuyên càng lạnh nhạt thì hắn lại càng hoảng hốt, không đoán được vị thượng thư bộ Hình này còn nắm được bằng chứng gì khác ngoài năm lời khai này không. Thái Thuyên là loại người mặt lạnh tâm lạnh, không nể nang ai bao giờ, nếu quả thật hắn đã nắm được bằng chứng trong tay thì mình ngồi bên cạnh giám sát cũng có tác dụng gì đâu?

Hoàng đế Đại Lương nắm ly trà hồi lâu, cuối cùng ném thẳng về phía Dự vương. Mặc dù không ném trúng nhưng việc này đã cho thấy ông ta đang nổi giận lôi đình.

Kỷ vương vội bước tới đỡ lấy cánh tay ông ta, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Hoàng huynh bớt giận... bớt giận..."

"Tên nghiệp chướng này! Không làm trẫm tức chết thì ngươi không cam lòng sao? Uổng công trẫm mấy năm nay thương ngươi như thế!" Hoàng đế Đại Lương chỉ Dự vương, chửi bới ầm ĩ. "Hết chuyện bỉ ổi này đến chuyện ti tiện khác, ngươi cho rằng trẫm đã già đến mức lẩn thẩn rồi sao? Ngay cả Huyền Kính ti của trẫm mà ngươi cũng có bản lĩnh nắm trong tay, Tiêu Cảnh Hoàn, đúng là trẫm đã đánh giá thấp ngươi!"

Dự vương kinh ngạc, khấu đầu, khóc lóc nói: "Phụ hoàng trách tội, hài nhi không dám cãi, nhưng Huyền Kính ti... hài nhi không hề..."

"Câm miệng! Chuyện mưu hại Tĩnh vương ngay cả Hạ Đông cũng đã khai rồi, ngươi còn cãi chày cãi cối?"

Nói một câu thật lòng, mặc dù là đồng minh nhưng cụ thể Hạ Giang lợi dụng Vệ Tranh để làm Tĩnh vương vấp ngã thế nào thì Dự vương thật sự không rõ, lại càng không rõ rốt cuộc Hạ Đông đã làm những gì, đóng vai trò gì trong đó. Nhưng hắn biết Hạ Đông là học trò cưng của Hạ Giang, luôn luôn nghe lệnh Hạ Giang, cho nên vừa nghe Hoàng đế Đại Lương nói Hạ Đông đã khai, Dự vương càng không đoán được tình hình đã xấu tới mức độ nào, lập tức hoảng sợ cuống cuồng.

"Trước giờ trẫm vẫn coi như không thấy những trò ngươi chơi đó, cứ để mặc ngươi làm, ai ngờ ngươi ngày càng táo tợn, bây giờ ngay cả trẫm cũng dám lừa gạt. Thêm chút thời gian nữa thì trong mắt ngươi còn có ai?" Hoàng đế Đại Lương càng mắng càng giận, hai mắt gần như bốc lửa. "Nói, có phải những việc làm của Chu Việt có liên quan đến ngươi không? Nếu nói sai nửa chữ trẫm sẽ không tha!"

Dự vương bò về phía trước, khóc lớn: "n sủng của phụ hoàng, hài nhi không bao giờ quên, nhưng cũng chính vì ân sủng của phụ hoàng nên hài nhi không thể dung tha cho nguyên Thái tử. Khi đó nguyên Thái tử dùng mọi cách chèn ép, hài nhi lại không muốn làm phụ hoàng phiền lòng, để tự bảo vệ mình, hài nhi không thể không dùng hạ sách này... Phụ hoàng... Hài nhi tuyệt đối không dám có lòng bất kính với phụ hoàng, chẳng qua nhất thời hồ đồ nên đã làm sai..."

"Vậy còn lần này? Cũng là Tĩnh vương ép ngươi à?"

"Chuyện lần này quả thật hài nhi không biết rõ, đều do một mình Hạ Giang làm, hài nhi chỉ... không can ngăn thôi..."

Hoàng đế Đại Lương giận dữ bật cười. "Tốt! Ngươi đẩy sạch sẽ lắm! Chỉ thương Hạ Giang, cứ tưởng rằng giúp ngươi chính là sớm trung với tân quân, lại không nghĩ rằng sẽ có kết cục như vậy! Dám làm không dám nhận, ngươi có điểm nào giống trẫm?"

Dự vương không dám trả lời, chỉ khóc nức nở, thỉnh thoảng lại thoáng nhìn Kỷ vương.

Kỷ vương bị hắn nhìn đến mức mềm lòng, không nhịn được ra mặt khuyên nhủ: "Hoàng huynh, Cảnh Hoàn đã nhận sai rồi, có mắng nó nữa cũng không thay đổi được... Có điều chuyện này nên xử trí thế nào cho tốt?"

Lúc này Thái Thuyên trịnh trọng đứng dậy, giọng nói sang sảng: "Thần lần nữa khẩn cầu bệ hạ ân chuẩn ba ti hội thẩm!"

Lời của thượng thư bộ Hình ổn định mà lại rõ ràng khiến trong lòng Dự vương run lên, không nhịn được lại kêu một tiếng: "Phụ hoàng!"

Hoàng đế Đại Lương lạnh lùng "hừ" một tiếng, gương mặt vẫn như sắt lạnh, có điều trong lòng đã bắt đầu chần chừ.

Bây giờ ông ta đã phán định Hạ Giang và Dự vương liên thủ mưu hại Tĩnh vương, Dự vương cũng đã động tay chân trong sự kiện nổ phường làm pháo thảm thiết lần nọ. Hoàng đế Đại Lương không mảy may suy nghĩ đến hai chữ tha thứ đối với hai người có ý định lừa gạt, khiêu khích hoàng uy này, có điều bây giờ tình thế đã khống chế được, ông ta cũng không muốn mang những chuyện này lên xét xử công khai trên triều.

"Thái khanh, trẫm sẽ lệnh cho Trung Thư lệnh cách chức Chu Việt, sau khi cách chức sẽ không cần ba ti hội thẩm nữa, ngươi toàn quyền xử lý là được." Hoàng đế Đại Lương dịu giọng nói với Thái Thuyên. "Trẫm cảm thấy vụ án này xét xử đến Chu Việt đã đủ để ổn định lòng dân, kết thúc tại đây, không cần tra hỏi kẻ đầu sỏ nữa."

"Bệ hạ..."

"Còn những người khác, trẫm sẽ tự xử trí." Hoàng đế Đại Lương mặt không biểu cảm ngắt lời thượng thư bộ Hình. "Thái khanh chỉ cần kết án là được, chịu khó một chút."

Thái Thuyên cắn răng, cơ hàm căng cứng, cúi đầu che giấu vẻ mặt ẩn nhẫn, cũng để che giấu sự giận dữ đang bùng lên trong mắt.

Hắn cũng không nghe thấy tiếng Dự vương quỳ dập đầu tạ ơn trong điện, hắn đang cố gắng khống chế tâm tình của mình, ép bản thân không được tiếp tục tranh cãi với Hoàng đế, bởi vì hắn biết tranh cãi cũng không có tác dụng gì.

"Thái khanh, ngươi đã hiểu rõ ý trẫm chưa?" Hoàng đế Đại Lương đợi hồi lâu mà không nghe thấy hai tiếng: "Tuân chỉ" vang lên, không khỏi nhíu mày, giọng nói lớn hơn một chút.

Thái Thuyên hít một hơi thật sâu, lại ngừng một chút rồi mới khom người, thấp giọng nói: "Thần tuân chỉ!"

"Nếu không có chuyện gì khác thì ngươi lui ra trước đi!"

"Vâng." Thái Thuyên mím chặt môi, nghiêm cẩn hành lễ rồi rời khỏi phòng ấm.

Vừa ra đến cửa điện, gió lạnh mang theo hơi tuyết liền thổi tới buốt thấu xương, nhưng vị thượng thư bộ Hình trẻ tuổi lại cảm thấy trong lòng nóng rát, cực kì khó chịu.

Thái giám hầu hạ ngoài điện đưa chiếc áo choàng hắn cởi ra trước khi đi vào nhưng hắn không mặc mà chỉ cầm trên tay rồi sải bước đi ra bên ngoài.

Ngoài cửa cung thành, cỗ kiệu của Thái phủ vẫn dừng ở chỗ cũ. Đám gia bộc vừa nhìn thấy Thái Thuyên liền vội vã bước lên đón nhưng hắn lại không lên kiệu, tiện tay dắt một con ngựa của tùy tùng, xoay người nhảy lên, một mình đánh ngựa chạy thẳng đi, hoàn toàn không để ý tới cảnh lộn xộn sau lưng.

Cứ thế thúc ngựa chạy không biết bao lâu mới nghe thấy có người gọi ở phía sau: "Thái huynh! Thái huynh!"

Thái Thuyên ghìm cương cho ngựa dừng lại, gương mặt tròn trịa của thượng thư bộ Lại Thẩm Truy xuất hiện trước mặt, ông ta thở hổn hển, hình như cũng đã đuổi theo một hồi.

"Sao vậy? Nhìn sắc mặt ngài..." Thẩm Truy đưa tay giữ đầu ngựa của Thái Thuyên, ân cần hỏi.

Thái Thuyên ngẩng lên, nhìn sắc trời âm u, im lặng chốc lát, đột nhiên nói: "Thẩm huynh, đi cùng ta đến tửu lâu uống vài chén?"

Thẩm Truy thoáng giật mình nhưng lập tức mỉm cười, ôn hòa nói: "Ngài còn đang mặc triều phục. Đi, qua chỗ rẽ kia là đến phủ ta, ta có một vò trạng nguyên hồng cất trong hầm sáu mươi năm, huynh cứ uống thỏa thích."

Thái Thuyên không từ chối, hai người cùng nhau đánh ngựa đến Thẩm phủ.

Thẩm Truy để khách ngồi trong phòng khách nhỏ ở tiền viện, dặn dò gia bộc bày tiệc. Đến lúc rượu và thức ăn vừa được bày lên, Thái Thuyên đã uống liền một hơi ba chén.

"Được rồi, tửu lượng cao cũng không thể uống như vậy." Thẩm Truy giữ chén của hắn, hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì? Huynh mặc như vậy là vừa vào cung à?"

"Đúng vậy..." Thái Thuyên thở dài một tiếng. "Vì vụ án phường làm pháo đó... Ta đã từng nói với huynh..."

"Đã thẩm vấn xong nhân chứng quan trọng đó rồi à?"

"Ờ..." Thái Thuyên bóp trán rất mạnh, giọng nói uể oải: "Ta đã thẩm vấn suốt mấy đêm, cuối cùng đã xét hỏi rõ ràng, hôm nay vào bẩm báo bệ hạ. Nhưng bệ hạ lại lệnh cho ta kết án, nói đến Chu Việt là có thể chấm dứt, không cho tiếp tục điều tra, không cho đào tận gốc, trốc tận rễ..."

Thẩm Truy buồn bã lắc đầu, nói: "Kết quả này huynh vốn nên dự tính từ trước mới đúng."

"Ta đã dự tính rồi, thật vậy." Thái Thuyên đỏ mắt, giành lấy ly rượu, lại uống một ngụm lớn. "Thẩm huynh, huynh không biết ta thất vọng thế nào, khó chịu thế nào đâu... Bệ hạ xem lời khai xong quả thật rất tức giận, không ngừng mắng Dự vương. Mắng hắn dùng thủ đoạn, mắng hắn lừa gạt, giấu giếm... Còn Dự vương một mực nhận tội, nói hắn chỉ là bị ép, không còn cách nào khác, hắn không bao giờ dám khinh thường hoàng uy... Nhưng trọng điểm ở đâu? Trọng điểm không ở chỗ này! Sáu mươi chín mạng người, sáu mươi chín mạng người đấy! Đối với Hoàng thượng, chuyện này không đáng mắng một lời. Đối với Dự vương, chuyện này không có gì phải ân hận. Rõ ràng không một ai nhắc tới chuyện này, không một ai thấy tính nghiêm trọng của nó. Rốt cuộc bọn họ để ý, bọn họ coi trọng cái gì? Cái gì? Cái gì?"

Thẩm Truy ngẩn ra hồi lâu, đột nhiên cầm ly rượu lên, cũng ngẩng đầu uống cạn.

"Để mưu lợi cá nhân mà xem mạng người như cỏ rác, điều này đã khiến người ta phẫn nộ. Nhưng điều càng làm cho ta lạnh lòng là một quân chủ lại không hề để ý đến chuyện này..." Bàn tay đặt trên bàn của Thái Thuyên nắm chặt thành nắm đấm, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. "Cái gọi là mạng người lớn bằng trời, đó mới là giới hạn. Nếu còn tiếp tục thế này thì Đại Lương còn đâu khí số trăm họ, còn gì đường sống? Người không để bách tính ở trong lòng như vậy chính là quân chủ chúng ta sắp hầu hay sao?"

"Ai nói thế?" Thẩm Truy đột nhiên đập bàn. "Lời này trước kia ta chưa dám nói, nhưng bây giờ ta có thể nói với huynh. Đừng nhụt chí vội, vẫn còn có Tĩnh vương điện hạ nữa."

Thái Thuyên nheo mắt, châm rãi đưa mắt nhìn Thẩm Truy. "Huynh đã nói vậy thì ta cũng không giấu huynh. Ta cũng kỳ vọng vào Tĩnh vương điện hạ giống như huynh, có điều... thủ đoạn của Dự vương thật sự âm hiểm, tàn độc, nếu bên cạnh Tĩnh vương điện hạ không có một người cản ám tiễn giúp thì chưa chắc đã có thể đi tới bước cuối cùng... Trong chuyện này chúng ta lại không giúp được gì."

Nghe hắn nói như vậy, sắc mặt Thẩm Truy cũng trở nên u ám, lắc đầu than thở: "Huynh nói đúng, bây giờ Tĩnh vương điện hạ còn bị giam lỏng trong phủ để tự hối lỗi... Rốt cuộc là vì sao cũng không có thông báo, muốn cầu xin giúp cũng không có cách nào..."

"Cái này huynh lại không cần lo lắng." Thái Thuyên vừa phát tiết một trận, trong lòng đã thoải mái hơn ít nhiều. "Hôm nay ở trong cung, mặc dù ta không nghe rõ ràng lắm nhưng hình như đây lại là việc làm của Dự vương, đã bị Hoàng thượng nhìn thấu. Ta nghĩ Tĩnh vương điện hạ sẽ không xảy ra chuyện gì."

Thẩm Truy mừng rỡ, thở ra một hơi thật dài, nói: "Thế thì tốt, thế thì tốt, cuối cùng thì Hoàng thượng cũng không quá hồ đồ."

"Hơn nữa, hình như Huyền Kính ti cũng dính vào. Lúc mắng Dự vương, bệ hạ cũng mắng cả Hạ Giang, đây là chuyện chưa từng xảy ra."

"Huyền Kính ti?" Thẩm Truy vỡ lẽ. "Thảo nào... Hôm nay ta ở bên ngoài, nhìn thấy cấm quân đến niêm phong Huyền Kính ti... Xem ra cơn bão táp này quả thật không nhỏ. Tĩnh vương điện hạ có thể tránh thoát, thật là vạn hạnh."

Thái Thuyên nhắm hai mắt cay cay, nói nhỏ: "Nhưng cục diện triều đình như thế lại thật sự khiến người ta tâm tàn ý lạnh..."

"Huynh sai rồi." Thẩm Truy nhìn hắn chăm chú. "Cục diện triều đính càng như thế thì chúng ta càng không thể tâm tàn ý lạnh. Đã giữ chức vụ thì phải có trách nhiệm tương ứng, có một số việc mặc dù huynh và ta bất lực nhưng chỉ cần còn tâm tư vì giang sơn xã tắc, vì bách tính trong thiên hạ thì vẫn tốt hơn là không làm gì, cũng không nghĩ gì."

Thái Thuyên trầm tư như đang thất thần, một hồi lâu sau mới thở dài một tiếng, lại cầm bầu rượu lên.

Thẩm Truy mặc dù khuyên hắn nhưng thực ra trong lòng cũng vừa buồn vừa giận, lúc này không ngăn lại mà cùng hắn uống hết chén này đến chén khác.

Trong lúc hai vị thượng thư đang mượn rượu giải sầu ở Thẩm phủ thì Mông Chí cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, dứt khoát niêm phong Huyền Kính ti.

Hạ Giang vốn không phải người dễ dàng khoanh tay chịu trói, nhưng một đạo thánh chỉ đè xuống, lại có Mông đại thống lĩnh tọa trấn, rõ ràng là cả mềm lẫn cứng đều ở thế hạ phong, cho nên hắn không hề phản kháng mà chỉ nhiều lần thỉnh cầu được gặp thánh thượng. Mông Chí chỉ lạnh lùng nghe, không đồng ý cũng không từ chối, yên lặng nhìn thuộc hạ đeo xiềng xích cho hắn, sau đó đi thẳng vào phòng giam nhỏ phía sau, thả Mai Trường Tô ra.

Thực xa Huyền Kính ti không hành hạ Mai Trường Tô, Hạ Giang tiếp tục giam giữ chàng chẳng qua chỉ vì không muốn để vị tông chủ Giang Tả minh vô cùng bản lĩnh này có quá nhiều thời gian tìm cách giải độc, cứ giam thêm vai ngày rồi tính tiếp.

Nhưng, dù sao cũng là bị nhốt trong ngục, không có thuốc thang chữa bệnh, ăn uống cũng rất kham khổ, cho nên sau mấy ngày, Mai Trường Tô đã gầy guộc, yếu ớt đến đáng thương. Mông Chí nhìn kĩ từ trên xuống dưới, không kìm được đau đớn, xót xa.

Do có các binh sĩ đi theo nên Mai Trường Tô không động viên ông ta, chỉ có thể mỉm cười, nói: "Đại thống lĩnh đích thân tới giải cứu, Tô mỗ cảm động từ phế phủ. Có điều ở đây đang hỗn loạn, không tiện tỏ lòng biết ơn, hôm khác nhất định sẽ đến nhà thăm hỏi, hi vọng lúc đó đại thống lĩnh cho phép vào gặp."

Mông Chí lấy lại bình tĩnh, gượng cười, khách sáo mấy câu rồi quay lại sai mấy thuộc hạ tâm phúc dẫn người hộ tống Mai Trường Tô về phủ.

Sau khi tất cả mọi việc ở đây đã được sắp xếp xong xuôi, ông ta đích thân áp giải Hạ Giang vào thiên lao, giam giữ trong phòng giam ở khu chữ Thiên nghiêm ngặt nhất, sau đó mới chỉnh đốn y phục, vào cung phục chỉ với Hoàng đế.

"Hạ Giang có nói gì không?" Lúc này Hoàng đế Đại Lương vừa đuổi Dự vương về phủ chờ xử trí nên tâm tình vẫn tồi tệ, mặt âm u như thể sẽ có tia sét đánh xuống bất cứ lúc nào.

"Hắn không chịu nhận tội, vẫn yêu cầu diện thánh." Mông Chí bẩm báo đúng sự thật.

"Đương nhiên hắn không chịu nhận." Hoàng đế Đại Lương cười lạnh, nói. "Hạ Giang là người dù đến khắc cuối cùng cũng vẫn không từ bỏ, nếu hắn dễ dàng nhận tội thì trẫm mới thấy lạ."

"Nhưng, thưa bệ hạ..." Mông Chí tiến lên một bước, vẻ mặt nghi hoặc. "Lúc thần đưa Hạ Đông vào thiên lao thì Hạ Đông vẫn khăng khăng biện bạch cho Hạ Giang, nói... chuyện cướp Vệ Tranh là ả báo thù cho phu quân, do một mình ả làm chứ không liên quan đến sư phụ... Bệ hạ thấy có phải đúng là như vậy không?"

Hoàng đế Đại Lương không khỏi lườm Mông Chí một cái. "Ngưoi đúng là võ tướng, tâm tư quá đơn giản. Lời của Hạ Đông cũng chỉ có ngươi mới tin. Nếu Hạ Đông chỉ vì báo thù cho phu quân thì giết luôn trong ngục là được, cần gì phải cướp người đưa ra bên ngoài? Không phải Kỷ vương còn nhìn thấy bọn chúng vuốt ngực cho Vệ Tranh sao? Rõ ràng là không muốn để hắn chết. Nếu việc này do Hạ Đông chủ mưu thì Vệ Tranh đã mất mạng từ lâu rồi. Trẫm cho rằng có lẽ Hạ Giang còn muốn dùng Vệ Tranh để làm trò gì đó nữa, chẳng hạn như bí mật đưa tới nơi nào đó trong phạm vi cai quản của Tĩnh vương, sau đó lại sai người tới tìm ra, đương nhiên sẽ trở thành bằng chứng phạm tội của Cảnh Diễm..."

"Hả?" Mông Chí tỏ ra hoảng hốt. "Như... như thế thì độc ác quá... Những mưu kế này chỉ có bệ hạ mới nhìn thấu được, thần ngu dốt... vốn chưa bao giờ nghĩ được đến những chuyện ấy..."

"Trẫm biết thủ đoạn của Hạ Giang." Hoàng đế Đại Lương nheo mắt, vẻ mặt dữ tợn. "Trước kia luôn cho rằng hắn tuyệt đối sẽ không lừa dối trẫm nên trẫm chưa bao giờ phải lo nghĩ, bây giờ nghĩ lại quả thực vẫn còn thấy sợ..."

"Vậy Hạ Đông..."

"Lời nói của Hạ Đông đều là để giúp sư phụ ả thoát tội mà thôi, chỉ nghe rồi cho qua chứ làm sao mà tin được."

"Nói vậy thì Vệ Tranh cũng có khả năng còn sống..."

"Chắc vẫn còn trong tay Hạ Giang. Chỉ có điều hắn tuyệt đối sẽ không giao Vệ Tranh ra."

"Vì sao lại thế?"

Hoàng đế Đại Lương lườm Mông Chí lần nữa. "Ta nói tâm tư ngươi đơn giản là ngươi thật sự không chịu động não nữa sao? Hạ Giang đã nhất quyết buộc tội Tĩnh vương sai người đến cướp phạm nhân phản nghịch, nếu cuối cùng chính hắn lại giao Vệ Tranh ra thì chẳng phải là tự nhận tội sao? Trẫm đã nói rồi, Hạ Giang không dễ dàng nhận tội như vậy."

Thực ra, trong lòng Mông Chí lúc này rất muốn cười, nhưng chẳng lẽ vị đệ nhị cao thủ Lang Gia này lại không kiềm chế nổi tâm tình của mình, cho nên vẻ mặt ông ta vẫn cực kì nghiêm túc, trịnh trọng gật đầu, nói: "Mưu hại hoàng tử đúng là có chết một trăm lần cũng không hết tội. Chỉ cần Hạ Giang vẫn còn một chút ham sống sợ chết thì tất sẽ không chịu giao Vệ Tranh ra."

"Cuối cùng ngươi cũng hiểu được một chút." Hoàng đế Đại Lương thở ra một hơi thật dài, mệt mỏi dựa vào lưng ghế, nói. "Ngươi đến nói với Hạ Giang, bây giờ trẫm không muốn nghe hắn kêu oan, bảo hắn suy nghĩ cho kĩ, bao giờ đã nghĩ rõ ràng thì đưa giấy bút cho hắn, bảo hắn viết tấu trình lên."

"Vâng."

"Lui ra đi!" Hoàng đế Đại Lương phất phất tay, chỉ cảm thấy tình thần mệt mỏi, bất giác nhắm hai mắt lại.

Cao Trạm nhẹ nhàng tiến lên, thấp giọng hỏi: "Bệ hạ, hôm nay nghỉ ngơi ở đây luôn ạ?"

Một hồi lâu không thấy Hoàng đế trả lời, hình như đã ngủ, nhưng sau khoảng nửa khắc, ông ta lại hơi mở mắt ra, dặn dò: "Đến cung Chỉ La!"


Tĩnh phi bưng một bát lục ba tiểu nhưỡng, uyển chuyển đi tới trước giường.

Người trên giường vừa ngâm chân bóp đầu xong, bây giờ đang sảng khoái đắp chăn ấm bằng da cáo, nhắm mắt hưởng thụ mùi thảo dược xông thanh mát, thoang thoảng.

"Ở chỗ nàng vẫn thoải mái nhất." Mở miệng nuốt một miếng tiểu nhưỡng được đưa đến, Hoàng đế Đại Lương duỗi lưng một cái, mở mắt ra. "Mấy ngày nay nàng phải tủi thân rồi."'

"Thần thiếp tính tình đơn giản, lại không cảm thấy tủi thân gì." Tĩnh phi dịu dàng cười, nói. "Chỉ là giảm một chút cung phụng, chẳng lẽ thần thiếp lại thiếu mấy thứ này? Biết bệ hạ có lòng chăm sóc là thần thiếp thỏa mãn lắm rồi."

"Cũng chỉ có nàng nghĩ thoáng được như vậy." Hoàng đế Đại Lương cầm lấy chiếc bát trên tay bà, đặt xuống rồi nắm chặt bàn tay bà. "Nàng không lo lắng cho Cảnh Diễm sao?"

"Có bệ hạ thánh minh, thần thiếp có gì phải lo lắng..." Tĩnh phi mặc dù vẫn mỉm cười nhưng nói đến cuối cùng, giọng nói vẫn không khỏi hạ thấp.

"Nói cho cùng thì nàng vẫn lo lắng." Hoàng đế Đại Lương cười cười, ra hiệu cho bà tới gần một chút. "Trẫm nói với nàng, Cảnh Diễm không sao, bây giờ vụ án cũng đã tra rõ, trẫm tự sẽ bù đắp cho nó."

Vẻ mặt Tĩnh phi vẫn bình thản, chỉ nở một nụ cười nhạt nơi khóe miệng, không hề có ý tạ ơn. Hoàng đế Đại Lương có chút kinh ngạc, vội hỏi: "Sao thế?"

"Nguồn gốc tai họa của Cảnh Diễm vẫn là do nó không có phúc, không quen việc được bệ hạ ân sủng. Sau này bệ hạ thương nó ít hơn một chút thì tốt hơn."

Hoàng đế Đại Lương nhướng mày, hơi bực mình trách mắng: "Nàng nói gì vậy? n thưởng của Cảnh Diễm đều là tự nó giành được, trẫm không hề thiên vị. Hơn nữa trẫm đã sủng ái nó thì đương nhiên sẽ khiến nó có thể nhận được ân sửng, nàng cần gì phải suy nghĩ nặng nề như vậy?"

Tĩnh phi hơi cúi đầu, không nói thêm nữa, lặng lẽ xoa bóp cổ tay cho Hoàng đế Đại Lương. Có điều trong đôi mắt sâu như nước mùa thu kia vẫn đọng nét buồn vương vấn.

"Được rồi, trẫm biết bây giờ nàng vẫn lo lắng." Hoàng đế Đại Lương lại dịu giọng trấn an. "Nàng lo lắng cũng phải, tính tình Cảnh Diễm bộc trực, thích gì làm nấy, nghĩ gì nói vậy, biết rõ trẫm không thích nó bênh vực Xích Diễm quân nhưng nó vẫn nói thẳng, không giống những kẻ tâm tư khó lường. Điều này lại càng khiến trẫm yên tâm hơn. Có điều lần này Huyền Kính ti cả gan làm loạn như thế, trẫm quả thật không ngờ nên nhất thời không đề phòng, để Cảnh Diễm phải chịu ấm ức. May mà trời phù hộ để Kỷ vương đệ bắt gặp Hạ Đông, nếu không cứ để Hạ Giang tra xét gã Tô Triết ốm yếu, nói không chừng hắn còn tạo ra được bằng chứng gì đó."

"Tô Triết?" Tĩnh phi hơi lộ vẻ tò mò. " Có phải vị Tô tiên sinh từng đùng ba đứa bé để đánh bại cao thù Bắc Yên mà Cảnh Ninh kể không?"

"Chính là hắn, nàng cũng từng nghe đến tên hắn à?"

"Vị Tô tiên sinh này là khách khanh triều đình à? Tại sao hắn cũng dính vào chuyện này?"

"Nàng không biết, gã Tô Triết này tên thật là Mai Trường Tô, tài danh lừng lẫy trên giang hồ, kiến thức và học vấn đều là hạng nhất. Nghe nói trong kinh thành có rất nhiều người kết giao với hắn, đương nhiên Cảnh Diễm cũng ít nhiều có qua lại. Có lẽ Hạ Giang định dựa vào mối quan hệ này để đổ tội cho hắn là đồng mưu của Cảnh Diễm. Nàng nghĩ xem, thân phận và tính tình của Cảnh Diễm thế nào? Hạ Giang làm sao có thể thẩm vấn nó, làm sao có thể thẩm vấn được điều gì? Nhưng vị Tô tiên sinh này thì khác, văn nhân yếu ớt, gân cốt cũng không cứng cỏi, vào Huyền Kính ti chẳng phải sẽ bị Hạ Giang mặc sức thao túng hay sao?"

Tĩnh phi lại khẽ hít sâu một hơi, nói: "Vậy vị Tô tiên sinh này chẳng phải là không dưng gặp tai bay vạ gió sao? Hắn vẫn ổn chứ?"

"Ổn làm sao được chứ? Nghe Mông Chí nói hắn bị tra tấn... Hắn cũng coi như là danh sĩ, trẫm sẽ tự biết vỗ về để tránh thiên hạ đặt điều triều đình không coi trọng người tài."

"Bệ hạ cũng nói như vậy thì người này nhất định không tầm thường, tiếc là thần thiếp chưa được gặp." Tĩnh phi cười, nói.

"Nàng muốn gặp hắn thì có khó gì? Bảo Cảnh Diễm dẫn hắn vào bái kiến nàng là được "

"Thôi!" Tĩnh phi lắc đầu. "Hắn không phải ngoại thích, cũng không có chức tước trong triều, quy củ trong cung nghiêm ngặt, cần gì phải làm Hoàng hậu nương nương khó xử?"

"Nàng lúc nào cũng hiền lành như vậy. Có điều nàng nói cũng đúng, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện." Hoàng đế Đại Lương suy nghĩ một lát. "Vậy thế này, tháng Ba đi săn mùa xuân, bảo Cảnh Diễm dẫn hắn tới bãi săn, ra ngoài cung thì không cần tuân thủ quá nhiều quy củ, lúc đó nàng gặp hắn cũng được."

"Tháng Ba đi săn, bệ hạ đưa thần thiếp theo sao?"

Hoàng đế Đại Lương nhìn bà với vẻ khó hiểu. "Không đưa nàng đi thì đưa ai?"

Tĩnh phi có chút phân vân, cuối cùng chậm rãi buông mí mắt, nói nhỏ: "Vâng, thần thiếp tuân chỉ!''

"Tuân chỉ chứ không phải tạ ơn à?" Hoàng đế Đại Lương đưa tay kéo bà vào lòng. "Nàng không cần phải sợ, trẫm cứ ân sủng nàng đấy, ai có thể làm gì được nàng?"

Tĩnh phi nhẹ nhàng vuốt vạt áo Lương đế, thì thầm: "Thần thiếp cũng không còn trẻ nữa, nhiều năm trong cung đã thấy nhiều chuyện sủng nhục hưng suy, chỉ cần có thể phụng dưỡng tốt bệ hạ, thần thiếp không còn ham muốn nào khác, chỉ có điều..."

"Chỉ có điều vẫn không thể không suy nghĩ cho Cảnh Diễm đúng không?" Hoàng đế Đại Lương cười, gạt lọn tóc bên má ra sau tai bà. "Bây giờ trẫm cũng phát hiện rất nhiều điểm mạnh của Cảnh Diễm mà trước kia không thấy. Có điều đứa con này hơi cố chấp, cần có người nhắc nhở thêm mới được. Đúng rồi, gã Tô tiên sinh kia chính là một người có kiến thức, bảo Cảnh Diễm phải chịu khó thỉnh giáo, nghe nói Cảnh Hoàn vẫn thường xuyên qua lại thân thiết với hắn..."

"Cảnh Diễm chỉ cần một lòng làm việc cho triều đình là được, mặc dù nên lễ kính danh sĩ nhưng cũng không cần tận lực lôi kéo." Tĩnh phi nói bình thản như không để ý.

Đột nhiên trong mắt Hoàng đế đại Lương lóe lên một tia sáng, một lúc lâu sau mới nói rõ rành mạch từng chữ: "Có phải Cảnh Diễm chỉ muốn làm một vương gia bình thường hay không?"

Tĩnh phi hoảng sợ, không khống chế được ngồi thẳng người lên, yên lặng nhìn Hoàng đế đại Lương.

"Nàng không cần sợ, trẫm chỉ muốn nhắc nhở nàng và Cảnh Diễm một chút." Hoàng đế dịu dàng nói. "Trẫm biết, mẹ con nàng đã quen chịu khổ rồi, chưa bao giờ nghĩ đến điều này, nhưng bây giờ suy nghĩ cũng không muộn. Cảnh Diễm không kết đảng trên triều đình, công bằng chính trực, điểm này trẫm rất thích. Nhưng trong phủ của nó cũng phải có người... Lần này suýt nữa nó rơi vào bẫy của người ta, còn không phải là vì thiếu một người giúp nó cân nhắc mọi việc hay sao?"

Tĩnh phi cúi đầu suy nghĩ hồi lâu rồi chậm rãi nói: "Thần thiếp hiểu sự quan tâm của bệ hạ dành cho mẹ con thần thiếp. Những lời này thần thiếp cũng sẽ chuyển cáo cho Cảnh Diễm, có điều Cảnh Diễm rất không thích... Chắc hẳn bệ hạ cũng biết... nếu nó không chịu nghe lời thì thần thiếp cũng không làm gì được nó..."

"Cái thằng cứng đầu cứng cổ này!" Mặc dù mắng Tĩnh vương nhưng Hoàng đế lại lập tức bật cười ha hả. "Được rồi, cũng không phải việc lớn gì, trẫm sẽ săn sóc nó. Hai mẹ con nàng đều bị giam lỏng, đã nhiều ngày không gặp nhau rồi, nay mai Cảnh Diễm vào, nàng động viên nó giúp trẫm."

"Động viên gì chứ ạ?" Tĩnh phi cũng không khỏi mỉm cười. "Con nhà thường dân còn không tránh khỏi bị đòn, huống hồ nó là hoàng tử? Mỗi lần vấp một lần bớt dại, chuyên này cũng giúp nó hiểu được nhiều điều. Nếu nó oán giận trong lòng thật thì chính là thầm thiếp không biết cách dạy con."

Hoàng đế Đại Lương nghe rất lọt tai, từ sáng đến giờ mới thoải mái một chút, không khỏi nằm thẳng người ra để Tĩnh phi đấm lưng, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Ông ta đã nói "Cảnh Diễm có thể vào cung" thì Tĩnh vương cũng không khách sáo, ngày thứ ba đã vào cung gặp mẫu thân.

Ngôn Hoàng hậu sớm đã được biết hai ngày nay Hoàng đế ngủ lại cung Chỉ La, hiểu cái gọi là lệnh giam lỏng kia đã chỉ còn là danh nghĩa nên cũng không làm chuyện vô nghĩa, vẫn ở trong cung Chính Dương chứ không can thiệp tới chuyện này.

Từ khi Tân Nhi bị Hoàng đế hạ lệnh đánh chết, trong cung Chỉ La đã hoàn toàn không còn tai mắt của các cung khác, Tĩnh phi cũng cai quản cẩn thận, chu toàn nên hai mẹ con nói chuyện ở đây cũng hết sức yên tâm.

Dẫn con trai vào buồng có lò sưởi, Tĩnh phi cắt cho con trai một miếng bánh sữa, câu đầu tiên đã hỏi: "Vị Tô tiên sinh kia vẫn khỏe chứ?"

Tiêu Cảnh Diễm ngẩng đầu nhìn mẫu thân, đặt miếng bánh trên tay xuống. "Nhi thần cũng không biết."

"Không biết?"

"Hôm qua nhi thần có đến nhưng không gặp được." Tĩnh vương nhíu mày. "Trước kia, mỗi lúc hắn ốm nặng thì nhi thần cũng không gặp được."

Tĩnh phi không khỏi có chút sốt ruột. "Nếu hắn bị ốm thì con càng nên đi thăm mới đúng."

Tiêu Cảnh Diễm nhìn mẫu thân thường ngày vẫn chín chắn, trong lòng cảm thấy rất kì lạ, có điều dựa vào những kinh nghiệm trước đây, hắn biết có hỏi cũng không nhận được đáp án, lời giải thích của Tĩnh phi luôn đại loại kiểu: "Hắn là mưu sĩ quan trọng nhất của con, nên quan tâm nhiều hơn mới được."

"Mẫu thân yên tâm, ngày mai hài nhi sẽ lại đến, tốt xấu gì cũng phải gặp được hắn một lần. Lần này quả thật là nhờ có Tô tiên sinh, mặc dù hắn không đồng ý đi cứu Vệ Tranh nhưng vì hài nhi kiên trì nên hắn vẫn dốc hết tâm lực bày mưu tính kế, chính hắn cũng phải vào Huyền Kính ti chịu khổ..."

"Hắn không đồng ý đi cứu Vệ Tranh?" Tĩnh phi vừa hỏi xong thì cũng nghĩ ra nguyên nhân. "Xét theo tình thế thì hắn làm vậy là đúng, có điều cuối cùng con và hắn vẫn vượt qua được cửa ải này. Có một người như vậy phò tá con, mẫu thân thật sự rất yên tâm."

Ánh mắt Tĩnh vương trầm lắng, hắn khẽ thở dài một tiếng, nói: "Sau khi được cứu ra, Vệ Tranh vẫn được Tô tiên sinh an trí, hắn cũng không nói với nhi thần rằng đã an trí Vệ Tranh ở nơi nào, chỉ nói nhi thần không cần biết thì tốt hơn... Kỳ thực bây giờ nhi thần thật sự rất muốn gặp Vệ Tranh, muốn nghe hắn nói tình hình năm đó, Xích Diễm quân bị tiêu diệt thế nào, Tiểu Thù chết ra sao, trước lúc hắn chết có nói lời nào, có để lại nguyện vọng gì không..."

"Nghe nói Vệ Tranh ở khe núi phía nam, e là khi đó hắn không ở bên cạnh Tiểu Thù..."

Tiêu Cảnh Diễm mím chặt đôi môi đang run run, hai mắt hơi đỏ, nói khẽ: "Mẫu thân... Có lúc nhi thần thật sự không tin được rằng Tiểu Thù đã chết như vậy. Trước khi nhi thần đi Đông hải, Tiểu Thù còn nói với nhi thần phải mang một ít ngọc trai to bằng trứng bồ câu về cho hắn làm đạn bắn chơi, nhưng lúc nhi thần trở lại thì hắn đã không còn cả hài cốt, thậm chí cả Lâm phủ, nơi nhi thần và hắn thường xuyên chơi đùa với nhau cũng bị san thành đất bằng sau một đêm..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.