Lang Gia Bảng

Quyển 3 - Chương 57



Thực ra chuyển một chiếc giường đến nhà ngang ngay trong đêm cho Mai Trường Tô cũng không khó khăn gì, nhưng Tĩnh vương luôn cảm thấy có một lý do gì đó khiến Mai Trường Tô vội vã đòi đi nên trong lòng sinh nghi. Hắn cũng không phải chưa từng thấy vị tài tử kỳ lân thân mang bệnh tật này ốm nằm trên giường không dậy được, nhưng trước đó dù ốm yếu thế nào cũng chỉ là vấn đề của thân thể, còn lần này rõ ràng có thể thấy tâm tình Mai Trường Tô cũng rất không ổn định. Nếu nói sự bất an này chỉ là băn khoăn về vấn đề thân phận trên dưới thì Tĩnh vương không tin được.

“Tiên sinh mau nằm xuống đi, gian ngoài của ta có một tấm phản, nếu phải xử lý công việc thì ta ngủ lại ở đó. Tiên sinh cứ ở đây tĩnh dưỡng, không có gì phải ngại.” Sau khi nói câu này với khẩu khí không cho phản bác, Tĩnh vương lại quay sang Liệt Chiến Anh. “Cho dù thái y không kê đơn thì cơm vẫn phải ăn một chút. Trong hộp đồ ăn ta mang từ nội điện về có cháo, ngươi mang vào cho tiên sinh.”

“Vâng.”

Ánh mắt Tĩnh vương lại nhìn trên giường, có điều Mai Trường Tô đang cúi đầu khiến hắn không thấy rõ vẻ mặt của vị mưu sĩ. “Tiên sinh nghỉ ngơi cho tốt, ta còn có một số công văn chưa đọc xong, không thể ở lại với tiên sinh được.” Mai Trường Tô chỉ mong hắn đi mau, vội khẽ hạ mình đưa tiễn.

Một lát sau, đồ ăn Tĩnh phi làm đã được đưa vào, đều là các loại cháo và đồ ăn nhẹ nhìn rất ngon mắt.

Mai Trường Tô ăn qua loa mấy miếng, lo lắng cho Niếp Phong nên lại sai Phi Lưu về xem mấy lần, nghe Phi Lưu nói là Niếp Phong vẫn đang ngủ, chàng mới thoáng yên tâm một chút.

Tĩnh vương phê duyệt danh sách những người lập quân công ở gian ngoài, thoáng chốc đã đến đêm khuya, hai mắt cay cay, đang định vươn vai đứng dậy thì Liệt Chiến Anh đã chạy từ phòng trong ra, giọng nói có chút căng thẳng: “Điện hạ, tình hình của Tô tiên sinh không tốt.”

“Không tốt?” Tĩnh vương không kịp hỏi nhiều, chạy vội vào bên giường xem. Mai Trường Tô đỏ bừng mặt lăn lộn trên gối, dường như không thể thở được. Hắn lại đưa tay sờ, tứ chi lạnh buốt, cứng đờ, lập tức cũng cuống lên, vội nói: “Mau đi gọi thái y, gọi tất cả tới, kêu bọn họ hội chẩn.”

“Vâng!”

Sau khi Liệt Chiến Anh chạy đi, Tĩnh vương lại cúi xúi xem xét tình hình Mai Trường Tô, càng xem càng kinh hãi, nhưng hắn không biết gì về y đạo, ngoài chỉnh lại chăn, sờ lên trán Mai Trường Tô thì hắn không biết làm gì khác, đành ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, lặng lẽ nhìn Mai Trường Tô. Nhìn một hồi, đột nhiên hắn phát hiện Phi Lưu đang ngồi gục vào thành giường, mở to mắt đầy vẻ trông chờ, hình như đang chờ hắn nghĩ cách, trong lòng không khỏi thương cảm.

Tiêu Cảnh Diễm đưa tay vỗ vai thiếu niên, thiếu niên lại không hề né tránh. “Ta sẽ làm hết sức, nhưng ta thật sự không biết nên làm những gì…”

“Có thể!” Phi Lưu tiếp tục chờ đợi, vẻ rất kiên định. “Ngươi có thể!”

Mai Trường Tô nằm trên giường chợt mở mắt ra, trước mắt chỉ thấy nhòa nhòa, chàng cố gắng phân biệt cảnh tượng trước mắt, dần dần một khuôn mặt hiện ra mờ mờ.

“Phụ soái…”

Tiêu Cảnh Diễm không nghe rõ, ghé tới gần. “Tiên sinh cần gì?”

Mai Trường Tô giật mình, đôi môi khô nứt khép lại, lắc đầu.

“Dậy!” Phi Lưu kéo tay chàng. “Tô ca ca, dậy!”

Tĩnh vương vội cản lại. “Ngươi đừng lộn xộn, tiên sinh đang bị ốm.”

“Mỗi lần!” Phi Lưu khoa tay múa chân ra hiệu. “Đều dậy!”

“Ngươi nói…” Tĩnh vương hiểu ra, đỡ Mai Trường Tô ngồi dậy tựa vào người mình, quả nhiên thấy chàng thở dễ dàng hơn một chút, liền vui mừng kêu lên: “Người đâu!”

“Có!”

“Mang mấy chiếc gối dựa đến!”

“Rõ!”

Gối dựa nhanh chóng được mang tới, Tĩnh vương đỡ người Mai Trường Tô, lệnh cho hai thân binh xếp gối dựa thành nửa vòng tròn để bệnh nhân duy trì tư thế nửa ngồi nửa nằm.

Vừa làm xong thì thái y đã đến, có điều kết luận của lần hội chẩn này không hề khá hơn thái y đầu tiên, mấy lão già cũng bàn bạc một hồi lâu, cuối cùng kê đơn thuốc, chỉ dám nói: “Uống theo đơn này thử xem.”

Mặc dù biết các ngự y trong cung bình thường đều tương đối bảo thủ, không cần có công chỉ cần không có tội, có lẽ cũng không có cách gì để trị chứng bệnh khó chữa này, nhưng vì lúc này đang sốt ruột nên Tĩnh vương vẫn không khỏi mắng mấy câu khiến bọn họ càng không dám nói lời nào.

May mà sau khi ngồi dậy, Mai Trường Tô đã không còn khó chịu như lúc trước, thỉnh thoảng còn tỉnh táo, mở mắt ra nói với Tĩnh vương. “Không sao.” Nhưng vừa nói xong chàng lại hôn mê làm mọi người không thể cho rằng chàng không sao được.

“Được rồi, được rồi, các ngươi đều lui ra đi.” Tĩnh vương khó chịu đuổi thái y ra ngoài, không ngừng đi qua đi lại trong phòng.

Mai Trường Tô nằm trên giường bắt đầu nói mê, Liệt Chiến Anh ghé tai vào nghe, vẻ mặt lập tức đông cứng.

“Sao? Tiên sinh nói gì?”

“Nói không rõ lắm, chắc thuộc hạ nghe nhầm.” Liệt Chiến Anh gãi đầu.

“Ngươi nghe thành cái gì?”

“Thuộc hạ nghe thành… Tiên sinh nói… Cảnh Diễm… Đừng sợ”

Tĩnh vương sững người. “Bảo ta đừng sợ?”

“Cho nên thuộc hạ mới nói là mình nghe nhầm.” Liệt Chiến Anh xấu hổ cúi đầu. “Tô tiên sinh chưa bao giờ gọi tên điện hạ.”

“Đúng vậy.” Tĩnh vương ngơ ngác ngồi xuống bên giường, ngơ ngác nhìn người nằm trên giường. “Tại sao hắn lại gọi tên ta…”

“Phi Lưu…” Mai Trường Tô lại nói, lần này cực kì rõ ràng khiến người ta phải giật nảy mình.

Thiếu niên bay tới nắm tay chàng, lớn tiếng nói: “Ở đây!”

“Đi xem đại ca…”

Tĩnh vương và Liệt Chiến Anh còn chưa hiểu đại ca là ai thì Phi Lưu đã lắc mình ra khỏi phòng, một lát sau lại bay về bẩm báo: “Rất tốt, đang ngủ!”

Mai Trường Tô nhẹ nhàng thở ra một hơi, ho mấy tiếng, hình như đã tỉnh lại, nhìn Tĩnh vương ở bên cạnh, nói với vẻ áy náy: “Làm phiền điện hạ chăm sóc ngày đêm, Tô mỗ đúng là không đảm đương nổi…”

Tĩnh vương không khỏi thở phào. “Biết nói khách sao rồi, xem ra tình hình đã khá hơn. Ta đang nghĩ nếu đến sáng mai mà tình hình của tiên sinh còn chưa đỡ thì ta lại phải đi mời mẫu phi.”

Liệt Chiến Anh đến bên cửa sổ nhìn sắc trời, lúc này phương đông đã có ánh sáng mờ mờ, chẳng mấy chốc sẽ đến bình mình. Nhớ Tĩnh vương cả đêm không ngủ, hắn vội tới khuyên nhủ: “Điện hạ, tiên sinh đã tỉnh lại, điện hạ cũng nên nghỉ ngơi một lát đi. Thuộc hạ trông coi ở đây, sẽ không có chuyện gì xảy ra.”

Thấy Mai Trường Tô lại ngủ mê mệt, hơi thở đã ổn định hơn nhiều, Tĩnh vương yên lòng đứng dậy quay ra gian ngoài, không thay y phục đã nằm lên phản chợp mắt một lát, nhưng chỉ đến giờ Thìn lại vội vã dậy rửa mặt rồi vào nội điện vấn an.

Tinh thần Hoàng đế Đại Lương vẫn không tốt, lúc này còn chưa dậy. Tĩnh vương bẩm báo chuyện danh sách ban thưởng, ông ta nghe được một nửa đã nói thẳng: “Ngươi tự quyết là được, không cần bẩm báo trẫm.” Nói xong lại xoay người ngủ tiếp.

Tĩnh phi lặng lẽ ra hiệu cho con trai đi ra ngoài với mình, ra đến hành lang mới nói: “Bệ hạ ban đêm ngủ không ngon, sau này con không cần vấn an vào sáng sớm như vậy, buổi trưa đến là được rồi.”

“Vâng. Mẫu thân có được nghỉ ngơi không?”

“Con yên tâm, mặc dù ban đêm bệ hạ ngủ không say những cũng không phải không ngủ được, chỉ cần các cung nữ thay phiên hầu hạ, mẫu thân không cần trông nom nên không mệt gì.” Tĩnh phi cười, nhìn con trai. “Nhưng đêm qua con không ngủ được à?”

Tĩnh vương lắc đầu, không nói với bà chuyện đêm qua Mai Trường Tô phát bệnh mà lại hỏi một câu dường như không liên quan: “Mẫu thân, hôm qua mẫu thân nói Tô tiên sinh là con trai cố nhân, vậy vị cố nhân này tên là gì?”

Tĩnh phi không ngờ hắn lại hỏi câu này nên nhất thời sững sờ. Bà không biết Tĩnh vương hỏi Mai Trường Tô câu này trước rồi mới tới hỏi mình hay là định hỏi mình trước rồi mới lập tức về hỏi Mai Trường Tô để kiểm chứng, nhưng bất kể trường hợp nào thì khả năng hai người cùng trả lời một cái tên chưa thương lượng trước cũng cực kì nhỏ bé…

“Mẫu thân, chẳng lẽ ngay cả tên họ của ân nhân mà mẫu thân cũng quên à?” Tĩnh vương hỏi với giọng vẫn rất bình thản. “Ông ấy tên gì?”

Tĩnh phi do dự một lát, ánh mắt thoáng nhìn cây thạch nam ngoài sân, nói nhỏ: “Ông ấy tên là Mai Thạch Nam.”

“Mai Thạch Nam…” Tĩnh vương nhắc lại một lần, hỏi tiếp: “Thạch nào? Nam nào?”

Tĩnh phi yên lặng nhìn hắn, lần đầu tiên cảm thấy mình không hiểu được đứa con trai này, thất thần suy nghĩ một hồi lâu không trở lại bình thường.

“Mẫu thân?”

“Ơ… Thạch là đá, nam là cây gỗ lim…”

“Nhi thần biết rồi.” Tĩnh vương nhanh chóng khom mình hành lễ. “Nếu mẫu thân không có gì dặn dò thì con xin cáo lui trước.”

Tĩnh phi có chút sốt ruột, đưa tay giữ Tĩnh vương lại. “Con đợi một lát.”

Tĩnh vương nghe lời, dừng chân hỏi khẽ: “Mẫu thân có lời gì muốn nói với hài nhi à?”

Tĩnh phi nhìn hắn một lúc lâu, hai mắt dần dần ướt át, cuối cùng vẫn lắc đầu buồn bã nói: “Con đi đi, đi hỏi nó đi…”

Tĩnh vương lặng lẽ khom người rời khỏi nội điện.

Trên đường về hắn không dây dưa chút nào, gần như dùng tốc độ nhanh nhất để chạy về viện của mình, dáng vẻ vội vả khiến đám thuộc cấp gặp ngang đường đều giật nảy.

“Điện hạ về rồi…” Mọi người vội vàng hành lễ. Tĩnh vương lại không để ý đến ai, lập tức xông thẳng vào nhà chính.

Khí sắc của Mai Trường Tô đã tốt hơn rất nhiều, vừa ăn xong một bát cháo, đưa chiếc bát không cho Phi Lưu ở bên cạnh. Thấy Tĩnh vương vội vã chạy vào như vậy, Mai Trường Tô lộ vẻ kinh ngạc: “Điện hạ làm sao vậy?”

“Có một vấn đề muốn hỏi tiên sinh một chút.” Tĩnh vương đứng lại trước giường, không hề vòng vo. “Xin hỏi tên húy của lệnh tôn đại nhân là gì?”

“Tên húy của phụ thân ta?” Sau khi có chút ngạc nhiên, Mai Trường Tô lập tức hiểu dụng ý của hắn khi hỏi câu này, gương mặt hơi biến sắc.

“Lệnh tôn đại nhân là ân nhân của mẫu phi ta, ta cũng nên biết tên ngài, không đúng sao?”

“Vậy tại sao… điện hạ không đi hỏi quý phi nương nương?”

“Ta đã hỏi rồi.” Tĩnh vương không hề giấu diếm. “Bây giờ muốn hỏi tiên sinh.”

Mai Trường Tô chậm rãi cúi đầu, bàn tay co lại trong chăn, nắm chặt rồi chậm rãi mở ra, sắc mặt trắng bệch.

“Tiên sinh có vấn đề gì khó xử sao?” Tĩnh vương cúi đầu xuống, cố ý nhìn vào mắt chàng. “Tên húy của lệnh tôn cũng là một bí mật à?”

“Đâu có.” Mai Trường Tô nở nụ cười yếu ớt, cuối cũng ngước mắt lên. “Tên húy của gia phụ, trước Thạch sau Nam.”

Tĩnh vương chấn động toàn thân, sắc mặt cũng trắng bệch, cố gắng khống chế mới ổn định được tâm tình. “Tiên sinh có thể nói lại lần nữa không?”

“Gia phụ, Mai Thạch Nam.”

“Thạch nào? Nam nào?” Câu hỏi này len qua kẽ răng Tĩnh vương, dường như là sự vùng vẫy cuối cũng.

“Thạch là đá, nam là gỗ lim.” Mai Trường Tô nhìn vẻ mặt Tĩnh vương biết lần này mình lại thành công, nhưng trong lòng lại không hề có cảm giác thoải mái mà vẫn rất nặng nề, dường như có một vật nặng nào đó đè lên ngực, mang đến một cơn đau bí bức.

Tĩnh vương loạng choạng lùi lại hai bước, nặng nề nhắm mắt lại. Đối với hắn, ý nghĩ lóe lên trong đầu sau một đêm gần như thức trắng đó đã đến một cách đột ngột, lạ lùng, lạ lùng đến mức chính hắn cũng hoài nghi có phải mình đã điên rồi không. Mà mấy câu thoại ngắn ngủi vừa rồi lại tàn nhẫn trả lời hắn, quả thật hắn điên rồi, điên đến mức muốn đi tìm vong hồn đã vĩnh viễn không thể tìm lại đó, điên đến mức muốn chồng khít hai bóng người hoàn toàn bất đồng lên nhau.

Tuy nhiên, kết cục chỉ là sự thất vọng lạnh lẽo như băng tuyết.

Liệt Chiến Anh ngập ngừng dừng lại ngoài cửa, có chút e ngại bầu không khí kì dị trong phòng, nhưng tin tức vừa nhận được lại quá quan trọng, hắn không thể không lập tức bẩm báo.

“Điện hạ… Người đưa tin của Mông đại thống lĩnh từ đế đô ngày đêm chạy tới…”

Tĩnh vương không nói gì, đứng yên một lát như đang cố gắng thu lại tâm tình kích động băng lửa đan xen của mình, cuối cùng hắn vẫn khống chế được sự kích động, im lặng xoay người ra ngoài, nhưng vì trong lòng vẫn rối bời nên hắn không để ý Răng Phật đã nhẹ nhàng lách qua bên chân hắn, vẫy đuôi đi vào phòng trong, lao vào lòng Mai Trường Tô.

Người đưa tin của Mông Chí mệt mỏi đứng ngoài cửa viện, vừa nhìn thấy Tĩnh vương đã xoay người quỳ gối, hai tay giơ ống thư lên quá đỉnh đầu.

Tĩnh vương nhận ống thư, kiểm tra niêm phong rồi nói: “Cùng ta đi vào!”

“Vâng!”

Vừa nghe nói là tin từ đế đô, dù đang mệt mỏi nhưng Hoàng đế Đại Lương vẫn bật dậy ngay lập tức, khoác áo ngoài rồi ngồi trên giường tiếp kiến Tĩnh vương. Người đưa tin thì quỳ cửa gian ngoài, sẵn sàng chờ lệnh triệu kiến.

“Tốt! Trẫm yên tâm rồi.” Hoàng đế Đại Lương mở thư ra xem, nếp nhăn trên mặt từ từ dãn ra. “Mông khanh hành động thần tốc, cấm quân lưu thủ toàn bộ đã được khống chế, việc phòng ngự kinh thành cũng được chỉnh đốn lại, có thể đón trẫm về kinh bất cứ lúc nào… Ơ…”

“Có chuyện gì vậy?”

“Hạ Giang vượt ngục rồi…”

Tĩnh vương giật mình. “Sao lại như thế được?”

“Hắn bỏ trốn nhân lúc hỗn loạn, khi Mông khanh vừa vào kinh đối đầu với Dự vương. Ở đây còn có sớ thỉnh tội của bộ Hình vì để ngục phạm trốn mất.” Vẻ mặt Hoàng đế Đại Lương đột nhiên trở nên âm tàn. “Tên giặc này phụ hoàng ân, còn làm trẫm khó mà khoan thứ hơn Dự vương. Lập tức dán cáo thị, dù hắn sống hay chết cũng phải bắt về cho trẫm!”

“Vâng.”

“Ngươi lại phải vất vả rồi, hôm nay thu xếp một chút, ngày mai hồi cung.”

Tĩnh vương hiểu rõ sự nóng lòng trở lại đế đô của Hoàng đế Đại Lương lúc này, lập tức nói: “Phụ hoàng yên tâm, hài nhi sẽ đi sắp xếp, ngày mai nhất định có thể lên đường.”

“Tốt, tốt.” Hoàng đế Đại Lương lộ nụ cười từ ái. “Sắp về kinh rồi, ngươi muốn phong thưởng gì, cũng tranh thủ suy nghĩ trước đi.”

Tĩnh vương bình thản nói: “Phụ hoàng thưởng gì cũng được, hài nhi đòi hỏi thì không đúng với bổn phận của mình.”

Hoàng đế Đại Lương nhìn chăm chú, lại ngẩng đầu cười một tràng, thoạt nhìn rất vui vẻ. “Trẫm thích sự dễ tính này của ngươi, rất giống mẫu phi ngươi. Thôi đi đi, hôm nay không cần vào vấn an nữa.”

Sau khi Tĩnh vương dập đầu đi ra, Hoàng đế Đại Lương lại dựa vào đầu giường trầm tư một hồi, nói: “Triệu Kỳ vương!”

ô

Cao Trạm vội ra ngoài truyền chỉ. Vì nơi này không phải vườn thượng uyển ở đến đô, chỉ chốc lát sau Kỷ vương đã đi vào hành lễ trước giường.

“Ngồi đi. Có việc cần bàn bạc với ngươi.” Hoàng đế Đại Lương chỉ chiếc ghế thấp bên cạnh. “Cuộc phản loạn lần này là do Dự vương khởi xướng, ngươi biết chứ?”

“Thần đệ biết. Từ An Mô đã chủ động khai rồi, hơn nữa ngoài Dự vương, các hoàng tử khác đều tùy giá ở đây, Hoàng hậu ở kinh thành cũng luôn thiên vị Dự vương…”

“Cảnh Hoàn đã khiến cho trẫm lạnh lòng, uổng công trẫm từng kì vọng vào nó, nhưng nó đã thế nào? Thủ đoạn không có thủ đoạn, tâm chí không có tâm chí, những chuyện nói làm đều bát nháo chẳng đâu vào đâu, bây giờ lại còn tạo phản, trẫm thật sự không thể tiếp tục khoan dung.” Hoàng đế Đại Lương đau lòng nhức óc, ngón tay day trán, dáng vẻ rất không thoải mái. “Nhưng nói cho cùng thì nó cũng là hoàng nhi của trẫm, nghĩ đi nghĩ lại trong lòng vẫn đau…”

Kỷ vương vội khuyên nhủ: “Hoàng huynh, chuyện đã đến nước này, bảo trọng long thể vẫn là quan trọng nhất…”

“Không nói chuyện này vội.” Hoàng đế Đại Lương ngồi dậy nhìn vị thần đệ. “Giờ đây Thái tử đã phế, Dự vương tội không thể tha, ngươi xem ngôi vị thái tử tương lai nên thuộc về người nào?”

Kỷ vương lập tức sợ đến mất hồn vía, quỳ rạp xuống, nói: “Đây là chuyện thánh tâm tự quyết, thần đệ không dám nói bừa.”

“Hỏi một chút việc nhà mà ngươi cũng phải căng thẳng như vậy à?” Hoàng đế Đại Lương cười, đưa tay kéo ông ta lên. “Ngươi thấy Tĩnh vương thế nào?”

Kỷ vương cân nhắc câu từ một chút, chậm rãi trả lời: “Tĩnh vương nhân hiếu đức dày, thẳng thắn trung dũng, có thể làm gương cho các hoàng tử…”

Hoàng đế Đại Lương nhìn ra ngoài cửa sổ, hồi lâu sau mới thở dài một tiếng. “Thực ra Cảnh Diễm không phải đứa con ưu tú nhất của trẫm… Ngươi không thấy vậy sao?”

Kỷ vương nơm nớp lo sợ không dám cả thở mạnh.

“Nhưng Cảnh Diễm có điểm mạnh của Cảnh Diễm, nó biết tự khống chế, điểm này không giống… Cảnh Vũ, có lẽ được di truyền từ tính tình của mẫu thân nó.” Hoàng đế Đại Lương dường như không cần Kỷ vương phải nói gì, ánh mắt vẫn giữ nguyên không động. “Lần này cứu giá, lúc Cảnh Diễm chạy tới thì cấm quân gần như đã không còn sức chiến đấu, thực ra cả hành cung đều nằm trong lòng bàn tay nó, nhưng nó không nói lời nào đã giao trả bình phù, khi đó trẫm đã thật sự bất ngờ…”

“Bất ngờ?”

“Trẫm còn tưởng rằng nó nhất định sẽ đưa ra yêu cầu gì đó, hoặc ít nhất cũng nói bóng gió gì đó.”

Kỷ vương miễn cưỡng cười cười. “Cảnh Diễm không phải người như vậy.”

“Sau khi rời khỏi núi Cửu An về kinh, cục diện sẽ lại nằm trong lòng bàn tay trẫm, nhưng vừa rồi trẫm thăm dò một chút, Cảnh Diễm hình như không hề có ý trì hoãn việc về kinh.” Hoàng đế Đại Lương ghé tới gần Kỷ vương, hạ giọng nói. “Ngươi xem, rốt cuộc nó có ý gì với ngôi đông cung hay không?”

Kỷ vương có chút chấn động, cười với vẻ khó xử. “Đâu chỉ là Cảnh Diễm, chỉ cần là hoàng tử, nếu nói ai không có ý với ngôi vị thái tử thì đó nhất định là giả.”

“Sao?” Hoàng đế Đại Lương liếc ông ta. “Ngươi cũng là hoàng tử, thế ngươi có ý gì?”

Lần này, nụ cười của Kỷ vương lại rất thoải mái. “Thần đệ không phải là hoàng tử, thần đệ là hoàng đệ. Hai cái này không giống nhau.”

Hoàng đế Đại Lương bật cười ha hả, dùng sức vỗ vai thần đệ. “Ngươi sinh ra hơi muộn, có điều cũng nhờ có ngươi mà trẫm mới có một người để trò chuyện. Lau mồ hôi đi, ăn miếng bánh. Có gì mà ngươi phải căng thẳng? Trầm còn chưa đủ thương ngươi, dung túng ngươi à?”

Kỷ vương cũng cười, đưa tay cầm miếng bánh trên đĩa cho vào miệng, nhai mấy miếng rồi khen: “Là quý phi nương nương làm đúng không? Gần đây hoàng huynh không chịu ban cho thần đệ nữa, cứ phải vào đây mới được ăn.”

“Được rồi, được rồi, ngươi thích thì cứ gói lại mang hết đi. Quý phi còn ở bên cạnh trẫm, trẫm không sợ không được ăn.” Nếp nhăn trên mặt Hoàng đế Đại Lương dãn ra, đuôi mắt đột nhiên lại liếc nhìn Cao Trạm. “Kêu Hoài vương, Dực vương vào.”

“Kỷ vương sửng sốt, vội nói: “Vậy thần đệ xin…”

“Ngươi đừng vội, cứ ăn đi.” Nụ cười trên mặt Hoàng đế Đại Lương dần nhạt đi, vẻ mặt trở nên nặng nề, nghiêm khắc. “Không phải ngươi nói hoàng tử nào cũng đều có ý hay sao? Trẫm muốn nghe xem ý của bọn chúng thế nào.”

Kỷ vương suýt mắc nghẹn, vội nâng tách trà lên uống một ngụm.

Không bao lâu sau, Hoài vương và Dực vương đã đi vào thi lễ vấn an. Hoàng đế Đại Lương cũng tươi cười ban cho bánh ăn, nhưng hai hoàng tử còn chưa nuốt xong, ông ta đã đột nhiên hỏi một câu: “Tĩnh vương làm thái tử, các ngươi có ý kiến gì không?”

Kỷ vương vội đưa ly trà cho hai vị hoàng tử đáng thương, nhìn bọn họ vừa sặc vừa ho một hồi rồi quỳ rạp xuống, không dám nhiều lời.

“Sao? Các ngươi có dị nghị gì?”

“Nhi thần không dám…” Dực vương to gan hơn, lấy lại bình tĩnh rồi nói. “Tĩnh vương không có khuyết điểm, phụ hoàng cho rằng thích hợp thì chúng nhi thần cũng cảm thấy thích hợp.”

“Thái tử và Dự vương không cần nhắc tới nữa, nếu Tĩnh vương không làm thái tử thì sẽ là một trong hai người các ngươi…” Ánh mắt Hoàng đế Đại Lương rơi xuống người hai vị hoàng tử. “Các ngươi không có suy nghĩ gì à?”

“Nhi thần vô đức vô năng, chỉ cầu có thể tận hiếu trước gối phụ hoàng, không có mong muốn gì khác.” Dực vương dập đầu phân trần, Hoài vương vội vã hùa theo.

“Nhưng…” Hoàng đế Đại Lương khoan thai nói. “Các ngươi xếp thứ trước Tĩnh vương?”

Dực vương nhất thời nghẹn lời, vội kéo Hoài vương. Hoài vương lắp bắp nói. “Chúng nhi thần đều… đều không phải con của Hoàng hậu, tuổi tác cũng chênh lệch không nhiều, đương nhiên là phụ hoàng chọn hiền mà lập…”

“Chọn hiền mà lập, nói hay lắm.” Hoàng đế Đại Lương cười điềm đạm. “Nếu nói đến hiền đến hiếu thì Tĩnh vương quả thật xứng đáng. Hai ngươi có lòng dạ này, trẫm cũng rất yên tâm. Đứng lên đi, vốn gọi đến để thưởng cho các ngươi mấy miếng bánh, trẫm chỉ nhân tiện hỏi một chút thôi. Ăn đi, ăn đi, trẫm cũng mệt rồi, các ngươi ăn hết đĩa bánh này thì đi vào vấn an quý phi.”

Lệnh hai hoàng tử đi vào bái lạy quý phi, ý của Lương đế đã rất rõ ràng.

Có điều Dực vương và Hoài vương dù không chú ý đến cục diện triều đình nhưng vẫn có sức phán đoán, sớm đã đoán được những chuyện hôm nay nên cũng không bất ngờ, vội vàng nuốt mấy miếng bánh, vái lạy Hoàng đế Đại Lương đã nằm xuống ngủ rồi phụng mệnh vào phòng trong.

Kỷ vương lặng lẽ đi ra, sai người chuẩn bị ngựa, muốn ra ngoài hành cung giải sầu. Mới đi đến trước cửa ngoại điện, ông ta đã trông thấy Tĩnh vương đang dẫn một đám văn thần võ tướng đi qua, chắc là đi sắp xếp việc khởi giá, nhìn khí thế trầm ổn, tự tin của Tĩnh vương thì đã có phong độ của một quân chủ.

“Thì ra giang sơn cuối cùng là của nó…” Kỷ vương thì thào tự nói một câu, đột nhiên nhớ tới đại hoàng tử năm đó như mặt trời ban trưa, được rất nhiều người ủng hộ, trong lòng không khỏi cảm thấy ngọt bùi cay đắng lẫn lộn, không nói rõ được là cảm giác gì.

“Bái kiến Kỷ vương gia…” Đột nhiên có tiếng chào hỏi vang lên sau lưng khiến Kỷ vương giật mình quay lại.

Một văn sĩ mặc thanh sam, khoác áo cừu trắng đứng trước mặt, thân hình gầy yếu, khuôn mặt xanh xao, thoạt nhìn như vô hại nhưng đây lại là người không thể coi thường nhất thiên hạ.

“Đúng rồi, tài tử kỳ lân cũng là của nó…” Trong lúc vẫn còn ngẩn ra, Kỷ vương đã tự nói với lòng mình như vậy.

Ông ta không qua lại với Mai Trường Tô nhưng vẫn nhận ra chàng, bây giờ, những người có chút thân phận ở kinh thành chẳng có ai không nhận ra vị Tô tiên sinh này.

“Vương gia định ra ngoài à?”

“Đúng vậy. Tô tiên sinh hình như không được khỏe?”

“Tạ ơn vương gia đã hỏi thăm, tại hạ đã ngủ một ngày, muốn dậy đi lại một chút. Nghe nói ngày mai sẽ hồi cung?”

“Không sai, trở lại đế đô mọi việc sẽ yên, tiên sinh cũng có thể yên tâm.” Kỷ vương gia cười mơ hồ.

Mai Trường Tô cũng cười, ánh mắt nhu hòa. “Kỳ thực Tĩnh vương điện hạ vẫn muốn tạ ơn vương gia, chỉ có điều tình hình hỗn loạn, không quá thuận tiện mà thôi.”

“Tạ ơn ta cái gì?” Kỷ vương cười, nói. “Ta làm gì cũng chỉ nhìn lòng mình chứ không nhìn người khác, có gì mà phải tạ ơn?”

Mai Trường Tô nhìn ông ta một lúc lâu, chậm rãi cúi xuống. “Điện hạ đa tạ vương gia đã cứu Đình Sinh. Nếu năm đó không có lòng nhân từ của vương gia thì e là nó khó có thể được sinh ra trên đời…”

Toàn thân Kỷ vương run lên, nụ cười trên mặt dần nhạt đi, dường như có thứ gì đó đang tạo thành những gợn sóng bi thương và đau xót trên gương mặt.

“Cái này thì càng không cần tạ ơn… Vốn đều là người một nhà, ai với ai không phải cốt nhục?”

Sau khi nói câu này, vị vương gia phóng khoáng, nhàn hạ cả đời xoay người rời đi, vạt áo choàng tung bay trong gió núi, để lại một bóng lưng âm u, buồn bã.

Cuộc đi săn mùa xuân vốn sẽ kết thúc vào ngày rằm tháng Tư nhưng vì quân Khánh Lịch nổi loạn nên ngày về bị hoãn đến hạ tuần tháng Tư.

Ba ngàn cấm quân hộ giá đi săn chỉ còn lại mấy trăm, một số tôn thất và triều thần tùy giá không may mất mạng trong đêm đẫm máu cuối cùng đó.

Trong cuộc đời Hoàng đế Đại Lương, ông ta từng trải qua hai lần phản loạn lớn như thế này. Lần trước ông ta là người tấn công, còn lần này ông ta trở thành mục tiêu của kẻ khác.

Cả hai lần người thắng đều là ông ta, lần đầu tiên ông ta giành được ngôi vị hoàng đế, lần thứ hai thì chính ông ta cũng không nói rõ được là mình đã giành được cái gì.

Còn cơn sóng gió động trời mười ba năm trước đây cuối cùng kết thúc với máu tươi của mấy chục ngàn người được gọi là “vụ mưu nghịch của Kỳ vương” đó, bây giờ nghĩ lại, thực ra từ đầu đến cuối đều không có bất cứ một bóng kiếm nào xuất hiện trong tầm mắt của thiên tử.

Khi nhìn đám tàn quân bên cạnh, vị Hoàng đế già càng thấy rõ điều này.

Chúng thần văn võ ra ngoài kinh thành chờ đón thiên tử hồi cung do Trung Thư lệnh dẫn đầu, không có Hoàng hậu, không có Dự vương. Mông Chí dẫn hai ngàn cấm quân lập tức tiếp quản việc phòng vệ xung quanh Hoàng đế, tất cả quân Kỷ thành đã rút khỏi kinh thành, hạ trại ở vùng ngoại ô chờ đợi ban thưởng rồi trở về nơi đóng quân.

Đến lúc này Hoàng đế Đại Lương mới xem như an tâm, chuẩn bị phát động một cơn bão táp ấp ủ suốt đường về.

Không giống Hạ Giang đã lẩn trốn bên ngoài, Dự vương hoàn toàn không có ý định trốn, Hoàng hậu cũng không hề bỏ trốn. Bởi vì bọn họ không có năng lực trốn chết, không còn phú quý và vinh quang trong kinh thành, thậm chí bọn họ còn không thể sinh tồn.

Một ngày sau khi Hoàng đế Đại Lương về cung, gia quyến nhà Dự vương trở thành hoàng tộc thứ hai bị giam vào khu chữ Hàn trong triều đại này. Không biết trong lúc mặc áo tù, đeo xích sắt nằm cuộn mình trên nền phòng giam lát đá, hắn có nhớ tới người huynh trưởng chưa bao giờ cúi đầu dù có bị gông cùm nặng nề của mình hay không.

Nhờ có Tĩnh quý phi cầu xin, Ngôn Hoàng hậu không bị liệt vào danh sách phản nghịch, nhưng thân là người lưu thủ kinh thành, bà ta không ngăn cản bất cứ hành động nào của Dự vương mà còn hạ chiếu giải giáp cấm quân, ba chữ “bị qua mặt” không thể tẩy sạch tất cả tội danh của bà ta.

Hoàng hậu bị phế đã trở thành việc không thể tránh khỏi. Ngôn Khuyết dâng tấu thỉnh cầu thu hồi toàn bộ phong tước của nhà họ Ngôn để chuộc tội. Không biết vì sao Hoàng đế Đại Lương lại không chuẩn tấu, sau khi gửi lên, bản tấu không nhận được hồi âm như thể đã hoàn toàn biến mất.

Đầu tháng Năm, nội đình ban thưởng cho tất cả con em các gia tộc có tước vị trong kinh thành sau khi đi săn về theo thường lệ, Ngôn Dự Tân vẫn nhận được một phần của mình.

Hoàng đế Đại Lương bảo vệ nhà họ Ngôn khiến rất nhiều triều thần là bằng hữu cũ hay môn sinh của Ngôn thái sư dù không gia nhập bè cánh của Dự vương nhưng vẫn âm thầm ủng hộ hắn đều thở phào một hơi.

Cuối cùng, tổng cộng có hai mươi bảy người bị phán là đồng bọn của Dự vương, trong đó chỉ có hai người là quan tam phẩm trở lên. Mặc dù toàn bộ triều thần lưu thủ kinh thành đều bị phạt bổng lộc vì không phát hiện phản loạn kịp thời nhưng máu chảy trên đường ở kinh đô vẫn ít hơn trong dự đoán rất nhiều.

Bản án cũ đã phủi bụi mười ba năm, gần như đã bị người ta cố ý quên mất đó cũng bị rất nhiều lão thần nhớ lại rồi so sánh với vụ nổi loạn lần này, sau đó thầm than thở sự mài giũa của tuế nguyệt đã biến một bàn tay sắt tàn nhẫn, vô tình trở nên mềm mại như thế.

Nhưng đối với Dự vương ở giữa tâm cơn bão thì hắn lại hoàn toàn không cảm nhận được sự nhân từ của phụ hoàng. Hắn rất hối hận. Hối hận lúc đầu đã tin gã tài tử kỳ lân kia, hối hận đã bị Hạ Giang kích động đập nồi dìm thuyền. Nhưng hắn cũng biết rất rõ, cho dù được làm lại một lần nữa, hắn vẫn sẽ lựa chọn như vậy. Bởi vì dã tâm và sự cố chấp đối với ngôi vị hoàng đế đã ngấm vào máu và xương tủy hắn, trở thành động lực và mục tiêu quan trọng nhất của cuộc đời hắn.

Hắn vĩnh viễn không thể quỳ dưới chân một người huynh đệ khác của mình như Dực vương và Hoài vương. Bây giờ hắn đã thua, kết cục chỉ có đường chết, mà cách chết này lại không giống người huynh trưởng năm đó, hắn biết mình sẽ vĩnh viễn không được tham gia vào việc cúng tế của hoàng tộc, bất kể bao nhiêu lần mười ba năm trôi qua cũng sẽ không có ai muốn lật án cho hắn. Không chỉ vì hắn có oan ức cần giải, mà còn vì hắn không phải Tiêu Cảnh Vũ, người huynh trưởng tiếu ngạo thiên hạ không ai bì được của mình.

Trên đời cũng sẽ không có một Tiêu Cảnh Vũ thứ hai, cho dù là Tĩnh vương hiện nay đã gần như nắm chắc ngôi vị đông cung trong tay cũng chỉ có thể nhìn theo bóng lưng người nọ từ xa.

“Ngươi cũng không tìm được tung tích của Hạ Giang à?” Trong Tô trạch, Mông Chí lắc đầu căm hận. “Hắn đúng là một con cáo già, đều do ta nhất thời sơ suất…”

“Hạ Giang sa lưới là chuyện sớm muộn, ta không vội.” Mai Trường Tô thở dài, nói. “Ta chỉ lo cho Hạ Đông, điện hạ đã cầu xin ân xá, rốt cuộc bao giờ mới được thả ra?”

Lúc này Mông Chí đã biết chuyện Niếp Phong, đương nhiên có thể hiểu được sự sốt sắng của Mai Trường Tô, có điều ông ta hiểu rõ tình hình trong cung bây giờ hơn chàng nên lập tức khuyên nhủ: “Ngươi cứ yên tâm, ân xá cũng chỉ là xá tội chết, xét xử khoan hồng chứ không phải không xử lý. Hạ Giang mưu phản chạy trốn, bệ hạ đang căm giận Huyền Kính ti, sao có thể dễ dàng thả người ra như vậy? Nếu Tĩnh vương cầu xin quá gấp gáp thì chưa biết chừng bệ hạ lại sinh nghi. Chẳng phải chính vì chuyện này nên ngươi mới không dám nói với Tĩnh vương là Niếp Phong đang chờ à? Huống hồ bây giờ Niếp Phong đã nghe ngươi giải thích đầu đuôi câu chuyện, hắn cũng không quá lo lắng, chỉ cần cuối cùng Hạ Đông không sao thì đợi thêm một, hai tháng cũng đâu có sao.”

Kỳ thực trong lòng Mai Trường Tô cũng hiểu rõ những lời ông ta khuyên bảo, chàng khẽ than một tiếng nhưng không nói gì, ánh mắt đưa sang nhìn bóng người mảnh dẻ ở phòng trong, nói “Cung Vũ, ngươi đừng làm nữa, đi nghỉ đi.”

Cung Vũ đang bưng một lư hương tinh xảo để hơ màn, nghe thấy vậy thì cúi đầu, ráng đỏ hiện lên trên má, nói nhỏ: “Thuộc hạ muốn hun cho đều để ban đêm tông chủ ngủ ngon hơn.”

“Thế là tốt lắm rồi.” Mai Trường Tô dịu dàng nói. “Ta đã nói rồi, ngươi không phải thị nữ của ta, không cần hầu hạ ta như vậy.”

Mông Chí nhìn gương mặt đỏ bừng của Cung Vũ, vội cười, nói: “Cung cô nương đã vào ở Tô trạch rồi à? Thảo nào ta thấy hôm nay trong nhà có vẻ không giống bình thường.”

“Mông đại nhân nói đùa. Mọi chuyện vẫn do Lê đại ca lo liệu, ta đâu dám nhúng tay vào chứ!” Cung Vũ thướt tha cất gót sen từ phòng trong đi ra, dừng lại cách Mai Trường Tô chừng năm bước, do dự một lát lại bước tới hai bước, cúi đầu, nói: “Vừa rồi Cung Vũ nghe thấy tông chủ nói có chuyện khó làm, lại nghĩ ra một ý, không biết có thể giúp được gì tông chủ hay không…”

“Ngươi nói việc của Hạ Đông?”

“Vâng…”

“Ngươi có ý kiến gì, nói ta nghe xem.”

“Cung Vũ biết sơ sơ thuật dịch dung, mặc dù muốn giấu người khác trong thời gian dài hay hoàn toàn thay đổi thành một người khác thì không thể, nhưng trong ngục tối tăm, hằng ngày chỉ có ngục tốt tuần tra, chưa biết chừng sẽ có thể giấu được vài ngày…”

Mai Trường Tô là người thông minh, vừa nghe đã hiểu rõ. “Ngươi nói bọn ta đưa ngươi vào thiên lao để đánh tráo Hạ Đông à?”

“Vâng. Niếp tướng quân và Niếp phu nhân ý trọng tình thâm như thế, thuộc hạ có thể tưởng tượng sự nóng lòng gặp mặt của họ… Nhưng bây giờ còn không thể biết lúc nào Niếp phu nhân mới được ra khỏi ngục, không bằng để thuộc hạ vào thay thế mấy ngày, ít nhất có thể để hai người họ gặp nhau sớm hơn, nói dăm ba câu chuyện…”

Mai Trường Tô buông mắt trầm tư một lát rồi chậm rãi hỏi: “Ngươi có nắm chắc không?”

“Cung Vũ tin sẽ không bị người khác phát hiện.”

“Chiều cao của ngươi và Hạ Đông khác nhau.”

Thuộc hạ thấp hơn một chút, nhưng thuộc hạ có giày có thể tôn cao dáng người một chút, như vậy sẽ không chênh lệch bao nhiêu.”

“Ý kiến này của ngươi cũng khả thi… Chỉ cần trong thời gian đó phải cẩn thận, không để Hạ Đông bị thẩm vấn thì chắc là có thể giấu được…” Mai Trường Tô chăm chú nhìn Cung Vũ. “Nhưng để ngươi vào thiên lao thay Hạ Đông thì e là ngươi sẽ phải chịu khổ.”

Thấy chàng nhìn như vậy, trái tim Cung Vũ đập mạnh hơn, nàng nói khẽ: “Có thể giúp được tông chủ, Cung Vũ không cảm thấy khổ…”

“Vậy thì tốt.” Mông Chí vỗ tay, cười. “Trong lòng ngươi luôn lo nghĩ chuyện này, ta cũng không yên tâm. Ta thấy kế sách này của Cung cô nương không tồi, tuy là thiên lao nhưng tìm lý do vào thăm cũng không khó lắm. Cứ làm thế đi, ta sẽ sắp xếp, ngươi không cần lo nữa.”

Mai Trường Tô cũng nở nụ cười mơ hồ, nhã nhặn nói với Cung Vũ: “Vậy ngươi chịu khó một chút vậy. Đi chuẩn bị đi, sau này nghe theo sự sắp xếp của đại thống lĩnh.”

“Vâng.” Cung Vũ mím đôi môi anh đào, vẻ vui mừng lộ ra trong đáy mắt, khẽ hạ người thi lễ rồi chậm rãi lùi ra ngoài.

Mông Chí rướn cổ nhìn bóng lưng yểu điệu của nàng, rồi quay lại nhìn Mai Trường Tô, nhíu mày, nói: “Tiểu Thù này, ta là một người rất cục mịch, nhưng ta nghĩ ngày cả ta cũng có thể nhìn ra…”

“Huynh cứ tiếp tục cục mịch đi.” Mai Trường Tô lạnh lùng ngắt lời. “Đại thống lĩnh bây giờ nhàn rỗi lắm à? Tĩnh vương giờ đây không có thời gian cai quản tuần phòng doanh, dặn huynh tìm một người thích hợp để làm việc với u Dương Kích, huynh đã tìm được chưa?”

“Ta đã đề cử mấy người, Tĩnh vương cho rằng Chu Thọ Xuân không tồi, hắn là phó thống lĩnh cũ của ta, tuyệt đối trung thành, có thể tin tưởng được.” Mông Chí nói, lại ghé sát tới, hạ giọng nói: “Còn có một tin tức, nội đình đã hạ chỉ cho ti Thiên giám xem ngày tốt, phỏng chừng vài ngày nữa tin tức này sẽ được truyền ra khắp thành.”

“Ngày tốt để lập thái tử à?” Mai Trường Tô cười nhạt. “Đây cũng không phải là chuyện bất ngờ.”

“Dù không bất ngờ nhưng cũng vẫn là chuyện vui. Tâm nguyện nhiều năm, từng bước đến gần, ngươi cũng nên cảm thấy vui vẻ.” Mông Chí vỗ vai chàng. “Bệ hạ gần đây thường xuyên ốm đau không thể vào triều. Sau khi lập thái tử, Tĩnh vương sẽ nhiếp chính danh chính ngôn thuận. Ngươi khổ cực bao nhiêu năm nay chẳng phải vì điều này sao? Tại sao còn rầu rĩ như vậy?”

Mai Trường Tô im lặng không đáp, quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Lê Cương vội vã đi từ bên ngoài vào, hiển nhiên là mang tin tức gì đó đến, chàng không khỏi nheo mắt.

“Tông chủ, Kiềm Châu gửi bồ câu đưa tin.”

“Đi vào nói.”

“Vâng.” Lê Cương cất bước đi vào, ôm quyền, nói: “Bẩm tông chủ, Tạ Ngọc chết rồi.”

Mông Chí kinh ngạc, thất thanh hỏi: “Chết thế nào?”

“Quan phủ kết luận là tai nạn. Hắn đang khổ dịch khai thác đá thì bị một tảng đá trên sườn núi lăn xuống đè chết.”

“Trùng hợp như vậy à?” Mông Chí ngơ ngác bóp trán. “Có điều nghĩ lại những tội nghiệt hắn đã gây ra thì chết như vậy đúng là còn nhẹ nhàng cho hắn.”

“Đúng thế, nhưng hắn chết sẽ có tác dụng hơn là sống.” Mai Trường Tô không nể tình, nói: “Hạ Giang mưu nghịch, Hoàng đế già yếu, Thái tử mới uy vọng dâng cao, muốn phúc thẩm bản án Xích Diễm sẽ rất phù hợp, chỉ còn thiếu một cơ hội để đưa ra yêu cầu mà thôi.”

Mông Chí nghĩ đến một chuyện, hỏi: “Ngươi nói là…”

“Tạ Ngọc là người rất sợ chết. Bây giờ hắn đã thoát tội chết, dù thế nào cũng sẽ không chịu lật lại bản án cũ, cho nên hắn sống vô dụng. Cơ hội ta cần là lời khai hắn tự tay viết hiện đang được trưởng công chúa Lỵ Dương giữ, khi hắn chết mới có thể được công khai.”

“Ta hiểu ý ngươi, nhưng có phải gấp gáp quá không?” Mông Chí có chút lo lắng, hỏi. “Bây giờ Tĩnh vương còn chưa sắc phong, ta cho rằng chờ đến lúc tình hình ổn định thì tốt hơn.”

Mai Trường Tô nhìn ông ta một cái, không nhịn được bật cười. “Mông đại ca, huynh quên là chúng ta nhận được tin do bồ câu đưa tới à? Tạ Ngọc bây giờ là phạm nhân khổ dịch, tin hắn chết cùng lắm cũng chỉ được truyền qua các trạm dịch, còn không được xếp vào hàng tin khẩn. Từ Kiềm Châu về kinh thành, đến lúc trưởng công chúa Lỵ Dương nhận được tin tức thì đã một, hai tháng sau, thời gian vừa đẹp.”

“Ai da!” Mông Chí gõ đầu. “Không sai, ta suy nghĩ đúng là không chu đáo, đầu óc ngươi quả thật ít người sánh kịp.”

“Mấy tháng này cần tĩnh, cần ổn. Bây giờ địa vị của Tĩnh vương đã khác, phải dành nhiều thời gian cho việc triều chính. May mà sau một, hai năm điều chỉnh, các triều thần có năng lực càng ngày càng nhiều, cục diện sẽ tốt hơn.” Khóe môi Mai Trường Tô khẽ nhếch lên, lộ vẻ vui mừng. “Việc xây dựng kho dự trữ lương thực đề phòng thiên tai ở các nơi đều làm rất tốt, bây giờ còn ai dám nói Tĩnh vương điện hạ không rành việc dân chính nữa?”

“Nhưng nói cũng lạ.” Mông Chí nhún vai. “Bây giờ hắn cũng giống ngươi, rõ ràng có nhiều chuyện vui như vậy mà vẫn có vẻ rầu rĩ. Ngươi rầu rĩ là vì kỳ độc trên người Niếp Phong, còn hắn thì có gì mà rầu rĩ chứ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.