Lang Gia Bảng

Quyển 3 - Chương 62: Lo chi cầu chi



Do Hoàng đế già phải dưỡng bệnh và Thái tử mới cần sự ổn định nên cục diện sau đại điển lập thái tử tương đối bình lặng.

Trong tình hình đó, việc ngự sử Phạm Trình Tương đột nhiên chết khiến người ta chú ý.

Có điều, lúc đầu việc này không thật sự chấn động, bởi vì khi nhận được tin báo phái người đến điều tra, kết luận của nha môn Kinh Triệu là "bất ngờ trượt chân, ngã xuống nước chết đuối".

Mặc dù một đại thần nhị phẩm chết đuối trong hậu hoa viên nhà mình cũng được coi là một chủ đề để tán gẫu, nhưng xét cho cùng thì cũng không phải chuyện lớn gì đáng kinh ngạc.

Nhưng sự tình sau đó thì ngày càng ly kỳ, phu nhân của Phạm Trình Tương nhất quyết nghi ngờ nguyên nhân cái chết của phu quân. Nha môn Kinh Triệu đành phải nhờ bộ Hình can dự.

Thái Thuyên sai một thị lang mới được đề bạt đến điều tra thật kĩ. Sau khi xem xét kĩ lưỡng từ nội viện ra hậu hoa viên của Phạm phủ, người này lại gọi tất cả những người hằng ngày tiếp xúc với Phạm Trình Tương từ phu nhân đến hầu gái tới lần lượt hỏi han, ngay trong ngày đã tuyên bố vụ án này là án mạng. Toàn thành bỗng xôn xao, sau khi nhận được tin báo, bộ Hình cũng lập tức lập án điều tra.

Đến cuối tháng Bảy, hôn điển sắc lập thái tử phi được tổ chức đúng như dự liệu, mặc dù đã giảm bớt mấy việc như tiệc tùng ca múa, Tiêu Cảnh Diễm còn nhất quyết hủy cả việc bắn pháo hoa, cả quá trình rước dâu chỉ có tiếng trống, không đàn ca sáo nhị, không huyên náo xa hoa, nhưng đối với dân chúng thì chỉ cần có đoàn đưa phượng liễn tấp nập đã đủ để toàn thành kéo tới xem, dùng tiếng người huyên náo bù cho tiếng nhạc vui.

Đúng như lời Hạ Giang, Tô trạch không nằm trên đường đi của đội ngũ đón dâu. So với tiếng huyên náo phía xa xa thì nơi này thanh tĩnh hơn nhiều.

Từ hai ngày trước, Lận Thần và Yến đại phu đã bắt đầu tranh luận quyết liệt, đến tận lúc này vẫn chưa dứt.

Cuối cùng Yến đại phu cũng đồng ý, Lận Thần liền nấu thứ gì đó cho Mai Trường Tô uống khiến chàng ngủ say từ sáng sớm đến đêm khuya, hơn nữa không hề có dấu hiệu sẽ tỉnh lại, khiến tất cả mọi người trong viện không dám ngủ.

Dù không kéo hết đến trông ngóng bên giường nhưng ai cũng thấp thỏm chờ đợi ở vị trí của mình.

Lận Thần cũng không ngủ, bởi vì hắn đang hào hứng bừng bừng, bắt Phi Lưu nhảy một điệu cho hắn xem, hơn nữa còn làm một bộ đuôi công bằng lá dương muốn buộc vào sau lưng Phi Lưu.

Vì Tô ca ca đang ngủ say, Phi Lưu không có chỗ cầu cứu nên đành chạy trốn khắp sân, tình cảnh nhất thời ồn ào náo động. Nhưng đó cũng là chuyện ồn ào nhất ở Tô Trạch, đến tận bình minh, nơi này không gặp phải bất cứ sự tấn công nào từ bên ngoài. Hiển nhiên những lời mạnh miệng Hạ Giang nói trước mặt Phạm Trình Tương hôm trước không được thực hiện.

Mai Trường Tô vẫn ngủ, qua buổi trưa rồi qua hoàng hôn, đến lúc những tia nắng đầu tiên của ngày tiếp theo đã chiếu xuống, cuối cùng Lê Cương và Chân Bình không nhịn được nữa, xông vào phòng của Lận Thần, lôi gã công tử vẫn đang ngủ say này dậy vặn hỏi.

"Sắp tỉnh rồi, sắp tỉnh rồi. Chắc là trưa hôm nay." Lận Thần cười tít mắt an ủi hai người. Nhưng đến trưa Mai Trường Tô vẫn không hề trở mình, thế là Lận Thần lại lùi đến buổi chiều, sau đó lại tiếp tục lùi đến tối, đến rạng sáng... Đến tận lúc mọi người đều sắp phát điên muốn đánh hắn một trận, Phi Lưu đột nhiên bay tới, nói: "Tỉnh rồi!"

Sau khi tỉnh lại, tình hình Mai Trường Tô đã tốt hơn rất nhiều, không còn vừa đi lại một chút đã thở hổn hển nữa. Lúc Lận Thần bắt nạt Phi Lưu, chàng đã có thể vừa bảo vệ thiếu niên vừa cầm quạt đập Lận Thần.

"Vô lương tâm, cả hai ngươi đều vô lương tâm." Lận Thần oán giận ngồi xuống bên cạnh, trợn mắt nhìn Mai Trường Tô và Phi Lưu trốn sau lưng chàng. "Biết trước đã không chữa cho các ngươi, không chữa cho ai cả."

Mai Trường Tô không thèm quan tâm đến hắn, quay lại nói với Lê Cương: "Ngươi nói tiếp đi, đừng để ý đến hắn.”

"Kết quả chúng thuộc hạ tra được là thế này…” Lê Cương nhịn cười, dời mắt khỏi Lận Thần, vẻ mặt trở nên cực kỳ nghiêm túc. "Người này tên là Viên Sâm, đã ở bên cạnh Mông thống lĩnh bảy, tám năm rồi, từ người hầu lên đến thân tướng, rất được tín nhiệm. Lúc đón Niếp phu nhân đi ra, chính hắn là người đánh xe ngựa, là một trong số ít người biết rõ chuyện này. Lận công tử nói nếu đối thủ của chúng ta chỉ phát hiện người trong lao không phải là Niếp phu nhân thì chỉ chứng tỏ bọn chúng có cơ sở ngầm ở thiên lao mà thôi, nhưng bây giờ đối thủ chỉ rõ người đánh tráo phạm nhân là Mông đại thống lĩnh, như vậy tin tức nhất định là để lộ từ nội bộ, tất cả những người biết chuyện đều không thể tránh khỏi nghi ngờ..."

"Ngươi cứ nói thẳng kết quả là được." Mai Trường Tô nhíu mày. "Quá trình suy luận thì bỏ bớt đi, ta biết rồi."

"Vâng. Cuối cùng chính tên Viên Sâm này cũng thừa nhận, hắn từng nói chuyện đại thống lĩnh bí mật đánh tráo phạm nhân cho thê tử của hắn nghe. Chúng thuộc hạ lập tức điều tra thê tử của hắn, lúc đầu không phát hiện có gì khác thường, sau nhiều lần tìm hiểu mới biết thị là một người Hoạt tộc..."

"Hoạt tộc?" Ánh mắt Mai Trường Tô khẽ động. "Lại là Hoạt tộc..."

“Vâng, gã Phạm ngự sử chết đuối trước đại hôn của Thái tử đó, tiểu thiếp được hắn sủng ái nhất cũng là người Hoạt tộc. Mặc dù thị che giấu thân phận rất kín kẽ nhưng cuối cùng vẫn bị bộ Hình tìm ra lai lịch."

Vẻ lạnh lẽo dần hiện lên trên mặt, Mai Trường Tô than thở: "Công chúa Toàn Cơ đã chết nhiều năm, vậy mà đến bây giờ cũng không thể không để ý đến sự ảnh hưởng của thị, dù sao Hoạt tộc cũng không chỉ có một Tần Bát Nhã...

"Nói đến chuyện này, Hoạt tộc được cho là một tộc người mềm yếu, nhưng lại chỉ có nam nhân mềm yếu. Nữ nhân Hoạt tộc rất bất khuất, đúng là kỳ lạ." Lận Thần nói xen vào.

"Trời đất sinh ra con người, địa linh nhân kiệt không chỉ tụ tập trên người nam nhân, có gì mà kỳ lạ?" Mai Trường Tô vân vê góc áo, chậm rãi nói. "Hai chuyện này xem ra không liên quan đến nhau nhưng lại cùng liên quan tới nữ nhân Hoạt tộc, chứng ta có thể liên hệ với nhau để suy nghĩ. Năm đó Hạ Giang vứt bỏ thê tử vì công chúa Toàn Cơ, hắn có quan hệ khá sâu với Hoạt tộc. Ta luôn có cảm giác, hắn vẫn đang ở trong kinh thành..."

Lận Thần đồng ý. "Ta cũng cảm thấy như thế. Bên ngoài lùng bắt gắt gao như thế mà vẫn không tìm được hành tung của hắn, như vậy quả thật rất có thể hắn hoàn toàn chưa rời khỏi kinh thành mà trốn ở một nơi không bị lục soát, chẳng hạn như phủ ngự sử..."

Mai Trường Tô liếc hắn. "Là ai nói với ta đã phát hiện manh mối của Hạ Giang ở bên ngoài, đang phái người tìm kiếm nhỉ?"

"Tìm rồi... Đó là lão già kia tung hỏa mù..." Lận Thần rầu rĩ nói. "Nếu không phải khi đó ta vội vã chạy tới gặp ngươi thì cũng chưa đến mức mắc bẫy ngu ngốc như vậy, đúng là mất mặt..."

Mai Trường Tô không khỏi mỉm cười, an ủi: "Được rồi, cũng không đến nỗi mất mặt, cùng lắm xem như mất thể diện thôi."

Lận Thần khẽ đảo mắt, nghi hoặc hồi lâu rồi mới hỏi lại: "Mất mặt và mất thể diện chẳng phải như nhau à?"

"Thế à?" Mai Trường Tô suy nghĩ một lát, gật đầu, nói: "Hình như là như nhau thật."

Phi Lưu ngồi bên cạnh đầu gối chàng không khỏi nhếch môi, Lận Thần đưa tay véo má hắn, nói: "Thằng nhóc này, nhìn Tô ca ca của ngươi chọc giận ta, ngươi vui vẻ lắm đúng không?”

"Đúng!" Má bị véo đến biến dạng, Phi Lưu vẫn lớn tiếng trả lời. Những người bên cạnh lập tức bật cười nghiêng ngả.

"Thôi, không chấp nhặt với các ngươi, tóm lại ta mất bao nhiêu thể diện thì sẽ tìm về gấp bội." Lận Thần hất cằm, nói. ''Trường Tô, ngươi nghe đây, bây giờ Hạ Giang để ta lo. Cho dù hắn trốn trong hang chuột thì ta cũng có thể móc hắn ra, không cho ngươi nhúng tay vào nữa, nghe thấy chưa?"

Mai Trường Tô biết hắn có ý tốt, mỉm cười, quay lại tiếp tục hỏi Lê Cương: "Sau khi về thiên lao, Đông tỷ giải thích như vậy, chắc Thái Thuyên vẫn tra xét một phen. Có tin tức gì không?"

"Vâng, vị Thái đại nhân này làm việc thật sự chặt chẽ, cẩn thận, không chỉ điều tra nội bộ thiên lao mà ngay cả chỗ Thái tử điện hạ, hắn cũng bóng gió đến xác nhận. May mà chúng ta đã kịp thời lấp sơ hở, bản thân hắn cũng không tra ra được điều gì, hơn nữa tinh lực có hạn nên đến bây giờ chuyện này đã hoàn toàn che giấu được. Xin tông chủ đừng lo."

Mai Trường Tô hài lòng gật đầu. Lúc này Chân Bình bước vào, trên tay bưng một chiếc đĩa, hỏi: "Tông chủ thấy cái này được không?"

"Cái gì thế?" Lận Thần áp đến gần xem, là một đôi bình ngọc mỡ dê, mặc dù tinh xảo nhưng cũng không đến mức quý giá, không khỏi thắc mắc: "Ngươi mang cái này tới làm gì?"

"Tặng quà." Mai Trường Tô cười, đáp một câu rồi quay lại phân phó Chân Bình: "Cái này là được rồi. Gói lại đi!"

Lận Thần là người có đầu óc cực kì nhanh nhạy, cực kì mẫn cảm, lập tức hiểu ra, cười ha ha, nói: "Đại hôn của Đông cung Thái tử mà ngươi chỉ tặng cái này? Không những không quý giá mà cũng chẳng cần tốn tâm tư."

"Cảnh Diễm bây giờ là thái tử cao quý, thứ nhất hắn không thiếu thứ quý giá, thứ hai hắn cũng không để ý, tặng đồ quý thật sự lãng phí, cái này là tốt lắm rồi. Dù sao đến chúc mừng cũng chỉ là cho đủ lễ tiết mà thôi."

"Thảo nào hôm nay ngươi lại thay y phục mới cho Phi Lưu, chuẩn bị dẫn nó đến Đông cung chúc mừng à?" Lận Thần xoa đầu Phi Lưu, cười nói. "Cũng đúng, bây giờ những người đến chúc mừng đều đã đến hết rồi, tốt xấu gì ngươi cũng là người cùng trải qua cuộc phản loạn vừa rồi, không đến chúc mừng lại thành ra cố tình tỏ vẻ xa lạ. Hơn nữa nhờ phúc của ta mà bây giờ sắc mặt ngươi không còn trắng xanh như ma nữa, có thể ra cửa gặp người ta rồi."

"Vâng, đều là nhờ phúc đại nhân." Mai Trường Tô chắp tay, nửa vui đùa nửa nghiêm túc, Lận Thần cũng nửa vui đùa nửa nghiêm túc hoàn lễ. Nhìn thấy cảnh này, Phi Lưu không cảm thấy gì nhưng Lê Cương và Chân Bình lại không khỏi có vài phần xót xa, chỉ có điều không dám để lộ ra mặt, cùng cúi đầu chào rồi lặng lẽ lui ra, chuẩn bị để lát nữa Mai Trường Tô ra ngoài.

"Đúng rồi, chuyện tiết lộ bí mật ở thiên lao đã tra rõ, Cung Vũ cũng không cần lo nghĩ nữa. Vì ý kiến tráo tù nhân này là nàng đưa ra, sau đó gặp phải những rắc rối này, nàng liền cho rằng chính nàng đã mang đến cho ngươi thêm phiền phức nên áy náy trong lòng. Ngươi bị ốm thì ngày ngày nàng đều đến trông nom, nhưng ngươi vừa tỉnh là nàng không dám tới gặp ngươi nữa."

Mai Trường Tô hơi nhíu mày. "Ý kiến tuy là nàng đưa ra nhưng người quyết định cuối cùng vẫn là ta. Lúc nàng về, Niếp Phong còn đến tạ ơn nàng. Cô nương này đúng là cứ thích để tâm vào những chuyện không đâu, tại sao ngươi không khuyên nhủ?"

“Khuyên rồi. Sau khi nàng trở về, tất cả mọi người trong Tô trạch trừ Phi Lưu đều đã đến khuyên nàng, nhưng đối với Cung Vũ thì thiên ngôn vạn ngữ cũng không bằng người nào đó nói một câu. Ngươi chịu khó một chút, chủ động gọi nàng tới an ủi mấy câu, cười một cái không được à?"

Mai Trường Tô buông mí mắt, vẻ mặt vẫn hờ hững như cũ. Sau một lúc lâu im lặng, chàng mới nhỏ giọng hỏi: "Lận Thần, nếu ta không an ủi nàng thì nàng sẽ thế nào?"

Lận Thần không ngờ chàng lại hỏi như vậy, ngẩn ngơ đáp: "Cũng không thế nào cả, chỉ khổ sở trong lòng thôi."

“Nàng đã không thế nào thì cần gì phải nhiều chuyện." Mai Trường Tô mặt không biểu cảm, lạnh lùng nói: "Bây giờ ta không có thừa sức mạnh để quan tâm xem mỗi người xung quanh ta có khổ sở trong lòng hay không, cho nên đành xin nàng thứ lỗi vậy."

Lận Thần không nói thêm nữa nhưng vẫn nghiêng đầu nhìn Mai Trường Tô chằm chằm, lâu đến mức Phi Lưu cũng phải nghiêng đầu theo hắn, hai mắt chớp chớp nhìn Tô ca ca.

Lê Cương xuất hiện ngoài cửa viện, nói: "Tông chủ, xe ngựa đã chuẩn bị xong."

Mai Trường Tô "ờ" một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài. Lận Thần ở phía sau cảm thán một tiếng: "Nói thật, là một nam nhân, trái tim ngươi đúng là tàn nhẫn."

Mặc dù câu này rõ ràng đã lọt vào tai Mai Trường Tô nhưng chàng lại như không nghe thấy, vẫn tiếp tục đi mà không quay đầu lại.

Trong tòa viện vắng vẻ chỉ còn lại Lận Thần. Hắn ngẩng đầu, đưa hai tay lên che mắt, nhìn ánh mặt trời qua kẽ tay. Nhìn hồi lâu, đến mức chính hắn cũng cảm thấy việc làm này quá nhàm chán, phất phất tay rồi lẩm bẩm một câu: "Thấy mĩ nhân đau buồn mà không giúp được, đúng là tội lỗi, tội lỗi…”

Sau khi gặp phản loạn trong đợt đi săn mùa xuân, về kinh lại dùng thủ đoạn sấm sét để giải quyết Dự vương và đồng bọn, Hoàng đế Đại Lương ngày càng thấy thân thể sa sút, không chịu được nữa.

Sau khi các ngự y hội chẩn nhiều lần, mặc dù câu chữ tròn trịa, chỉ nói yên tâm nghỉ ngơi thì sẽ không có vấn đề gì nhưng nhìn vẻ mặt của bọn họ, Hoàng đế Đại Lương cũng biết tình hình của mình không ổn.

Càng đến lúc già yếu, con người càng cảm thấy tính mạng đáng quý, cho nên dù có rất nhiều việc cần làm nhưng Hoàng đế Đại Lương cũng chỉ biết bỏ qua tính sau. Vì vậy, ngự chỉ Đông cung nhiếp chính cũng được phát ra, lệnh rõ tất cả những ngày Hoàng đế không thăng triều thì Thái tử sẽ thay ông ta xử lý chính vụ tại điện Thừa Càn.

Lúc đầu Hoàng đế còn tận lực theo dõi, có ý giám sát chặt chẽ, sau đó thấy Cảnh Diễm làm việc cẩn thận, công bằng, không có dấu hiệu ngông cuồng tự đại nên dần dần cũng yên tâm, trừ ngày mùng Sáu hằng tháng triệu tam công và trọng thần lục bộ vào bẩm báo việc lớn trong triều để nắm bắt tình hình thì những ngày còn lại chỉ chuyên tâm tĩnh dưỡng để kéo dài tuổi thọ.

Vì có quyền xử lý chính sự, cũng vì đại cục cơ bản đã ổn định nên vị trí Đông cung thái tử của Tiêu Cảnh Diễm ổn định hơn Thái tử trước đây nhiều, nhưng đồng thời cũng mệt hơn nhiều.

Có lúc, sau khi nghe các loại tấu trình trên điện Thừa Càn, phê duyệt hàng chồng tấu chương, hắn còn phải tiếp kiến trọng thần trong cung của mình, bàn bạc một số chuyện khó giải quyết.

Giờ đây, thượng thư sáu bộ triều đình đều là những người mới thăng chức một, hai năm nay, chỉ có thượng thư bộ Binh Lý Lâm vẫn là người khi Thái tử cũ còn tại vị.

Trong vụ án nổ phường làm pháo năm nọ, ông ta từng dâng sớ vạch tội Tĩnh vương tự ý sử dụng vật tư quân dụng, mặc dù trong chuyện đó cuối cùng Tĩnh vương lại được khen ngợi, nhưng bất kể thế nào thì cũng coi như đã đắc tội với người ta.

Cho nên sau khi Thái tử cũ bị phế, địa vị của Tĩnh vương tăng dần, Lý Lâm đương nhiên nghĩ đủ mọi cách để bày tỏ sự ủng hộ của mình đối với Tĩnh vương, nhưng dù ông ta cố gắng thế nào cũng không nhận được bất cứ câu trả lời nào của Tiêu Cảnh Diễm.

Sau khi Thái tử phụng chỉ nhiếp chính, Lý Lâm cho rằng đường làm quan của mình đã đến ngày cùng tháng tận, ngày ngày nơm nớp lo sợ chờ Đông cung xử lý mình, nhưng đợi rất lâu vẫn không có động tĩnh. Ngược lại, ông ta lại nhận được một nhiệm vụ quan trọng, yêu cầu bộ Binh phải phụ trách, đó là đưa ra phương án thay đổi quy chế đóng quân, thay quân xung quanh đế đô.

Lý Lâm phỏng đoán hồi lâu mà không đoán được vị Thái tử điện hạ này có ý gì, đến tận lúc bị thượng thư bộ Hộ Thẩm Truy lạnh lùng châm biếm một câu mới đột nhiên hiểu ra, Đông cung Thái tử này không giống những người khác, thay vì hao tâm tổn trí suy đoán tâm tư của hắn thì tốt hơn hết là cứ làm tốt công việc của mình đã.

Ông ta đã làm thượng thư bộ Binh rất nhiều năm, thực ra cũng tương đối hiểu tình hình binh chế của triều đình. Không nói đến chuyện bè phái, năng lực của ông ta vốn cũng đủ để làm việc này. Bây giờ ông ta lại hạ quyết tâm, dồn hết toàn bộ tinh lực vào công việc, sau mười ngày phương án đưa ra được tấu trình lên trên và nhận được rất nhiều lời tán thưởng ngay giữa triều đình, chỉ chỉnh sửa một vài chi tiết và điều khoản nhỏ rồi chuyển trình Hoàng đế hạ chỉ thi hành.

Sự tán thưởng của chủ quân và sự khen ngợi của đồng liêu mang lại sự thỏa mãn và sung sướng đã lâu không cảm nhận được cho Lý Lâm nhiều năm qua vẫn lún sâu vào tranh đấu bè phái. Còn Thái tử mới hiển nhiên không hề để tâm đến những hiềm khích trước đây, khiến cho thái độ của ông ta cũng chuyển từ sợ hãi, e ngại thành kính phục, trung thành hiện nay.

"Nghĩ lại thì đấu đá bè phái quả thật là một cơn ác mộng. Mặc dù có một số người đã chết trong cơn ác mộng này nhưng may mà còn có một số người có thể tỉnh lại được." Trong thiên điện ở Đông cung, Thẩm Truy vừa thương nghị xong một việc chính sự cảm khái. "Thực ra khi mới bước lên con đường làm quan, ai cũng mang chí hướng cứu đời báo quốc, làm rạng rỡ tổ tông, có điều quan trường vẩn đục dần dần làm lu mờ tâm trí họ, đành mặc cho nước chảy bèo trôi. Trong lúc triều đình có một phen thay đổi, điện hạ cũng chịu để lại cơ hội cho những người này, thật sự là nhân đức."

"Có điều cơ hội như vậy không thể cho hết lần này tới lần khác, có một số người tâm tính đã định hình, chì sợ khó mà thay đổi." Thái Thuyên xưa nay vẫn cấp tiến hơn Thẩm Truy, lúc này nhướng mày, nói: "Hiền sĩ trong thiên hạ còn nhiều, đề ra một số vị trí cho những sĩ tử hàn vi chưa bị nhuốm bẩn đó chẳng phải là tốt hơn sao?"

"Bất kể là hàn vi hay phú hào, tất cả sĩ tử đều có con đường để tiến thân. Chỉ cần triều đình có thể làm được hai chữ công bằng, không phân biệt dòng dõi là được, không thể thiên vị cho một ai. Phải biết quan lại làm việc thì kinh nghiệm vẫn rất quan trọng, mặc dù trên phương diện phẩm tính và hăng hái thì các quan lại mới được đề bạt chiếm ưu thế nhưng về mặt kinh nghiệm lại khó tránh khỏi thiếu sót."

"Có ai vừa sinh ra đã cái gì cũng biết? Cho nhiều cơ hội tôi luyện thì đương nhiên sẽ ngày càng dồi dào kinh nghiệm."

"Vậy cũng cần phải có thời gian." Thẩm Truy phất tay. Chẳng hạn như việc thay đổi quy chế đóng, thay quân này, sự từng trải và kinh nghiệm của Lý Lâm không phải chỉ dùng để khoe khoang. Ta nghĩ cho dù ai làm việc này cũng không thể chu toàn hơn, trúng yếu hại hơn ông ấy được."

"Ta thừa nhận phương án của bộ Binh rất tốt, nhưng đây chỉ là một trường hợp cá biệt, không thể đánh đồng với những người khác. Sự từng trải và kinh nghiệm là thứ mỗi người một khác, một năm của người này có thể bằng mười năm của người khác, còn có người làm ở một vị trí cả chục năm mà vẫn chẳng biết gì. Mọi việc không thể vơ đũa cả nắm được, phải xem xét từng trường hợp mới được."

"Nhưng quan viên các châu phủ trong thiên hạ nhiều như vậy, không có chế độ và tiêu chuẩn thống nhất thì làm sao mà xem xét từng trường hợp được? Hàng trăm hàng ngàn bề tôi triều đình này cũng làm sao mà xem xét từng trường hợp được?"

"Khó làm thì không làm nữa à? Sàng lọc nhân tài, sử dụng người hiền vốn chính là việc quan trọng nhất của bậc đế vương. Bây giờ những người ngồi không ăn bám không phải quá ít mà là quá nhiều, Thái tử chấp chính, triều đình mới đương nhiên phải có cục diện mới."

Tiêu Cảnh Diễm vẫn rất nghiêm túc nghe hai bề tôi được tín nhiệm nhất tranh luận với nhau, lúc này mới cau mày, nói nhỏ: "Thái khanh nói cẩn thận, làm gì có triều đình mới nào?"

Thái Thuyên cũng lập tức nhận ra mình đã nói sai, vội đứng dậy tạ tội: "Thần lỡ lời, ý thần là..."

"Được rồi, ta biết ý khanh, sau này cẩn thận một chút."

"Vâng."

Tiêu Cảnh Diễm đang chuẩn bị để hai người tiếp tục tranh luận thì đột nhiên có nội thị đi vào cửa điện bẩm báo: "Khởi tấu Thái tử điện hạ, khách khanh Tô Triết đến đây chúc mừng đại hôn của điện hạ, bây giờ đang chờ tuyên gọi ngoài cửa."

Từ núi Cửu An về, hai người một bận một bệnh, lại có khúc mắc ngăn cản ở giữa nên dù hai bên vẫn trao đổi tin tức rất mật thiết nhưng đã lâu rồi không gặp nhau, lúc này chợt nghe bẩm báo rằng Tô Triết cầu kiến, Tiêu Cảnh Diễm nhất thời ngơ ngác nhìn nội thị đó một hồi lâu mà không nói gì.

"Điện hạ, Tô tiên sinh đến chúc mừng, điện hạ không mời vào sao?" Thẩm Truy thắc mắc.

"A." Tiêu Cảnh Diễm lấy lại bình tĩnh, vội nói. "Mau mời Tô tiên sinh vào."

Nội hầu khom người lui ra, một lát sau dẫn Mai Trường Tô vào trong điện.

Lúc này Tiêu Cảnh Diễm đã điều chỉnh được tâm tình, khống chế không để lộ vẻ mặt quá kích động.

Mai Trường Tô chậm rãi đi vào, trông chàng hơi gầy hơn trước, có điều khí sắc lại có vẻ tốt hơn. Hôm nay chàng mặc một bộ trường sam màu xanh bằng gấm đất Thục, tay cầm một chiếc quạt gấp màu trắng, mái tóc búi cao, tay áo hơi đưa lên, phóng khoáng mà thanh nhã, khí chất như ngọc.

Nhưng trong mắt Tiêu Cảnh Diễm đã biết chân tướng, người này, dáng vẻ này lại như một mũi dao nhọn đâm thẳng vào ngực làm hắn gần như không dám nhìn thẳng.

"Tham kiến Thái tử điện hạ!"

"Đây là nội điện, Tô tiên sinh không cần đa lễ. Mời ngồi! Mau mang trà cho tiên sinh."

“Tạ ơn điện hạ!" Mai Trường Tô hạ thấp người, không ngồi xuống vội mà ra hiệu cho Phi Lưu đang ở phía sau dâng hộp quà lên, cười nói: "Đại hỉ lập phi của điện hạ, lễ mọn tầm thường, không đủ để tỏ lòng tôn kính, xin điện hạ vui lòng nhận."

Tiêu Cảnh Diễm lệnh cho người hầu nhận lấy, thấy vẻ mặt tò mò của Thẩm Truy và Thái Thuyên, hắn mỉm cười mở ra. Thấy bên trong chỉ là một đôi bình ngọc mỡ dê thông thường, biết Mai Trường Tô không muốn làm người khác chú ý, thế là cũng chỉ khách sáo một câu: "Làm phiền tiên sinh quá!"

Đây là lần đầu tiên đến Đông cung, dâng hộp quà xong, Phi Lưu bắt đầu nhìn phải nhìn trái. Tiêu Cảnh Diễm biết Mai Trường Tô thương yêu hắn như đệ đệ nên cũng không muốn gò bó thiếu niên này, lệnh cho hắn có thể đi chơi khắp nơi trong Đông cung, có điều Mai Trường Tô vẫn bổ sung một câu: "Chỉ chơi trong tòa viện trước mặt" rồi mới cho hắn ra ngoài.

"Tô tiên sinh, đợt trước ta tới thăm tiên sinh, nghe nói là tiên sinh bị ốm, giờ đây thân thể đã bình phục chưa?" Thẩm Truy trước nay vẫn không quá câu thúc ở chỗ Tiêu Cảnh Diễm, cho nên Mai Trường Tô vừa ngồi xuống phía đối diện, hắn liền ân cần thăm hỏi.

"Đa tạ Thẩm đại nhân quan tâm, chẳng qua là trời nóng nên chứng hen suyễn phát tác mà thôi, không có gì nghiêm trọng cả."

Thái Thuyên cũng biết việc chàng hay bị ốm, nhíu mày nói: "Tô tiên sinh là bậc quốc sĩ nhung lại bị bệnh tật quấy nhiễu, thật khiến người ta tiếc nuối. Chẳng lẽ không có cách nào trị tận gốc sao?"

Mai Trường Tô liếc nhìn Tiêu Cảnh Diễm, không muốn tiếp tục nói đến chủ đề này, liền khẽ cười, thản nhiên nói: "Mọi việc trong thiên hạ tự có thiên mệnh, cứ điều trị từ từ. Đứng rồi, Thái đại nhân, nghe nói bộ Hình đã có tiến triển mới trong vụ án Phạm ngự sử chết đuối à?"

"Đúng. Hung phạm vụ án này rất thông minh, đã bày một số manh mối giả để đánh lạc hướng điều tra của bộ Hình. Có điều vụ án này hiển nhiên không phải là được dự mưu từ trước mà là vội vàng hạ thủ nên đã để lại rất nhiều manh mối, lời khai cũng có sơ hở. Đương nhiên tiên sinh cũng biết, trong bất cứ vụ hung án nào, chỉ cần ai nói dối thì người đó sẽ đáng nghi nhất, cho dù không phải hung thủ thì ít nhất cũng biết rõ hung thủ là ai. u Dương thị lang phụ trách vụ án này là một người rất giỏi phá giải những vụ án rối rắm từ những tình tiết nhỏ nhất, muốn lừa hắn còn khó hơn lừa ta nhiều."

"Nói vậy thì tiểu thiếp tên là... gì đó bị bộ Hình giam giữ kia chính là hung phạm?" Thẩm Truy hỏi.

"Tạm thời vẫn chưa thể kết luận như thế, nhưng thị nói dối nhiêu nhất, hành vi cũng khả nghi nhất, trước lúc bị bắt còn từng tìm cách bỏ trốn, tất cả đều khiến tăng thêm hiềm nghi. Có điều thị rất kín miệng, bây giờ vẫn đang cố cãi, hơn nữa… tạm thời vẫn chưa tìm được động cơ giết người làm người ta tin phục..."

"Nghe nói thị là người Hoạt tộc?" Mai Trường Tô thuận miệng hỏi một câu.

"Chỉ có thể coi là một nửa Hoạt tộc. Mẹ của thị là người Hoạt tộc, cha lại là người Lương. Theo cách nhìn của người bây giờ, nên coi thị là người Lương mới đúng." Thái Thuyên nhíu mày nhìn về phía Mai Trường Tô. "Thân phận này được điều tra ra trong khi truy tra lai lịch của thị, bọn ta không hề coi trọng, chẳng lẽ Tô tiên sinh cho rằng... điểm này rất quan trọng sao?"

"Cũng không phải." Mai Trường Tô cười cười. "Là vì dạo này ta luôn nghĩ Hạ Giang sẽ trốn đến đâu, cho nên vừa nghe thấy cái tên Hoạt tộc đã không khỏi nhạy cảm hơn một chút."

Thái Thuyên có chút kinh ngạc, hỏi: "Hạ Giang và Hoạt tộc có liên quan gì sao?"

"Ngài không biết?" Thẩm Truy mở to mắt nhìn về phía bằng hữu. "Công chúa cuối cùng của Hoạt tộc từng là người được Hạ Giang thương yêu."

"Hả?"

"Năm đó, sau khi Hoạt quốc bị diệt, rất nhiều nữ quyến quý tộc bị đưa đến các nơi làm hầu gái." Thẩm Truy kể lại sơ lược. "Có một lần, phu nhân của Hạ Giang nhìn thấy công chúa Hoạt tộc giặt y phục bên ngoài giữa mùa đông khắc nghiệt, trong lòng thương xót nên đưa thị về phủ, xem thị như tiểu muội. Ai ngờ sau khi thường xuyên qua lại, ả công chúa này lại quyến rũ Hạ Giang. Hạ phu nhân nguyên cũng là Huyền Kính sứ, tính tình rất cương liệt, trong cơn giận dữ đã đưa con trai đi, đến bây giờ vẫn không biết ở đâu."

"Nghe có vẻ không phải chuyện nhỏ." Thái Thuyên thắc mắc. "Tại sao ta chưa từng nghe nói?"

Thẩm Truy lườm hắn. "Bảy năm trước công chúa Toàn Cơ đã chết rồi. Năm năm trước ngài mới làm quan ở kinh thành, khi đó chuyện này đã lắng xuống rồi, Hạ Giang lại là thủ tôn, một người nửa ẩn nửa hiện. Tính ngài nghiêm túc như vậy, ai rảnh rỗi đi kể chuyện phong lưu của Hạ Giang cho ngài nghe làm gì?"

"Nhưng có rất nhiều người giàu có nạp nữ nhân Hoạt tộc làm thiếp, cho dù Hạ Giang thương yêu một công chúa thì suy cho cùng cũng chỉ là công chúa đã mất nước, có gì đáng chú ý?"

"Xem ra Thái đại nhân không hiểu công chúa Toàn Cơ cho lắm." Mai Trường Tô nghiêm mặt nói. "Ả không phải hạng người sống bám vào nam nhân. Năm đó, trước lúc Hoạt quốc bị diệt, ả chính là một trong những công chúa chấp chính, địa vị chỉ thấp hơn tỷ tỷ là công chúa Linh Lung chết trận sau đó. Có điều ả xảo quyệt hơn, giỏi che giấu hơn nên rất nhiều người không nhận ra sự nguy hiểm của ả, nhưng vị công chúa Toàn Cơ này vẫn có sức không chế rất lớn đối với người Hoạt tộc. Mặc dù bây giờ ả đã chết nhưng Hạ Giang ít nhiều vẫn được thừa hưởng một phần sức khống chế này. Nếu Thái đại nhân không tra ra động cơ giết người khác thì cứ thử suy nghĩ đến khả năng diệt khẩu xem."

"Diệt khẩu?"

"Có lẽ Phạm Trình Tương phát hiện tiểu thiếp của mình đang giúp đỡ Hạ Giang. Có lẽ bản thân Phạm Trình Tương đã từng là người bao che Hạ Giang, sau đó vì duyên cớ nào đó lại muốn tố giác... Hạ Giang đứng đầu Huyền Kính ti nhiều năm, hắn nhất định có sức mạnh bí mật mà chúng ta không thể tưởng tượng được, không tìm được hắn sớm thì chưa biết hắn tạo thành mối nguy hại thế nào đối với Thái tử điện hạ..."

Lông mày thoáng động, Thái Thuyên trầm ngâm nói: “Tiên sinh nói rất đúng. Giờ đây Hạ Giang đang trốn, bất kể đối với điện hạ hay đối với bộ Hình, đây đều là một chuyện rất lớn. Cho dù vụ án này chỉ dính dáng một chút tới Hạ Giang thì cũng phải tra rõ và loại bỏ khả năng này mới được."

"Đúng vậy, nếu đây chỉ là một vụ án thông thường thì không có gì, nhưng nếu có liên quan tới Hạ Giang thật thì lại là một cơ hội tốt để tìm ra hành tung của hắn."

"Đúng rồi, u Dương thị lang đã sắp xếp lại hồ sơ vụ án này cho ta, vừa khéo ta lại mang theo đọc trên đường. Tiên sinh có muốn xem hay không? Nói không chừng có thể phát hiện được điểm nào mà bọn ta đã bỏ qua."

Mai Trường Tô còn chưa tiếp lời, Tiêu Cảnh Diễm nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe đã hắng giọng, nói: "Thái khanh làm việc đã rất chu toàn rồi, Tô tiên sinh mới khỏi bệnh nặng, không được để tiên sinh vất vả nữa. Mọi người nói chuyện gì thoải mái hơn chút đi."

Thái Thuyên vốn đang thò tay vào trong tay áo tìm hồ sơ, nghe Thái tử nói như vậy, hành động không khỏi khựng lại.

Lúc nói câu này, vẻ mặt Tiêu Cảnh Diễm rất bình thường làm mọi người không phán đoán được hắn lên tiếng ngăn cản là thật sự quan tâm đến sức khỏe của Mai Trường Tô hay là không thích nhìn thấy Thái Thuyên đưa hồ sơ của bộ Hình cho một khách khanh không có chức vụ xem.

Thẩm Truy ở bên cạnh thì linh hoạt hơn một chút, lập lức liên tưởng đến chuyện hai người này đã lâu không gặp nhau và sự chần chừ của Tiêu Cảnh Diễm khi nghe báo Mai Trường Tô cầu kiến, khó tránh khỏi suy đoán Thái tử đang cố ý xa lánh vị tài tử kỳ lân rất giỏi cơ mưu này, lập tức liếc Thái Thuyên một cái, ra hiệu cho hắn thỉnh tội.

"Thần suy nghĩ không chu đáo, quả thật không nên làm phiền Tô tiên sinh, xin điện hạ thứ lỗi!" Thái Thuyên cũng không phải kẻ ngốc, lập tức lĩnh hội được ý của Thẩm Truy, nghĩ lại vừa rồi mình nói chuyện quá nhập tâm, hành vi quả thật không ổn, vội khom người thi lễ.

Tiêu Cảnh Diễm không hề quan tâm hai vị thượng thư này có hiểu lầm gì, có điều hắn lại không muốn Mai Trường Tô cũng hiểu lầm như vậy, liền giải thích: "Nghe nói bệnh của tiên sinh vẫn phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, huống hồ tiên sinh đến Đông cung không phải để thảo luận về vụ án này, chỉ cần chỉ điểm một chút là được, những chi tiết cụ thể thì không cần hao tâm tổn trí thêm."

Mai Trường Tô nhìn Tiêu Cảnh Diễm thật lâu, thấy hắn né tránh ánh mắt mình với vẻ không tự nhiên, trong lòng không khỏi sinh nghi.

Thẩm Truy cười ha ha xoa dịu tình hình: "Điện hạ nói đúng. Đều do Thái đại nhân cả, Tô tiên sinh đến là để chúc mừng điện hạ, vậy mà trà còn chưa được uống một ngụm, bánh cũng chưa được ăn một miếng, ngài đã vội vã nói chuyện vụ án này nọ với tiên sinh rồi."

Thực ra án mạng Phạm ngự sử là Mai Trường Tô nhắc tới trước, có điều Thái Thuyên có cương trực đến mấy cũng chưa đến mức tranh luận điều này ở đây, lập tức ậm ờ mấy tiếng xem như thừa nhận những gì Thẩm Truy nói.

Có điều hắn đã thừa nhận nhưng không biết vì sao Mai Trường Tô lại không chịu, chàng vẫn cười, nói: "Tô mỗ đa tạ ý tốt của điện hạ, có điều ta lại thật sự muốn xem hồ sơ vụ án này của Thái đại nhân, điện hạ không ngại chứ?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.