Lang Gia Bảng

Quyển 3 - Chương 64: Bức thư địa ngục



Đêm đó Niếp Đạc ở trong phòng của đại ca hắn, không có tiếng động, không có trằn trọc, chỉ có một đêm không ngủ, mở mắt đến tận lúc bình minh.

Hôm sau xuống giường, hắn rửa mặt sạch sẽ, mang bộ mặt hơi xanh xao đến gặp thiếu soái của hắn.

Có lẽ quả thật vì cục diện kinh thành đã khác trước, lúc nhìn thấy Niếp Đạc quỳ xuống trước mặt thỉnh tội, Mai Trường Tô không hề tức giận, trong đôi mắt chăm chú nhìn hắn còn mang vài phần khí sắc vui mừng, mặc dù vẫn trách cứ nhưng cũng chỉ nói một câu mơ hồ: "Sao lại không nghe lời", sau đó hỏi han tình hình quận chúa Nghê Hoàng gần đây.

Thực ra, dù Niếp Đạc ở Vân Nam nhưng hai người vẫn tận lực né tránh không gặp mặt, lúc này Mai Trường Tô hỏi, Niếp Đạc sợ chàng suy nghĩ nhiều, không dám nói thực tình, chỉ trả lời một cách mơ hồ: "Quận chúa vẫn tốt."

Lúc này Chân Bình đi vào nhắc nhở Mai Trường Tô: "Tông chủ, hôm nay là ngày sinh của Ngôn hầu, mấy ngày trước đã đưa thiếp mời tông chủ đến ngắm hoa quế. Tông chủ đích thân đến hay chỉ gửi quà mừng thôi?"

Mai Trường Tô trầm ngâm một lát. "Chuẩn bị một chút, chiều nay ta đi một chuyến."

Lận Thần nằm bò trên bàn, dùng tay chống cằm, nói: "Ngày sinh của Ngôn hầu chắc cũng mời Thái tử?"

Mai Trường Tô quay sang liếc hắn một cái, biết hắn đã đoán được vì sao hôm qua tâm tình mình không bình thường, cười nói: "Đã biết hết rồi thì dù cố ý tránh mặt cũng chẳng có ý nghĩa gì. Ta cũng đã nghĩ một đêm, chuyện đã đến nước này, vẫn nên thường xuyên gặp mặt để sớm quen với việc này, sẽ có lợi hơn đối với cả Cảnh Diễm và ta."

"Vậy ngươi dẫn ta cùng đi." Lận Thần đứng lên, duỗi lưng một cái. "Ta thích cậu ấm suốt ngày cười tít mắt của nhà họ Ngôn, hắn từng đến Lang Gia các bỏ tiền hỏi xem thê tử của hắn sau này như thế nào. Đúng là đáng yêu!"

"Cho nên ngươi mới nói nhảm để trêu hắn?"

"Hê hê." Lận Thần cười vô tâm, cũng không phản bác, lại chạy ra ngoài sân đuổi theo Phi Lưu.

Mai Trường Tô không để ý đến hắn, dựa vào lưng ghế hỏi Niếp Đạc tình hình phòng vệ ở biên giới giáp Đại Sở của Vân Nam, lại dặn dò hắn chú ý đến cục diện Đông hải.

Niếp Đạc vừa nói chuyện với chàng vừa chú ý quan sát thân hình và dung nhan vị thiếu soái đã không gặp cả năm nay, càng nhìn kĩ càng hiểu rõ lời nói của Vệ Tranh tối qua không phải là không có căn cứ, trong lòng không khỏi xót xa, đau đớn như bị dao cắt.

Trái ngược với hắn, Mai Trường Tô lại không chú ý nhìn mặt vị thuộc cấp này, sau một lúc nói chuyện, chàng dừng lại nghỉ ngơi, thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tiếng cười to của Lận Thần truyền từ ngoài sân vào nghe có vẻ như vô cùng vui vẻ, không chút phiền muộn, mặc dù thế gian này không thể có người không hề biết đến phiền muộn.

“Niếp Đạc..." Sau khi yên tĩnh lắng nghe một lát, Mai Trường Tô khẽ gọi một tiếng.

“Có thuộc hạ."

“Cảnh Diễm đã biết ta." Mai Trường Tô quay lại, điềm đạm nhìn hắn. "Ngươi biết đấy, hắn là người cố chấp, nhất định sẽ phản đối chuyện của ngươi và Nghê Hoàng… Ngươi phải kiên nhẫn một chút, ta sẽ nghĩ cách."

Niếp Đạc im lặng nhìn chàng, không biết vì sao trong lòng đột nhiên cảm thấy cực kì giận dữ, không nhịn đươc gầm thành tiếng: "Thiếu soái, xin ngài đừng bận tâm đến thuộc hạ và quận chúa. Chuyện này không quan trọng, cũng không gấp gáp. Bây giờ quan trọng nhất là ngài, ngài rõ ràng..."

Nói đến đây hắn liền dừng lại, không thể nói tiếp được nữa.

Rõ ràng cái gì? Rõ ràng tính mạng đã mong manh như tơ nhện, rõ ràng ngày nào cũng phải lo trăm công nghìn việc, vì sao còn muốn ôm đồm thêm việc nữa, hao phí tất cả tâm huyết? Có một điều Mai Trường Tô không nghĩ đến, đó là khi chàng cắt gọt tính mạng mình từng chút vì những vong hồn, vì bẳng hữu cũ, vì các huynh đệ đã gắn bó sống chết, chàng lại quên rằng người khác cũng sẽ lo lắng cho chàng, quên mất sự áy náy và đau đớn trong lòng bằng hữu và thuộc hạ cùa mình khi phải trơ mắt nhìn chàng không ngừng hi sinh.

Sau khi gầm lên một câu, Niếp Đạc lại có chút lúng túng, hai mắt ầng ậng nước, ngồi tựa trán vào tay vịn ghế ngồi của thiếu soái, còn Mai Trường Tô thì ngơ ngác nhìn hắn, vẻ mặt rất khó hiểu.

Không biết Lận Thần đã xuất hiện ngoài cửa sổ từ khi nào, nghiêng đầu nhìn cảnh tượng trong phòng, than thở: "Trường Tô, ta nhìn vẻ mặt ngươi là biết ngươi vốn không hiểu Niếp Đạc đang giận dữ cái gì.”

Mai Trường Tô còn chưa trả lời, Niếp Đạc đã nhảy dựng lên cãi lại: "Ngươi đừng nói bậy, ta đâu có giận dữ? Làm sao ta có thể giận dữ với thiếu soái chứ?"

"Tốt, tốt, tốt." Lận Thần nhún vai, nói "Coi như ta lắm chuyện. Thật sự không chịu nổi đám người các ngươi, không chịu nổi, không chịu nổi nữa. Một người phóng khoáng, phong lưu như ta sao lại chơi cùng với đám các ngươi chứ?"

Lúc này Phi Lưu đột nhiên xuất hiện, bưng một chậu nước lớn hắt về phía Lận Thần từ khoảng cách mấy bước, lập tức biến Lận Thần thành một con chim sẻ đi mưa, đồng thời lớn tiếng nói: "Thua rồi!"

Lận đại công tử quả nhiên không hổ là nhân vật phóng khoáng như lời hắn khoe khoang, chỉ ngẩn ra một lát đã bình tĩnh lại, lau nước lạnh trên mặt, tao nhã xoay người lại đối mặt với Phi Lưu, nghiêm mặt nói: "Tiểu Phi Lưu, ta nói nghiêm túc với ngươi, mặc dù vừa rồi ta và ngươi có chơi trò hắt nước nhưng chúng ta đã hưu chiến nửa khắc, mà ta lại đang đàm luận đề tài khác với Tô ca ca của ngươi, người bình thường đều nên biết trò chơi đã kết thúc. Lúc này ngươi lén đến sau lưng ta hắt nước, hành vi này là rất sai lầm, hơn nữa không được tính là kết quả, ngươi hiểu chưa?"

Hiển nhiên Phi Lưu không hiểu, bởi vì hắn lập tức giận dữ tới đỏ mặt. "Thua rồi! Chơi xấu!" .

Bị hai người này quấy rối, bầu không khí bi thương thoáng cái biến mất không còn dấu vết.

Niếp Đạc hít sâu một hơi, đứng thẳng người lên, hơi ảo não vì vừa rồi đột nhiên không khống chế được tâm tình mà làm phiền thiếu soái. May mà lúc này sức chú ý của Mai Trường Tô đã chuyển qua Phi Lưu, đang cười vuốt tóc hắn, nghe hắn lên án sự hèn hạ của Lận Thần.

Cuối cùng, dựa theo nguyên tắc giáo dục trẻ con không thể nuốt lời, chủ nhân Tô trạch ép Lận Thần thực hiện giao ước vì bị thua: mặc váy dài múa quạt. Tất cả mọi người trong Tô trạch đều tới xem, nhất thời tiếng cười đùa, hò hét quét sạch những đau thương và nặng nề mấy ngày nay.

Buổi chiều, Lận Thần xem mạch cho Mai Trường Tô, vẻ mặt coi như hài lòng.

Lúc này Lê Cương đã chuẩn bị xong cho chuyến đi chúc thọ, hai người liền cùng lên một chiếc xe ngựa, lắc lư chạy tới phủ Ngôn hầu.

Mặc dù đã nói không còn cố ý tránh mặt nhưng trước lúc Mai Trường Tô tới phủ Ngôn hầu, Tiêu Cảnh Diễm vừa tới đã vội vã đi về, cho nên hai người không hề gặp mặt.

Vì chưa hết quốc tang nên vẫn không thể tụ tập yến ẩm, cho nên Ngôn hầu mời khách với danh nghĩa đến ngắm vườn quế rộ hoa trong hậu viện, hơn nữa người nhận được thiếp mời cũng không nhiều, cả phủ đệ vẫn rất thanh tĩnh. Lúc Mai Trường Tô đi vào, trong sảnh Quế Hương chỉ có bốn, năm người. Mọi người đều biết nhau, chỉ có điều không thân quen nên sau khi chào hỏi chỉ hàn huyên dăm câu ba điều.

"Sao không thấy Dự Tân đâu?" Mai Trường Tô nhìn quanh, hỏi.

"Hôm nay nó ở đây hơn nửa ngày chiêu đãi khách cùng ta, không lâu trước lúc Tô tiên sinh đến, nó nói phải đưa một bằng hữu đi xa nên đã ra ngoài rồi."

Vẻ mặt Mai Trường Tô hơi thay đổi, nhưng lại lập tức cười, không nhắc đến chuyện này nữa.

Như hôm nay đến cũng chỉ là cho tận lễ, mục đích mời khách của Ngôn Khuyết cũng không ngoài cho thấy ông ta đã bắt đầu quan tâm đến cục diện triều đình trở lại, cho nên không có chuyện gì quan trọng cần nói, sau khi ngồi một lát, Mai Trường Tô liền đứng dậy cáo từ.

Trên đường về, xe ngựa chạy theo một đường tắt qua đường Chu Tước. Đến một ngã tư, một chiếc xe ngựa màu đen đi từ phía nam tới, vì vậy người đánh xe của Tô trạch ghìm cương ngựa tránh sang bên cạnh để cho chiếc xe kia đi qua.

"Phủ Lỵ Dương. Nhìn qua cửa sổ buông rèm, Lận Thần lẩm bẩm đọc hàng chữ trên chiếc đèn lồng phủ sa đen treo trước xe ngựa.

"Vài ngày trước, tin Tạ Ngọc chết đã truyền về đến đây." Mai Trường Tô than nhẹ một tiếng. "Bằng hữu hôm nay Dự Tân ra ngoài tiễn đưa có lẽ chính là Tạ Bật. Mặc dù đến Kiềm Châu đường xá xa xôi nhưng thân là con trai, vẫn phải đến đưa xương cốt phụ thân về mới được. Chỉ thương Lỵ Dương cô cô, bây giờ bên người không còn đứa con nào cả…”

"Chỉ cần có lệnh là bọn chúng đều sẽ về." Lận Thần trừng mắt nhìn chàng. "Thông cảm cái gì, còn tốt hơn ngươi nhiều."

Mai Trường Tô không để ý đến giọng điệu tồi tệ của hắn, ngược lại khóe miệng còn để lộ nụ cười khẽ, vỗ vỗ cánh tay Lận Thần, nói nhỏ: "Lận Thần, đa tạ ngươi..."

Người ngồi trên xe ngựa của phủ Lỵ Dương đó chính là trưởng công chúa Lỵ Dương. Bà vừa mới ra ngoài cổng thành tiễn chân đứa con cuối cùng bên người, đưa hắn vượt núi sông, đến một nơi cách xa ngoài ngàn dặm để đưa di hài của phụ thân hắn về.

Tạ Bật khác ca ca Tiêu Cảnh Duệ của hắn. Tạ Bật là thế gia công tử thật sự, những gì hắn biết về giang hồ chỉ có phong cảnh và các truyền thuyết. Trên đường đi núi cao sông dài, mặc dù có mang mấy gia bộc bên người nhưng mẫu thân của hắn vẫn khó tránh khỏi lo lắng trong lòng.

Vừa rồi ở ngoài cửa Nam Việt, người đến tiễn đưa chỉ có Ngôn Dự Tân. Có lẽ cũng không thể nói rằng đây chính là tình đời ấm lạnh, nhưng ít nhất đã không còn ai muốn chú ý đến họ nữa.

Trước khi đi, Tạ Bật nhiều lần nhờ vả Ngôn Dự Tân thường xuyên đến thăm mẫu thân của hắn, câu chữ thành khẩn, vẻ mặt bình tĩnh. Trải qua những vùi dập của cuồng phong bão táp, vị công tử danh môn khi xưa nay đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Bị che phủ bởi những sự kiện ly kỳ đó, rất nhiều người đã xem nhẹ sự đau khổ của Tạ Bật, thực ra, những gì hắn mất không hề ít hơn bất cứ một ai khác.

Hết gia tộc, hết tiền đồ, huynh đệ ly tán, tơ duyên đứt đoạn.

Phụ thân hắn từng vô cùng kính trọng giờ đây chỉ để lại cho hắn một đời ô danh.

Nhưng đối mặt với biến cố long trời lở đất như vậy, hắn lại không thể sa sút tinh thần, không thể chán nản, bởi vì hắn phải chăm sóc mẫu thân đang ngày một yếu đi.

Từ trước đến nay, Tạ Bật vẫn không phải đứa con trưởng công chúa Lỵ Dương yêu thương, chiều chuộng nhất, nhưng sau khi đại nạn đến, hắn lại chứng minh mình là đứa con có thể trông cậy nhất. Hắn phải xử lý cục diện rối rắm sau khi một phủ đệ sụp đổ, dọn đẹp đồ đạc, cho các tôi tớ nghỉ việc. Hắn luôn đế ý tới tâm tình của mẫu thân, cùng bà thức trắng những đêm khó ngủ. Hắn an táng tiểu muội, tiễn đưa người huynh trưởng, động viên đệ đệ đang học trong thư viện Tùng Sơn để hắn không quá bị ảnh hưởng bởi đại nạn lần này.

Mà lúc này hắn còn phải chuẩn bị hành trang đơn giản, lặn lội đường xa đi đưa linh cữu của phụ thân hồi hương.

Thân là thế tử của phủ Ninh Quốc hầu, Tạ Bật được giáo dục để kế thừa tập ấm, mà giờ đây những gì hắn phải đối mặt lại là cục diện trước kia chưa bao giờ nghĩ đến. Cho nến lúc tiễn đưa, Ngôn Dự Tân nói một câu rất chân thành: "Tạ Bật, trước kia ta đã đánh giá thấp ngươi."

Tiễn chân đứa con cuối cùng, nước mắt của trưởng công chúa Lỵ Dương đã cạn khô. Bà từ chối khéo đề nghị cùng đi của Ngôn Dự Tân, một mình ngồi trên xe ngựa trống không, trở lại tòa phủ đệ đã không thể gọi là nhà của mình.

Về đãi ngộ, tất cả mọi chế độ của trưởng công chúa vẫn được giữ nguyên như cũ. Đưa mắt nhìn quanh, vẫn hào hoa xa xỉ, nhưng sâu trong nội tâm bà lại cảm thấy mình đã nghèo khó không còn gì cả, những thứ quý giá, những người và tình cảm trân quý trong lòng đều đã rời bà mà đi.

Nhũ mẫu đã hầu hạ bà từ khi còn nhỏ đi tới giúp bà thay váy áo mỏng, tháo búi tóc, để bà nằm trên giường với tư thế thoải mái nhất. Hai thị nữ nửa quỳ bên đầu gối nhẹ nhàng đấm bóp bắp chân cho bà, một thị nữ khác tay cầm quạt lông phe phẩy gió mát. Ngọc trản chứa thanh lộ, dưới cửa sổ đốt xạ hương, vẫn xa hoa phú quý như thường ngày, trừ sự trống vắng và bi thương nơi đáy lòng.

Từng kiên cường và mạnh mẽ mà bà cũng không chịu nổi mất mát quá lớn, tình thân, tình yêu, chồng con, từng đao không ngừng cắt, cắt đến lúc quên cả đớn đau, chỉ còn lại sự tê liệt và yếu đuối.

"Công chúa uống bát canh an thần nhé?" Nhũ mẫu nhỏ giọng khuyên bảo, trong mắt chỉ có sự xót thương và lo lắng.

Không đành lòng để bà già tóc bạc phải lo lắng hơn nữa, trưởng công chúa Lỵ Dương cố gắng để tinh thần phấn chấn hơn một chút, nói: "Được. Cứ để đó tự ta uống. Mọi người đi nghỉ hết đi, ta muốn yên tĩnh một lát."

Nhũ mẫu ra hiệu cho thị nữ đặt bát canh xuống, dẫn bọn chúng đi hết ra ngoài, nửa khắc sau lại nhẹ nhàng vào xem. Thấy bát canh đã hết, trưởng công chúa đã nhắm mắt ngủ yên trên giường, thần thái coi như bình thản, nhũ mẫu mới thoáng yên lòng, để tiểu nha đầu đỡ đi nghỉ ngơi.

Hiện là cuối hạ, tiếng ve đã ngớt, tiếng chim chóc mùa thu còn chưa vang lên, bốn phía tĩnh lặng như nước. Lúc ngủ, trưởng công chúa Lỵ Dương không thích có người bên cạnh, cho nên sau khi buông màn, các cung nữ đều lui ra đứng hầu ngoài cửa điện, trong phòng chỉ còn lại một mình bà.

Trong cảnh tĩnh lặng này, rèm cửa bên chái nhà phía tây đột nhiên khẽ động. Một bóng dáng mảnh dẻ nhẹ nhàng lách vào không tiếng động, chỉ thoáng chốc đã đi tới bên giường, trước hết ngồi xuống quan sát người nằm trên giường, sau đó nhẹ nhàng nhấc bàn tay để bên hông của trưởng công chúa Lỵ Dương sang bên cạnh, vén vạt áo bà lên.

Trên chiếc áo lót màu trắng bên trong, một chiếc túi thơm màu vàng sáng rất nổi bật được buộc vào dây lưng. Người nọ lập tức lộ vẻ vui mừng, vội đưa tay cởi sợi dây trên túi thơm.

Mặc dù chiếc túi thơm này nhìn rất bình thường nhưng lại được buộc thắt mấy nút vào dây lưng. Người nọ thử cởi một lúc mà không thể cởi được nên lấy một con dao nhỏ trong tay áo ra định cắt sợi dây, đột nhiên cảm thấy một luồng kình phong rất mạnh ập đến sau lưng, liền kinh hãi xoay người né tránh nhưng không kịp, vừa nghiêng vai đã bị một chưởng đánh trúng sau lưng, cả người bay ra xa mấy trượng, đập vào cây cột màu son rồi rơi xuống, miệng phun máu tươi, lập tức hôn mê bất tỉnh.

Động tĩnh này không hề nhỏ, chẳng những các thị nữ ngoài điện xông vào mà trưởng công chúa Lỵ Dương đang ngủ cũng bị đánh thức, lập tức xoay người ngồi dậy.

Nhưng bà còn chưa thấy rõ tất cả xung quanh thì một đôi tay vững chắc đã giữ chặt hai bả vai bà, đồng thời giọng nói điềm đạm quen thuộc vang lên bên tai: "Mẫu thân không sao chứ?"

Toàn thân trưởng công chúa Lỵ Dương run lên, ánh mắt ngơ ngác nhìn khuôn mặt trước mắt.

Đen hơn một chút, gầy hơn một chút, ánh mắt cũng trầm tĩnh hơn, chững chạc hơn, có điều đây chính là khuôn mặt của đứa con bà yêu thương nhất, đứa con được bà bênh vực nhất, bị tổn thương nhiều nhất và cũng làm bà áy náy nhất.

"Cảnh Duệ…" Cái tên này vừa vang lên qua đôi môi trắng nhợt, nước mắt đã khô cạn lại lập tức tuôn trào.

Bà ôm chặt hắn vào lòng, không muốn buông tay.

"Vâng, là con..." Tiêu Cảnh Duệ vỗ lưng mẫu thân, dù mắt đã đỏ nhưng nụ cười vẫn nở trên môi.

Trước kia phú quý an bình, mẹ con giữ khoảng cách đúng lễ giáo. Giờ đây sau kiếp nạn mới có sự thân mật như máu thịt giao hòa.

''Cảnh Duệ, con về sớm một ngày thì tốt." Rơi nước mắt một hồi, trưởng công chúa Lỵ Dương hít mấy hơi thật sâu, vòng tay khẽ nới lỏng ra để nhìn mặt con trai. "Hôm nay Bật Nhi xuất phát đi Kiềm Châu, con không gặp được nó..."

"Con đã nghe quản gia nói. Không sao, nhị đệ đi đưa linh cữu, sẽ nhanh chóng trở về." Tiêu Cảnh Duệ dùng tay áo lau nước mắt cho mẫu thân, dịu dàng nói. “Trước khi nhị đệ về, con sẽ ở bên mẹ."

Chỉ là một câu bình thường, không ngờ lại khiến trưởng công chúa Lỵ Dương rơi lệ lần nữa. Sau khi cố gắng ngừng khóc, bà vẫn nhìn con trai chằm chằm, hai mắt không rời khỏi người Tiêu Cảnh Duệ.

Tiêu Cảnh Duệ bình tĩnh hơn, lúc này nhớ tới người vừa rồi bị mình một chưởng đánh bay kia, hắn vội đứng dậy, đi xem, chỉ thấy là một nữ tử mặc y phục thị nữ. Do bị thương rất nặng nên người này vẫn nằm yên tại chỗ. Các cung nữ bên cạnh không rõ nguyên do, không ai dám đến chạm vào người ả.

"Cảnh Duệ, chuyện gì vậy?" Trưởng công chúa Lỵ Dương đứng lên theo, đi tới thoáng nhìn.

"Con cũng không rõ lắm. Vì nghe nói mẹ đang nghỉ ngơi nên lúc vào con không cho người thông báo, đúng lúc đó thấy ả rút dao găm ra bên cạnh giường mẹ, trong tình thế cấp bách con đã ra tay hơi mạnh." Tiêu Cảnh Duệ quan sát thương thế của nữ tử đó, cau mày nói. "Xem ra một giờ nửa khắc sẽ không tỉnh lại được. Nhìn có vẻ quen quen, là người cũ trong phủ sao?"

Một lát sau, thê tử của một quản sự trong phủ công chúa trả lời, nói nữ tử này là hầu gái đã làm trong phủ hơn ba năm. Tiêu Cảnh Duệ càng thêm nghi hoặc, lẩm bẩm: “Ả ở trong phủ lâu như vậy, nếu chỉ là để ám sát thì có rất nhiều cơ hội, tại sao đến hôm nay mới hạ thủ?"

Trưởng công chúa Lỵ Dương cũng không khỏi cau mày. "Giờ đây mẹ đã là một người không còn gì quan trọng, ai lại muốn ám sát mẹ? Cảnh Duệ, con có khẳng định là khi nhìn thấy nó thì nó đang chuẩn bị giết mẹ không?"

Tiêu Cảnh Duệ nheo mắt hồi tưởng tình cảnh khi đó, đột nhiên nhướng mày, hỏi: "Mẹ, bên hông mẹ có thứ gì không?"

"Bên hông?" Trưởng công chúa Lỵ Dương chậm rãi vuốt dây lưng, đầu ngón tay chạm vào lớp lụa mềm mại của chiếc túi thơm, sắc mặt hơi tái đi. "Chỉ có... chỉ có cái này... Con biết đấy, Tạ... Một bức thư tay ông ấy viết lúc gần đi…”

Nghe bà nhắc tới bức thư tay đó, Tiêu Cảnh Duệ lập tức nghĩ lại tình hình lúc đó, trái tim thắt lại, vội nói: "Nội dung bức thư là gì? Mẹ đã xem chưa?”

Trưởng công chúa Lỵ Dương yếu ớt lắc đầu. "Mẹ giữ bức thư tay này cho ông ấy chẳng qua là vì ông ấy phó thác để giữ tính mạng cho ông ấy. Mẹ không hề muốn xem nội dung trong đó..."

Tiêu Cảnh Duệ cũng không hứng thú với những bí ẩn mà Tạ Ngọc lưu lại, bởi vì biết càng nhiều thì càng đau khổ, hậu quả của việc những vết bẩn trước đây bị khui ra chính là sự giày vò và hành hạ khó mà chịu đựng, điểm này hắn là người rõ ràng hơn bất cứ ai.

Nhưng tình hình bây giờ là đã có người động thủ nhằm vào bức di cảo này, nếu như không biết rõ nội dung trong đó thì sẽ rất khó suy đoán kẻ thù là ai, cũng không phán đoán được mức độ nguy hiểm của tình hình, cho nên hắn suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn đuổi tất cả hạ nhân đang ở trong phòng ra ngoài.

"Cảnh Duệ, con muốn xem à?" Trưởng công chúa Lỵ Dương cầm tay hắn.

"An nguy của mẹ là điều rất quan trọng, biết bức thư đó liên quan tới người nào thì mới biết ứng đối ra sao. Nếu mẹ thật sự không muốn biết thì một mình con đọc là được."

Trưởng công chúa Ly Dương cười nhạt, cúi đầu mở túi thơm bên hông, lấy chiếc khăn lụa loang lổ nét mực ra, dịu dàng nói: "Đã xem thì mẹ con mình cùng xem. Nếu như đó lại là một vết thương ngày trước thì hai người thừa nhận dù sao cũng tốt hơn một người."

Tiêu Cảnh Duệ đưa tay nhận chiếc khăn lụa, ngồi xuống bên cạnh mẫu thân, trải phẳng chiếc khăn ra. Hai mẹ con nắm hai góc khăn, đọc kỹ một lượt từ đầu.

Lúc đầu, vẻ mặt hai người chỉ hơi ngưng trọng, nhưng càng đọc thì màu máu trên mặt càng biến mất, cuối cùng gương mặt trờ nên trắng bệch, chiếc khăn dài trên tay lại như có sức nặng vạn cân. Đọc đến phần sau, Lỵ Dương nhẹ buông tay, cả người gục xuống gối, đưa tay che mặt mình lại.

Tiêu Cảnh Duệ cắn chặt răng, cầm góc khăn lụa mẫu thân vừa thả ra, cầm trên tay đọc đến chữ cuối cùng.

Trước khi đọc bức thư này, hắn đã tưởng tượng ra những chuyện làm người ta kinh hãi, nhưng sau khi xem xong, hắn mới biết những chuẩn bị tâm lý lúc đó hoàn toàn không có tác dụng gì.

Những văn tự như tạt vào mặt khiến máu trong người hắn đều đóng thành băng cứng, sự sợ hãi lan khắp toàn thân.

Sau khi trải qua đêm ân đoạn nghĩa tuyệt đó, Tiêu Cảnh Duệ cho rằng đã không còn chuyện gì có thể dễ dàng làm tâm tình mình chấn động nữa. Nhưng chân tướng mà chiếc khăn mỏng manh này bày ra hôm nay lại là một địa ngục khác hoàn toàn không giống nỗi đau về thân thế của cá nhân hắn, một địa ngục sâu hơn, đen tối hơn, ti tiện hơn, vô sỉ hơn, một địa ngục tràn ngập máu tanh, oán hận, thảm thiết và bi phẫn.

Trong lò luyện của địa ngục này mai táng một đời hiền vương, một đời danh soái và bảy mươi ngàn trung hồn, mai táng thiếu niên chói mắt nhất, sáng ngời nhất đế đô Kim Lăng năm đó, cũng mai táng hi vọng đối với lý tưởng và sự trong sạch của vô số nhân tâm.

Chiếc khăn lụa mềm mại, nhẵn nhụi vốn nên có xúc cảm mát lạnh nhưng khi Tiêu Cảnh Duệ dùng sức nắm chặt nó trong lòng bàn tay lại cảm nhận rõ ràng một ngọn lửa bùng cháy đang lan vào cơ thể theo mạch máu toàn thân như muốn đốt cháy lục phủ ngũ tạng của hắn.

Trưởng công chúa Lỵ Dương ngã vật xuống giường, khóc thành tiếng, gần như không thể nào hít thở được nữa.

Dường như máu tươi của tỷ muội Tần Dương bắn tung tóe trên bậc ngọc lại một lần nữa hiện lên trước mặt, nhuộm tất cả những thứ trong tầm nhìn thành màu đỏ tươi, trọn đời cũng không tẩy sạch được.

Tiêu Cảnh Duệ đưa tay giữ đôi vai gầy yếu của mẫu thân, kéo bà quay về phía mình.

Trong nháy mắt, ánh mắt của hai mẹ con gặp nhau, hai bên đều hiểu được suy nghĩ trong lòng đốì phương.

"Không được, không được..." Trưởng công chúa Lỵ Dương hoảng sợ giữ cánh tay con trai, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Vụ án này là đích thân bệ hạ phán xét, con có thể làm gì được?"

Tiêu Cảnh Duệ chăm chú nhìn mẫu thân, ánh mắt bình tĩnh không hề lay động.

"Mẹ…Con không biết mình có thể làm gì, con chỉ biết... đứng trước chân tướng như vậy, con không thể không làm gì cả…”

Lúc nói câu này, ngữ điệu của Tiêu Cảnh Duệ không cao nhưng lại lộ ra một sự kiên định và quyết tâm. Trưởng công chúa Lỵ Dương cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt cổ họng bà, khiến bà không thể không giữ chặt lấy con trai như một người chết đuối bám vào khúc gỗ.

"Cảnh Duệ, con nghe mẹ nói... Con không biết... con không biết ông ta tàn nhẫn thế nào đâu. Năm đó không phải không có người kêu oan, nhưng ông ta không…không nghe! Tấn Dương tỷ tỷ, Thần phi, Cảnh Vũ... Khi mẹ nhìn họ chết, mẹ biết Hoàng thượng đã hạ quyết tâm tuyệt tình nhất, tàn nhẫn nhất, độc địa nhất trên đời. Vụ án này là vảy ngược lớn nhất trong lòng ông ta, ai muốn chạm vào sẽ đồng nghĩa với việc muốn lật đổ uy quyền ăn trên ngồi trước của ông ta, người đó sẽ không có kết cục tốt! Con ngẫm lại xem, Lê lão tiên sinh, thái phó, còn cả Anh vương bá bá của con, có ai không phải người danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, nhất cử nhất động đều có ảnh hưởng tới vô số người? Nhưng kết quả thế nào? Không ai lay chuyển được lòng dạ tàn khốc của thiên tử... Cảnh Duệ, con đừng dại dột, chẳng lẽ con còn có thể thông cáo thiên hạ, tuyên dương sai lầm lớn mà Hoàng đế bệ hạ đã phạm phải?"

"Mẹ, vậy chúng ta cứ coi như không thấy gì hết sao?" Tiêu Cảnh Duệ nói nhỏ. "Xóa chân tướng khỏi đầu, làm như chưa bao giờ đọc bức thư này đúng không? Nếu làm như vậy thật thì lương tâm của mẹ con mình còn có thể có một ngay thanh thản được nữa không?"

"Cảnh Duệ…"

"Con hiểu ý mẹ, nhưng chân tướng chính là chân tướng, dù không biết chúng ta có năng lực thay đổi đen trắng đã bị đảo lộn hay không, nhưng ít nhất chúng ta cũng không thể là kẻ đồng lõa che giấu chân tướng đó." Tiêu Cảnh Duệ muốn gạt tay mẫu thân ra nhưng lại bị nắm chặt hơn, nước mắt trưởng công chúa Lỵ Dương đã rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây khiến hắn không thể không dừng lại, tiếp tục kiên nhẫn khuyên bảo: "Mẹ, bây giờ đã có người đến cướp đoạt bức thư này, chúng ta muốn đặt thân ngoài chuyện cũng không được nữa. Mẹ phải tin rằng sự công chính cao nhất trong trời đất này không phải là đế vương quân hoàng mà là đạo nghĩa và sự thật. Có điều mẹ cứ yên tâm, mặc dù con không thể khoanh tay phớt lờ nhưng vì mẹ, con sẽ không làm việc lỗ mãng."

Trưởng công chứa Lỵ Dương bối rối lắc đầu, những sợi tóc rối thấm đẫm mồ hôi lạnh dán sát vào má khiến bà càng cỏ vẻ già nua và tiều tụy. Thấy không thuyết phục được con trai, trong đầu bà đột nhỉên lóe lên một suy nghĩ.

"Cảnh Duệ, chứng ta giao cái này cho Thái tử được không?"

"Cái gì?"

"Thái tử." Trưởng công chúa Lỵ Dương vội vàng nói. "Khi con không ở Đại Lương, không biết con có nghe nói Đại Lương đã có thái tử mới không?"

Tiêu Cảnh Duệ trầm ngâm suy nghĩ, chậm rãi gật đầu. "Con có nghe nói, là Tĩnh vương..."

"Đúng, đúng." Trưởng công chúa Lỵ Dương hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh trở lại. "Có lẽ con không nhớ rõ nữa, thằng bé Cảnh Diễm này có quan hệ không thể cắt đứt với Kỳ vương và Lâm gia. Tiểu Thù cùa Lâm gia và nó cùng nhau lớn lên, hai đứa nó là bằng hữu tốt nhất. Nếu trên đời này còn có ai thật lòng thật ý muốn rửa oan cho Kỳ vương và nhà họ Lâm thì người đó nhất định là nó. Chúng ta giao bức thư này cho Thái tử chẳng phải còn có tác dụng hơn là cứ giữ nó hay sao?"

"Thái tử mới..." Tiêu Cảnh Duệ chau mày, lộ vẻ suy tư. “Trước kia con không tiếp xúc nhiều với hắn, không hiểu hắn là người thế nào. Mặc dù năm đó bọn họ có tình bằng hữu, nhưng giờ đây Thái tử chính vị Đông cung, chờ kế thừa ngôi hoàng đế, hắn sẽ mạo hiểm chọc giận bệ hạ để lật lại một đại án như vậy hay sao?"

"Tâm tính của Cảnh Diễm xưa nay vốn lương chính, mẹ tin rằng nó sẽ không quên ân nghĩa trước đây." Lỵ Dương cuộn chiếc khăn lụa lại, cho vào trong túi thơm, nhanh chóng nói. "Mẹ sẽ đến Đông cung, con đừng làm gì cả. Bất kể thái độ của thái tử thế nào, dù sao mẹ cũng là cô cô của nó, chắc chắn sẽ không có việc gì."

"Sao con có thể để mẹ đi một mình được?" Tiêu Cảnh Duệ nở nụ cười dịu dàng, giọng nói lại rất kiên định. "Thái tử đã không làm khó mẹ thì đương nhiên cũng sẽ không làm khó con."

Bản ý của trưởng công chúa Lỵ Dương đương nhiên là hi vọng con trai không phải dính líu vào chuyện này, nhưng dù sao cũng là con đẻ của mình, bà vẫn hiểu tâm tính của Tiêu Cảnh Duệ, chỉ thoáng nhìn hắn một cái đã biết quyết tâm của hắn đã không thể thay đổi, đành "ừ" một tiếng rồi không nói nữa.

Đêm đó Tiêu Cảnh Duệ lại chỉnh đốn việc phòng vệ phủ công chúa, cất chiếc khăn lụa đó trên người mình, đứng hầu bên ngoài tẩm điện của mẫu thân.

Một đêm bình an vô sự. Sáng sớm hôm sau, hai mẹ con ăn sáng qua loa, tính toán thời gian Thái tử hạ triều, cùng ngồi xe ngồi kiệu đi đến Đông cung.

Mặc dù Tạ Ngọc phạm án bị giáng tội, nhưng dù sao trưởng công chúa Lỵ Dương cũng là lá ngọc cành vàng, ngự muội của thiên tử, các chấp sự tiếp đón của Đông cung không dám thờ ơ, một mặt phái người nhanh chóng đi thông báo, mặt khác cung nghênh bà vào cung.

Vì vừa mới từ buổi thiết triều trở về, Tiêu Cảnh Diễm còn chưa kịp thay mũ áo thái tử, liền đứng trước bậc thềm chính các Đông cung chờ vị cô cô này để tỏ ý trọng đãi.

Vì tính tình của hai người nên từ trước đến nay hai cô cháu vẫn không quá thân thiết, khi gặp mặt cũng chỉ lạnh nhạt chào hỏi lẫn nhau, sau đó cùng đi vào trong các.

Nhưng vừa bước qua bậc cửa chính các Đông cung, trưởng công chúa Lỵ Dương và Tiêu Cảnh Duệ đang dìu bà đồng thời sững sờ, ngơ ngác đứng yên tại chỗ, bởi vì trong chính các không dễ dàng cho người khác vào này còn có một người khác đang đứng, một người mặc áo trắng, không có phẩm trật cũng không có chức tước.

Lúc này người đó đang cười như mây mờ gió nhẹ, vừa khom người thi lễ với trưởng công chúa vừa nói: "Thảo dân bái kiến trưởng công chúa điện hạ! Cảnh Duệ, đã lâu không gặp!"

Năm ngoái Tiêu Cảnh Duệ rời kinh, Mai Trường Tô bề ngoài vẫn là người của Dự vương, giờ đây càn khôn chuyển dời, chàng đã có thể hãnh diện đứng bên cạnh Thái tử tân nhậm. Nhìn cảnh nhớ tình, trong lúc vỡ lẽ ra mọi chuyện, cảm xúc trong lòng hắn cũng không khỏi quay cuồng.

“Ta thật không nghĩ rằng có thể nhìn thấy Tô tiên sinh ở đây.” Trưởng công chúa Lỵ Dương lạnh lùng cười, nói. "Năm đó, lần đầu gặp tiên sinh đã biết không phải vật trong ao, giờ đây xem ra quả nhiên là thủ đoạn kỳ lân.”

“Công chúa quá khen!" Mai Trường Tô bình thản nói. “Tô mỗ được Thái tử điện hạ nâng đỡ, có lòng tán thưởng, là con dân Đại Lương, làm sao Tô mỗ dám không cố hết sức mọn."

Chàng nói nhỏ nhẹ, vẻ mặt hòa nhã nhưng không biết vì sao lúc nhìn chàng, trưởng công chúa Lỵ Dương vẫn cảm thấy trong lòng sợ hãi, vì vậy bà tránh ánh mắt chàng, nói: "Cảnh Diễm, hôm nay ta đến chỗ ngươi là có chuyện cơ mật muốn nói với ngươi. Người ngoài ở đây không tiện lắm, có thể mời Tô tiên sinh tránh ra ngoài một lát hay không?"

Tiêu Cảnh Diễm lập tức nói: "Không cần, Tô tiên sinh cũng giống như bản thân ta. Cô cô có lời gì có thể nói với ta thì cũng có thể nói với Tô tiên sinh."

Câu này đã rất có trọng lượng rồi, cho dù Thái tử chỉ nói khách sáo thì cũng không thể xem thường, huống chi giọng nói của hắn rất nghiêm túc, không hề có vẻ khách khí. Trưởng công chúa Lỵ Dương nhìn hai người này, trong lòng thấp thỏm, cũng bắt đầu do dự.

“Hôm nay trưởng công chúa điện hạ đến đây là vì bức thư của Tạ hầu khi rời kinh đúng không?" Mai Trường Tô dường như không để ý đến vẻ mặt của bà, vẫn mỉm cười, hỏi.

Nghe chàng nói như vậy, nghĩ chuyện này cũng ở trong tầm khống chế của chàng, Tiêu Cảnh Duệ liền hỏi một câu: “Tại sao Tô huynh biết?"

“Ý tưởng để lại bức thư bảo vệ tính mạng này chính là do ta đưa ra khi đó. Cảnh Duệ không biết, nhưng trưởng công chúa điện hạ chắc vẫn không quên." Mai Trường Tô tiến lên trước một bước, nhíu mày. "Hôm nay hai vị đến Đông cung, chắc là đã đọc qua nội dung bức thư? Có cảm nhận gì không?"

Trưởng công chúa Lỵ Dương kinh hãi nhìn chàng, giọng nói run run: "Chẳng lẽ ngươi biết sao? Những chuyện trong bức thư đó mà ngươi đều biết từ trước?"

"Ta biết thì sao? Thiên hạ vẫn còn không biết." Những người ở đây chưa bao giờ thấy vẻ mặt lạnh lẽo của Mai Trường Tô lúc này, nụ cười lạnh trên môi, lông mày như có lửa nóng, hai mắt sáng rực làm người ta không dám nhìn thẳng. "Trưởng công chúa, ngày xưa từng là tỷ muội tình sâu nghĩa nặng, mấy năm nay cố nhân có đến trong mơ?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.