Lang Gia Bảng

Quyển 3 - Chương 66: Bão táp trên điện



Sau khi trở lại Tô trạch, Mai Trường Tô cảm thấy có chút mệt mỏi, đang định bám vào người Phi Lưu đi đến giường nằm một lát. Lúc này có tiếng gõ cửa phòng rồi Lận Thần nghênh ngang đi vào, trên mặt mang nụ cười thần bí, dương dương tự đắc, nói: "Có một tin tốt, ngươi có muốn đoán thử không?"

Hắn không hỏi người ta có muốn nghe hay không mà lại hỏi có muốn đoán hay không, vừa nghe đã biết lúc này hắn lại đang buồn chán, không có việc gì làm.

Mai Trường Tô mặc kệ hắn, nhắm mắt lại nằm xuống giường.

"Đoán đi, đoán đi." Lận Thần chạy tới kéo chàng ngồi dậỵ. "Ta phát hiện dạo nàỵ vận may của ngươi rất tốt, có thể nói là cầu được ước thấy. Đối với ngươi, tin tốt này tuyệt đối là thêu hoa trên gấm, ta cho ngươi đoán ba lần!"

Mai Trường Tô yên lặng nhìn đôi mắt tràn ngập ý cười của hắn, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, thất thanh nói: "Ngươi bắt được Hạ Giang rồi à?"

Lận Thần nghiêm mặt, nói bằng giọng cực kì bất mãn: “Chẳng phải ta cho ngươi đoán ba lần sao?"

Phi Lưu ở bên cạnh mừng rỡ nói: "Một lần!"

Lận Thần với tay véo má hắn. "Là Tô ca ca của ngươi một lần đoán trúng ngay chứ có phải đồ đần nhà ngươi đoán trúng đâu, ngươi đắc ý cái gì?"

"Ngươi đừng bắt nạt Phi Lưu nữa." Mai Trường Tô kéo cánh tay hắn. "Nói xem nào, làm sao bắt được? Bây giờ hắn ở đâu?"

Lận Thần xòe một bàn tay ra, lắc lư trước mặt Mai Trường Tô.

"Chân Bình!" Mai Trường Tô ngán ngẩm nhìn Lận Thần, quay ra ngoài, cao giọng kêu lên. "Cầm ngân phiếu một ngàn lượng vào đây!"

Ngoài phòng có tiếng đáp lời, một lát sau Chân Bình đẩy cửa đi vào, tấm ngân phiếu trên tay thoạt nhìn còn rất mới. "Tông chủ, ngân phiếu đã mang đến, tông chủ cần làm gì?"

"Đưa cho hắn." Mai Trường Tô hất cằm về phía Lận Thần. "Lang Gia các người ta trả lời câu hỏi là phải thu tiền. Vừa rồi ta hỏi hai câu, hắn ra giá năm trăm, hai câu đương nhiên chính là một ngàn..."

Lận Thần vui vẻ rút tấm ngân phiếu trên tay Chân Bình, mở ra xem xét thật giả, cười nói: "Vốn ta ra giá năm mươi lượng một câu, ai biết Mai đại tông chủ nhà ngươi lắm tiền như vậy, nhất định đòi trả ta một ngàn, nếu từ chối thì lại thành bất kính."

"Phi Lưu, chúng ta ra ngoài đi." Chân Bình vẫy thiếu niên. "Gã này thật sự làm người ta không chịu nổi, trẻ con ở gần hắn sẽ hư hỏng hết."

Phi Lưu hết sức tán thành kết luận "không chịu nổi" này, quả nhiên bay theo Chân Bình ra ngoài chơi.

"Được rồi, tiền đã nhận, ta sẽ trả lời ngươi." Lận Thần hả lòng hả dạ cất ngân phiếu vào trong lòng. "Người bao che Hạ Giang không ngoài ba loại, Hoạt tộc, cựu bộ Huyền Kính ti và người bị hắn nắm được chuôi. Điều tra theo những hướng này, cuối cùng ta tìm được hắn trong một am ni cô. Ta nói với ngươi, bắt được Hạ Giang là chuyện nhỏ, mấu chốt là trong am đó có một tiểu ni cô thật xinh đẹp, ta định sang năm cho nàng lên bảng..."

"Nhốt ở đâu?"

"Tiểu ni cô ấy à? Vẫn đang ở trong am ni cô đó, dựa vào cái gì mà ta bắt người ta lại chứ?"

"Lận Thần..." Cuối cùng giọng nói của Mai Trường Tô cũng mang theo mùi nguy hiểm.

Lận Thần cười, giơ tay đầu hàng. '"Được rồi, được rồi, Hạ Giang bị nhốt trong một cửa tiệm của ta. Ngươi yên tâm, hắn có thể trốn ra khỏi thiên lao nhưng tuyệt đối không thể trôn ra khỏi cửa tiệm của ta."

"Lại là nữ nhân Hoạt tộc che giấu hắn à?" Mai Trường Tô lộ vẻ suy tư.

"Đúng vậy, đám cựu bộ của công chúa Toàn Cơ ngày xưa đúng là làm người ta đau đầu, giống như một nắm cát bay đi khắp nơi, ngay cả ta cũng không dám nói bao giờ mới nhặt lại hết được."

Ánh mắt Mai Trường Tô cố định trên khung cửa sổ màu đỏ buông rèm sa xanh lục, sau khi yên lặng một lúc lâu, chàng đột nhiên nói: “Đứng ở bên ngoài làm gì? Vào đi."

Lận Thần đứng dậy duỗi lưng một cái, mệt mỏi nói: "Tối qua thi nhặt đậu với Phi Lưu, ngủ không đủ giấc, giờ ta phải ngủ bù. Thằng nhóc đó lại thua, ngày mai phải xay đủ một thùng đậu phụ. Ngươi cứ chờ mà ăn." Vừa nói hắn vừa lắc lư lướt ra bên ngoài, ra đến cửa thì gặp Cung Vũ đang chậm rãi cúi đầu đi vào, liền tặng cho nàng một nụ cười khuyến khích.

"Có chuyện gì cần nói với ta sao?" Đợi Cung Vũ đi tới bên giường, Mai Trường Tô điềm đạm hỏi.

Hai bàn tay Cung Vũ vặn vẹo đầu dây lưng, đến lúc ngón tay đã trắng bệch mới đột nhiên quỳ xuống, run giọng nói: "Xin tông chủ thứ tội…"

"Thứ tội gì?"

“Tội... tội che giấu..."

"Ngươi che giấu cái gì?"

"Thuộc hạ...thuộc hạ cũng là người Hoạt tộc.” Cung Vũ hít sâu một hơi, cắn răng, ngẩng đầu nói: "Nhưng thuộc hạ và công chúa Toàn Cơ tuyệt đối không có bất cứ quan hệ nào. Lúc thuộc hạ sinh ra thì Hoạt quốc đã không còn, mạng của thuộc hạ cũng là do tông chủ... Đời này kiếp này, Cung Vũ tuyệt đối sẽ không làm bất cứ chuyện gì gây hại cho tông chủ. Kể cả lần trước hiến kế vào thiên lao đánh tráo phạm nhân, thuộc hạ cũng là thật tình thật ý suy nghĩ cho tông chủ, hoàn toàn không nghĩ tới sẽ có bất ngờ như vậy... Thuộc hạ..thuộc hạ..."

Nói tới đây, vì quá lo lắng nên Cung Vũ không nói tiếp được nữa.

Mai Trường Tô dịu dàng nhìn nàng, cười nói: "Được rồi, ta biết tâm ý của ngươi, không cần lo lắng."

“Tông chủ..."

"Ta biết ngươi là người Hoạt tộc từ lâu rồi, nhưng ta không thấy có chuyện gì cả. Hoạt quốc đã nhập vào Đại Lương ta hàng chục năm, phần lớn con dân Hoạt tộc đã không có gì khác trăm họ Đại Lương, người như công chúa Toàn Cơ chỉ là số ít." Mai Trường Tô bình thản nói. "Thị cũng có niềm tin và lý tưởng của mình, chỉ có điều không thấy rõ nguyên nhân mình mất nước, không nhìn rõ đại thế thiên hạ mà thôi. Tất cả những việc làm của công chúa Toàn Cơ đương nhiên sẽ tự có báo ứng, nhưng nếu vì vậy mà giận lây sang tất cả người Hoạt tộc thì không khỏi quá mức hẹp hòi. Ngươi đừng để ý quá, Lận Thần thường nói nữ nhân rất quý giá, ngươi quỳ như vậy thì còn ra gì?"

Thời gian gần đây Cung Vũ vẫn ngày đêm lo lắng vì chuyện này, hôm nay lấy đủ dũng khí tự thú với Mai Trường Tô, lại không nghĩ rằng chuyện sẽ mây mờ gió nhẹ như vậy. Lúc nghe lời Mai Trường Tô đứng dậy, hai mắt nàng đã đỏ hoe.

Mai Trường Tô yên lặng chờ một lát, thấy nàng vẫn đứng yên không động, lại hỏi: "Còn có chuyện khác sao?"

"Tông chủ... trông có vẻ hơi mệt mỏi. Cung Vũ mới phổ một khúc có thể giúp tông chủ yên giấc... không biết có thể... có thể..."

"A." Vẻ mặt rất lạnh nhạt, Mai Trường Tô gật đầu, nói. "Vậy thì làm phiền ngươi."

Chàng chỉ không từ chối đã đủ khiến Cung Vũ vui mừng, hai lúm đồng tiền hiện rõ trên má, nàng nhanh chóng đi lấy đàn đến. Cố gắng tĩnh tâm điều chỉnh hơi thở, sau đó nàng mới chậm rãi ngồi xuống, đưa hai tay đến, xòe ngón tay lướt trên dây đàn.

Khúc nhạc mới này có nhịp điệu chậm rãi, thanh tịnh như nước, nhàn nhã du dương, hơn nữa người đánh đàn có trình độ vượt trội, chân tình thật ý, nghe đàn quả nhiên làm tâm tình thanh thản, ưu tư biến mất.

Mai Trường Tô nằm trên gối nhắm mắt nghe, vẻ mặt không hề thay đổi, có điều một lát sau chàng khẽ nghiêng người quay mặt vào bên trong.

Lận Thần đang giúp Phi Lưu ngâm đậu ở sân bên cạnh khoan thai lắng nghe, đột nhiên thở dài một hơi, búng nước trên tay lên mặt Phi Lưu. "Tiểu Phi Lưu, ngươi nói xem, Tô ca ca nhà ngươi không hiểu phong tình hay là quá hiểu phong tình?"

Phi Lưu nghe không hiểu, chỉ giận dữ lau nước trên mặt, quay đầu phớt lờ hắn.

Lúc này trời bắt đầu có gió, một đám mây nhanh chóng xuất hiện ở phía đông, ngày càng dày, ngày càng tối.

Cát thẩm chạy tới chạy lui trong viện thu quần áo, vô cùng bận rộn.

Lận Thần ngẩng đầu nhìn trời, nheo mắt lại.

Dưới tầng mây âm u, đế đô Kim Lăng nắng nóng đã lâu hình như đang chuẩn bị nghênh đón trận mưa thu đầu tiên. Những cơn mưa lớn sau tết Trung Thu có thể xóa sạch những dấu vết của mùa hạ, sau mấy ngày rả rích, hơi nóng mùa hạ dần dần biến mất, không khí sáng sớm và buổi tối đã vô cùng mát mẻ.

Mai Trường Tô mặc nhiều quần áo hơn, cả ngày ở nhà đánh đàn đọc sách, thật sự thờ ơ với ngoại giới, nhất tâm tĩnh dưỡng.

Dưới sự nhiếp chính của Thái tử, trong ngoài triều đều gió êm sóng lặng, hết thảy như thường, chỉ có bộ Lễ hơi bận rộn vì phải chuẩn bị cho nghi điển mừng thọ Hoàng đế.

Ngoài các triều thần và tôn thất được Tiêu Cảnh Diễm tín nhiệm, không có người nào khác biết một trận bão táp được ấp ủ đã lâu sắp nổi lên.

Sáng sớm ngày Ba mươi tháng Tám, Thái tử phi ở nội viện Đông cung dậy sớm, rửa mặt chải đầu, ăn mặc đẹp đẽ, sai người mang lễ phục thái tử đã chuẩn bị từ đêm hôm trước vội vã đi tới điện Trường Tín, nơi Tiêu Cảnh Diễm sinh hoạt thường ngày.

Do chưa hết quốc tang, sau một trăm ngày tính từ hôn sự thì Thái tử phi mới có thể sống chung với Thái tử, cho nên hai phu thê mới cưới này còn chưa quen nhau cho lắm. Mỗi lần đến trước mặt Thái tử, cháu gái Trung Thư lệnh vẫn khó tránh khỏi cảm giác e lệ và một sự sợ hãi mơ hồ.

Xưa nay Tiêu Cảnh Diễm vẫn dậy rất sớm, hôm nay hắn còn dậy sớm hơn, lúc hắn luyện võ rồi tắm rửa xong thì trời mới sáng rõ. Sau khi Thái tử phi đích thân hầu hạ thắt đai chỉnh mũ, hắn thả lỏng để giảm bớt nhịp tim đập nhanh hơn bình thường, nói một câu: "Đa tạ nàng."

"Đây là trách nhiệm thần thiếp phải làm." Thái tử phi dịu dàng nói. "Điện hạ ăn sáng ở Đông cung hay là vào ăn sáng cùng bệ hạ và mẫu phi?"

"Vào cung vấn an."

Thái tử phi lập tức dặn dò chuẩn bị xa giá, lại tự mình đi kiểm tra quà mừng thọ. Sau khi xác nhận hết thảy đều thỏa đáng, nàng mới vào bẩm Tiêu Cảnh Diễm. Hai phu thê cùng lên một chiếc kiệu vàng, đi vào vườn thượng uyển trong vòng vây của nghi thức Đông cung, đến cửa Đan Tê hạ kiệu chuyển sang ngồi liễn đi thẳng vào tẩm điện của Hoàng đế.

Lúc này Hoàng đế Đại Lương vừa được Tĩnh quý phi hầu hạ rửa mặt xong, nghe báo Thái tử và Thái tử phi vào vấn an, nếp nhăn trên mặt dãn ra, vội sai người tuyên vào.

"Nhi Thần dẫn thê tử đến vấn an phụ hoàng, cung chúc phụ hoàng thiên thu!" Tiêu Cảnh Diễm và Thái tử phi hành đại lễ ba vái với Hoàng đế Đại Lương, lại quay sang dập đầu với Tĩnh phi. "Khấu thỉnh mẫu phi kim an."

"Mau bình thân, bình thân!" Hoàng đế Đại Lương cười, đưa tay. "Sớm thế này nhất định còn chưa ăn cơm. Đến đúng lúc lắm, buổi trưa phải dự tiệc cùng các triều thần, chắc là sẽ rất ồn ào. Gia đình chúng ta cũng chỉ có thể cùng ăn bữa sáng yên ổn."

"Nhi thần tạ ơn phụ hoàng!" Sau khi tạ ơn, Tiêu Cảnh Diễm liền ngồi xuống bên trái Hoàng đế Đại Lương, Tĩnh quý phi ngồi bên phải, các thị nữ lập tức đi qua đi lại bày cơm, Thái tử phi thì ngồi trên cùng hàng bên phải chia thức ăn, tận chức trách của dâu ngoan vợ hiền.

Bữa cơm diễn ra vui vẻ, đầm ấm, bầu không khí rất hòa thuận.

Thời gian dần trôi, một chút thấp thỏm không yên trong lòng sớm đã được Tiêu Cảnh Diễm kìm xuống, đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ điềm tĩnh, an bình của mẫu phi thì tâm chí hắn càng kiên định.

Ăn xong, Hoàng đế Đại Lương hỏi vài chuyện triều chính, đều là những câu Tiêu Cảnh Diễm đoán trươc được ông ta sẽ hỏi nên trả lời rất trôi chảy, chu toàn. Hoàng đế Đại Lương hết sức hài lòng, khen hắn mấy câu, lại sai người bày bàn cờ, đánh cờ với hắn.

Đánh được nửa ván, thắng bại khó phân, Tiêu Cảnh Diễm đột nhiên dừng tay, nói: “Phụ hoàng, đã qua giờ Tị rồi, chắc hẳn bá quan đã đến đủ, phụ hoàng nên khởi giá đến điện Vũ Anh rồi."

Hoàng đế Đại Lương nhìn bàn cờ một hồi, phất tay áo bào, nói: "Ván cờ này đang giằng co, xem ra một giờ nửa khắc quả thật không kết thúc được. Thôi, sau nghi điển cha con chúng ta lại đánh tiếp."

Cao Trạm vội ra ngoài truyền giá. Hoàng đế Đại Lương được Tĩnh phi dìu đứng đậy, thay hoàng bào rồi đi ra cửa điện.

Lúc ông ta sắp ngồi lên liễn của thiên tử, đột nhiên có tiếng gào thét chói tai vang lên từ cửa bên hành lang điện.

"Ta cần gặp bệ hạ... Ta có chuyện quan trọng... Cẩu nồ tài buông ta ra... Bệ hạ! Bệ hạ! Bệ hạ không thể đi... Bọn chứng có âm mưu... ô ô..." Dường như đó ai đó che miệng người đang gào thét lại, tiếp theo là tiếng vùng vẫy vật lộn.

"Chuyện gì thê? Ai vậy?" Hoàng đế Đại Lương nhíu hai hàng lông mày đã điểm bạc, lớn tiếng hỏi.

"Là Việt quý phi." Tĩnh quý phi lạnh nhạt nói, vẻ mặt không hề thay đổỉ. "Việt quý phi phát điên đã lâu, khó có thể khỏi hẳn. Thần thiếp không sắp xếp thỏa đáng làm kinh động đến bệ hạ, xin bệ hạ thứ tội!"

"À, Việt quý phi." Hoàng đế Đại Lương suy nghĩ một lát. "Đúng, nàng đã nói với trẫm, chứng bệnh của Việt quý phi không ổn. Việt quý phi là người tâm khí quá cao ngạo, không chịu nổi vấp ngã, Vì vậy nên mới phát điên. Việt quý phi đã vào cung nhiều năm, trẫm cũng không đành lòng nhìn Việt quý phi phải sống những năm cuối đời thê thảm như vậy, nàng chăm sóc Việt quý phi một chút."

Tĩnh quý phi dịu dàng cười, nói: "Thần thiếp phụng chỉ thay bệ hạ trông nom hậu cung, đây vốn là chức trách của thần thiếp. Huống hồ đối với Việt quý phi, thần thiếp vốn vô cùng thương xót, cố gắng đối xử rộng rãi, không nghĩ rằng Việt quý phi lại xông đến đây quấy nhiễu, xem ra thần thiếp vẫn không nắm chắc được chừng mực."

Hoàng đế Đại Lương vỗ tay bà an ủi. Lúc này ngoài hành lang cũng đã yên tĩnh trở lại.

Trong tiếng "khởi giá" kéo dài của Cao Trạm, bốn người có địa vị cao nhất Đại Lương chia ra ngồi trên hai chiếc liễn tiến về điện Vũ Anh.

Để làm tốt nghi điển chúc thọ Hoàng đế lần này, trong đại điện Vũ Anh bày biện mới hoàn toàn.

Những người có tư cách vào điện ngồi theo đúng thân phận, địa vị, nam giới trong tôn thất do Kỷ vương dẫn đầu ở hàng đầu bên phải điện, nữ quyến thì ngồi trong một khu vực độc lập ngăn cách bởi những tấm bình phong thấp màu vàng bên trái ngự tọa. Bá quan phân chia chỗ ngồi hai bên trái, phải theo văn võ phẩm bậc, phẩm bậc càng thấp thì ngồi cách ngự tọa càng xa. Các quan lại từ ngũ phẩm trở xuống thì chỉ có thể lễ bái ở ngoài điện rồi lui ra, không có tư cách tham dự tứ yến.

Bởi vì không thể ca múa thêm vui, trong điện không cần để lại khoảng trống quá rộng, bộ Lễ đã cố ý sắp xếp chỗ ngồi cho mọi người tương đối gần nhau, chỉ trải một tấm thảm vuông mỗi chiều mười thước cách bậc ngự tọa ba trượng làm chỗ đứng ngâm vịnh cho những người đọc thơ mừng thọ trong nghi điển.

Đối với bộ Lễ, những chuyện này đều là những công việc quen làm, toàn bộ lưu trình, quy củ và việc bố trí trong cung điện đều có quy chế và tiền lệ, không có gì khó khăn.

Nhưng mấy ngày trước lễ mừng thọ, những công việc mà bộ Lễ nhắm mắt cũng có thể hoàn thành đột nhiên lại xuất hiện biến cố, bởi vì trong danh sách tham gia có thêm một người.

Thân là khách khanh Đại Lương, Mai Trường Tô không thuộc bất cứ nhóm người nào trong điện. Chàng không phải tôn thất, cũng không có chức quan có phẩm bậc rõ ràng, sắp xếp ngồi cùng hoàng tộc hay triều thần đều không được. Nhưng vị khách này là chính miệng Hoàng đế bệ hạ nói cần mời tới, khi đó Thái tử điện hạ ở bên cạnh còn cố ý dặn dò một câu: "Chăm sóc cho tốt", cho nên tuyệt đối không thể cho ngồi ở góc điện. Vì thế những người ở bộ Lễ phải vắt óc suy nghĩ mà vẫn không tìm ra cách giải quyết, trong lòng nóng như có lửa đốt.

Ai ngờ đến ngày mừng thọ, nút thắt này lại không cần cởi mà tự bung ra. Mai Trường Tô vừa bước lên bậc thềm, còn chưa kịp nói câu nào với người của bộ Lễ đang đi ra đón, Mục Thanh đã vui vẻ chạy tới, cười tươi như hoa, vẻ cực kì thân quen, nhất định kéo chàng vào ngồi cùng với mình.

Thượng thư bộ Lễ vốn đang đau đầu, bây giờ thấy tình hình này liền hàm hồ coi Mai Trường Tô là người của Mục vương phủ. Dù sao chàng và Mục Thanh cũng ngồi cùng một bàn, không chen vào chỗ người khác, chỗ đó cách ngự tọa cũng gần, không đến nỗi để chàng thấy bị kỳ thị, coi như mọi người cùng vui.

Chuông vàng vang lên chín tiếng, Tiêu Cảnh Diễm dìu Hoàng đế Đại Lương bước lên bậc vàng, ngồi vào chỗ. Vừa dừng lại, ánh mắt hắn đã nhanh chóng nhìn lướt một vòng khắp điện.

Thấy Mai Trường Tô mỉm cười ngồi bên cạnh Mục Thanh, vẻ mặt Trưởng công chúa Lỵ Dương cũng xem như bình tĩnh, hắn mới thoáng yên lòng, chính thức bắt đầu nghi điển.

Ngoài việc cắt bớt ca múa và tấu nhạc, trình tự nghi điển không khác những năm trước là bao, thân quý trọng thần, từng nhóm lễ bái, nói lời chúc mừng, Hoàng đế nhất nhất ban thưởng.

Sau đó quan xướng lễ tuyên bố khai yến, đợi thiên tử dùng đũa, rượu đầy ba chén, Thái tử lại dẫn đầu các tôn thất sủng thần có tư cách tặng lễ lần lượt dâng lên quà mừng mà bọn họ đã chuẩn bị kĩ lưỡng.

Bình thường thì khi hành lễ, bầu không khí trong đại điện còn tương đối trang nghiêm, nhưng đến lúc dâng quà mừng thọ thì bầu không khí đã nhẹ nhàng hơn nhiều. Sau khi tất cả các loại quà mừng đã được dâng lên, sẽ có triều thần xin chỉ, đứng trên thảm giữa điện ngâm thơ chúc thọ mình tự làm, dùng những câu từ tuyệt diệu hoặc hài hước để đổi lấy những lời khen ngợi, giành được sự chú ý của bề trên.

Theo kinh nghiệm trước kia, hằng năm, trên tấm thảm này đều sẽ xuất hiện một vài người nổi bật, cho nên mọi người đều vừa ăn uống vừa chờ xem năm nay có ai lại thành danh ở đây.

"Ha ha, ha ha ha, thế mà cũng gọi là thơ... Ha ha..." Sau khi một vị thị lang bộ Công bước ra ngâm thơ, Mục Thanh vỗ bàn cười lớn. "Tô tiên sinh, ta mà làm thơ như vậy thì nhất định sẽ bị phu tử cầm roi mây đánh một trận..."

"Bài thơ này có thể làm cho ngươi cười như vậy thì cũng có cái hay của nó. Các lão phu tử dạy ngươi quả thật không thể làm được một bài thơ sống động như vậy." Mai Trường Tô cười, góp ý với quan điểm của Mục Thanh, ánh mắt lại nhẹ nhàng liếc chéo về phía trước, khóe môi hơi thu lại.

Ở điểm cuối của ánh mắt chàng, Trưởng công chúa Lỵ Dương buông mí mắt, chỉnh lại tay chiếc áo sam mỏng màu trắng, gạt tấm sa che mặt ra phía sau. Khuôn mặt bà xanh xao nhưng ánh mắt rất nghiêm nghị, không lâu sau khi trao đổi ánh mắt với Tiêu Cảnh Diễm, bà chậm rãi đứng lên.

"Cô cô đi đâu vậy?" Công chúa Cảnh Ninh ngồi bên cạnh bà kinh ngạc, thấp giọng kêu lên, nhưng trưởng công chúa Lỵ Dương dường như hoàn toàn không nghe thấy, váy dài thướt tha đi vòng ra ngoài bức bình phong, chậm rãi đi tới đứng trên tấm thảm vuông giữa điện.

Hoàng thất Đại Lương không thiếu tài nữ, người làm thơ chúc thọ ông ta cũng không hề ít, nhưng đều là kính hiến riêng tư trong chốn cung khuê, chưa từng có ai đứng trên thảm giữa đại điện trong nghi điển. Huống chi bản thân trưởng công chúa Lỵ Dương lại là một nữ nhân đã gặp nhiều sóng gió trong thời gian gần đây.

Vì vậy, khi bóng dáng bà vừa xuất hiện, trong điện lập tức yên lặng, mọi người đều bất giác đặt chén dừng đũa, mở to mắt nhìn bà, ngay cả Hoàng đế trên ngự tọa cũng không tự chủ được đặt chén vàng trên tay xuống, ngạc nhiên hỏi: "Lỵ Dương, muội đọc thơ à?"

"Thần muội vốn không có tài văn thơ, đâu có thơ để đọc..." Trưởng công chúa Lỵ Dương lộ vẻ quyết tâm, hít sâu một hơi, ngẩng mặt lên. "Xin bệ hạ thứ tội, thần muội chỉ muốn nhân cơ hội này cung khai tội nghiệt khi quân phạm thượng, hãm hại trung thần thay tội thần Tạ Ngọc trước mặt các vị đại nhân thân quý. Làm mất nhã hứng của bệ hạ, tội của thần muội đáng chết vạn lần, nhưng tội lỗi của Tạ Ngọc thật sự ngập trời, làm người ta phẫn nộ, thần muội thực không dám giấu. Nếu không khai báo trước ngự tiền, công khai trước thiên hạ thì chỉ e sẽ khiến trời cao trừng phạt, xin bệ hạ thánh minh cho thần muội được tâu rõ."

"Muội nói gì thê?" Hoàng đế Đại Lương ngẩn ra, nói với vẻ không vui. "Nghe nói Tạ Ngọc chết rồi cơ mà? Tội của hắn cũng xử trí rồi... Lỵ Dương, mặc dù trẫm không đặc xá hắn nhưng vì nể tình muội nên trẫm vẫn xử nhẹ, cũng không để muội và đám trẻ bị liên lụy. Muội còn thấy chưa đủ hay sao mà quấy rối tiệc mừng thọ của trẫm như thê?"

"Vì sao thần muội khai nhận tội thay phu quân trong tiệc mừng thọ, sau khi nghe xong bệ hạ tự nhiên sẽ hiểu.” Đối mặt với ánh mắt lạnh lẽo của hoàng huynh, trưởng công chúa Lỵ Dương cắn răng, sự sợ hãi trong lòng lại bớt đi một chút, giọng nói cũng trong trẻo hơn: "Mười ba năm trước, Tạ Ngọc và Hạ Giang đồng mưu ép một người bắt chước bút tích của đại tướng tiên phong Xích Diễm là Niếp Phong, làm giả thư tín mật cáo, vu hãm Lâm soái mưu phản, lừa gạt quân chủ, cuối cùng gây ra một vụ án vô cùng lớn, đây là tội thứ nhất..."

Bà mới nói một câu như vậy, cả đại điện Vũ Anh đã lập tức sôi trào như vạc dầu sôi bị giội một gáo nước lạnh.

Sắc mặt Hoàng đế Đại Lương cũng lập tức thay đổi, một ngón tay run rẩy chỉ vào trưởng công chúa, cả giận nói: "Ngươi... ngươi... ngươi điên rồi hay sao?"

"Để khẳng định nội dung vu cáo, Tạ Ngọc bí mật dùng lửa phong tỏa Tuyệt Hồn cốc, đẩy quân sở thuộc của Niếp Phong vào tuyệt cảnh, toàn quân bị diệt và giá họa cho Lâm soái, đây là tội thứ hai." Trưởng công chúa Lỵ Dương hoàn toàn không để ý tới sự sôi trào xung quanh, vẫn cao giọng nói. "Tạ Ngọc lợi dụng ưu thế ở trong quân, hiểu tình hình ở tiền tuyến và tình hình của quân Xích Diễm, nói Lâm soái chuẩn bị đưa quân về tấn công kinh thành, lừa lấy binh phù của bệ hạ, cùng Hạ Giang phục binh ở Mai Lĩnh. Thừa dịp quân Xích Diễm đã huyết chiến với quân xâm lược Đại Du đến sức cùng lực kiệt, không tuyên chỉ, không chiếu hàng, xuất kỳ bất ý trắng trợn chém giết, khiến bảy mươi ngàn trung hồn chết oan ở Mai Lĩnh. Sau đó lại vu oan, nói người bị hại phản nghịch kháng chỉ, không thể không tiêu diệt tại chỗ. Đây là tội thứ ba..."

"Câm miệng! Câm miệng!" Cuối cùng Hoàng đế Đại Lương không thể nghe tiếp được nữa, toàn thân run lên, khản giọng quát lớn: "Người đâu! Đưa người này ra ngoài cho trẫm! Đưa ra ngoài!"

Vài tên cấm vệ trong điện đưa mắt nhìn nhau một lát rồi do dự đi tới. Vừa mới đưa tay chạm vào góc áo trưởng công chúa Lỵ Dương đã bị bà giật ra, bọn chúng lập tức làm ra vẻ không dám mạnh tay bắt ép, chỉ đứng yên bên cạnh.

"Sau cuộc tàn sát ở Mai Lĩnh, Hạ Giang và Tạ Ngọc dùng ấn tín của Lâm soái để làm giả các công văn qua lại, vu cáo hành vi mưu nghịch của Xích Diễm quân là do Kỳ vương giật dây, có ý soán vị khiến Kỳ vương bị oan không giải được, cả nhà bị xử tử. Đây là tội thứ tư." Biết lúc này không thể dừng lại, trưởng công chúa Lỵ Dương không thèm nhìn các võ sĩ cấm quân bên cạnh, dựa vào chút khí thế còn lại trong lồng ngực, nói một mạch không dừng lại: "Sau khi vụ án oan này xảy ra, Tạ Ngọc và Hạ Giang dựa vào binh quyền và uy thế trên triều để phong bế mọi đường kêu oan, tất cả những người biết nội tình mà chưa mất lương tâm có ý định kêu oan thay vì đều bị hai người này nhất nhất ngăn chặn, không thể bẩm báo được Hoàng thượng. Đây là tội thứ năm. Năm tội lớn, tất cả đều có lời khai Tạ Ngọc tự tay viết, quyết không có một chữ nào sai. Sau khi đọc lời khai của Tạ Ngọc, thần muội thực sự kinh hoàng, ăn ngủ không yên, cho nên đến ngự tiền tố cáo. Mong bệ hạ hiểu rõ oan khuất, thuận theo đạo trời, hạ chỉ phúc thẩm vụ án Xích Diễm để an trung hồn, định lòng dân. Nếu được ân chuẩn, thần muội dù chết... cũng có thể nhắm mắt yên lòng."

Nước mắt chảy dài, trưởng công chúa Lỵ Dương phất tay áo quỳ gối, trán chạm xuống đất. Bà chậm rãi khấu đầu nhưng lại như nhát búa nặng nề đánh thẳng vào ngực từng người trong điện.

Mặc dù câu chữ ngắn gọn, không hề có vẻ tô vẽ nhưng chân tướng hôm nay bà chỉ ra thật sự khiến người ta chấn động. Hễ là người trong lòng có một chút quan điểm thị phi và còn lương tri thì ít nhiều đều bị chân tướng này làm cho bi phẫn.

Trong cảnh ồn ào này, thượng thư bộ Lại Sử Nguyên Thanh đứng dậy đầu tiên, chắp tay nói: "Bệ hạ, lời trưởng công chúa nói quả thật làm kinh hãi người đời, lại có lời khai viết tay của Tạ Ngọc làm chứng, không phải là lời nói vô căn cứ. Nếu không tra rõ thì không thể yên ổn lòng dân cũng như cục diện triều đình. Xin bệ hạ chuẩn tấu trưởng công chúa, sai triều thần công chính xử lại vụ án Xích Diễm năm đó, tra rõ chân tướng để tỏ rõ hiền minh thịnh đức của bệ hạ!"

Ông ta vừa dứt lời, Trung Thư lệnh Liễu Trừng, Trình các lão, Thẩm Truy, Thái Thuyên đều lũ lượt bước ra khỏi hàng, cùng lớn tiếng nói: "Lời của Sử thượng thư rất đúng. Thần tán thành!"

Lúc này, tâm tình của mọi người vốn đã kích động, những người này lại đều là triều thần trọng yếu, bọn họ vừa đứng ra, lập tức một đám đông cũng đứng ra theo. Ngay cả Kỷ vương xưa nay an nhàn cũng chậm rãi đứng dậy, mắt hơi đỏ. “Thần đệ cho rằng chuyện chúng thần đề nghị rất hợp tình hợp lý, xin bệ hạ ân chuẩn!"

"Ngươi... Ngay cả ngươi cũng..." Cơ mặt của Hoàng đế Đại Lương run rẩy, ho liền mấy tiếng, không ngồi được nữa, nghiêng xuống ngự án khiến một tách trà thơm bị quệt rơi xuống đất. "Các ngươi định làm gì đây? Ép trẫm sao? Tạ Ngọc đã chết rồi, còn nói gì có tội hay vô tội nữa? Chỉ là một bức thư tay tầm thường, thật giả khó phân, vậy mà cũng làm ầm ĩ lên, chẳng phải là chuyện bé xé ra to sao? Đều lui ra cho trẫm... Lui ra..."

"Bệ hạ." Thái Thuyên tiến lên trước một bước, ngẩng đầu nói. "Chân tướng của chuyện này không phải chỉ liên quan đến việc Tạ Ngọc có tội gì mà chủ yếu là phải để thiên hạ tin phục cách xử trí của triều đình. Oan hay không oan thì phải điều tra mới biết, nếu cứ thế bỏ qua thì sẽ khiến điều tiếng lan truyền khắp nơi, trăm họ phản đối, tướng sĩ lạnh lòng, đức danh của bệ hạ và sự vững bền của giang sơn Đại Lương sẽ bị ảnh hưởng, xin bệ hạ tiếp nhận lời can gián của chúng thần, ân chuẩn phúc thẩm vụ án Xích Diễm!"

"Thần tán thành! Tán thành!" Mục Thanh gần như là vung tay, nói. "Một vụ án oan thiên cổ như vậy, những người trên điện ai có thể dối gạt lương tâm, có thể nghe mà làm như không nghe thấy, không tra không hỏi? Vụ án xử sai đương nhiên phải xử lại, đây là đạo lý đơn giản nhất!"

"Làm càn!" Hoàng đế Đại Lương tức giận đến mức râu tóc dựng ngược, nghiến răng ken két. "Gào thét giữa kim điện, Mục Thanh, ngươi muốn tạo phản sao?"

"Thần cũng tán thành." Ngôn hầu lạnh lùng nói xen vào. "Trưởng công chúa cáo trạng giữa đám đông, lời nói rành mạch, sự thật rõ ràng, không hề có chỗ hoang đường, theo tình, theo lý, theo luật đều nên chuẩn tấu lập án phúc thẩm. Thần thật sự không rõ vì sao bệ hạ lại do dự?"

Câu này của ông ta giống như một mũi dao đâm vào lòng Hoàng đế Đại Lương khiến ông ta vừa nôn nóng vừa giận dữ nhưng lại không nói nên lời.

Đúng lúc này, Thái tử điện hạ mặc long bào vốn vẫn thờ ơ lạnh nhạt, im lặng không nói cuối cùng cũng đứng lên, khẽ nghiêng người về phía vị Hoàng đế già, toát ra một sự uy nghi và sức mạnh làm người ta hoa mắt, đối lập hoàn toàn với vẻ già nua và suy yếu trước mặt.

"Nhi Thần tán thành!"

Chỉ bốn chữ vô cùng đơn giản như vậy nhưng dường như lại mang theo năng lượng của sấm sét, lập tức đánh sập tuyến phòng ngự cuối cùng của Hoàng đế Đại Lương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.