Lẳng Lơ Tao Nhã

Chương 176: Bắt tay không phạt, con mắt không ghìm nổi mình



Hắn lại nói:

- Chờ chút sẽ có bữa sáng, Đạm Nhiên, chúng ta đi Ẩn Tuyền rửa mặt đi.

Nói rồi Trương Nguyên dẫn đầu đi hướng vào vườn cúc, đi được mấy bước, quay đầu lại nhìn Thương Đạm Nhiên vẫn đứng ở đó, không chờ hắn mở miệng liền khẽ nâng váy áo đi theo.

Tiểu tì Cẩm Vân cũng chạy theo, Vũ Lăng khoát tay, thấp giọng nói:

- Nàng đi theo làm gì.

Vân Cẩm mười ba tuổi, nghe vậy có chút lưỡng lự, hỏi:

- Không cần đi theo sao?

Vũ Lăng nói:

- Thiếu gia và thiếu phu nhân muốn nói lời thân mật mà.

- Thiếu phu nhân?

Tiểu tì Vân Cẩm ngẩn người ra, lập tức nói ồ một tiếng, nói :

- Vẫn chưa thành thân mà.

Vũ Lăng nói:

- Chuyện sớm muộn thôi, đúng rồi, Vân Cẩm, tiểu thư nhà nàng gả cho thiếu gia nhà ta, nàng có phải theo tới không?

Tiểu tì Vân Cẩm nói:

- Tôi đương nhiên phải theo tiểu thư nhà tôi rồi, anh vui cái gì?

Vũ Lăng vội nói:

- Không có gì, chỉ là cảm thấy về sau sẽ rất náo nhiệt, trong lòng vui mừng, tiểu thư nhà nàng và thiếu gia nhà ta đúng là tâm đầu ý hợp.

Tiểu tì Vân Cẩm gật đầu nói:

- Đúng vậy, đúng là làm cho người ta nhìn là thấy vui. Hoá ra Trương công tử cũng thích đá bóng, chả trách không thích con gái bó chân, nếu tiểu thư nhà tôi mà bó chân thì không thể chơi cùng Trương công tử được rồi.

Vũ Lăng nhìn chăm chăm tiểu tì nữ lanh lợi này, cảm giác tim đang nhảy nhót. Vũ Lăng mười lăm tuổi cũng biết ái mộ mặt trời đỏ mới lên. Viêm uy tức hiện, nhưng ở bên Ẩn Tuyền bốn bề cây xanh này. Vẫn yên lắng như vậy, dưới dòng suối đang tuôn chảy, bên trên ao nhỏ trong khe đá, Trương Nguyên ngồi xổm, người cúi xuống vốc nước lên rửa mặt, ngẩng lên nói với Thương Đạm Nhiên:

- Khoan khoái thật, Đạm Nhiên, nàng cũng đến đây đi.
Trương Nguyên nói:

- Lục Cơ có vần thơ “Tiên phu nhất hà nhuận, tú sắc nhược khả xan”, nhìn nàng ta cũng nghĩ như vậy.

Thương Đạm Nhiên nửa thẹn nửa tức nói:

- Chàng chọc thiếp.

Trương Nguyên quì xuống bên cạnh Thương Đạm Nhiên, nói:

- Sao lại là chọc ghẹo được, đó là yêu, nếu nói điều đó là chọc ghẹo thì sau này chúng ta thành phu thê rồi, ta sẽ chọc ghẹo nàng đến cùng, lời riêng của phu thê coi như lời chọc ghẹo sao.

Thương Đạm Nhiên ha ha nói:

- Lúc này, bây giờ, vẫn chưa phải phu thê.

Trương Nguyên mỉm cười, không nhìn Thương Đạm Nhiên, vứt một cục đá vào nước, nói:

- Sơn Âm, Hội Khê, ai mà không biết Thương thị nữ lang Đạm Nhiên là vợ của Trương Nguyên ta chứ?

Thương Đạm Nhiên cúi đầu, một lát sau… ừm một tiếng, giọng rất nhẹ, dường như không thể nghe thấy.

Trương Nguyên tai thính, liền kéo tay Thương Đạm Nhiên, tay trắng nõn như ngọc, còn như ống hành tây tươi vậy. Mu bàn tay còn có bốn mu thịt nhỏ, nhẹ nhàng nắm vào thì mềm như không có xương vậy. Cơ thể Thương Đạm Nhiên hơi run run, muốn rút tay về nhưng Trương Nguyên lại nắm chặt nên đành tuỳ hắn, chỉ cắm mặt vào đầu gối, cổ họng không khỏi phát ra tiếng nghẹn.

Con suối không một tiếng động, ánh nắng nhỏ vụn, khắp núi tĩnh lặng dài dằng dặc.

Từ bên ẩn tuyền trở bề phòng sách nhà tranh, quan hệ của Thương Đạm Nhiên và Trương Nguyên thân mật lên rất nhiều. Thương Đạm Nhiên đã có cảm giác làm vợ, thoắt cái đã tỏ ra là phụ nữ có đức hạnh, đọc sách cho Trương Nguyên, ăn cơm với Trương Nguyên cũng bớt ngượng ngùng đi, dịu dàng lên ba phần, mắt đầy ẩn tình, nắm tay không cấm nữa nhưng nếu Trương Nguyên có hành động thân mật hơn thì nàng sẽ tránh, sẵng giọng nói:

- Vậy ngày mai thiếp không đến nữa.

Ánh mắt nghiêng nhìn ra ngoài cửa.

Trương Nguyên chắp tay thi lễ nói:

- Chúng ta đọc sách.

Thương Đạm Nhiên “xỳ” một tiếng cười, mở sách đọc:

- Nhất cái bại thái thì cố dĩ cường hĩ, chí phạt trịnh chi nhật, vưu giác hữu nhật dị nhi nguyệt bất đồng giả, quan kỳ dữ bá chủ tranh trịnh, liền phi thừa thì thiết phát chi bỉ nhất

Trương Nguyên nhắm mắt lắng nghe, chuyên tâm để ghi nhớ, núi Bạch Mã chi hạ này, một là để đọc sách, hai là để nói chuyện tình yêu.

Trương Nguyên đến đây mùng sáu tháng sáu, mùng chín sau giờ Ngọ Thạch Song đến báo, nói chủ mẫu mời thiếu gia quay về, lão gia Khai Phong có thư đến. Trương Nguyên liền cáo từ Thương Chu Đức để về Sơn Âm. Thương Chu Đức muốn Trương Nguyên nếu không có việc gì khác thì lại đến đọc sách lúc chạng vạng này, bái kiến mẫu thân Lã Thị, Trương mẫu Lã Thị rầu rĩ nói:

- Phụ thân con năm nay không thể về được, Chu thân vương Khai Phong chín tháng phải triệu vào kinh để bái kiến Hoàng Thượng. Đầu xuân sang năm mới có thể về Khai Phong, phụ thân con là Chu vương phủ duyện sử trường, nhiều việc nên không thể từ chức càng không thể xin nghỉ. Tháng mười một ngày thọ của ta ông ấy cũng không thể về, chỉ có chờ năm sau Chu thân vương qui phiên mới có thể từ chức về quê.

Phụ thân Trương Thuỵ Dương ở Chu vương phủ Khai phong xa ngàn dặm. Trương Nguyên cũng không muốn, chỉ có thể cùng tỷ tỷ Trương Nhược Hi an ủi mẫu thân. Trương Nguyên lấy lại thư mà phụ thân gửi về xem, Trương Thuỵ Dương vô cùng vui mừng vì con trai Trương Nguyên đã trúng thí án thủ phủ. Học trò nhỏ của cả đời Trương Thuỵ Dương, bây giờ con trai mười sáu tuổi là huyện thí, thí song án thủ phủ, năm sau thêm thành viên là chắc chắn không còn nghi ngờ nữa. Đây chẳng phải là tổ tông linh thiêng, nếu không hai năm trước đứa con trai không tốt đó sao lại đột nhiên hiểu biết, tiến bước dài thế này?

Lý Thuần, Lý Khiết, hai người họ mồ hôi đầm đìa chạy đến nói:

- Cữu cữu Giới Tử, có cần xem mảnh gỗ không?

Trương Nhược Hi lắc đầu cười:

- Hai đồ ngốc, cả ngày xem thợ lấy gỗ, bào gỗ, Lý Thuần nói thẳng, cậu ta lớn lên sẽ làm thợ mộc, làm mộc thú vị, Lý Khiết nói thợ mộc rất mệt, cậu ta không làm thợ mộc.

Trương Nguyên cười to, thầm nghĩ:

- Hoàng Thượng Thiên Hải thích làm thợ mộc kia bây giờ mấy tuổi rồi, có lớn như Lý Khiết không? Đối với ta mà nói, Hoàng Đế thợ mộc chắc chắn sống tốt hơn Sùng Trinh muốn chăm lo việc nước nhưng lại bảo thủ. Ừ, mấy năm nữa vào kinh xem có thể thấy tiểu thợ mộc đó không?

Tầng dưới của tiểu lâu Tam Doanh của hậu viên đã xây xong, thợ mộc Chính Cứ gõ đinh lên mặt trên một tầng, dự tính cuối tháng sau có thể hoàn công. Nếu không làm hoa văn trang trí thì lúc xây dựng loại mộc lâu Tam Doanh hai tầng này, ngân phí cũng không nhiều.

Ngày sau đó, Trương Nguyên sáng sớm đã đi giám sát điền trang của Hồ Đông Ngạn rồi. Từ lần trước hắn đến lại qua gần hai tháng rồi, nước hồ Giám lại rút đi rất nhiều, tình hình hạn hán càng ngày càng nghiêm trọng. Trương Nguyên phát hiện dọc theo hồ Duyên có phú hộ thân sĩ thừa dịp nước hồ rút, sai nô bộc và tá điền vây đập nước tạo điền bốn phía. Giám hồ tám trăm dặm mấy trăm năm qua dần dần bị tằm đục khoét như thế này. Tuy được không ít ruộng tốt nhưng hồ thu nhỏ lại, khả năng tích nước giảm đi nhiều. Một năm mưa thuận gió hoà thì thôi, một khi gặp thiên tai nhỏ sẽ biến thành thiên tai lớn. Mấy chục năm, trên trăm năm, thậm chí ngàn năm, vừa gặp nạn úng, khô hạn thì sẽ tập trung lại, dường như sau này sẽ không có thiên tai nữa. Thiên tai khô hạn, úng ngập toàn mấy năm này, thiên tai lớn một bộ phận cũng là vì **, những phú hộ thân hào này tầm nhìn hạn hẹp, chỉ vì lợi ích trước mắt, sao mà lo đến ngày hồng thuỷ ngập trời nữa!

Bốn hộ tá điền của nhà Trương Nguyên không kể ngày đêm thay phiên dùng hai xe chở nước để cấp nước vào ruộng. Đất ruộng gần Giám hồ này còn đỡ, chỉ cần chịu khuân vác, còn có thể lấy được nước tưới, hơn nữa phần lớn mạ trong ruộng không lấy được nước ở xa đã chết héo, đất ruộng nứt, nông hộ lo âu, Mã Thái giữ miếu thì hương khói

Chập tối Trương Nguyên quay về Sơn Âm, lập tức đi bắc thành xem kho lương Dương Hoà xây dựng như thế nào, mới nói chuyện với Lỗ Vân Bằng và Liễu tú tài một hồi. Lỗ Vân Bằng nói gần đây có người khá giả hảo nghĩa đến đây xem kho lương, nói muốn quyên lương thực, bao nhiêu bao nhiêu đấu, chỉ là kho lương chưa xây xong, không thể thu lương thực được, Trương Nguyên nói:

- Có người nói muốn quyên lương thực thì ghi tên lại, dán thông báo công bố, ghi tên tổ thúc tộc của ta và phụ thân ta trước, thúc tổ của ta quyên ba trăm đấu lương thực. Phụ thân ta quyên hai trăm đấu, còn lại điền sản lần trước mấy người quyên góp, tiền đều ghi lại, để Liễu tiên sinh viết ra dán thông báo cho dân chúng của huyện được biết, cổ vũ dân có tiền thì đi quyên góp.

Đêm đó Trương Nguyên đi bái kiến tộc thúc tổ Trương Nhữ Sương, kể lại chuyện ban ngày tại hồ Giám, nói rằng Tây Trương có một mảnh ruộng lớn ở xung quanh hồ Giám, tôn tạo ruộng ở quanh hồ rõ ràng là không tốt cho lợi ích của Tây Trương. Trương Nhữ Sương liền viết một phong thư sai Trương Nguyên đi gặp Hầu huyện lệnh. Trương Nguyên nói với Hầu huyện lệnh những điều không tốt quanh hồ: Sơn Âm vốn là vùng sông nước, sau nạn hạn hán tất có lũ lụt, nếu cứ xâm chiếm lòng hồ khiến hồ không đủ sức chứa sẽ gây ra lụt lội. Chi bằng thừa dịp hiện đang là mùa khô, hãy đào thông mương máng,đường sông mới là cách phòng ngừa chu đáo.Nói cách khác người dân Sơn Âm gắng gượng vượt qua hạn hán rồi lại phải chịu cảnh lũ lụt khi đó dân chúng không thể kiếm sống, khổ không thể nói.

Năm sau là năm Quý Sửu, là năm Giám sát Ngự Sử và Án Sát Tư xem xét quản lý địa phương. Việc này quan hệ đến việc thăng quan hoặc là cách chức, Hầu huyện lệnh tất nhiên cực kỳ lo lắng Sơn Âm xảy ra tai họa lớn. Việc này tất nhiên ảnh hưởng đến thành tích của ông ta. Nếu như cứu tế bất lực, thì có thể bị bãi quan thậm chí bị hỏi tội, vì thế Hầu huyện cũng rất quan tâm tới việc này, liền nói với Trương Nguyên:

- Ngươi đã trưng cầu ý kiến của Túc Ông (Trương Nhữ Sương) vậy là tốt rồi, làm được rất nhiều. Ngày mai ta sẽ phái người đi điều tra, xem ở đâu có cường hào xâm chiếm ruộng trũng, nhất định bắt bọn chúng lùi ruộng trả lại hồ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.