Lẳng Lơ Tao Nhã

Chương 197-2: Làm rối kỷ cương (2)



Trương Nguyên mang theo cái giỏ chật vật mãi mới tìm được trường thi và chỗ ngồi của mình , lúc này mới có thời gian để búi lại tóc, một lát sau mới bình tĩnh trở lại, thầm nghĩ:

- Mỗi lần vào trường thi là mỗi lần nhục nhã, một đường thi đậu tiến sĩ sau đó làm quan, ai ai cũng đều mặt dạn mày dày cả rồi.

Kỳ Bưu Giai bước vào, chỗ ở sát phía sau bên trái của Trương Nguyên, liền nói:

- Giới tử huynh, vừa rồi có mấy thí sinh giấu tài liệu trong đũng quần, bị lục soát ra, bị coi là coi khinh chữ thánh hiền, bị phạt quỳ trước đám đông ở cửa Long môn, nghe nói phải quỳ một ngày.

Trương Nguyên cười ha ha, tâm tình thoải mái, hỏi:

- Hổ Tử, đồ ăn đệ mang theo bị làm ô uế không?

Kỳ Bưu giai gù lưng nói:

- Vẫn tốt, họ chỉ nhìn thôi, không làm bẩn.

Trương Nguyên thấy trong giỏ thi của Kỳ Bưu Giai có các loại bánh, nào bánh kê, bánh vàng, bánh các lão, còn có cả kẹo bông, kẹo vừng: đồ ăn quả thật không ít, liền nói:

- Bánh của ta bị làm bẩn ta vứt hết rồi, đệ cho ta mấy cái bánh ăn cho đỡ đói, bằng không đói không chịu nổi.

Kỳ Bưu Giai đưa hết chồng bánh kê cho Trương Nguyên, bánh các lão gã không cho, bánh các lão là loại bánh do đạihọc sĩ nội các năm chính thống là Khâu Duệ sáng chế ra, khi thi ăn bánh các lão sẽ gặp may mắn, thần đồng mười ba tuổi Kỳ Hổ Tử tin vào điều này.

Trời vừa hửng sáng, lồng đèn trong lều thi được mang đi hết, hơn 2600 thí sinh đã vào trong trường thi, long môn đóng lại, Vương Đề Học ra đề, tổng công có sáu đề bát cổ văn, trong đó một đề là đề tứ thư, đây là thủ nghệ, tất cả các thí sinh đều phải làm, ngoài ra là năm đề kinh nghĩa: thi, dịch, thư, lễ, xuân thu;thí sinh căn cứ vào bổn kinh của mình để chọn ra một đề, có một quan thư lại đọc to đề thi, còn có sai dịch viết đề lên bảng đi khắp trường thi, các thi sinh cận thị và tai điếc đều được chiếu cố tới. Kỳ Bưu Giai ngồi phía sau bên trái Trương Nguyên, bổn kinh của Kỳ Bưu Giai là ‘ Thượng thư’, lúc này thấy đề tứ thư là “Chúng ác chi tất sát yên”, xem tiếp thấy đề ‘Thượng thư’ là ‘Khắc minh tuấn đức, dĩ thân cửu tộc’, trong lòng thầm mừng, hai câu này xuất phát từ Nghiêu Điển Thượng thư, gã đã nghiên cứu rất sâu, lại thấy đề ‘Xuân Thu’ là “ Tang hi bá gián quan ngư”, đây là kinh đề màTrương Nguyên muốn làm, lần này hắn phải tranh tài cao thấp với Trương Nguyên, giành án thủ thi đạo.

Vốn dĩ ba năm trước Kỳ Bưu Giai có thể đỗ tú tài, nhưng Đề học quan tiền nhiệm thấy gã mới có mười tuổi, tuổi còn quá trẻ, có ý muốn rèn luyện gã, để gã đợi kỳ thi sau, nói rằng nếu khoa thi tới học hành tiến bộ, , sẽ đề cử gã là án thủ thi đạo, không ngờ cuối năm ấy quan Đề học ấy qua đời, bây giờ Vương Đề Học này không có ấn tượng gì với một thần đồng đệ nhất Sơn Âm là hắn, chỉ quan tâm Trương Nguyên, điều này khiến Kỳ Bưu giai mười ba tuổi không khỏi có phần không phục. Trương Nguyên vẫn theo lệ cũ nhắm mắt tư duy cả buổi sáng, viết nháp trong dạ, chừng qua một canh giờ, một thư sử mang theo con dấu nhỏ của Vương đề học tới lều thi của Trương Nguyên, đóng dấu vào từng bài thi, đây là để phòng ngừa hiện tượng gian lận như thí sinh đổi bài hoặc nhờ người làm hộ, dấu được đóng vào sau phần phá đề, đã một canh giờ trôi qua, phần phá đề của đề tứ thư chắc đã viết ra rồi chứ.Không ngờ vừa tới trước mặt Trương Nguyên, thì thấy thí sinh này đang ngủ gật, bài thi và giấy nháp đều để trống, không có chữ nào, liền trầm giọng nói:

- Tại sao không làm bài? Đến lúc này rồi ngay cả phá đề cũng không có, chẳng lẽ là chờ để sao chép bài của người khác hay sao, mau làm phsa đề đi, lát nữa ta sẽ quay lại đóng dấu cho ngươi.

Nói xong , y ghi lại tên của Trương Nguyên ở phần đầu quyển thi rồi tiếp tục đi đóng dấu cho các thí sinh khác.Trương Nguyên giật mình, thầm nghĩ:

- Thi đạo có quy định này sao? Ta muốn nghĩ thêm một lát cũng không được, không có ai nói với ta, viên thư sử này ghi lại tên ta làm gì nhỉ?

Trong trường thi cũng không được hỏi, đành cầm bút viết phá đề và thừa đề của đề Tứ Thư 《 Chúng ác chi tất sát yên 》: Luận về sự tốt xấu của con người, buộc phải đặt mình vào vị trí của họ, để truy cứu nguyên nhân, che giấu hết thiện ác mong sự đồng tình trong thiên hạ, người bị bịt mắt che tai, cũng không truy cứu nguyên cớ ư?

Sau khi viên thư sử kia đóng dấu bài thi của các thí sinh ở lều khác xong, y lại tới trước mặt Trương Nguyên, nhìn lên bài thi của Trương Nguyên rồi đóng dấu ‘cạch’ một tiếng, sau đó ra khỏi lều thi, tới đại đường bẩm báo việc vừa thấy cho Đề học quan, đồng thời trình lên tên của vài thí sinh đã được ghi lại .

Vương Đề Học vừa nhìn thấy cái tên “Trương Tập”, nhíu mày nói:

- Trương Nguyên này phạm quy thế nào?

Thư lại bẩm:

- Khi Tiểu quan tới đóng dấu, thì bài thi của hắn chưa có chữ nào, là tiểu quan nhắc nhở, hắn mới vội vàng phá đề, e là có ý gian lận.

Cái kiểu phạm quy hư hư thực thực này mặc dù có thể tiếp tục thi, nhưng sẽ bị giám thị để ý, hơn nữa bị ghi tên, khi chấm bài cho dù là văn hay cũng sẽ bị giảm một bậc, cũng chính là không hy vọng gì vào được top 6 thí sinh thi đạo điểm cao nhất..

Hầu Chi Hàn đang ngồi nghe nói vậy bỗng thất kinh ngạc, vội giải thích cho Trương Nguyên:

- Lão đại nhân, Trương Nguyên làm văn có thói quen này, phải nghĩ sẵn trong đầu trước, sau đó mới viết ra, hôm đó ở nho học Sơn Âm, lão đại nhân cũng từng ra để để hắn làm, hắn đối đáp nhanh nhẹn, tài năng hiếm có, đâu đến nỗi một canh giờ phá không nổi đề.

Từ Thời Tiến cũng nói:

- Đi thi phủ hắn cũng như vậy, trước giờ ngọ một chữ cũng chưa làm, sau đó viết liền một mạch, xin lão đại nhân minh giám.

Thứ tự tên thi đạo của Trương Nguyên cũng liên quan tới danh dự của Hầu huyện lệnh và Từ tri phủ, nếu thứ tự của Trương Nguyên quá thấp, thì Hầu huyện lệnh và Từ tri phủ cũng không được đẹp mặt cho lắm, Vương Đề Học cười ha ha nói:

- Lão phu hiểu rõ tài năng của Trương Nguyên, đâu phải hạng người gian lận quay cóp.

Vương Đề học đích thân tới lều thi của Trương Nguyên, thấy Trương Nguyên nhíu mày viết trên bản nháp, đương nhiên vì vừa bị ghi tên, nên tâm trạng không được tốt lắm, liền đi tới hạ giọng nói:

- - Làm bài cho tốt, chớ bị ảnh hưởng.

Trương Nguyên nhìn thấy Vương Đề Học, tinh thần phấn khởi hẳn lên, không đợi hắn đứng dậy thi lễ, Vương Đề Học đã xoay người đi ra ngoài.

Trương Nguyên trong lòng biết Đại tông sư đặc biệt tới để an ủi hắn, trong lòng cảm kích, lập tức hoàn toàn tập trung làm văn, Vương Đề Học ra tới đại sảnh, ngồi một lát, dưới bếp báo lên cơm trưa đã chuẩn bị xong, mời mấy vị đại nhân dùng bữa.

Vương Đề Học cùng mấy vị quan là Từ tri phủ và Hầu huyện lệnh cùng đi dùng bữa, thì có thí sinh tới nộp bài, lập tức liền có năm sau thí sinh khác tới nộp bài, Vương Đề Học nhìn qua, chưa thấy tác phẩm nào xuất sắc, lại qua nửa canh giờ nữa, mới thấy Trương Nguyên xách giỏ thi đi ra, theo sát phía sau là một thiếu niên, Hầu Chi Hàn cười nói:

- Trương Nguyên nộp bài rồi, phía sau là Kỳ Bưu Giai, là thần đồng Sơn Âm, hai người họ cùng nộp bài , thật khéo.

Hai quyển chế nghệ của Kỳ Bưu Giai đã làm xong trước giờ ngọ, gã viết ra nháp trước, sau đó kiểm tra lại ba lần, xem có chỗ nào phạm qui không, ví như chưa tránh ngự danh, miếu hiệu, trong văn có đề cập đến dòng dõi nhà mình, bài thi phạm những điều cấm kị này đều không thể trúng tuyển. Thiếu niên mười ba tuổi này cực kì chăm chỉ, cơ hội ba năm một lần tuyệt đối không thể vì những sơ sẩy này mà thất bại trong gang tấc. Khi kiểm tra thấy không có lỗi nào, mới viết vào giấy thi, gã còn phải tự mình đọc chấm câu, sau khi hoàn thành, đặt bút xuống xoay tay thả lỏng, nhìnTrương Nguyên ở đằng trước vẫn đang viết văn.

Lúc này đã có người nộp bài thi. Kỳ Bưu Giai cũng không vội, chờ Trương Nguyên. Đợi nửa canh giờ thấy Trương Nguyên đứng dậy nộp, gã cũng nộp bài theo. Mười thí sinh nộp bài đầu tiên ở mỗi trường thi có thể trực tiếp đem bài thi đến thẳng đại đường và mời Đại Tông sư phỏng vấn, nếu Đại Tông sư khen ngợi thì có thể quyết định ngay có trúng tuyển hay không.

Trương Nguyên quay lại thấy Kỳ Bưu Giai đi theo sau, liền đi chậm lại, sóng vai đi cùng Kỳ Bưu Giai, hỏi:

- Hổ Tử, thư sử lúc trước tại sao lại ghi tên của ta, còn chưa qua giờ Ngọ, chả nhẽ không đáp đề thì không được sao?

Kỳ Bưu Giai tham gia đạo thi lần trước, có kinh nghiệm hơn Trương Nguyên, nói:

- Qui định của trường thi không có điều này, nếu không đã hủy thẳng tư cách thi của huynh rồi. Cụ thể như thế nào thì đệ cũng không rõ, chắc là ước định thành một loại thói quen khoa trường. Thi cũng được một canh giờ rồi, cuối cùng cũng phải viết vài câu chứ.

Thiếu niên mười ba tuổi này nói bộ dạng như ông cụ non. Trương Nguyên cười hì một cái, nói:

- Tạm thời chưa đáp đề thì chính là có ý đồ làm rối kỉ cương, cũng giống như ra ngoài mà không mang theo bạc chính là muốn trộm cướp, nhìn mỹ nữ là muốn… sao có thể vô lý thế được.

Thầm nghĩ:

- Đi một ngày đàng học một sàng khôn. Lần này coi như ta sơ sẩy, lúc ban đầu hỏi Tông Tử đại huynh về qui củ thi không đủ cẩn thận, chuyện này tuyệt đối không thể có lần thứ hai. Lúc thi hương ta phải cố gắng tìm hiểu mọi chuyện có thể xảy ra trong trường thi, phải xuy sét đến mọi chuyện có thể xảy ra, thời gian không chờ đợi ta.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.