Lẳng Lơ Tao Nhã

Chương 211-1: Không thể mua danh học bá vương (1)



Tuyển tập văn bát cổ do Trương Nguyên biên soạn năm ngoái sở dĩ có thể bán chạy được như vậy, ngoại trừ nhờ vào danh hiệu “Tiểu Tam Nguyên” của Trương Nguyên ra, còn một nhân tố khác, đó là vì Trương Nguyên đã đánh Đổng Tổ Thường. Tuyển tập đó đến nay đã bán ra đến gần năm ngàn cuốn, tổng số tú tài ở ba huyện của phủ Tùng Giang không quá hai ngàn người, điều đó cũng đồng nghĩa với việc không chỉ có tú tài, mà ngay cả đồng sinh cũng mua tuyển tập văn bát cổ của Trương Nguyên, lúc mới đầu là vì hiếu kỳ, nhưng sau khi đọc rồi, người đọc đều cảm thấy ích lợi không nhỏ. Trương Nguyên đã nổi danh về bát cổ tuyển chính rồi, Dương Thạch Hương bèn muốn mời Trương Nguyên biên tập sách cho tiệm sách của gã, như thế thì tiền vào như nước rồi. Cho nên, dưới tiền đề là không ảnh hưởng đến lợi ích của bản thân, gã đương nhiên sẽ ủng hộ Trương Nguyên.

Trương Nguyên nói:
- Gia nô Đổng thị và đám người đánh thuê dám chặn cửa mắng chửi, không cần nói Lục công là một cử nhân có công danh, ngay cả tỷ phu ta cũng là Lẫm sinh của huyện nhà. Đổng thị làm vậy là coi thường các học trò Thanh Phổ. Nếu cuối cùng sáu trăm mẫu rừng dâu của Lục thị bị lọt vào tay Đổng thị, thì với lòng tham của Đổng Tổ Nguyên, Đổng Tổ Thường, sau này Thanh Phổ cũng sẽ giống như Hoa Đình vậy, tất cả những ruộng đất tốt đều bị Đổng thị chiếm hết, đàn ông bị áp bức, đàn bà bị chiếm đoạt. Cho nên tại hạ muốn nhờ Thạch Hương huynh liên kết với các học trò của bổn huyện nhất tề cầu xin với Vương huyện tôn, xin ông ta nghiêm trị mười hai tên gia nô Đổng thị và đám người đánh thuê gây chuyện trước cửa Lục phủ này.

Dương Thạch Hương khẳng khái nói:
- Giới Tử huynh nói phải lắm, Hoa Đình Đổng thị ngông nghênh ngang ngược quá đỗi, nếu không chống lại, thì thân sỹ Thanh Phổ ta cũng sẽ bị bức hiếp. Bây giờ ta lập tức sẽ cho người đi triệu tập mười mấy sinh đồ của Thanh Phổ xã bọn ta lại.

Đúng lúc đó, Lục Đại vội vội vàng vàng chạy vào bẩm báo:
- Đại thiếu gia, có đội trưởng Đặng từ Hình khoa phòng của huyện nha cầu kiến, có vẻ như là đến vì đám người của Đổng thị.

Lục Thao nói:
- Để hắn vào.

Đội trưởng Đặng dẫn theo hai tên sai dịch bước vào, thấy có bảy tám học trò đang ngồi đó, trong số đó có Trương Nguyên là ông ta có biết, năm ngoái đi bắt Lục Dưỡng Phương là theo ý của Trương Nguyên. Năm ngoái Trương Nguyên chưa có công danh, hôm nay gặp lại khăn áo chỉnh tề, đã là một tú tài rồi, ông ta vội thi lễ với bọn Lục Thao, Trương Nguyên.

Lục Thao hỏi:
- Đội trưởng Đặng đến có việc gì?

Đội trưởng Đặng này đã nhận tiền của Hoa Đình Đổng thị, nghe nói người nhà Đổng thị bị đánh bị trói ở trước cửa Lục phủ, bèn lập tức bẩm báo lại với Vương huyện lệnh, rồi dẫn theo hai tên sai dịch đến can thiệp, định dẫn người nhà Đổng thị đi trước. Bây giờ lại gặp Trương Nguyên ở đây, mà chuyện Trương Nguyên đánh Đổng Tổ Thường thì khắp ba huyện của phủ Tùng Giang này ai mà không biết. Rồi lại thêm Dương Thạch Hương tuyên truyền tuyển tập văn bát cổ kia nữa, cho nên những việc Trương Nguyên được xưng tụng là “Tiểu Tam Nguyên”, “môn sinh của Trạng Nguyên”… đội trưởng Đặng đều biết cả. Trương Nguyên đánh Đổng Tổ Thường mà lại bình yên vô sự, Đổng Hàn Lâm không làm gì được hắn, chứng tỏ Trương Nguyên cũng là người có lai lịch lớn, đội trưởng Đặng không dám nói thẳng là muốn dẫn người nhà họ Đổng đi, chắp tay nói:
- Huyện tôn nghe nói có người đánh nhau trước cửa Lục phủ, nên phái tiểu nhân đến điều tra.

Lục Thao nhìn Trương Nguyên, Trương Nguyên nói:
- Đội trưởng Đặng cứ về bẩm lại với huyện tôn trước, cứ nói là lát nữa bọn ta sẽ đến huyện nha để bẩm báo rõ sự tình với huyện tôn, người nhà Đổng thị cũng sẽ giao cho Vương huyện tôn xử trí.

Đội trưởng Đặng vâng vâng dạ dạ lui ra!

Sinh đồ Thanh Phổ Hồng Đạo Thái sau khi về nhà gặp cha mẹ vợ con xong cũng đến Lục phủ, lúc này mới biết cuộc chiến “đảo Đổng” đã đánh xong hiệp một, y nói:
- Đợi ta đi xem xem bọn gia nô Đổng thị kia cái đã.

Mười hai tên gia nô Đổng thị và đám người đánh thuê nọ có kẻ mặt mũi bầm dập, có kẻ sứt đầu mẻ trán, có mấy tên bị đánh gãy cả xương bả vai, bị trói chặt vứt ở góc tường, rên rỉ kêu đau, hết sức thảm thương.

Hồng Đạo Thái đi nhận mặt từng tên một, đột nhiên kêu lớn:
- Ta nhận ra tên này, tên có cái mụn thịt bên cánh mũi đây này.
Y tìm thấy một khúc gậy gỗ, lại đánh xuống tới tấp. Hồng Đạo Thái là thư sinh nho nhã, sức lực chẳng được bao nhiêu, bằng không trận đòn gậy của hắn cũng đủ gây án mạng.

Bọn người Trương Nguyên đều biết Hồng Đạo Thái từng bị Đổng Tổ Thường ép ăn phân ngựa, chắc tên gia nô này có tham gia trong vụ đó, vì có mụn thịt bên cánh mũi nên Hồng Đạo Thái nhớ mặt hắn, hôm nay gặp được, đương nhiên phải đánh cho hả giận. Dương Thạch Hương nói:
- Hồng huynh, chúng ta chia nhau đi triệu tập mọi người, hôm nay sẽ tìm Vương huyện tôn đòi lại công đạo. Gia nô Đổng thị và bọn người đánh thuê chặn cửa mắng chửi, làm nhục học trò Thanh Phổ ta, mà huyện tôn đại nhân chẳng thèm quan tâm, hôm nay chúng ta muốn xem xem, Vương huyện tôn xử trí đám người của Đổng thị thế nào.

Dương Thạch Hương là nhân vật đầu não trong số học trò Thanh Phổ, nhân dịp này để cho Vương huyện tôn thấy tầm thế lực của học trò Thanh Phổ bọn họ cũng là điều cần thiết. Vương Thiện Kế mới lên nhậm chức, cũng nên cảnh cáo một chút. Vào thời Vãn Minh, chuyện học trò địa phương tụ tập thành bè đảng, can thiệp gây áp lực, thao túng quan trên, gây ảnh hưởng đến việc chính trị, là chuyện rất phổ biến.

Cuối giờ mùi, hơn hai mươi sinh đồ Thanh Phổ tập trung ở Lục phủ, mọi người bàn bạc một lúc, rồi kéo cả đoàn đi đến huyện nha Thanh Phổ. Gia nô Lục thị cũng cùng áp giải mười hai tên gia nô Đổng thị và đám người đánh thuê nọ đến huyện nha. Vương Thiện Kế, người mới nhậm chức tri huyện Thanh Phổ được hơn một tháng, đang ngồi trên Nhật Kiến đường nghe đội trưởng Đặng báo cáo, nghe nói tài tử Sơn Âm Trương Nguyên, người đánh Đổng Tổ Thường cũng đang ở Thanh Phổ, ông ta nhíu mày nói:
- Nói như vậy là đám người nhà Đổng thị là do tên Trương Nguyên này đánh hả. Hắn là tú tài Thiệu Hưng, mà lại dám đến địa phận Thanh Phổ ta đánh người, đợi hắn đến, bổn huyện phải chất vấn hắn, xem hắn trả lời thế nào!

Đội trưởng Đặng nói:
- Trong Lục phủ đang có bảy tám học trò tụ hội, huyện tôn đại nhân cần phải để ý bọn này một chút.

Vương Thiện Kế ngày trước ở Nam Kinh là Tả doanh quan, chưa từng làm trưởng quan một mình đảm đương mọi chuyện, nên không hiểu ý tứ trong lời nói của đội trưởng Đặng, khoát tay nói:
- Lui ra đi.
Nói đoạn ông ta tiếp tục kiểm tra danh sách lương tiền của huyện nhà, tương lai của các quan châu huyện tất thảy đều được hiển thị trên sơ đồ lương tiền, Vương Thiện Kế muốn thúc đẩy con đường công danh của mình thì phải tạo được chút thành tích chính trị. Khoảng nửa canh giờ trôi qua, nghe thấy bên chỗ Tinh Thiện Đình có tiếng huyên náo vọng đến, âm thanh càng lúc càng gần, hình như có rất nhiều dân chúng đang tụ tập lại, Vương Thiện Kế gấp sổ sách lại, hỏi lớn:
- Kẻ nào đang làm huyên náo trên quảng trường vậy?

Một viên nha dịch chạy tới, bẩm báo:
- Huyện tôn, có một đám tú tài đang đến, còn có rất nhiều dân chúng, phải đến mấy trăm người.

Vương Thiện Kế đứng dậy nói:
- Nhiều người như vậy đến đây làm gì!
Nói đoạn bước ra Nhật Kiến đường, đứng dưới mái hiên, thấy đi đầu là mấy mươi học trò, phía sau là rất nhiều dân chúng, bọn họ đều nói lớn:
- Xin huyện tôn đại nhân làm chủ, nghiêm trị đám ác nô Đổng thị và lưu manh du côn làm nhục học trò bổn huyện!
Đám người hết sức kích động, phẫn nộ sục sôi, đang bước nhanh tới.

Vương Thiện Kế giật mình, vội nói:
- Xảy ra chuyện gì? Xảy ra chuyện gì?

Lúc này đã có vài quan lại nhỏ tụ tập đến bên cạnh Vương Thiện Kế, đội trưởng Đặng nói:
- Huyện tôn, đây đều là học trò của bổn huyện, có hơn hai mươi người, người thiếu niên mặc áo hồ la đi đầu bên trái chính là Trương Nguyên.

Vương Thiện Kế chăm chú nhìn qua, thấy Trương Nguyên đó có vẻ rất nho nhã, tuy bước chân sải dài, nhưng vẫn hết sức ung dung, cũng không kêu la giống như những học trò khác, giống như là đến xem náo nhiệt vậy thôi. Chẳng đợi cho Vương Thiện Kế kịp nghĩ ngợi, đám học trò và dân chúng này đã đến trước Nhật Kiến đường, Lục Thao, Dương Thạch Hương dẫn đầu, Dương Thạch Hương hành lễ nói:
- Trị hạ môn sinh Lục Thao tham kiến huyện tôn đại nhân.

Dương Thạch Hương, Hồng Đạo Thái, Kim Bá Tông, Viên Xương Cơ cùng lần lượt chắp tay hành lễ và xưng danh với Vương Thiện Kế. Học trò Thanh Phổ có hơn năm trăm người, lúc mới đến nhậm chức, Vương Thiện Kế đã từng triệu tập các học trò đến Huyện học để căn dặn, nhưng cũng đâu thể nhớ hết từng người một, chỉ nhận ra một số ít như Dương Thạch Hương, Lục Thao mà thôi. Vương Thiện Kế hỏi:
- Dương sinh, Lục sinh, các ngươi đến đây là vì việc gì?

Lục Thao bèn thuật lại sự việc đám gia nô nhà họ Đổng cùng với bọn lưu manh phá cửa, ném đá vào nhà quấy rối, Dương Thạch Hương ở bên nói:
- Huyện tôn, Lục phủ đường đường là Hiếu Liêm phủ đệ, Lục thị lại là một đại gia tộc của huyện ta, thế mà lại bị đám tiện nô với lưu manh đến tận cửa làm nhục. Bọn học trò cảm thấy bất nhẫn, xin huyện tôn đại nhân nghiêm trị bọn chúng, để giữ thể diện cho kẻ sỹ.

Vương Thiện Kế nghĩ thầm: “thì ra là vì chuyện này”, nói:
- Nhà họ Lục nợ tiền người ta không trả, người ta đến tận cửa đòi cũng là chuyện thường, sao bổn huyện có thể bao che cho Lục thị được.

Trương Nguyên từ đầu đến cuối lạnh lùng nhìn Vương huyện lệnh, nghe thấy lời này, bèn biết người này chẳng phải hạng nanh nọc lão luyện gì, cất cao giọng mũi nói:
- Xin Vương huyện tôn cho phép nói, Hoa Đình Đổng thị dụ dỗ Lục Dưỡng Phương tham gia đánh bạc, khiến cho y mắc nợ sáu ngàn lượng bạc, buộc phải lấy sáu trăm mẫu rừng dâu ở Dư Sơn ra để gán nợ. Nhưng luật Đại Minh quy định, phàm là kẻ tham gia đánh bạc, hoặc mở sới bạc, một khi bị bắt, bất kể là kẻ cầm đầu hay người tham gia, bất luận tang vật ít hay nhiều, đều phải phạt đòn tám mươi trượng. Bây giờ nhà họ Đổng lại dám ngang nhiên phái gia nô đến tận cửa đòi nợ cờ bạc, chẳng phải là coi rẻ luật pháp triều đình, coi nhẹ sự uy nghiêm của huyện tôn đại nhân, chà đạp lên sự tôn nghiêm của thân sỹ Thanh Phổ hay sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.