Lẳng Lơ Tao Nhã

Chương 274-1: Đánh vỡ đầu chó (1)



Trương Nguyên theo lão quân đến nhà kho ở phía bắc của trường bắn, Mục Chân Chân đứng dưới mái hiên, chiếc váy màu xanh từ đầu gối trở xuống ướt hết cả, màu sắc cũng biến rõ thành hai phần, chỗ bị ướt thành màu xanh đen, đôi giầy rơm đi cả ngày lấm lem bùn đất, nhưng sắc mặt lại vui mừng nói:
- Thiếu gia, có bốn bức thư!
Nói xong, cô lấy từ trong ngực áo ra một bao giấy dầu, đưa cho Trương Nguyên. Cô lo thư bị ướt nên dùng giấy dầu bọc rất kín.

Trương Nguyên nhận lấy bao giấy dầu. Bao giấy dầu vẫn còn nguyên sự ấm áp và mùi thơm của Chân Chân. Trương Nguyên không vội vã xé phong bì ra xem mà mỉm cười giúp Mục Chân Chân vén những lọn tóc ướt ra sau tai, nói:
- Váy ướt rồi làm sao bây giờ?

Mục Chân Chân mặt đỏ hồng, đôi đồng tử sáng trong suốt, khẽ hé miệng cười, không nói câu nào, chỉ nhìn thiếu gia, dáng bộ dịu dàng duyên dáng lay động lòng người.

Lão quân kia đã im lặng rời đi. Dưới mái hiên nhà kho chỉ có chủ tớ hai người Trương Nguyên và Mục Chân Chân. Mưa vẫn rơi. Mưa theo gió thổi không ngừng hất vào mái hiên, Trương Nguyên kéo Mục Chân Chân vào trong vài bước. Đôi má Mục Chân Chân ửng hồng, khẽ nhướn lên, nói:
- Xem thư trước đã.

Trương Nguyên vừa mở bao giấy dầu ra, thì Mục Chân Chân bỗng nói:
-Thiếu gia, có người đến.
Trương Nguyên nghiêng đầu nhìn lên, tiếng bước chân rầm rập, ước chừng có khoảng mười mấy người đội mưa chạy tới bên này. Hắn ngước mắt nhìn, đều là sai dịch và quân sĩ của Quốc Tử Giám, đang chạy vội tới trước nhà kho. Có người hô to:
- Giám thừa đại nhân, quả nhiên Trương Nguyên ở trong này.

Lòng Trương Nguyên hơi trầm xuống, không nói lời nào đem bao giấy dầu gói lại như mới, nhét vào trong ngực áo, ấn ấn vào ngực vài cái để phong bì dính chặt vào rồi mới mở miệng hỏi:
- Các ngươi muốn làm gì vậy?

Mấy tên sai dịch và quân sĩ nhao nhao nói:
- Giám thừa đại nhân tới rồi, giám thừa đại nhân tới rồi.

Mới sáng sớm tinh mơ, bát phẩm Giám thừa Mao Lưỡng Phong quan phục chỉnh tề, ngực áo thêu chim hoàng oanh bị mưa ướt, biến thành màu nâu đen. Một tên giám sai cao to của Thằng Khiên thính che ô cho y. Quan bát phẩm uy phong không nhỏ chút nào.

- Trương Nguyên.

Mao Giám thừa vén áo bào đi lên bậc thang, cách Trương Nguyên năm bước thì đứng lại, gật đầu nói:
- Ngươi đang ở trong giám mà lại dám cùng kỹ nữ riêng tư qua lại, bây giờ bằng chứng đã rõ rành rành, xem ai còn có thể bao che cho ngươi!

Trương Nguyên giận dữ quát:
- Người nói bậy bạ gì đó!

Mao giám thừa cười lạnh nói:
- Bản quan sẽ không vu cáo hãm hại ngươi, kỹ nữ cũng không phải chỉ ả tỳ nữ này của ngươi. Nhưng ngày nào ngươi cũng hẹn hò riêng với tỳ nữ ở đây thì cũng là vi phạm quy định nghiêm trọng. Hôm nay tội này phải phạt, không tước bỏ học tịch của ngươi thì khó chứng tỏ sự uy nhiêm của luật Đại Minh. Người đâu, giải Trương Nguyên và tỳ nữ này đến Thằng Khiên thính thẩm vấn.

Mao Giám thừa trăm phương ngàn kế muốn phá hủy tiền đồ của Trương Nguyên. Tự thân y cũng biết lần trước đã đắc tội với Trương Nguyên, lo rằng về sau Trương Nguyên khoa cử đỗ đạt sẽ trả thù y, cho nên luôn luôn tìm sơ hở của Trương Nguyên, nếu tước được học tịch của Trương Nguyên ở Quốc Tử Giám, theo đúng luật Trương Nguyên sẽ bị dừng thi tam khoa, tức là trong vòng chín năm sẽ không thể tham gia thi hương ! ! !

Bốn tên sai dịch của Thằng Khiên thính từ phía sau Mao Giám thừa đi ra, trong tay cầm dây thừng tiến lại phía Trương Nguyên và Mục Chân Chân.

Trương Nguyên nói:
- Gượm đã, ta vẫn là giám sinh của Thành Tâm Đường. Khăn áo này là triều do đình ban tặng. Mao giám thừa muốn trị ta tội phạm quy thì cũng phải nói ta đã vi phạm điều Giám quy nào. Nếu vu cáo hãm hại ta, tự ta sẽ có lí của mình. Dù sao thì Quốc Tử Giám này cũng không phải là nơi mà Mao Giám thừa nhà ngươi có thể một tay che trời.

Từ sau thời Chính Đức, những giám quy khắc nghiệt của Quốc Tử Giám từ lâu chỉ còn là hình thức. Thằng Khiên thính chấp pháp cũng chỉ nhằm vào những giám sinh ở học đường sơ cấp. Đâu có ai muốn làm người ác đi đắc tội với những giám sinh sắp tốt nghiệp ở Thành Tâm Đường và Suất Tính Đường. Cho nên khi bốn tên sai dịch này nghe Trương Nguyên tự xưng là người ở Thành Tâm Đường, đều đồng loạt dừng bước, quay đầu đợi lệnh của Mao Giám thừa.

Nam Kinh Quốc Tử Giám Giám thừa Mao Lưỡng Phong tím mặt. Hôm nay y vô cùng tự tin, liền cười châm biếm nói:
- Trương Nguyên, ngươi mong đợi vào chỗ dựa của ngươi là Cố Tế Tửu đúng không, nói cho ngươi biết, Cố Tế Tửu xuất giám đi công cán từ hôm qua rồi, năm ngày nữa mới về được.

Trương Nguyên vốn muốn cho Mục Chân Chân chạy trước để hắn có thể cùng Mao Giám thừa đi đối chất. Nếu có Cố Tế Tửu ở đây, hắn sẽ không bị thua thiệt. Hơn nữa Mục Chân Chân là một tỳ nữ nếu bị giải đến Thằng Khiên thính, lại bị quỳ xuống thẩm vấn thì thật vô cùng khó chịu. Nhưng giờ nghe nói Cố Tế Tửu không ở trong giám, hắn liền thay đổi ý định. Hắn không thể theo Mao Lưỡng Phong đi thẩm vấn được, không thể để bị thiệt trước mắt, liền cười lạnh nói:
- Thì ra là vậy, Cố Tế Tửu không ở đây nên ngươi lạm quyền dám làm trái pháp luật, gan ngươi cũng không nhỏ nhỉ.

Mao Lưỡng Phong phẫn nộ quát:
- Trương Nguyên, ngươi vi phạm nhiều điều giám quy, còn dám ngang ngược làm càn, coi khinh sư trưởng. Hôm nay không trừng phạt ngươi thích đáng thì sao có thể quản lý các giám sinh khác được.
Nói rồi y quay đầu hỏi:
- Gông chân lấy đã tới chưa?

Có người trả lời:
- Đã đi lấy rồi ạ.

Trương Nguyên nghe xong rất giận dữ, hắn vi phạm cái luật quái quỷ gì mà phải dùng đến gông chân, cho dù cuối cùng có thể vô tội và được phóng thích nhưng bị đeo gông trên người thì vô cùng nhục nhã. Tên họ Mao này chính là muốn dồn hắn vào đường cùng. Trương Nguyên lập tức nghiêng đầu hỏi Mục Chân Chân đang theo sát bên cạnh hắn:
- Có mang theo tiểu bàn long côn không?

Mục Chân Chân đáp:
-Dạ có mang theo.
Nói rồi cô xoay người thò tay tìm tít bên trong chiếc váy ướt đẫm, đai lưng bị kéo căng giãn ra, tiểu bàn long côn đã ở trong tay, một dài một ngắn, hai đầu bọc sắt, được mài bóng loáng.

Mao Giám thừa vừa nhìn thấy, vội vàng lùi ra sau hai bước, không dám đứng quá gần hai người Trương Nguyên và Mục Chân Chân. Ngoài mái hiên mưa vẫn rơi, Mao Lưỡng Phong kinh sợ nói:
-Trương Nguyên, ngươi dám kháng cự bản quan!

Trương Nguyên khinh miệt nói:
- Có gì mà không dám, ngươi đã dám lạm quyền làm trái pháp luật, thì ta cũng dám đánh vỡ cái đầu chó của ngươi.

Mao Lưỡng Phong ngó hai bên, người đông thế mạnh, Trương Nguyên chỉ có đứa tỳ nữ kia…tuy trong tay có hai đoạn đoản côn, nhưng có gì phải sợ. Y liên tục gật đầu nói:
- Được lắm, được lắm, làm nhục sư trưởng ngay trước mặt, thế là có thêm cả tội đi sung quân nữa. Ngươi nói ta lạm quyền làm trái pháp luật, ta cho ngươi biết, nếu không có chứng cớ xác thực ta cũng sẽ không huy động quan binh thế này.

Trương Nguyên thực sự đoán không ra mình bị y nắm thóp gì. Gặp Mục Chân Chân ở trường bắn, điều này không bị coi là phạm quy...Cũng không phải đưa người tới phòng số. Nhưng giờ không phải là lúc nói lí, quyền nói là của Mao Lưỡng Phong, Trương Nguyên hỏi:
- Có chứng cớ gì, bày ra tưởng dễ làm ta lo sợ mà nhận tội à?

Mao Giám thừa không giận mà ngược lại còn cười:
- Ha ha, tiểu tử ngươi thật sự là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, mạnh miệng lắm, vậy để ta đây nói rõ cho ngươi biết, ngươi đang ở Quốc Tử Giám này học tập nhưng lại ra vào Tần Hoài kỹ viện. Bản quan đã có nhân chứng, xem ngươi chống chế như thế nào!

Trương Nguyên nhíu mày. Hôm đó từ cống viện thi xong đi ra, hắn cùng với Đại huynh, Tam huynh có đến Tần Hoài kỹ viện, ngay cả cửa của U Lan quán, Tương Chân quán cũng không vào. Mao Lưỡng Phong chắc không nói đến lần đó. . . Bởi vì khi đó Trương Nguyên còn chưa nhập Giám. Còn một lần nữa, hôm đó có hai vị Chung thái giám và Hình thái giám mời hắn đi du hồ Huyền Vũ. Lúc ấy, Vương Vi, Lý Tuyết Y đều ghé qua một lúc. Nhưng nếu Mao Giám thừa lấy chuyện hồ Huyền Vũ ra để vu cho hắn, thì đúng là tự gây nghiệt giết chết mình rồi, Mao Lưỡng Phong không ngu xuẩn đến như vậy chứ?

Hơn nữa, vào thời đó giám sinh cùng kỹ nữ ăn yến tiệc là chuyện bình thường, nói thẳng ra là có vi phạm giám quy, nhưng cũng không bị coi là chuyện nghiêm trọng, chỉ có một lời giải thích: một khi đã muốn vu tội cho ai, lo gì không tìm thấy tội danh. Mao Lưỡng Phong và Tống Thời Miễn sốt ruột không yên vì nghĩ kế hãm hại hắn, thừa dịp Cố Tế Tửu không ở Giám đường liền ra tay tước bỏ học tịch của hắn.

Mao Giám thừa thấy bộ dạng nhíu mày suy tư của Trương Nguyên, cười lạnh nói:
- Nhớ ra rồi hả, hai tên quy nô, một lớn một nhỏ, tên nhỏ đã chạy thoát được, tên lớn bị bắt, đã thừa nhận là người của Tương Thực quán.

- Đại nhân, gông xích mang tới rồi!

Một tên giám sai cầm cùm bằng gỗ và khóa sắt đội mưa chạy tới.

Mao Giám thừa liếc mắt nhìn gông xích, tay phải chỉ vào Trương Nguyên, quát:
- Gông tên giám sinh cặn bã làm nhục sư trưởng, tư cách bại hoại này lại cho ta !
Lại nói:
- Trói cả con tiện tỳ này lại. Đánh hai mươi roi trước rồi thẩm vấn, dám hành hung ở Quốc Tử Giám này, có đánh chết tại chỗ cũng đáng đời.

Trương Nguyên biết bên cửa kho có một cây tề mi côn. Cái đó ban đêm lão quân họ Chu dùng để đuổi chồn. Hắn lập tức lao mình đi vào lấy côn ra, giằng lấy tay Mục Chân Chân:
- Chân Chân, đi, ai dám ngăn cản cứ việc đánh.

style='mso-special-character:line-break'>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.