Lẳng Lơ Tao Nhã

Chương 323-1: Nhất kiếm tây lai, thiên nhai củng liệt (1)



Nhưng nghĩ lại, phải chăng lúc trước không nên đắc tội với Đổng Kỳ Hưng và Uông Nhữ Khiêm. Trương Nguyên thầm nghĩ: "Ta vẫn sẽ làm y hệt như ban đầu, ta muốn cố gắng hướng về phía trước nên không thể làm vừa lòng tất cả mọi người được, nếu đi đâu cũng làm cái đuôi của người khác, giấu tài, vậy cho dù một ngày kia có thể lăn lộn đến địa vị cao, nhưng một chút sắc bén cũng không có thì chỉ là cái xác không hồn mà thôi.”

Mục Chân Chân thấy bên kia bình phong thiếu gia trằn trọc đã lâu rồi vẫn còn chưa ngủ , liền nhẹ giọng kêu:
- Thiếu gia.

Trương Nguyên đáp:
- Chân Chân chuyện gì vậy?

Mục Chân Chân nói:
- Thiếu gia cứ thoải mái đi, không nên suy nghĩ nhiều, nghỉ ngơi sớm một chút.

Trương Nguyên "Ừ" một tiếng, một lát sau, nói:
- Chân Chân, đến bên ta.

Mục Chân Chân vội vàng hạ giọng nói:
- Thiếu gia, không được, thái thái dặn dò tiểu nữ không thể để cho thiếu gia... Cái đó, đề phòng tổn hại tinh thần, ảnh hưởng cuộc thi.

Trương Nguyên cười “híc” lên một tiếng, mẫu thân thật sự rất quan tâm mình , việc này cũng muốn quản, thảo nào mấy ngày này Mục Chân Chân mỗi đêm từ sớm đã nằm ngủ ở bên kia, nói:
- Tướng tại ngoại, quân mệnh hữu sở bất thụ, Chân Chân qua đây.

Mục Chân Chân "ư" một tiếng, không thể tuân lệnh của Trương mẫu Lã thị rồi, mặc tiểu y, trần trụi đi tới, thân mình cao gầy lúc này chỉ giống như con mèo nhỏ tiến vào chỗ Trương Nguyên, bị Trương Nguyên ôm vồ ôm lấy, cô run rẩy nói:
-Thiếu gia, ngày mai phải đi thi nữa.

Trương Nguyên đưa tay chộp tới trước bộ ngực đẫy đà của cô, nói:
- Không phải là sáng mai thi, mà là rạng sáng ngày hôm sau.

Mục Chân Chân bất an nói:
- Thiếu gia, sẽ tổn hại thần khí đó.

Trương Nguyên cười nói:
- Không có chuyện đó, nếu không không tổn hại thần mà ngược lại càng có tinh thần, Chân Chân không cảm thấy sao?

Thiếu gia luôn hùng biện có lý, Mục Chân Chân không lên tiếng, thân mình dần dần nóng lên dưới sự âu yếm của thiếu gia, kêu lên.

Trương Nguyên xoay người lên trên, tên đã trên cung, cúi người bên tai cô hỏi:
- Chân Chân, nàng có muốn không?
Mục Chân Chân chần chừ một chút, thành thành thật thật đáp: "Ừ, muốn.
Ẩm ướt, mở ra, đón nhận.

Trường khu trực nhập, chi kết liên lý, điên loan đảo phượng, khúc tận vu phi, tận hứng tình ái là phương pháp tốt nhất để giảm bớt áp lực.

Đêm nay Trương Nguyên ngủ rất ngon. Tiếng chuông buổi sáng của thành Hàng Châu gióng làm tỉnh giấc, mở mắt đã nhìn thấy đôi mắt xanh thẳm của Mục Chân Chân đang nhìn hắn, nói:
- Thiếu gia, còn sớm, ngủ thêm chút nữa đi.

Trương Nguyên mỉm cười nói:
- Tốt, vậy nàng ngủ cùng ta.

Mục Chân Chân cảm thấy thiếu gia không an phận rồi, vội đáp:
- Không được, không được, thật sự không được.
Rồi trốn đi.

Trương Nguyên cười ra tiếng, nói:
- Ta không phải không biết kiềm chế như vậy, ừ, ta cũng không ngủ nữa, giờ cảm thấy tinh thần rất tốt, ngủ tiếp có khi lại mơ mơ màng màng. mưa đã tạnh rồi ư, tốt lắm, ông trời phù hộ, lúc đi thi đừng mưa.

Trương Nguyên thức dậy, luyện hai lần Thái Cực Quyền ở đầu thuyền, sau đó đem một chiếc lò đất nhỏ ra, nhóm lửa nấu cơm, Mục Chân Chân tủm tỉm cười đứng một bên nhìn, cũng không giúp đỡ.

Vương Bính Lân thức dậy đi ra, "HAAA" một tiếng nói:
- Giới Tử đã bắt đầu luyện tập, ta cũng luyện.

Hoàng Tôn Tố, Trương Đại, Kỳ Bưu Giai ở thuyền bên cạnh cũng mỗi người một cái bếp lò đang thổi lửa nấu cơm. Rạng sáng vào trường thi hương, phải tới nửa đêm giờ Tuất mới ra, gần một ngày một đêm, nếu chỉ ăn điểm tâm nguội, lại không có nước ấm uống, sẽ rất khó chịu, chắc chắn khi viết văn bị ảnh hưởng, nếu khoa trường cho phép mang bếp lò vào, có thể làm chút đồ ăn nóng ăn đương nhiên càng tốt.

Chỉ có Nghê Nguyên Lộ, ngại bếp lò bẩn, nói:
- Ta chỉ ăn bánh nguội nước lã, ta cũng đã luyện tập nhiều ngày rồi.

Văn Mạt muốn nói câu gì đó, nói cái gì bây giờ, trời lạnh rồi trời lạnh rồi, mùa thu đẹp.

Trương Thiên Công thật sự không chơi đẹp, mùng tám tháng tám hôm đó, ban ngày vẫn sáng sủa đấy, chập tối đã bắt đầu tí tách mưa rồi. Nhưng đối với các thí sinh mà nói, tuy rằng trời mưa sẽ có chút không tiện, nhưng trận mưa này cũng không phải ở mình chỗ ai, tất cả mọi người đều bất tiện, cũng không sao. Cần một hoàn cảnh công bằng, chỉ cần công bằng, mặc cho có tồi tệ thế nào cũng có thể chịu.

Trương Nguyên lại không có cái công bằng đó, ngày mùng tám hôm đó hắn không được yên, lời đồn mua chuộc duyệt quyển quan vẫn còn ảnh hưởng đến hắn. Hàn Xã xã viên không ngừng đến hỏi "Nhất triều bình bộ thượng thanh thiên" là thật hay giả. Tuy rằng Trương Nguyên sớm đã có phòng bị, viết một trang giấy dán ở đầu thuyền giải thích, nhưng vẫn là có người muốn gặp tận mặt hỏi cho rõ ràng, Trương Nguyên bảo sư huynh Vương Bính Lân đến thuyền Trương Đại, tránh cho sư huynh bị ảnh hưởng, còn hắn thì sao, ừ, coi như tất cả chuyện này là tôi luyện đi, trời muốn thử thách lòng người thôi.

Chạng vạng tối, cuối cùng thì không còn ai tới quấy rầy nữa. Khúc sông này neo đậu hơn mười chiếc thuyền dưới bóng hoàng hôn lẳng lặng như ngủ trong mưa phùn. Có lẽ thí sinh trên thuyền đang ngủ thật, nghỉ ngơi dưỡng sức mà. Trương Nguyên kiểm tra lều chõng một lần, đồ dùng, bếp lò, bát sứ, đồ ăn, than củi, vải dầu, kiểm tra không có gì sai sót, bèn mặc nguyên áo nằm xuống, nhắm mắt dưỡng thần, trên thuyền Mục Chân Chân và mấy người khác đều đi lại rón ra rón rén, ngoài thuyền trời tối nhanh, hạt mưa rơi như mặc thủy, rơi không ngừng, phủ lên núi non trời đất một màu đen đặc thâm trầm.

Sau hai hồi trống, Trương Nguyên ngồi dậy, Mục Chân Chân đang ở ngoài khoang thuyền nghe thấy động tĩnh, lập tức tiến vào thắp sáng đèn, hỏi:
- Thiếu gia, nghỉ ngơi thật tốt chưa?

Trương Nguyên nói:
- Tốt lắm Chân Chân, đi chuẩn bị nước đi, ta muốn tắm rửa.

Tắm nước nóng xong, ăn một chén lớn bánh nhân thịt , bánh Chân Chân làm đấy, hợp khẩu vị của Trương Nguyên nhất. Khi Trương Nguyên ăn biển thực Mục Chân Chân giúp hắn chải tóc, Trương Nguyên nói:
- Búi qua loa thôi, đợi khi sưu kiểm thì lại phải xõa tóc.

Mục Chân Chân không nghe, vẫn búi tóc cho Trương Nguyên khá chặt, nhìn rất khí thế.

Thuyền Trương Đại bên cạnh đang gọi:
- Giới Tử lại đây cùng nhau ăn bánh Các lão.

Trương Nguyên đẩy cửa ra đáp:
- Đại huynh, đệ đã ăn rồi, mọi người ăn đi.
Mưa bay vào, vội vàng đóng cửa sổ.

Giờ tý sơ khắc mưa phùn, Trương Nguyên, Trương Đại, Kỳ Bưu Giai, Vương Bính Lân, Chu Mặc Nông, Hoàng Tôn Tố, Nghê Nguyên Lộ tới ngoài cửa đông của trường thi Hàng Châu. Thiệu Hưng phủ tám huyện, mỗi huyện đều có một dãy bài đèn dài, trên chụp đèn viết tên thí sinh, bởi vì trời mưa, tên viết trên chụp đèn có chút không rõ. Để đề phòng mưa nhỏ hắt cao, đèn lồng chân cao được treo ngay trên đầu người, đám đông phía trên có biển đèn, ồn ào kiêu ngạo, lấp lánh lập lòe.

Giờ mưa cũng nhỏ, Trương Nguyên cầm chiếc ô trong tay đưa cho Mục Chân Chân, lấy khảo lều chõng từ tay Lai Phúc và số đồ vật được buộc cùng như lò bát, đeo lên lưng. Kỳ Bưu Giai mười bốn tuổi, đeo mấy thứ này trên lưng khá mất sức, nhưng lúc này cũng không có ai có thể giúp hắn. Ốc còn không mang nổi mình ốc, chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.

Đi thi, đi tiễn, ai cũng chen chúc như thể cố chen lên trước là có thể đỗ cao vậy. Việc xếp hàng vốn là để vào chỗ được nhanh hơn, thời gian vẫn đủ, nhưng chỉ có điều người ta vẫn cứ chen chúc. Mấy người đi tiễn này cũng không lùi ra, vô cùng lộn xộn. Trương Nguyên, Trương Đại, Chu Mặc Nông che chở cho Kỳ Bưu Giai, để cho hắn không bị ai chen. Bốn người cùng nhau chen đến ngoài cửa đông thấy Huyện trưởng dưới đèn, gặp nho học Chu Huấn Đạo huyện mình đang ở dưới đèn bài tiếp đón thí sinh ở Sơn Âm tề tựu, Tôn giáo thụ bị điều động đến nội bố, phân đến các phòng chuẩn bị chấm bài thi.

Đợi khoảng một khắc, giám môn quan mở cửa Đông, đề điều quan Chiết Giang Bố chính sử Hà Như Thân tự mình điểm danh, học quan của Thiệu Hưng phủ bát huyện đứng dưới mấy chiếc đèn lồng sáng trưng, phân biệt thí sinh huyện mình, điểm danh, xác nhận không có lầm, rồi vào cửa sưu kiểm. Phụ trách sưu kiểm chính là doanh binh Hàng Châu. Cả đời chỉ có một cơ hội làm công việc này, phải làm thật tốt. Cởi áo, xõa tóc, cởi tấtkhông thiếu cái nào. Bút, mực, nghiên mực, đồ ăn trong hộp để trong lam khảo đều phải kiểm tra xem, vải dầu phải trải ra soi dưới ngọn đèn, coi xem mặt trên có bút tích gì hay không.

Trương Nguyên giờ đã không giống như khi thi huyện. Lân đầu đi thi, khi bị lục soát cảm thấy khuất nhục mà tức giận. Lần thi này nhất định phải vượt qua, khổ ngã tâm chí, lao ngã cân cốt, là vì ngày đó đã nhận ra, chỉ có bản thân mình hiểu rộng như vậy, hơn nữa, không lục soát cũng không được, sức hấp dẫn của công danh cử nhân quá lớn, dục vọng của con người bành trướng ngay cả lễ nghĩa, liêm sỉ mà thánh hiền dạy bảo đều không thể trói buộc được. Giống như một sinh viên tốt nghiệp đại học tham gia cuộc thi công chức, một khi qua cửa rồi, có thể làm cục trưởng thậm chí Huyện trưởng, vẫn dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, không lục soát nghiêm có thể được không. Ngay phía trước Trương Nguyên, một thí sinh ở Sơn Âm bị doanh binh tìm ra một chồng giấy lá vàng viết chữ cực nhỏ dưới nghiên mực, bị lôi ra ngoài mang gông đứng trước mọi người ở Long Môn. Trương Nguyên nhớ rõ năm kia khi thi thử ở phủ có một lão nho sinh cũng dùng trò này để gian dối, bị bắt được tại chỗ, xem ra Thiệu Hưng bọn họ khá thịnh hành trò này.

Hai ngọn nến Trương Nguyên mang không được nhận lại, quân sĩ nói sẽ lấy ngọn nến, không cho phép thí sinh tự mang vào. Trương Nguyên búi xong tóc, thu thập áo mũ, cầm khảo lam và lò bát, hộp đồ ăn, nhận được chiếu cỏ và mười hai tờ giấy, xem số hiệu mình được phân, là hàng chữ "Long" phòng số sáu. Trường thi Hàng Châu quy mô lớn, được mệnh danh là "thiên địa huyền hoàng vũ trụ hồng hoang", có mười gian chữ hiệu, mỗi chữ hiệu có mười phòng thi, có thể chứa được đồng thời mười ngàn thí sinh dự thi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.