Lẳng Lơ Tao Nhã

Chương 331-2: Yến tiệc (2)



Buổi trưa, yến tiệc ở Minh Luân đường bắt đầu, hát thơ "lộc minh", múa điệu khôi tinh, mãi đến giờ Thân buổi tiệc mới tàn. Các tân khoa cử nhân hẹn nhau giờ Tỵ ngày mai tụ hội tại Vọng Tiên tửu lầu, cái này gọi là hội đồng niên, Trương Nguyên rất quen thuộc với chuyện này, chính là lễ tốt nghiệp mà.

Chạng vạng ngày đó, trước hội đồng niên một ngày, Trương Nguyên triệu tập hơn một trăm Hàn Xã xã viên tham gia kì thi hương lần này đến một tửu lầu bên cạnh Vạn Tiên kiều dự tiệc. Đây là Trương Xã Đầu hắn mời khách, là minh chủ của một đại xã không có chút thực lực kinh tế nào thì thật là không được, đối với những Hàn Xã xã viên thi rớt, Trương Nguyên ân cần an ủi, muốn nói chút đạo lý lớn.

Mấy Hàn Xã xã viên thi rớt này vốn rất uể oải, được Trương Nguyên trấn an như vậy, lại đứng lên ủng hộ. Đúng vậy đấy, lần này Hàn Xã xã viên có hơn một trăm người đi thi thì có hai mươi tám người trúng cử, hi vọng khoa tiếp theo bọn họ trúng cử là rất lớn, sự tin tưởng của mọi người càng tăng gấp bội.

Trương Nguyên một mặt muốn mượn tinh thần "Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách, lãnh phong nhiệt huyết, tẩy địch Càn Khôn" của Hàn Xã để gắn kết các xã viên, một mặt còn muốn dựa vào khoa cử để nâng cao danh vọng và sức ảnh hưởng của Hàn Xã. Thi hương Chiết Giang lần này Hàn Xã đại thắng, ắt sẽ trở nên nối tiếng, thân là Hàn Xã xã viên sẽ cảm thấy rất vinh dự, sinh đồ yêu cầu được tham gia Hàn Xã nhất định sẽ rất nhiều, nhất định phải tăng cường xét duyệt.

Lúc đang ăn uống linh đình, một vị Hàn Xã xã viên nói với Trương Nguyên:
- Trương Xã Đầu, lúc trước khi ta bái kiến phòng sư nghe được một chuyện như thế này, bài thi ở trên bàn của Tiền Tổng Tài có bảy bài thi trên đó khảm bảy chữ ‘Nhất triều binh bộ thuượng thanh thiên’, bảy bài thi này cơ hội trúng cử vốn rất lớn, Tiền tổng tài lại một mực đánh trượt, nói bảy người này tâm thuật bất chính, chế nghệ dù có tốt thế nào đi chăng nữa cũng không cho đỗ.

Trương Nguyên lớn tiếng hỏi bài thi của mọi người có khảm bảy chữ này không? Tất cả mọi người đều nói không có, bởi vì trước khi thi Trương Nguyên đều giải thích qua cho bọn họ.

Trương Đại lắc đầu nói:
- Mấy tên ngu xuẩn đó bị lời đồn của Đổng Tổ Thường tung ra hại rồi.

Một đám Hàn Xã xã viên nghe vậy bắt đầu nhao nhao lên, hỏi đến cùng xem chuyện gì xảy ra?

Trương Đại có chút lung túng, trong lòng biết chính mình rượu say lỡ lời rồi, nhìn Trương Nguyên.

Trương Nguyên cười cười, nói:
- Ta đã điều tra rõ, lời đồn kia là do con trai của Đổng Kỳ Xương Đổng Tổ Nguyên cùng với Uông Nhữ Khiêm thương gia lớn ở Huy Châu hợp mưu đấy, mục đích đúng là muốn hãm hại ta cùng các vị, may là các vị sáng suốt, không khảm mấy chữ kia, nếu không thì trúng gian kế rồi.

Mọi người đều nói:
- Chúng ta sao có thể ngu xuẩn như thế chứ, sao có thể tin lời đồn vụng về này.

Trương Nguyên cười thầm trong lòng, ngày ấy có bao nhiêu người tới hỏi hắn việc này, chẳng phải là bán tín bán nghi sao, nói:
- Hai tên Đổng, Uông hãm hại ta không thành, chỉ sợ sẽ lại sinh gian kế, thấy trong cuộc thi hương lần này Hàn Xã ta đại thắng liền vu lời đồn, vu Hàn Xã ta gian lận thì mới có thành tích tốt như vậy.

Có xã viên nói:
- Trương Xã Đầu nói rất phải, tại hạ mới vừa rồi đi trên đường nghe được lời đồn này rồi, nói là Hàn Xã ta cố ý tung lời đồn, khiến thí sinh khác khảm chữ, nếu bài thi có khảm chữ thì ngược lại sẽ bị đánh trượt.

Trương Nguyên liếc Hoàng Tôn Tố ngồi bên cạnh hắn, trong lòng hai người đều nghĩ:
"Lời đồn này rất độc, chuyện này đã làm cho Hàn Xã phải đối đầu với các thí sinh thi rớt rồi, mượn cớ thi rớt để tạo phiền phức cho Hàn Xã."

Trương Nguyên nói:
- Đây cũng là hai tên Đổng, Uông tung tin đồn, ta không thể ngồi mặc cho chúng phỉ báng được, nhất định phải phản kích.

Các xã viên lòng đầy căm phẫn, phải nghiêm trị kẻ tạo lời đồn, khi đang nói chuyện thì có người báo rằng mấy ngàn thí sinh thi rớt đang tập trung ở ngoài cửa lớn của trường thi, yêu cầu phúc tra lại bài thi, nghiêm túc điều tra chuyện làm rối kỉ cương.

Trương Nguyên trong lòng cười lạnh:
"Đổng Tổ Nguyên, Uông Nhữ Khiêm đúng là vội không thể chờ được nữa nhỉ, yến tiệc vừa mới kết thúc, liền kích động thí sinh thi rớt làm loạn, những thí sinh kia đang lúc mất mát, uể oải giống như một ngọn lửa, lời đồn này giống như đổ thêm dầu vào ngọn lửa trong họ, ngay lập tức cháy bùng lên. Đổng Tổ Nguyên này mà có những tâm kế thâm hiểm vậy ư, Uông Nhữ Khiêm dường như cũng không thể đưa ra mưu kế như vậy được, sau lưng hai tên này xem ra còn có cao nhân chỉ điểm. Giờ lời đồn 'Nhất triều binh bộ thượng thanh thiên' kia xem ra thật vụng về, kỳ thật có thâm ý, đây là liên hoàn kế, nếu không phải ngày ấy du ngoạn Tây Hồ gặp Đổng Tổ Nguyên, ta có lẽ sẽ trở tay không kịp."
Thấp giọng nói với Hoàng Tôn Tố đứng bên cạnh:
- Chúng ta nhất định phải động thủ, đưa tên người hầu Uông thị bắt được ở Bất Hệ viên tới nha môn chính Sử ti.

Hoàng Tôn Tố gật gật đầu, dặn dò tên người hầu phía sau, tên này liền gọi người hầu của Trương Đại, Kỳ Bưu Giai và Chu Mặc Nông cùng đi.

Trương Nguyên đứng lên nói:
- Các vị, chúng ta cũng cùng tới trường thi đi, trực tiếp giải thích, lên án gian nhân, Hàn Xã chúng ta trong sạch.

Mọi người lập tức đứng dậy, bọn họ đều là người trong Hàn Xã, sao có thể để người ngoài nói xấu mình, chuyện liên quan đến danh dự, không đứng lên thì còn đợi khi nào!

Đêm hai mươi chín tháng tám, có sao không trăng, Trương Nguyên cùng mấy trăm người trùng trùng điệp điệp tới bên ngoài cửa lớn của trường thi. Sau khi chủ khảo quan về kinh phục mệnh, các liêm quan lần lượt rời đi thì cửa chính của trường thi sẽ đóng lại, cái này gọi là rút lui, thời gian mở cửa chính tiếp theo là ba năm sau, nhưng giờ, Tiền Khiêm Ích và giám khảo vẫn đang trong ở trường thi.

Bên ngoài đại môn của trường thi tái hiện cảnh tượng trước khi bắt đầu thi hương đợt thi đầu tiên rạng sáng ngày mùng 9, người đông như nước triều, đèn như biển, càng làm lời đồn đại chuyện nhảm thêm xôn xao, trong chín ngàn thí sinh chỉ có một bộ phận cực nhỏ trúng cử, người buồn bực uể oải là tuyệt đại đa số. Tuyệt đại đa số đó tất cả đều cảm giác mình có tài nhưng không gặp thời, cho nên một khi lời đồn kích động tìm được lý do giải phóng, ngoại trừ những người đã về quê, những thí sinh còn lại nhất hô bách ứng, liền tụ lại bên trường thi.

Lúc Trương Nguyên cùng mấy trăm người trùng trùng điệp điệp tới, trước trường thi tả hữu song phường đã có rất nhiều quân sĩ ở đó đợi, phòng bị những tú tài thi rớt này tấn công trường thi, tràng diện hỗn loạn, đèn đuốc sáng trưng. Cho dù là những người ngày thường quen biết lúc này thoạt nhìn cũng thấy quái dị. Một kẻ sĩ trung niên khăn vuông áo dài thấy đám Trương Nguyên đã đến, tưởng rằng cũng chỉ là đám thí sinh thi rớt tới gây rối, vội vàng đuổi kịp nói:
- Chư vị, chư vị, khoa thi hương năm nay chứng cớ làm rối kỉ cương vô cùng xác thực, chủ khảo quan bị thí sinh của Hàn Xã mua chuộc, bằng không làm sao Hàn Xã có thể có hai mươi tám người thượng bảng, Trương Nguyên kia năm nay mười tám tuổi, có học thức gì, nhưng lại là thủ khoa, nếu không mua chuộc giám khảo thì ai tin, ta nhất định phải tra ra manh mối, như vậy ta mới có cơ hội thi lại rồi trúng cử, chư vị nói có đúng hay không?

Trương Nguyên không chút cảm xúc nói:
- Những lời nói của nhân huynh rất đúng, nhưng ta nghe nói Trương Nguyên kia hơn mười tám tuổi, hai mươi bảy, hai tám tuổi rồi.

Trung niên nhân sĩ này nói:
- Không, chính là mười tám tuổi, điều này ta rõ hơn các ngươi, ta biết Trương Nguyên, học vấn của Trương Nguyên kỳ thật rất bình thường, bộ bát cổ văn toàn tập đã phát hành kia là người khác làm cho, mua danh chuộc tiếng, vô sỉ cực kỳ.

Trương Nguyên nói:
- Thì ra là thế, xin hỏi huynh đài quê quán ở đâu, cũng là thí sinh thi hương khoa này sao?

Kẻ sĩ trung niên này lòng đầy căm phẫn nói:
- Tại hạ đương nhiên là thí sinh, bằng không làm sao lại như vậy tức giận.
Nhưng không chịu nói tính danh và quê quán.

Hoàng Tôn Tố hỏi:
- Lời huynh đài nói khoa trường làm rối kỉ cương chứng cớ vô cùng xác thực, không biết có chứng cớ gì?

Kẻ sĩ trung niên này nói như thật:
- Trương Nguyên cầm đầu người của Hàn Xã lấy một vạn tám ngàn hai đưa cho quan chủ khảo Tiền Khiêm Ích, việc này có người tận mắt thấy rồi, nếu không người biết, trừ phi mình đừng làm, gian mưu tổng hội bại lộ rồi. Đúng không?

Hàn Xã xã viên bên cạnh Trương Nguyên rất tức giận, nhất là mấy người trúng cử, quả thực phải tức nổ phổi, chỉ có điều biết Trương Nguyên đang thử dò xét người này, nên lúc này mới cố nén chưa phát tác, nhưng thần sắc dĩ nhiên không đúng, này kẻ sĩ nhìn ra rồi, chắp chắp tay. Hàm hồ vài câu đã muốn chuồn.

Trương Nguyên ngăn lại nói:
- Từ từ đã. Ta hỏi ngươi, việc này ngươi nghe được từ đâu?

Bước chân lộn xộn, một đám Hàn Xã xã viên cả người hầu cũng cùng vây quanh kẻ sĩ trung niên này. Kẻ sĩ kia thần sắc hoảng hốt, kêu lên:
- Chư vị có ý gì? Chư vị có ý gì vậy.

Trương Nguyên hỏi hắn:
- Ngươi nhận ra ta là ai?

Kẻ sĩ trung niên kia cười nói:
- Chưa gặp lần nào.

Trương Nguyên nói:
- Ta chính là tên Trương Nguyên đó đấy.

Kẻ sĩ trung niên này cứng họng, kinh hoàng thất vía, miễn cưỡng nói:
- Tại hạ cũng nghe tin vỉa hè, không biết thật giả thế nào, không biết thế nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.