Lang Phi

Quyển 1 - Chương 33: Buổi săn bắn hoàng gia (3)



Tiền điện Thượng Đinh cung.

“Nhi thần tham kiến mẫuphi.” Phượng Hạo Thiênvừa thức dậy đã nghe cung nhân thông báo, mẫu hậu sáng sớm sẽ đến Thượng Đinh cung, nên đã chờ ở tiền điện.

Lúc này, mẫuphisáng sớm đã đến, một bộ dáng khí thế vội vàng, nếu hắn đoán không sai, nhất định là chuyện của Hàn Lăng!

Mẫn Quýphinhìn thấy nhi tử, cho dù trong lòng đối với chuyện Phượng Hạo Thiên đưa Hàn Lăng tiến cung bất mãn, nhưng vẫn lộ ra ý cười hiền lành, “Mau đứng dậy đi, Thiên Nhi.”

“Tạ mẫuphi.” Phượng Hạo Thiên gật đầu, đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh Mẫn Quýphi.

Trong nhất thời, cung nhân trong tiền điện vội vã chuẩn bị nước trà cho Mẫn Quýphivà Phượng Hạo Thiên.

“Các ngươi lui ra đi! Canh giữ ngoài cửa không cho bất kì ai tiến vào!” Mẫn Quýphinhìn các cung nhân quỳ dưới đất, thu hồi tươi cười, lạnh giọng phân phó.

“Dạ, Quýphinương nương. Nô tài (Nô tỳ) cáo lui.”

Toàn bộ cung nhân lui ra ngoài, canh giữ ở cửa đợi chủ tử tùy thời phân phó.

Phượng Hạo Thiên nhìn lưới qua cánh cửa đóng chặt, tầm mắt quay về nhìn Mẫn Quýphi, trong mắt đen hiện lên một tia dị quang, cười nói: “ Mẫuphihôm nay đến đây, hẳn là vì chuyện nhi thần tìm thư đồng đi?”

Nghe vậy, Mẫn Quýphimỉm cười, không hổ là nhi tử nàng một tay dưỡng thành, nhanh như vậy đã đoán được mục đích nàng đến đây, nhấp một ngụm trà, gật đầu nói: “Thượng Quan Hàn Lăng, phế vật Thượng Quan gia tộc, trong Thượng Quan gia tộc không được coi trọng, lại cực kỳ ngu xuẩn, mẫuphikhông rõ, Thiên nhi vì sao lại để người như vậy làm thư đồng? Hay là giống như lời đồn đãi, nàng nhận được bản lĩnh của mẫu thân, còn nhỏ tuổi đã quyến rũ Thiên nhi?”

“Câu dẫn? Nhi thần năm nay mười ba tuổi, mà nàng mới tám tuổi, tại sao lại nói là quyến rũ? Huống hồ đỗn đãi không thể tin, mẫuphinên tin tưởng ánh mắt của nhi thần. Chuyện thư đồng, nhi thần đã có tính toán, Hàn Lăng cũng không phải không có chỗ tốt, có lẽ nàng sẽ trở thành một vũ khí cực tốt. Tin rằng gần đây mẫuphiđã nghe được một ít chuyện Hàn Lăng thay đổi, trên triều đình hiện nay, hoàng huynh hoàng đệ người người như hổ rình mồi, bên người nhi thần lại thiếu một người có thể tín nhiệm. Mẫuphihẳn không muốn nhìn việc ngài đợi đã lâu, cuối cùng lại như nước tát đi chứ?” Mười ba năm qua, trong mắt mẫuphitrừ bỏ hậu vị, chính là ngai vàng hoàng đế, nàng mốn một ngày kia hắn có thể trở thành hoàng đế, mà nàng sẽ trở thành thái hậu, từ đó về sau trong cugn, không ai có thể gây bất lợi cho nàng.

Nhưng, trong mắt đen hiện lên một tia mệt mỏi, Phượng Hạo Thiên câu môi nởmột nụ cười lạnh lùng.

Mấy câu nói đã đâm trúng chỗ đau của Mẫn Quýphi, tuy rằng hai năm này, Thiên nhi làm cho nàng cảm giác càng ngày càng không rõ, nhưng nàng rõ ràng, Thiên Nhi cơ trí, mắt nhìn người độc đáo, có lẽ trên người Thượng Quan Hàn Lăng có bản lĩnh mà người khác không biết, ánh mắt chuyển động vài cái, Mẫn Quýphicười khẽ vài tiếng, “Nếu Thiên nhi có lựa chọn, vậy mẫuphicũng không cản trở, nhưng mà, Thiên Nhi phải tránh, Vươngphisau này của ngươi phải thân phận cao quý, mà Thượng Quan Hàn Lăng xuất thân thấp hèn, cho dù trưởng thành, cũng tuyệt đối không để nàng làmphitử của ngươi.”

Người thân phận thấp, vĩnh viễn cũng đừng mong có vị trí cao. Mẫn Quýphitrong mắt hiện lên một tia âm ngoan, nếu Thượng Quan Hàn Lăng có thể giúp Thiên nhi thì tốt, nhưng nếu là trói buộc, nàng tuyệt đối không để nàng sống!

Phượng Hạo Thiên nhíu nhíu mày, khẽ gật đầu.

Mẫn Quýphivừa lòng gật đầu, sau đó đứng lên, “Thiên nhi những năm vừa qua có ý nghĩ của chính mình, trong Bách Hoa yến nửa tháng sau, Thiên Nhi có thể tuyển một tâm nghi nữ tử làmphi, nói như vậy, ở trong lòng Hoàng Thượng, Thiên nhi đã thành gia lập nghiệp. Những người được chọn cho ngôi vị hoàng đế cũng sẽ có Thiên Nhi trong đó.”

Phượng Hạo Thiên chớp động mắt đen, nạpphi?

“Được rồi, nhìn thấy Thiên nhi có chủ ý của chính mình, mẫuphicũng yên tâm. Hoàng Thượng cũng sắp tảo triều, mẫuphicũng phải trở về, Thiên nhi vừa từ Hoài An thành về, hãy nghỉ ngơi cho thật tốt đi.” Mẫn Quýphisau khi dặn dò xong, an tâm rời đi.

“Nhi thần cung tiễn mẫuphi.” Phượng Hạo Thiên thanh thanh nói.

Nhìn bóng dáng Mẫn Quýphirời đi, Phượng Hạo Thiên cau mày lâm vào trầm tư………

Bên ngoài cửa tiền điện, Mẫn Quýphiđang muốn rời Thượng Đinh Cung, kết quả nửa đường, gặp một thiếu nữ tuyệt mĩ.

“Dân nữ Thượng Quan Minh Tiệp tham kiến Mẫn Quýphinương nương.” Thượng Quan Minh Tiệp hơi xoay người hành lễ trước mặt Mẫn Quýphi. Trong con ngươi hơi rũ hiện lên một tia giảo hoạt, vừa thức dậy, chợt nghe thấy mẫuphitứ điện hạ đến, nàng vội vàng rửa mặt chải đầu, đến nửa đường đợi sẵn, bối cảnh và cách xử sự làm người của Mẫn Quýphinàng thập phần rõ ràng, vì có thể trở thànhphicủa tứ điện hạ sau này, đầu tiên phải thông qua Mẫn Quýphi.

“Đứng dậy đi.” Mẫn Quýphitrên mặt còn đọng lại một tia kinh ngạc, Thượng Quan Minh Tiệp? Cùng tiến cung làm thư đồng của Thiên nhi. Đã nhìn qua vô số loại người chỉ cần nìn thoáng qua thiếu nữ trước mắt nàng liền biết nàng không phải là nữ tử bình thường. Nếu có thiếu nữ này ở bên người Thiên nhi, còn có thế lực khổng lồ phía sau nàng, khả năng Thiên nhi trở thành hoàng đế sẽ lớn hơn.

Hai người hai suy nghĩ khác nhau, vừa suy xét lợi hại ở đối phương, vừa tìm kế hoạch cho đối phương.

Thượng Quan Minh Tiệp chậm rãi đứng dậy, “Ta Mẫn Quýphinương nương.”

“Ngươi là thư đồng của Thiên nhi đi?” Mẫn Quýphicười hỏi.

Thượng Quan Minh Tiệp cười duyên, cung kính trả lời: “Dạ.”

“Nếu có thời gian thì đến điện của bản cung ngồi.” Mẫn Quýphicười nói, nàng ngoạn âm mưu và tâm kế, trong mắt chớp động quang mang toàn là dục vọng vô tận, Thượng Quan Minh Tiệp nếu làphitử của Thiên nhi, rất nhiềuphiền toái sẽ mất đi.

“Vâng.”

Hai người nhìn nhau cười, quá mức rõ ràng cần cái gì của nhau, lần ‘trùng hợp’ này đây, tạo nên một cạm bẫy thật lớn sau này, làm cho Hàn Lăng phải giãy dụa đối kháng thật lâu.

……….

Quảng Đức cung

Quảng Đức cung đại khí huy hoàng, là cung điện của Lục Hoàng tử Phượng quốc Phượng Hạo Dạ.

Tương truyền Lục Hoàng tử từ nhỏ thông minh tuyệt đỉnh, dung nhan tà mị tuấn mỹ, là nam tử mà nữ tử thiên hạ đều muốn gả.

Đáng tiếc, một năm trước, năm Phượng Hạo Dạ mười hai tuổi, trong cung điện bắt đầu có rất nhiều nữ tử.

Từ đó, lục điện hạ phong lưu thành tính danh truyền rất xa, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến sức quyến rũ của hắn, Bách Hoa yến nửa tháng sau, các đại gia tộc vẫn muốn nịnh bợ hắn.

Tuy rắng hắn phong lưu thành tính, du hí nhân gian, nhưng sau lưng có Triệu thị gia tộc cường đại, thế lực khổng lồ.

Đêm, yêu mị mà xinh đẹp.

Dưới ánh nến lay động, gió theo cửa sổ thổi vào thổi bay tầng tầng mành sa.

Trên giường lớn, hai bóng dáng chặt chẽ dây dưa.

Thanh âm ái muội vang vọng trong tẩm cung.

“A… lục điện hạ, nô tỳ không được… A… lục điện hạ, nô tỳ cầu ngài… nhanh chút…” thiếu nữ xinh đẹp như hoa, dục hỏa thiêu đỏ khuôn mặt non nớt, thân thể kịch liệt run run.

“Nga? Cái này không được?” Thiếu niên tà mị, khóe miệng gợi lên nụ cười lạnh tà tứ, dưới thân chuyển động càng lúc càng nhanh. Nữ nhân, đều tiện như vậy? Chỉ là động vài cái như vậy, liền không thể vãn hồi dục vọng, liền cầu hắn cho?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.