Lang, Thỉnh Yêu Ta Nhiều Hơn

Chương 8: Ly khai




Biệt viện ở đại trạch Hắc tộc

Hắc tộc tộc trưởng đương nhiệm Nguyệt La Kình cùng đại tế tự Nguyệt Thi Di, mới vừa tiến vào biệt viện liền thấy Vệ Ảnh đang ôm Kha Kính chuẩn bị rời đi…

“Ngài chuẩn bị đem Kính thúc đến nơi nào!” Nguyệt Thi Di muốn ngăn Vệ Ảnh.

“Coi như là phải chờ chết, cũng sẽ không để hắn chết ở chỗ này!” Vệ Ảnh trừng mắt Nguyệt Thi Di đang ngăn mình, mao đầu tiểu quỷ hiện tại đã là tế tự của Hắc tộc, còn muốn lưu những lão nhân như chúng ta sao?

“Xin lỗi…” Nguyệt La Kình hướng Vệ Ảnh xin lỗi, mặc dù không biết chính vì sao phải hướng Vệ Ảnh thúc thúc xin lỗi, nhưng Kính thúc biến thành bộ dạng ngày hôm nay, cũng là vì thành toàn mình cùng Nguyệt La Kình! Nếu như không phải hắn, chịu thống khổ sẽ là mình cùng Tiểu Tình Nhi. (chú: Tiểu Tình Nhi là con của Nguyệt La Kình cùng Nguyệt Thi Di, chuyện về bọn hắn mời xem 《Lang đi thành đôi 》)

“Chuyện không liên quan tới ngươi, ngươi không cần xin lỗi ta, hôm nay ta đưa hắn đi, là vì cứu hắn, vì gia hỏa này rất không thương tiếc tính mạng của mình, lúc ta đến, hắn đang muốn tự sát…”

“Kính thúc, hắn sao lại…” Nguyệt La Kình cùng Nguyệt Thi Di không thể tin được Kha Kính vẫn luôn rất kiên cường sẽ làm ra việc ngu ngốc như vậy! Bất quá như đã nói qua, cái loại đau đớn đến xương tủy đều không phải thứ người thường có thể chịu nổi, đổi lại là bất luận kẻ nào đều thà chết, cũng không nguyện sống thống khổ như thế…

“Nguyệt Tĩnh Đình, ngươi câm miệng, ta sống hay chết, đã sớm cùng ngươi không quan hệ, đây hết thảy đều là ta tự nguyện, ta nguyện ý vì cháu ta chịu tất cả… Khụ…” Kha Kính vô pháp nói tiếp, toàn thân đau đớn nhanh khiến hắn phát điên, hắn đang không ngừng ho ra máu, từng ngụm từng ngụm cố phun ra, tựa hồ muốn đem đau đớn cùng máu trong thân thể toàn bộ nôn ra, có lẽ sau khi nôn ra một thân tiên huyết cũng sẽ không thống khổ như vậy.

“Vệ Ảnh thúc thúc, ngươi không thể di chuyển Kính thúc, thể trung hàn khí của hắn đã bắt đầu công tâm, cho nên mới không ngừng thổ huyết…” Nguyệt Thi Di muốn ngăn Vệ Ảnh, hiện tại phải bảo vệ tâm mạch của Kính thúc, nếu không nói gì cũng đã quá muộn…

Vệ Ảnh cũng không nghe Nguyệt Thi Di, đẩy hắn ra… Một đạo tia sáng từ tay trái bắn vào đầu Kha Kính, sau đó liền ôm lấy Kha Kính, nhảy lên một cái, ly khai trú địa của Hắc tộc…

“Vệ Ảnh thúc thúc…” Nguyệt Thi Di vốn muốn đuổi theo bọn họ, nhưng bị Nguyệt La Kình ngăn lại!

“Di, không cần… Vệ Ảnh thúc thúc, trời sinh lạnh nhạt, trên núi Ngọc Lang ngươi chưa từng thấy qua biểu tình tịch mịch của y, lúc rãnh rỗi y luôn luôn ở đỉnh núi Ngọc Lang ngắm phương bắc, lúc đó cũng không biết y đang nhìn cái gì, bây giờ muốn đứng lên, phía bắc núi Ngọc Lang không phải là trú địa của Hắc tộc sao? Di, ngươi để cho bọn họ đi thôi… Thúc thúc hắn nhìn như thời gian không nhiều, lang khi còn sống, bầu bạn chỉ có một, khi còn sống, muốn lang đi thành đôi, lúc chết, cũng phải cùng huyệt! Để cho bọn họ đi thôi…”

Nguyệt La Kình thống khổ ôm lấy Nguyệt Thi Di, chính mình tuy rằng vẫn không cùng người Hắc tộc thân cận, nhưng dù sao Kha Kính là thân thúc thúc duy nhất của mình, mà một vị khác cũng là trưởng bối nhìn mình lớn lên cùng thân thúc thúc không khác mấy, xem ra giữa bọn họ hình như có một đoạn tình mọi người cũng không biết, mà nay bọn họ lại vì mình mới có thể rơi vào tình cảnh hiện nay, thật mong bọn họ sẽ có kết quả tốt.

Dược tuyền trì ở núi Ngọc Lang

“Nguyệt Tĩnh Đình, ai cho ngươi cởi y phục của ta!” Thân thể rất đau, Kha Kính không có chỗ trút giận dĩ nhiên là đem Vệ Ảnh ra mà trút giận!

“Tiểu Kính, không cởi quần áo làm sao ngâm dược tuyền?”

“…” Kha Kính một hồi không nói gì lúc, “Ta chỉ là trúng băng lăng chú, lại không thiếu tay, không cần ngươi làm bộ hảo tâm!”

“Tiểu Kính, ngươi toàn thân đều đau nhức thành cái dạng này, chỉ cần khẽ động sẽ đau đến lợi hại… Cho nên ta mới giúp ngươi…” Vệ Ảnh thật không đành lòng lại để cho Kha Kính thống khổ như thế nữa.

“Không cần ngươi quản, đau là ta, cũng không phải ngươi!”

“Ách… Tiểu Kính, ta đã giúp ngươi cởi xong rồi, hiện tại ôm ngươi xuống phía dưới ngâm đi! Thân thể của ngươi rất lạnh, gặp thuốc ấm lúc đầu có thể sẽ khiến ngươi đau đến chịu không nổi, nhưng chỉ cần nhẫn một chút thì tốt rồi! Đợi đến khi thân thể quen thì tốt rồi…” Vệ Ảnh đang cùng Kha Kính tranh cãi muốn hay không muốn giúp hắn cởi y phục, động tác trong tay cũng không có dừng lại, đợi đến khi Kha Kính nháo xong, Vệ Ảnh đã sớm đem hắn cởi sạch.

“…” Kha Kính không nói gì, dù sao thân trúng băng lăng trú hắn cũng vô lực phản kháng Vệ Ảnh, chỉ có thể dùng miệng để chiếm tiện nghi Vệ Ảnh, phụ hắn, trả thù y một chút!

“Hảo, chúng ta phỉa xuống phía dưới…” Vệ Ảnh sau khi bỏ y phục trên người mình, ôm Kha Kính từ từ đi vào dược tuyền.

“A… Nguyệt Tĩnh Đình, ta không muốn ngâm, ngươi mau ôm ta đi ra! A… Ô…” Mới vừa vào dược tuyền đối Kha Kính bình thường mà nói chỉ là ôn tuyền, nhưng lại cảm thấy đau đớn tận xương tủy, nóng lạnh giáp công thân thể hắn!

“Tiểu Kính, nhẫn một chút, một hồi cũng sẽ không đau đớn như thế…”

“Ách… A… Ta không được, để ta chết đi…” Kha Kính đau đớn, ở trong lòng Vệ Ảnh liều mạng giãy dụa.

“Không… Không được, ta tuyệt đối sẽ không để cho ngươi chết, chỉ cần có một tia cơ hội, chúng ta cũng phải thử xem…” Vệ Ảnh ôm chặt Kha Kính, ngăn cản hắn giãy dụa!

“Ta không muốn sống, ngươi không cần lo cho ta, để ta chết…” Kha Kính chịu đau đớn toàn thân, hành hạ đến hận không thể ngay lập tức đụng chết, bị ôm giữa dược tuyền không có chỗ để hắn đụng, chỉ có thể dùng đầu liều mạng đánh vào lồng ngực rắn chắc của Vệ Ảnh.

“Nếu như vậy có thể để cho ngươi nghĩ dễ dàng một điểm, ngươi liền đụng đi!” Ngực bị Kha Kính đụng phải từng đợt Vệ Ảnh đau đớn không hề oán hận, hiện tại chỉ cần hắn nguyện ý sống sót, hết thảy đều được, cho dù khiến xương mình vỡ vụn Vệ Ảnh cũng nguyện ý, bởi vì y thiếu hắn thực sự nhiều lắm!

“Khá hơn chút nào không?” Nửa ngày trôi qua, Kha Kính kịch liệt giãy dụa rốt cục ngừng lại!

“…” Kha Kính toàn thân đau nhức đến vô lực nhắm mắt lại, quyết định không để ý tới câu hỏi của Vệ Ảnh!

“Cầu ngươi, mặc kệ có bao nhiêu thống khổ, đều phải sống tốt?” Vệ Ảnh ôm Kha Kính ngồi trong tuyền trì, ở bên tai của hắn nhỏ giọng cầu khẩn!

Vệ Ảnh không thể chịu đựng được người bên cạnh mình người này đến người khác rời xa mình, ban đầu là thân sinh phụ mẫu, sau đó là tỷ tỷ của mình, bọn họ đều chết vì báo thù cho tộc y, Vệ Ảnh đến nay còn nhớ rõ ngày đó nếu không phải là bởi vì mình cùng Thiếu chủ ham chơi, rất trễ mới về nhà, mới may mắn tránh được một kiếp, nhưng cả phòng máu tanh khiến mình lúc nhỏ kinh hãi, chỉ có thể quỳ gối bên thi thể của phụ thân, không ngừng run rẩy, mà thân tỷ tỷ thấy phụ thân phơi thây trong nhà, không nghe khuyên bảo của tộc trưởng, độc thân trả thù, kết quả một đi không trở lại!

Cho nên lúc Vệ Ảnh tại biệt viện trong Hắc tộc thấy Kha Kính cắt cổ tay tự sát, máu trên giường khiến hắn thất kinh, tựa như lại thấy phụ thân chết thảm ngày ấy, đồng dạng là máu tanh đầy phòng, thân thể chỉ không ngừng run rẩy, lại bất lực…

“Tiểu Kính, nhất định phải sống tiếp, nhất định phải sống tiếp, chỉ cần ngươi nguyện ý sống sót, để ta chết đều có thể!” Vệ Ảnh kích động ôm Kha Kính, cảm thụ được ấm áp từ da thịt truyền tới, chỉ có như vậy Vệ Ảnh mới có thể cảm nhận được Kha Kính còn sống.

“Hắc… Hắc… Hắc… Hắc…” Kha Kính trong lòng Vệ Ảnh cười như điên, trong tiếng cười kia có thê lương không cầm được.

“Có thể vì ta mà chết? Nguyệt Tĩnh Đình, ngươi nói quá dễ nghe, ngươi cho ta là Nguyệt Hân Thần sao? Vì ta mà chết… Ôi ôi…” Kha Kính không ngừng cười, cười đến nước mắt từ khóe mắt chảy xuống.

“Không… Ta không có…”

“Đã quá muộn, bây giờ ta chỉ muốn chết đi!” Như vậy có thể vĩnh viễn cùng hài tử của ta còn chưa kịp xuất thế. Vĩnh viễn cũng sẽ không cho ngươi biết từng mất đi cái gì? Oa nhi là gián tiếp chết ở trong tay của ngươi, Nguyệt Tĩnh Đình nha Nguyệt Tĩnh Đình, ngươi cả đời sẽ không biết ngươi giết thân nhi của ngươi! Thật hận… Tại sao còn muốn  xuất hiện ở trước mặt của ta?

“Tại sao? Thế gian này không có một chút gì cho ngươi lưu luyến sao?”

“Lưu luyến?? Đó là cái gì, Kha Hào ca ca có Nguyệt Hân Thần, rất hạnh phúc, không hề cần ta, sư phụ Tố Thiên Viêm có Hắc Quyền theo cùng, rất hạnh phúc, càng không cần ta, các tộc nhân Hắc tộc hiện tại có thể theo Nguyệt La Kình, cũng không cần ta, mỗi người bọn họ đều có thể rất hạnh phúc, cho nên ta là dư thừa, từ lúc ta sinh ra, đã định trước ta chính là dư thừa…”

“Không… Bọn họ không cần ngươi, ta cần ngươi, Tiểu Kính sống tiếp được không? Vĩnh viễn cùng ta!” Tâm Vệ Ảnh rất đau, hắn chưa từng nghĩ đến Kha Kính bề ngoài kiên cường, nội tâm lại cô tịch như vậy!

“Ngươi cần ta?? Vĩnh viễn làm thế thân của Nguyệt Hân Thần ngươi chưa từng có được sao?” Loại đau thương này chịu một lần là đủ rồi, không cần phải … Chịu lần thứ hai!

“Đều không phải, đều không phải, ta thừa nhận là trước kia lỗi của ta, ta đối với ngươi hiểu lầm quá sâu, nhưng là bây giờ hết thảy đều quá khứ, chúng ta bắt đầu một lần nữa được không?” Vệ Ảnh không ngừng hôn Kha Kính, lúc này đây ta nhất định hảo hảo yêu ngươi, không cho ngươi chịu thêm một chút ủy khuất nào.

“Bắt đầu một lần nữa?” Kha Kính ngẩng đầu nhìn Vệ Ảnh, từ trong mắt của hắn tràn đầy ôn nhu cùng yêu thương, nếu như là mười năm trước, mình nhất định sẽ cảm động lập tức nhào vào trong lòng y, không bao giờ muốn tách ra nữa, nhưng…

“Đáp ứng ta, chúng ta bắt đầu một lần nữa!”

“Không có khả năng!” Kha Kính không mang một chút tình cảm nào cự tuyệt khẩn cầu của Vệ Ảnh!

“Tại sao?”

“Bởi vì ta hận ngươi, hận của ngươi tuyệt tình, hận ngươi không tín nhiệm… Hận oán thù của ngươi…” Mười năm này, Kha Kính  đem yêu thương trong lòng quên đi một chút cũng không còn.

“Không có vấn đề gì, chỉ cần ngươi còn ở bên cạnh ta, sẽ có một ngày hận ý được đánh tan, để chúng ta bắt đầu một lần nữa!” Yêu hận chẳng qua là con đường quanh co, Vệ Ảnh muốn cho Kha Kính thấy chân tâm của mình, y muốn thay đổi hắn, xóa đi hận ý của hắn!

“Ngươi nghe không hiểu lời của ta sao? Hết thảy đều đã quá muộn, chúng ta không còn cơ hội cũng không có khả năng cùng một chỗ nữa, đau đớn trên thân thể có thể theo thời gian chậm rãi mất đi, nhưng đau thương trong lòng vĩnh viễn không thể xóa đi!” Vệ Ảnh, ngươi còn không biết chúng ta mất đi cái gì? Mất đi vật trân quý nhất như vậy!

“Không, đau thương trong lòng cũng có thể khôi phục, để trái tim khác tu bổ nó!”

“Kính đã vỡ có thể liền lại sao? Cho dù ngươi sửa xong nó, trên nó vẫn lưu vết nứt, vỡ chính là vỡ… Cũng vô pháp khôi phục hình dạng ban đầu!” Kha Kính nhắm mắt lại, hắn không muốn nói tiếp, nói thêm gì đi nữa cũng không có ý nghĩa, cả đời này hắn cũng sẽ không tha thứ Vệ Ảnh, vĩnh viễn sẽ không…

“Có thể, có thể, nhất định có thể khôi phục thành bộ dáng lúc trước!”

“Không thể nào, ngươi có thể đem hài tử chết đi trả lại cho ta sao?” Khóe mắt Kha Kính không ngừng rơi lệ, từng giọt nối tiếp rơi vào dược tuyền lục sắc.

“Hài tử? Hài tử gì?”

“Ngươi không phải không biết đi, trừ Nguyệt Hân Thần bọn họ nằm trong Nguyệt Lang Vương tộc, chúng ta hắc tộc nam tử lợi dụng khế ước đặc thù cũng có thể chuyển hoán thể chất trở thành giống như Nguyệt Hân Thần bọn họ có thể sinh tử, Hắc Thường chính là một ví dụ, còn có ca ca hắn Hắc Quyền! Thế nhưng mười năm trước không tín nhiệm của ngươi, gián tiếp giết chết con của chúng ta, ngươi cho rằng như vậy, ta còn có thể tha thứ cho ngươi sao? Là ngươi tự tay hủy diệt rồi toàn bộ hi vọng của ta, mong muốn hạnh phúc, mong muốn sống tiếp.” Còn muốn ta nói gì? Quá khứ đã qua, ngoại trừ hối hận, chúng ta cái gì cũng không làm được! Ta không thể tha thứ cho ngươi, tha thứ cho ngươi, nói ta thế nào đối diện với hài tử bất hạnh của ta!

“Này… Này… Sao vậy khả năng?” Vệ Ảnh không dám nghĩ chính mình mười năm trước rốt cuộc đã làm gì?

“Mười năm trước, ngươi là ta bị thương nặng, sư phụ Tố Thiên Viêm vì cứu ta, phong ấn đứa bé này, nhưng người định không bằng trời định, hài tử này cuối cùng vẫn là bào thai trong bụng, sư phụ Tố Thiên Viêm vì để cho ta sống tiếp, vẫn luôn đang gạt ta, nói cái gì mà hài tử này còn sống, phải chờ thêm hơn mười năm sau mới có thể sinh ra, bây giờ suy nghĩ một chút bất quá là cho ta một hi vọng không thực, chỉ là vì để ta sống!”

“…” Vệ Ảnh mặc dù thân ở trong ôn tuyền, nhưng cũng không cảm thấy một tia ấm áp, bốn phía hàn khí truyền tới không ngừng ngâm tập hắn!

“Nhìn, ở đây…” Theo ngón tay Kha Kính chỉ, Vệ Ảnh thấy một vết lang đầu nhạt không thể nhạt hơn.

“Hì hì, thấy không, là cục cưng của chúng ta… Là một tiểu nam hài, nơi này là lỗ tai của hắn, nơi này là miệng của hắn, không biết hắn sau khi sinh là màu trắng, hay là màu đen, hay là như ngựa vằn, vừa đen, vừa trắng, ha ha… Cười thật tốt, bất kể là hình dạng gì, ta cũng sẽ thương nó… Nó nhất định rất khả ái, rất khả ái… Rất khả ái…” Kha Kính trong miệng vẫn không ngừng lặp lại, rất khả ái, rất khả ái…

“Tiểu Kính, ngươi xảy ra chuyện gì?” Mang đầu của hắn, nhãn thần như không động,trong  ánh mắt vô pháp phản chiếu mặt Vệ Ảnh… Như hắc động sâu … Ánh mắt như thế, đều không phải một người bình thường có, chẳng lẽ nói…

“Con của chúng ta rất khả ái đúng không?” Ánh mắt trống rỗng, dáng tươi si ngốc…

“Tiểu Kính, ngươi nhìn ta… Ngươi nhìn ta!” Vô luận Vệ Ảnh gọi Kha Kính thế nào, hắn đều không có phản ứng, trong ánh mắt yên tĩnh như tử thủy không có một tia sinh cơ!

“Cục cưng của ta, cục cưng của ta… Cục cưng của ta…” Kha Kính hoàn toàn nghe không được Vệ Ảnh gọi, vừa vuốt ve bụng dưới của mình, vừa si ngốc cười ngây ngô.

“Xin lỗi, đều là lỗi của ta! Tiểu Kính ngươi tỉnh lại ba, mặc kệ con đường tương lai gian khổ bao nhiêu, chúng ta đều phải cùng đi!” Vệ Ảnh ôm Kha Kính si ngốc không lên tiếng khóc!