Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 104: Ngã ba đường



Chiếu rọi đèn pin vào, không biết từ lúc nào mà trên tường phát ra hào quang xanh, trong lòng Kế Béo chậm rãi bật ra một ý nghĩ, không chờ y nghĩ ra cái gì, trước mặt đột nhiên hiện lên ba lối rẽ, Kế Béo sửng sốt, không kìm nổi liền quay đầu về phía ngài Nghiêm nói:

– Ngài Nghiêm, chúng ta nên đi đường nào?

– Du Lão Thử đi hướng nào?

Ngài Nghiêm vẫn thản nhiên hỏi. Nhưng lại không biết bắt đầu từ lúc nào, trên tay cầm một khẩu súng lục, cẩn thận nhìn mọi nơi.

Kế Béo cúi đầu nhìn lại, khẳng định nói:

– Lối ở giữa.

– Vậy thì đi lối giữa.

Ngài Nghiêm gật đầu nói.

Kế Béo đứng lên, liếc nhìn đồng bọn một cái, nhìn sắc mặt của y trong bóng tối cũng có vẻ âm tình bất định, rùng mình, nhưng chỉ có thể kiên trì mà đi vào lối đó, ước chừng mười phút lộ trình, Kế Béo vẫn chưa đi tới cuối, trong lòng lại cảm thấy sợ hãi, bọn họ mặc dù đi cẩn thận, nhưng không hề đi chậm, nếu như tốc độ đi là ba giây một mét thì mười phúc ít nhất đã đi được 200 mét, hơn nữa bọn họ đã đi được khoảng 500m rồi, mộ thất này sao mà có thể có quy mô lớn như vậy?

Thình lình, phía trước lại xuất hiện những lối đi nhỏ, Kế Béo không hề hỏi ông chủ, cẩn thận nhìn dấu vết trên các lối đi, rồi lại chọn lối đi đó, đi được khoảng nửa tiếng đồng hồ, không biết ra sao lại gặp phải ngã ba đường, sắc mặt ngài Nghiêm lại càng âm trầm, đợi tới lúc lại đi vào một ngõ đi, ngài Nghiêm đột nhiên dừng bước:

– Đợi chút, ước chừng chúng ta đã đi bao xa rồi?

Ngài Lãnh tuy rằng vẫn đi theo Kế Béo nhưng không hề nhàn rỗi, đã trả lời:

– Khoảng chừng 2000m.

– 2000m?

Ngài Nghiêm chậm rãi nói:

– Chúng ta dường như là đi thẳng?

Thấy tất cả mọi người đều gật đầu, ngài Nghiêm trầm tư nói:

– chúng ta đến cái hành lang này thì chính là hướng bắc, hướng bắc thì chính là hướng của cái thác nước kia, cũng là trong lòng núi, nếu đồ cổ chảy ra từ cửa động, thì có thể là cách lòng núi không xa, nếu cứ đi thẳng vào, đi hướng bắc là không sai, tôi nghĩ Du Háo Tử có lẽ cũng có suy nghĩ này.

Kế Béo thật không ngờ rằng suy nghĩ của ngài Nghiêm cũng thật là rõ ràng, vẫn chưa bị mù quáng, trong lòng có chút khâm phục:

– Ngài Nghiêm, vậy thì vấn đề của chúng ta bây giờ là gì?

– Nhưng ngài Lãnh đã nói là chúng ta cũng đã đi được 2000m rồi, vừa rồi tôi cũng tính lại một chút, tuy rằng không đủ, nhưng 1500m tuyệt đối là có.

Ngài Nghiêm lộ ra vẻ trầm tư:

– Bây giờ chúng ta đang ở dưới chân núi, nếu đi theo đường kính, lúc này chắc là đi tới cái thác nước kia rồi!

Vẻ mặt mọi người có chút không được tự nhiên, bây giờ mới tỉnh ngộ lại, cái thông đạo này hướng tới chỗ bảo tàng trong núi, mọi việc đều có lý do của nó, nhưng nếu qua lòng núi rồi, nó lại phải thông vào hướng nào?

Ánh mắt ngài Nghiêm lướt qua hướng Kế Béo, nhìn Cổ Ý nói:

– Ngài Cổ, phiền ngài xem xem.

Trong lòng Kế Béo có chút không vui, biết ông ta không tin vào phán đoán của mình, chỉ có điều theo đường này đi xuống, tuy rằng không sợ hãi, chính bản thân cũng càng lúc càng hoang mang, càng lúc càng thiếu tự tin, ánh mắt cầu cứu hướng về phía đồng bọn.

Nếu như đã tới một ngôi mộ cổ thật, y có thể dễ dàng đoán được là mộ của niên đại nào, chỗ nào chắc chắn có đồ mà bọn họ muốn tìm, mục tiêu của trộm mộ mạnh vô cùng, thường thì vừa vào mộ là đã tìm ngay ra được chỗ của quan tài, sau đó thì vắt chân vắt cổ tìm đồ vật này nọ, tiếp theo là đi vơ vét, về phần vị trí của y, thì nhìn thời gian dài ngắn mà định, Kế Béo đối với cái mà “ Tần chôn lĩnh Hán chôn sườn núi”, “ Cổ phương gần vườn” đợi nghiên cứu khẩu quyết cũng có chút thấu triệt, nhưng lúc này biết tất cả những thứ đó chẳng có tác dụng, thì chỉ giống như một con hổ không nanh không vuốt, thì nó có thể làm nên cái trò trống gì cơ chứ?

Lúc này trong lòng Kế Béo có chút phẫn nộ, y vừa suy đoán ra từ trong lời của ngài Nghiêm, đây không phải là một tòa mộ thất, nhưng y vẫn coi y như là mộ thất, cái này khó tránh khỏi được sự lệch lạc, kỳ thật cách tốt nhất bây giờ chính là lui lại tính toán kỹ một lần nữa, nhưng cái thanh đao trong tay ngài Lãnh kia, tạo ra một ánh sáng chói dưới ánh đèn pin chiếu rọi, không dám nói ra đành phải nuốt vào trong bụng.

Cổ Ý tiến lên tiếp nhận đèn pin từ Kế Béo, quan sát bước chân trong động cẩn thận, khoảng năm phút đồng hồ, lúc này mới ngẩng đầu lên:

– Béo nói không sai, chỉ có con đường này là có dấu chân, tuy nhiên đã bị nhạt rồi nhìn không rõ lắm.

Hắn không kìm nổi liền cúi đầu xuống nhìn chân của mình, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an, lại không biết chỗ nào không ổn.

Ngài Nghiêm thở dài:

– Tốt lắm, chúng ta tiếp tục.

Tâm trạng của mọi người lúc này đã không còn nhẹ nhàng như lúc nãy, buồn bực trong lòng bước đi, Kế Béo lùi về tuyến hai, Cổ Ý đảm đương dẫn đường, cũng may tảng đá hành lang có chút rộng hơn, cho dù là hai người đi song song cũng không sợ chật, mọi người dồn hết sức lực, một mạch đi thẳng về phía trước, đều âm thầm nghĩ, tôi không tin đây là tà, chẳng lẽ dũng đạo này thật sự dài như thế à, cùng lắm thì lui ra về.

Mọi người lại ước chừng đi được khoảng một tiếng đồng hồ, Cổ Ý và Kế Béo hai người đã sớm không nhận ra dấu chân trong động, cũng may là mỗi lần đều xuất hiện là ba ngã rẽ, cứ chọn một cái không cần tự hỏi, cứ như vậy mà tiếp, chân chưa nhũn ra nhưng trong lòng thì đã run lên, ánh sáng đèn pin của Kế Béo vẫn sáng như lúc đầu, nhưng trong lòng mọi người thì đã có chút bóng âm.

– Dừng lại chút đã.

Ngài Nghiêm thở dài một hơi, thả hòm trên tay xuống mặt đất, ngồi lên trên, tuy rằng ông ta tinh thông võ công, nhưng đi trong đoạn đường này, người bị tiêu hao thể lực nhiều nhất chính là ông ta, nhưng Kế Béo nhìn lên trán ông ta đến một giọt mồ hôi cũng không có, chỉ có điều là nét mặt xanh lét dọa người, không khỏi dời ánh mắt đi.

Ngài Lãnh lấy đồ ăn và nước uống trong túi đeo trên lưng của mình ra, cũng chỉ có bánh bích quy, nước cũng chỉ có hai bình, một bình đưa cho ngài Nghiêm, một bình đưa cho ngài Bao, ngài Nghiêm uống một ngụm sau đó thì đưa cho Cao Kiều, Cao Kiều lại đưa cho ngài Lãnh, Kế Béo nhìn thấy sau khi ngài Bao uống một ngụm, đưa nước cho y, sắc mặt có chút mất tự nhiên:

– Tôi không khát.

Y nhìn sắc mặt y như người chết của ngài Bao thì đã muốn nôn, sao mà uống nổi nước mà ông ta đưa cho, Cổ Ý cũng sợ nên xua tay:

– Tôi cũng không khát, ngài Nghiêm, chúng ta vẫn tiếp tục đi tới đích sao?

Giọng của y có chút do dự, chỉ muốn quay về tránh xa cái dũng đạo quỷ quái làm cho y cảm thấy có âm khí dày đặc này.

– Chúng ta đã đi được khoảng hai tiếng đồng hồ rồi.

Ngài Nghiêm cũng có chút do dự bất an.

Lúc đi vào động, ông ta đã xem qua thời gian, đã khoảng hai giờ sáng, bây giờ cũng khoảng bốn giờ sáng rồi, ông ta cũng không ngờ dũng đạo này dài như vậy, cứ theo cách này, nếu bây giờ cứ đi theo hướng bắc, chỗ đó chỉ toàn là núi, đột nhiên nghĩ tới bọn người Du Háo Tử nửa tháng cũng không có tin tức, ngài Nghiêm liền rùng mình, đột nhiên một suy nghĩ khủng bố hiện ra trong đầu, bỗng nhiên đứng dậy nói:

– Hôm nay chúng ta cứ tới đây thôi, chúng ta trở về trước, suy nghĩ một chút rồi tính sau.

Mọi người đều đứng lên, mặc dù không hô lên tiếng vui mừng, nhưng khi nhìn vào vẻ mặt mọi người thì đều biết rằng, đã sớm chán thám hiểm muốn về ngủ một giấc rồi, ngay trên cái mặt lạnh tanh của ngài Lãnh cũng lộ ra một chút vui vẻ, dường như chỉ nghĩ tới chuyện trở về nhà khách, thoải mái tắm nước nóng, sau đó thì thư giãn một lúc.

Kế Béo cúi đầu khom lưng quay lại vị trí phía sau, dù sao đi nữa, kiếm tiền từ ông chủ, cũng phải làm chút chuyện cho ông chủ, bằng không chẳng có phát hiện gì trong một đêm, lòng hắn cũng có chút ray rứt.

Dùng đèn pin quơ quơ phía trước:

– Lối đi ở giữa phải không?

Nghiêm Hiển Thị ừ một tiếng, rồi nhấc hòm đi theo mọi người, tuy rằng cái hòm này vẫn nặng như lúc đầu, nhưng dù sao thì so với lúc bắt đầu cảm thấy nặng hơn một tí, cái đạo lý đường xa không nhẹ tải thật là không hề sai, huống chi cái hòm này không phải là nhẹ nhàng gì cả, ông ta vốn chuẩn bị vũ khí này để ứng phó nếu gặp mãnh thú hoặc nước lũ, quái vật U Minh, còn cố ý mời một nhân vật thần bí ở Tương Tây là ngài Bao, thật không ngờ cả đêm chẳng có chuyện gì phát sinh cả.

Chỉ là trong lòng có một cảm giác có cái gì đó không ổn, nhưng lại không nói lên được thành lời, trong lòng đờ đẫn sợ hãi bao phủ, một hình ảnh mơ hồ không thể bỏ đi, ngài Nghiêm không khỏi nắm chặt khẩu súng lục trong tay, quan sát tứ phía, không có gì dị thường, xung quanh vẫn chỉ là từng tảng gạch đá, ngoại trừ tiếng bước chân của mấy người ra, không có bất cứ một tiếng động nào khác, điều yên tĩnh này vốn là bình thường, chỉ có điều đối với những người đã đi vào hai tiếng đồng hồ mà nghe được, thì đúng là một loại tra tấn tinh thần.

Yên tĩnh thì là bình thường, nhưng cái bất an đó là cái gì? Ngài Nghiêm liều mạng muốn bắt được ý nghĩ mơ hồ trong đầu kia, nhưng không thể nào chạm tới.

Kế Béo chợt lóe đèn pin, lại đến một ngã ba đường, cười khổ một tiếng:

– Khi chúng ta đi vào thì đã đi qua khoảng hai mươi cái ngã ba đường, xem ra khi trở về cũng phải nhiều như vậy đấy, mọi người nhanh một chút, nói không chừng lúc hừng đông có thể về tới khách sạn ngủ một giấc.

Sau khi y nói xong câu đó, đột nhiên phát hiện sắc mặt mọi người y như là gặp phải ma, sắc mặt kinh hãi không hiểu, Kế Béo phát lạnh:

– Làm sao thế?

– Ngã ba đường?

Ngài Nghiêm hét to một tiếng, sắc mặt xanh mét, rốt cục đã phát hiện ra điều gì không đúng, Kế béo cướp lấy đèn pin chiếu về phía trước:

– Làm sao mà có thể là ngã ba đường?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.