Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 106: Hoang mang



Không biết đã ngồi bao lâu rồi, bọn anh Nghiêm vẫn chưa quay trở lại là chuyện trong dự kiến nhưng Cổ Ý cũng không thấy bóng dáng đâu cả. Điều này khiến Kế Béo cảm thấy rất kì lạ, đột nhiên nhớ ra cái anh Bao kia ăn thịt người, không khỏi rùng mình một cái, đột nhiên lại nghĩ ra một giả thiết đáng sợ. Cái anh Bao kia dụ dỗ Cổ Ý cùng đi không phải là đã coi Cổ Ý như một cái bánh bao thịt chứ?

Suy nghĩ này khiến Kế Béo có chút buồn nôn. Giữa lúc đang đờ đẫn, một tiếng súng nặng nề vang lên, giống như là trong vách tường truyền đến vậy. Kế Béo trong lòng kinh sợ đứng dậy quát lớn:

– Ai vậy?

Sau khi tiếng súng vang lên cũng không hề có bất cứ động tĩnh nào cả. Kế Béo lắng nghe một lúc lâu, suy sụp ngồi xuống, chẳng lẽ anh Nghiêm không kìm được đã ra tay với đồng bạn? Tiếng súng truyền đến ở bên trái vách tường, không phải đằng trước hay đằng sau, chẳng lẽ trong mê cung này vẫn còn người khác nữa? Kế Béo càng nghĩ càng đau đầu, càng ngày càng tuyệt vọng, dùng cái xẻng Lạc Dương thử gõ gõ vào mấy viên gạch xanh. Không phải là rỗng, anh ta ngẩng đầu muốn nhìn một cái thì bỗng nhiên nhớ ra cái mê cung này tuy rắc rối phức tạp nhưng nếu đào đường ra ở phía trên, chỉ cần nhìn thấy mặt trời thì còn sợ cái gì nữa.

Nghĩ đến đây, Kế Béo không khỏi phấn khích, chuyển cái cặp da đặt dưới chân rồi lấy ra cái xẻng Lạc Dương đào hai cái. Bỗng nhiên một người đứng sau anh ta nói:

– Nếu như anh muốn chết nhanh hơn thì không ngại tốn thêm chút sức nữa đâu.

– Tại sao?

Kế Béo đang đào đất lên trên, nghe thấy âm thanh phía sau liền thuận miệng hỏi lại. Bỗng nhiên anh ta rùng mình một cái, suýt nữa ngã từ trên cái cặp xuống. Âm thanh này chắc chắn không phải là của bọn anh Nghiêm, đây là âm thanh hoàn toàn xa lạ. Trong mê cung còn có người khác thật sao?

Nhanh chóng rút ra khẩu súng, Kế Béo xoay người chỉ ra đằng sau:

– Cấm nhúc nhích!

Đột nhiên phát hiện không có một ai trước mặt, Đỗ Kế cảm nhận được từng luồng gió lạnh trong hành lang, bàn tay cầm súng hơi run rẩy, nghi hoặc quan sát phía trước nhưng quả thật không có bóng dáng ai cả, chỉ cảm thấy bộ vị sau cổ cứng ngắc. Anh ta quay đầu lại một cách khó khăn muốn nhìn ra đằng sau, khóe mắt dường như nhìn thấy một bóng người đang đứng đó, không biết người này là người hay là ma. Mặc dù tay có súng nhưng Kế Béo cũng không dám nhúc nhích, run giọng hỏi:

– Cậu là ai?

Người kia không nói lời nào, thị lực của Kế Béo chỉ nhìn thấy được một bóng người mờ nhạt ở phía trước, anh ta không dám lấy đèn pin rọi vào, giọng nói mang theo cầu xin nói:

– Tôi chỉ là người dẫn đường, tôi không có quan hệ gì với chỗ này cả. Oan có đầu, nợ có chủ, cậu muốn tìm thì cũng đi tìm người khác đi.

– Dẫn đường sao?

Giọng nói người kia hơi có ý cười:

– Bây giờ chỉ sợ là anh khó bảo toàn cho bản thân rồi.

Nghe được giọng điệu người kia không có gì ác ý, Kế Béo vui mừng khôn xiết, vội vàng nói:

– Không tệ, không tệ. Việc đến đây không phải là ý của tôi. Tôi chỉ là một chân sai vặt, tôi không biết gì cả.

– Không biết gì sao?

Người kia thản nhiên nói:

– Vậy tôi giữ lại anh cũng chẳng có tác dụng gì cả.

– Không, không!

Kế Béo hoảng sợ, không biết bị làm sao, lúc này lại nổi lên một chút ý nghĩ muốn phản kháng lại:

– Thực ra tôi cũng biết không ít, thật đấy, thật sự là không ít đâu. Cậu phải tin tôi.

Anh ta thấy người này đến không ai biết, đi không ai hay, phần nhiều nghĩ đến âm hồn hoặc là cương thi trong mê cung. Người này ở trong mộ cổ buồn bực đến phát hoảng nên ra ngoài để tìm người nói chuyện, đương nhiên cũng phải tìm người ăn nói khéo léo một chút.

– Lai lịch của cái cậu Nghiêm kia là gì?

Người kia chậm rãi hỏi.

– Lai lịch gì?

Kế Béo đột nhiên ngẩn ra.

– Sao cậu biết anh ta họ Nghiêm?

Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ cậu ta là ma thật, nghe nói ma quỷ không có gì không làm được.

– Tôi theo mấy người vào đây, sao lại không biết được.

Người kia thản nhiên nói:

– Hơn nữa tôi còn biết, không lâu trước đây cái cậu họ Bao kia đã vô ý giết chết Cổ Ý, bây giờ còn đang gặm cánh tay của cậu ta đấy. Cái cậu Nghiêm kia đã một phát súng giết chết cậu Lãnh, hiện tại đã đạt được thỏa thuận với Cao Kiều, hợp lực cùng ra ngoài. Ra được hay không còn phải xem vận mệnh của bọn họ. Còn với anh, hình như bọn họ đã quên mất rồi thì phải. Uhm, nhưng cũng không thể nói như vậy được. Cái cậu Bao kia ăn xong Cổ Ý, nếu như lại không ra được thì tôi đoán là sẽ nhớ đến anh thôi.

Mặc dù cậu ta nói rất bình tĩnh, bình thường như là gà trống gáy, gà mái đẻ trứng nhưng Kế Béo lại “ọe” một tiếng nôn hết ra. Chỉ có điều là dạ dày anh ta quả thật là chẳng có gì, chỉ còn ít dịch vị dạ dày, sau khi nôn ra ít nước chua thì không nôn nổi gì nữa. Một lúc lâu sau mới nâng người lên:

– Rốt cuộc cậu là ai? Sao cậu dường như biết hết mọi chuyện vậy?

Kế Béo thẫn thờ nghĩ chẳng lẽ người này là ma, có thể xuyên tường được hay sao? Nếu không tại sao lại nói được rõ ràng mọi chuyện xảy ra ở hai phía chứ.

– Tôi nói cho anh tất cả mọi điều tôi biết, anh có phải là cũng nên nói cho tôi biết chút gì đó chứ nhỉ?

Người kia không đáp mà hỏi ngược lại.

– Cái cậu Nghiêm kia là Tổng giám đốc tập đoàn Hằng Thăng ở miền Bắc, tài sản hơn trăm triệu.

Kế Béo dần dần bình tĩnh, lại càng cảm thấy người đối diện hình như là người. Điều này khiến cho anh ta dấy lên một tia hi vọng sống sót. Nếu người này đã trấn tĩnh như vậy, ẩn náu trong này mà bọn họ lại không hề phát hiện ra thì nói không chừng lại có cách ra ngoài được. Bản thân muốn nhờ vả thì cho dù là người hay ma cũng sẽ mềm lòng thôi, dù sao nói gì đi nữa thì cơ hội cho cái mạng cuối cùng này anh ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Người kia thản nhiên nói:

– Anh đang nói dối sao?

Kế Béo ngẩn ra, kêu to:

– Tôi không nói dối, anh ta quả thật rất giàu có. Ở miền Bắc cũng có tập đoàn Hằng Thăng, nếu không tin thì cậu có thể xem danh thiếp mà anh ta đưa cho tôi.

Kế Béo để tỏ rõ mình không có địch ý, giơ tay muốn móc ra cái gì đó.

– Không cần đâu.

Người kia phẩy tay ngăn lại, nói:

– Anh đã nghe qua câu ngạn ngữ “có nhiều tiền thì phải cẩn thận” chưa?

– Cái này có ý gì?

Kế Béo rùng mình một cái, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ người này là một con ma cổ?

Người kia chậm rãi nói:

– Ý nghĩa của câu nói này là nếu như nhà anh rất giàu có thì ngồi xuống nghỉ ngơi cũng phải tránh xa mái hiên một chút, tránh bị mái ngói rơi xuống đầu. Đương nhiên, nếu như nhà anh mà nghèo thì không phải lo lắng cái này đâu.

Kế Béo cười lớn nói:

– Cậu nói thật là hay. Cậu xem, tôi vốn cũng không hiểu nhưng cậu vừa giải thích tôi đã hiểu rõ rồi.

Lúc này có thể dùng khúm núm để hình dung Kế Béo, dù sao anh ta cũng quyết định là cái con ma cổ này nói gì cũng đúng. Mọi người đều nói giơ tay không đánh người đang cười, không chừng nó vui lên có thể thả mình ra ngoài cũng nên.

– Nếu đã như vậy…

Người kia có chút nghi hoặc nói:

– Giá trị con người của cái cậu Nghiêm kia cũng hơn trăm triệu. Anh ta không hề ngốc, ngược lại còn là người rất thông minh. Nhưng nếu như anh ta biết được sự mất tích của Du Háo Tử, biết được trong mê cung chắc chắn là nguy hiểm hơn việc ngồi dưới mái hiên rất nhiều mà tại sao vẫn muốn đích thân đến đây chứ?

Kế Béo đột nhiên phát hiện ra con ma cổ này rất có đầu óc, nói cũng rất có đạo lý.

– Tôi nghe khẩu khí của anh ta thấy hình như anh ta rất có hứng với đồ cổ ở đây.

Đột nhiên anh ta ngừng lại, cảm thấy lí do này không đầy đủ cho lắm.

Người kia suy nghĩ một lúc lâu, rốt cuộc cũng bỏ qua vấn đề này.

– Vậy thì Du Háo Tử đâu? Người này anh quen mà như không quen vậy, làm sao anh ta biết được dưới mê cung ngầm này có bao nhiêu người chứ?

Kế Béo sửng sốt:

– Tôi chỉ gặp qua hai lần, muốn nói quen thì vẫn chưa đến mức đâu. Nhưng người đó cũng có biết một chút về phong thủy, nói không chừng từ trên mặt đất nhìn ra được dưới đất chôn cái gì cũng nên.

Người kia chậm rãi gật đầu, dường như trầm tư gì đó, một lúc lâu sau lại nói:

– Nói như vậy thì anh ta cũng là một nhân tài, nếu chết trong này thì hơi đáng tiếc.

Kế Béo không kìm được nói:

– Tôi…tôi cũng là một nhân tài, chỉ cần cậu cứu tôi ra ngoài, sau này cậu đào trộm được bảo bối gì đó, nói không chừng tôi sẽ giúp cậu.

Bản thân anh ta cũng cảm thấy mình nói hơi khó nghe. Nếu đã nghĩ người ta là ma thì ma cũng cần mình đào trộm mộ giúp sao? Chỉ có điều nói chuyện lâu như vậy, anh ta phát hiện ra người trước mặt này phân tích thấu đáo, dường như có vài phần nhân khí.

Người kia mỉm cười:

– Tôi cứu anh ra ngoài mà chỉ được lợi thế thôi sao?

Kế Béo nghe thấy hắn có ý đưa mình ra ngoài, vui mừng khôn xiết, vội vàng nói:

– Anh em chúng ta…

Đột nhiên nhớ ra Cổ Ý đã chết, sắc mặt tối lại:

– Tôi làm nghề này đã hai mươi mấy năm, đào được vô số bảo bối. Chỉ cần cậu đưa tôi ra ngoài, tôi nhất định sẽ chia cho cậu một nửa tài sản.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.