Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 108: Đen trắng



– Ông nội, sao ông lại kéo cháu vào?

Phương Vũ Đồng gắt giọng.

Phương lão gia mỉm cười không nói gì, đi trước một nước. Lâm Dật Phi ứng lại như bay. Phương Vũ Đồng nhìn một lúc, phát hiện thấy ông nội luôn nhăn mày suy nghĩ mà Lâm Dật Phi lại không tốn chút sức nào cả thì cũng biết chắc là ông nội đang ở thế hạ phong, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Ông nội tuy rằng đã cao tuổi nhưng đánh cờ không kém chút nào, người bình thường quả thật không phải là đối thủ của ông, không ngờ Lâm Dật Phi lại có bản lĩnh này.

– Hình như đánh ở đây không tốt.

Phương Vũ Đồng chỉ chỉ trỏ trỏ nói với Lâm Dật Phi, chỉ nước đi là giả, làm rối loạn suy nghĩ của hắn mới là thật.

– Vũ Đồng, cháu đi rót hai chén trà đến đây.

Phương lão gia cau mày vắt óc suy nghĩ, thấy Phương Vũ Đồng đứng bên cạnh cứ đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại chen vào hai câu, không nhịn được trầm mặt nói.

Phương Vũ Đồng “xì” một tiếng, nháy mắt đã rót hai chén nước sôi bưng đến, thấy Lâm Dật Phi đi nước cờ như là mưa rơi, không dừng lại chút nào, không nhịn được nói:

– Dật Phi, anh thế nhưng mà lại đánh giỏi nhỉ? Trình độ ông nội tôi chỉ là nghiệp dư thôi.

Lâm Dật Phi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Phương Vũ Đồng một cái, thấy cô nháy mắt ra hiệu, ám chỉ gì đó, không nhịn được cười cười:

– Cờ vây có lý thuyết là thà bỏ qua số lượng chứ không thể sau một nước. Vốn là nên tranh đi trước, nếu đã tranh đi trước được thì nước cờ tổng cộng sẽ có 311, mỗi nước lại phải suy tính cho thấu đáo, có thể nói là so từng hạt đá quý, tấc đất tấc vàng. Nếu như cô bảo tôi cứ nhường trước mà ông lại biết thì nhất định sẽ không vui đâu.

Phương Vũ Đồng không ngờ Lâm Dật Phi lại nói ra trực tiếp như vậy, không khỏi ngại ngùng. Nhưng Phương lão gia lại phá lên cười:

– Dật Phi nói không sai, thắng thì thắng, thua thì thua. Sống cả đời người thì phải quang minh lỗi lạc, sao phải nhường chứ?

Lâm Dật Phi vỗ tay khen:

– Nói rất hay!

– Hai người một già một trẻ là người quang minh lỗi lạc, vậy thì chỉ có mình cháu là không rồi.

Phương Vũ Đồng thực ra cũng là một cô gái hào phóng, chỉ là hơi mất tự nhiên, trong giây lát thần thái lại trở lại như thường:

– Kì thật khi quân cờ này hạ được một nửa thì cháu đã biết ai là người thắng rồi.

Phương lão gia không nhịn được ngẩng đầu hỏi:

– Ai thắng?

– Cháu nhớ là đã từng đọc qua một câu chuyện.

Phương Vũ Đồng lại cầm cái ấm rót nước cho hai người.

– Một người thợ đóng giày một hôm gặp một trận mưa to, chạy đến một cái đình trú mưa, thấy mọi người đang xem đánh cờ cá độ. Hai người chém giết say sưa, những người kia cũng giống cháu thôi, chỉ chỉ trỏ trỏ. Nhưng người thợ đóng giày chỉ xem một lúc liền kết luận cái người chấp quân trắng kia chắc chắn là người thắng.

– Tại sao?

Phương lão gia tò mò hỏi:

– Ông đoán chắc là cái người thợ đóng giày kia cũng là một cao thủ đánh cờ.

– Dật Phi, anh nói xem lí do tại sao?

Phương Vũ Đồng nhìn chằm chằm Lâm Dật Phi.

Lâm Dật Phi lắc đầu, mỉm cười nói:

– Tôi không phải là người thợ đóng giày đó, làm sao tôi biết được chứ. Nhưng mà tôi nghĩ nếu như cái người thợ đóng giày kia giống cô thì đa phần chắc là bị những người cá độ trong đình lôi ra ngoài rồi.

Phương lão gia lại cười, Phương Vũ Đồng tức giận đến mức suýt nữa đã đổ cái ấm nước nóng lên đầu Lâm Dật Phi:

– Không phải thế. Sau đó người thợ đóng giày kia nói, anh ta thấy người đi quân trắng vẫn bình thản chịu đựng gian khổ trong khi người đi quân đen đột nhiên mặt đỏ tai hồng, đến vành tai sau cũng đỏ lên. Từ đó kết luận trong lòng anh ta đang kích động, đó chính là dấu hiệu của người thua.

Phương lão gia chợt nói:

– Được, cháu như như vậy chắc là chỉ dáng vẻ đứng ngồi không yên nãy giờ của ông rồi.

Phương Vũ Đồng hé miệng cười:

– Đứng ngồi không yên thì cháu không chắc. Cháu chỉ biết hai bên đi cờ, bên nào tính tình càng dễ nóng nảy thì nguy cơ bị thua càng nhiều.

Ba người không nhịn được bật cười. Phương lão gia dường như đã quên những lo lắng đêm qua, chỉ có điều không biết tại sao có một cơn gió thổi qua, cửa sổ vốn không đóng chặt, “rầm” một tiếng lớn. Phương lão gia bỗng nhiên đứng dậy, sắc mặt tái nhợt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ông đứng lên quá nhanh, nửa chén trà trên bàn vướng vào ông rơi trên mặt đất. Ánh mắt Lâm Dật Phi vẫn còn đang trên bàn cờ nhưng đã giơ tay đỡ được chén nước.

– Ông nội, ông sao vậy?

Phương Vũ Đồng giật mình sợ hãi, cũng không để ý đến chén nước trên tay Lâm Dật Phi, chỉ mải quay đầu nhìn nhưng chỉ thấy cửa sổ vẫn đang lay động không ngừng, chẳng thấy có gì đặc biệt cả. Lúc quay đầu lại thấy dáng vẻ lảo đảo, có thể bị ngã bất cứ lúc nào của ông nội thì sợ hãi bước lên phía trước một bước, giơ tay đỡ lấy ông.

– Là ông ta!

Phương lão gia thì thào tự nói, thậm chí trên mặt còn có vẻ kinh hãi, chỉ có điều đột nhiên thấy Lâm Dật Phi vẫn đang ngồi ở đó, dường như là chưa có gì xảy ra cả thì tâm cũng khẽ động. Vốn tâm tình đang hoảng sợ không biết phải làm sao không ngờ lại bình tĩnh trở lại. Có lẽ người thiếu niên trước mắt này có sự bình tĩnh mà khó ai có thể sánh kịp, có thể đem lại cho người bên cạnh cậu ta một loại cảm giác an tâm.

Phương lão gia theo bản năng giơ tay ra muốn bưng chén nước lên uống một ngụm nhưng lại chỉ cầm vào khoảng không. Ông ngơ ngác một chút mới phát hiện ra chén nước bị Lâm Dật Phi cầm trên tay, không khỏi xấu hổ cười cười:

– Dật Phi, vừa nãy thật là khiến cháu phải chê cười rồi. Người đã già, khó tránh khỏi thần hồn nát thần tính.

Lâm Dật Phi đưa cho lão gia chén nước ở trên tay, trầm giọng hỏi:

– Vừa nãy có chuyện gì vậy?

– Không có gì, không có gì.

Phương Vũ Đồng vội vàng nói, vốn nghĩ đến việc chơi cờ một chút, bản thân mình lại góp vui thì ông nội sẽ quên hết chuyện không vui đêm qua. Không ngờ chỉ có một trận gió đã làm đảo lộn toàn bộ kế hoạch của cô. Thấy tinh thần ông nội không yên, Phương Vũ Đồng có chút lo lắng, tất nhiên sẽ không chịu nhắc lại chuyện cũ.

Phương lão gia thở dài một hơi, chậm rãi ngồi xuống, nhìn bàn cờ trước mặt có chút xuất thần.

Trải qua hành động vừa rồi, mặc dù chén trà không bị vỡ vụn nhưng bàn cờ cũng đã bị rối loạn. Lão gia nhìn bàn cờ chằm chằm đến mức ngẩn người, chắc chắc là lực chú ý cũng không đặt trên ván cờ này.

Phương Vũ Đồng nhíu mày, đang nghĩ xem làm thế nào để phá vỡ sự yên lặng này thì Phương lão gia đã ngẩng đầu lên nhìn Lâm Dật Phi nói:

– Dật Phi, cháu tin là trên đời này có ma quỷ không?

Lâm Dật Phi không ngờ đột nhiên ông lại hỏi một câu như vậy, hơi ngẩn người ra, vốn định nói không tin, chỉ có điều chợt nghĩ đến cái gì đó lại ngẩn ra.

Hắn vốn cũng không tin quỷ thần gì cả. Tiêu Biệt Ly là người tiên phong của Nhạc Gia Quân, mặc dù thường ngày rất có chừng mực nhưng một khi đã tới chiến trường liền không phải là bản thân nữa. Mặc dù giết không nhiều người lắm nhưng cũng tuyệt đối không phải là ít. Cho dù đã đến thời đại này nhưng hắn cũng đã lấy đi mấy mạng người. Nếu nói người sau khi chết sẽ biến thành ma thì người tìm hắn đòi mạng chắc chắn không phải là ít. Nhưng đến tận bây giờ hắn vẫn bình an vô sự, đương nhiên trong mắt hắn thì ma quỷ thần tiên không tránh khỏi là lời nói vô căn cứ.

Chỉ là điều đó khiến hắn cảm thấy hoang mang, hắn cảm thấy nếu như bản thân mình mà định nghĩa một cách nghiêm túc thì cũng không hoàn toàn là một con người bởi vì hắn chỉ là một loại ý thức tồn tại trong thân thể của người khác. Cái này có thể coi là một kiểu ma nhập theo dân gian nói không đây?

Ngày thường những suy nghĩ này rất mơ hồ, hắn cũng luôn ở giữa sự vô tình và cố ý, luôn bỏ qua mà không hề đi sâu nghiên cứu. Chỉ có điều câu nói này của Phương lão gia khiến những suy nghĩ trong lòng hắn có thể dùng từ sóng to gió lớn để hình dung.

– Ông nội, cái gì mà ma với quỷ chứ. Ông còn là Đảng viên đấy, người theo chủ nghĩa duy vật sao lại nghi ngờ vấn đề này chứ?

Phương Vũ Đồng nửa đùa nửa thật nói, có chút nghi hoặc liếc nhìn Lâm Dật Phi một cái, rõ ràng là đang thắc mắc tại sao hắn không đưa ra thật nhanh một đáp án phủ định lời của ông nội. Theo cô thấy thì một sinh viên xuất sắc như Lâm Dật Phi thì càng không tin mấy cái ma quỷ kia.

– Dật Phi, ông chỉ muốn nghe thử ý kiến của cháu thôi.

Phương lão gia rõ ràng là không bị Phương Vũ Đồng chi phối, cố chấp hỏi Lâm Dật Phi.

– Có ma hay không cũng không quan trọng.

Rốt cuộc Lâm Dật Phi cũng nói, vẻ mặt có chút nghiêm túc.

– Trượng phu đối mặt với sự đen tối không nhụt chí, quang minh lỗi lạc. Chỉ cần là người ngay thẳng thì cho dù có gặp ma cũng không có gì phải sợ cả.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.