Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 128-1: Tam thu (1)



– Vậy càng tốt, tôi cũng đến sân bay.

Thiếu nữ không chút do dự nói.

– Cùng nhau đi, tiền xe ba người chia đều.

Nghe thiếu nữ đó nói rất quyết đoán, nhìn ánh mắt của cô thực sự là có chuyện gấp. Du Lão Thử nghĩ lại, tiền thì không vấn đề gì, quan trọng là cậu Lâm có đồng ý hay không.

Không đợi hắn hỏi Lâm Dật Phi, thiếu nữ đó đã mở cửa xe, ngồi xuống. Đột nhiên hét lên một tiếng kinh hãi, bất ngờ ôm lấy Lâm Dật Phi.

Du Lão Thử giật mình kinh ngạc, thầm kêu không xong. Không ngờ vừa mới qua được một “Đánh tráo Đảng”, lại đến một “Tiên nhân khiêu” nữa. Chẳng lẽ cô gái này là một phường với bọn kia, định đổ thừa cho Lâm Dật Phi khiếm nhã?

“Tiên nhân khiêu” là một loại bẫy dùng nữ sắc để lừa tiền, tức là do phụ nữ quyến rũ đàn ông, lại có một người đàn ông khác ra mặt ép buộc đe dọa. Loại lừa này cách thức xảo trá dị thường, khiến cho người ta bị lừa còn khiến cho người chồng thứ hai không thể mò ra được đầu não. Ý chỉ tiên nhân cũng khó thoát khỏi vận mệnh, rơi vào cạm bẫy cũng nhảy không thoát. Đời Minh gọi là “Kẹp hỏa độn”, về sau đời Thah mới dùng cách nói “Tiên nhân khiêu”.

Du Lão Thử vốn muốn nhắc Lâm Dật Phi cẩn thận, nhìn trong xe lại thấy Lâm Dật Phi không ngờ mỉm cười, ôm lấy thiếu nữ đó. Du Lão Thẩm thầm kêu hỏng rồi, cậu Lâm vẫn còn trẻ tuổi, không qua nổi sự cám dỗ này. Quả cũng thật khó trách, cô thiếu nữ này trông cũng thật đáng yêu. Cho dù Du Lão Thử nhìn thấy rồi thì cũng không kìm được động lòng mà nhìn nhiều hơn một chút, cậu Lâm huyết khí phương cương, gặp mỹ nữ nhào vào ôm lấy thì làm sao có thể không sa bẫy.

Nhìn khắp mọi nơi một chút, nếu quả thật là “Tiên nhân khiêu”, vậy bước tiếp theo chính là cô thiếu nữ này sẽ kêu “Phi lễ”, sau đó có người chồng hùng hổ tiến tới quắc mắt nhìn trừng trừng, đòi tổn thất gì đó. Mặc dù biết Lâm Dật Phi võ công cao cường, nhưng có câu “Song quyền nan địch tứ thủ, hổ tốt không thắng được sói nhiều” cậu Lâm không sợ, nhưng mình thì không thể không e ngại.

– Dật Phi, sao anh lại ở đây?

Một câu của thiếu nữ khiến cằm Du Lão Thử suýt chút nữa nện vào mu bàn chân. Thì ra bọn họ quen biết nhau?

– Sao em cũng ở đây?

Lâm Dật Phi mỉm cười, hắn ngồi trong xe đã sớm thấy Bách Lý Băng, định ra chào hỏi, không ngờ cô lại hùng hổ bước vào.

– Em hỏi anh trước, không được chơi xấu.

Bách Lý Băng ôm cổ của Lâm Dật Phi. Sự kích động vừa rồi của cô đã chùng xuống, bây giờ hình như quên bỏ tay ra, cũng có thể không muốn bỏ.

Du Lão Thử ngồi vào ghế lái phụ, tài xế có chút không kiên nhẫn hỏi:

– Tôi nói mấy vị, các vị rốt cuộc có đi hay không?

– Đi, đương nhiên đi chứ, đến sân bay.

Du Lão Thử yên lòng, quay đầu hỏi:

– Cậu Lâm, cậu quen cô gái này sao?

Lâm Dật Phi thầm nghĩ, lời của ông ta đúng là vô nghĩa. Nếu không biết, vậy vừa gặp mặt đã thân thiết như vậy chỉ là mê gái mới có thể làm ra như vậy:

– Là bạn học của tôi ở đại học Chiết Thanh.

– Bạn học?

Du Lão Thử dò xét nhìn Lâm Dật Phi. Dùng giọng nói có chút ý tứ hỏi:

– Chỉ đơn thuần như vậy?

– Đương nhiên đơn thuần vậy thôi.

Lâm Dật Phi thản nhiên nói:

– So với thứ tôi đưa cho ông còn đơn giản hơn.

Du Lão Thử hoảng sợ, vội vã nghiêng đầu đi, không dám nói thêm nữa, sợ Lâm Dật Phi lấy lại bảo ngọc. Bách Lý Băng lại khăng khăng ấm chưa mở thì chưa xách ấm, hiển nhiên là đã quên vấn đề vừa rồi, lại truy vấn:

– Dật Phi, anh đưa cho vị đại gia này cái gì vậy, cho em xem đi.

Khoảnh khắc thiếu nữ nhìn thấy Lâm Dật Phi, tâm trạng vui sướng gần như có thể dùng sự bùng nổ để hình dung. Tuy rằng chỉ có vài ngày ngắn ngủi không gặp, nhưng trong lòng cô lại thấy dài như vài năm vậy.

Ôm cổ Lâm Dật Phi một phen thỏa thích, cứ thế mà không buông tay lại là trò bịp cố ý của cô gái này. Giờ khắc đó, cô mới cảm thấy tương tư không ngờ cũng ngọt ngào như vậy.

Quả thực, cách nói “Một ngày không thấy nhau, dài như tam thu”, chỉ có trong tình yêu nam nữ mới thể hiện sâu sắc. Bách Lý Băng cùng cha đi Bắc Kinh du lịch, sau khi máy bay hạ cánh, việc đầu tiên chính là gọi điện thoại cho Lâm Dật Phi. Không nhìn thấy Lâm Dật Phi, chỉ cần nghe tiếng nói của hắn một chút cũng được rồi, nhưng, không liên lạc được!

Lâm Dật Phi dù bị A Thủy dặn đi dặn lại, vẫn không thể tạo thành thói quen lúc nào cũng mở máy. Huống hồ hắn đi du lịch cũng là muốn thu xếp tốt cách sắp xếp lại một chút ý suy nghĩ về tình cảm của mình.

Thiếu nữ thừa nhận bản thân mình không muốn rời xa Lâm Dật Phi. Chưa bao giờ phủ nhận cảm tình của mình với Lâm Dật Phi. Lúc người khác trêu ghẹo cô, cô cũng thoải mái khẳng định mình thích Lâm Dật Phi. Lúc bạn cùng phòng Quách Hà, Tiểu Lệ truy hỏi cô là nam theo đuổi nữ, hay là nữ theo đuổi nam, cô cũng chưa từng cho rằng việc mình chủ động theo đuổi Lâm Dật Phong là việc gì mất mặt.

Nếu thực sự thích một người, vậy sao phải so đo đến mặt mũi mấy thứ đó làm gì.

Thường nói nam truy nữ cách sơn, nữ truy nam cách chỉ, nhưng Bách Lý Băng không biết làm thế nào. Lúc ở cùng với Lâm Dật Phi, luôn có cảm giác không chắc chắn. Không ai có thể phủ nhận hắn là một người tốt, nhưng cũng không ai biết hắn rốt cuộc đang nghĩ cái gì!

Lúc ở cùng với cha, Bách Lý Băng nói thường nói rất nhiều về Lâm Dật Phi. Bách Lý Hùng đương nhiên là thuận theo đề tài của con gái. Lâu rồi không cùng con gái nói chuyện thân mật như vậy, nhưng thấy địa vị của Lâm Dật Phi trong lòng con gái dường như còn lớn hơn người cha này, không tránh khỏi có chút cảm giác ghen tị. Nhưng cảm giác vui mừng lại nhiều hơn.

“Gái lớn phải gả chồng” là quy luật thiên cổ không đổi, con gái có một một chỗ dựa tốt chắc chắn là sự việc mà bậc cha mẹ nào cũng đều mong muốn. Thời gian mấy ngày này, vì việc làm ăn, Bách Lý Hùng phải đích thân đến trấn Chu Tiên gặp bằng hữu, Bách Lý Băng vô cùng buồn chán cũng đi cùng, nhưng lại không biết lúc cô đến trấn Chu Tiên không lâu sau, Lâm Dật Phi không ngờ cũng theo tới đây.

Lúc này Bách Lý Băng không biết đã gọi bao nhiêu cuộc điện thoại, nhưng đầu kia điện thoại mãi chỉ là “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”. Điều này khiến cô có chút oán giận Lâm Dật Phi sao lại không mở máy, vì sao lại không gọi cho cô cuộc điện thoại hỏi han cô một tiếng. Yêu cầu của cô chỉ là một cuộc gọi đơn giản, lại không rằng Lâm Dật Phi đã đến bên cạnh cô.

Đôi khi, duyên phận có thể chỉ cách một bức tường, cũng chỉ hơn kém nhau có một mặt như vậy!

Thiếu nữ đa phần lại lo lắng, đang lúc điện thoại được kết nối, cô đối với Lâm Dật Phi mà nói là tâm đầu ý hợp, nhất bát tựu thông. Nhưng ai lại có thể biết đó có thể xem như kết quả của trời không phụ lòng người, khó trách ở đầu bên kia điện thoại cô có phần oán giận. Cô không biết Lâm Dật Phi có nghe ra không, nhưng trong giây lát cô đã điều tiết lại tâm trạng của mình, cô không muốn để Lâm Dật Phi biết mình không vui, cô chỉ muốn khiến Lâm Dật Phi biết lúc cô thấy hắn vui đến nhường nào!

Tình cảm giữa nam nữ thực ra là một thứ rất kỳ lạ. Những người không từng trải qua vĩnh viễn không thể nào biết sự phức tạp tế nhị trong đó, kỳ thực lại là một đạo lý đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.