Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 135-2: Đau xót (2)



Sau khi tới thời đại này. Người duy nhất biết thân thế và lai lịch của hắn chỉ có Tiếu Nguyệt Dung!

Hắn thật sự không quên sự trợ giúp của cô, lúc mà dường như là hắn bất lực nhất!

Cô gái chưa từng đòi phải báo đáp cái gì, người khác hoặc Hứa Đô cho rằng hắn hoành hành vô địch, uy phong không thể uy phong hơn, chỉ có Tiếu Nguyệt Dung hiểu rằng trong thâm tâm hắn rất cô đơn!

– Lại còn cao thủ nữa, cao thủ thì không ăn cơm, không được sinh bệnh, đúng không?

Tiếu Nguyệt Dung thấy sắc mặc của Lâm Dật Phi khôi phục lại bình thường, cảm thấy yên tâm.

Lâm Dật Phi cười cười:

– Thế thì không được.

Hai người nói qua nói lại, lúc đi tới cổng bệnh viện, Lâm Dật Phi dừng bước, quay người lại, do dự một chút mới nói:

– Nguyệt Dung, hôm nay tôi gặp em gái cô.

– Vậy sao?

Tiếu Nguyệt Dung chỉ cảm thấy con đường tới bệnh viện thật sự quá ngắn:

– Anh và nó đã nói chuyện gì?

– Ừ, tôi, tôi chẳng nói gì.

Lâm Dật Phi cũng thấy rằng con đường này thật sự hơi ngắn, ngắn làm cho hắn không lọc được suy nghĩ phức tạp, hắn thật sự không biết nên mở miệng thế nào, hắn vẫn luôn coi Tiếu Nguyệt Dung là bạn tốt nhất của hắn trên đời này, hắn cũng biết cô gái có chút để ý tới hắn, đương nhiên, lần này hắn không hề biểu hiện sai, cảm giác của hắn có chậm chạp tới đâu thì cũng có thể nhìn ra được tình cảm của người ta đối với mình:

– Tuy nhiên Nguyệt Như hôm nay nói một câu với tôi, tôi cảm thấy cô ấy nói rất đúng.

Tiếu Nguyệt Dung vẫn luôn mỉm cười với Lâm Dật Phi, thấy thế đột nhiên có chút bất an, thấp giọng nói:

– Con bé khùng này nói chuyện không được tin, Nguyệt Như vẫn còn nhỏ, anh coi như nể mặt tôi, có thể giúp đỡ thì cứ giúp nó, đừng chấp nhặt với nó.

Ngẩng đầu nhìn Lâm Dật Phi cười một cái:

– Tôi nghĩ là anh cũng không so đo với nó, anh là cao thủ mà.

– Nếu cô cần tôi giúp cái gì, cho dù vượt qua biển lửa, đao động tôi cũng không từ chối.

Lâm Dật Phi cũng không nói gì Tiếu Nguyệt Dung, chỉ nói:

– Thật ra tôi là người thô kệch, cả ngày chỉ động đao động kiếm, trước kia cô cũng biết, sống trong giang hồ, cùng huynh đệ uống rượu bát to, ăn thịt miếng to, thời đại đó và hiện tại hoàn toàn không giống nhau.

Sắc mặt của Tiếu Nguyệt Dung hơi khác thường, chỉ gật gật đầu, nhạy cảm biết được Lâm Dật Phi nói ra suy nghĩ thật sự của mình!

– Thời đại tuy rằng bất đồng, nhưng cô, và cả Nguyệt Như, chỉ cần có khó khắn gì.

Lâm Dật Phi chậm rãi nói:

– Đừng ngại nói một tiếng, tôi chắc chắn sẽ giúp.

Giọng điệu của chàng trai cực kỳ kiên định, như đao trảm búa chém, làm cho người ta thật sự tin cậy!

Tiếu Nguyệt Dung chỉ ừ một tiếng, cảm thấy trong lòng đang run rẩy, loại cảm giác bất an mãnh liệt!

– Nhưng mà về tình cảm, cũng không phải nói là giúp là sẽ giúp được.

Lâm Dật Phi khẽ cắn một cái, cảm thấy mình thật không có kết đoạn, cho dù khiến Nguyệt Dung chê cười bản thân đa tình, hiểu lầm tâm tư của co gái, cũng tốt hơn vĩnh viễn cứ do do dự dự như vậy:

– Nguyệt Như nói qua, chân thành yêu một người, trong lòng tuyệt sẽ không dung hạ người thứ hai! Tôi biết rằng cô ấy nóng tính, nhưng cô ấy nói không hề sai chút nào, tôi rất cám ơn cô đối với tôi…..

– Anh ăn cơm chưa?

Tiếu Nguyệt Dung đột nhiên cắt lời hắn. Nghiêng đầu đi, không nhìn Lâm Dật Phi, giọng nói có chút run rẩy:

– Dật Phi, tôi muốn ăn cơm trước, căn tin sắp đóng cửa rồi.

– Tôi…

Lâm Dật Phi ngơ ngác một chút.

Tiếu Nguyệt Dung vẫn không nghiêng đầu lại, vội vàng đi về phía trước vài bước, đột nhiên dừng lại, nhưng vẫn không quay người lại:

– Dật Phi, tôi….Anh, tôi hy vọng khi anh rảnh thì cứ tới bệnh viện một chút.

Nhìn hai vai cô gái hơi run run, Lâm Dật Phi vốn định bước lên vài bước, lại cảm thấy chân mình y như bị đóng băng:

– Được.

Cô gái ngẩng đầu lên, hít sâu rồi thở dài:

– Vậy thì hôm khác gặp.

Ngữ khí của cô hình như thật nhẹ nhàng, nhưng cơ thể run lên đã tiết lộ bí mật trong lòng.

Nhìn Tiếu Nguyệt Dung vội vã bước đi, Lâm Dật Phi có chút ngơ ngẩn, sau một lúc lâu mới quay người đi, từng bước đi ra ngoài bệnh viện. Đi đến ven đường, lúc nhìn thấy một chiếc xe đang chạy tới, cuối cùng vẫn thở dài một cái.

Tiếu Nguyệt Dung vẫn chạy về phía trước, cảm giác thứ quan trọng nhất lúc này đã phủi tay mà đi, tuy rằng cực lực bắt lấy, nhưng rồi lại bất lực!

Trong góc rẽ đột nhiên lòe ra một bóng người, Tiếu Nguyệt Dung không dừng chân lại được, va vào người kia!

Người kia kinh hô một tiếng. Vật trên tay liền bay múa đầy bầu trời, giống như là nước mắt thương tâm của đôi tình nhân!

– Tiểu Tiếu, cô sao vậy?

Y tá Vương bị cô đụng vào té trên mặt đất, không biết cô bé hàng ngày làm việc rất cẩn thận hôm nay sao lại như vậy.

– Không có gì.

Tiếu Nguyệt Dung cuống quít lổm ngổm ngồi dậy:

– Chị Vương, rất xin lỗi, em giúp chị thu dọn lại.

– Em khóc?

Y tá Vương tỏ ra ngạc nhiên, đã nhìn thấy giọt nước mắt vừa rơi xuống của cô.

Tiếu Nguyệt Dung cuống quít lau mắt một cái, cười lớn nói:

– Không có, chỉ là cát bay vào mắt thôi.

3 giờ chiều, trong đại học Chiết Thanh, trước hội quán Ảnh Phong.

Lâm Dật Phi đứng ở cửa nhìn mấy lần, khẽ lắc đầu, ngoại trừ bốn chữ hùng mạnh trên tấm bảng của hội quán có lực, các chỗ còn lại chả đúng tí nào.

Bên cạnh hội quán có một cái biển quảng cáo thật to, trên đó viết hai chữ to đùng chiêu sinh, góc trái trên cùng dùng bút đỏ vòng cái “ giảm giá 20% cho người báo danh thứ 11”

Bên dưới ghi rõ các điều khoản, thời gian báo danh, tình hình thu phí, tình hình mỗi tuần khai giảng, còn đặc biệt ghi chú rõ nếu có thẻ sinh viên của đại học Chiết Thanh còn được giảm tiếp 50%.

Lâm Dật Phi có cảm giác không biết nên khóc hay nên cười, bản thân như đang đụng phải đoàn múa xiếc trong giang hồ. Mấy anh hùng dán miếng da heo trên ngực, sau đó làm bộ cho người ta chặt lên mấy đao, sau đó sẽ bán được Kim Thương Bất Khuất của bọn họ, sản phẩm không hỏng của Kim Cương, hắn thật nghĩ không ra cái loại mà ngày nào cũng giảm giá 20% này thì dạy được loại cao thủ tuyệt đỉnh gì!

Mặt Chủ tịch Phó không lớn như y tự tưởng tượng, có khi đều là vì mũi quá nhỏ nên mới có cái mặt đặc biệt to, nhưng nếu thật sự so sánh với người khác, mới phát hiện là thuyết tương đối đang quấy phá!

Hội quán Ảnh Phong rất khách sáo với Chủ tịch Phó, vậy thì chủ tịch Phó tự mình tới khoa tay múa chân vài cái, quán chủ của hội quán Ảnh Phong là Watanabe chẳng hề ra mặt, chỉ sai một người thủ hạ Tỉnh Điền Thứ Lang gặp mặt chủ tịch Phó.

Nhìn dáng người thô kệch cao lớn, cánh tay giơ ra, gần như chẳng khác gì bắp chân của mình lắm, chủ nghĩa yêu nước nhiệt tình của Chủ tịch Phó bị đốt mất, không nói thêm, quay đầu bước đi!

Lúc nhìn thấy Lâm Dật Phi, Chủ tịch Phó nói thành khẩn, tình ý sâu xa:

– Dật Phi, trận bóng rổ cậu cứ bỏ đó trước, dù thế nào thì cũng đừng để tiểu Nhật Bản khinh thường chúng ta!

Chủ tịch Phó đã hiểu sâu xa được một đạo lý, có thực lực tài năng mới có thể khiêu chiến, không có năng lực đành phải giả làm mèo cụp đuôi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.