Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 221-2: Ngũ đạo (2)



– Tiểu Nhật Bản vốn chính là hậu duệ của Trung Hoa, học lén Trung Quốc rất nhiều thứ, học được mấy thứ này có cái gì ngạc nhiên.

Lại có người ồn ào nói.

Đằng Thôn Xuyên Sơn cũng bất động, giống như cây khô trăm tuổi đứng ở nơi đó, Lâm Dật Phi lại đột nhiên cười nói:

– Đông Doanh Ninjutsu (nghệ thuật ám sát và gián điệp thời phong kiến Nhật Bản của các ninja), xem như có chút danh đường, nhưng lại không biết ngũ đạo của Ninja, cậu biết được bao nhiêu.

Tất cả mọi người mờ mịt khó hiểu, Đằng Thôn Xuyên Sơn sắc mặt cũng kịch biến, run giọng hỏi:

– Cậu nói cái gì?

– Phong, lâm, hỏa, sơn.

Lâm Dật Phi nhìn chằm chằm Đằng Thôn Xuyên Sơn, từng chữ nói:

– Bốn chữ chân ngôn này bạn học được mấy phần.

Đằng Thôn Xuyên Sơn đột nhiên giận quát một tiếng, cả người lại như lá cây nhẹ nhàng bay ra ngoài, người bên ngoài đều thấy kỳ quái, không biết vì sao một khắc này cảm giác vì sao Đằng Thôn Xuyên Sơn như là một phiến lá khô, chỉ có điều phiến lá khô này tốc độ thực không chậm, ngay sau đó không ngờ đã tới trước người của Lâm Dật Phi, năm ngón tay như kích, xiên về phía cổ họng của Lâm Dật Phi!

Lâm Dật Phi mũi chân điểm nhẹ, đột nhiên lui về phía sau một trượng có thừa, người khác thấy tốc độ của Đằng Thôn Xuyên Sơn còn có thể cân nhắc, còn Lâm Dật Phi này lại giống như quỷ mỵ, không để lại dấu vết. Chỉ có điều hai người nhanh nhẹn lên xuống, thỏ nhảy lên thiên nga hạ cánh, giống như tập luyện đã lâu, chẳng khác gì biểu diễn võ thuật nên không khỏi đều kêu một tiếng khen hay. Chỉ có điều hay chỗ nào, thì cũng hoàn toàn không biết gì cả!

Độ Biên Chính Dã bỗng nhiên đứng dậy, sắc mặt đại biến, lại bị cô kia giơ tay giữ chặt. Độ Biên Chính Dã sắc mặt âm tình bất định, chậm rãi ngồi xuống. Giang minh chủ vỗ đùi:

– Tu Vũ, công phu của Dật Phi thật sự là rất tốt.

Kích động của y được thốt ra bằng thổ ngữ quê nhà, nhưng ngẩng đầu lại nhìn thấy Dương Tu Vũ đang nhìn về phía nơi khác, trong lòng thấy không hài lòng, nhìn theo ánh mắt của gã thấy cũng có chút giật mình.

Dương Tu Vũ phục hồi lại tinh thần, nhìn thấy Lâm Dật Phi đã liên tục lui về phía sau, trên sân không ngờ nổi lên một vòng tròn, không khỏi kỳ quái nói:

– Lâm Dật Phi làm gì vậy, vì sao không trả đòn?

Giang minh chủ cũng nhíu mày, công phu y tuy rằng không tính là rất mạnh, nhưng nhãn lực cũng có, nhìn thấy chiêu tránh né đó của Lâm Dật Phi thực là khéo léo, vốn cho là hắn “độ hà vị tể, kích kỳ trung lưu” (*), theo sau tất có hậu chiêu vô cùng lợi hại, lại thật không ngờ hắn cứ thế trốn tránh mà không hề trả đòn, chỉ một mặt trốn tránh, thực không hiểu rõ ý đồ của hắn.

(*)Xuất phát từ trong binh pháp, nói về một cuộc chiến có thật thời Xuân Thu chiến quốc trên sông Hoằng Thủy, cuộc chiến giữa hai nước Tống Sở, quân Tống lựa lúc Quân Sở đang vượt song, tới giữa dòng liền tấn công bất ngờ, đại thắng trận này.

Tất cả sinh viên dưới khán đài im lặng, nhìn thấy hai người cứ xoay vòng tròn, Lâm Dật Phi một mặt lui bước, nhưng Đằng Thôn Xuyên Sơn không hề đuổi kịp, chỉ có điều hai người quyền cước cũng không đụng vào nhau, cũng không giống như tán thủ quyền anh trong TV, bốp bốp chát chát rất náo nhiệt. Cũng không biết đây là công phu của môn tử nào, nhưng người xem đều nghĩ đến Lâm Dật Phi đã e sợ rồi, không khỏi mắng to lên, trong lúc nhất thời ô ngôn uế ngữ khó nghe văng hết cả ra, đều nghĩ rằng như vậy mới là thương thì cho roi cho vọt, nhưng lại làm cho trong lòng Giang minh chủ ảo não, biết những người này chỉ do thành sự không đủ, bại sự có thừa, hận không thể xuống dưới cho mỗi tên một bạt tai để hạ hỏa trong lòng.

Kinh Học Kha lại nhìn rất lạnh lùng, thầm nhủ công phu dưới chân của hai người kia thực rất cao, nhẹ tênh tênh tuyệt đối không phải thứ mình có thể theo kịp, nhưng lại không biết công phu trên tay của bọn họ như thế nào, nếu thực giống như dưới chân thì mình không cần phải đấu, tự rước lấy nhục.

Rất nhiều người đều là tính cách kỳ quái, đụng tới thứ mình không rõ, không hiểu được chỉ có quát mắng, lại không dụng tâm tự hỏi, giống như cả ngày treo bên miệng hai từ kháng Nhật, nhưng lịch sử trước kia lại dốt đặc cán mai, mắng lên cũng là ngôn ngữ nghèo túng, khuyết thiếu căn cứ, thực làm cho người ta tiếc nuối.

Lâm Dật Phi lại bịt tai không thèm nghe, chỉ có điều trong lòng thở dài với thủ đoạn của Đằng Thôn Xuyên Sơn này. Phải biết rằng Ninja vốn phân làm ba cấp thượng trung hạ, tám trăm năm trước cực thịnh một thời, từng nổi sóng không nhỏ ở Đại Tống!

‘Thực, hương, dược, khí, thể’ vốn là ngũ đạo của Ninja, là khóa mà Ninja bắt buộc phải tu, ba cái đầu là thực, hương, dược chỉ huấn luyện kiến thức cơ bản về ám sát của Ninja, còn khí, thể phía sau mới là thủ đoạn ám sát thực sự. Chỉ có điều lúc đầu Đông Doanh Khí Tự Quyết vốn thua xa người tập võ của Đại Tống, sau khi đến Trung Nguyên, thường thường thất bại trong gang tấc. Nhưng thật không ngờ sau này có một người Nhật Bản tên là Giáp Hạ Điền, từ nhỏ đã đến Đại Tống, trăm phương nghìn kế nhập vào Võ Đang, kiên trì hơn mười năm, luyện được Vô Thượng Tâm Pháp của Võ Đang, sau này trở lại Đông Doanh, lúc này mới phát dương quang đại Khí Tự Quyết của Ninja, cực thịnh một thời!

Chẳng qua thế sự tang thương, giống như võ học Trung Hoa, học thuật Ninja cũng gặp suy bại. Đằng Thôn trước mắt này tuy rằng học giống như khuôn, nhưng vận kình phát lực đã hoàn toàn bất đồng với ban đầu. Giống như Nhạc Gia Quyền, đã là chỉ tốt ở bề ngoài. Lâm Dật Phi nhìn một lúc lâu, đã biết Đằng Thôn này tuy là một Ninja, nhưng đã thua xa năm đó, trong lòng không khỏi có chút thất vọng.

Hắn khác với học sinh Chiết Thanh, cũng không cho rằng Nhật Bản càng xuống thấp, tốt nhất là thoái hóa đến bộ lạc nguyên thủy, ăn hang ở hốc mới tốt, mà chưa từng nghĩ đến lấy việc tăng cường thực lực của mình làm mục đích. Lúc này nhìn thấy Đông Doanh võ học cũng lạnh lẽo như vậy, không khỏi lòng sinh ưu tư.

Lâm Dật Phi thở dài, đột nhiên dừng bước. Đằng Thôn Xuyên Sơn nhìn thấy Lâm Dật Phi dưới chân không ngừng, mình đều không đuổi kịp, không khỏi kinh hãi. Chỉ có điều gã đã là tiễn trên dây, không bắn không được, mắt thấy công phu dưới chân của Lâm Dật Phi rất cao, tiến lui tự nhiên, nhưng không biết hắn đang xem xét hư thật của mình, chỉ cho là hắn vận sức chờ phát động, đợi mình tận lực mới chịu ra tay. Lúc này nhìn thấy hắn không trốn tránh nữa, mừng rỡ trong lòng, bổ chưởng chìm cổ tay, đỉnh khuỷu đánh xuống, nhất chiêu tam thức, đã công vào chỗ yếu hại phần ngực bụng của Lâm Dật Phi!

Dưới khán đài, chỉ cần là người Trung Quốc đều không khỏi lo lắng. Lâm Dật Phi lại giơ tay làm một vòng tháo được kình đạo của đối thủ sang một bên. Nếu Nhạc Hạo Phong có mặt ở đây, tất nhiên sẽ phục sát đất, chỉ có điều chiêu thức ‘Viên đoạn’ này cho dù anh ta luyện tám, mười năm, dứt khoát vẫn không thể đến được loại cảnh giới này.

Chiêu thức của Lâm Dật Phi không chậm, giơ tay tìm kiếm, đã bắt được đại huyệt trên ngực của Đằng Thôn Xuyên Sơn. Đằng Thôn tránh né không kịp, chỉ cảm thấy ngực tê rần, giây lát toàn thân vô lực, trong lòng hoảng hốt, lại cảm thấy một dòng lực mạnh mẽ truyền đến, cả người y tựa như đầu gỗ vậy, cứng ngắc bay lên rồi bay ra vài mét, “bịch” một tiếng vang lớn, y ngã rất mạnh trên mặt đất!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.