Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 225-2: Thi giải (2)



Chút tức giận trên khuôn mặt Tô Yên Nhiên tan dần, cũng có chút áy náy:

– Kỳ thật người nên xin lỗi phải là tôi mới đúng. Vô duyên vô cớ lôi kéo anh nói chuyện này ra, tôi thật sự rất ít khi cùng người khác đề cập đến loại chuyện này, không biết vì sao, tôi cảm thấy anh như tri kỷ vậy nên lúc này mới nhắc lại lần hai.

– Người thứ nhất của cô là ai?

Lâm Dật Phi không kìm nổi hỏi một câu:

– Sau khi nghe xong, không biết người đó có ý kiến gì không?

– Là Tô Tình.

Tô Yên Nhiên lạnh lùng nói:

– Tôi và cô ấy là thân thích, cũng là bạn tốt từ khi còn nhỏ. Cô ấy nghe xong không có ý kiến gì, chỉ có điều muốn giúp tôi.

– Giúp cô. Vì sao giúp cô?

Lâm Dật Phi có chút khó hiểu:

– Suy nghĩ của cô đối với người hiện đại nghe ra rất cổ quái, nhưng dù sao cũng không là gì cả, không có gì làm trở ngại họ.

– Cô ấy muốn giúp tôi tìm một chuyên gia bệnh tinh thần.

Tô Yên Nhiên vốn có chút tức giận, đột nhiên thở dài nói:

– Kỳ thật tôi nghĩ chẳng những là cô ấy, chỉ sợ anh nghe được, hơn phân nửa cũng muốn tìm cho tôi một bác sĩ để khám bệnh.

Lâm Dật Phi quan sát cô từ trên xuống dưới một lúc lâu:

– Dương Hộ hay Bảo Tịnh cũng thế, bọn họ cho dù chuyển thế thi giải, tái sinh luân hồi, nhưng đó chẳng qua chỉ là phỏng đoán của cô. Nếu chỉ là bởi vì nghĩ những thứ này, mà đều cần phải đi khám bác sĩ, như vậy trên đời này, người cần khám bác sĩ liệu là có quá nhiều hay không?

Tô Yên Nhiên sắc mặt có chút ảm đạm, gục đầu xuống:

– Không phải như thế, cô ấy có ý tốt.

Đột nhiên nghĩ đến sự khác thường của Tô Yên Nhiên vào cái đêm mưa hôm đó, trong lòng Lâm Dật Phi có chút giật mình:

– Ý cô là?

– Đúng vậy.

Tô Yên Nhiên khẽ cắn môi, cuối cùng nói:

– Tôi lưu tâm chuyện gì mà Dương Hộ với Bảo Tịnh, chỉ là bởi vì, tôi cảm thấy mình, mình cũng là chuyển thế của một người.

Lâm Dật Phi ngơ ngẩn ở đó, trong mắt hào quang chớp động, như thoáng chút suy nghĩ:

– Cô cho rằng mình là chuyển thế của ai?

– Anh tin?

Tô Yên Nhiên ngược lại có chút kỳ quái, ý nghĩ này đã tra tấn cô rất lâu, nếu không nói ra với một ai đó, cô thật sự sẽ hoài nghi, bản thân mình một ngày kia sẽ nghiêm trọng đến mức thật sự phải đi khác bác sĩ.

– Trên đời này thực sự có quá nhiều thứ không thể biết.

Lâm Dật Phi cười nói:

– Nói thí dụ như, một cái đèn pin hoặc là một cái bật lửa, nếu ở một ngàn năm trước, hẳn là sẽ bị người ta cho là thần vật, còn nữa tôi nhớ rõ khi xem qua cái gì mà lịch sử Âu Châu, cái người đầu tiên nói địa cầu là hình tròn cũng bị người ta cho là vớ vẩn, tà thuyết mê hoặc người khác và bị thiêu chết. Đương nhiên, điều này đối với bây giờ mà nói, đám người kia là lũ ngu không ai bằng, nhưng đối với người lúc ấy, thực sự là hành động quá chính xác. Cho nên tôi thấy ý nghĩ của cô đối với người hiện đại mà nói cũng giống như vậy.

– Anh không phải muốn nói nếu tôi không buông bỏ ý nghĩ này, cũng sẽ bị thiêu sống sao?

Tô Yên Nhiên ra vẻ giật mình nói.

– Cũng không phải vậy.

Lâm Dật Phi trịnh trọng lắc đầu nói:

– Tôi chỉ là muốn nói, cái gọi là khoa học đương đại, cũng là trong phạm vi nhận thức của con người, đem những thứ mà nhân loại không rõ ràng toàn bộ bác bỏ thành mê tín hoang đường, đó thực sự quá mức võ đoán. Trên thực tế, có rất nhiều lĩnh vực chưa biết nhân loại không thể giải thích vì sao, cái lớn thì từ vũ trụ, cái nhỏ thì ngay chính bản thân mình.t.r.u.y.e.n.2.4.7.v.n Mượn trung y để nói, cũng là làm cho thân thể con người tuần hoàn thiên thời, nằm trong một trạng thái tự nhiên hài hòa. Nếu như cô thật muốn tôi nhất định phải nói ra đạo lý một cộng một gì trong đó, tôi đây là bất lực. Lão Tử không phải cũng đã nói, đạo khả đạo, phi thường đạo, nói qua nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên hay sao. (Người bắt chước đất, đất bắt chước trời, trời bắt chước đạo, đạo bắt chước tự nhiên.)

Nhìn bộ dáng giương mắt ra nhìn của Tô Yên Nhiên, Lâm Dật Phi cười nói:

– Kỳ thật ý nghĩ của cô hiện tại tuy rằng không thể chứng minh, nhưng cũng không cần nóng lòng nhất thời, khả năng tôi nghĩ một ngày kia, sẽ được nhân loại lý giải một cách khắc sâu.

Nói tới đây, thiếu niên trong lòng lại thở dài, thầm nghĩ lúc tôi thuyết phục cô, có phải cũng đang giải thích với chính bản thân mình hay không. Tô Yên Nhiên chỉ là hoài nghi, còn mình lại lĩnh hội một cách rất rõ ràng. Chỉ có điều, nếu cô ấy nói là chuyển thế của ai đó, vậy thì người đó có thể là ai? Nhìn khuôn mặt quen thuộc đó, trong lòng cười khổ, chẳng lẽ Tô Yên Nhiên thật sự là cô ấy?

Tô Yên Nhiên thở dài nói:

– Nếu đều suy nghĩ như anh thì tốt rồi, nhưng cho dù là Tô Tình thân như chị em, cũng cho là tôi có bệnh, nhưng tôi lại nhớ rất rõ ràng, không thể quên được.

Lâm Dật Phi do dự sau một lúc lâu mới hỏi:

– Có thể nói một chút người mà cô cho rằng là kiếp trước của cô là ai không?

– Tôi cũng không biết.

Tô Yên Nhiên chăm chú nhìn hắn:

– Tôi chỉ có mấy cảnh tượng cảm thấy đặc biệt rõ ràng, mỗi lần trong mộng, những cuộc nói chuyện của mấy người đó tôi thấy mình như ngay kề bên, nhưng tôi hết lần này tới lần khác không biết mình đang ở chỗ nào, thật giống như, ví dụ như, khi tôi xem một bộ phim thì tôi chỉ là một khán giả, nhưng tôi luôn hiểu được rất sâu rất sâu tâm tư của cô gái trong đó…

– Yên Nhiên.

Theo tiếng gọi lớn, từ ngoài phòng đánh đàn có một cô gái chạy vào:

– Mình tìm cậu khắp nơi, gọi điện tới ký túc thì bên đó nói cậu đã đi luyện đàn, mình. Ấy, là anh sao?

Tô Tình lạnh lùng nhìn Lâm Dật Phi:

– Tôi thực sự hoài nghi không biết nơi nào anh không có mặt đấy.

Lâm Dật Phi đứng lên, lắc đầu,

– Tôi cũng hy vọng tìm được một nơi không có cô để thở một chút.

– Nhìn hai người kìa, giống như là oan gia kiếp trước vậy.

Tô Yên Nhiên mỉm cười:

– Vừa thấy mặt đã không có sắc mặt tốt rồi, Tô Tình, tìm mình có chuyện gì?

Nhìn bộ dạng do do dự dự của Tô Tình, Lâm Dật Phi đành phải nói:

– Yên Nhiên, vậy ngày khác gặp lại, sau này còn nhiều cơ hội.

Tô Yên Nhiên có chút mất mát, liếc mắt nhìn Tô Tình một cái, biết tâm tình giờ phút này của Lâm Dật Phi:

– Vậy cũng được, nếu anh rảnh đừng ngại đến đây tìm tôi nhé, bình thường sau ba giờ chiều tôi đều đều ở đây luyện đàn.

Lâm Dật Phi nhìn Tô Tình, vốn muốn nói cái gì mà sau này còn gặp lại, nghĩ lại, vẫn là sau này sẽ không gặp lại là tốt hơn, liền chỉ cười cười rồi nghênh ngang rời đi.

– Yên Nhiên, cậu xem con người này lịch sự cỡ nào, không một câu chào.

Tô Tình ngược lại có chút bất mãn nói.

Tô Yên Nhiên hơi dở khóc dở cười:

– Cậu hình như cũng không chào anh ấy, dựa vào cái gì muốn người ta chủ động.

– Mình làm sao giống anh ta được, anh ta là nam, mình là nữ, anh ta phải biết nhường nhịn chứ, một chút phong độ thân sĩ cũng không có.

Tô Tình có chút bất mãn nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.