Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 30: Cao thủ trong cao thủ 1



“'Việc không liên quan đến mình , cao cao tại thượng”, những lời này rất hợp với tình cảnh hiện tại. Vị cảnh sát đang hối hận trả lại cái ví da cho người phụ nữ trung niên kia quá nhanh.

Nếu bà ta tìm không thấy ví tiền, nhất định sẽ tới đồn cảnh sát tố cáo. Nhưng hiện tại ví tiền đã trở về, dù bà ta có nghĩa vụ giúp đỡ cảnh sát bắt kẻ trộm, nhưng bà ta cũng có quyền lợi từ chối hợp tác. Mà theo tình hình trước mắt, bà ta rõ ràng lựa chọn quyền lợi của mình.

- Không có gì đâu bác tài. Vài hành khách lấy lại tinh thần, chỉ mong mau mau về nhà. Việc bắt được trộm hay không chẳng quan hệ gì tới bọn họ. Người bị trộm đâu phải là bọn họ.

Đương nhiên kêu la to nhất vẫn là hai tên đồng lõa với tên móc túi.

- Thực sự không có ai nhìn thấy cái ví da bị ném đi? Vị cảnh sát bất lực hỏi lại một lần, ánh mắt vẫn không nhìn về phía Tiếu Nguyệt Dung. Anh ta đã tính toán buông tha chuyện này, nhưng trong lòng vẫn có chút canh cánh. Hiện tại không phải là ca trực của anh ta, nhưng anh ta vẫn muốn giúp người dân làm một số chuyện. Mặc cho các đồng nghiệp có nghị luận hay dè bỉu mình đi chăng nữa.

- Tôi nhìn thấy. Thiếu nữ nhìn thoáng qua Lâm Dật Phi, trong lòng có chút bất mãn, đứng dậy, chỉ một ngón tay về phía tên móc túi đang đứng gần cửa sau. - Y chính là kẻ trộm ví tiền.

Trong xe trở nên yên tĩnh. Các hành khách nhìn người thiếu nữ như nhìn thấy một con quái vật vậy. Ánh mắt lộ vẻ xấu hổ, vị cảnh sát mặc thường phục sửng sốt hỏi: - Cô thực sự nhìn thấy?

Người mà anh ta không hy vọng đứng ra làm chứng nhất chính là cô gái yếu đuối này. Đồng thời cũng cảm thấy bi ai cho xã hội bây giờ.

- Không sai. Tiếu Nguyệt Dung kiên định nói: - Chính là y. Tôi tận mắt nhìn thấy y tới gần bác gái, sau khi trộm được ví tiền liền muốn xuống xe. Lúc bị phát hiện, y liền ném cái ví tiền xuống dưới chân hai người trẻ tuổi.

Hai người trẻ tuổi này là một đôi nam nữ, cả hai đều lộ vẻ bối rối. Nữ nhân trang điểm rất đậm đặc, chứng kiến vị cảnh sát nhìn sang, vội vàng nói:

- Vừa nãy tôi và bạn trai đang bận nói chuyện nên không nhìn thấy. Chí Bình, anh có thấy không? Vụng trộm véo mạnh vào tay bạn trai một cái.

Bạn trai cô ta có dáng người cao to, nghe thấy người thiếu nữ can đam đứng ra làm chứng, trong lòng cũng rất kích động. Vốn định đứng ra biểu hiện một phen khí khái, nhưng vừa bị bạn gái véo, liền lập tức thanh tỉnh. Ai biết tên trộm kia có đồng lõa hay không. Hơn nữa trộm ví tiền chẳng phải là việc to tát gì. Bị giam vài ngày, giáo dục một trận lại được thả ra. Đã như vậy, nếu mình đứng ra làm chứng, nói không chừng lại có phiền toái.

Ánh mắt nhìn người thiếu nữ đầy vẻ xin lỗi, lắc đầu nói: - Tôi không thấy.

Tên móc túi một mực im lặng, hiện tại hung dữ nhìn Tiếu Nguyệt Dung. Vị cảnh sát cười lạnh một tiếng, tiến lên lấy còng tay khóa y lại: - Chỉ cần một người làm chứng là đủ rồi. Quay đầu nhìn người thiếu nữ, ánh mắt có sự động viên và khen ngợi: - Cô có thể đi cùng tôi tới đồn cảnh sát viết lời khai được không?

Tiếu Nguyệt Dung không chút do dự gật đầu, quay đầu nhìn người thiếu niên: - Còn anh?

Lâm Dật Phi cười cười: - Anh cũng nhìn thấy, chỉ là không ngờ em đã nói trước. Dù sao đang rảnh rỗi, một chuyện trừ gian diệt ác như vậy, anh sao có thể bỏ qua. Ánh mắt lại như vô ý nhìn về phía góc xe.

Tiếu Nguyệt Dung phì cười, sự bất mãn vừa nãy đã tan thành mây khói: - Như vậy mới tốt chứ.

Vị cảnh sát nhìn người thiếu niên, mỉm cười gật đầu: - Bạn gái của cậu à? Không tồi, đúng là một công dân tốt, đương nhiên, cậu cũng vậy.

Tiếu Nguyệt Dung dỏ mặt, lại không phủ nhận. Lâm Dật Phi thì sờ sờ cái mũi, cười mà không nói.

Bốn người xuống một trạm xe buýt rôi đi tới một đồn công an cách đó không xa. Trong bóng đêm, có hai bóng người cũng xuống xe, đi theo từ phía xa xa.

Đi ra từ đồn công an, Tiếu Nguyệt Dung tâm trạng rất thoải mái, quay đầu nhìn người thiếu niên nói:

- Xin lỗi vì làm trễ nãi thời gian về trường của anh.

- Không sao, anh có rất nhiều thời gian rảnh. Lâm Dật Phi mỉm cười thản nhiên: - Còn phải cảm ơn em vì đã giúp anh tiêu xài một ít.

- Tiếc rằng vừa nãy không cơ hội nhìn thấy anh ra tay. Đi ở phía trước, Tiếu Nguyệt Dung chợt hỏi: - Hình như anh đã từng nói anh là một vị tiên phong của Nhạc gia quân thì phải?

Lâm Dật Phi nhìn về một góc tối, thản nhiên nói: - Đúng vậy?

- Tại sao vừa nãy anh không ra tay, phải đợi khi em làm chứng, anh mới đứng ra?

Tiếu Nguyệt Dung rốt cuộc nói ra bất mãn trong lòng. Không biết như thế nào, cô cảm thấy toàn bộ hành khách trong xe không đứng ra làm chứng, cô cũng sẽ không chú ý. Nhưng nếu Lâm Dật Phi không ủng hộ cô, cô sẽ rất khó tiếp nhận.

- Bắt trộm là việc của bộ khoái. Lâm Dật Phi cười nói: - Chứ không phải là việc của tiên phong, cũng không phải là trách nhiệm của dân chúng.

Thật không ngờ thiếu niên cũng nghĩ như vậy, Tiếu Nguyệt Dung có chút thất vọng: - Nhưng vừa nãy nếu em không đứng ra làm chứng, thì tên trộm đó sao có thể bị trừng trị.

- Y bị trừng trị như thế nào, anh không biết. Nhưng anh chỉ biết nếu em đứng ra làm chứng, lại là một việc nguy hiểm. Lâm Dật Phi chậm rãi nói: - Chẳng lẽ em không sợ bọn chúng trả thù?

Tiếu Nguyệt Dung khẽ giật mình, dừng lại, nhìn người thiếu niên, gật đầu nói: - Em sợ, nhưng nếu lúc đó không có anh bên cạnh, em cũng không dám nói ra. Chính vì có anh nên mới dám nói.

Ánh mắt sáng như sao, nhưng khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

- Anh ở bên em chỉ nhất thời, không thể nhất thế được. Câu trả lời của Lâm Dật Phi khiến người thiếu nữ cảm thấy mất mát: - Nhà của em ở chỗ nào, để anh tiễn em trở về.

Hai người lẳng lặng đi trên đường phố, trong lòng thiếu nữ chỉ nhớ mãi câu nói kia của Lâm Dật Phi:” Anh ở bên em chỉ nhất thời, không thể nhất thế được.”

Ngẩng đầu vừa nhìn, Tiếu Nguyệt Dung liền giật mình: - Nhầm đường rồi, đường này không về tới nhà em. Ngõ nhỏ rất vắng vẻ, không biết như thế nào cô lại ma xui quỷ khiến đi theo Lâm Dật Phi tới đây.

- Vậy à, nhưng chỗ này là vị trí tốt để giải quyết hậu hoạn. Lâm Dật Phi thản nhiên nói: - Xuất hiện đi, các vị đi theo chúng tôi đã lâu như vậy, chẳng lẽ không mệt mỏi sao?

Tiếu Nguyệt Dung cả kinh, không biết hắn đang nói chuyện với ai. Lâm Dật Phi nhìn về chỗ tối, khóe miệng mỉm cười:

- Chẳng lẽ còn muốn tôi tới đó mời các vị?

Trong bóng tối đi ra hai người. Một người tay không, một người cầm dao găm sáng loáng, lạnh lùng đi tới gần. Tiếu Nguyệt Dung chợt nhận ra hai người này, chính là hai hành khách đụng ngã vị cảnh sát mặc thường phục. Cô liền bừng tỉnh đại ngộ: - Bọn chúng chính là đồng lõa của tên móc túi!

- Giờ cô mới biết à? Tên cầm dao găm nhe răng cười: - Có muốn gọi cảnh sát bắt cả hai đứa chúng tao không?

Tên gầy nhòm thì nhìn về phía Lâm Dật Phi, trong lòng có chút buồn bực. Người trẻ tuổi kia không lộ vẻ sợ hãi gì, chẳng lẽ hắn có tài năng gì?

Tiếu Nguyệt Dung có chút khiếp đảm nép lại gần Lâm Dật Phi. Lúc này cô chỉ thấy người thiếu niên ở bên cạnh mới là chỗ dựa duy nhất. Bỗng nhiên cô hiểu được, vì sao hắn cố ý muốn tiễn mình về nhà. Chẳng lẽ chuyện này đã sớm nằm trong dự liệu của hắn?

- Tiểu tử, ngươi thuộc bang phái nào? Tên gầy nhom lạnh lùng nói: - Gấu của ngươi làm hỏng chuyện của chúng ta, khiến huynh đệ của chúng ta bị cớm mời đi chăm sóc đặc biệt. Ngươi nói xem, chuyện này nên giải quyết như thế nào?

Gấu? Lâm Dật Phi nhíu lông mày: - Có công muốn thưởng, có tội muốn phạt. Huynh đệ của các vị làm sai, chịu chút trừng phạt cũng đáng. Không bằng chuyện này cứ tính như vậy.

Lời nói ôn hòa của người thiếu niên đã khiến hai tên giận sôi lên:

- Tiểu tử, ngươi nói dễ nghe nhỉ, cứ tính như vậy? Ngươi cho rằng ngươi là ai, lão đại của ngươi là vị nào? Tên cầm dao găm nổi trận lôi đình. Nếu không phải đồng bọn kéo áo y, thì y đã lao tới chém tên tiểu tử vài nhát.

- Lão đại của tôi? Lâm Dật Phi mỉm cười nói: - Lão đại của tôi là Nhạc nguyên soái Nhạc Phi từ tám trăm năm trước.

Tiếu Nguyệt Dung phì cười, tên cầm dao găm thì không nhịn được nữa, gầm một tiếng, lao tới phóng dao găm về phía bụng người thiếu niên.

Nụ cười biến thành sự sợ hãi, Tiếu Nguyệt Dung la lên: - Dật Phi cẩn thận.

Nụ cười trên mặt người thiếu niên không thay đổi, nhưng ánh mắt lại cực kỳ lạnh lẽo. Hắn vung tay lên, tên cầm dao găm còn chưa biết chuyện gì xảy ra, đã như đằng vân giá vụ bay ra ngoài. Trong lòng bị dọa gần chết, kêu to một tiếng, khiến ban đêm càng thêm lạnh lẽo.

Một tiếng “Phanh” thật lớn, tên cầm dao găm bị rơi xuống một chỗ xa xa, nửa ngày không đứng dậy được. Tên gầy nhom thì giật mình cơ hồ ngồi bệt xuống đất, lui về phía sau hai bước, quăng ánh mắt khó tin về phía người thiếu niên.

Khóe miệng người thiếu niên vẫn mỉm cười, chỉ là con dao găm đã nằm trong tay. Nhìn ánh sáng lóe lên từ con dao găm, người thiếu niên thản nhiên nói: - Chuyện này đến đây là thôi, các hạ thấy thế nào?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.