Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 55: Chuyện xưa



– Nhưng du lịch phải mất tiền chứ để kiếm tiền đâu? Đại Ngưu không hiểu hỏi: – Vừa ông nói kiếm tiền là sao?

Lâm Dật Phi mỉm cười: – Nói không chừng lúc đi đường lại nhặt được bảo bối, chẳng phải là phát tài sao?

Đại Ngưu lắc đầu: – Xác xuất đó không thấp hơn trúng sổ xổ. Tiểu Phi, khuyên ông một cậu, đi giải sầu là được rồi, ảo tưởng phát tài làm gì. Hơn nữa bên cạnh ông không phải có một cây rụng tiền đó sao. Phải biết quý trọng chứ.

– Nói tới phát tài, tôi lại nhớ tới một chuyện cười.

A Thủy gom góp náo nhiệt.

– Nói nghe một chút. Ngẩng đầu nhìn đồng hồ: – Dù sao chiều này cũng rảnh. Đúng rồi, trận đấu Nan Vong Bôi sẽ bắt đầu vào ba giờ chiều. Hình như có trận của Tiểu Phi thì phải.

Lâm Dật Phi gật đầu: – Có một trận. Lúc sáng Phó bí thư đã tìm tôi, bảo tôi tới sớm một chút. Nhưng còn lâu mới tới giờ, Đại Ngưu, không phải khoa kiến trúc của ông cũng có một trận đó sao?

– Có là có, nhưng không có phần của tôi. Đại Ngưu lắc đầu nói: – Cho dù có tôi, cũng chỉ là dự bị. Nhưng như thế vẫn hơn A Thủy. Khoa tin học còn chẳng thèm gọi cậu ta. Nhìn thoáng qua sắc mặt của Tiểu Phi, bổ sung một câu: – Đương nhiên A Thủy cũng không quan tâm tới trận đấu đó.

– Coi như ông thức thời. A Thủy cười nói: – Chuyện tôi muốn kể là cách làm giàu như thế nào. Trước kia có một phóng viên hỏi một tỷ phú người Mỹ, ông ta lập nghiệp như thế nào.

Đại Ngưu bỗng có hứng thú: – Ông ta kiếm tiền kiểu gì, thật muốn nghe cho biết.

– Tỷ phú kia đã nói. A Thủy như có thâm ý nhìn Lâm Dật Phi:

– Lúc ông ta xây dựng sự nghiệp cũng rất nghèo. Cả gia tài chỉ có năm đô la, chỉ đủ mua một quả táo.

– Về sau? Đại Ngưu thè lưỡi, người ta từ năm đô la có thể trở thành tỷ phú. Xem ra người với người không thể so sánh.

– Bởi vậy ông ta dùng năm đô la mua một quả táo, trở về dùng vải lau bóng loáng, đóng bao bì, ngày hôm sau bán được mười đô la. A Thủy thản nhiên nói.

Đại Ngưu giơ ngón tay cái: – Chiêu này không sai. Chứng tỏ vị tỷ phú kia rất có đầu óc kinh doanh. Biết bề ngoài quan trọng. Từ đó mà tài sản tăng lên gấp đôi. Đúng rồi, A Thủy, về sau?

– Về sau ông ta lại dùng mười đô la mua hai quả táo. Lúc về nhà cẩn thận lau chùi, đóng gói đẹp đẽ, kết quả ngày hôm sau bán được hai mươi đô la. A Thủy lại nói.

Đại Ngưu cao hứng bừng bừng: – Như vậy mới đúng chứ. Kiên trì đi theo con đường của mình, trách không được ông ta có thể thành tỷ phú. Đúng là có bản lĩnh riêng. A Thủy, tiếp tục.

A Thủy im lặng đợi Đại Ngưu phát biểu ý kiến xong, lộ ra nụ cười quỷ bí: – Vị phóng viên kia cũng đứng lên, cho rằng mình tìm được chân lý làm giàu. Tuy nhiên trước khi đi, cô ta cũng hỏi như ông, hỏi rằng cuối cùng như thế nào. Tỷ phú vừa trả lời khiến cho cô phóng viên thiếu chút nữa tìm miếng đậu hũ tự tử.

Sắc mặt của Đại Ngưu có chút tái xanh, sờ sờ túi tiền, ba trăm nguyên, mua đậu hũ cũng có thể đập chết người, cười lớn một tiếng: – Ông cứ nói quá. Vị tỷ phú kia rốt cuộc nói gì?

– Ông ta nói rất đơn giản. A Thủy chợt nở nụ cười: – Về sau ông ta kế thừa tài sản mấy triệu đô của họ hàng xa. Lúc này mới phát triển thành quy mô như bây giờ!

Mặc dù Đại Ngưu không xúc động tới mức mua đậu hũ tự sát, nhưng lại hận không thể lấy cây kim khâu miệng A Thủy lại: – Chuyện cười này đúng là chẳng ra gì. Nói như vậy chẳng phải dạy mọi người không làm mà hưởng sao?

– Cũng không khoa trương như vậy.

A Thủy thản nhiên nói, liếc sang Lâm Dật Phi chỉ mỉm cười im lặng: – Chỉ có điều Tiểu Phi không cần vì tiền mà buồn rầu. Ông phải biết rằng, xã hội hiện tại, muốn biến một nghìn nguyên thành mười nghìn nguyên thực sự rất khó. Tuy nhiên biến mấy chục triệu thành mấy chục tỷ lại dễ dàng hơn, chỉ cần có đầu óc và sự tin tưởng. Cho nên tại sao không học cách lợi dụng nguồn vốn sẵn có?

Đại Ngưu bừng tỉnh đại ngộ: – A Thủy nói rất hay, thì ra ông cũng nghĩ như tôi vậy.

A Thủy ném cái bạch nhãn: – Tôi chẳng thấy giống nhau chỗ nào.

Lâm Dật Phi mỉm cươi gật đầu: – Ba người chúng ta đều suy nghĩ giống nhau. Nhưng tài nguyên bên cạnh tôi rất nhiều, không cần phải nhìn chằm chằm một cái. Tôi tin rằng với bản lĩnh của tôi, cho dù có tìm được một viên đá cũng có thể bán được thành tiền. Huống chi tôi đi tìm không chỉ là viên đá.

– Ông muốn tìm cái gì? A Thủy và Đại Ngưu đồng thanh hỏi.

– Bảo bối!

– Bảo bối gì?

– Tạm thời giữ bí mật! Lâm Dật Phi cười nói.

– Hừ. Hai người đều xì mũi coi thường, không tin lời của hắn.

Lâm Dật Phi mới thu hồi tấm bản đồ, thì có tiếng chuông điện thoại kêu. Nhìn thoáng qua màn hình, ấn nút nghe: – Tôi là Lâm Dật Phi, có chuyện gì ? TốtTí nữa gặp. Quay đầu nhìn hai người bạn cùng phòng, thấy hai người nghiêng đầu, điềm nhiên như không, không khỏi lắc đầu: – Tí nữa thi đấu, nhớ tới cổ vũ cho tôi đấy.

– Nhất định rồi. Đại Ngưu cười xấu xa, liên thanh nói.

A Thủy thì thản nhiên: – Tôi không có tâm tư làm cột đèn như Đại Ngưu, hơn nữa tôi còn có việc bận. Một cô nàng xinh đẹp muốn nói chuyện phiếm với tôi. Tiểu Phi, chúc khoa báo chí của ông mã đáo thành công, dành được cúp Nan Vong Bôi.

Không để ý tới Đại Ngưu ép cung A Thủy nói ra số điện thoại của mỹ nữ, Lâm Dật Phi nói câu cảm ơn, rời khỏi phòng trọ tới thư viện. Từ rất xa đã nhìn thấy Bách Lý Băng kiển chân ngóng trông. Vừa nhìn thấy Lâm Dật Phi, khuôn mặt cô nở rộ như gió xuân, cực kỳ rực rỡ. Mê đảo không ít các anh chàng còn đang đơn phương. Khi nhận thấy mỹ nhân không phải hướng mình cười, đều tức giận tới nghiến răng nghiến lợi. Hận không thể đi lên chém Lâm Dật Phi thành mấy khối để giải mối hận trong lòng.

– Mấy hôm nay anh bận việc gì vậy, lúc ăn cơm đều không thấy. Bách Lý Băng bĩu môi, rồi lại bật cười:

– Có phải em quá không giảng đạo lý không?

Lâm Dật Phi cười nói: – Nếu quan tâm tới người khác là không giảng đạo lý, thì thế giới này thực sự không có đạo lý rồi.

Bách Lý Băng cười vui vẻ: – Ăn cơm chưa?

– Ăn rồi, còn em? Lâm Dật Phi hỏi.

– Lúc đi em có ăn hai cái bánh quy. Bách Lý Băng lắc đầu:

– Tưởng anh chưa ăn thì đi ăn luôn. Nhưng anh ăn rồi thì thôi, em cũng không quá đói. Nhìn vẻ sững sờ của Lâm Dật Phi, Bách Lý Băng có chút bất an: – Có phải em rất giảo hoạt?

Lâm Dật Phi sửng sốt nửa ngày mới nói: – Hai cái bánh bích quy sao đủ no. Để anh mời em đi ăn một bữa.

Bách Lý Băng mỉm cười, thản nhiên ôm lấy cánh tay của Lâm Dật Phi: – Đi đâu ăn?

– Tùy em chọn, đừng đắt quá là được. Lâm Dật Phi vốn có chút không được tự nhiên, muốn sờ mũi, nhưng bất đắc dĩ cánh tay bị Bách Lý Băng ôm lấy, không khỏi cười khổ.

– Quỷ hẹp hòi! Trách không được bị người đá! Hôm nay em nhất định phải ăn no mới được. Bách Lý Băng hừ một tiếng, nhìn trộm sắc mặt của Lâm Dật Phi. Thấy không có gì khác thường, khóe miệng lộ ra nụ cười ngọt ngào: – Ở gần đây có một quán ăn nhanh không tồi. Nếu anh chưa ăn no, em có thể chia bớt thức ăn cho anh.

Thức ăn nhanh ở đây không phải là cơm Tây, giá cả không quá đắt. Bách Lý Băng gọi một suất chín nguyên, bảo bồi bàn cầm thêm một cái đĩa tới, rồi chia một nửa cho Lâm Dật Phi. Mỹ kỳ danh viết, ăn ít giảm béo.

Nhai từ từ thức ăn, Bách Lý Băng chợt hỏi: – Nghe nói tối nay có một bộ phim rất hay, em quên mất tên rồi, anh có rảnh không?

Lâm Dật Phi thiếu chút nữa phun thức ăn: – Không nhớ tên mà cũng biết là hay?

– Cái tên chỉ là trưng bày. Bách Lý Băng bĩu môi: – Xem phim có hai điều quan trọng nhất. À không, thực ra chỉ có một điều.

– Điều gì? Lâm Dật Phi dừng chiếc đũa.

– Đó là có người cùng khóc cùng cười với mình. Bách Lý Băng nghiêm trang nói: – Nhưng lại một điều kiện tiên quyết.

– Điều kiện tiên quyết gì? Lâm Dật Phi không thế không hỏi.

– Người đó phải là người mình thích. Bách Lý Băng uống một ngụm sữa tươi, làn thu ba nhìn sang Lâm Dật Phi, có chút sáng rọi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.