Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 64-1: Tình thâm (1)





Bì Nhị ngồi thoải mái trên cái ghế salon trong văn phòng đồn trưởng. Hiện tại cậu ta cảm giác mình như đang nằm mơ vậy. Cậu ta chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày mình lại được hưởng đãi ngộ này. Vừa nãy đồn trưởng Cổ sai người đưa cậu ta tới bệnh viện băng bó vết thương. Cậu ta nhất định không chịu, đồn trưởng Cổ cũng không kiên trì.

Hiện tại Bì Nhị biết được một điều rằng, chỉ có ở bên cạnh Lâm Dật Phi mới là an toàn nhất. Ai biết một khi rời khỏi Lâm Dật Phi, sẽ bị đưa tới phòng khám hay là trại giam?

Trong tay bưng hộp cơm nóng hổi hai mươi tệ mà Chu Chinh mua cho. Bì Nhị cảm thấy cuộc đời này sống coi như không uổng.

Lâm Dật Phi thì không đụng vào hộp cơm. Hắn đang trò chuyện với đồn trưởng Cổ. Đồn trưởng Cổ không kiên trì khách khí. Một nhân vật như vậy sao có thể để ý loại cơm này. Mặc dù đây là lần đầu tiên ông ta ăn hộp cơm mà bình thường không nỡ ăn.

Đồn trưởng Cổ cũng biết đây đã là cực hạn của Chu Chinh. Dù sao Lâm Dật Phi không giống một người kiêu ngạo, nịnh hót chừng mực là được. Nên từng bước từng bước kéo gần quan hệ, hăng quá lại hóa dở, khiến đối phương đề phòng. Giống như việc ăn đậu phụ vậy, ăn quá nhanh, không cẩn thận sẽ bị phỏng!

Chu Chinh đã sớm quên nỗi sợ suýt nữa bị Lâm Dật Phi bóp chết, hiện tại giống như chú chó ngồi bên cạnh. Trắng trợn nói khoác Lâm Dật Phi dũng mãnh phi thường như thế nào, một mình có thể đánh tám người, giống như y tận mắt nhìn thấy vậy.

Biết thuộc cấp của mình đang nói chuyện không đâu. Nhưng khi nhìn thấy Lâm Dật Phi không tỏ vẻ phật ý gì, thì đồn trưởng Cổ cũng không cấm. Nịnh hót là một môn học, nếu nắm chuẩn thời cơ, nói không chừng lại có hiệu quả không ngờ. Hơn nữa nếu làm Lâm Dật Phi vui vẻ, tiền đồ của mình cũng được lợi. Mà nếu tâm trạng Lâm Dật Phi không vui, oán khí đã có người gánh cho. Việc như vậy, cớ gì mà không làm.

Trải qua một hồi nói chuyện, đồn trưởng Cổ đã thăm dò một chút về lý lịch của Lâm Dật Phi. Hắn bất quá chỉ là một sinh viên năm thứ ba của đại học Chiết Thanh. Cha mẹ thì miễn cưỡng được coi là thành phần tri thức. Đồn trưởng Cổ thực sự rất kinh ngạc. Không hiểu nổi một người có thân phận như vậy, sao có thể được mấy lãnh đạo quan tâm!

Tuy đoán không ra bối cảnh của Lâm Dật Phi, nhưng đồn trưởng Cổ vẫn nhiệt tình nói chuyện, đồng thời không ngại kéo gần quan hệ. Bỗng nhiên điện thoại bàn không đúng lúc vang lên.

Đồn trưởng Cổ có chút không vui, nhấc điện thoại hỏi:

– Xin chào? Ừ. Liếc nhìn Lâm Dật Phi một cái, mỉm cười: – Tốt, dẫn họ tới văn phòng của tôi.

Bỏ điện thoại xuống, đồn trưởng Cổ nhìn Chu Chinh nói: – Đi ra đón mấy người bạn của Dật Phi. Chu Chinh vội vàng đáp ứng, lao nhanh ra ngoài như chạy trốn. Nếu lúc bắt trộm cướp mà y chạy nhanh như vậy, tuy không tới mức đêm không cần đóng cửa, nhưng số vụ trộm cắp ở thành phố Giang Nguyên sẽ giảm đáng kể.

Nếu không phải Lâm Dật Phi có bối cảnh, thì chỉ có một khả năng. Đó là mấy người bạn kia của hắn có bối cảnh. Đồn trưởng Cổ đã dùng phương pháp loại trừ để đưa ra kết luận này. Ông ta chậm rãi đứng lên, chuẩn bị nhìn xem là vị nào tới.

Bách Lý Băng vừa bức vào, cả căn phòng như bừng sáng. Đồn trưởng Cổ hơi sửng sốt, bước chân dừng lại. Liếc mắt nhìn Lưu Minh Lý đứng bên cạnh cô gái, cảm thấy quen quen, nhưng lại không nhớ ra là gặp nhau ở đâu, không khỏi hối hận không mua chút sơn hào hải vị gì đó để ăn.

Nhưng đồn trưởng Cổ vẫn lễ phép bắt tay Lưu Minh Lý: – Xin chào, xin hỏi anh là ai? Vì sao tôi cảm thấy quen quen.

Lưu Minh Lý cũng mỉm cười đáp lại: – Đồn trưởng Cổ quý nhân hay quên, đương nhiên sẽ không nhớ chúng ta đã từng gặp nhau ở bữa tiệc mừng đấu thầu mấy hôm trước.

Đồn trưởng Cổ vỗ đầu một cái, rốt cuộc nhớ ra: – Anh chính là người của Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Bách Lý

– Tôi chỉ lái xe cho ngài ấy thôi. Lưu Minh Lý cười thản nhiên: – Cho nên đồn trưởng Cổ mới nhất thời không nhớ ra.

Đồn trưởng Cổ có chút xấu hổ, cười khan một tiếng: – Lưu tiên sinh, vị này là? Ông ta cảm thấy có chút may mắn vì nhớ ra Lưu Minh Lý họ gì. Tuy nhiên xem ra nhân vật quan trọng của ngày hôm nay không phải là lái xe Lưu, mà là vị tiểu thư kia.

– Cô ấy chính là con gái của Chủ tịch. Lưu Minh Lý cười nói: – Cô ấy nghe nói đồn trưởng Cổ gọi bạn trai của cô ấy tới đây thẩm vấn, nên mới vội vàng bảo tôi đưa cô ấy tới đây xem tình hình thế nào.

Lúc anh ta nói tới bạn trai, lơ đãng liếc nhìn Bách Lý Băng một cái. Thấy nụ cười trên mặt cô càng ngọt, không có ý phản đối gì cả, khuôn mặt vốn căng cứng của Lưu Minh Lý có chút giãn ra.

Chu Chinh vẫn đang thắc mắc mối quan hệ của mấy người này, nghe thấy vậy liền bừng tỉnh đại ngộ. Có chút hâm mộ tiểu tử Lâm Dật Phi may mắn, đồng thời càng kiên định đứng bên cạnh đồn trưởng Cổ.

Cuộc sống vốn có vô số cơ hội, chỉ có điều nó dành cho những người có tâm lý chuẩn bị. Chu Chinh rất tin tưởng điều đó. Lúc trước y coi trọng Phó đồn trường Thân, nên mới sẵn sàng tiếp tay. Thật không ngờ lại đặt cược nhầm. Tuy nhiên hiện tại xem ra, mình vẫn còn cơ hội gỡ vốn.

Đồn trưởng Cổ cuối cùng cũng hiểu ra. Không cần hỏi, vị tiểu thư này nhất định đã tạo áp lực lên Bách Lí Hùng, mà Bách Lí Hùng lại tạo áp lực lên Chủ tịch thành phố, mới dẫn tới cục diện như bây giờ.

Đồn trưởng Cổ suy nghĩ một lát đã hiểu ra mối quan hệ phức tạp trong đó, không khỏi đắc ý với chỉ số thông minh của mình: – Lưu tiên sinh sao có thể nói như vậy. Dật Phi chính là niềm tự hào của thành phố Giang Nguyên chúng ta. Một mình cậu ấy đã đánh bại tám tên cướp, là tấm gương điển hỉnh cho người dân thành phố noi theo. Không phải tôi mời cậu ấy tới đây thẩm vấn, mà là chỉ muốn tận mắt nhìn vị anh hùng này liệu có ba đầu sáu tay, nếu không làm sao có bản lĩnh lớn như vậy?

Tám người là theo lời của Chu Chinh nói, còn có phải là nói quá hay không, ông ta không quan tâm.

– Chú Cổ, vậy Dật Phi có ba đầu sáu tay không? Bách Lý Băng vốn có chút không vui, nhưng vừa nhìn thấy Lâm Dật Phi, sự không vui đó đã tan thành mây khói. Huống chí lúc trưa Dật Phi đã dặn cô không nên tức giận, cô vẫn ghi nhớ trong lòng. Lúc này lại nghe được đồn trưởng Cổ khích lệ, không khỏi mờ cở trong bụng.

Một tiếng chú vừa ra, đồn trưởng Cổ thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh. Ông ta cảm thấy cơ hội thăng chức đang ở trước mắt, giờ chỉ cần xem mình có thể nắm chắc được hay không. Ông ta thở dài một tiếng nói: – Thật không ngờ vừa thấy mặt lại có chút thất vọng.

Thấy vẻ sửng sốt của Bách Lý Băng, đồn trưởng Cổ vội vàng đáp: – May mà cậu ta không có ba đầu sáu tay, nếu không vị trí đồn trưởng này của tôi chắc phải nhường cho cậu ta rồi.

Trong lòng âm thầm mắng mình vô sỉ, a dua nịnh hót. Chỉ có điều lần đầu nịnh hót tuy có chút khó khăn, nhưng giống như van mở nước, một khi mở ra thì không còn khó khăn nữa rồi.

Do là lần đầu nịnh hót người thiếu niên, nên ông ta có cảm giác như mình không nói đúng trọng điểm, cũng không biết có làm cho vị tiểu thư kia hài lòng hay không.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.