Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 69-2: Công phu ngu ngốc (2)



Cậu ta cười khổ một tiếng:

– Giống như Newton, không phải chỉ có mỗi ông ấy bị táo rơi vào đầu nhưng lại chỉ có mình ông ấy phát hiện ra lực vạn vật hấp dẫn.

Lâm Dật Phi mỉm cười nhưng không hỏi Newton là ai, chậm rãi đặt chén trà xuống:

– Quyền diện hiện giờ của cậu chỉ có thể có trong một thời gian dài, khi đánh liên tục không ngừng vào những thứ không được coi là mềm thì mới xuất hiện, ví dụ như là bao cát, cơ thể con người, hoặc là trên tay cậu có bảo vệ. Đây là kết quả do cậu khổ luyện trong một thời gian dài, mong đến lúc ra tay có thể cho kẻ thù một kích hữu hiệu nhất.

– Cậu cứ nói đấm bốc là được rồi.

Ngô Vũ Thân lắc đầu nói:

– Không cần phức tạp đến thế đâu, cái này tôi vẫn có thể lý giải được.

Đột nhiên cậu ta nghĩ đến một điều, nhìn bàn tay của Lâm Dật Phi.

– Hình như trên tay cậu không có dấu vết này thì phải. Tại sao vậy?

– Bởi vì tôi không cần.

Lâm Dật Phi thản nhiên nói:

– Dù thế nào đi chăng nữa thì mặc dù công phu cậu luyện không phải là ngu ngốc nhất nhưng cũng rất ngu ngốc. Hơn nữa, công phu tôi luyện cũng khá là thông minh.

Khẩu khí của hắn có chút kiêu ngạo nhưng Ngô Vũ Thân cũng không tức giận, trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng hỏi:

– Không biết cậu có thể thể hiện cho tôi xem một chút thế nào là công phu thông minh không?

Cậu ta rất ít khi khâm phục người khác. Nếu như người khác mà nói như vậy, cậu ta nhất định sẽ khiến cho họ phải hối hận khi nói như vậy. Nhưng không biết hôm nay tại làm sao, cậu ta đối mặt với Lâm Dật Phi mà chỉ có tâm tình để thỉnh giáo.

– Luyện võ có hai loại là nội và ngoại.

Lâm Dật Phi cũng không nôn nóng thể hiện ngay, chỉ nói:

– Tôi nói công phu của cậu ngu ngốc nhưng không phải là châm biếm mà là do cậu luyện ngoại công. Mặc dù chiến đấu thật thì không tệ nhưng lại có hại lớn đối với việc làm khỏe mạnh cơ thể, là điển hình của phương pháp làm thương địch một ngàn nhưng bản thân lại bị tổn hại tám trăm.

Sắc mặt Ngô Vũ Thân hơi tái đi:

– Cậu có thể giải thích lại cặn kẽ một chút không?

– Ví dụ còn một cách nói khác, đây là cái chén…

Lâm Dật Phi nhìn xung quanh, thấy không có ai để ý đến đây mới giơ tay lấy cái chén nữa từ khay trà:

– Đây cũng là cái chén, hai cái cùng một loại chất liệu. Nếu như đập hai cái vào nhau thì cái nào cũng bị vỡ.

Ngô Vũ Thân gật gật đầu, thầm nghĩ cậu không phải là đang nói thừa sao?

Lâm Dật Phi nhìn Ngô Vũ Thân một cái, dường như nhìn thấu ý nghĩ của hắn, cười nói:

– Đương nhiên rồi, đây chỉ là hiện tượng bên ngoài, nếu như cậu nghiên cứu kĩ một chút sẽ phát hiện ra rất nhiều đạo lý trước đây chưa phát hiện ra. Cậu cũng có thể dùng những đạo lý này cả đời được.

Ngô Vũ Thân hơi đỏ mặt:

– Vẫn còn phải xin cậu chỉ giáo cho.

Lời vừa ra khỏi miệng, Ngô Vũ Thân hơi giật mình, cái kiểu nói thỉnh giáo này đã bao lâu rồi cậu ta chưa nói qua?

– Cái chén trà không bị vỡ kia không có nghĩa là không bị tổn hại gì. Nếu quan sát thật kĩ sẽ phát hiện ra mặt trên có những vết rạn rất nhỏ, mặc dù lần đầu rất khó nhìn ra được nhưng sau nhiều lần va chạm, vết rạn sẽ càng ngày càng lớn và có một ngày sẽ bị vỡ. Vậy nên nếu như có một ngày cậu thấy chén trà không bị rơi xuống đất nhưng chỉ va nhẹ một chút cũng vỡ thì cũng đừng ngạc nhiên quá.

Lâm Dật Phi chậm rãi nói.

Ngô Vũ Thân hơi hiểu ý của Lâm Dật Phi, ngồi trầm mặc.

Lâm Dật Phi lại nói:

– Điều này cũng giống với đạo lý cậu đánh người khác. Cậu đánh một quyền lên người người khác, người ta sẽ cảm thấy đau nhưng một lực tương tự cũng tác động lên người cậu, hiện tại thì cậu không thấy đau, một là do sự nhạy cảm khác nhau của các bộ phận, hai là do quả đấm của cậu đã luyện trong một thời gian dài nên cứng rắn hơn người khác một chút. Nhưng cũng chỉ là cứng hơn một tí thôi, không có nghĩa là không có gì kiên cố không phá nổi, cũng không có nghĩa là quả đấm của cậu không chịu tổn thương gì.

– Không có gì kiên cố mà không phá nổi?

Ngô Vũ Thân cười khổ nói:

– Tôi cũng đã gặp qua vài người mạnh hơn tôi nhưng cho dù là bọn họ thì họ cũng không khoác lác như vậy.

Đột nhiên trên mặt Lâm Dật Phi lộ ra vẻ mặt sùng kính:

– Nhưng tôi đã gặp qua rồi.

Ngô Vũ Thân vội hỏi:

– Anh ta ở đâu?

Lâm Dật Phi lắc đầu:

– Các cậu không bao giờ còn có thể nhìn thấy nữa đâu.

Ngô Vũ Thân hơi chán nản, cho rằng Lâm Dật Phi không thể nói nhưng lại không biết rằng hắn đang nói sự thật.

Người tám trăm năm trước đều đã chết rồi, người mà Lâm Dật Phi muốn nói là người của tám trăm năm trước, làm sao Ngô Vũ Thân có thể gặp được chứ?

– Hiện giờ kinh mạch của bốn ngón tay trên quyền diện đã bị tổn thương.

Lâm Dật Phi thản nhiên nói:

– Điều này giống với chén trà tôi vừa giải thích, bề ngoài tuy rằng có vết rạn rất nhỏ nhưng dù sao cũng là có.

Lúc này Ngô Vũ Thân mới thật sự thay đổi sắc mặt. Cậu ta biết Lâm Dật Phi không hề nói vớ vẩn, cái này so với cách làm cũng khiến người nghe hiểu được rõ ràng.

Lâm Dật Phi thở dài nói:

– Căn cứ vào cách luyện khắc khổ của cậu thì trước ba mươi tuổi không cần nói là một chọi tám, cho dù là hai mươi mấy người khỏe mạnh cũng không cần sợ. Chỉ sau ba mươi tuổi thì cậu sẽ phát hiện ra cậu đánh người không còn vui vẻ nữa, bởi vì khi cậu đánh, cậu sẽ bị đau.

Tay phải Ngô Vũ Thân nắm chặt chén trà, do hơi dùng sức nên đốt ngón tay hơi trắng bệch. Từ trước đến nay cậu ta chưa từng nghĩ đến điều này nhưng lại không thể bắt bẻ lại được.

– Qua vài năm nữa…

Lâm Dật Phi nhìn chén trà trước mặt, thản nhiên nói:

– Cậu sẽ cảm thấy đánh mười tám người thì còn có thể đánh được, đánh nhiều hơn là hai tay sẽ ngày càng đau, khôi phục càng chậm hơn. Đó là do kinh mạch trên tay cậu không ngừng bị tổn thương. Lực phản kích sau một thời gian dài mặc dù rất nhỏ nhưng giống như đạo lý nước chảy đá mòn vậy, kinh mạch toàn thân cậu cũng sẽ bắt đầu bị tổn thương.

Ngô Vũ Thân quả thật không còn lời nào để nói. Cậu ta biết chắc chắn Lâm Dật Phi không nói ngoa để dọa dẫm. Nếu như cậu ta không tiếp thu thì về sau hối cũng không kịp.

– Đến khi cậu bốn mươi tuổi…

Lâm Dật Phi chậm rãi nói:

– Nếu như cậu còn không dừng cái phương pháp ngu ngốc này lại thì cậu sẽ thấy khi cậu già rồi, đôi tay của cậu sẽ không chịu sự sai khiến của cậu. Ví dụ như là lấy chén trà, lấy đôi đũa cũng phải cố hết sức. Cái loại võ công này của cậu báo trước là sẽ phải trả giá bằng cả sinh mạng. Vậy nên trong mắt tôi, công phu của cậu…

Lâm Dật Phi hơi dừng một chút, nhìn chằm chằm Ngô Vũ Thân nói từng chữ một:

– Chỉ có thể gọi là loại công phu ngu ngốc của ngu ngốc mà thôi.

Buổi sáng mùa thu, trời không nóng lắm, trong quán trà cũng không nóng, có thể nói là nhiệt độ thích hợp, vẫn coi như là hơi có đạo lý tiền nào của nấy. Một chỗ uống trà ở đây là năm đồng, nhiều hơn cả tiền tiết kiệm ăn hai bữa cơm của sinh viên, nếu như không có môi trường thoải mái thì khách cũng không phải là những người ngu ngốc, họ đến một lần nhưng chắc chắn sẽ không đến lần thứ hai.

Thế nhưng Ngô Vũ Thân lại mặt mày tái nhợt, mồ hôi đầm đìa. Thường ngày cậu ta tự tin một là do bối cảnh gia đình, hai cũng là do cậu ta có công phu thật, chỉ là trên sân bóng rổ ít để lộ sự sắc sảo, thậm chí cậu ta còn cho rằng không có việc gì là mình không làm được.

Nhưng lúc này cái công phu mà cậu ta vẫn lấy làm tự hào lại bị Lâm Dật Phi nói là không đáng một đồng, nhận được kết luận là không luyện cũng được. Cậu ta khó có thể tin được nhưng lại không thể không tin. Lâm Dật Phi nói rất đơn giản, không sâu xa huyền bí nhưng chính vì như vậy cậu ta mới không thể nào bắt bẻ, giống như là bạn không thể bắt bẻ một cộng một là hai vậy.

Đơn giản không nhất thiết là chân lý nhưng chân lý lại thường rất đơn giản như vậy.

– Vậy tôi phải làm thế nào bây giờ?

Ngô Vũ Thân hỏi một cách hơi khó khăn.

– Một cách giống như là cậu đã nói, đi Lhasa giải khuây, từ bỏ cái công phu ngu ngốc này.

Lâm Dật Phi nhìn chằm chằm Ngô Vũ Thân nói:

– Nhưng tôi biết điều này chắc hẳn là không thể nào. Cậu muốn đi là một chuyện nhưng đi được hay không lại là một chuyện khác. Cậu đi rồi có thể từ bỏ tất cả hay không lại càng là chuyện mà ngay cả cậu cũng không biết.

Ngô Vũ Thân thở dài một tiếng:

– Những gì cậu nói quả thật là khiến cho người ta cảm thấy chán nản, nhưng đó lại là thực tế.

– Đó chẳng qua là do tình hình thực tế còn cách quá xa những lý tưởng mà con người mong muốn.

Lâm Dật Phi cũng thở dài nói.

Ngô Vũ Thân đột nhiên phát hiện ra người thiếu niên này cũng rất u buồn. Hiện giờ cậu ta vô cùng đắc ý, có gì phải lo lắng chứ?

– Mặc dù tôi có thể đi Lhasa thả lỏng nhưng chỉ có thể trong vòng nửa năm ngắn ngủi bởi vì một năm sau tôi phải…

Đột nhiên Ngô Vũ Thân dừng lại không nói, ánh mắt có chút cảnh giác nhưng lại nhìn thấy Lâm Dật Phi chỉ nhìn chén trà, dường như hơi xuất thần chứ không để ý cậu ta vừa nói cái gì, thầm thở phào một cái.

– Nếu đã có cách thứ nhất thì chắc là cậu cũng có cách thứ hai.

Đột nhiên Ngô Vũ Thân nghĩ đến vấn đề này.

– Đúng vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.